Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 65: Bà cô nhỏ chưa từng thua trận nào
Cập nhật lúc: 2026-08-23 12:42:06
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau hai ngày quậy tung nóc ở núi, Thẩm Mộ Dã vác cặp học.
Lúc , vẻ mặt hiện rõ sự lưu luyến.
"Bà cô nhỏ, nhớ nhớ con đấy nhé."
Thẩm Tu Nhiên cạnh xem mà chỉ trợn trắng mắt, thằng nhóc đúng là tưởng là trẻ lên ba chắc.
Tiễn chắt trai bám học xong, Thẩm Tri Âm và Thẩm Ngọc Trúc phi thẳng đến trang viên mà Thẩm Khoan tặng cho cô.
Thẩm Khoan bảo trang viên dọn dẹp sạch sẽ, thể đến xem bất cứ lúc nào.
Thẩm Tri Âm lập tức xách theo cái tay nải nhỏ, gói ghém luôn cả cháu trai ba đem theo.
Trang viên khá rộng, còn ôm trọn ba ngọn núi nhỏ nhắn, xinh xắn nên khá xa trung tâm thành phố.
"Người chủ cũ của trang viên phá sản nên đành bán rẻ , cái gì ở đây cũng , chỉ điều..."
Người bảo vệ của trang viên vẻ khá tường tận tình hình ở đây.
Thấy vẻ ngập ngừng của ông , Thẩm Tri Âm đ.â.m tò mò.
"Chỉ là ngọn núi lớn bên trái hiểu thú dữ gì , gà vịt trong trang viên cứ thả lên đó là y như rằng biến mất vài con. Nhân viên lên kiểm tra nhưng chẳng thấy gì."
Mọi đều đoán mò chắc đó chồn gì đó tương tự. Nếu hai ngại thì nhất hạn chế lên ngọn núi đó, cứ nuôi gà vịt thì sẽ thất thoát gì .
Thẩm Tri Âm nheo mắt về phía ngọn núi.
Thẩm Ngọc Trúc mỉm gật đầu tỏ ý hiểu, đó nhận chìa khóa trang viên, hai lên chiếc xe tham quan bắt đầu dạo quanh một vòng.
Những thứ thể bán trong trang viên gần như tẩu tán hết sạch, kể cả cây cối, cây giống cũng ngoại lệ.
"Tiểu Ngọc Trúc, cháu đoán xem chủ cũ của trang viên là ai?"
Thẩm Tri Âm hóng hớt tin từ chú chim nhỏ trong trang viên, liền hào hứng chia sẻ với Thẩm Ngọc Trúc.
Thẩm Ngọc Trúc: "Chịu thôi, bà cô nhỏ luôn cho nhanh."
Bảo đoán tranh thì , chứ đoán thì quả là khó .
"Được , trang viên đây của nhà họ Triệu, họ kẹt tiền nên bán tống bán tháo, thế là cháu trai lớn chớp thời cơ mua với giá bèo bọt hehe..."
là "buồn ngủ vớ chiếu manh", Thẩm Khoan đang tính tặng trang viên cho Thẩm Tri Âm, rà soát các khối tài sản của thì vô tình nhà họ Triệu đang rao bán gấp trang viên với giá bèo.
Ông đến xem tận nơi, thấy diện tích vặn, giá cả hời nên chốt đơn mua ngay.
"Là cái nhà họ Triệu hạ chú bố và cả ạ?"
" , họ phá sản , giờ họ hàng hang hốc nhà họ Triệu đang tranh vơ vét tài sản để quy tiền mặt đấy."
Triệu Thành và con trai gã đều nhà đá, bà vợ thì nhanh tay lẹ chân ly hôn và chia chác tài sản. Đám họ hàng xa nhà họ Triệu đương nhiên bỏ lỡ cơ hội béo bở .
Tất cả xâu xé , xúm xâu xé sản nghiệp khổng lồ của nhà họ Triệu.
Trừ những tài sản đem bán đấu giá để trả nợ, phần còn bao nhiêu chúng "cạp" bấy nhiêu.
Anh em họ hàng, cô dì chú bác nhà họ Triệu đều mặt đông đủ, kéo theo đó là hàng loạt vụ kiện cáo lùm xùm, đến giờ vẫn giải quyết xong.
Thẩm Ngọc Trúc: "Đáng đời!"
Nghĩ đến cảnh cả giờ gắn bó với chiếc xe lăn, thấy hối hận vì về sớm hơn để cùng Thẩm Mộ Dã tẩn cho Triệu Thành một trận nhừ tử.
Hai nhắc đến chuyện của Triệu Thành vài câu chuyển sang chủ đề khác.
"Đi, chúng lên ngọn núi xem thử."
Ngọn núi mà Thẩm Tri Âm chỉ tay chính là nơi bảo vệ bảo thường xuyên mất gà vịt.
Hai lái xe đến chân núi, một lớn một nhỏ bắt đầu bộ lên .
Đường cũng khá dễ dàng vì cỏ dại núi cắt dọn sạch sẽ.
Chỉ điều núi thông, lá thông rụng xuống trải thành một lớp t.h.ả.m dày, dẫm lên dễ trơn trượt.
Thẩm Tri Âm thì vẫn vững như bàn thạch, nhưng Thẩm Ngọc Trúc dù chống gậy cũng ngã oạch mấy .
Đến mấy đoạn dốc , Thẩm Tri Âm trèo lên kéo lên.
Thẩm Ngọc Trúc: Khụ khụ... ngại c.h.ế.t .
"Ồ... ngọn núi cũng thú vị đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-65-ba-co-nho-chua-tung-thua-tran-nao.html.]
Thẩm Tri Âm xoa xoa cằm, nở một nụ đầy ẩn ý.
Nụ đó khiến Thẩm Ngọc Trúc lạnh sống lưng, linh cảm mách bảo bà cô nhỏ sắp bày trò gì đó.
Thẩm Tri Âm: "Cháu cứ ở đây đợi, bên dốc lắm, cháu qua , để tự ."
Thẩm Ngọc Trúc: "Bà cô nhỏ cẩn thận nhé, chỗ đó ngoài khu vực trang viên đấy."
Nếu sâu trong nữa là bước địa phận của ngọn núi khác .
Cậu lo lắng bên đó sẽ thú rừng, chẳng hạn như lợn rừng.
Mà lợn rừng thời nay trở thành động vật bảo tồn, thể tùy tiện săn bắn.
Sau khi Thẩm Tri Âm khuất, Thẩm Ngọc Trúc dựa lưng một gốc cây, xuống nghỉ ngơi uống nước.
Cậu chẳng hề bận tâm đến việc mặt đất đầy bụi bẩn, động tác trông thật nhàn nhã, tự tại.
Khí chất và phong thái của Thẩm Ngọc Trúc vô cùng thanh tao. Dù chỉ là một cái nghỉ ngơi bình dị, vẫn toát lên khí chất cao quý của một thiếu gia đài các.
Cậu đang định nhắm mắt dưỡng thần thì bỗng thấy đầu óc choáng váng. Đứng mặt là một "" với chiều cao cỡ một đứa trẻ bốn năm tuổi, đội mũ, mặc quần áo chỉnh tề.
"Người" đó cất giọng lanh lảnh: "Cậu thanh niên, cho hỏi, thấy giống ?"
Thẩm Ngọc Trúc mơ màng đáp bằng một từ, mà bản cũng chẳng nhớ rõ gì.
Trong khi đó, Thẩm Tri Âm men theo vách núi dựng tụt xuống, hình nhỏ xíu linh hoạt như một con khỉ con.
Từ leo cây đến đu dây leo, chẳng trò gì khó cô nhóc.
Thậm chí, cô nhóc còn "mượn" tạm một quả chuối của chú khỉ, để một bầy khỉ rượt đuổi kêu chí chóe suốt mấy dặm đường.
"Đừng đuổi theo nữa, cho mấy ít đan d.ư.ợ.c !"
Làm gì mà căng thế, chỉ là một quả chuối thôi mà, cần thiết rượt theo cô dai dẳng đến ?!
Sau khi tung đan d.ư.ợ.c , Thẩm Tri Âm vội vàng "đánh bài chuồn".
Tiểu Ly chứng kiến cảnh tượng cũng chỉ cạn lời.
Thẩm Tri Âm mà, bảo cô trẻ con thì những lúc cô cư xử chững chạc như lớn, còn bảo cô chững chạc thì cái tính táy máy tay chân của cô chẳng khác nào lũ trẻ trâu chính hiệu.
Nhảy từ cây xuống, Thẩm Tri Âm phủi tay, tiến đến một đầm nước tĩnh lặng khuất nẻo.
Nơi đây một ngọn thác nhỏ đổ xuống.
Xung quanh đầm nước rợp bóng cây chè và những cây đào cổ thụ vươn cành mạnh mẽ.
"Chắc chắn báu vật cất giấu phía thác nước ."
Cô chỉ tay về phía dòng thác. Người thường thể nhận , nhưng cô cảm nhận rõ ràng luồng linh khí đang lan tỏa từ đó.
"Tss Tss~"
Tiểu Ly cũng bắt đầu hưng phấn. Thật ngờ, trong một ngọn núi tưởng chừng tầm thường ẩn chứa thiên tài địa bảo.
Thẩm Tri Âm thoăn thoắt bám vách đá trèo lên.
Tay chân nhỏ xíu mà lanh lợi vô cùng.
Cảnh mà ai thấy chắc chắn sẽ thốt lên: "Chẳng khác nào một con khỉ đội lốt ."
Dù quần áo và tóc tai ướt sũng, Thẩm Tri Âm vẫn bình thản cửa hang động ẩn dòng thác. Cô lẩm nhẩm một câu thần chú, tức thì nước bay biến hết.
Ngay khi cô định cất bước , đột nhiên, trong bóng tối của hang động, những đôi mắt xanh lè lập lòe xuất hiện.
Sự xuất hiện đột ngột quả thực dọa .
Thẩm Tri Âm điềm tĩnh thu chân về.
Cô mở đèn pin điện thoại soi : "Wow, nhiều chồn ghê!"
Vừa dứt lời, bầy chồn lao xổ .
Thẩm Tri Âm dùng một đập bay một con chồn đang định vồ lấy , xắn tay áo lên chuẩn nghênh chiến.
"Bà cô nhỏ đ.á.n.h từng nếm mùi thất bại nhé!"
Không chỉ mang trong Mộc Linh Căn, cô còn sở hữu Tiên Thiên Kiếm Thể. Ở kiếp , trong đám đồng trang lứa của môn phái, chẳng ai là đối thủ của cô cả!