Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 81: Chữa bệnh cho bố Tần Trăn
Cập nhật lúc: 2026-08-23 13:27:14
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Trăn vẫn hết kinh hoàng, bế Thẩm Tri Âm chạy thẳng một mạch về nhà.
Ai mà ngờ đường đường là một cảnh sát như , ngày dựa dẫm một đứa trẻ mới thấy an tâm.
Về đến nhà họ Tần, Tần vui mừng ôm lấy Thẩm Tri Âm sang hỏi Thẩm Ngọc Trúc: "Cháu xem mắt thế nào ?"
Tần Trăn mặt mũi nhăn nhó: "Đừng nhắc nữa."
Anh kể bộ sự việc cho , khiến bà tức giận đến mức: "Bế Tiểu Tri Âm , hôm nay chuyện cho lẽ với lão Vương, giới thiệu cái thứ quái quỷ gì !"
Thẩm Tri Âm cầm miếng bánh ngọt nhai nhóp nhép, thích thú xem Tần như một chiếc chiến đấu cơ đang cãi nảy lửa qua điện thoại.
Tần Trăn thì thầm: "Mẹ chắc yên ắng một thời gian ."
Lần xem mắt để cho một bóng đen tâm lý quá lớn.
"Chít chít~"
Đại ca Chuột mặc một chiếc áo hoodie nhỏ xíu từ chui , tay còn ôm một củ lạc to tướng nhấm nháp.
Tần Trăn xoa đầu Đại ca Chuột, trong lòng trăm mối ngổn ngang: "Bộ đồ là may cho nó đấy, bây giờ địa vị của nó trong nhà còn cao hơn cả ."
Đại ca Chuột ném cho một ánh mắt kiểu: "Đó là điều hiển nhiên mà!"
Nhớ hồi đầu mang một con chuột về nhà, suýt chút nữa tống cổ cả lẫn con chuột đường.
khi kể về bản lĩnh của Đại ca Chuột, cộng thêm việc chú chuột đích phô diễn sự thông minh của , bố liền mê tít thò lò.
Dẫu thì Đại ca Chuột chỉ thể việc như ch.ó nghiệp vụ, mà khoản đ.á.n.h tìm đồ của nó thậm chí còn nhạy hơn.
Hơn nữa, nó còn sai bảo đám chuột ngoài tự nhiên do thám tin tức, đúng là những gián điệp siêu hạng.
Tìm hiểu tin tức xong, nó cách truyền đạt một cách thông minh.
Bố Tần Trăn là quân nhân nên đương nhiên thích những khả năng hữu dụng như của Đại ca Chuột.
Về , Đại ca Chuột trong nhà lúc nào cũng giữ vệ sinh sạch sẽ, nuôi béo tròn núng nính, thông minh khéo nịnh nên lòng Tần.
Dần dà, vị thế của nó trong nhà họ Tần vượt mặt cả Tần Trăn.
Quần áo nó mặc do chính tay Tần may.
Tần Trăn chỉ hưởng sự đãi ngộ đó hồi bé xíu, bây giờ thì đừng hòng.
Thẩm Ngọc Trúc trêu chọc Đại ca Chuột: "Đây chính là Đại ca Chuột mà bà cô nhỏ giúp cảnh sát các thu phục đó ."
Tần Trăn gật gù: "Chính xác, bây giờ nó là cục cưng của đồn cảnh sát chúng đấy."
Sau khi trút cơn giận, Tần nhiệt tình mời Thẩm Tri Âm và Thẩm Ngọc Trúc ở dùng bữa.
Đại ca Chuột lạch bạch trèo lên vai bà, bà vui vẻ thưởng cho một miếng bánh hạch đào.
Đến chiều, bố Tần cũng về nhà. Thấy họ, ông liền gật đầu chào hỏi.
Ông là ít , bao năm tòng quân, hiện tại giữ chức vụ khá cao trong quân đội nên phong thái luôn toát lên vẻ uy nghiêm, chính trực.
Trong lúc trò chuyện, Thẩm Tri Âm để ý thấy bố Tần thi thoảng xoa bóp vai.
Cô bé kéo áo Tần Trăn, thì thầm hỏi: "Có vai bố chú đang đau ?"
Như chợt nhớ điều gì, Tần Trăn đập tay lên trán: "Trí nhớ chán thật. Tiểu tổ tông, xem giúp vai cho bố . Hồi trẻ ông thương, giờ cứ hễ trời trở lạnh là đau nhức, càng lớn tuổi càng nặng thêm, xem cách nào chữa khỏi ."
Bố Tần đ.á.n.h bốp một cái lưng con trai.
"Ai bảo già?"
Ông vẫn còn phong độ lắm, chiến trường đ.á.n.h giặc cũng chẳng thành vấn đề.
Mà bắt một đứa trẻ con xem bệnh cho ông, thằng con chắc đầu óc vấn đề .
Tần Trăn xoa lưng lầm bầm: "... Bố chịu nhận già cũng đành chịu, nhưng tiểu tổ tông y thuật cao siêu lắm, bố cứ để khám thử xem, thiệt thòi gì ."
Những chuyện liên quan đến công việc, hiếm khi kể cho gia đình . Trừ việc lo lắng cho sự an của , bố cũng ít can thiệp đời sống cá nhân và công việc của con trai.
Cộng thêm đợt quá bận rộn nên từng nhắc đến tài năng của Thẩm Tri Âm với nhà.
Nghe con trai cứ một câu "tiểu tổ tông", hai câu "tiểu tổ tông", bố Tần thực sự tẩn cho nó một trận. Mày định để tổ tông nhà họ Tần ở xó nào hả!
Tuy nhiên, khi chạm ánh mắt to tròn, trong veo của Thẩm Tri Âm, ông nỡ buông lời quở trách.
Chậc... Nhìn cô bé, ông cũng một cô con gái. Đứa bé mềm mại, đáng yêu thế , ai mà thích cơ chứ.
Chỉ tiếc là tuổi tác cao, đẻ nữa .
"Bác đưa tay đây cho cháu xem nào."
Tần Trăn gọi cô bé là tiểu tổ tông, cô bé gọi ông là bác Tần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-81-chua-benh-cho-bo-tan-tran.html.]
Mạnh ai nấy gọi, chẳng ai nhường ai.
Kiểu xưng hô lộn xộn khiến mí mắt bố Tần giật liên hồi.
Ông chìa tay ,
cũng chẳng trông mong gì việc Thẩm Tri Âm thể chẩn đoán bệnh tật, chủ yếu là vì nỡ từ chối.
"Đạn vẫn gắp ?" Thẩm Tri Âm bắt mạch .
"Không chỉ ở vai mà chân cũng vết thương, trong bác Tần còn nhiều vết thương ngầm. Nhất là mùa đông, bác thường xuyên mất ngủ."
Thẩm Tri Âm càng nhiều, nét mặt bố Tần càng trở nên nghiêm túc và trịnh trọng.
Ông liếc Tần Trăn với ánh mắt hiệu: "Con với con bé ?"
Tần Trăn nhún vai vô tội: "Con , con !"
Mẹ Tần há hốc miệng kinh ngạc: "Thế... thế mà khám thật á."
Trời đất ơi, đứa trẻ nhà họ Thẩm mới bao lớn cơ chứ.
nếu bảo là "chó ngáp ruồi", bừa mà trúng thì cũng thể nào chính xác đến từng chi tiết như .
Thẩm Ngọc Trúc tự hào khoe: "Bà cô nhỏ của nhà cháu giỏi lắm đấy ạ."
Hai lớn vẫn hết bàng hoàng. Nhìn hình bé tẹo, lùn tịt của Thẩm Tri Âm, họ vẫn cảm giác như chuyện hề chân thực.
"Tiểu Tri Âm, cháu khám thử cho bác xem cơ thể bác vấn đề gì ."
Thẩm Tri Âm ngoan ngoãn bắt mạch cho bà.
"Khí huyết ứ trệ, mất ngủ mộng mị, khớp gối phong thấp, âm dương khí huyết mất cân bằng."
Tần Trăn ngơ ngác: "Cái cuối cùng nghĩa là ?"
Thẩm Ngọc Trúc giải thích : "Là huyết áp cao đó."
Mẹ Tần vỗ tay đét một cái: "Trúng phóc luôn!"
Lần , ánh mắt bà Thẩm Tri Âm tràn đầy sự ngạc nhiên và thán phục: "Tiểu Tri Âm, cháu mới mấy tuổi mà bắt mạch bắt bệnh ?"
Thẩm Tri Âm hút rột rột bình sữa lắc lư cái đầu nhỏ.
"Cũng lâu lắm ạ, chỉ vài... năm thôi."
Vài trăm năm thôi mà!
Đương nhiên là chuyện kiếp thể tiết lộ .
Bố Tần: "..."
Cháu mới bốn tuổi, cho dù bắt đầu học từ trong bụng thì cũng tới năm năm .
Mấy vị theo nghề đông y mất mười mấy, hai mươi năm mới thành tài ?
Có là thần đồng cũng đến mức .
Thấy hai vị trưởng bối vẫn còn đang chìm trong cú sốc, Tần Trăn vội vàng chen ngang, hỏi xem cách nào chữa trị .
"Có, vết thương của bác trai thì lấy viên đạn ."
"Cái ... y học thời đó tiến bộ như bây giờ, viên đạn găm xương lấy . Trước đây chúng cũng đến bệnh viện xin tư vấn, nhưng hiện tại phẫu thuật lấy đạn vẫn rủi ro. Viên đạn trong xương nhiều năm, vả cũng ảnh hưởng nhiều đến sinh hoạt nên bố quyết định phẫu thuật nữa."
Thẩm Tri Âm chép miệng: "Cháu thì lấy , nhưng tốn linh khí đấy."
Tần Trăn lập tức lên tiếng: " trả thù lao."
Thẩm Tri Âm gật đầu: "Vậy để cháu thử xem ."
Thật cô bé cũng nhắm tiền thù lao, mà chủ yếu là nỡ một chính trực như ông chịu khổ!
Thẩm Tri Âm tự bào chữa cho suy nghĩ của một cách đầy "hợp tình hợp lý".
Sau đó, cô yêu cầu bố Tần cởi áo để lộ bờ vai.
Bố Tần ngập ngừng một lát cũng cởi áo .
Cô bé quả thực nhiều điểm kỳ diệu, khiến ông nhớ đến tổ chức bí mật của quốc gia.
Vậy thì cứ thử xem .
Thẩm Tri Âm đưa bình sữa cho Tần Trăn cầm hộ, phía lưng bố Tần, dùng những ngón tay nhỏ nhắn điểm lên mấy huyệt đạo vai ông.
Đương nhiên chỉ đơn giản là điểm huyệt. Mỗi điểm xuống, linh khí của cô bé sẽ men theo huyệt đạo truyền kinh mạch của bố Tần.