Tôi Bị Hiểu Lầm Là Kẻ Lừa Đảo Tình Cảm Trên Mạng - Chương 8: Áo khoác của tôi khi nào thì trả?
Cập nhật lúc: 2026-07-12 16:37:20
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bàn tay đang cầm cốc thủy tinh của Tăng Khả Cầm bỗng cứng đờ. Cô vội vàng thu hồi tầm mắt, giả vờ như đang xem thực đơn.
Kiều Manh nhỏ giọng hỏi: "Người đối diện luật sư Trang là ai thế? Nhìn giống của văn phòng luật, ăn mặc cũng tùy tiện quá."
Chu Dật phụ họa: "Mọi luật sư Trang tươi thế kìa, tám chín phần là khách hàng lớn ."
Trịnh Trí Tỷ đẩy gọng kính, gì.
Tô Uyển Di lên tiếng: "Ăn cơm . Chuyện riêng của luật sư Trang liên quan đến chúng ."
Câu nhắc nhở .
Tăng Khả Cầm thu hồi ánh mắt. Cô lơ đễnh chọc chọc đĩa mì Ý, đầu óc vận hành hết tốc lực.
Có thể khiến một đối tác của Bairainer chuyện với vẻ mặt như chứng tỏ mối quan hệ của họ hề tầm thường.
Cũng nghĩa là, đó xuất hiện tòa nhà căn bản là trùng hợp. Anh Bairainer và cũng quen Trang Chính Nguyên. Cho nên mới thể uy h.i.ế.p cô như ở quán cà phê.
Nghĩ tới đây, cô ngước mắt một cái.
Giang Thời Tự khéo cũng nghiêng đầu sang. Ánh mắt của hai suýt chút nữa va .
Tăng Khả Cầm hoảng hốt cúi đầu xuống, tim đập thình thịch vì sợ hãi.
Chắc là thấy nhỉ?
Cô nín thở, dám ngẩng đầu lên nữa.
Chủ đề bàn ăn chuyển sang kế hoạch buổi chiều. Mấy ăn thảo luận. Tăng Khả Cầm thỉnh thoảng cũng xen một hai câu nhưng vẫn tập trung .
Lúc tính tiền, bàn của Trang Chính Nguyên trống từ lúc nào.
Trở văn phòng luật, Tăng Khả Cầm lập tức vực dậy tinh thần, dồn bộ sự chú ý tập hồ sơ vụ án.
Mặc kệ và Trang Chính Nguyên quan hệ gì thì cũng chẳng liên quan đến . Cô chỉ cần thành việc của bản là .
Đây là một vụ tranh chấp hợp đồng mua bán. Hai bên tranh cãi về chất lượng hàng hóa. Giá trị tuy lớn nhưng quan hệ pháp lý phức tạp, liên quan đến nhiều điểm khó như giám định chất lượng sản phẩm, xác định trách nhiệm bồi thường do vi phạm hợp đồng...
Cô mở máy tính , bắt đầu hệ thống dòng thời gian và các điểm tranh luận của vụ án.
Thời gian trôi qua lúc nào . Trời tối mịt.
Kiều Manh từ ghế dậy: "Tiểu Khả, tan ."
Tăng Khả Cầm chằm chằm màn hình, tay vẫn gõ bàn phím: "Cậu về , còn một chút nữa xong."
"Vậy ... còn sư tỷ thì ?"
" cũng còn một chút."
Kiều Manh xuống: "Vậy ở cùng ."
Chu Dật từ phía máy tính thò đầu : "Phần của xong ?"
Kiều Manh ưỡn ngực: "Tất nhiên ."
Chu Dật giơ ngón tay cái lên: "Lợi hại!"
Lại qua thêm một tiếng nữa.
Tăng Khả Cầm nhấn nút lưu xoay xoay cái cổ mỏi nhừ. Cô cúi đầu đồng hồ, tám giờ .
Tô Uyển Di cũng gập máy tính , dậy: "Đi thôi."
Giờ ở Bairainer hầu như còn ai. Hành lang yên tĩnh, ánh đèn trắng ấm áp chiếu lên bức tường ảnh.
Tăng Khả Cầm chậm bước , lướt qua những gương mặt vest thẳng thớm, ánh mắt kiên định . Họ là các đối tác, những luật sư kỳ cựu của Bairainer và cũng là mục tiêu mà cô hướng tới bấy lâu nay.
Kiều Manh phát hiện cô theo kịp bèn trở , bắt chước tạo dáng y hệt những trong ảnh.
"Đến khi nào mới thể phong độ ngời ngời như thế nhỉ?"
Tăng Khả Cầm thu hồi tầm mắt. Hình ảnh đó quá đỗi xa vời, cô thể tưởng tượng .
"Đi thôi."
Tô Uyển Di phía gọi với một tiếng.
Tăng Khả Cầm bước nhanh theo.
"Ting...”
Cửa thang máy mở .
Kiều Manh ôm bụng : "Đói quá , lát nữa cùng ăn tối ?"
Tăng Khả Cầm định trả lời thì điện thoại trong túi rung lên.
Giang Thời Tự: "Áo khoác của khi nào thì trả?"
Cô chằm chằm màn hình, sững một giây.
Kiều Manh thấy cô dừng , nghiêng đầu hỏi: "Sao thế?"
Tăng Khả Cầm vội vàng : " việc , ăn nhé."
"Vậy ..."
Tăng Khả Cầm theo họ xa cúi đầu trả lời: "Tối mai tám giờ, cổng Bắc Đại học J, quán cà phê Bỉ Ngạn."
Đối phương nhanh trả lời: "OK."
Hôm , Tăng Khả Cầm mang theo túi giấy đựng áo khoác.
Lúc khỏi cửa cô còn cố ý liếc giường của Phương Vũ, vẫn trống .
Cô về nhà mấy ngày , là thú thật với gia đình về chuyện lừa .
Cũng bây giờ thế nào ?
Đến sảnh Bairainer, Tăng Khả Cầm khéo đuổi kịp chiếc thang máy sắp đóng cửa.
Bên trong mấy . Triệu Mặc cũng ở đó, tay cầm một cốc cà phê Mỹ, bộ vest thẳng thớm. Thấy cô bước , lướt qua một cái dời mắt .
Hai lượt bước khỏi thang máy.
Trịnh Trí Tỷ vẫn là đến đầu tiên, đang lật xem tập hồ sơ vụ án.
Thấy họ cùng bước , ánh mắt phía cặp kính của dừng một nhịp gật đầu chào: "Sớm ."
"Chào buổi sáng."
"Chào buổi sáng."
Tăng Khả Cầm vị trí của , mở máy tính và kiểm tra một lượt những tài liệu sắp xếp ngày hôm qua.
" đến đây!"
Kiều Manh đúng giờ xông , miệng còn đang ngậm một miếng bánh mì kịp ăn xong, giọng ngọng nghịu: "Phù... suýt thì đến muộn..."
Chu Dật đưa cho cô một hộp sữa chua: "Ăn từ từ thôi, vẫn còn ba phút nữa."
Tô Uyển Di lấy máy tính từ trong cặp nghiêng đầu hỏi Tăng Khả Cầm: "Cậu bao nhiêu trang ?"
"Năm trang."
Tô Uyển Di gật đầu cũng cúi đầu sắp xếp tài liệu của .
Luật sư Trâu Mẫn buổi sáng đến một chuyến, kiểm tra đột xuất mức độ nắm vững tình tiết vụ án của họ. Khi ngang qua lưng Tăng Khả Cầm, cô đột nhiên chỉ màn hình máy tính.
"Chỗ , em xem thật kỹ điều khoản thứ hai của phụ lục ba hợp đồng ."
Tăng Khả Cầm lật đến trang tương ứng. Đọc hai dòng, cô mím chặt môi.
Đã bỏ sót một điểm chứng cứ.
"Chỗ nhiều chú ý đến. Em đừng tạo áp lực cho quá."
Luật sư Trâu Mẫn vỗ vỗ lưng ghế của cô kiểm tra tiến độ của những khác.
"Cảm ơn luật sư Trâu."
Tăng Khả Cầm cúi đầu ghi điểm sổ tay. Bàn tay cầm bút siết chặt đến mức như chọc thủng cả trang giấy.
Giờ nghỉ trưa, Kiều Manh cứng rắn kéo cô xuống cửa hàng tiện lợi tầng.
"Đừng vui nữa mà! Luật sư Trâu đây là vấn đề phổ biến , nhớ là mà."
Kiều Manh lấy một gói bim bim cay từ kệ xuống. Thấy cô vẫn gì, liền chuyển chủ đề: "Cậu quen cái hôm qua ở nhà hàng ?"
Tay đang chọn đồ của Tăng Khả Cầm dừng : "Ai cơ?"
"Cái đối diện luật sư Trang , thấy mấy ."
"Không quen lắm."
Tăng Khả Cầm cầm một hộp cơm gà nấm hương tiến về phía quầy thu ngân.
Kiều Manh "Ồ" một tiếng tiếp: "Anh đó cũng trai đấy nhưng tiếc là gu của tớ. cứ tưởng hứng thú với cơ!"
Hừ, đúng là chuyện viển vông.
Tăng Khả Cầm nghiêm túc : " hiện tại ý định yêu đương."
Kiều Manh lè lưỡi: "Biết mà, sẽ hỏi nữa . Đi thôi nào."
Tăng Khả Cầm ăn cơm thật nhanh tận dụng thời gian nghỉ trưa để bổ sung những chứng cứ còn thiếu sót và điều chỉnh cấu trúc của bản thư tư vấn.
Đợi đến khi cô xong tất cả thì mặt trời ngả về tây, bầu trời ngoài cửa sổ nhuộm thành màu cam đỏ.
Cô vận động cái cổ cứng đờ. Lúc xoay sang trái , cô bắt gặp ánh mắt của Trịnh Trí Tỷ.
Đối phương nhanh cúi đầu xuống, ngón tay gõ lên bàn phím như thể đang tiếp tục việc.
Đây là thứ ba trong ngày hôm nay .
Tăng Khả Cầm cau mày. Ánh mắt dò xét hề che giấu đó khiến cô khó chịu.
Xuống xe buýt, cô trực tiếp quét mã một chiếc xe đạp công cộng đạp xe đến cổng Bắc.
Sở dĩ chọn chỗ đó là vì nó cách xa khu ký túc xá nữ, dễ gặp quen.
Gió đêm phả mặt, mang theo cái nóng ẩm đầu hè. Chiếc túi giấy trong giỏ xe gió thổi bay phần phật.
Đến quán cà phê, đúng bảy giờ ba mươi.
Cô tìm một chỗ trong góc. Bà chủ quán tươi bước đến: "Vẫn là mật ong bưởi nhé?"
Tăng Khả Cầm thường xuyên ghé quán . Chủ yếu là quán đông khách, ánh sáng tối, tạo cho cô một cảm giác an thể ẩn náu.
"Cho cháu thêm một phần bánh phô mai muối biển nữa ạ."
Trong lúc chờ đợi, cô mở điện thoại tiếp tục nghiên cứu tài liệu liên quan đến vụ án của Phương Vũ.
Chuông gió kêu leng keng.
Chiếc ghế đối diện kéo .
Tăng Khả Cầm ngẩng đầu lên.
Giang Thời Tự đội một chiếc mũ lưỡi trai đen, vành mũ kéo thấp xuống che khuất hơn nửa gương mặt, chỉ để lộ đường quai hàm lạnh lùng. Chiếc áo sơ mi xám đen rộng rãi mở phanh, cổ đeo một chiếc tai , dáng uể oải dựa lưng ghế.
"Áo ?"
Tăng Khả Cầm xách túi giấy lên đẩy qua nhỏ giọng : "Cảm ơn."
Giang Thời Tự cũng chẳng thèm , tiện tay ném sang chiếc ghế bên cạnh.
Bà chủ quán bước đến, ánh mắt đảo qua đảo giữa hai họ ôn hòa hỏi: "Uống gì nhỉ?"
"Cà phê đá."
Tăng Khả Cầm thấy nhắc gì đến chuyện hôm mưa liền thẳng vấn đề: " theo tài khoản cung cấp tra Tề Ngọc theo dõi Phương Vũ. Đây là ảnh chụp màn hình Phương Vũ gửi cho hôm qua. Đối phương từng tìm cô để hẹn chụp ảnh và còn thể tặng kèm một bộ ảnh miễn phí, nhưng cô từ chối."
Cô đưa điện thoại qua.
Giang Thời Tự lướt qua ảnh chụp màn hình: "Hắn chủ động tìm Phương Vũ ?"
"Ừ. Phương Vũ từng đăng bất kỳ thông tin chụp ảnh nào lên bất kỳ nền tảng nào. Tề Ngọc chắc chắn là thông qua một kênh khác."
"Đã kiểm tra IP ?"
"Vẫn , nhưng khuyên cô trình báo ."
Nghe thấy hai chữ "trình báo", tay của Giang Thời Tự khựng . Khí áp xung quanh cũng rõ ràng hạ thấp xuống vài phần.
Tăng Khả Cầm tuy trong lòng nghi hoặc nhưng còn chuyện quan trọng hơn cần xác nhận.
"Anh quen luật sư Trang ?"
Giang Thời Tự nhướng mày: "Chuyện liên quan đến vụ án ?"
Quả nhiên hôm qua thấy .
"Không, chỉ là tò mò thôi."
"Là tò mò chuyện gì với ông chứ gì?"
Giang Thời Tự khóe miệng nở một nụ đầy ẩn ý, nghiêng về phía : " với ông ... một kẻ tình nghi lừa đảo trộn công ty của ông , bảo ông sáng mắt lên, ngàn vạn đừng lừa."
Anh thể thản nhiên như chứng tỏ họ bàn về chuyện .
Tăng Khả Cầm thầm thở phào nhẹ nhõm.
"Cà phê đá của quý khách đây ạ."
Bà chủ quán bưng cà phê đặt lên bàn.
Giữa hai rơi im lặng trong chốc lát.
Tăng Khả Cầm phá vỡ sự yên tĩnh: "Tờ tài liệu đó hong khô , để ở túi bên trong áo khoác ."
Giang Thời Tự dựa lưng ghế, nhếch nhếch khóe môi: "Cô lục túi kỹ đáo để nhỉ."
" cố ý lục. Là lúc giặt áo vô tình phát hiện thôi."
" cô là cố ý ."
Tăng Khả Cầm lười tranh luận tiếp với : "Anh yên tâm, sẽ tìm kẻ đó trong thời gian hẹn."
Giang Thời Tự uống cạn ngụm cà phê cuối cùng dậy: "Được, rửa mắt mà xem."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-bi-hieu-lam-la-ke-lua-dao-tinh-cam-tren-mang/chuong-8-ao-khoac-cua-toi-khi-nao-thi-tra.html.]
Anh cầm túi giấy lên rời .
Tăng Khả Cầm theo bóng lưng , bưng tách mật ong lên uống một ngụm. Trong tích tắc, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô.
Cô hình như từng đăng bất kỳ thông tin chụp ảnh nào lên bất kỳ nền tảng nào. Cũng từng ai tìm cô hẹn chụp ảnh cả.
Vậy thì những bức ảnh đó là từ mà ?
Một nỗi sợ hãi từ sâu trong nội tâm lan tỏa . Tựa như một đôi mắt đang từ trong bóng tối chậm rãi tiến gần, mà cô còn chẳng đôi mắt đó đang ở hướng nào.
"Leng keng...”
Tiếng chuông gió một nữa vang lên.
Tăng Khả Cầm ngẩng đầu lên.
Một cái mã QR chìa thẳng mắt cô.
"Quét ."
Giang Thời Tự trở từ lúc nào, một tay giơ điện thoại lên. Tư thế còn lỏng lẻo như lúc nữa.
Thấy cô ngây .
Anh khẽ ho một tiếng bổ sung: "Như tiện liên lạc, đỡ lúc nào cũng dùng tin nhắn gửi ảnh chụp màn hình."
Tăng Khả Cầm hồn, lấy điện thoại quét một cái.
Giang Thời Tự xác nhận kết bạn thành công. Ánh mắt dừng gương mặt tái nhợt của cô: "Khó chịu ?"
Tăng Khả Cầm lắc đầu: "Không ."
"Được , thế đây."
Anh hai bước dừng , nghiêng đầu. Vẻ mặt vành mũ mờ ảo rõ: "Tra gì thì liên lạc bất cứ lúc nào, đừng một mạo hiểm."
Nói xong, Giang Thời Tự đẩy cửa kính bước . Những chiếc chuông gió ở cửa va phát một chuỗi âm thanh vụn vỡ tan biến khí.
Về đến ký túc xá gần chín rưỡi.
Uông Xuân Nguyệt đắp mặt nạ giường lướt video ngắn. Thấy cô về, miệng ngậm ngậm hỏi: "Ăn cơm đấy?"
"Ăn ."
Tăng Khả Cầm đặt túi vải xuống, bàn học và mở máy tính .
"Dạo suốt ngày chạy ngoài thế?"
Uông Xuân Nguyệt từ giường bò dậy. Mặt nạ cũng che nổi vẻ mặt nhiều chuyện của cô nàng. "Có hẹn hò với cái tặng áo khoác cho hôm nọ đấy?"
"Áo khoác gì? Nam sinh nào cơ?"
Lưu Ảnh đang xem show giải trí lập tức hóng hớt.
"Chính là cái hôm mưa to ..."
Tăng Khả Cầm vội vàng ngắt lời: " đang điều tra vụ án của Phương Vũ thôi, nên mới về muộn một chút."
Uông Xuân Nguyệt cau mày thở dài: "Tiểu Vũ cũng thật xui xẻo, gặp chuyện thế ... Cũng rõ ràng với gia đình nữa."
Ánh mắt vô thức cùng đổ dồn về phía chiếc giường trống của Phương Vũ.
Bầu khí bỗng chốc trở nên nặng nề.
Tăng Khả Cầm mím môi. Tuy rằng cô và Phương Vũ bình thường chuyện nhiều, nhưng từng chút thiện ý , cô vẫn luôn ghi nhớ.
" sẽ cố hết sức để giúp ."
"Vậy thì quá! Cần gì thì cứ với bọn nhé."
" đấy! cũng chú ý giữ gìn sức khỏe đấy."
"Ừ."
Thứ Tư, ngày nộp bản thảo.
Tăng Khả Cầm đến văn phòng luật từ sớm, kiểm tra tỉ mỉ bản thư tư vấn pháp lý một nữa in , đặt lên bàn việc của luật sư Trâu Mẫn.
Cô bước ngoài thì đối diện gặp Trịnh Trí Tỷ và Triệu Mặc. Hai đang , bầu khí trông hòa hợp.
Triệu Mặc thấy cô liền chủ động chào hỏi: "Chào buổi sáng."
Tăng Khả Cầm khẽ gật đầu: "Chào buổi sáng."
Cô bao xa thì mơ hồ thấy Trịnh Trí Tỷ : "Cái cô Tăng Khả Cầm , giả bộ ghê gớm thật..."
Tăng Khả Cầm khựng bước.
Cuối cùng cũng hiểu tại mấy hôm nay cứ chằm chằm .
Thì là nịnh bợ Triệu Mặc, sợ cô trở thành vật cản đường nên mới đề phòng khắp nơi.
"Tiểu Khả! Cậu ở đây !" Kiều Manh từ đằng xa chạy tới, một phen túm lấy cánh tay Tăng Khả Cầm. " vấn đề thỉnh giáo ."
Tăng Khả Cầm thuận thế theo cô rời : "Vấn đề gì thế?"
Kiều Manh c.ắ.n môi, thôi. Mãi cho đến khi xung quanh còn ai mới hạ giọng: "Lúc nãy Trịnh Trí Tỷ đúng ?"
Tăng Khả Cầm trong lòng căng thẳng nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh: "Không rõ lắm."
"Trước đó ngang qua phòng nước, thấy chuyện với Chu Dật, bảo bản thư tư vấn của là do luật sư Trâu đặc biệt chỉ đạo thêm nên mới tường tận hơn của khác. Đây rõ ràng là cố ý nhắm . Cẩn thận đấy."
" ."
" thật đấy!" Kiều Manh sốt ruột. "Nếu còn , nhất định tìm tớ. Tuy năng lực chuyên môn của bằng nhưng về khoản quan hệ xã hội ..."
Tăng Khả Cầm tiếp lời: "Cậu quả thật giỏi."
Kiều Manh ngẩn .
Tăng Khả Cầm đôi mắt chân thành của cô , chút u ám trong lòng tan biến quá nửa: "Cảm ơn giúp tớ."
Kiều Manh ngượng ngùng phẩy phẩy tay: "Ôi dào, bạn bè với , nên mà."
Bạn bè.
Quả thực là một từ xa lạ quen thuộc!
Giờ nghỉ trưa, Tăng Khả Cầm nhận tin nhắn WeChat của Phương Vũ: "Cậu tiện điện thoại bây giờ ?"
"Tiện."
Cô cầm điện thoại khu vực cầu thang thoát hiểm máy của Phương Vũ.
"Tiểu Khả..." Giọng của Phương Vũ khàn, như mới . " nghĩ đúng. Chuyện nhất định báo án. nhà thấy mất mặt, cùng tớ... Cậu thể cùng ?"
Tăng Khả Cầm chút do dự đáp: "Được. Sáu giờ tan , ở ký túc xá chờ nhé."
"Ừ, cảm ơn ."
Giờ nghỉ trưa kết thúc.
Luật sư Trâu Mẫn đến phòng họp, mặt lượt nhận xét bản nháp thư tư vấn pháp lý.
"Nhìn chung, kỹ năng cơ bản của đều tệ. một vài bạn còn thiếu sót về tính chỉnh của chuỗi chứng cứ."
Cô mở phần của Tăng Khả Cầm : "Cách sắp xếp các điểm tranh luận của Tăng Khả Cầm là rõ ràng nhất, nhưng về phần xác định trách nhiệm bồi thường do vi phạm hợp đồng thì luận cứ còn đủ đầy đủ. Về bổ sung thêm."
"Phần lập luận của Trịnh Trí Tỷ chặt chẽ, nhưng kết cấu cứng nhắc. Có thể linh hoạt hơn một chút."
Luật sư Trâu Mẫn nhận xét thêm phần của những khác tuyên bố: "Bắt đầu từ ngày mai, sẽ lượt sắp xếp dự thính các phiên tòa. Thời gian cụ thể sẽ gửi nhóm."
Tan họp, Chu Dật vươn vai: "Cuối cùng cũng xong. Chúng là cùng ăn một bữa ?"
Kiều Manh giơ tay: " ăn thịt nướng!"
Tô Uyển Di : "Không hôm qua mới ăn ?"
"Cũng cản trở hôm nay ăn tiếp." Kiều Manh Tăng Khả Cầm. "Tiểu Khả, cùng chứ?"
"Không , hôm nay việc."
Tăng Khả Cầm thu dọn đồ đạc bước khỏi phòng họp.
Lúc ngang qua chỗ Trịnh Trí Tỷ, cô cảm nhận rõ ràng khẽ hừ một tiếng.
Tăng Khả Cầm lười chấp nhặt, bây giờ còn chuyện quan trọng hơn đang chờ cô .
Về đến ký túc xá, Phương Vũ đang bên giường, cúi gằm đầu. Uông Xuân Nguyệt và Lưu Ảnh đang cạnh an ủi.
"Khả Cầm, về !"
Uông Xuân Nguyệt lập tức thẳng dậy: " và Ảnh T.ử bàn bạc xong . Lát nữa bọn sẽ cùng với hai đến đồn báo án. Đông sẽ mạnh hơn, thể để một Tiểu Vũ gánh vác ."
Mấy ngày nay về nhà, những lời trách mắng thẳng mặt của bố , những câu mỉa mai liên tiếp của họ hàng đè nén cô đến thở nổi. Ngược , chính mấy bạn cùng phòng mới thực sự hết lòng tìm cách giúp đỡ cô.
Phương Vũ đỏ hoe vành mắt, nghẹn ngào : "Cảm ơn các ..."
Lưu Ảnh chẳng bận tâm mà phẩy tay: "Chuyện nhỏ mà!"
Tăng Khả Cầm cầm theo những bằng chứng sắp xếp từ : "Đi thôi."
"Cục Tây Giao"
Bốn cổng đồn cảnh sát, chần chừ dám . Dù cũng là đầu đến chỗ , trong lòng ai cũng chút sợ hãi.
Tăng Khả Cầm c.ắ.n răng, đẩy cửa kính bước . Cô đến quầy tiếp tân với cảnh sát trực ban: "Xin chào, chúng trình báo ạ."
Cảnh sát ngước đầu lên: "Báo án gì?"
"Lừa đảo qua mạng."
Sắc mặt vị cảnh sát trở nên nghiêm trọng hẳn. Anh rút giấy ghi chép từ trong ngăn kéo chỉ chiếc ghế đối diện: "Người hại đây, những khác chờ ở bên cạnh."
Phương Vũ xuống, bắt đầu kể quá trình lừa. Mới đầu giọng còn chút căng thẳng, nhưng Tăng Khả Cầm vẫn luôn ở bên động viên và thỉnh thoảng bổ sung những chi tiết quan trọng, nhờ mà giọng cô dần dần định trở .
Uông Xuân Nguyệt và Lưu Ảnh ghế dài, yên lặng lắng .
Lời khai mới một nửa thì bên ngoài bỗng truyền đến một trận cãi vã ầm ĩ:
"Cút! Mày giỏi thì câu nữa xem?"
"Buông tay! Đây là đồn cảnh sát đấy! Còn đ.á.n.h nữa là bắt hết trong hết!"
Cửa đại sảnh đẩy mạnh . Một đám ùa đen nghịt, mặt ai cũng sứt sẹo bầm dập, quần áo xé rách tả tơi. Có kẻ trong tay còn cầm nửa mảnh chai bia, bên còn vương vết m.á.u đỏ tươi.
Uông Xuân Nguyệt sợ hãi nép về phía Lưu Ảnh.
Đám đó lên cơn, ý thức đang ở trong đồn cảnh sát. Chúng vẫn tiếp tục xô đẩy lẫn , ai ý định dừng tay.
Người cảnh sát đang lấy lời khai cho Phương Vũ đột nhiên phắt dậy, đập mạnh tay xuống bàn, nghiêm giọng quát: "Làm gì thế! Tất cả dừng tay cho !"
Cùng lúc đó, từ phòng trong xông thêm mấy cảnh sát nữa, tách những kẻ đang ẩu đả .
Một kẻ vẫn luôn ở phía cùng, đội mũ lưỡi trai bỗng ngẩng đầu lên. Trên trán một vết thương, m.á.u men theo xương chân mày chảy xuống, đặc biệt chói mắt.
Khoảnh khắc rõ gương mặt đó, đồng t.ử Tăng Khả Cầm co rút .
Lại là Giang Thời Tự.
Khóe miệng rách một đường, má bầm một mảng. Cả trông vô cùng chật vật, nhưng đôi mắt đen trầm xuống vẫn gắt gao chằm chằm đối diện, như một con báo chọc giận.
Uông Xuân Nguyệt nhận , kinh ngạc kêu lên: "Đó... đó là trai trả thẻ sinh viên cho ?"
Giang Thời Tự dường như cảm nhận động tĩnh. Anh nghiêng đầu, về phía các cô.
Ánh mắt hai chạm .
Anh rõ ràng sững , vẻ hung hãn trong mắt thu . Rồi ngay đó mặt , đường quai hàm căng cứng.
"Dẫn hết trong!"
Cảnh sát đẩy đám đó về phía phòng hòa giải. Đến lượt Giang Thời Tự thì cau mày : "Lại là ? Tháng mới đến đây ?"
Giang Thời Tự gì, chỉ khẽ ấn vành mũ xuống thấp hơn.
Vị cảnh sát thở dài: "Luật sư Trang bảo đừng ..."
"Biết ."
Giang Thời Tự ngắt lời ông nghiêng bước phòng hòa giải.
Cánh cửa khép lưng. Vị cảnh sát bắt đầu màn giáo d.ụ.c thấm thía. Ghế trong phòng hòa giải đủ dùng, tựa lưng tường, dùng mu bàn tay quẹt qua vết thương ở khóe miệng, quẹt xuống một vệt máu. Chỗ xương chân mày đau nhức âm ỉ.
Ra tay mạnh thật đấy! Chắc rách mặt nhỉ?
Vừa nghĩ đến bộ dạng chật vật của lúc , trong lòng càng thêm bực bội. Ánh mắt vô thức dừng nơi cánh cửa đóng chặt.
Sao cô ở đây? Đi cùng bạn cùng phòng đến báo án ?
"Ngẩn gì đấy? hỏi đấy, còn dám nữa !"
Giang Thời Tự mím môi, hiếm hoi phối hợp mà trả lời: "Không dám nữa ạ."
Đại sảnh yên tĩnh trở .
Tăng Khả Cầm siết chặt vạt áo. Vừa cô rõ hai chữ luật sư Trang.
Là Trang Chính Nguyên ?
Ánh mắt cô dừng nơi cánh cửa phòng hòa giải đang đóng chặt.
"Khả Cầm, bên bọn xong . Có cần đợi ?"
Uông Xuân Nguyệt nhỏ giọng hỏi.
Tăng Khả Cầm nhớ đôi mắt hung hãn , mím môi : "Không cần , và ."
Phần lấy lời khai đó tiến hành thuận lợi.
Sau khi Phương Vũ kiểm tra và ký tên, vị cảnh sát dặn dò: "Vụ án chúng sẽ tiếp tục theo dõi. Có tiến triển gì sẽ thông báo cho em ngay. Các em về chờ tin ."
"Cảm ơn chú cảnh sát ạ."
Họ bước đến cửa. Uông Xuân Nguyệt nhịn hỏi: "Cậu thật sự xem ?"
Tăng Khả Cầm dừng bước. Trong lòng quá nhiều nghi vấn cần giải đáp. Giang Thời Tự tại ở đây? Với đám đó rốt cuộc là quan hệ gì?
Cuối cùng, cô mở miệng : "Các về ."