Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 94: Khán giả hóng hớt sáng mắt lên: Lại có chuyện hay rồi!

Cập nhật lúc: 2026-08-23 13:27:28
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Bên ông cụ vẫn còn đang càu nhàu với vợ."

Bà cụ chỉ tay mấy con thỏ: "Thỏ kìa, mua thỏ ."

Ông cụ: "Bà mua thỏ gì? Chạy mất khỏi chỉ để xem con thỏ thôi ? Sao bà chẳng chịu yên gì thế."

Miệng thì lớn tiếng càu nhàu, nhưng tay ông thoăn thoắt lấy một dải vải buộc chặt cổ tay hai với .

"Lần thì cũng khỏi sợ lạc nữa nhé."

"Thỏ kìa, nấu cho Kiến Văn ăn, ổng thích món lắm."

Động tác của ông cụ khựng , đôi mắt rưng rưng vợ già.

"Sao bà nhớ đến chuyện cơ chứ."

Kiến Văn mà bà cụ nhắc đến chính là ông.

Thời trai trẻ, gia cảnh khó khăn, ông thường xuyên lên núi kiếm ăn.

Trong núi chẳng nhiều dã thú, nhưng thỏ thì nhiều vô kể.

Thế nên thỉnh thoảng nhà ông cũng bữa cải thiện.

Có một năm sát Tết, vợ ông chợ mua thịt nhưng trộm mất tiền, sợ đến mức trời tối mịt vẫn dám về nhà.

Khi ông tìm thấy, bà đang co ro cúi gầm gốc cây nhà, run rẩy vì rét.

Nhìn cảnh tượng đó, ông nào nỡ trách móc bà, cuối cùng bữa cơm tất niên chỉ độc một bát thịt thỏ là món mặn.

Vợ ông cứ áy náy mãi, lúc đó ông chỉ an ủi một câu.

"Các loại thịt khác đều khoái, chỉ thích mỗi thịt thỏ thôi, nhất là thịt thỏ do chính tay bà nấu."

Ông ngờ vợ già của khắc sâu câu trong lòng suốt cả một đời.

Về , nhờ nghề nuôi thỏ mà cuộc sống của hai vợ chồng ngày càng khấm khá hơn, mâm cơm cũng thường xuyên món thịt thỏ, nên ông chẳng bao giờ nghĩ ngợi nhiều.

"Nhà thỏ , về nhà bà nấu cho ăn nhé, ?"

"Được, sẽ nấu thịt thỏ cho Kiến Văn ăn."

Khung cảnh giữa hai ông bà già quá đỗi ngọt ngào, khiến những đến hóng hớt ngờ phát một bát "cẩu lương" to đùng thế .

Cơ mà... chuyện tình yêu của thế hệ quả thật ngọt ngào đến lịm tim.

Lúc , ông cụ dắt bà cụ đến chỗ Thẩm Tri Âm, rút tờ một nghìn tệ trả tiền quẻ.

"Xin tiểu đạo trưởng nhé, lúc nãy vội quá kịp gửi tiền, thật sự cảm ơn cháu nhiều lắm."

Ông cụ chân thành bày tỏ lòng ơn.

Thẩm Tri Âm xua tay bảo gì.

"Ông ơi, bà đãng trí thế ông còn đưa bà du lịch? Ở những chỗ đông thế dễ lạc lắm."

Một trong đám đông tò mò hỏi.

Nghe , ông cụ mới kể lý do đưa vợ chơi.

"Hồi trẻ lo bươn chải kiếm tiền nuôi gia đình, bận tối mắt tối mũi. Bà nhà từ lâu ấp ủ ước mơ thăm thú đây đó, nhưng cứ hứa lữa mãi.

Nay con cái khôn lớn, công ăn việc định, hai già chúng cũng nghỉ ngơi, nên đưa bà chơi để thực hiện tâm nguyện thời trẻ. Dù bà quên nhiều chuyện, nhưng vẫn còn đôi chân để , đôi mắt để , cứ thế dắt bà thôi."

Ông cụ ngượng ngùng : "Lúc nãy để lạc mất bà là do lơ đãng, may mà tiểu đạo trưởng giúp đỡ. Giờ trói chặt hai tay , chắc chắn sẽ lạc nữa ."

Nhìn nụ rạng rỡ của ông, những xung quanh cũng bất giác mỉm theo.

Tình yêu đích thực mang một sức mạnh lan tỏa và xoa dịu những trái tim.

Đợi hai ông bà khuất bóng, vây quanh Thẩm Tri Âm, Thẩm Ngọc Trúc và Văn Quyết.

"Đến lượt , đến lượt ."

Một bà lão chen lên phía .

"Tiểu đạo trưởng, cháu xem giúp xem con dâu sinh mụn con trai ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-94-khan-gia-hong-hot-sang-mat-len-lai-co-chuyen-hay-roi.html.]

Lời bà lão dứt, đám đông nhăn mặt khó chịu.

"Thời đại nào mà còn trọng nam khinh nữ, sinh con trai để nối dõi tông đường ?"

Một cô gái trong đám đông bất bình lên tiếng.

Người phụ nữ bà lão kéo đến mặt mày ngượng nghịu, cúi gằm mặt cố giấu sự tủi .

"Mấy cô thì cái gì? Nhà nào chả cần nối dõi? Con gái sớm muộn gì cũng theo chồng, là nhà , xa cách với nhà ruột thịt. Muốn chỗ dựa vững chắc thì vẫn sinh con trai."

Bà lão chẳng mảy may nhận sự vô lý của , vẫn gân cổ lên cãi.

Sau đó sang trách móc cô con dâu: "Đứa con dâu của đứa đầu là con gái, cái bụng chẳng chịu lời. Tiểu đạo trưởng xem giúp với, đến bệnh viện hỏi bác sĩ mà họ cứng nhắc lắm, chỉ cần trai gái thôi mà cũng chịu tiết lộ."

"Đó là quy định của bệnh viện, với chính vì những trọng nam khinh nữ như bà nên họ mới thế."

"Thêm nữa, sinh trai gái do phụ nữ quyết định, đó là vấn đề của đàn ông. Thời đại nào mà còn u mê hiểu đạo lý ?"

"Bây giờ con trai con gái đều thể phụng dưỡng cha lúc tuổi già. Nếu con trai bà gì, là đứa lêu lổng, thì bà tính nương tựa ai? Lúc đó khi phòng con trai còn hơn phòng trộm chứ."

Nhìn cái điệu trọng nam khinh nữ của bà lão, chắc chắn bà cũng nuông chiều con trai lắm.

Loại trẻ dạy dỗ như mười phần thì chín phần là đồ rác rưởi.

"Mày ai đấy? Đứa nào dám con tao, tao xé xác! Con trai tao tài giỏi lắm, bọn mày chỉ đang ghen tị thôi, xì... Tao nhờ tiểu đạo trưởng xem bói là chuyện nhà tao, mắc mớ gì đến bọn mày, rảnh rỗi sinh nông nổi."

Thấy sắp ẩu đả, Văn Quyết theo ánh mắt hiệu của Thẩm Tri Âm bước lên phía : "Tất cả im lặng, ai còn ồn ào thì mời ngoài."

Bị Văn Quyết dọa dẫm, bà lão tuy vẫn còn lầm bầm c.h.ử.i đổng nhưng cũng dám ầm lên nữa.

đảo mắt, xun xoe nịnh bợ với Thẩm Tri Âm: "Tiểu đạo sĩ xem cho , xem xong sẽ trả tiền."

Cái tính toán của bà ai mà chẳng thấu.

Thẩm Tri Âm bà lão đầy ẩn ý: "Bà thực sự xem ?"

"Đương nhiên ."

Vài cô gái xung quanh can ngăn Thẩm Tri Âm đừng xem cho bà .

Thẩm Tri Âm : "Để cháu xem chuyện khác cho bà nhé, miễn phí luôn."

Vừa thấy hai chữ "miễn phí", bà lão tưởng món hời nên gật đầu lia lịa.

"Nếu bà đứa con đầu lòng của con dâu bà là con gái, giờ cô bé đang ở ?"

Câu hỏi của Thẩm Tri Âm khiến vẻ mặt bà lão lộ rõ vẻ hoang mang, chột .

Còn phụ nữ cạnh bà thì giật ngước lên cô bé.

Bà lão vội vã lấp liếm: "Làm , xem chuyện đó, xem chuyện khác cơ."

"Không, cứ xem chuyện !"

Người phụ nữ đột nhiên quỳ sụp xuống mặt Thẩm Tri Âm: "Xin tiểu thần tiên hãy giúp tìm con gái, con bé lạc cách đây một năm , tìm mãi mà vẫn bặt vô âm tín."

Bà lão bắt đầu c.h.ử.i rủa: "Đã bảo chuyện qua , nhà cũng chẳng ai trách móc cô, một năm cô vẫn cố chấp thế? Cứ ngoan ngoãn sinh cho đứa cháu đích tôn mới là việc chính. Nếu vì mấy chuyện xui xẻo mà ảnh hưởng đến cháu trai thì để yên cho cô !"

"Bà lão ác thế, cô , con gái mất tích sốt ruột cho ?"

" đấy, giờ cơ hội nhờ xem giúp, tìm thấy, ngăn cản?"

Bà lão ngoài miệng thì hung hăng nhưng trong lòng chột : "... chỉ sợ cô buồn phiền ảnh hưởng đến đứa cháu đích tôn của thôi."

"Đứng lên, chúng xem nữa. Còn nhỏ tuổi thế bọn lừa đảo , xem một quẻ đắt thế cơ chứ, tìm đạo trưởng Lý xem cho chắc ăn."

Mục đích bà lão đưa con dâu ngoài hôm nay là để nhờ một đạo trưởng xem xem cơ hội bế cháu trai .

kéo tay con dâu toan rời .

Thẩm Tri Âm cất giọng lanh lảnh: "Bà đến , cô cháu gái của bà cũng sẽ theo đến đó."

Tuy giọng mềm mỏng, trẻ con, nhưng lọt tai bà lão lạnh lẽo như gió buốt thổi qua gáy.

Đám đông xung quanh ánh lên sự hiếu kỳ: Lại chuyện !

 

Loading...