Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 61: Sao lại chơi không đẹp, báo cảnh sát thế hả?
Cập nhật lúc: 2026-08-23 12:42:02
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiếc xe máy điện tuy là hàng thiết kế riêng nhưng công suất chắc chắn thể sánh bằng mấy chiếc siêu xe địa hình .
Dù cho Thẩm Tri Âm vặn tay ga hết cỡ.
mà cô bé chỉ mỗi cách đó.
Chỉ thấy cô nhóc lấy mấy lá bùa chuẩn sẵn, dán phầm phập lên chiếc xe máy điện.
"Khinh Thân Phù, Tật Phong Phù..."
Dán, dán và dán.
Tật Phong Phù dán trọn vẹn năm lá!
"Tiểu Ngọc Trúc, ôm chặt nhé!"
Nói xong, cô bé dán lá bùa Hộ Thân Phù cuối cùng lên. Chiếc xe máy điện lập tức lao vút như một mũi tên, chỉ để một vệt tàn ảnh.
"Wooohooo~ Bay lên nào~~~"
Thẩm Ngọc Trúc ôm chặt cứng lấy Thẩm Tri Âm, gào thét t.h.ả.m thiết: "Bà cô nhỏ, cho con xuống xeeeeee!!!"
Nếu ai đó ghi hình tua chậm cả trăm thì sẽ thấy chiếc xe máy điện lúc dường như đang lơ lửng trung.
Cảnh vật hai bên đường vút qua trong chớp mắt. Thẩm Ngọc Trúc thậm chí còn cảm nhận sự chuyển động của luồng khí nữa.
Nhờ sự che chở của bùa Hộ Thân nên họ tác động nhiều bởi sức gió.
Thẩm Ngọc Trúc thấy rõ sự biến đổi chóng mặt của cảnh vật xung quanh, nhanh đến mức thể rõ bất cứ thứ gì!!!
Cứ như thể hai đang bay qua một đường hầm gian .
Đám thiếu gia con nhà giàu chạy phía vẫn đang huyên thuyên: "Tên đó định cho đứa bé lái xe thật đấy chứ?"
"Làm chuyện đó , chắc chỉ dọa chúng thôi. Mẹ kiếp, cảm giác lừa ."
"Haha... trừ phi bọn họ tự tử."
"Kệ , dù chiếc xe cà tàng đó cũng đuổi kịp chúng . Có chuyện gì xảy thì chúng cũng chẳng chịu trách nhiệm."
Bọn họ thong dong tận hưởng cảm giác lái xe, đường hiếm khi xe cộ qua nên họ thích rủ đây hóng gió.
Đột nhiên, thứ gì đó vút qua bên cạnh họ.
Luồng gió cực mạnh thổi tốc mái tóc của mấy cô nàng xe, khiến tóc tai bù xù tấp hết cả mặt.
"Mẹ nó, cái quái gì vút qua thế?"
"Không nữa, rõ."
Họ chằm chằm, mấy giây thứ đó vút trở .
Tất cả đều há hốc mồm, trố mắt chiếc xe máy điện mới "bay" vèo một cái đỗ chậm rãi ở làn đường bên cạnh.
Thẩm Tri Âm chiếc xe, hất cằm kiêu ngạo, thầm tiếc rẻ vì lúc nãy đeo kính râm.
Không nên giật tạm một cái kính râm của ai đó nhỉ, nếu kính thì giờ trông "ngầu" .
"Ui chao, mấy con gà mờ chậm rùa bò thế?" Giọng trẻ con non nớt vang lên mang theo vẻ phách lối đến tột cùng.
Thẩm Ngọc Trúc vẫn còn đang choáng váng, hồn phách kịp về xác, lúc vẫn đang trong trạng thái lơ lửng như hồn ma bóng quế.
Hội con nhà giàu thì kinh ngạc đến mức cằm suýt rớt xuống đất.
"Mày... mày..."
Cái bóng nãy vút qua là cô bé, là chiếc xe máy điện của cô bé đó ?
"Mẹ ơi... ma!!!"
Nhà ai đứa bé vắt mũi sạch, vẫn còn ngậm bình sữa mà lái xe cơ chứ, còn lái xe máy điện chạy đua còn nhanh hơn cả họ nữa!
Bọn họ gặp chuyện tâm linh , cái cảnh nãy nó đích thị là "tốc biến"!!!!
Hội con nhà giàu hoảng loạn đạp chân ga hết cỡ hòng chạy trốn.
ngặt nỗi chạy nhanh đến mấy Thẩm Tri Âm cũng đuổi kịp, còn bồi thêm mấy câu châm chọc chua ngoa.
Có tên trong nhóm run lẩy bẩy bấm gọi cảnh sát.
"Alo 110, chúng ... chúng gặp ma ."
Thẩm Tri Âm: "..."
Sao chơi , báo cảnh sát thế hả?
Chẳng các đòi đua xe ?!
Thẩm Tri Âm bỗng chốc ngoan ngoãn lạ thường: "Tiểu Ngọc Trúc, nếu giờ bỏ chạy thì cảnh sát bắt chúng ?"
Giọng Thẩm Ngọc Trúc run rẩy: "Có... camera, biển xe thể giúp họ tìm con."
Thẩm Tri Âm ồ lên một tiếng: "Vậy trả xe cho cháu nhé, cháu cứ bảo với cảnh sát là cháu lái ."
Màn hố chắt trai quả là nể nang chút nào.
Thẩm Ngọc Trúc: "..."
gây nghiệp chướng gì thế !
Cảnh sát đến, mấy thiếu gia ấm nước mắt ngắn nước mắt dài lao đến ôm chầm lấy họ, cảm thấy những cảnh sát tràn ngập chính nghĩa lúc đem cảm giác an tuyệt đối.
"Chiếc xe máy điện của họ, xẹt một cái là phóng qua, xẹt một cái là về, tốc biến, đó là tốc biến đấy!"
Vẻ mặt hoảng loạn gào thét của họ trông đáng thương nực .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-61-sao-lai-choi-khong-dep-bao-canh-sat-the-ha.html.]
Cuối cùng tất cả đều hốt lên đồn.
Thẩm Tri Âm thở dài thườn thượt: "Sao đến đây nữa ?"
Cô bé duyên với chốn ghê gớm.
Thẩm Ngọc Trúc vốn là đứa trẻ ngoan ngoãn, từ nhỏ đến lớn từng bước chân chỗ bao giờ, đầu tiên đến thăm là do bà cô nhỏ hố.
"Tiểu Ngọc Trúc đừng sợ, chỗ quen lắm, để bảo kê cháu!"
Cô nhóc dứt lời thì họ đưa thẩm vấn.
Lái xe điện đua xe, còn dọa đám con nhà giàu nông nỗi đó, chuyện kiểu gì cũng thấy quái đản.
Ban đầu các đồng chí cảnh sát hề tin, nhưng khi trích xuất camera để xem thì: ...
Cái tàn ảnh chạy nhanh đến mức camera bắt kịp, nếu tua chậm hơn chục thì họ thực sự thể rõ .
Ngay cả mà hình ảnh vẫn mờ căm, chậm thêm nữa mới thấy .
Đây mà là tốc độ một chiếc xe điện bình thường thể đạt ?
Hơn nữa...
"Là nhóc lái xe ?"
Họ sửng sốt đứa bé vẫn còn lủng lẳng chiếc bình sữa cổ.
Thẩm Tri Âm rướn cổ trộm một cái, ôi thôi, phen hết đường chối cãi .
Cô nhóc ngoan ngoãn đặt hai tay lên đầu gối, trông vô cùng ngoan hiền và đáng yêu.
"Vâng ạ."
Trả lời cực kỳ thành thật.
Một vị cảnh sát lớn tuổi bấm huyệt nhân trung thở hắt .
Bọn họ cũng báo cảnh sát đây !
"Cháu... ai dạy cháu lái xe hả?"
Đã thế còn lái nhanh như bay, đây là lái xe ? Đây là điểm danh ở địa phủ thì !
Thẩm Tri Âm cúi đầu lí nhí: "Cháu, cháu tự học ạ."
Chẳng một cái là ngay ? Cô ngự kiếm phi hành siêu phàm lắm đấy, lái xe thì nhằm nhò gì, tốc độ mới ăn nhằm gì . Nếu điều kiện cho phép, cô còn định phóng lên trời luôn cơ.
Sự việc quá đỗi kỳ lạ, cuối cùng báo cáo lên .
Sau đó, quen cũ Tần Trăn đến, cùng còn Cục trưởng Uông.
Thẩm Tri Âm vẫy cái tay nhỏ xíu chào họ.
"Tần Trăn, Cục trưởng Uông, lâu gặp~"
Dáng vẻ đó trông ngây thơ và đáng yêu hết nấc.
Tất nhiên là nếu bỏ qua những việc tày đình cô bé .
"Hóa các chú còn kiêm luôn cả giao thông nữa , hahaha..."
Ngại ghê cơ.
Khóe miệng Tần Trăn giật giật: "Vốn dĩ là quản."
Đâu tại danh tiểu tổ tông và mấy "chiến tích" oanh liệt của nhóc thì chúng mới mò đến đây.
Thẩm Tri Âm và Thẩm Ngọc Trúc đưa , mang theo cả chiếc xe máy điện.
Tần Trăn tò mò lượn quanh chiếc xe điện mấy vòng: "Mấy chính là dùng cái xe điện nhỏ xíu chạy đua cái tốc độ còn nhanh hơn cả tàu đệm từ đấy hả?"
Thẩm Tri Âm hỏi tàu đệm từ là gì.
"Khoan hãy quan tâm cái đó, tiểu tổ tông, nhờ mấy lá bùa ?"
"Ừm."
Thẩm Tri Âm gật đầu, tiện thể giới thiệu luôn công dụng của những lá bùa đó cho họ.
Tuy nhưng cô nhóc vẫn lôi giáo huấn một trận, Tần Trăn còn bắt cô luật giao thông mấy liền.
Cô nhóc còn theo nữa chứ.
Đọc theo xong, Thẩm Tri Âm mặt mày ủ rũ, tinh thần sa sút.
"Vậy ngự kiếm bay lượn nữa ?"
Nghe , Tần Trăn loạng choạng, kinh ngạc cô bé.
"Ngự... ngự kiếm phi hành á?"
Thẩm Tri Âm uể oải gật đầu, hừ hừ cằn nhằn: "Tốc độ tí xíu thế mà cũng cấm cản, ngự kiếm phi hành còn bay nhanh hơn nhiều đấy nhé."
Có để yên cho chơi vui vẻ chứ.
"Ta chỗ đường nhựa bay ?"
Tần Trăn hoang mang: "Chuyện ... để hỏi thử xem ."
"Có ngự kiếm phi hành thật ?"
Anh nửa tin nửa ngờ hỏi .
Thấy Thẩm Tri Âm gật đầu, ánh mắt cô bé khác hẳn: "Tiểu tổ tông, xin hãy cho ké~"