Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 86: Cháu muốn xuống xe!
Cập nhật lúc: 2026-08-23 13:27:20
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý lẽ của Thẩm Mộ Dã chặt chẽ đanh thép khiến chẳng thể nào phản bác .
Huỳnh tam thiếu: "..."
Bây giờ trả con xe đó ?
Lúc nãy lỡ huênh hoang oai, giờ thành trò cho thiên hạ.
mà bảo trả thì còn mất mặt hơn.
Cậu tức tối lườm nguýt, bực bội mặt.
"Đua thì đua!"
Hôm nay thề thắng bằng Thẩm Mộ Dã, nếu thì lỗ nặng!
Hiệu lệnh dứt, hàng loạt chiếc xe thể thao gầm rú lao vút .
Khi tất cả các xe đường đua, tại câu lạc bộ xe đua Bàn Loan Sơn, một gã đàn ông mặc đồ lao công nhếch mép nở một nụ rùng rợn.
Cùng lúc đó, Tần Trăn và Thẩm Tri Âm đang hối hả chạy tới. khi đến câu lạc bộ hỏi thăm thì mới xuất phát cả .
Tần Trăn vỗ trán: "Cái thằng nhóc ranh !"
Thẩm Tri Âm quyết đoán: "Lái xe đuổi theo ."
Tần Trăn vội vàng bế Thẩm Tri Âm tống xe, lập tức bẻ lái hướng thẳng về phía cung đường đèo Bàn Loan Sơn.
xe của dù là hàng hiệu đắt tiền cũng thể đọ với tốc độ và động cơ của những chiếc xe đua chuyên dụng.
Bọn họ đang điều khiển những chiếc xe đua xịn xò, xe của Thẩm Mộ Dã cũng tậu từ lâu, luôn để ở câu lạc bộ bảo dưỡng định kỳ, cứ khi nào nổi hứng là xách chạy.
Thế nên, dù Tần Trăn đạp lút ga cũng cửa đuổi kịp xe của Thẩm Mộ Dã.
Lúc , Thẩm Tri Âm nhoài leo lên ghế phụ.
"Tiểu tổ tông, cháu gì đấy, trẻ con ghế !"
Thẩm Tri Âm điềm nhiên: "Chú đuổi kịp , để cháu tay!"
Tần Trăn ngơ ngác: "Hả?"
Cháu định tay kiểu gì?
Chưa dứt lời, thấy Thẩm Tri Âm lôi ít nhất mười lá bùa. Mười đầu ngón tay nhỏ xíu thoăn thoắt bấm quyết, mười lá bùa đồng loạt bay vút qua cửa sổ, dán chặt các vị trí xung quanh xe.
Tần Trăn: "... Đừng là giống như những gì đang nghĩ nhé?"
Ngay giây tiếp theo, chiếc xe của như chắp thêm cánh, lao với tốc độ xé gió.
Tần Trăn hét lên kinh hãi: "Đường khúc cua t.ử thần đấy á á á!!!!"
Tuy tay lái của đến nỗi tệ, nhưng đường nhiều khúc cua gắt mà phóng với tốc độ bàn thờ thế thì t.a.i n.ạ.n là chuyện sớm muộn!
Thẩm Tri Âm trấn an: "Đừng sợ, cháu dán tận hai lá bùa hộ mệnh và ba lá bùa bình an quanh xe ."
Còn dán thêm cả một lá Khinh Thân Phù, giúp xe thể lướt nhẹ khi chạy với tốc độ cao.
Bốn lá còn là Tật Phong Phù tăng tốc.
Tần Trăn thầm c.h.ử.i thề trong bụng, tập trung cao độ mười hai phần công lực, hai tay ôm ghì lấy vô lăng đến mức nổi đầy gân xanh.
Ở một diễn biến khác, khi qua khúc cua thứ ba, Thẩm Mộ Dã phát hiện xe phá hoại.
Phanh xe vô tác dụng.
Cậu buột miệng c.h.ử.i thề: "Đệch!"
Kẻ khốn khiếp nào dồn chỗ c.h.ế.t thế .
Dù tình thế vô cùng nguy ngập, nhưng Thẩm Mộ Dã vẫn giữ cái đầu lạnh.
Cậu chạm tay miếng ngọc hộ mệnh cổ và chiếc bùa bình an ở cổ tay, trong lòng bỗng chốc bình tĩnh trở .
Là bà cô nhỏ mang đến cho cảm giác an tuyệt đối.
Nếu ...
Những chặng đường tiếp theo, Thẩm Mộ Dã cứ thế lao vun vút mà hề rà phanh, ôm cua gắt mà thèm giảm tốc.
Tình trạng bất thường nhanh chóng thu hút sự chú ý của các tay đua khác cùng đường đua.
Nhìn cái cách lao xe như thiêu , nhóm của Huỳnh tam thiếu cũng chẳng ai dám dại dột cản đường.
"Vãi thật, thằng Thẩm Mộ Dã nó điên ?"
"Chán sống mà chạy như trốn nợ âm phủ thế !"
Ngay cả mấy bạn của Thẩm Mộ Dã cũng tròn mắt kinh ngạc.
Họ vội vàng kết nối bộ đàm gọi cho Thẩm Mộ Dã.
"Anh trai ơi, chỉ là giải đua phong trào thôi mà, cần bán mạng thế."
Những khác cũng nhao nhao khuyên chạy chậm .
Mãi một lúc , giọng Thẩm Mộ Dã mới vang lên qua bộ đàm: "Xe tao kẻ nào đó động tay động chân , đứt phanh ."
Hóa là vì...
"CÁI GÌ CƠ!!!!"
Tất cả đều hoảng hốt hét lên.
"Anh ơi, đứt phanh á? Sao thế , đường đua nguy hiểm thế mà đứt phanh thì bây giờ!"
Trái ngược với sự hoảng loạn của , giọng Thẩm Mộ Dã điềm tĩnh lạ thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-86-chau-muon-xuong-xe.html.]
"Tao , tụi mày tự lo cho ."
Để phân tâm và cũng gây nguy hiểm cho bạn bè, Thẩm Mộ Dã chủ động ngắt kết nối bộ đàm.
Sau đó, dồn bộ tâm trí việc điều khiển xe.
Ngay lúc mấy bạn của Thẩm Mộ Dã đang hoang mang tột độ gọi điện báo cảnh sát, một chiếc Bentley đen bóng xẹt qua mặt họ như một tia chớp.
nghĩa là vụt qua chỉ trong tích tắc.
Bọn họ thậm chí còn kịp rõ hình thù chiếc xe.
Mọi : Σ( ° △ °|||)︴
Cái quái gì bay qua thế?
Tần Trăn sốt sắng: "Thẩm Mộ Dã đang lái xe nào !"
Tay lúc toát đầy mồ hôi lạnh.
"Cháu mà ."
Thẩm Tri Âm chớp chớp mắt vô tội, cô bé cũng mới đến đây đầu tiên thì .
Tần Trăn: "..."
Cuối cùng, sự chỉ huy của Thẩm Tri Âm, họ cũng ép một chiếc xe đua tấp lề. May mắn , trong xe chính là một trong những bạn của Thẩm Mộ Dã.
Từ lúc ép xe dừng đến khi Tần Trăn xông tới lôi cổ trong xe nhét xe , tất cả chỉ diễn trong vòng vài giây ngắn ngủi.
Cậu thiếu niên tóm cổ liền giãy giụa kịch liệt.
"Làm gì thế, gì thế hả! Giữa thanh thiên bạch nhật mà dám ăn cướp ! Dạo bọn cướp lộng hành thế cơ chứ?"
Tần Trăn bực bội đạp tọt ghế .
" là cảnh sát!"
Thiếu niên: "..."
Trông bộ dạng của giống cảnh sát chút nào cơ chứ.
Mãi đến khi Thẩm Tri Âm đầu , nhoài một cái.
"Bà cô nhỏ của Thẩm Mộ Dã!"
"Tiểu Việt."
Thẩm Tri Âm vẫn nhớ rõ mặt mấy bạn thiết của cháu trai .
Tương tự, Lý Việt cũng nhận cô bé ngay tắp lự.
"Xe của cháu trai ở ?"
Thẩm Tri Âm thẳng vấn đề.
Lý Việt bừng tỉnh, vội vã la lên: "Phanh xe của Dã kẻ nào phá hỏng , mau nghĩ cách cứu với!"
Cậu dứt lời thì Tần Trăn nhấn ga.
Chiếc xe khởi động lao vun vút.
Lý Việt kịp chuẩn tâm lý, suýt chút nữa thì lực quán tính đẩy mạnh phía cho rớt tim ngoài.
"Chuyện... chuyện gì thế !"
Cậu run lẩy bẩy ngay ngắn , hai tay bấu chặt lấy tay vịn cửa xe. Nhìn khung cảnh bên ngoài lướt qua nhanh đến mức nhòe nhoẹt, há hốc mồm kinh ngạc quên cả khép .
Tốc độ còn kinh khủng hơn cả xe đua của bọn họ nữa!
"Anh trai ơi, xe hiệu gì mà bốc thế?"
Cậu cũng sắm một chiếc, tốc độ đỉnh của chóp, cảm giác như đang lái máy bay .
Tần Trăn ngắt lời: "Bỏ chuyện xe cộ sang một bên , Thẩm Mộ Dã đang ở ?"
À , cứu mới là chuyện cấp bách nhất bây giờ.
"Anh đang dẫn đầu đoàn đua, vì đứt phanh nên cứ thế lao thẳng về phía , mấy khúc cua gắt cũng thèm giảm tốc, bọn em sợ c.h.ế.t khiếp."
"Anh ơi, thể... thể chạy chậm chút ."
Đến những đoạn ôm cua gắt, chiếc xe lượn sát sạt mép vực, Lý Việt cảm giác tim sắp nhảy khỏi lồng ngực.
Trò kích thích quá đà , sợ c.h.ế.t khiếp.
Tần Trăn khẩy: "Sợ gì chứ, chẳng bọn khoái mấy trò cảm giác mạnh ? C.h.ế.t thì đầu t.h.a.i cuộc đời!"
Một lũ nhãi ranh to gan lớn mật, vắt mũi sạch bày đặt đua xe với chả đua cộ.
Lý Việt im bặt, chỉ thu trong góc, hai tay ôm khư khư lấy cơ thể.
Thấy chiếc xe chuẩn đ.â.m sầm vách núi ở một khúc cua t.ử thần, thể kìm nén nỗi sợ hãi, hét lên thất thanh.
"Phía , phía ba khúc cua liên tiếp á á á!!!!"
"Rầm..."
Trong tiếng hét chói tai của Lý Việt, chiếc xe cuối cùng cũng tránh khỏi va chạm với tốc độ bàn thờ .
Cú va đập khá mạnh, nhưng kỳ lạ xe hề hấn gì, những trong xe cũng bình an vô sự.
Chỉ Lý Việt là một phen khiếp vía.
Sau khi chỉnh tư thế cho ngay ngắn, Tần Trăn thông báo: "Chú ý nhé, tiếp tục bứt tốc đây."
Lý Việt: Á á á á!!! Cho xuống xe, xuống xe!!!!