Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 95: Bà cụ ăn vạ
Cập nhật lúc: 2026-08-23 13:27:29
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Mày đang nhảm nhí gì thế hả con ranh con."
Bà cụ trừng mắt tức giận Thẩm Tri Âm, nhưng tay vẫn lôi xệch cô con dâu toan bỏ .
Ngay lúc , phụ nữ hất văng tay bà cụ .
"Tiểu thần tiên, cô con gái đang ở ? Xin cô ơn cho , sẽ trả tiền."
Thẩm Tri Âm kịp mở lời, bà cụ bắt đầu loạn.
Bà phịch xuống đất, vỗ đùi bành bạch gào t.h.ả.m thiết.
"Trời đất quỷ thần ơi, kẻ lừa đảo lừa tiền bà già , con dâu thì hỗn láo bất hiếu, con trai rước cái thứ mất nết về cơ chứ.
Không đẻ con trai, cả nhà cũng chẳng trách mắng nửa lời, ngày nào cũng ủ rũ cái mặt như đưa đám xui xẻo lắm , giờ còn gây chuyện cho bà già nữa..."
Giọng lên bổng xuống trầm, ai tưởng bà đang hát tuồng.
Gào thét ầm ĩ mà mặt mũi ráo hoảnh, chẳng lấy một giọt nước mắt.
Những xung quanh chỉ trỏ bàn tán xôn xao. Mấy chiêu trò ăn vạ của các bà già đúng là thể đem thi thố quốc đấy.
Nếu là , chắc chắn sẽ vài thanh niên nhiệt huyết xông bênh vực già yếu thế, nhưng bây giờ thì...
Thôi xin kiếu, mấy bà cụ ăn vạ đáng sợ lắm.
"Mẹ!"
Người phụ nữ thể hiểu nổi. Mẹ chồng cô sẵn sàng bỏ tiền để xem t.h.a.i nhi trong bụng là trai gái, mà chẳng chịu hỏi han nửa lời về tung tích của bé Văn Văn ?
Trong lúc đó, một cô gái nhạy bén trong đám đông lên tiếng: "Không chừng chính bà là lạc mất con bé đấy?"
Vốn dĩ chỉ là một câu bâng quơ, ai ngờ bà cụ nhảy dựng lên như chọc đúng chỗ hiểm, chỉ tay đám đông c.h.ử.i bới.
"Đứa nào ? Cái thứ c.h.ế.t tiệt nào thế, bước đây! Cháu gái rành rành là do cái con vô tích sự của nó khóa cửa cẩn thận lúc chợ mới để lạc mất. Nhà họ Vương chúng còn oán trách nó, giờ nó dám lên mặt !"
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía phụ nữ đang ôm mặt nức nở. Không ngờ sự thật là như .
"Hức hức hức... Tất cả là của , tại hại Văn Văn. nhớ rõ hôm đó khóa cửa cẩn thận mới chợ, thế mà lúc về con bé biến mất tăm. Văn Văn ngoan lắm..."
"Mày khóa cái khỉ mốc, cháu tao mất tích đều do mày, còn mau dậy theo tao!"
Thấy con dâu lóc t.h.ả.m thiết, bà cụ cảm thấy hả hê vô cùng, liền kéo cô dậy định rời .
Lần phụ nữ vùng vằng nữa, chỉ nấc lên với ánh mắt vô hồn.
"Bé Văn Văn c.h.ế.t ."
Thẩm Tri Âm cất tiếng giữa gian im ắng.
Chỉ vỏn vẹn bốn chữ nhưng khiến phụ nữ giật b.ắ.n .
Những xung quanh cũng trố mắt kinh ngạc.
Chỉ bà cụ là cuống cuồng, toan mở miệng c.h.ử.i rủa.
Đã chứng kiến bà loạn nãy giờ, Thẩm Tri Âm nắm rõ ngọn ngành sự việc nên bà lải nhải thêm nữa.
Cô nhóc quăng thẳng một lá bùa khóa miệng bà .
Tất cả đều ngỡ ngàng màn tay của cô nhóc.
"Trời đất ơi!!!"
Chẳng lẽ đây thực sự là tiểu thần tiên giáng trần!
Hành động của Thẩm Tri Âm càng khiến bà cụ hoảng sợ hơn.
Dù phát tiếng nào, bà vẫn sức ngăn cản Thẩm Tri Âm lên tiếng.
Văn Quyết dễ dàng gạt phăng bà .
Không thể ăn vạ, cấm khẩu, bà đành giở trò giả ngất.
Giọng ngọt ngào, non nớt của Thẩm Tri Âm vang lên: "Có bác sĩ nào ở đây ạ? Giúp một tay với, nếu thì để cháu tự cũng , cháu học Đông y đấy."
Cô nhóc hù dọa sẽ châm cho một kim, đảm bảo bà sẽ đau đến nhảy dựng lên.
"Có , đây, là bác sĩ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-95-ba-cu-an-va.html.]
Một đàn ông trung niên bước , chỉ lướt qua bà cụ đang giả vờ ngất xỉu.
"Bà ơi, bà diễn sâu thế thì cũng đầu tư chút chứ, con mắt còn đang đảo lia lịa kìa."
Những gần kỹ, đúng thật là như .
"Bà cụ phản ứng bất thường thật đấy, khéo vụ cháu gái mất tích liên quan đến bà cũng nên."
"Mẹ của Văn Văn là khóa cửa cẩn thận ? Hay là hôm đó bà nội của Văn Văn nhà?"
"Nếu đúng là , chắc chắn bà lạc cháu gái, sợ gia đình trách mắng nên bỏ trốn, đổ tội lên đầu của Văn Văn."
Mấy trổ tài suy luận cứ như thám t.ử Sherlock Holmes nhập.
Thẩm Tri Âm: "..."
Mọi hết thì cháu còn gì nữa?
Bà cụ thì thể giả vờ nữa, bật dậy định c.h.ử.i bới, nhưng... miệng vẫn câm như hến.
"Tiểu đạo trưởng, chúng đoán đúng ?"
Mọi đồng loạt hướng ánh mắt tò mò về phía cô nhóc.
Ngay cả của Văn Văn cũng rơm rớm nước mắt cô.
Thẩm Tri Âm gật đầu: "Mọi đoán cũng hòm hòm đấy, nhưng vẫn còn vài chi tiết ."
"Ra là !!!"
"Biết ngay mà, xem bao nhiêu tiểu thuyết phí hoài!"
"Trời ạ, bà cụ thâm độc quá, nhưng tại bé Văn Văn c.h.ế.t? Không bà cụ tay sát hại con bé chứ?"
Nhớ cái khao khát cháu trai cháy bỏng của bà , khi bà điên cuồng đến mức chuyện tày trời đó cũng nên.
Bà cụ bỗng Thẩm Tri Âm bằng ánh mắt oán độc, chồm tới định vồ lấy cô bé.
Tất cả là do nó, tuyệt đối để nó tiết lộ bí mật đó.
những xung quanh dễ bắt nạt.
Hai bà thím to khỏe lập tức khống chế bà cụ .
"Tiểu đạo sĩ cứ mặc kệ bà , kể tiếp ."
Ai nấy đều đang "hóng" phần tiếp theo.
Thẩm Tri Âm bèn thuật bộ câu chuyện về bé Văn Văn.
Hóa bà cụ và con trai con dâu sống chung nhà.
Hai vợ chồng thuê nhà thành phố để tiện , con cái cũng ở cùng.
Hai ông bà già thì sống ở quê.
Hôm đó bố Văn Văn từ sớm, Văn Văn chợ mua đồ.
Chợ đông đúc, mua nhiều đồ, sợ trông chừng con sẽ nguy hiểm nên Văn Văn để con ở nhà xem tivi.
Bé Văn Văn mới bốn tuổi nhưng ngoan và trầm tính, Văn Văn cũng yên tâm. Tuy nhiên lúc khỏi nhà cô cẩn thận khóa cửa .
Thế nhưng, cô ngờ rằng hôm đó Vương lão thái cũng lên thành phố thăm con trai, nhân tiện hối thúc con trai mau chóng sinh cho bà một đứa cháu đích tôn.
Bà tất nhiên chìa khóa nhà. Mở cửa , bà thấy chỉ mỗi Văn Văn ở nhà.
Bà vốn chẳng ưa gì cháu gái, còn cho rằng chính sự tồn tại của cháu gái khiến con dâu sinh thêm.
Thế là bà nảy sinh ý định đưa cháu gái về quê cho hai ông bà già nuôi, như con trai con dâu sẽ thời gian rảnh rỗi để sinh cháu trai cho bà .
Để thực hiện kế hoạch, bà lấy lòng cháu gái, dụ dỗ con bé đồng ý theo bà về quê.
Thế nên bà hiếm khi tỏ niềm nở với cháu gái, định đưa con bé ngoài chơi, mua chút kẹo cho con bé ăn. Trẻ con thì dễ dụ mà.
Ai dè, lúc dắt Văn Văn ngoài, bà mải mê xem mấy bà thím nhảy Quảng trường, thậm chí còn hớn hở nhảy chung. Đến lúc sực nhớ thì cháu gái biến mất tăm.
Bà hoảng hốt nhưng dám la lớn, chỉ tự chạy tìm khắp nơi.
Cũng may là Văn Văn bọn buôn bắt cóc, chỉ là lạc trong đám đông. Trong lúc hoảng loạn tìm và bà nội, con bé một con ch.ó đuổi chạy trong một con hẻm nhỏ.