Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 73: Cậu ta chết rồi đấy
Cập nhật lúc: 2026-08-23 13:06:59
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phùng Mậu mặt đỏ tía tai, lão thanh minh nhưng cứng họng phản biện thế nào.
Đáng sợ hơn là, con ranh con mà tường tận ngần bí mật thầm kín của lão cơ chứ!
"Thẩm Ngọc Trúc, thể xúi giục một đứa trẻ bôi nhọ !"
Tóm , lão cứ việc đổ tội lên đầu Thẩm Ngọc Trúc là .
Thẩm Ngọc Trúc: "..."
gắn camera nhà ông gắn máy lén lên ông ?
Cậu tức đến đỏ bừng mặt: " thậm chí còn ông!"
Đường lão cũng lên tiếng: "Điều thể chứng. Cậu học trò của hiếm khi giao du với ai. Cậu dành phần lớn thời gian ở ngoài thiên nhiên nên quen Phùng Mậu. Hơn nữa, chuyện hôm nay rõ ràng là do Phùng Mậu tự gây sự , ở đây đều thấy cả ?"
là . Vốn dĩ Phùng Mậu cố ý hạ thấp những tác phẩm của Thẩm Ngọc Trúc . Giờ lão lu loa Thẩm Ngọc Trúc dùng một đứa trẻ để hãm hại lão thì quả là vô căn cứ.
" mà... cô bé ơi, cháu rõ chuyện của ông thế?"
Nhìn biểu cảm chột và tức giận của Phùng Mậu ban nãy, mười phần thì tám phần những lời cô bé là sự thật.
Thẩm Tri Âm vẻ vô tội, ngoan ngoãn trả lời: "Có '' cho cháu ạ. Cháu còn nhiều chuyện nữa cơ, ví dụ như bức tranh giúp ông đạt giải ở nước XX thực chất là đồ ăn trộm từ học trò của đấy."
"Mày láo!"
Phùng Mậu phản ứng cực kỳ dữ dội. Gương mặt lão trở nên vặn vẹo, trong lúc tức giận, lão thậm chí giơ tay định tát Thẩm Tri Âm.
Tuy nhiên, bọn vệ sĩ kịp thời cản .
"Cô bé, cơm thể ăn bậy nhưng lời thì thể lung tung nhé."
" thế, chuyện ăn cắp tranh thể đem đùa giỡn ."
" , trường học của Phùng Mậu dạo quả thực xảy vụ bê bối đạo văn. Tuy nhiên, chuyện đó dập tắt nhanh."
Những ngoại đạo quan tâm nhiều đến việc , nhưng một trong giới hội họa ít nhiều cũng phong phanh vài tin đồn.
Vì thứ bưng bít quá nhanh nên danh tiếng của Phùng Mậu hề ảnh hưởng.
" cũng phong phanh. Hình như học sinh tố cáo thầy giáo đạo tranh của , nhưng đó thông tin đính chính rằng học sinh đó vu khống thầy giáo và đuổi học."
Thấy sự việc sắp sửa phanh phui, Phùng Mậu mặt mày tái nhợt, mồ hôi lạnh vã như tắm.
"Là do tên học sinh đó nhân cách tồi tệ, giẫm đạp lên để đ.á.n.h bóng tên tuổi thôi."
Thẩm Tri Âm bồi thêm một cú "bom tấn": "Ông ? Tên học sinh đó tự sát , c.h.ế.t đấy."
Giọng non nớt của cô bé như một quả b.o.m nổ tung khiến tất cả sững sờ.
Cả Phùng Mậu cũng , chính lão cũng hề chuyện .
"Không thể nào, chuyện thể xảy ..."
"Mày đang nhảm, mày đang vớ vẩn gì thế!"
Đôi mắt Thẩm Tri Âm đen lay láy sáng lấp lánh. Khi Phùng Mậu thẳng đôi đồng t.ử đen thẳm , lão cảm giác như đang một chiếc gương.
Trong gương hiện bóng dáng của lão, và đồng thời lão cũng thấy một hình bóng khác.
Ngay phía lưng lão, một thanh niên với làn da trắng bệch chút sức sống, cổ tay một vết cắt sâu hoắm, m.á.u đỏ tươi ngừng ứa .
Khuôn mặt đó, lão vô cùng quen thuộc.
Bất thình lình, Phùng Mậu thét lên một tiếng kinh hãi, vung vẩy hai cánh tay đập điên cuồng lên vai trái của .
"Tránh , tránh , mày cút , liên quan đến tao, ..."
Chứng kiến bộ dạng điên dại của Phùng Mậu, xung quanh sợ hãi lùi xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-73-cau-ta-chet-roi-day.html.]
Tất cả đều hiểu chuyện gì đang xảy , ngoại trừ gia đình nhà họ Thẩm lẽ đoán đôi chút.
Thẩm Mộ Dã ghé tai thì thầm: "Bà cô nhỏ, 'thứ đó' xuất hiện ạ?"
Ban nãy Thẩm Tri Âm học sinh c.h.ế.t, Thẩm Mộ Dã ngờ ngợ đoán nguồn gốc những bí mật về Phùng Mậu mà Thẩm Tri Âm kể.
Thấy Thẩm Tri Âm gật đầu, Thẩm Ngọc Trúc thẫn thờ Phùng Mậu.
"Bà cô nhỏ, học sinh đó..."
"C.h.ế.t , bức tranh mà Phùng Mậu đem dự thi vốn dĩ là của ."
Không dừng ở mức đạo nhái, Phùng Mậu lấy cớ nộp bài dự thi học sinh để chiếm đoạt bức tranh. Lão chỉ chỉnh sửa qua loa, đó ký tên và mang tham gia cuộc thi.
Cậu học sinh nọ chỉ sự thật khi danh sách đoạt giải công bố.
Thấy hiếu kỳ, Thẩm Tri Âm uống một ngụm sữa cho nhuận họng cất giọng lanh lảnh kể bộ câu chuyện về học sinh .
Câu chuyện kể về việc Phùng Mậu đ.á.n.h cắp tranh của học sinh để dự thi, khi phát hiện những thừa nhận mà còn " ăn cướp la làng".
Cậu một bạn vốn bức tranh đó thực chất do sáng tác, nhưng vì lợi ích mắt mà bạn nhẫn tâm phản bội .
Phó hiệu trưởng nhà trường là nhà của Phùng Mậu, khi vụ việc rùm beng, ông nhanh chóng nhúng tay dập tắt chuyện và lấy lý do đạo đức kém để đuổi học học sinh.
Mẹ đang mắc bạo bệnh cần một khoản tiền lớn để điều trị. Sau khi đuổi học, chịu nổi cú sốc nên bệnh tình trở nặng và qua đời.
Sau khi vô tình thấy tin tức về việc Phùng Mậu rạng rỡ mang theo tác phẩm vốn dĩ thuộc về lên bục nhận giải thưởng và một khoản tiền lớn, chọn cách quyên sinh.
Nếu Phùng Mậu đ.á.n.h cắp bức tranh, mang nó dự thi, và sẽ giành tiền thưởng để chữa bệnh cho ốm yếu.
Lý do Phùng Mậu lấy cắp tranh của học sinh mà phát hiện là do phong cách hội họa của học sinh vốn định hình từ chính những bài giảng của lão. Phong cách của hai khá tương đồng, chỉ khác ở chỗ một bên là sự điêu luyện nhưng cứng nhắc, bên là sự non nớt nhưng tràn đầy linh khí.
Thực ban đầu Phùng Mậu chỉ định chép, nhưng lão tài nào vẽ cái "linh khí" trong tranh của học trò. Cuối cùng, lão quyết định đ.á.n.h cắp luôn bức tranh và chỉ chỉnh sửa đôi chút.
Lực lượng an ninh nhanh chóng khống chế Phùng Mậu và đưa lão ngoài. Những còn nán để hóng chuyện của Thẩm Tri Âm cũng ít.
Thế nhưng càng về , cả một gia đình hủy hoại chỉ vì dã tâm của Phùng Mậu, ai nấy đều phẫn nộ tột cùng.
Cũng những sáng suốt hơn, họ dự định sẽ cho điều tra thực hư câu chuyện.
Và còn một điều nữa... rốt cuộc thì cô bé tường tận nhiều chuyện đến !
Thẩm Tri Âm giấu công trạng, lặng lẽ cùng nhà họ Thẩm chuyển hướng tham quan.
Đám đông hóng chuyện lúc bấy giờ mới chợt nhận : "Khoan , thấy kỳ lạ khi một đứa bé chừng ba tuổi thể thuật rành mạch câu chuyện như ?"
" thế, đứa trẻ năm tuổi nhà chuyện còn chẳng rành rọt và logic như cô bé ."
"Cô bé thông minh thật, nhưng tò mò nhất là cô bé những bí mật đó, cảm giác cứ gì đó ma quái."
" cho tra , học sinh đó thực sự tự tử. Cậu là học sinh từ một huyện nhỏ nên cái c.h.ế.t của gây sự chú ý lớn."
Thời buổi năm nào chẳng vài vụ tự tử, c.h.ế.t trong im lặng, chấn động dư luận.
Và rõ ràng, học sinh thuộc trường hợp đầu tiên.
"Thế mà là sự thật!"
Đám đông hóng chuyện đều xôn xao. Nếu lời cô bé đó là sự thật, tuy Phùng Mậu trực tiếp g.i.ế.c , nhưng hành động của lão cũng chẳng khác nào gián tiếp đẩy chỗ c.h.ế.t.
Hơn nữa, trong giới văn nghệ sĩ, đạo văn vốn là một hành động đáng khinh bỉ, kể Phùng Mậu còn là kẻ "cầm nhầm" tranh của khác.
Nếu sự việc tìm bằng chứng xác thực và phanh phui, sự nghiệp họa sĩ của Phùng Mậu coi như tong.
lão cũng chẳng chịu oan uổng gì, vì đây đầu lão cái trò .
Những chỉ là "mượn ý tưởng", lão dùng tiền bạc và quyền lực để mua chuộc, đe dọa khiến những nạn nhân đó dám hé nửa lời. Lão che đậy thứ quá hảo nên mới bại lộ.
... lão gián tiếp hủy hoại cả một gia đình.