Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 58: Đứa trẻ này tò mò với mọi thứ trên đời
Cập nhật lúc: 2026-08-23 12:14:03
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Thẩm Tri Âm bưng rổ dâu tây xuống nhà, vẻ mặt Thẩm Tu Nhiên trông như thể sống dở c.h.ế.t dở.
Vừa trông thấy cô bé, mừng rỡ như bắt vàng.
"Bà cô nhỏ!"
Thẩm Ngọc Trúc, nãy giờ luôn thao thao bất tuyệt, lập tức im bặt, nâng tách lên nhấp một ngụm nhỏ, phong thái thanh lịch, từ tốn.
Bất cứ ai cảnh tượng cũng xuýt xoa khen ngợi, đúng là một công t.ử hào hoa phong nhã.
Đáng tiếc, cái vỏ bọc hảo đó chỉ duy trì trong chốc lát.
"Bà cô nhỏ ơi, dâu tây tay là loại gì thế?"
Mắt Thẩm Ngọc Trúc mở to hết cỡ vì kinh ngạc: "Sao quả nào quả nấy to chà bá ?"
Mùi hương tỏa thơm phức, thấy thèm rỏ dãi.
Hồn ma nữ diễn viên bám riết lấy Thẩm Tri Âm, chép miệng đ.á.n.h giá: "Cái con trai thứ ba nhà họ Thẩm mặt mũi thì sáng sủa, mà vẻ đầu óc bình thường cho lắm."
Nói bậy!
Ai bảo Thẩm Ngọc Trúc bình thường? Ngược , cực kỳ thông minh là đằng khác.
Anh giới nghệ thuật mệnh danh là họa sĩ thiên tài. Chỉ cần một bức tranh của xuất hiện thị trường, lập tức sẽ hàng tá tranh mua bằng .
Giá trị của mỗi bức tranh ít nhất cũng lên đến hàng chục triệu nhân dân tệ.
Ngay cả những sành về nghệ thuật cũng thể cảm nhận vẻ thuần khiết, chân thực của thiên nhiên qua từng nét cọ của . Anh khả năng thu trọn linh hồn của núi non, sông nước trong một bức tranh nhỏ bé.
Hơn thế nữa, mỗi tác phẩm của đều mang đến cho xem một cảm xúc riêng biệt, hề trộn lẫn.
Chính vì tài năng xuất chúng , Thẩm Ngọc Trúc là một tâm hồn vô cùng mộc mạc, thuần khiết.
Thế giới của đơn giản, chỉ xoay quanh gia đình và những cảnh thiên nhiên kỳ thú.
Anh vốn dĩ thích giao du, kết bạn. Ngay từ khi bắt đầu cầm cọ vẽ, đam mê rong ruổi khắp nơi để khám phá những danh lam thắng cảnh mới lạ.
Gia đình họ Thẩm luôn tạo điều kiện để ủng hộ đam mê của , họ thuê hẳn vệ sĩ theo sát bảo vệ và chăm lo cho sinh hoạt hàng ngày của . Thẩm Ngọc Trúc chỉ việc tận hưởng cuộc sống và sáng tác, những tác phẩm bán cũng đều do nhà lo liệu.
Có thể , nhà họ Thẩm mang đến cho một môi trường sáng tác hảo nhất.
Tuy nhiên, là một họa sĩ thiên tài, khả năng giao tiếp xã hội của tỷ lệ nghịch với tài năng nghệ thuật...
Anh hầu như cách biệt với thế giới bên ngoài.
Người họa sĩ luôn toát lên vẻ tri thức, phong nhã, đây là khí chất luyện qua tháng năm miệt mài bên giá vẽ, hòa thiên nhiên, khiến mang một vẻ ngoài dịu dàng, dễ gần.
khi sáng tác, chỉ tương tác với những cảnh vật tĩnh lặng. Kìm nén quá lâu, hễ về đến nhà là bản chất thật của bộc lộ rõ rệt.
Tình cảm dạt dào, năng liến thoắng, dường như trút bầu tâm sự tích tụ bấy lâu nay với .
Chỉ là... ồn ào một chút.
"Phần của đấy, cả của cháu trai lớn nữa."
Đây là dâu tây do chính tay Thẩm Tri Âm vun trồng, chăm bón bằng linh khí tinh khiết.
Dù chỉ là trái cây bình thường, nhưng hương vị khác biệt một trời một vực so với hàng bán ngoài chợ.
Quả nào quả nấy to bằng nắm tay, một bàn tay nhỏ nhắn của Thẩm Tri Âm cầm xuể một quả.
Vừa cầm quả dâu tây tay, Thẩm Ngọc Trúc vội vàng c.ắ.n một miếng.
Và đó...
"Bà cô nhỏ ơi, đây thực sự là do tự tay trồng ? Ngon quá mất, ngon hơn tất cả những loại dâu tây cháu từng ăn."
"Bà cô nhỏ còn nữa , một quả ăn bõ bèn gì cả."
"Bà cô nhỏ còn trồng loại trái cây nào khác ? Cho cháu xem với."
"Bà cô nhỏ..."
Cứ một câu bà cô nhỏ, hai câu bà cô nhỏ, Thẩm Tri Âm thấy phiền phức chút nào, vui vẻ dẫn vườn tham quan.
"Bây giờ trồng nhiều lắm, một loại trồng ban công phòng ngủ, còn thì ở ngoài vườn, để dẫn xem."
"Ba hứa sẽ tặng một trang viên, sẽ đến đó trồng thêm nhiều loại trái cây khác nữa, lúc đó ăn quả gì cũng ."
Cô bé dự định sẽ dùng ngọc phỉ thúy để thiết lập một Tụ Linh Trận khổng lồ trong trang viên đó. Dù là loại trái cây kén khí hậu đến mấy, chỉ cần mang trồng trong đó thì chắc chắn sẽ sống khỏe, thậm chí còn phát triển cực kỳ xanh .
Bé gái ba tuổi ôm bình sữa lon ton , dáng vẻ hiên ngang, bệ vệ như một bà hoàng.
Theo là thanh niên khôi ngô tuấn tú lẽo đẽo bám gót. Cảnh tượng khiến Thẩm Tu Nhiên khỏi phì .
may mắn là bà cô nhỏ vẻ khá thích tính cách nhiều của chú Ba.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-58-dua-tre-nay-to-mo-voi-moi-thu-tren-doi.html.]
Có lẽ vì Thẩm Tri Âm vẫn mang dáng vẻ của một đứa trẻ, nên Thẩm Ngọc Trúc cũng dễ dàng thiết và cởi mở hơn với cô bé.
"Nhìn kìa, tất cả những thứ đều do tự tay trồng đấy!"
Bước vườn hoa, Thẩm Tri Âm tự hào chỉ một mảnh đất nhỏ, khoe khoang thành quả của .
" cá là trong nhiều loài cây mà từng thấy bao giờ ."
"Oa!"
Đôi mắt Thẩm Ngọc Trúc sáng rực lên, vội vã tiến gần, thụp xuống bên cạnh Thẩm Tri Âm.
"Cây là cây gì ạ?"
"Đó là hoa Linh Đang, xem, những bông hoa nở trông giống hệt như những chiếc chuông ngọc nhỏ xíu ? Bật mí cho nhé, nếu treo nó bên cửa sổ, buổi tối khi gió thổi qua, nó sẽ phát tiếng kêu leng keng hệt như chuông gió luôn đấy."
Thẩm Ngọc Trúc ngạc nhiên: "Thật ?"
"Cậu một chậu ? tặng một chậu nhé."
"Dạ ạ, ạ."
"Còn cây thì , bà cô nhỏ ơi cây đó tên là gì..."
Thẩm Ngọc Trúc lúc chẳng khác nào một đứa trẻ với lòng hiếu kỳ vô tận. Anh vốn dĩ đam mê với cây cỏ, nay tận mắt thấy vô vàn những loài thực vật kỳ lạ, xinh từng đến, thể kiềm chế bản tính tò mò của .
Thẩm Tri Âm đến khô cả họng, đành ôm bình sữa uống ực một ngụm sữa tươi to.
Quay sang, cô bé bắt gặp ánh mắt Thẩm Ngọc Trúc đang dán chặt chiếc bình sữa của .
Thẩm Tri Âm: ... Tên nhóc đúng là cái gì cũng tò mò .
"Hồi bé từng uống sữa bằng bình bao giờ ?"
Có cái bình sữa thôi mà cũng thắc mắc.
Thẩm Ngọc Trúc bẽn lẽn: "Không ạ, cháu cai sữa từ lúc hai tuổi ."
Trong mắt hiện rõ dòng chữ: 'Bà cô nhỏ, vẫn còn cai sữa .'
Thẩm Tri Âm bĩu môi: "Bên trong là sữa tươi, cũng cai sữa từ đời nào , ai cấm bình sữa đựng sữa tươi chứ."
Thẩm Ngọc Trúc: "Vậy cho cháu uống thử một ngụm ."
Dù cũng là trưởng thành, Thẩm Ngọc Trúc tất nhiên dám mút chung núm v.ú cao su, vặn nắp bình nâng lên tu một ngụm.
Uống xong, chép miệng tấm tắc: "Ngon hơn hẳn sữa tươi cháu từng uống."
Thẩm Tri Âm tỏ vẻ đắc thắng, ném cho một ánh mắt ' cũng thưởng thức đấy'.
"Trong pha thêm thảo d.ư.ợ.c quý giá đó."
Một lớn một nhỏ xúm xít , một ngụm một ngụm, loáng cái uống cạn sạch bình sữa.
Rồi đó, Thẩm Tri Âm với chiếc bình sữa rỗng lủng lẳng cổ cầm theo chiếc xẻng nhỏ, Thẩm Ngọc Trúc thì vác theo chiếc cuốc con, hai hì hục đào xới, bứng cây trồng chậu.
Chỉ một loáng , Thẩm Tri Âm hào phóng hứa tặng vài loại hoa lạ, còn bứng thêm một gốc dâu tây sai trĩu quả chín mọng, đỏ au, thôi thấy thèm thuồng.
Hai hì hục ôm những chậu cây chạy lên chạy xuống lầu. Thẩm Tu Nhiên đang xe lăn duyệt tài liệu, chốc chốc ngẩng lên hai phối hợp nhịp nhàng, ăn ý đến lạ.
Anh đưa tay day day trán, ai tưởng cô nhóc là con gái ruột của Thẩm Ngọc Trúc mất thôi.
Anh bật lắc đầu, nhấp một ngụm cà phê, lát điện thoại báo tin nhắn đến.
Thẩm Tu Nhiên cứ ngỡ là tin nhắn công việc, nhưng khi liếc qua thấy thông báo từ nhóm chat gia đình.
Người gửi tin là Thẩm Ngọc Trúc, chụp hàng loạt bức ảnh những chậu cây cảnh đặt ngoài ban công gửi nhóm.
Vốn là dân hội họa, Thẩm Ngọc Trúc cực kỳ nhạy bén với ánh sáng và bố cục, những chậu cây cảnh đặt ngoài ban công qua ống kính của trông ảo diệu, lung linh như chốn bồng lai tiên cảnh.
Gửi ảnh xong, Thẩm Ngọc Trúc còn bồi thêm một tin nhắn:
Thẩm Ngọc Trúc: Bà cô nhỏ tặng em đấy, thích mê ly luôn~
Nhìn mà Thẩm Tu Nhiên cũng thấy ghen tị , bà cô nhỏ bao giờ hào phóng tặng những món quà độc đáo như thế .
Cùng chung tâm trạng ghen tị với còn Thẩm Mộ Dã.
Thẩm Mộ Dã lập tức lôi Thẩm Tri Âm nhóm chat, bắt đầu màn than vãn ỉ ôi.
Thẩm Mộ Dã: Bà cô nhỏ thiên vị quá, dựa mà ba mới vác mặt về tặng cho cả đống quà cáp thế .
Thẩm Mộ Dã: Rõ ràng là cháu cất công đón cơ mà, chúng quen cơ mà.
Thẩm Mộ Dã: Cháu mặc kệ, tặng ba cái gì thì đền bù cho cháu gấp đôi!