Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 87: Giải cứu thành công
Cập nhật lúc: 2026-08-23 13:27:21
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xuống xe là điều viển vông lúc , họ còn nhờ để xác định vị trí của Thẩm Mộ Dã mà.
Dù đó Tần Trăn cố gắng cẩn thận hơn, nhưng vẫn tránh khỏi vài cú va quẹt nảy lửa và... một lao thẳng xuống dốc.
Cũng may đó chỉ là một con dốc thoải chứ vực thẳm sâu hoắm.
Trải qua cảm giác nhào lộn điên cuồng trong xe, Lý Việt cảm thấy hồn xiêu phách lạc.
Cậu thầm thề độc, từ nay về sẽ "cạch mặt" vô lăng!
"Kia , chiếc xe chạy đằng ... chính là ."
Lúc , Lý Việt trông t.h.ả.m hại chẳng khác nào một con búp bê rách rưới quăng quật thương tiếc. Cậu run rẩy chỉ tay về phía chiếc xe đua đang lạng lách điên cuồng phía xa xa.
So với Dã, chuyến của bọn họ mới thực sự là chuyến sinh tử, suýt chút nữa thì gặp Diêm Vương.
Điều kỳ diệu nhất là dù "hôn" chướng ngại vật mấy , cả lẫn xe vẫn nguyên vẹn một vết xước.
Lý Việt bám chặt lấy tay vịn, thu nhỏ nhất thể. Cậu dám thề, chiếc xe còn đáng sợ gấp vạn chiếc xe của Dã!
Tần Trăn và Thẩm Tri Âm chăm chú quan sát chiếc xe đang ngày càng gần họ ở phía .
"Vượt lên !" Thẩm Tri Âm lệnh.
Tần Trăn hỏi nhiều, cứ răm rắp theo.
Thực , bám sát gót Thẩm Mộ Dã là xe của Huỳnh tam thiếu. Cậu cũng chứng tỏ là một tay đua chuyên nghiệp thực thụ khi vẫn thể bám đuôi Thẩm Mộ Dã với tốc độ kinh hồn bạt vía đó.
Lúc , Huỳnh tam thiếu cũng đang hoảng loạn, nhận điều gì đó với xe của Thẩm Mộ Dã. Mặc dù thích cảm giác mạnh, nhưng hề ý định đùa giỡn với t.ử thần gây án mạng.
Vì , cứ bám theo sát nút, đồng thời liên tục hối thúc đàn em gọi điện báo cảnh sát.
"Phía là khúc cua t.ử thần ngay mép vực, Thẩm Mộ Dã, hết sức cẩn thận đấy." Cậu gào lên qua hệ thống bộ đàm nội bộ.
"Biết ." Giọng Thẩm Mộ Dã vang lên ngắn gọn.
Vừa dứt lời cảnh báo, một chiếc xe đen tuyền bỗng lao vút qua xe của Huỳnh tam thiếu với tốc độ ánh sáng.
Huỳnh tam thiếu: "..."
Chắc hoa mắt ? Cái thứ xẹt qua là... xe ô tô ư?
Cậu chồm lên vô lăng, dán mắt chiếc xe bay qua mặt . Nó đang áp sát chiếc xe của Thẩm Mộ Dã.
"Vãi đạn, chuyện gì thế ?" Cậu thể khẳng định chắc nịch đó là một chiếc ô tô, nhưng tốc độ của nó quá sức tưởng tượng, đến mức thể nhận diện nó thuộc hãng nào.
Chẳng mấy chốc, xe của Tần Trăn bắt kịp và chạy song song với xe Thẩm Mộ Dã.
"Thẩm Mộ Dã!" Thẩm Tri Âm hạ cửa kính, gọi với sang chiếc xe bên cạnh. Lúc , Tần Trăn đang tập trung cao độ, thể phân tâm.
tiếng gọi nhỏ nhoi của cô bé nhanh chóng tiếng gió rít gào nuốt chửng. Dù , Thẩm Mộ Dã vẫn kịp nhận sự hiện diện của họ.
Làm mà chú ý cho khi chiếc xe đen bóng đó nổi bật đến thế. Đặc biệt là khi thấy cô bé chễm chệ bên trong, Thẩm Mộ Dã suýt chút nữa giật đ.á.n.h rơi vô lăng.
"Bà cô nhỏ, ở đây!"
Kính xe phía cũng hạ xuống một chút xíu, khuôn mặt Lý Việt trắng bệch như tờ giấy thò , phóng ánh mắt oán trách về phía Thẩm Mộ Dã, trông rùng rợn hệt như hồn ma bóng quế.
Thẩm Mộ Dã: "..."
"Anh Dã, bọn em đến ứng cứu đây." em ước gì đến ứng cứu em huhuhu...
Gió gào thét quá lớn, những lời họ cứ thổi bay, đứt quãng, chẳng thể nào rõ.
Thôi thì bỏ qua màn chào hỏi, trực tiếp hành động .
Tần Trăn điều khiển chiếc xe vọt lên phía , để đuôi xe lãnh trọn cú húc từ xe Thẩm Mộ Dã. Sau đó, bắt đầu rà phanh từ từ, áp dụng chiến thuật "dùng xe hãm xe" để hãm tốc độ của đối phương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-87-giai-cuu-thanh-cong.html.]
Chiến thuật phát huy tác dụng, nhưng cũng đáng kể là bao. Trước mặt họ lúc là khúc cua t.ử thần, một khúc cua gắt ngay sát mép vực sâu thẳm. Chỉ một chút sơ sẩy, cả xe và sẽ lao xuống vực sâu, tan xương nát thịt.
Tần Trăn và Thẩm Mộ Dã đồng thời bẻ lái. Tiếng lốp xe ma sát chói tai vang lên, tia lửa tóe mặt đường. Một nửa xe của cả hai đều lơ lửng ngoài mép vực, tạo nên một cảnh tượng vô cùng nguy hiểm.
Lý Việt nhắm chặt mắt, tim đập thình thịch như rớt ngoài.
Thẩm Tri Âm nhanh tay lẹ mắt, liên tục tung những lá bùa phòng , bao bọc cả hai chiếc xe bằng nhiều lớp áo giáp vô hình. Như , dù lỡ rơi xuống vực, họ cũng sẽ gặp chấn thương quá nghiêm trọng. Đồng thời, cô bé quên dúi tay Lý Việt vài lá bùa bình an và bùa hộ mệnh để trấn an.
Cuối cùng, họ cũng vượt qua khúc cua đầu tiên một cách hú vía. nguy hiểm vẫn dừng ở đó.
"Phía còn một khúc cua nữa!" Thẩm Mộ Dã gào lên báo hiệu từ phía .
" !" Tần Trăn hét lớn đáp .
Lần , Thẩm Tri Âm thu hồi bộ Tật Phong Phù và Khinh Thân Phù. Nhìn những lá bùa tuân lệnh chủ nhân, lượt bay vút qua cửa kính và ngoan ngoãn gọn trong tay Thẩm Tri Âm, Lý Việt sững sờ, há hốc mồm kinh ngạc.
"Hóa những gì Dã kể đều là sự thật, bà cô nhỏ của đích thị là thần tiên hạ phàm."
lúc chẳng ai đoái hoài đến sự ngưỡng mộ của , Thẩm Tri Âm đang bận rộn họa bùa ngay tại trận. Cũng may cô bé tài năng thiên bẩm, việc họa bùa hề ảnh hưởng bởi cảnh xung quanh. Cô bé nhanh chóng lôi giấy, bút, chu sa pha huyết thú và múa bút thoăn thoắt.
Hoàn tất hai lá bùa, cô bé tung tay kết ấn, hai lá bùa bay thẳng lên dán chặt nóc của hai chiếc xe.
"Thiên Cân Trụy!"
Giọng trẻ trung, non nớt nhưng chứa đựng một luồng sức mạnh vô biên. Trong tích tắc, hai chiếc xe dường như một khối tạ ngàn cân đè nặng, tốc độ cuối cùng cũng giảm đáng kể.
Tần Trăn thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần vượt qua khúc cua phía , nguy hiểm sẽ hóa giải. Thẩm Mộ Dã cũng trút gánh nặng trong lòng. Dù bùa hộ mệnh sẽ dễ dàng mất mạng, nhưng rơi từ độ cao đó xuống vực, chiếc xe nát bét mà vẫn sống nhăn răng thì thật khó mà giải thích cho xuôi tai.
Sau khi an vượt qua khúc cua sinh tử, họ tiếp tục chạy đến một đoạn đường bằng phẳng. Lúc , Tần Trăn mới quyết định đ.â.m mạnh, hất lật chiếc xe đua của Thẩm Mộ Dã. Chiếc xe lật úp, tê liệt.
Huỳnh tam thiếu bám theo phía : "..." Mình cảm giác như bỏ lỡ một màn trình diễn ngoạn mục nào đó thì .
Tần Trăn dừng xe, vội vã bước xuống. Thẩm Mộ Dã cũng đạp bung cửa xe, lồm cồm bò ngoài.
"Bà cô nhỏ ơiiii ~" Cậu cảm động rơi nước mắt, dang rộng hai tay định ôm chầm lấy vị cứu tinh của .
đáp sự vồ vập đó là một cú tung cước thương tiếc từ Thẩm Tri Âm.
Cô bé chống nạnh, nhướng mày, khuôn mặt bầu bĩnh hầm hầm tức giận.
Thẩm Mộ Dã: Chột .jpg.
"Cháu xin , cháu ạ." Lúc thì ngoan ngoãn nhận là thượng sách.
Thẩm Mộ Dã quỳ rạp xuống mặt Thẩm Tri Âm, ủ rũ cúi đầu. Cảnh tượng khiến Lý Việt và Huỳnh tam thiếu đuổi tới nơi hình mất mấy giây.
Thẩm Mộ Dã kiêu ngạo, hống hách, trời sợ đất sợ của ngày thường nay ngoan ngoãn quỳ gối xin một cô bé con. Quả thật là chuyện lạ một hai.
Tần Trăn cũng nhướng mày vẻ ngạc nhiên.
"Cậu sai ở ?" Thẩm Tri Âm hạch hỏi.
"Cháu nên cúp học, nên chạy ngoài đua xe."
Thẩm Tri Âm nhảy cẫng lên, giáng cho một cú bạt tai đầu. Khổ nỗi cô bé lùn quá, nhảy lên thì chẳng với tới nổi.
" thấy ỷ chút tài mọn nên sinh kiêu căng, ngạo mạn đấy! Người tu tiên chỉ tu mà còn tu tâm. Cậu thể tự tin, kiêu ngạo, nhưng tuyệt đối xao nhãng bổn phận của . Bất luận trong cảnh nào, cũng tự chịu trách nhiệm với sinh mạng của chính .
Cậu quá ngạo mạn đấy. Lần may mắn ngọc hộ mệnh mang theo bên , lỡ như ngày nó mất, hoặc mang theo thì tính ..."
Cái miệng nhỏ nhắn của Thẩm Tri Âm tuôn một tràng giáo huấn dài lê thê, mãi đến khi khô họng mới chịu dừng . Thấy những chiếc xe khác cũng đang rồng rắn kéo tới, Thẩm Tri Âm mới chịu tha cho .
"Đứng lên , về nhà sẽ phạt tập luyện gấp đôi." Xem như trút giận cho giáo viên chủ nhiệm của đấy.
Cô bé lạch bạch chạy lên xe của Tần Trăn. Rồi sang ngoắc Thẩm Mộ Dã: "Lên xe , bà cô nhỏ sẽ đòi công đạo cho cháu!"
Giọng ngọt ngào, non nớt nhưng khí phách thì ngút ngàn. Thẩm Mộ Dã lập tức lật đật theo , ngoan ngoãn như một chú cún cưng.