Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 62: Thẩm Tri Âm: Sao chú cứ thích nói toạc móng heo thế nhỉ
Cập nhật lúc: 2026-08-23 12:42:03
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chở theo thì tính , chứ bây giờ chắc chắn là .
Thẩm Tri Âm chép miệng, chốn linh khí lưa thưa, kiếp cô nhóc cũng chẳng còn mặn mà chuyện tu luyện như kiếp nữa, cứ tà tà mà tiến thôi.
Ngược Tần Trăn thì thử chiếc xe thực chất thể chạy nhanh tới mức nào.
Sau một hồi mặc cả ngã giá, Thẩm Tri Âm đồng ý mỗi tháng vẽ thêm cho họ ba lá bùa trong vòng một năm, đổi là cô bé tự ý lái xe khi trưởng thành. Sau đó, cô và cháu trai thứ ba thả về.
Lúc lấy xe, nhóm Tống Dương đang xúm xít quanh chiếc xe máy điện, mặt mũi ai nấy đều lộ vẻ trầm trồ.
Bọn họ đều xem camera giám sát nên mới kéo tới đây.
Vừa thấy Thẩm Tri Âm và Thẩm Ngọc Trúc bước , mấy liền xúm , tíu tít hỏi xem thể cho họ chạy thử xe .
Thẩm Tri Âm ôm bình sữa, từ tốn húp từng ngụm sữa nhỏ: "Xe của cháu trai ba đấy, các chú cứ hỏi ."
Thẩm Ngọc Trúc gật đầu, ánh mắt phần đờ đẫn vô hồn.
Tần Trăn vỗ vỗ vai : "Bị dọa sợ hả?"
Thẩm Ngọc Trúc gật đầu lắc đầu, giọng cứ như cõi : "Cháu cũng ngờ con xe điện của cháu thể chạy nhanh đến thế."
Giây phút , cứ ngỡ như thấy một cây cầu đá âm u lạnh lẽo, bên cạnh là một bà lão với nụ "hiền từ" đang đưa bát canh cho , dường như chỉ cần uống cạn là quên hết thảy bụi trần.
Tần Trăn: "Không liên quan gì đến chiếc xe điện của ."
Nhóm Tống Dương hào hứng tìm chỗ để thử xe.
Đương nhiên là tìm đoạn đường vắng vẻ, xe.
Ở thành phố A một bãi tập lái xe rộng thênh thang, đến đó thử.
Thẩm Tri Âm và Thẩm Ngọc Trúc cũng lẽo đẽo theo.
"Mấy lá bùa đó tác dụng trong vòng hai canh giờ, tức là năng lượng duy trì bốn tiếng. Ta dùng một tiếng , giờ chỉ còn ba tiếng thôi nhé."
"Biết ."
Tới nơi, Tống Dương là đầu tiên háo hức nhảy lên chạy thử. Anh còn cẩn thận đeo thêm bùa bình an .
Vừa vặn tay ga một cái, con xe điện lao vù vù như một mũi tên, nhanh tới mức kịp chớp mắt.
"Rầm..."
Chưa đầy mấy phút, Tống Dương "đo đường".
Cũng may là cả lẫn xe đều bùa bảo vệ nên cây cối gãy rạp mà xe và vẫn bình an vô sự.
Tống Dương lóp ngóp bò dậy, trông t.h.ả.m hại vô cùng: "Mẹ kiếp, tốc độ khủng khiếp thật, đạn bay còn chẳng theo kịp."
Thế nhưng vẻ mặt và giọng điệu của phấn khích: "Cục trưởng, sếp bảo tiểu tổ tông cho chúng thêm mấy lá bùa , rượt tội phạm chạy trốn đều xịn sò hết sẩy."
Công nhận là đồ .
Cục trưởng Uông mà cũng thòm thèm.
"Tần Trăn, thử ."
Tần Trăn gật đầu, chú chuột béo tròn sạch sẽ chễm chệ vai cũng gật đầu theo.
Đại ca Chuột dạo đúng là ngày càng phương phi mập mạp. Thẩm Tri Âm bèn cất tiếng chào nó.
"Chít chít~"
Đại ca Chuột đội chiếc mũ cảnh sát nhỏ nhắn xíu xiu, khoác bộ đồng phục tí hon, cũng lịch sự chào Thẩm Tri Âm.
"Chà, mi cũng chút huyết mạch của Tầm Bảo Thử đấy ?"
Thẩm Tri Âm diện mạo hiện tại của Đại ca Chuột, giấu vẻ ngạc nhiên.
Nó rũ bỏ vẻ ngoài ranh mãnh, miệng nhọn hoắt của loài chuột cống. Giờ đây trông nó giống một chú hamster mũm mĩm, đáng yêu hơn.
là phiên bản hamster "khổng lồ", xu hướng phát tướng thành chuột tre đến nơi .
Bộ lông cũng chuyển từ màu xám tro sang màu vàng nhạt óng ả.
Nếu Thẩm Tri Âm nhận thở quen thuộc của Đại ca Chuột, chắc cô nhóc tưởng Tần Trăn đổi "thú cưng" .
Tần Trăn chú "hamster" béo ú vai, mỉm xoa đầu nó:
"Cái mũi của Đại ca Chuột còn thính hơn cả ch.ó nghiệp vụ, đặc biệt là với những đồ vật quý giá. Nửa tháng vụ cướp tiệm vàng, bọn cướp giấu sạch tang vật , cũng nhờ Đại ca Chuột dẫn đường mới tìm đấy."
Về khoản tìm đồ thì Đại ca Chuột quả thật là một chuyên gia đắc lực. Sau vụ đó, cả sở cảnh sát ai cũng cưng nựng nó như "cục cưng".
Sáng nào , cũng thủ sẵn vài hạt lạc, hạt dẻ để "đút lót" cho nó. Nó béo lên nhanh chóng như , ai nấy đều phần công sức.
Thẩm Tri Âm thì thầm to nhỏ với Tần Trăn: "Tầm Bảo Thử thiên phú về gian đấy nhé."
Mắt Tần Trăn sáng rực lên. Cục trưởng Uông đang vểnh tai lén cạnh đó, hai mắt cũng sáng như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-62-tham-tri-am-sao-chu-cu-thich-noi-toac-mong-heo-the-nhi.html.]
Cả hai đều giấu nổi sự phấn khích: "Có gian giống như đang nghĩ ?"
Thẩm Tri Âm gật đầu cái rụp: "Nếu nó thức tỉnh huyết mạch Tầm Bảo Thử, chắc hẳn cũng ký ức truyền thừa về cách tu luyện. Đợi khi nó chính thức bước con đường tu luyện, nó sẽ đ.á.n.h thức thiên phú gian đó."
Cô bé cũng ngờ con nhóc sở hữu huyết mạch xịn sò đến .
"Chít chít!"
Đại ca Chuột ưỡn n.g.ự.c chiều oai phong lắm.
Thực nó vẫn luôn lén lút nỗ lực tu luyện, nhưng thế giới linh khí cạn kiệt, chính thức bước con đường tu luyện chuyện dễ dàng.
Chẳng thấy ngay cả Thẩm Mộ Dã vẫn đang chật vật phấn đấu đó ?
Thẩm Tri Âm dặn dò: "Trong rừng sâu nhiều linh khí, rừng càng nguyên sinh thì càng , mấy chú thể thường xuyên đưa nó ngoài rèn luyện."
Tần Trăn gật đầu lia lịa, ghi nhớ kỹ từng lời của cô bé. Trong khi đó, Tống Dương thấy Tần Trăn tới liền lén trèo lên xe một nữa.
Lần chuẩn tâm lý nên chắc chắn sẽ trụ lâu hơn.
Vù vù...
Woooohooooo~~~
Phải công nhận, tốc độ phê thật đấy!
Thẩm Ngọc Trúc xổm một bên thẫn thờ.
Chiếc xe điện của biến dị, nào là Tầm Bảo Thử, nào là bùa chú, còn tu luyện nữa...
Aiz... thế giới quan của cứ như đang sụp đổ thế .
Thẩm Tri Âm đầu , đứa nhỏ "tắt máy" nữa , chẳng khi nào mới "khởi động" .
Tật Phong Phù đúng là dùng thật, nhưng nhanh thì cũng nhanh quá thể đáng.
Tống Dương lộn nhào ba vòng mới miễn cưỡng khống chế tốc độ "bàn thờ" của chiếc xe.
Anh dám vặn tay ga mạnh bạo nữa.
Thẩm Tri Âm vỗ đét một cái trán: "Quên mất, chú thể gỡ bớt hai lá Tật Phong Phù , tốc độ sẽ giảm đấy."
Mọi : "..."
Sao sớm!
Sau đó, Tần Trăn cũng leo lên thử sức. Tốc độ quả thực còn nhanh hơn cả siêu xe đắt tiền.
Dùng để truy bắt tội phạm đang lẩn trốn thì đúng là chê , nhưng với điều kiện là họ khống chế tốc độ của nó.
Khi trở về nhà họ Thẩm, trời nhá nhem tối.
Thẩm Khoan và Thẩm Tu Nhiên đều nghĩ hai tới trang viên của Thẩm Ngọc Trúc, ngờ xe cảnh sát đưa về.
Thẩm Mộ Dã: "..."
Lần thứ mấy ? Lần thứ mấy đây hả? Bà cô nhỏ gây chuyện "động trời" gì nữa ?
Thẩm Tri Âm và Thẩm Ngọc Trúc ngoan ngoãn xuống xe, Tần Trăn còn bụng xách luôn chiếc xe máy điện xuống cho họ.
Trong lúc chạy thử, năng lượng của những lá bùa cạn kiệt, chiếc xe máy điện cũng hết sạch điện.
"Chú Thẩm, cháu đưa về , cháu xin phép về nhé."
Tần Trăn khuất bóng, Thẩm Mộ Dã liền tò mò gặng hỏi xem hai những trò trống gì.
"Bà cô nhỏ, chắc chắn là do gây họa . Anh ba của con sống lớn chừng bao giờ gọi lên đồn cảnh sát cả."
Thẩm Tri Âm: "... Sao cháu thể bằng ánh mắt đó chứ."
Mặc dù đúng là cũng mới ghé đồn cảnh sát dăm ba bận thôi mà.
Cô nhóc bĩu môi hừ hừ: "Ta chỉ lái xe chút đỉnh thôi mà."
Thẩm Mộ Dã: "Sao cơ, xe trượt scooter của mẫu giáo hả?"
Thẩm Tri Âm ưỡn n.g.ự.c tự hào: "Cháu coi thường ai đấy, chiếc xe máy điện của Tiểu Ngọc Trúc đàng hoàng nhé."
Người nhà họ Thẩm: "..."
Mà còn tự hào nữa cơ ?
Thẩm Mộ Dã nhao nhao lên: "Bà cô nhỏ cũng chịu chơi thật đấy, mới mấy tuổi ranh mà dám lái cái xe đó phóng ngoài đường lớn!"
Thẩm Tri Âm thở dài: "Nếu kẻ báo cảnh sát thì đáng lẽ tụi vẫn đang chơi vui vẻ mà."
Thẩm Ngọc Trúc lí nhí: "... nhưng nếu khịa bọn họ, chắc gì họ báo cảnh sát."
Thẩm Tri Âm: "... Sao chú cứ thích toạc móng heo thế nhỉ!"