Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 85: Là học sinh thì ghê gớm lắm à
Cập nhật lúc: 2026-08-23 13:27:19
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không vì lý do gì khác, chỉ là nếu thấy tình hình nghiêm trọng, vị tiểu tổ tông nhà họ Thẩm lẽ sẽ giúp một tay.
xem chừng chỉ là gãy xương cánh tay thôi.
Trường hợp khá phổ biến trong các bài tập cường độ cao, nhất là đối với lính mới.
"Mau đưa xuống phòng y tế."
Quân đội sẵn quân y chuyên xử lý những ca , nên cũng cần Thẩm Tri Âm tay.
Đợi khi họ lo liệu xong xuôi mới nhận sự hiện diện của một lạ mặt dắt theo một đứa trẻ.
Vị sĩ quan huấn luyện nhận Tần Trăn liền tiến gần: "Đại thiếu gia Tần, ngọn gió nào đưa tới đây ?"
"Anh kết hôn từ bao giờ thế? Con gái lớn chừng cơ ?"
Đứa bé chắc chắn em gái , nếu thủ trưởng Tần con gái thì chắc ông mở tiệc ăn mừng rình rang .
"Nói bậy bạ gì thế, đây là con nhà một em của ."
Hai tán gẫu một lát, Thẩm Tri Âm ngoan ngoãn ăn kẹo, đến lúc về.
"Trường của cháu trai chú xa đây ạ?"
Tần Trăn: "Sao? Cháu đón Thẩm Mộ Dã ?"
Thẩm Tri Âm gật đầu: "Đến xem thử."
"Được thôi, đằng nào hôm nay chú cũng nghỉ, đưa cháu một chuyến cũng chẳng ."
Nhiệm vụ của hôm nay là đưa rước Thẩm Tri Âm, tiện thể tạt qua trường một chuyến cũng .
Ngày hôm nay của Thẩm Mộ Dã ở trường mấy suôn sẻ.
Sau khi dẫn khí cơ thể, sức mạnh của vượt xa bình thường, sức ăn cũng tăng gấp đôi.
Vừa đến trường, mải mê "chém gió" với đám bạn, lỡ tay vỗ nhẹ xuống bàn một cái, chiếc bàn liền sụp đổ tan tành.
Trong tiết thể dục, lúc tranh bóng, một cú va chạm nhẹ cũng đủ khiến bạn văng xa mấy mét.
Báo hại lóc cóc dìu bạn xuống phòng y tế.
Lúc bài, lỡ tay ấn mạnh một chút, chiếc bút bi lập tức gãy đôi.
Chỉ trong một ngày, đền bù bao nhiêu đồ đạc cho nhà trường và tiền t.h.u.ố.c men cho bạn học.
Mấy đứa bạn với ánh mắt thán phục đan xen sợ hãi.
Ngồi thành bồn hoa, Thẩm Mộ Dã giữ vẻ mặt lạnh tanh tu ừng ực chai nước.
Vài thiếu niên bu quanh, thi nắn bóp bắp tay .
"Anh Thẩm, sức mạnh của dạo mà 'trâu bò' thế? Hôm nay bạn Lý húc bay một vòng parabol luôn đấy!"
"Mẹ ơi, cao lên từ lúc nào thế, hình , cơ bắp , mấy múi bụng ?"
Thẩm Mộ Dã vô tư vén áo lên, tám múi cơ bụng săn chắc, xếp hàng đều tăm tắp phơi bày mắt đám bạn.
"Ôi ơi!!!"
Có đứa ghen tị quá còn đưa tay định sờ thử.
Thẩm Mộ Dã kéo áo xuống: "Muốn ăn đòn ?"
"Anh ơi, tám múi cơ bụng cơ đấy! Nhường cho em hai múi mà!"
"Nghĩ kỹ thì, dạo Thẩm đổi chóng mặt thật. Không chỉ trắng trẻo nhé."
Thẩm Mộ Dã phóng ánh mắt sắc như dao: "Ông đây đang tiếc thương cho làn da bánh mật nam tính của đây ."
"E hèm... Anh nghĩ theo hướng tích cực chứ, mấy bạn nữ bây giờ chuộng kiểu thư sinh trắng trẻo lắm."
Thẩm Mộ Dã bĩu môi: "Cần chúng nó thích gì?"
"Anh thế là ' ăn hết, kẻ chẳng ' đấy. Từ dạo trắng , cao lên, body chuẩn chỉnh, còn chơi bóng rổ cừ khôi, thư tình nữ sinh gửi xếp hàng dài từ lớp sang tận lớp bên cạnh . Còn bọn em thì chẳng ma nào thèm dòm ngó."
"Anh bí quyết gì , chỉ giáo cho tụi em với. Mà sức mạnh trâu bò lúc sáng là thế?"
Thẩm Mộ Dã hất cằm, vẻ mặt kiêu ngạo: "Tụi bây hiểu , sức mạnh cứ tập luyện là ."
Để dẫn khí cơ thể, đ.á.n.h đổi bao thời gian và mồ hôi công sức, thậm chí còn cắm đầu học hành. Cậu hy sinh quá nhiều!
"Anh Thẩm, lâu lắm tụi "quẩy". Hôm nay Hoàng tam thiếu tổ chức một buổi đua xe, em tham gia chứ?"
Đám bạn của Thẩm Mộ Dã đều là con nhà trâm thế phiệt, gia thế "khủng" và chung đam mê với .
Nghĩ đến việc hôm nay thầy cô mắng vốn mấy bận, cũng lâu giải khuây, Thẩm Mộ Dã liền gật đầu đồng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-85-la-hoc-sinh-thi-ghe-gom-lam-a.html.]
Thế là cả bọn cúp học, leo tường trốn ngoài.
Vậy nên lúc Tần Trăn và Thẩm Tri Âm đến trường tìm Thẩm Mộ Dã, những chẳng thấy bóng dáng mà còn giáo viên chủ nhiệm mắng cho một trận te tua, ấm ức.
Tần Trăn: "..."
Thẩm Tri Âm: "..."
Biết thế ở nhà cho rảnh nợ!
Bước khỏi cổng trường, sắc mặt Tần Trăn đen như đ.í.t nồi.
Đây là đầu tiên thầy cô giáo "lên lớp" vì của khác.
"Cháu tìm thằng bé nữa ?"
Ngồi xe, Thẩm Tri Âm bấm đốt ngón tay nhỏ xíu tính toán.
"Đi!"
Thằng nhóc đó gặp rắc rối .
"Hướng Đông."
Lúc , tại Bàn Loan sơn - cung đường đua quanh co, khúc khuỷu và hiểm trở nhất thành phố A. Nơi đây sở hữu đường đua lớn nhất nhưng cũng ẩn chứa nhiều rủi ro nhất.
Hơn hai trăm khúc cua gắt, dải phân cách biện pháp an nào. Thậm chí nhiều đoạn đường một bên là vách núi dựng .
Đua xe ở đây là một cuộc đọ sức tốc độ sinh tử. Chỉ cần lỡ tay một nhịp, t.a.i n.ạ.n lật xe, mất mạng là chuyện như cơm bữa.
Bởi , mỗi cuộc đua, các tay đua đều ký giấy cam kết tự chịu trách nhiệm.
Những kẻ dám đặt chân đến đây đều là những kẻ liều mạng, điên rồ.
Và Thẩm Mộ Dã, thể nghi ngờ, là một trong đó.
"Thiếu gia họ Thẩm, lâu thấy mặt. Hôm nay em 'so tài' một ván trò chứ?"
Thẩm Mộ Dã, lúc khoác lên bộ đồ đua đen tuyền, khẽ ngẩng đầu kẻ lên tiếng.
Đó chính là Hoàng tam thiếu mà đám bạn nhắc tới.
Tên cũng đam mê tốc độ và trở thành tay đua chuyên nghiệp. Đã vài gã nếm mùi thất bại thiếu niên nhỏ tuổi hơn .
Là một tay đua chuyên nghiệp, gã tất nhiên cam lòng và quyết tâm hạ gục Thẩm Mộ Dã bằng giá.
Lần đua xe, gã tình cờ để thua, ấm ức mãi và luôn rình rập cơ hội phục thù.
Đáng tiếc là Thẩm Mộ Dã dạo ngoan ngoãn đến lạ, gã sai khiêu khích mấy nhưng vẫn dửng dưng như .
"Lặn mất tăm lâu thế, còn tưởng sợ nên dám vác mặt đến đây nữa chứ."
Hoàng tam thiếu khoanh tay, dựa lưng chiếc siêu xe yêu quý của : "Nghe đồn ưa cảm giác mạnh. Hôm nay, chúng sẽ quyết đấu ngay tại cung đường Bàn Loan sơn ."
Thẩm Mộ Dã chỉnh găng tay, đội mũ bảo hiểm: "Được thôi, đua thì đua. phần thưởng thì mới thú vị."
Hoàng tam thiếu: "Đồng ý. cược năm triệu tệ, cộng thêm một chiếc siêu xe."
Thẩm Mộ Dã: " cược hai triệu tệ."
Hoàng tam thiếu bật mỉa mai: "Cái gì? Nhà họ Thẩm hết tiền mà chỉ cược bấy nhiêu?"
Bị mỉa mai, Thẩm Mộ Dã vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh: "Lúc nãy đến đây, kỹ mặc cái gì ?"
Hoàng tam thiếu: "Nhìn rõ , thì ?"
"Vậy thấy dòng chữ in n.g.ự.c áo ?"
Cần gì ? Rõ ràng là dòng chữ...
Trường Trung học Phổ thông Yến Nam.
C.h.ế.t tiệt!
Là học sinh thì ghê gớm lắm !
Khuôn mặt Hoàng tam thiếu xám xịt .
Thẩm Mộ Dã nhếch mép: "Hồi học, mỗi tháng gia đình cho bao nhiêu tiền tiêu vặt?"
Hoàng tam thiếu: "..."
Thẩm Mộ Dã phá lên , nét mặt kiêu ngạo, ngang tàng.
"Biết thế là . Mỗi tháng bố cho mười vạn tệ, mấy cũng cho mười vạn. Trừ các khoản chi tiêu, hai triệu tệ là bộ 'vốn liếng' của đấy."
Cậu vẫn còn là học sinh, giờ bảo gọi điện xin tiền bố mấy ông là điều tưởng, khéo còn ăn đòn nhừ tử.