Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 57: Chàng Thẩm Ngọc Trúc đa sầu đa cảm

Cập nhật lúc: 2026-08-23 12:14:02
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cháu trai lớn thích sói hả, để lên núi bắt một con về cho nuôi nhé?"

Biết ở dãy Thanh Dương sói sinh sống, cô bé thể thử dùng một lọ Tự Linh Đan để đổi lấy một con sói con xem .

Thẩm Tu Nhiên khẽ gọi: "Bà cô nhỏ."

Khi ánh mắt chạm cô bé, trong đôi mắt ánh lên nét vui mừng, giọng điệu cũng tự động trở nên vô cùng dịu dàng ấm áp: "Bà cô nhỏ đói bụng ?"

Thẩm Tri Âm khẽ lắc đầu từ chối, bước tới bên , tay đưa chiếc ngọc bội hộ mệnh mới thành.

"Nè, xong một cái , cứ giữ lấy mà dùng nhé."

Miếng ngọc phỉ thúy Đế Vương Lục cỡ bằng bàn tay nay chạm trổ tinh xảo thành hình một con Tỳ Hưu uy dũng, những đường vân ngọc đều ẩn giấu những bùa chú hộ mệnh tinh vi.

Chú Tỳ Hưu bằng phỉ thúy sống động, tinh xảo đến từng chi tiết khiến Thẩm Tu Nhiên mê mẩn.

"Bà cô nhỏ, đây là tác phẩm do chính tay tự điêu khắc ?"

Anh thực sự cảm thấy vô cùng bất ngờ, cứ ngỡ bà cô nhỏ chỉ bùa hộ mệnh thành những miếng ngọc bài đơn điệu, ai ngờ là một kiệt tác điêu khắc tinh xảo đến nhường .

Thẩm Tri Âm ừ một tiếng rành rọt, ánh mắt đầy ngưỡng mộ của cháu trai lớn khiến cô bé cảm thấy vô cùng hãnh diện và thỏa mãn.

"Dù thể dùng tay điêu khắc, nhưng dùng sức mạnh của hồn lực để tạo hình đấy nhé."

Hồn lực của cô bé vô cùng mạnh mẽ, việc điêu khắc một món đồ nhỏ xinh như thế chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ mà thôi~

"À mà Thẩm Ngọc Trúc mới về đến nhà đấy, gặp ?"

Thẩm Tri Âm túm lấy hai má phúng phính của Đại Miu vò vò nắn nắn, cảm giác sờ khuôn mặt to đùng ngập trong lớp lông mịn màng đúng là tay vô cùng.

"Thằng Ba về ?"

Anh thực sự chuyện .

Kể thì Thẩm Ngọc Trúc đáng lẽ trở về từ lâu , nhưng khi xác nhận nhà họ Vương lấy trộm khí vận của ai khác trong nhà, vội gọi điện báo bình an để lo lắng.

Thẩm Ngọc Trúc vốn dĩ là một trai thật thà, chất phác, nhà bảo chuyện gì nghiêm trọng thì cũng tin sái cổ.

Thế nên, tiếp tục hành trình ngao du lên núi tìm cảm hứng, mãi đến tận bây giờ mới chịu vác mặt về.

"Để trong xem thế nào."

Thẩm Tri Âm ném vài viên Tự Linh Đan cho Đại Miu cùng trở nhà.

Lúc , Thẩm Ngọc Trúc bừng tỉnh cơn mơ màng, chợt nhận vị bà cô nhỏ của biến mất tăm.

Anh cũng chẳng bận tâm đến những vấn đề hóc búa nữa, liền đủng đỉnh bếp lấy chút trái cây lót .

Vừa nhâm nhi nho bước khỏi bếp, sững sờ khi thấy cả của đang xe lăn. Đôi mắt mở to kinh ngạc, đến mức quả nho đang cầm tay cũng rơi bộp xuống sàn nhà.

"Anh... cả, xe lăn thế ?"

"Chân phế , thế thôi."

Thẩm Tu Nhiên nhẹ bẫng buông một câu.

đối với Thẩm Ngọc Trúc, đó là một cú sốc tinh thần vô cùng lớn.

Thẩm Tri Âm trố mắt vành mắt đỏ hoe, đó vứt toẹt chùm nho, chạy ào đến mặt Thẩm Tu Nhiên nức nở.

"Hức hức hức... Sao đến nông nỗi , chẳng ư? Mọi hùa lừa gạt em."

Thẩm Tri Âm sửng sốt cực độ, ngờ cháu trai thứ ba với vẻ ngoài nho nhã, thư sinh là một mít ướt chính hiệu!

Thẩm Tu Nhiên thì quá quen với cảnh , đưa tay xoa nhẹ đầu em trai an ủi: "Không , sẽ chữa khỏi thôi."

Trong mấy em, thằng Ba là đứa ngây thơ, thật thà nhất, ai gì tin nấy. Hơn nữa, nhóc vô cùng dạt dào tình cảm, lắm lúc xem phim tiểu thuyết cũng thể bù lu bù loa cả nửa ngày.

"Chữa khỏi thật chứ?"

Thẩm Ngọc Trúc nước mắt lưng tròng: "Vậy tại bây giờ vẫn chịu trị liệu."

Thẩm Tu Nhiên đáp: "Vẫn gom đủ d.ư.ợ.c liệu, em cứ yên tâm , nếu nắm chắc phần trăm chữa khỏi thì thể nào điềm tĩnh như ."

"Ồ, đừng hòng lừa em nữa nhé."

Giọng điệu của trai trẻ pha chút nức nở, tủi oán trách, dường như đang trách móc họ giấu giếm một chuyện tày đình như .

Thẩm Tu Nhiên khẽ sờ mũi, đối với đứa em trai , thực sự thể nào tỏ lạnh lùng nghiêm khắc .

"Đương nhiên là . À mà thằng Ba , đây chính là bà cô nhỏ của chúng đấy."

Nghe cả luôn tỏ uy quyền, sắc sảo của dễ dàng gọi một cô bé con là "bà cô nhỏ", Thẩm Ngọc Trúc trợn tròn mắt kinh ngạc Thẩm Tri Âm.

Cô bé dùng "ma thuật" gì ?

Thẩm Tri Âm phục: Cậu với cái ánh mắt gì thế hả?

"Bà cô nhỏ."

Thẩm Ngọc Trúc cô bé chằm chằm, đành ngượng ngùng lí nhí gọi một tiếng.

Nghe cũng lọt tai phết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-57-chang-tham-ngoc-truc-da-sau-da-cam.html.]

Thẩm Tri Âm sờ soạng khắp một lượt, lấy một lá bùa đưa cho .

"Quà gặp mặt."

Cô bé vẫn dáng một bậc trưởng bối uy nghiêm.

Thẩm Ngọc Trúc cứ chằm chằm món quà gặp mặt, phân vân nên nhận ?

"Cứ nhận lấy , đây là bảo bối do đích bà cô nhỏ tặng đấy."

Thẩm Ngọc Trúc thất kinh hoảng hốt: "Anh cả, cả, vụ t.a.i n.ạ.n đầu óc vấn đề ?"

Thẩm Tu Nhiên: "..."

Tuy em trai đang lo lắng cho , nhưng thể uốn lưỡi bảy khi ? Người ngoài tưởng đang rủa xả đấy.

Thẩm Ngọc Trúc thực sự tin rằng cả va đập mạnh ảnh hưởng đến não bộ, bởi vốn là cực kỳ bài xích những chuyện tâm linh, mê tín dị đoan.

"Khụ khụ... Bà cô nhỏ của chúng bình thường ."

Thẩm Ngọc Trúc chớp mắt Thẩm Tri Âm, quan sát vô cùng tỉ mỉ.

Anh thắc mắc, gì mà bình thường chứ? Trông chẳng khác gì một đứa trẻ bình thường mà.

Anh cô bé, Thẩm Tri Âm cũng đáp bằng một cái đầy trẻ con, ngây ngô.

Hai đôi mắt mở to thao láo, chớp lấy một cái, như thể đang tham gia một cuộc thi thi gan .

Chưa đầy nửa phút , mắt Thẩm Ngọc Trúc bắt đầu đỏ lên, chịu nổi nữa đành chớp một cái.

Thẩm Tri Âm chống nạnh đắc chí: "Cậu chớp mắt nhé!"

Thẩm Ngọc Trúc sang với Thẩm Tu Nhiên: "Anh xem, rõ ràng cô bé chỉ là một đứa trẻ bình thường thôi mà."

Thẩm Tu Nhiên: "..."

"Bà cô nhỏ vẫn còn là một đứa trẻ, em hùa theo trò trẻ con của cô bé gì chứ."

Thẩm Ngọc Trúc: ... Anh còn yêu thương đứa em ruột thịt nữa , bênh vực cô bé!

Nhờ những màn trêu đùa tấu hài mà Thẩm Ngọc Trúc cũng tạm thời vơi sự buồn bã.

Tất nhiên, mỗi khi vô tình xuống đôi chân của Thẩm Tu Nhiên, trong ánh mắt vẫn ánh lên sự đau xót khôn nguôi.

là một trai đa sầu đa cảm.

Hai em hàn huyên, Thẩm Tu Nhiên kể cho những biến cố xảy trong thời gian qua.

Trong đó thể nhắc đến Thẩm Tri Âm. Đáng tiếc, Thẩm Tu Nhiên chẳng chút năng khiếu kể chuyện nào. Dù chất giọng trầm ấm, truyền cảm đến mấy thì vẫn cứ kể đều đều từ đầu đến cuối như đang trả bài.

Một câu chuyện rõ ràng ly kỳ hấp dẫn đến thế, qua lời kể của khô khan, nhạt nhẽo như đang sách giáo khoa.

Hồn ma nữ diễn viên một vòng la cà hóng chuyện bên ngoài, định bụng về chia sẻ với Thẩm Tri Âm, lỏm vài đoạn bực mặt.

Không kể thì để kể cho! Anh kể cái kiểu gì thế , định ru ngủ đấy !

Đáng tiếc là cả hai đều thể thấy cô nàng.

Thế nhưng Thẩm Ngọc Trúc ngoan ngoãn lắng chăm chú như một học sinh tiểu học đang say sưa giảng bài.

"Anh cả, câu chuyện kể cũng đấy, nhưng các nhân vật trong truyện quen tai thế nhỉ? Anh cũng tiểu thuyết ? Cuốn truyện tên gì , kể hấp dẫn lắm nên em tự ."

Thẩm Tu Nhiên: "..."

tốn nước bọt kể rát cả cổ nãy giờ mà nghĩ đang kể chuyện bịa .

"Đợi lát nữa thằng Út về bảo nó kể cho ."

Kiên quyết chịu thừa nhận đó là của .

"Em Út sắp về , nhưng hôm nay mới là thứ Tư, thằng bé trốn học ?"

"Không , thằng bé xin học ngoại trú ."

"Ra , thế để em cổng đón thằng bé nhé, từ nay em sẽ ở nhà ăn cơm luôn đấy."

"Thằng Út lớn cần em đón, thích ở thì cứ ở."

Thẩm Ngọc Trúc nở một nụ rạng rỡ, trong sáng, chút bẽn lẽn: "Thế thì sợ ăn ké ở nhà lâu quá bảo em tự lập."

"Anh cả, cần tìm d.ư.ợ.c liệu gì cứ bảo em, em lùng giúp cho."

"Tại phẫu thuật mà chọn chữa trị bằng Đông y thế?"

"Anh cả ơi..."

Trong đầu Thẩm Tu Nhiên lúc chỉ ong ong tiếng " cả cả", thằng em trai đúng là một phiên bản lớn của một đứa trẻ hàng vạn câu hỏi vì .

Bà cô nhỏ ơi, viên t.h.u.ố.c nào uống lập tức ngủ cho xin một viên với!

Chàng thanh niên Thẩm Ngọc Trúc chân ướt chân ráo về nhà đầy một ngày, nhanh chóng chính ông cả của ruồng rẫy, xa lánh.

 

Loading...