Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 56: Thẩm Ngọc Trúc

Cập nhật lúc: 2026-08-23 12:14:01
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy tiêu tốn một khoản tiền nhỏ, nhưng lượng đồ mang về chẳng đáng là bao.

Các loại ngọc phỉ thúy vốn dĩ vô cùng đắt đỏ, đặc biệt là những viên độ trong suốt và màu sắc . Mà nhà họ Thẩm nhắm những khối phỉ thúy thượng hạng để mua.

Với Thẩm Khoan: Chuyện liên quan đến tính mạng thì tuyệt đối thể qua loa, đại khái.

Trong đó, một khối ngọc "Đế Vương Lục" to cỡ quả bóng rổ.

Khối ngọc Đế Vương Lục thuộc dòng kính chủng, trong vắt như pha lê, tì vết, chỉ riêng khối thôi ngốn mất hơn một trăm triệu nhân dân tệ.

Đắt thì đắt thật, nhưng quả là "tiền nào của nấy".

Bởi lẽ Thẩm Tri Âm thể thấu linh vận ẩn chứa bên trong những viên phỉ thúy .

Bất cứ vật phẩm nào mang trong linh vận đều là những linh vật hấp thụ tinh hoa của đất trời. Trừ các loại d.ư.ợ.c liệu, những khoáng thạch mang linh vận ở thế giới kiếp của cô bé thường sử dụng để luyện chế pháp khí.

Và phỉ thúy rõ ràng xếp nhóm thứ hai.

Ở một thế giới mà linh khí mỏng manh đến đáng thương như thế , việc tìm một vật mang linh vận thuần khiết như quả thực là mò kim đáy biển. Thứ sinh mang sứ mệnh trở thành nguyên liệu tuyệt hảo để chế tác linh khí!

Linh khí, ở thế giới thường gọi là pháp bảo.

Trước khi còn theo lão đạo sĩ lang bạt, cuộc sống nghèo rớt mồng tơi khiến Thẩm Tri Âm chẳng cơ hội tiếp xúc với loại phỉ thúy xa xỉ .

Không ngờ thứ đá quý mang đến cho cô bé một bất ngờ lớn đến .

"Những thứ đều thể sử dụng , hơn nữa chất lượng còn vượt xa những gì tưởng tượng. Nếu chế tác thành linh khí, nó chỉ tác dụng bảo vệ mà còn giúp bồi bổ cơ thể nữa đấy."

Cô bé sang Thẩm Tu Nhiên: "Đặc biệt là cháu trai lớn, nếu đeo thường xuyên sẽ giúp ấm và đả thông kinh mạch. Cho dù cần dùng đến Phục Nguyên Đan thì đôi chân của cháu cũng sẽ hoại t.ử thêm nữa. Đợi khi nào luyện xong thuốc, quá trình phục hồi sẽ còn nhanh hơn."

Nghe đến đây, cả ba cha con nhà họ Thẩm đều giấu sự xúc động.

"Vậy thì phiền cô trẻ . Ngoài việc chế tác bùa hộ mệnh cho chúng , phần ngọc liệu còn cô cứ tùy ý sử dụng nhé."

Thật tuyệt vời, Thẩm Tri Âm cũng đang tính tự tay cho một món linh khí.

"Vậy khách sáo nha~"

Tuy là một bậc thầy chuyên về luyện khí, nhưng ai bảo kiếp cô bé là một thiên tài cơ chứ. Kiến thức cô bé thu nạp vô cùng phong phú và đa dạng, tuy lĩnh vực nào cũng tinh thông, nhưng dăm ba cái bùa hộ mệnh cỏn con thì chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ.

Sau khi sai chuyển bộ phỉ thúy ngọc liệu phòng, Thẩm Tri Âm lập tức bắt tay việc.

Quá trình chế tác bùa hộ mệnh đòi hỏi sự tập trung cao độ, cô bé cẩn thận sử dụng linh khí và hồn lực để khắc từng đường nét phù văn phức tạp lên mặt ngọc. May mắn , những phù văn tuy rắc rối nhưng thể tách rời để khắc từng phần một.

Nếu bắt buộc dồn bộ linh lực và hồn lực để khắc chỉnh trong một , thì dù vắt kiệt sức lực cô bé cũng thể nào thành nổi.

thì hiện tại cô bé cũng mới chỉ là một tu sĩ Luyện Khí kỳ nhỏ bé mà thôi.

Khi linh lực trong cơ thể cạn kiệt, cô bé mút một ngụm sữa để nạp năng lượng; khi bụng đói meo, cô bé ngoài tìm đồ ăn.

Cứ thế, một tuần lễ ngoan ngoãn ru rú trong phòng, cuối cùng tấm bùa hộ mệnh đầu tiên cũng thiện.

Việc vận dụng linh lực với cường độ cao như cũng giúp cấp độ tu luyện của cô bé thăng thêm một bậc.

Hiện tại, Thẩm Tri Âm chính thức bước Luyện Khí tầng năm.

Còn Thẩm Mộ Dã, nhờ sự định hướng của cô bé cùng với quá trình rèn luyện gian khổ ngừng nghỉ, cũng bắt đầu cảm nhận sự tồn tại của linh khí.

Khoảng cách để đạt đến cảnh giới Dẫn Khí Nhập Thể chỉ còn cách một bước chân nữa thôi.

Cầm miếng ngọc hộ mệnh lật đật chạy xuống lầu, Thẩm Tri Âm bắt gặp một gương mặt xa lạ.

Đó là một thanh niên khuôn mặt thanh tú, sắc sảo. Chỉ cần yên một chỗ cũng toát lên vẻ dịu dàng, nho nhã như ngọc, còn phảng phất chút khí chất thư sinh đầy trí thức.

Nghe thấy tiếng động từ lầu, Thẩm Ngọc Trúc ngước mắt lên.

Hai ánh mắt, một lớn một nhỏ chạm , cả hai đều thoáng chút sững sờ.

Thẩm Ngọc Trúc khẽ lẩm bẩm: "Trong nhà từ khi nào xuất hiện một bé gái thế , con nhà ai ?"

Trong chốc lát, bối rối nên gọi cô bé là em gái cháu gái.

thì sức hút của ba vẫn còn phong độ chán, thì qua đời từ lâu, việc ông thêm một phụ nữ bên ngoài xem chừng cũng gì khó hiểu.

Thẩm Tri Âm quan sát thanh niên một lát, trong đầu loáng thoáng đoán phận của .

Cô bé cất giọng ngọng nghịu, trẻ con: "Thẩm Ngọc Trúc hả?"

Trước đây Thẩm Khoan từng giới thiệu sơ qua về mấy con trai của cho cô bé .

Bỏ qua cả và út, thứ hai đang phục vụ trong quân đội, ba là một họa sĩ tiếng, đam mê ngao du sơn thủy nên hiếm khi ở nhà. Còn tư thì là một ngôi nổi tiếng, lịch trình việc lúc nào cũng bận rộn nên chẳng mấy khi ló mặt về.

Hơn nữa, họ đều cơ ngơi riêng bên ngoài, mỗi tháng chỉ tạt qua nhà ở thành phố A vài ba cho lệ.

Nhìn bộ dạng thanh niên mặt, đầu tiên thể loại trừ khả năng là hai lính, bởi khí chất thư sinh toát từ quá rõ ràng.

Vậy thì phận của quá dễ đoán .

Thẩm Ngọc Trúc bước tới mặt Thẩm Tri Âm, khụy một gối xuống ngang tầm mắt với cô bé.

"Em tên ? Vậy em là con gái của ba , là con của cả? Hay hai?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-56-tham-ngoc-truc.html.]

Khả năng là con của thằng tư cũng hẳn là . mà thằng tư năm nay mới mười chín, con bé qua ít nhất cũng lên ba . Dù thằng tư ăn chơi trác táng đến mấy thì cũng thể nào cha ở cái tuổi mười sáu .

Thẩm Tri Âm đáp tỉnh bơ: "... Chẳng con của ai trong họ cả."

Thẩm Ngọc Trúc ngẩn tò te: "Hả? Vậy rốt cuộc em là ai?"

Anh lục lọi trí nhớ, nhà cô họ hàng nào nhí nhảnh, xinh xắn thế nhỉ. Đã còn chạy rầm rầm từ lầu xuống nữa chứ.

Thẩm Tri Âm hất hàm, vênh mặt tự đắc: "Ta là bà cô của cháu đấy!"

Chất giọng non nớt vang lên nhưng khí thế vô cùng hùng hồn, dõng dạc.

Thẩm Ngọc Trúc: "..."

Anh nín thở một nhịp, vành tai trắng ngần khẽ ửng hồng.

"Em... em mắng thế."

"Trẻ con thì bậy , sửa nhé."

Trông bộ dạng lúng túng là đủ hiểu mù tịt trong việc dỗ dành trẻ con. Chưa kịp dạy bảo câu nào, mặt đỏ rần lên .

Thẩm Tri Âm giải thích cặn kẽ: "Ta c.h.ử.i thề nhé, nghĩa đen rành rành đấy, chính là bà cô của cháu, là bà cô về mặt vai vế gia phả hẳn hoi."

Lần thì thủng nào.

Ái chà chà, vị cháu trai thứ ba thoạt thì vẻ thư sinh, điềm đạm, ai ngờ dễ hổ, đỏ mặt thế .

Thẩm Ngọc Trúc mất một lúc để não bộ "load" xong ý nghĩa câu của cô bé.

"Bà cô? Là bà cô mà đợt ba sai thằng Út đón đó hả?"

Anh cuối cùng cũng lục lọi chút ký ức liên quan đến chuyện bà cô. Hồi đó lúc phân phó đón, ba nhắn tin thông báo trong nhóm chat gia đình.

Ai trong nhà cũng chuyện , nhưng lúc đó đang bận lấy tư tưởng núi nên chỉ lướt qua tin nhắn thôi, chẳng bận tâm gì thêm.

thật cũng ngờ, tuổi tác của bà cô ... "nhỏ" đến thế!

Vai vế quả thực là quá "khủng" so với độ tuổi.

Thẩm Ngọc Trúc bắt đầu rơi trạng thái thẫn thờ.

Đây là "căn bệnh" kinh niên của .

Khi cảm hứng sáng tác sẽ thẫn thờ, lúc mải suy nghĩ điều gì đó cũng thẫn thờ, thậm chí những lúc phác thảo ý tưởng cho bức tranh cũng thẫn thờ nốt.

Ngay từ hồi còn nhỏ, chứng "thẫn thờ" của khiến cả nhà một phen tá hỏa, cứ tưởng mắc bệnh tự kỷ.

Sau một đợt kiểm tra sức khỏe diện, kết quả cho thấy bình thường, hề mắc bệnh tự kỷ. Đơn giản chỉ là quá đắm chìm thế giới nội tâm của riêng mà thôi.

Thẩm Tri Âm gọi liền mấy tiếng mà chẳng thấy ừ hử gì.

Cô bé suýt chút nữa tưởng vị cháu trai thứ ba rớt mất hồn phách .

Căng mắt kỹ thì thấy thứ vẫn bình thường.

Thẩm Tri Âm: "..."

Thôi bỏ , tìm cháu trai lớn .

Thẩm Tu Nhiên đang chơi đùa cùng Đại Miu.

Vì đôi chân tật nguyền, công việc ở công ty ba gánh vác, nên dạo khá nhiều thời gian rảnh rỗi.

Tất nhiên, công việc vẫn còn đó, chỉ là cần đích tới công ty họp hành tham gia các buổi tiệc tùng giao tiếp nữa.

Và trong thời gian rảnh rỗi , Thẩm Tu Nhiên bắt đầu nảy sinh sở thích lân la sang khu vực của Đại Miu.

Ban đầu khi thấy một con hổ khổng lồ chễm chệ trong nhà, cả Thẩm Khoan và đều một phen thót tim.

khi quen dần, Thẩm Tu Nhiên đ.â.m thích thú với Đại Miu.

cũng là một con hổ, bản vốn dĩ cũng hứng thú với những loài mãnh thú.

Có điều... trông Đại Miu vẻ thông minh cho lắm.

"Đại Miu , mày xem tại bà cô nhỏ đặt cho mày cái tên ngộ nghĩnh thế nhỉ."

Vừa xoa đầu Đại Miu, Thẩm Tu Nhiên lướt điện thoại đưa sát màn hình mặt nó.

"Mày xem, tao nuôi một con sói để bầu bạn với mày thì ?"

Thực , so với các loài thuộc họ mèo, Thẩm Tu Nhiên dành sự ưu ái đặc biệt cho loài sói.

Tuy sức mạnh cá thể của sói thể sánh bằng hổ, nhưng sói là loài động vật ăn thịt sống bầy đàn, kỷ luật bầy đàn vô cùng nghiêm ngặt, phân cấp địa vị rõ ràng. Con sói đầu đàn càng nổi tiếng là sinh vật vô cùng xảo quyệt và mưu trí trong thế giới tự nhiên.

Anh thích giao du với những kẻ thông minh sắc sảo. con vốn dĩ quá tinh ranh, nhiều tâm cơ, bản cũng là một đầy mưu mô tính toán. Nếu đối phó với một kẻ thông minh khác, chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ khiến đau đầu nhức óc.

động vật thì khác, nếu chúng thông minh, cảm thấy đó là một sự kỳ diệu thú vị.

 

Loading...