Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 84: Là thịt rắn đấy

Cập nhật lúc: 2026-08-23 13:27:18
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bầu khí trong phòng họp dường như ngưng đọng trong giây lát, ánh mắt đều đổ dồn về phía cô bé.

Thẩm Tri Âm: Tại cái hình và tuổi tác c.h.ế.t tiệt cả thôi.

Chẳng lẽ chờ đến lúc cô lớn lên mới gặp .

Thẩm Tri Âm Tần Trăn bế lên ghế, đôi chân ngắn ngủn buông thõng giữa trung, chẳng chạm tới đất.

Cô bé ngay ngắn, nhưng cái đầu nhỏ xíu chỉ vặn ngang mép bàn, nếu cúi xuống một chút là khuất dạng luôn.

Thẩm Tri Âm: "..."

Lặng lẽ tự thẳng lên chiếc ghế.

Tần Trăn: ... Sơ suất quá, lẽ nên tìm một chiếc ghế cao hơn.

Thẩm Tri Âm cất giọng lanh lảnh, ngây thơ: "Mọi câu hỏi gì cứ hỏi ạ."

Khuôn mặt bánh bao mũm mĩm, đáng yêu của cô bé trông chẳng vẻ gì là đáng tin cậy cả.

Lưỡng lự một hồi, cuối cùng cũng lên tiếng hỏi về viên Cầm Máu.

"Chúng thử bào chế theo công thức , nhưng dường như hiệu quả của viên t.h.u.ố.c như mong đợi."

"Rốt cuộc là sai sót ở khâu nào?"

"Cháu thể cho chúng xem thử thành phẩm ?"

Thẩm Tri Âm lấy một ít thành phẩm của cả hai loại t.h.u.ố.c đưa cho họ: "Thành phẩm đây ạ."

"Theo như , cháu nghĩ chắc do đủ độ nóng."

Cô nhóc trả lời trôi chảy, rành mạch. Mấy ông lão tiếp tục đặt câu hỏi, cô đều đáp một cách trơn tru.

"Tuyệt quá, tuyệt quá, đất nước một kỳ tài đây."

"Cháu bé, sư phụ cháu là ai ?"

Thẩm Tri Âm: "Sư phụ cháu thì tìm ."

Ông đang ở một thế giới khác mà.

Thế nhưng, xung quanh hiểu theo một nghĩa khác, họ tưởng sư phụ cô bé qua đời.

, ánh mắt họ cô bé càng thêm xót xa, thương cảm.

"Vậy t.h.u.ố.c cần nấu ở nhiệt độ bao nhiêu, nhiệt độ cao quá liệu hỏng d.ư.ợ.c liệu ?"

Thẩm Tri Âm ngẫm nghĩ một chút: "Có lẽ nên thử dùng cái nồi áp suất xem ."

Cô bé thấy cái nồi áp suất trong bếp nhà họ Thẩm nhiệt độ khá thích hợp. Mặc dù thể dùng để luyện đan, nhưng để luyện loại t.h.u.ố.c viên thì chắc là .

Các vị lão thành ngành y: "..."

Còn thể thế nữa ?

Thử thì thử, về họ sẽ ngay.

"Vậy cỏ Linh Xuân tìm ? Còn nữa ?"

Thẩm Tri Âm: "Nói chung là ngoài tự nhiên thì cháu rõ, nhưng chắc chắn là khó tìm."

"Chúng phát hiện một chất lạ trong cỏ Linh Xuân, cháu đó là chất gì ?"

Mấy ông lão vây quanh Thẩm Tri Âm hỏi han đủ điều.

Chỉ cần thể trả lời, Thẩm Tri Âm đều giải đáp hết.

Dần dà, họ dường như quên béng mất tuổi thật của Thẩm Tri Âm, ngờ thể trò chuyện ăn ý đến .

Vị lão thành ngành y phát hiện rằng, tuy Thẩm Tri Âm còn nhỏ tuổi nhưng kiến thức về các loại thảo d.ư.ợ.c đông y vô cùng phong phú.

Đầu óc nhỏ bé mà chứa bao nhiêu kiến thức như thế chứ.

Còn vị viện sĩ nghiên cứu thực vật thì nhà Thẩm Tri Âm còn mấy loại cây lạ hoắc mà họ từng thấy bao giờ, nên đ.â.m háo hức đến tận nơi chiêm ngưỡng.

Sau một hồi "xoay như chong chóng", miệng Thẩm Tri Âm khô khốc, cũng may đến giờ cơm trưa nên mấy ông lão đành luyến tiếc rời .

Chỉ trong một thời gian ngắn, họ coi Thẩm Tri Âm như một bạn tâm giao vong niên.

Thẩm Tri Âm dang hai tay nhỏ xíu đòi Tần Trăn bế: "Cháu đến khản cả cổ đây ."

Vội vã tu một ngụm sữa cho nhuận họng.

Cô bé vẫn chỉ là một đứa trẻ, tại nhiều thế cơ chứ!

Tần Trăn bóp bóp đôi vai nhỏ bé của cô: "Vất vả cho cháu , vất vả cho cháu , chúng ăn cơm thôi, ăn xong chú đưa cháu về."

Đồ ăn ở căn tin quân đội ngon tuyệt cú mèo, hình bé xíu của Thẩm Tri Âm mà ăn khỏe phết.

Khay thức ăn chất cao như núi, lượng thức ăn sánh ngang với một trưởng thành như Tần Trăn.

Lưu ý nhé, Tần Trăn là cảnh sát đặc nhiệm, cường độ huấn luyện mỗi ngày cao nên khẩu phần ăn cũng nhiều hơn bình thường.

Cảnh tượng chỉ khiến Tần Trăn và bố Tần há hốc mồm, mà ngay cả các chiến sĩ xung quanh cũng khỏi tò mò ngoái .

Tần Trăn nhắc nhở: "Ở đây bỏ mứa thức ăn nhé."

Thẩm Tri Âm lườm một cái cháy máy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-84-la-thit-ran-day.html.]

"Chú tưởng sức mạnh kinh hồn của cháu là tự nhiên mà ?"

Tần Trăn: "... Chú quên khuấy mất."

Sự thật là khuôn mặt và tuổi tác của Thẩm Tri Âm lúc quá đỗi đ.á.n.h lừa khác.

công cuộc "càn quét" bắt đầu.

Bởi vì thức ăn chất cao như núi, nên lúc ăn, đầu Thẩm Tri Âm gần như vùi hẳn trong khay.

Khuôn mặt nhỏ phồng lên vì nhai, tốc độ nhai nuốt cũng hề chậm chạp.

Mọi trố mắt lượng thức ăn vơi dần một cách thần tốc. Cả căn tin dường như ngừng đũa, chỉ mải mê ngắm cô bé ăn.

Thậm chí cả ông chú đầu bếp cũng ló đầu xem.

Cuối cùng, chiếc bụng bé xíu của Thẩm Tri Âm chứa gọn bộ chỗ thức ăn .

Cô nhóc ợ một cái, rút khăn giấy lau vết dầu mỡ miệng.

"Cháu ăn xong ."

Tần Trăn giơ ngón tay cái thán phục.

Quả hổ danh tiểu tổ tông nhà họ Thẩm, đến cách ăn uống cũng khác thường.

Anh cũng bắt đầu xử lý phần ăn của .

Thẩm Tri Âm ôm bình sữa thong thả uống, rút miếng thịt khô nhai nhóp nhép.

Mọi : "..."

Thế mà vẫn còn nhét .

Nhìn cái bụng nhỏ xíu chẳng thấy phình là bao, thế mà nuốt ngần đồ ăn, rốt cuộc tiêu hóa hết ?

Thẩm Tri Âm còn hào phóng chia sẻ thịt khô cho Tần Trăn và bố Tần.

Tần Trăn c.ắ.n một miếng, thấy vị là lạ, ngon miệng nhưng giống thịt lợn thịt bò.

Anh bèn hỏi thử.

"Thịt khô gì thế ? Vị giống thịt lợn cũng chẳng giống thịt bò."

Thẩm Tri Âm thản nhiên đáp: "Là thịt rắn đấy."

"Khụ khụ khụ..."

Thẩm Tri Âm vội vã thụp xuống, may mà tránh kịp chứ là lĩnh trọn "cơn mưa" nước bọt .

Cô bé chống nạnh tỏ vẻ bất bình: "Chú gì thế hả!"

Miệng mồm gì mà giữ thế.

Tần Trăn rối rít xin : "Chú xin , chú xin , nhưng mà... cháu bảo đây là thịt gì cơ?"

Thẩm Tri Âm: "Thịt rắn, thịt của con mãng xà khổng lồ , gì mà hốt hoảng thế."

Bố Tần: "..."

Không trách con trai ông giật , chính ông cũng thấy sốc đây .

Nhà t.ử tế ai lấy thịt rắn thịt khô cơ chứ!

Thẩm Tri Âm trấn an: "Mọi cứ yên tâm , con rắn đó trong danh sách động vật cần bảo tồn , cháu của cháu kiểm tra kỹ ."

Tần Trăn: "Hahaha..."

Ăn trưa xong, bố Tần bận việc rời , còn Thẩm Tri Âm thì Tần Trăn dẫn tham quan khu huấn luyện.

Dạo cho tiêu cơm mà.

Khổ nỗi... ai tiêu cơm ăn thế cơ chứ.

Nhìn cô bé lôi thêm miếng thịt khô nhai, Tần Trăn chỉ thôi cũng thấy no ách.

"Ăn nhiều thế mà cái bụng cháu chẳng to lên tí nào nhỉ."

Thẩm Tri Âm: "Cháu ăn để nạp năng lượng cho cơ thể mà."

Đương nhiên, thức ăn bình thường chứa nhiều tạp chất, ăn nhiều cho kinh mạch.

ai bảo Thẩm Tri Âm là luyện d.ư.ợ.c sư cơ chứ, về nhà ngâm trong bồn tắm thảo d.ư.ợ.c là tạp chất sẽ đào thải hết.

Tuy nhiên, vẫn sớm điều chế viên Tẩy Tủy để bớt phiền phức, Tẩy Tủy đan còn tác dụng sạch sâu nữa.

Khổ nỗi, Tẩy Tủy đan còn thiếu hai vị thuốc, mà chờ đến khi Trúc Cơ cô bé mới thể điều chế .

Đi dạo một vòng, họ đến khu vực huấn luyện của các chiến sĩ.

Thẩm Tri Âm dán mắt những hình vạm vỡ, nhanh nhẹn vượt chướng ngại vật, chớp mắt lấy một cái.

"Tiểu Tần , mấy cái chú ?"

Tần Trăn tự đắc: "Đương nhiên, đây chú cũng rèn luyện trong quân đội mà. Giờ tuy quân nhưng cường độ huấn luyện của đặc nhiệm cũng chẳng kém cạnh gì, lúc rảnh rỗi bọn chú vẫn luyện tập đều đặn."

Đang mải chuyện thì bên khu huấn luyện ngã từ cao xuống, thương ở vai.

Tần Trăn vội vàng ẵm Thẩm Tri Âm chạy tới.

 

Loading...