Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 7: Tôi viết thư pháp cuồng thảo đấy

Cập nhật lúc: 2026-08-19 15:53:45
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Với bản lĩnh của , kiểu gì cô bé cũng kiếm tiền thôi, chỉ là...

Cúi xuống cơ thể nhỏ xíu lùn tịt của , Thẩm Tri Âm đành ôm bình sữa thở dài thườn thượt.

Một đứa trẻ vắt mũi sạch, tay còn ôm bình sữa xem bói thì ai mà tin , tin thì chắc cũng là kẻ ngốc nghếch hết t.h.u.ố.c chữa.

Thân ảnh bé xíu ghế đung đưa đôi chân trần. Một bàn tay nhỏ nhắn cầm bình sữa, tay thì cầm cọ lông theo đúng chuẩn mực, bắt đầu lên giấy những thứ cần mua.

Nhìn kỹ thì là tên các loại thảo d.ư.ợ.c Đông y.

Viết xong, cô bé ném bút sang một bên. Buồn ngủ quá , ngủ một giấc cái , tu luyện gì gì đó đợi ngủ ngon giấc xong tính tiếp, vội, vội.

Sắp đến giờ Thẩm Mộ Dã tan học, tài xế lái xe đón, Thẩm Tri Âm cũng lẽo đẽo theo. Cô bé tìm Thẩm Mộ Dã để mượn tiền mới .

Buổi chiều khi tan học, Thẩm Mộ Dã thường đ.á.n.h bóng rổ cùng mấy em chí cốt. Ở trường vài ngày, ném bà cô nhỏ ở nhà đầu từ đời nào nên cũng chẳng vội vàng về nhà gì.

Lúc ôm bóng về phía sân, cứ luôn cảm giác hình như quên mất chuyện gì đó.

"Anh Thẩm, thế? Trông cứ mất tập trung kiểu gì ."

Thẩm Mộ Dã nhíu mày: "Cứ cảm thấy quên mất chuyện gì đó mà nhất thời nhớ nổi."

"Không nhớ thì thôi đừng nghĩ nữa. Đi lẹ lên, kẻo khác chiếm mất sân bây giờ."

Cả đám thiếu niên tràn đầy sức sống lao đ.á.n.h bóng rổ là triệt để ném hết chuyện khác khỏi đầu.

Thẩm Tri Âm ôm bình sữa xổm cổng trường Trung học Nam Thành đợi một lúc lâu. Đếm hơn năm chục con kiến bò qua mặt vẫn thấy .

Cô bé bấm đốt ngón tay tính toán, phát hiện vẫn còn đang ở trong trường.

Thẩm Tri Âm tức giận phồng má, dậy thẳng trong khuôn viên trường.

Sau khi trình bày rõ tình hình với bác bảo vệ thì cô bé cũng cho . Có điều, cô bé cũng chẳng Thẩm Mộ Dã đang ở .

Hay là gấp một giấy nhỏ tìm thử xem nhỉ?

"Em gái nhỏ, em đến tìm hả?"

Có lẽ vì thấy cô bé mới tí tuổi đầu mà trơ trọi một trông khá cô đơn nên một cô nữ sinh nhiệt tình bước tới hỏi han.

Thẩm Tri Âm gật đầu, từ bỏ luôn ý định gấp giấy.

thì giấy nhỏ cũng tàng hình, nếu để khác phát hiện sẽ dọa c.h.ế.t khiếp mất.

"Em tìm Thẩm Mộ Dã, chị ?"

"Thẩm Mộ Dã, ý em là Thẩm Mộ Dã đó hả?"

Thẩm Tri Âm: "???"

Trường mấy mấy Thẩm Mộ Dã lận ?

"Khụ khụ... Dù bây giờ trùng họ trùng tên cũng nhiều, nhưng chị thì chỉ một Thẩm Mộ Dã thôi. Giờ chắc đang đ.á.n.h bóng rổ đấy, để chị dẫn em qua đó xem nhé."

Thẩm Tri Âm cất giọng ngọt ngào cảm ơn: "Cảm ơn chị nha."

Thẩm Tri Âm bây giờ tuy còn nhỏ xíu nhưng môi hồng răng trắng, đường nét tinh xảo, trông cứ như một con búp bê xinh vẽ tỉ mỉ giấy , xinh xắn đáng yêu.

Dọc đường , tỷ lệ ngoái cô bé cao ngất ngưởng.

Thực tế chứng minh, cho dù là học sinh chăng nữa thì cũng ai thể cưỡng sức hút của những em bé xinh xắn, đáng yêu.

Mặc dù tan học nhưng học sinh nán sân bóng rổ hiện tại vẫn còn khá đông.

Phần lớn là nam sinh, bởi dẫu bóng rổ cũng là môn thể thao yêu thích nhất của lũ con trai trung học.

Còn các bạn nữ thì chủ yếu là tới để ngắm trai .

Tuy rằng con trai thích đ.á.n.h bóng rổ chắc là mỹ nam, nhưng trong đó nhất định sẽ vài từ khuôn mặt đến chiều cao đều hợp với gu thẩm mỹ của các cô gái, nếu thì họ bỏ về từ lâu .

"Em xem ? Cái mặc đồ bóng rổ màu đỏ, bắt mắt ."

Đâu chỉ là bắt mắt thôi . Thẩm Mộ Dã những mặc áo bóng rổ màu đỏ mà còn để một mái tóc đỏ rực vô cùng phô trương. Quan trọng nhất là chiều cao của cực kỳ nổi bật trong đám nam sinh đang chơi bóng rổ.

Lúc Thẩm Tri Âm sang, vặn thấy tung nhảy lên úp rổ.

Tiếng la hét cổ vũ từ xung quanh lập tức vang lên ngớt.

Có vẻ cũng yêu thích gớm.

"Chính là đó."

Khúc của cháu trai cô bé chẳng trái tim bao nhiêu thiếu nữ rung động đây.

Sau khi vẫy tay chào tạm biệt cô gái bụng , Thẩm Tri Âm chen đám đông.

Bất cứ nơi nào cô bé qua, những cạnh đều bất chợt cảm thấy dường như một lực đẩy nhẹ nhàng nào đó rẽ đường cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-7-toi-viet-thu-phap-cuong-thao-day.html.]

Mấy học sinh đẩy : "???"

Vẻ mặt ngơ ngác hiểu đang xảy chuyện gì.

Thẩm Tri Âm thuận lợi tiến lên hàng đầu, vẫn sạch sẽ tinh tươm, ngay cả một sợi tóc cũng rối.

Có điều tốn linh lực một chút.

Đi tìm cháu trai mệt quá mất, để cô bé hút một ngụm sữa nghỉ ngơi chút .

Thẩm Mộ Dã đang chuẩn lao cản bóng của đối thủ thì khóe mắt chợt quét thấy một ảnh nhỏ bé lùn tịt. Cậu buột miệng c.h.ử.i một tiếng đệt.

Chỉ vì một giây phân tâm đó, quả bóng rổ liền đập thẳng mặt .

"Ái chà..."

Thẩm Mộ Dã ôm lấy sống mũi cao thẳng của ngã bệt xuống đất.

"Đệt, Thẩm, chứ!"

Thẩm Mộ Dã nhíu mày, cú đập mũi cay xè cả lên.

"Thẩm Mộ Dã."

Giọng trẻ con non nớt vang lên, trở nên vô cùng thu hút sự chú ý giữa một đám thanh âm ồm ồm thô kệch của lũ con trai đang tuổi vỡ giọng.

Mấy nam sinh cao kều nương theo âm thanh qua, lập tức thấy một tiểu tiên nữ xinh hệt như búp bê đang cầm bình sữa, luống cuống bước đôi chân ngắn củn chạy tới.

Ôi chao, một bé gái xinh xắn , giống hệt như em gái ruột trong mơ của bọn họ .

"Thẩm Mộ Dã, đau ? Ngốc quá mất."

Thẩm Tri Âm tức giận phồng má, lấy từ trong chiếc túi đeo chéo nhỏ xíu một miếng băng cá nhân.

"Bỏ tay ."

Thiếu niên vốn luôn kiêu ngạo bướng bỉnh bất giác buông tay .

Thẩm Tri Âm dán sát gần, cái bộp dán miếng băng cá nhân lên mũi .

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, là ảo giác của mà vùng sống mũi bỗng truyền đến cảm giác mát lạnh, dường như còn đau đến thế nữa.

Chỉ là lúc nãy sống mũi đập trúng nên nước mắt sinh lý cứ thế trào kìm , bây giờ hai mắt vẫn còn đỏ hoe, trông mất mặt.

"Sao nhóc đến đây?"

Thẩm Mộ Dã lên tiếng bằng giọng mũi ồm ồm.

Đám nam sinh xung quanh trợn tròn mắt, cứ chằm chằm Thẩm Tri Âm chớp.

Cô bé là ai của Thẩm ?

"Trời đựu, Thẩm, con gái lớn ngần cơ á?!"

Dĩ nhiên đây chỉ là câu đùa. Bị Thẩm Mộ Dã trừng mắt hung dữ một cái, tên sợ tới mức vội rụt cổ né sang một bên.

" đến tìm mà, tìm để mượn tiền mua đồ." Thẩm Tri Âm ngược chẳng mảy may để tâm đến lời trêu chọc của họ.

Toàn là một lũ nhóc vắt mũi sạch, tể tướng bụng bự như cô bé đây mới thèm so đo với bọn họ. Hứ!

Đợi đến khi mũi còn đau nữa, Thẩm Mộ Dã mới sang với mấy bên cạnh: "Mọi đ.á.n.h tiếp thì cứ đ.á.n.h , về đây."

"Khoan trai, ai đây? Chưa một đứa em gái bao giờ đấy."

Thẩm Mộ Dã nhặt áo khoác đồng phục đất vắt lên vai, tiện tay vuốt ngược mái tóc ướt đẫm mồ hôi , để lộ vầng trán cùng ngũ quan vô cùng xuất chúng.

" cũng nó là em gái ."

rốt cuộc cô bé là ai thì Thẩm Mộ Dã chịu .

Không hẳn là cảm thấy mất mặt, mà là đối với một bà cô nhỏ tuổi thế , thật sự gọi thành tiếng.

Vừa lên xe, Thẩm Tri Âm liền lấy một tờ danh sách mua sắm, cái miệng nhỏ tíu tít kể tên những thứ mua.

"Tạm thời vẫn tiền, cho mượn ít tiền để mua hết đồ , khi nào kiếm tiền sẽ trả ."

Nhóc con dán mắt với vẻ mong đợi. Thân là bậc bề mượn tiền hậu bối thì ngại c.h.ế.t .

những thứ danh sách là đồ cô bé đang cần.

Thẩm Mộ Dã cầm lấy xem thử: "Viết cái quỷ gì đây? Chữ mù."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thẩm Tri Âm lập tức ửng đỏ. Chữ vốn dĩ của cô bé siêu cấp luôn, nhưng hiện tại chẳng cơ thể vẫn còn quá nhỏ , bút lông vẫn điều khiển thuần thục .

Cô bé giật danh sách, bĩu môi ngụy biện: " thư pháp cuồng thảo đấy, hiểu là do vấn đề IQ của thôi."

Tuyệt đối của cô bé!

 

Loading...