Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 6: Tôi là bà cô của cậu ta

Cập nhật lúc: 2026-08-19 15:53:44
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Mọi về nhà nhớ cẩn thận một chút. Dù cũng sống cùng một chỗ, mà hai trông vẻ hạng rộng lượng ."

Cảnh sát dặn dò ba Thẩm Tri Âm xong thì yêu cầu họ xuất trình chứng minh thư để đăng ký là thể rời .

Thế nhưng...

Thẩm Tri Âm chứng minh thư, hơn nữa cô bé cũng chẳng quan hệ m.á.u mủ gì với ông cụ.

"Cháu là cháu gái của ông ?"

Thẩm Tri Âm lắc đầu.

Ông cụ cũng lên tiếng giải thích: "Là cô bé cứu hai ông cháu . Đồng chí cảnh sát xem, liệu thể đưa con bé về cùng luôn ?"

"Không ." Cảnh sát lập tức từ chối.

"Bắt buộc để nhà của cô bé đến đón mới , cháu nó còn quá nhỏ."

Thật là đau đầu. Một đứa bé vắt mũi sạch, cổ còn lủng lẳng cái bình sữa, hiểu lấy dũng khí mà lao đ.á.n.h một con ch.ó to như thế.

Điều phi lý nhất là con bé còn đ.á.n.h thắng nữa chứ.

Sau khi cho hai ông cháu về , họ bắt đầu hỏi xem Thẩm Tri Âm nhớ điện thoại của nhà .

Thẩm Tri Âm ôm bình sữa hút một ngụm thật to. Sữa thơm hơn hẳn loại lão đạo sĩ mua cho cô bé, chỉ tiếc là sắp uống hết mất .

"Cháu ạ. Cháu mới đến thành phố A, hiện tại đang ở nhờ nhà ."

Cô bé năng rành mạch, logic rõ ràng, chỉ là tốc độ chậm một chút khiến mấy cảnh sát đều cảm thấy khó tin.

Nhóc con khá thật đấy, những thông minh mà còn đ.á.n.h .

Thông qua cách chuyện của Thẩm Tri Âm, cảnh sát phán đoán đứa nhỏ hẳn là thể miêu tả rõ ràng cảnh gia đình nên liền hỏi thông tin về nhà họ hàng mà cô bé đang ở nhờ.

"Chú họ Thẩm, tên là Thẩm Khoan. Chú còn một con trai tên là Thẩm Mộ Dã."

"Phụt... khụ khụ khụ..."

Thẩm Tri Âm sang thì phát hiện Tần Trăn đang uống bỗng nhiên sặc.

Gì kỳ , cô bé uống sữa còn chẳng sặc cơ mà.

"Cháu nhà ai cơ?"

Thẩm Tri Âm dùng giọng điệu non nớt lặp nữa, đó nghiêng đầu : "Chú nhà họ ."

Đây là một câu khẳng định chứ câu hỏi.

Tần Trăn tới xổm xuống cạnh cô bé, đảo mắt đ.á.n.h giá từ xuống : "Chà chà, đúng là nhà họ Thẩm . chú nhà họ Thẩm một cô con gái lưu lạc bên ngoài nhỉ? Cháu là em họ ngoại em họ nội của Thẩm Mộ Dã thế?"

Thẩm Tri Âm lắc đầu, giọng mềm mại pha chút lanh lảnh đáp cực kỳ to và rõ ràng.

"Thẩm Mộ Dã là cháu trai , là bà cô của đó."

Siêu to luôn.

"Khụ khụ khụ..."

Tần Trăn ho sặc sụa, thậm chí còn nghiêm trọng hơn cả ban nãy.

Thẩm Tri Âm nghi ngờ . Xem tướng mạo thì vẻ gì là đang ốm đau.

Trông hình cao lớn vạm vỡ thế mang cái mã ngoài, thùng rỗng kêu to thế .

Tần Trăn ghé sát mặt cô bé gặng hỏi : "Cháu thực sự là bà cô của Thẩm Mộ Dã á? Thế chẳng cũng là bà cô của Thẩm Tu Nam luôn ?"

Thẩm Tu Nam ... Cô bé lục lọi những thông tin mà lão đạo sĩ từng trong ký ức. Dường như đó là con trai lính của nhà họ Thẩm.

Nghe giọng điệu quen thuộc là đủ và Thẩm Tu Nam quen , mà chỉ là quen bình thường mà còn thiết nữa.

Thẩm Tri Âm ngậm bình sữa hỏi: "Chú là bạn của Thẩm Tu Nam hả?"

Tần Trăn gật đầu: "Chú và từng là bạn cùng phòng hồi học trường quân đội."

Hơn nữa còn là kiểu em sinh tử, nếu thì chẳng kinh ngạc đến thế khi phận của Thẩm Tri Âm.

Không ngờ Thẩm Tu Nam một bà cô nhỏ tuổi như , ha ha ha...

Sau một hồi hả hê nỗi đau của thằng bạn, quyết định đưa cô bé ngoài.

"Đi thôi, chú đưa cháu về nhà họ Thẩm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-6-toi-la-ba-co-cua-cau-ta.html.]

Thẩm Tri Âm lễ phép ngoan ngoãn lời cảm ơn. Tần Trăn thể đưa cô bé rời đương nhiên là nhất . Nhà họ Thẩm bây giờ chẳng ai ở nhà, duy nhất đang ở thành phố A là Thẩm Mộ Dã thì bận học nên cô bé phiền .

Vừa khỏi đồn cảnh sát, Thẩm Tri Âm liền lôi từ trong chiếc túi đeo chéo nhỏ xíu một tờ bùa vàng đưa cho .

"Chú giúp nên cũng tặng chú một món quà. Đây là bùa bình an, thể bảo vệ chú bình an vô sự đó."

Tần Trăn vô cùng cạn lời cô bé.

"Này nhóc con, cháu xem phía chúng là chỗ nào ? Cả bộ đồ chú đang mặc nữa, cháu cảm thấy đưa cái cho chú hợp lý hả?"

Dám ngang nhiên tuyên truyền mê tín dị đoan mặt cảnh sát, nhóc con đúng là tiền đồ thật đấy.

Thẩm Tri Âm nhét thẳng lá bùa tay với vẻ mặt ghét bỏ như chú ngốc thế: "Chính vì chú là cảnh sát nên mới cho đó. Bùa của bảo vệ chú bình an thật sự luôn, thật một trăm phần trăm á!"

Tuy chẳng tin mấy thứ nhưng Tần Trăn vẫn nhận lấy. Ít nhất thì câu chúc bình an thoát từ cái miệng nhỏ nhắn cũng chân thành.

"Được , đồ thì chú nhận. Đi thôi, chú lấy xe."

Lúc Tần Trăn đưa Thẩm Tri Âm về đến nơi, quản gia nhà họ Thẩm đang chạy đôn chạy đáo tìm .

Quả nhiên chuyện đáng lo ngại nhất xảy .

Nếu cô bé về trễ chút nữa, chắc quản gia gọi điện báo cảnh sát luôn mất.

"Ôi tiểu thư ơi, ngài chạy ? Người của chúng lùng sục khắp xung quanh mà chẳng thấy ngài cả."

Biết ngay là cử thêm mấy vệ sĩ theo bảo vệ cô bé mà.

Thẩm Tri Âm ôm chặt bình sữa, chột lúng túng đáp: " cố ý ."

Rõ ràng là ch.ó và cố tình kiếm chuyện ăn vạ cô bé mà!

Quản gia vội vàng xua tay: "Về là , về là bình an ."

"Cậu Tần, đến đây?"

Mãi lúc ánh mắt ông mới dời sang Tần Trăn.

Tần Trăn giải thích: "Bà cô của nhà các vị vướng chút rắc rối nên lên đồn cảnh sát, tiện đường nên đưa cô bé về."

Anh tóm tắt ngắn gọn sự việc khiến quản gia xong liền nhíu mày.

"Là nhà họ Vương ? Trước đó con ch.ó nhà đó suýt c.ắ.n , lúc bảo vệ khu phố đến khuyên nhủ thì đàn bà c.h.ử.i bới đuổi . Không ngờ bọn họ vẫn chứng nào tật nấy."

Trong ánh mắt ông hiện lên vẻ khinh miệt. Có một kẻ phất lên sinh kiêu căng ngạo mạn, tố chất kém cỏi nhưng thích ngoài khoe khoang.

Con ch.ó coi như cũng là một thứ tư bản để Triệu Nghệ mang khoe mẽ.

hề rằng trong khu vực , những gia đình thực sự giàu quyền thế nhiều đếm xuể. Nếu con ch.ó đó mà gây họa lớn thì cô hối hận cũng kịp.

Hơn nữa, nhà họ Vương đem so với nhà họ Thẩm thì đúng là một trời một vực, mà dám bắt nạt lên tận đầu bà cô vai vế cao nhất nhà họ Thẩm, đúng là trời cao đất dày là gì!

Ông mách ngay với gia chủ mới !

Sau khi tươi tiễn Tần Trăn về, quản gia liền vội vàng hỏi han xem Thẩm Tri Âm kinh sợ thương ở .

Thẩm Tri Âm dán mắt mâm cơm phong phú đủ món bàn, nước miếng cứ chịu thua kém mà ứa . Nghe ông hỏi, cô bé vội vàng lắc đầu.

"Không , . Bọn họ bắt nạt , Âm Âm lợi hại lắm đó!"

Quản gia thấy trạng thái của cô bé vẫn nên cũng hỏi thêm gì nữa, nhưng dù thì tội ông nhất định mách!

Ăn thịt ăn thịt thôi, ngon quá mất. Đời tu luyện thì cô bé cũng tuyệt đối từ bỏ những món ăn ngon lành như thế .

Nhà họ Thẩm ngoại trừ Thẩm Mộ Dã vẫn đang học thì những khác ai nấy đều bận rộn với công việc riêng, thậm chí bình thường họ còn chẳng mấy khi sống ở nhà họ Thẩm.

Chỉ những dịp lễ Tết quan trọng, cả gia đình mới tụ tập dùng bữa cùng .

Những lúc Thẩm Mộ Dã học, nhà họ Thẩm càng trở nên vắng vẻ lạnh lẽo.

Thẩm Tri Âm an phận ngoan ngoãn ở nhà họ Thẩm vài ngày. Trong thời gian đó, khi nhận điện thoại di động, cô bé liền nhắn tin cho sư phụ bảo ông đưa Tiểu Mễ qua đây.

Lão đạo sĩ cũng đồng ý, chỉ là thủ tục rườm rà nên đợi thêm vài hôm.

Đến thứ Sáu, Thẩm Tri Âm yên nữa.

Cô bé ngoài, nhiều thứ mua nhưng ngặt nỗi tiền.

Xem chỉ đành tìm Thẩm Mộ Dã mượn một chút, đợi tìm cách kiếm tiền trả cho .

Thực , Thẩm Tri Âm cũng từng nghĩ tới chuyện bày sạp xem bói. Mấy ngày nay, để tìm hiểu về thế giới , cô bé xem qua nhiều tiểu thuyết và phim ảnh. Nữ chính xem bói trong tiểu thuyết kiếm nhiều tiền lắm cơ.

 

Loading...