Tôi Bị Hiểu Lầm Là Kẻ Lừa Đảo Tình Cảm Trên Mạng - Chương 11: Tuy vẻ ngoài hung dữ nhưng lại tạo cảm giác rất ôn hòa...
Cập nhật lúc: 2026-07-12 16:37:23
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tăng Khả Cầm theo bóng lưng đó biến mất khỏi tầm mắt mới trở về ký túc xá.
Cứ cảm thấy... chút kỳ lạ.
Thôi kệ , chẳng liên quan đến .
Cô đẩy cửa , một lon coca bay thẳng tới. Tăng Khả Cầm vội vàng đón lấy. Ngay đó là giọng phấn khích của Uông Xuân Nguyệt vang lên:
"Khả Cầm! Lúc nãy chú cảnh sát Vương gọi điện đến bảo vụ án lừa đảo trong game khóa đối tượng tình nghi ! Hóa là một công ty game online ba . Phương thức kiếm lời chính là thuê nhân viên kinh doanh, dựa việc lôi kéo chơi nạp tiền để nhận hoa hồng cao. Người hại như Tiểu Vũ ở khắp nơi cả nước nhiều. Đã thành lập tổ chuyên án . Tin là sẽ sớm bắt thôi!"
Phương Vũ giường, mặt hề lộ vẻ vui mừng: "Đều tại quá ngốc nên mới lừa, lo lắng ."
Tăng Khả Cầm tới, xuống bên cạnh cô : "Thực cần tự trách quá . Kẻ lừa đảo thể lợi dụng sơ hở là bởi vì quá coi trọng tình cảm và quá lương thiện thôi. Đổi là khác, chắc chấp nhận kết bạn ."
Lưu Ảnh cũng phụ họa theo: " đó. Hạng sắt đá như đây thì tuyệt đối sẽ bao giờ lừa!"
Uông Xuân Nguyệt nghiêm túc giơ tay lên: " xin thú nhận! Thực cũng coi trọng tình cảm, cũng dễ lừa. Xin các vị hãy cho một trai đến lừa gạt tình cảm của !"
Phương Vũ nhịn mà phì .
Trong phòng ký túc xá lập tức tràn ngập tiếng vui vẻ. Bầu khí u ám trong phòng cũng theo giây phút mà tan thành mây khói.
Tăng Khả Cầm vệ sinh cá nhân xong liền lên giường.
Trong bóng tối, cô bắt đầu phân tích những manh mối hôm nay. Tuy lượng thông tin khá nhiều, nhưng ít đều là những tin tức .
Tuy nhiên một điểm đột nhiên nhắc nhở cô.
Lớp trang điểm trong tấm ảnh đó quả thực phù hợp với cô thường ngày.
Cô lấy điện thoại mở album ảnh. Từ hội kỷ niệm thành lập trường, hoạt động sự kiện cho đến ảnh tự sướng hàng ngày...
Cứ lướt như , mí mắt cô càng lúc càng nặng trĩu.
Ngày hôm , Tăng Khả Cầm chuông báo thức đ.á.n.h thức. Cô cầm điện thoại lên xem: chín giờ.
Đã lâu cô mới ngủ một mạch đến giờ .
Cô vươn vai trèo xuống giường. Ký túc xá trống . Ánh nắng từ cửa sổ chiếu trong phòng, trải xuống những vầng sáng lấm tấm.
là một ngày trời mà.
Vụ án tranh chấp hợp đồng mà luật sư Trâu Mẫn sắp xếp đó, bản thư tư vấn pháp lý của cô đủ . Nhân tiện ngày cuối cùng của cuối tuần, cô thể lên thư viện tra cứu thêm tài liệu và quen hơn một chút.
Cô buộc tóc đuôi ngựa, mặc một chiếc áo sơ mi màu hạnh nhân và quần jeans, đeo túi vải lên vai khỏi cửa.
Ăn ở căng tin hai cái bánh bao và một cốc sữa đậu nành.
Cô đến thư viện, ôm theo những cuốn sách liên quan tìm cúi đầu .
Thực ngay từ đầu cô hứng thú gì với những điều luật và quy định cứng nhắc học thuộc lòng .
Cho đến khi cô xem một phiên tòa tranh tụng dân sự vô cùng đặc sắc. Rõ ràng bên nguyên cáo hy vọng thắng kiện lớn, nhưng vẫn dựa kiến thức chuyên môn của luật sư mà giành quyền lợi xứng đáng.
Cũng chính từ khoảnh khắc đó, cô chợt phát hiện rằng luật pháp dù cứng nhắc đến , chỉ cần vận dụng thành thạo, cũng thể bảo vệ những nhóm yếu thế .
Không từ lúc nào, mặt trời ngả về tây.
Chiếc điện thoại đặt bàn đột nhiên rung lên. Cô liếc một cái ...
"Thằng tóc đỏ coi trời bằng vung"
Anh gọi điện đến gì thế?
Tăng Khả Cầm bắt máy: "A lô?"
Đầu dây bên truyền đến là giọng của một đàn ông xa lạ: "Đến quán karaoke Mị Sắc, phòng 1688."
"Anh là ai?"
"Tút tút tút...”
Đối phương cúp máy.
Tăng Khả Cầm sững một giây gọi ngay.
"Xin , máy quý khách gọi hiện tắt máy."
Cô từ từ nhíu mày .
Điện thoại của Giang Thời Tự ở trong tay khác? Còn cái quán karaoke Mị Sắc nữa...
Nghe tên chẳng chỗ đắn gì.
Bản năng mách bảo cô, đừng .
nếu thì nhỡ Giang Thời Tự xảy chuyện gì thì ? Cô thể thản nhiên coi như từng chuyện gì xảy ?
Đáp án là thể.
Cô ép bình tĩnh . Tra nhanh một chút địa chỉ của quán karaoke Mị Sắc, thì là ở một chỗ cách cổng Nam của trường ba cây .
Vì đối phương dám vị trí cho cô , chứng tỏ bọn chúng sợ cô báo cảnh sát. Điều cũng chứng minh hiện tại Giang Thời Tự nguy hiểm đến tính mạng.
Cô gửi cho Uông Xuân Nguyệt một tin nhắn: "Bây giờ đến một chỗ. Nếu nửa tiếng nhắn tin cho , thì báo cảnh sát nhé. Địa chỉ là quán karaoke Mị Sắc, phòng 1688."
Uông Xuân Nguyệt trả lời ngay lập tức: "??? Cậu đến đó gì?"
Tăng Khả Cầm giải thích. Sau đó gửi tin nhắn tương tự cho Lưu Ảnh và Phương Vũ.
Trước khi , cô còn mua cả đồ tự vệ.
Rẽ hết con hẻm đến con hẻm khác, cuối cùng cũng thấy một tấm biển hiệu đèn màu hồng nhấp nháy: Mị Sắc KTV.
Trước cửa hai nam sinh mặc áo thun đen, trạc hơn hai mươi tuổi, mỗi ngậm một điếu thuốc.
Bọn họ thấy Tăng Khả Cầm tới, một tên ngẩng đầu lên, đ.á.n.h giá cô một lượt từ xuống đầy ẩn ý.
"Người , tìm ?"
"1688."
Tăng Khả Cầm cố gắng để trông thật bình tĩnh.
Hai nam sinh . Tên đang ngậm t.h.u.ố.c hất cằm bên trong: "Đi thẳng trong, rẽ trái."
Ánh đèn trong hành lang lờ mờ. Tấm t.h.ả.m đỏ ngả sang màu nâu đen, mép t.h.ả.m còn dính dầu mỡ.
Cửa các phòng hai bên đều đóng chặt, bên trong mơ hồ truyền tiếng hát lạc giọng.
Tăng Khả Cầm siết chặt túi vải, từng bước từng bước trong, tim đập thình thịch.
Cuối cùng rẽ trái, cô thấy dãy vàng in nổi 1688.
Cửa đóng kín, còn chừa một khe hở. Bên trong truyền tiếng đùa nam nữ lẫn lộn cùng mùi t.h.u.ố.c lá và rượu nồng nặc.
Tăng Khả Cầm hít sâu một , đưa tay lên gõ cửa.
"Vào ."
Ánh đèn trong phòng còn lờ mờ hơn cả ngoài hành lang. Trên bàn bày la liệt chai rượu và đĩa trái cây. Trên màn hình đang phát một bài hát cũ.
Trên ghế sô pha ba đàn ông, tuổi từ hơn hai mươi đến ba mươi, mặc sơ mi sặc sỡ lòe loẹt. Hai tên trong đó đang ôm những cô gái trang điểm đậm trong lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-bi-hieu-lam-la-ke-lua-dao-tinh-cam-tren-mang/chuong-11-tuy-ve-ngoai-hung-du-nhung-lai-tao-cam-giac-rat-on-hoa.html.]
Giang Thời Tự dựa góc trong cùng, cúi đầu, nhúc nhích.
"Ồ, cô chính là con chim cút nhỏ ?"
Người đàn ông ở giữa ngẩng đầu lên, hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, mái tóc vàng xơ xác thô ráp, cổ đeo một sợi dây chuyền bạc dày cộp.
Hắn đ.á.n.h giá Tăng Khả Cầm tiên, ánh mắt từ mặt cô trượt xuống cổ áo sơ mi đến chiếc quần jeans.
Tăng Khả Cầm đè nén sự căng thẳng trong lòng xuống, ép thẳng : "Giang Thời Tự ?"
"Say . Ai mà ngờ thằng nhóc thì ghê gớm thế mà tửu lượng kém thế, mới mấy cốc gục. Bọn tao liên lạc với nhà nó, nhưng tìm trong điện thoại thấy ai, nên gọi từng một. Vừa khéo cô bắt máy."
Tăng Khả Cầm liếc đống chai rượu bàn, sắc mặt đỏ ửng của Giang Thời Tự, phán đoán tính xác thực trong lời của .
"Các là gì của ?"
Tên tóc vàng : "Bạn bè. Trước đây từng chơi với ."
"Loại bạn bè gì?"
"Cô em, điều tra hộ khẩu đấy ?"
Một tên tóc nhuộm xanh bên cạnh cất giọng đầy vẻ mất kiên nhẫn.
Tên tóc vàng lườm một cái, vỗ vỗ chỗ bên cạnh : "Qua đây chuyện chút ."
Tăng Khả Cầm động đậy, nhưng tay vẫn luôn đặt ở túi quần, nơi để lọ xịt cay cô mua.
"Cô em đừng sợ. Bọn , chỉ là kết bạn với em thôi."
"Xin . Lần đến chủ yếu là để đón Giang Thời Tự."
Tên tóc vàng nhướng mày: "Cái hình nhỏ bé của em, đỡ nổi nó đấy?"
Tăng Khả Cầm mím môi: "Vậy các thể giúp đỡ ngoài ?"
Xung quanh bỗng vang lên một trận ồ.
"Cô em thú vị thật. là sinh viên đại học, trong sáng ghê."
Hai cô gái cũng bụm miệng trộm.
Tăng Khả Cầm nóng bừng hai má, cúi đầu liếc thời gian. Còn mười hai phút nữa.
Tên tóc vàng từ sô pha dậy, chậm rãi bước đến mặt cô. Trên bốc mùi rượu nồng nặc và mùi t.h.u.ố.c lá khét lẹt.
"Vất vả từ xa tới đây, cũng thèm một chút, thế là nể mặt bọn quá ?"
Tăng Khả Cầm cụp mắt xuống: " đang vội."
Nụ mặt tên tóc vàng từng chút một biến mất.
"Cô tao là ai ?"
"Không . Và cũng ."
Tên tóc vàng sững : "Hê, con nhỏ chút thú vị đấy. Muốn dẫn nó hả? Được thôi. Bạn em thiếu một vạn tệ. Trả tiền thì thể ."
Tăng Khả Cầm trầm lòng xuống.
Hắn đang dối.
Nếu thực sự thiếu tiền, lẽ cho cô ngay từ đầu chứ đợi đến tận bây giờ. Đây rõ ràng là cái cớ bịa nhất thời. cô thể xé rách mặt.
" nhiều tiền như . Hơn nữa bây giờ thế cũng đưa tiền cho các . Chi bằng cứ để về . sẽ giúp gom góp đủ ngày mai mang đến ?"
Tên tóc vàng ngoảnh sang với bên cạnh: "Con bé đầu óc nhanh nhạy thật đấy."
Tên tóc nhuộm cũng : "Mặt mũi cũng xinh nữa."
Chỉ nam sinh cúi đầu phía bên trái là một lời.
"Nếu các đồng ý..."
Tăng Khả Cầm lấy điện thoại từ trong túi . Trước mặt bọn họ, cô bấm 110.
" thiết lập cuộc gọi khẩn cấp . Chỉ cần ấn nút là cảnh sát sẽ vị trí của ngay. Các một vạn tệ , là đồn cảnh sát?"
Căn phòng lập tức yên tĩnh trở .
"Cô dọa tao đấy ?"
"Anh thể thử xem. Các ba đàn ông trưởng thành, chỉ là một cô gái. Anh nghĩ cảnh sát mà đến thì sẽ tin ai?"
Tên tóc nhuộm định phắt dậy.
lúc , nam sinh bên trái lên một bước: "Kim ca, thôi bỏ ."
Tên tóc vàng lườm một cái, nghiến răng: "Được. Cô dẫn nó ."
Tăng Khả Cầm tiên nhét điện thoại của Giang Thời Tự bàn túi vải, đó mới cố sức đỡ dậy. nặng quá, thế nào cũng nhấc nổi, ngã vật xuống ghế sô pha. Đầu nghiêng sang một bên, thở phả cổ tay cô, nóng đến mức bình thường cho lắm.
"Để giúp cho."
Người nam sinh giải vây cho cô khi nãy giúp cô đỡ Giang Thời Tự từ ghế sô pha dậy.
Tăng Khả Cầm bên cạnh đỡ một bên còn .
Hai bước khỏi quán KTV. Trời tối mịt. Cô vẫy một chiếc taxi đưa Giang Thời Tự ghế .
Trước khi đóng cửa xe, Tăng Khả Cầm hỏi: "Cậu tên là gì?"
Nam sinh đó tóc húi cua, mắt một mí. Tuy bề ngoài vẻ hung dữ nhưng tạo cảm giác ôn hòa.
Cậu liếc Giang Thời Tự ở ghế : "Trương Khang."
" tên là Tăng Khả Cầm. Cảm ơn ngày hôm nay."
Đóng cửa xe , tài xế hỏi.
"Đi ?"
"Cổng Bắc Đại học J."
Tăng Khả Cầm dựa ghế , cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Lòng bàn tay là mồ hôi, chân cũng run lẩy bẩy.
Cô lấy điện thoại gửi cho Uông Xuân Nguyệt một tin nhắn: "Không . Lát nữa về ký túc xá."
Uông Xuân Nguyệt: "Cậu gì thế???"
Tăng Khả Cầm: "Đi tìm một bạn."
Cô nghiêng đầu Giang Thời Tự.
Anh nghiêng ghế. Sắc mặt ửng đỏ, nhưng thở đều đặn hơn . Hàng mi dài in bóng xuống. Đôi môi khép hờ một cách tự nhiên, mang theo chút cảm giác môi trề . Nhìn thế thì cũng khá...
Đáng yêu.
Đang nghĩ ngợi, đôi mắt đang nhắm nghiền bỗng nhiên mở .
Một đôi mắt đen chìm trong màn sương nước đang cô chăm chú.