Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 96: Bà già độc ác bị đánh
Cập nhật lúc: 2026-08-23 13:27:30
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc bấy giờ, Văn Văn trốn một góc dám phát tiếng động nào vì cô bé ch.ó dọa cho khiếp sợ.
Cô bé trốn lâu, mãi cho đến khi thấy tiếng bà nội gọi mới dám ló mặt .
Thế nhưng, cảm giác đầu tiên của bà cụ Vương khi tìm thấy cháu là vui mừng kích động, mà là tức giận ngút trời.
Văn Văn còn kịp thở phào nhẹ nhõm vì nhà tìm thấy thì một cái tát trời giáng vung thẳng mặt cô bé.
Lúc đó bà cụ Vương đang trong cơn thịnh nộ nên tay nặng, cái tát văng mạng trực tiếp mặt Văn Văn sưng vù, đầu óc cô bé cũng trở nên choáng váng.
Vậy mà bà vẫn chịu buông tha, hùng hổ c.h.ử.i rủa xô đẩy Văn Văn. Bà đổ cho cô bé vì chạy lung tung trút hết bực tức lên đầu đứa cháu gái ruột, tát một cái hả , bà bồi thêm một cái nữa.
Văn Văn vốn đang choáng váng vững, cộng thêm cú tát nên ngã nhào xuống đất.
Xui xẻo , ngay chỗ cô bé ngã xuống một thanh thép nhọn gỉ sét vứt chỏng chơ, thanh thép lạnh lẽo đ.â.m xuyên qua cơ thể nhỏ bé của Văn Văn.
Lúc bấy giờ bà cụ Vương vẫn ý thức mức độ nghiêm trọng của sự việc, đợi đến khi bà phản ứng thì Văn Văn sắp trụ nổi nữa, m.á.u tươi nhuộm đỏ cả bộ quần áo.
Bà cụ Vương tức thì sợ ngây .
Sự nông cạn thiếu hiểu cùng với bản tính ích kỷ đê hèn khiến bà trong khoảnh khắc thấy cháu gái sắp c.h.ế.t hề nghĩ đến việc đưa con bé đến bệnh viện cấp cứu, mà rắp tâm che giấu tội ác.
Chính vì , tia hy vọng sống sót cuối cùng của Văn Văn cũng dập tắt .
Xuất phát từ nỗi sợ hãi tột độ, khi Văn Văn tắt thở, bà cụ Vương tìm một cái túi ni lông đen cỡ lớn nhét t.h.i t.h.ể cô bé trong.
vũng m.á.u ở hiện trường thì thể nào lau sạch . lúc đó, bà thấy một con mèo hoang đang bới rác ngoài ngõ nên nảy một ý, liền đ.á.n.h c.h.ế.t con mèo vứt xác nó ngay tại vũng máu.
Bà nhét cái túi ni lông đen bọc t.h.i t.h.ể cháu gái trong một cái bao tải, đó còn nhặt thêm vài thùng carton phế liệu phủ lên để ngụy trang.
Bà cụ Vương về nhà con trai mà trực tiếp vác theo t.h.i t.h.ể cháu gái thẳng về hướng quê nhà.
Vì sợ phát hiện, bà cứ thế dựa sức chân của , cõng theo t.h.i t.h.ể Văn Văn đường tắt suốt hơn hai tiếng đồng hồ. Cuối cùng, bà chôn xác cô bé trong một khu rừng cách làng bọn họ tận hai cây .
Đợi đến khi bà lão trở , con trai bà gọi điện báo cho ông cụ ở nhà chuyện Văn Văn mất tích.
Cũng chính vì lúc đó con trai bà buột miệng một câu rằng Văn Văn ngoài chợ quên đóng cửa nên Văn Văn mới mất tích, bà cụ Vương liền nảy sinh ý đồ ác độc, cần suy nghĩ đổ ụp cái nồi tội lên đầu con dâu.
Sau khi quần áo, bà kéo theo ông cụ lên thành phố lóc ầm ĩ một trận, thành công đổ hết tội trong vụ mất tích của Văn Văn lên đầu cô bé.
Và cùng với thời gian trôi qua, chính bản bà cũng tự huyễn hoặc và tin cái cớ đó.
Khu chung cư nơi Văn Văn sống vốn dĩ ở nơi hẻo lánh, cũ kỹ bẩn thỉu. Cả gia đình họ cũng mới chuyển đến đây lâu nên hề quen với hàng xóm, thế nên cái hôm bà cụ Vương đưa Văn Văn ai chú ý tới.
Camera giám sát của khu chung cư thì hỏng từ đời nào mà chẳng ai , treo ở đó chỉ để cảnh.
Nơi Văn Văn xảy chuyện chất đầy rác rưởi phế liệu, cho dù phát hiện vết m.á.u thì họ cũng sẽ vì xác con mèo c.h.ế.t mà nảy sinh quá nhiều nghi ngờ.
Hơn nữa, hướng điều tra của cảnh sát và gia đình luôn tập trung việc Văn Văn tự lạc bọn buôn bắt , một ai mảy may nghi ngờ lên đầu bà nội ruột là bà cụ Vương . Chính vì thế, hơn một năm trôi qua mà cái c.h.ế.t của Văn Văn vẫn chôn vùi trong bóng tối.
Thẩm Tri Âm tuy cứ một lúc kêu khô miệng đòi uống nước uống sữa, nhưng cô bé vẫn kể rành mạch, rõ ràng và logic bộ đầu đuôi câu chuyện.
Mẹ Văn Văn sụp xuống đất gào t.h.ả.m thiết, dường như trút cạn uất ức và đau đớn kìm nén bấy lâu nay theo dòng nước mắt.
Cô dùng ánh mắt ngập tràn thù hận trừng trừng bà cụ Vương.
Đám đông hóng chuyện xung quanh cũng kinh ngạc đến sững sờ. Bọn họ từng đoán già đoán non rằng Văn Văn bọn buôn bắt cóc, hoặc là tự lạc gặp rủi ro ngoài ý .
Thế nhưng, một ai từng nghĩ đến kết cục bi t.h.ả.m và nghiệt ngã đến nhường .
Bà cụ Vương tìm thấy , mà thừa nhận sự lơ là của bản , trút hết bực tức lên đầu một đứa trẻ mới bốn tuổi, để cuối cùng gián tiếp gây cái c.h.ế.t tức tưởi cho cô bé.
Cái loại là bà nội, đây rõ ràng là một con súc sinh thì !
Tất cả đều phẫn nộ tột độ.
Vãi chưởng, thế mà còn là ?
Mụ già hại c.h.ế.t cháu gái ruột của mà mảy may áy náy thì chớ, còn đổ hết tội lên đầu con dâu, cái thể loại buồn nôn quá mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-96-ba-gia-doc-ac-bi-danh.html.]
Đâu chỉ là buồn nôn, trái tim của mụ già chắc chắn là màu đen .
Mẹ kiếp, vớ bà chồng thế đúng là đen đủi tận mạng. Báo cảnh sát , chuyện liên quan đến mạng , tuyệt đối thể để yên như .
báo cảnh sát , tiểu đạo trưởng Văn Văn bà chôn ở ?
Thẩm Tri Âm gật đầu đáp rằng ở trong rừng thông dốc Khảm Nhi cách làng của họ hai cây , chú thể dẫn cảnh sát tìm, cứ dốc Khảm Nhi về hướng Tây tám trăm bước, gốc cây thông lớn nhất chính là chỗ đó.
Những lời là cô bé cố tình cho Văn Văn .
Mẹ Văn Văn giàn giụa nước mắt gật đầu liên tục, nức nở cảm ơn tiểu đạo trưởng.
Bà cụ Vương giữ chặt nên chạy thoát, c.h.ử.i rủa cũng phát tiếng.
Trơ mắt bí mật che giấu bấy lâu nay phanh phui bàn dân thiên hạ, bà dùng ánh mắt vô cùng thâm độc trừng trừng Thẩm Tri Âm.
Thẩm Tri Âm mà sợ bà cho , thậm chí cô bé còn đang tính toán tặng cho bà một món quà nhỏ.
Sau khi Văn Văn c.h.ế.t, linh hồn cô bé vẫn luôn quanh quẩn bên cạnh , chỉ điều bình thường thể thấy mà thôi.
Cô bé dự định đợi đến khi mụ già họ Vương cảnh sát bắt , sẽ cho bà gặp Văn Văn một phen.
Mẹ Văn Văn cố nén bi thương để lấy tiền đưa cho Thẩm Tri Âm.
Thẩm Tri Âm đưa cho cô một viên t.h.u.ố.c khuyên nhủ rằng cô xúc động mạnh quá sẽ cho đứa bé trong bụng, mau uống viên t.h.u.ố.c để định .
Mẹ Văn Văn vội vã nhận lấy, liên miệng cảm ơn.
Sau khi uống t.h.u.ố.c xong, ai ngờ tới Văn Văn bất ngờ bùng nổ ngay lúc .
Cô lao đến mặt mụ già họ Vương, túm chặt lấy tóc bà giáng liền hai cái tát nảy lửa.
Cô gào lên chất vấn tại bà thể ác độc đến thế, đó là cháu nội của bà cơ mà, bà thể nhẫn tâm tay như !
Giờ phút , hễ cứ nghĩ đến việc con gái chính bà chồng ác độc hại c.h.ế.t, trong lòng Văn Văn hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t mụ già để báo thù cho con.
Từ khi Văn Văn mất tích, cô luôn sống trong nỗi dằn vặt và đau khổ tột cùng, thêm chồng ngày ngày đay nghiến thao túng tâm lý, khiến cô thống khổ uất ức.
Nay bộ sự thật, cô hận, hận đến mức trái tim như đang rỉ máu.
Giây phút cô chẳng cần quan tâm mặt là chồng nữa, cứ thế đè bà xuống mà đánh.
Có bụng còn sợ cô đ.á.n.h đau tay nên tháo luôn chiếc giày cao gót đưa sang.
Người nọ xúi giục cô hãy dùng cái , chỉ cần đừng gõ đầu thì phang bằng cái cực kỳ thấm.
Cái gót giày thon dài.
Lại còn mấy cố tình can ngăn giả tạo, miệng thì hô hào kêu đừng đ.á.n.h nữa, nhưng thực chất nắm chặt lấy hai cánh tay của bà cụ Vương cho bà đ.á.n.h trả, thậm chí lén lút cấu véo thêm vài cái.
Thẩm Tri Âm vốn thông minh lanh lợi, ngay khoảnh khắc bà cụ Vương đánh, cô bé lén gỡ lá bùa cấm ngôn xuống.
Bị đ.á.n.h mà kêu la t.h.ả.m thiết thì khác gì xem kịch câm cơ chứ.
Sau khi khôi phục giọng , bà cụ Vương la oai oái liên mồm c.h.ử.i rủa đứa con dâu đang đ.á.n.h , hơn nữa những lời c.h.ử.i bới đó còn lôi cả các bộ phận nhạy cảm , bẩn thỉu tục tĩu đến mức chịu nổi.
Thẩm Ngọc Trúc thấy lập tức vươn tay bịt chặt tai bà cô nhỏ .
Trẻ con thì tuyệt đối những lời lẽ dơ bẩn .
Thẩm Tri Âm thầm nghĩ cháu coi thường , cháu bịt tai thì vẫn rõ mồn một từng chữ thôi.
Thần thức của cô bé vốn vô cùng cường đại cơ mà.
Bà cụ Vương c.h.ử.i càng hăng, Văn Văn tay càng tàn nhẫn.
Cuối cùng, xung quanh chỉ còn thấy tiếng la hét t.h.ả.m thiết và tiếng van xin tha mạng của bà cụ Vương.