Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 9: Alo, 110 phải không ạ?

Cập nhật lúc: 2026-08-19 15:53:47
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Tri Âm dễ dàng cắt đuôi nhóm vệ sĩ, tiện tay gỡ lá bùa tàng hình dán xuống cứ thế nghênh ngang rời .

Cô bé ngoài mua lò luyện đan.

Cô bé gọi điện cho Thẩm Mộ Dã hỏi xem nơi nào bán món đồ .

Thế giới gì còn ai luyện đan nữa, nên hiển nhiên cũng chẳng cửa hàng chuyên bán lò luyện đan.

Trước tiên cứ nhắn tin hỏi xem Thẩm Mộ Dã .

Thẩm Tri Âm: Cháu trai, lò luyện đan bán ở thế?

Chắc Thẩm Mộ Dã đang trong giờ học nên thấy nhắn . Cô bé cũng vội, cứ dạo phố quanh đây .

Thẩm Tri Âm tò mò về thứ ở thế giới , từ đồ ăn thức uống cho đến các trò chơi giải trí.

Có sẵn tiền Thẩm Mộ Dã cho hôm qua, cô bé cái gì cũng thử một chút.

Cuối cùng, cô bé lạc bước đến máy gắp thú nhồi bông, hớn hở tham gia bắt búp bê cùng mấy em nhỏ khác.

Ngặt nỗi cô bé thấp quá, kiễng chân lên mới tình hình bên trong tủ kính.

Tiểu tiên nữ với vẻ tinh xảo chớp đôi mắt to tròn đen lay láy, chăm chú dán mắt cần gắp.

"Cạch..."

Lại thêm một con thỏ bông nữa rơi xuống.

"Lại gắp kìa, chắc đến mười mấy con đấy nhỉ."

"Trời đất ơi, cô bé đỉnh thật sự, mới mấy tuổi mà cừ dữ ."

"Em gái nhỏ ơi, em thế nào gắp , thể chỉ bí quyết cho ?"

"Cháu gái ơi, ba cháu ? Sao cháu ở đây một thế?"

Thẩm Tri Âm chớp chớp đôi mắt ngây thơ: "Rất dễ gắp mà ạ?"

Trò mà cũng cần bí quyết ? Chẳng cứ tay là chơi ?

Đám đông: "..."

Em tỏ vẻ tinh tướng như thế thì... cũng đáng yêu lắm.

Thẩm Tri Âm cất công chọn lấy một bé sư t.ử con từ trong đống thú nhồi bông gắp , đem bộ còn phát hết cho lũ trẻ mặt ở đó.

Cực kỳ hào phóng.

Thấy cô bé ôm sư t.ử bông rời , quản lý cửa hàng thở phào nhẹ nhõm một rõ to.

Đã lâu lắm Thẩm Tri Âm vui chơi thỏa thích và thoải mái đến thế.

Kiếp cô bé sống chẳng khác nào một tu sĩ khổ hạnh. Có lẽ chính vì bản tính đè nén quá lâu nên kiếp , khi đầu t.h.a.i chuyển kiếp, cô bé đ.â.m ham mê ăn uống, vui chơi hưởng thụ. Dường như cô bé bù đắp tất cả những gì bản bỏ lỡ ở kiếp . Dĩ nhiên, chuyện cũng một phần nguyên nhân là do chủ hồn của cô bé vẫn nhập vị.

Thẩm Tri Âm loanh quanh vô định, lang thang thế nào mò đến tận một quán bar.

Dĩ nhiên cô bé quán bar là cái gì, chỉ thấy bên trong náo nhiệt ồn ào nên chui xem thử.

Thân hình bé xíu, cộng thêm lúc đó lượng khách ùa đang khá đông nên cô bé dễ dàng lách lọt thỏm trong.

Trong gian tối tăm ầm ĩ của quán bar, càng chẳng ai thèm để ý đến một đứa trẻ mập mạp lùn tịt.

Thẩm Tri Âm thích bầu khí ở nơi , ồn ào đến nhức cả tai.

lúc cô bé định xoay rời thì khóe mắt chợt liếc thấy một cô gái đang say khướt hai gã đàn ông kẹp chặt hai bên cánh tay lôi xềnh xệch về phía một phòng bao.

Đôi chân đang tính chuồn lẹ của cô bé lập tức chuyển hướng, lặng lẽ theo đám .

Khung cảnh quán bar vốn dĩ xô bồ, chuyện hai đàn ông kè kè một cô gái say bí tỉ thoạt cũng là điều quá đỗi bình thường.

"Nhanh lên, mau đưa con ranh trong ."

"Mẹ kiếp, con mụ hôm nay rượu mời uống rượu phạt. Lọt mắt xanh của Mã là phúc ba đời nhà nó mà còn dám mở miệng từ chối."

Hai gã đàn ông kéo cô gái phòng bao lầm bầm c.h.ử.i rủa ngớt.

Cô gái kẹp chặt vẫn còn chút ý thức lờ mờ.

"Các ... ... sẽ báo cảnh sát..."

Chỉ vỏn vẹn mấy chữ mà lúc vắt kiệt bao nhiêu sức lực mới thốt lên .

"He he... Cứ đợi qua đêm nay , lúc đó mày còn dám báo cảnh sát thì tao con mày luôn."

Cô gái tuyệt vọng, trơ mắt bản lôi tuột trong căn phòng bao tối tăm đầy chướng khí mù mịt, cuối cùng cánh cửa cũng đóng sập mắt.

"Kìa, của đưa đến đây."

"Chu Lâm, còn vờ vịt thanh cao cái nỗi gì nữa. Anh Mã là thế cơ mà, theo tuyệt đối sẽ chịu thiệt ."

Cho dù cơ thể rơi trạng thái mụ mẫm mơ hồ, nhưng khi thấy giọng , Chu Lâm vẫn hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t ả .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-9-alo-110-phai-khong-a.html.]

mơ cô cũng chẳng thể ngờ, bạn cùng phòng vốn dĩ khá thiết với , mà nay tự tay lừa gạt dẫn cô đến hang hùm miệng sói .

Chu Lâm một gã đàn ông lực lưỡng tướng mạo bình thường ôm chầm lấy.

"Em gái , theo thì chắc chắn sẽ bao giờ để em chịu thiệt . Nghe em là hoa khôi của trường ? Lão t.ử đây còn nếm thử mùi vị hoa khôi bao giờ , ha ha ha..."

Những lời lẽ cợt nhả cùng tiếng khả ố chỉ khiến Chu Lâm cảm thấy buồn nôn. Cô vùng vẫy thoát , thế nhưng thể hạ t.h.u.ố.c thì căn bản còn lấy một chút sức lực phản kháng nào.

Giữa những tiếng đùa châm chọc mang đầy ác ý, Chu Lâm dần chìm hố sâu tuyệt vọng.

ném mạnh lên sô pha, đè nghiến xuống bắt đầu cởi bỏ quần áo.

"Rầm... rầm..."

Giữa tiếng nhạc xập xình đinh tai nhức óc cùng những trận cợt đầy ác ý, tiếng đập cửa chát chúa từ bên ngoài vang lên vẫn rõ mồn một khiến giật hoảng sợ.

Tất cả đồng loạt dừng hẳn tiếng ồn ào, đưa mắt về phía cửa.

"Rầm..."

Tiếng đập cửa một nữa truyền đến. Bọn họ thậm chí còn lờ mờ thấy mặt cửa móp một mảng.

Lực đạo rốt cuộc lớn đến mức nào cơ chứ.

Đã kẻ trố mắt ếch lên .

"Mẹ kiếp, là thằng cháu khốn khiếp nào dám cụt hứng của ông nội Mã mày hả."

Gã đàn ông chống tay dậy, lầm bầm c.h.ử.i rủa hất hàm sai một đàn em mở cửa.

Tên đàn em khẽ nuốt nước bọt, run rẩy dò dẫm bước tới.

Bàn tay mới chạm tay nắm cửa, một tiếng ầm chát chúa vang lên, cánh cửa đổ sụp xuống một cách đầy bạo lực.

Tên đàn em xui xẻo cánh cửa đè bẹp dí bên .

Bỗng chốc, cả căn phòng bao lập tức chìm im lặng tĩnh mịch, ngoại trừ tiếng nhạc phát từ máy chọn bài hát thì chẳng còn lấy một âm thanh nào khác.

Thẩm Tri Âm thò cái đầu nhỏ xíu ngó nghiêng một hồi, liếc mắt một cái liền nhận ngay cô gái cùng những thứ bột trắng đang cho đám trong phòng phê pha điên đảo.

Cùng lúc đó, ánh mắt của tất cả trong phòng bao cũng đồng loạt đổ dồn về phía nhóc con ôm bình sữa thoạt trông cực kỳ vô hại đang ở cửa.

Tất cả : "..."

Chỉ là một con nhóc vắt mũi sạch, còn lủng lẳng cái bình sữa thôi , hết ?

Vậy rốt cuộc kẻ nào đạp cửa?

Bọn chúng dĩ nhiên tin một cô nhóc còn cao bằng chân tụi nó thể tạo sức mạnh kinh hoàng đến thế.

"Mẹ kiếp, là thằng nào đang trêu ngươi ông đây!"

Sắc mặt Mã tím tái vì tức giận.

Thẩm Tri Âm lấy điện thoại , hít một thật sâu dùng chất giọng non nớt hét toáng lên: "Alo, 110 ạ? Ở phòng 404 quán bar XX một đám tụ tập hút chích, còn ép bức gái đàng hoàng điếm nữa ạ."

Đám trong phòng bao: "!!!"

"Mẹ kiếp, đệt mợ mày!"

"Mau giật lấy điện thoại của nó, con ranh chán sống !"

Chẳng ai thể ngờ một con nhóc tí hon đột ngột gọi báo cảnh sát, hơn nữa những điều cô bé ... là sự thật.

Bọn chúng căn bản chịu nổi chuyện cảnh sát sờ gáy, sốt ruột hoảng sợ đến mức mắt đỏ quạch cả lên.

Một gã đàn ông hề nể nang, giơ tay định tát mạnh một cái.

Thế nhưng ngay giây tiếp theo... gã đàn ông đó liền bay cái vèo ngoài.

Hơn nữa còn đập thẳng mấy tên đồng bọn khác, tạo nên một chuỗi những âm thanh gào thét t.h.ả.m thiết hòa quyện .

"Anh... Mã, con ranh gì tà môn lắm."

Tận mắt chứng kiến cảnh Thẩm Tri Âm nắm lấy cánh tay gã đàn ông ném bay dễ như ăn cháo, ít kẻ sợ hãi lùi bước về phía .

Một cô bé còn cao đến thắt lưng của bọn chúng, ném văng một đàn ông trưởng thành xa!

Chẳng lẽ bọn chúng hút ma túy nhiều quá nên sinh ảo giác cả đám chăng?

Sắc mặt Mã cực kỳ khó coi. Cảm thấy mặt mũi vứt thẳng xuống đất giẫm đạp, gã điên tiết đến mờ cả lý trí.

"Bắt lấy con ranh đó cho tao!"

Đám mặt ở đây cũng chẳng còn mấy ai đủ tỉnh táo, dù b.ú bột nốc rượu thì gì còn minh mẫn nữa.

Từng tên một hung hãn lao tới. Thẩm Tri Âm ngậm bình sữa miệng, chùn gối tấn cực vững: "Hây a! Nhào vô hết đây."

Để bà cô hôm nay một chấp mười, đ.á.n.h cho bọn mày sợ vỡ mật luôn!

Vào tư thế chuẩn chỉnh, tuy tay ngắn chân ngắn nhưng điều đó chẳng hề cản trở việc cô bé phát huy uy lực của .

 

Loading...