Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 12: Mười Hai Ngôi Sao

Cập nhật lúc: 2026-06-24 05:13:10
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Tân Vũ ở nhà đúng một ngày để thu dọn quần áo, sách vở và chuẩn đồ dùng học tập cho học kỳ mới. Sang ngày thứ hai, cô xách balo đến trường báo danh.

Đứng bảng thông báo, Thẩm Tân Vũ dò tìm lớp học mới của . Cô xếp lớp 8 ban Tự nhiên. Lâm Tuệ Nghi học lớp 6 ban Xã hội, cùng lớp với Giang Tri Dục. Còn Lăng Lị thì dạt xuống tận lớp 12 ban Tự nhiên - lớp bét bảng của khối 10, gần như là nơi tập trung của những thành phần sắp đào thải.

Lăng Lị thì chẳng quan tâm. Nếu vì chẳng nơi nào để , cô nàng bỏ học từ tám kiếp . Ngay cả cái tờ khảo sát chọn ban, cô nàng cũng nhắm mắt chép y chang của Thẩm Tân Vũ.

Ký túc xá cũng sắp xếp . Thẩm Tân Vũ về phòng cũ dọn hành lý, gặp Lâm Tuệ Nghi bèn trả bộ đống sách giáo khoa, đồng thời rủ bạn trưa nay ăn cơm chung để lời cảm ơn. Lâm Tuệ Nghi vui vẻ nhận lời.

Thẩm Tân Vũ chuyển đồ đạc sang phòng ký túc mới. Nhìn lướt qua danh sách dán cửa, tuyệt nhiên một cái tên nào quen thuộc.

Cũng . Cô vốn chẳng dây dưa với mấy cái tiểu hội nhóm ở phòng cũ nữa. Chỉ là hội bạn cùng phòng mới liệu nảy sinh những bè phái mới .

Thôi thì "thuận theo tự nhiên", tới tới đó.

Cô vẫn chọn chiếc giường tầng sát vách tường nơi an . Dọn dẹp sạch sẽ, trải xong ga gối, cô tranh thủ gấp thật nhiều đồ chơi bằng giấy, treo lủng lẳng lên trần giường để tự tạo cho một trời riêng rực rỡ.

Với những bạn cùng phòng mới, cô chỉ mỉm chào hỏi lấy lệ. Không vồ vập, lạnh nhạt, trêu chọc ai và cũng chẳng để ai cớ bắt nạt . Luôn giữ thái độ trung lập và độc lập.

Trưa hôm đó ăn với Lâm Tuệ Nghi, Thẩm Tân Vũ tặng bạn một chiếc lắc tay vỏ sò. Dù đắt tiền nhưng mang vẻ độc đáo.

Đây là quà cô mua ở Trạc Loan. Cô mua tổng cộng ba chiếc: một cho , một cho Lâm Tuệ Nghi và chiếc còn để dành tặng Lăng Lị.

Lâm Tuệ Nghi đeo chiếc lắc lên tay, vui sướng kéo tay Thẩm Tân Vũ: "Sau học chung lớp, chúng vẫn mãi là chị em nhé!"

Thẩm Tân Vũ tươi: "Tất nhiên !"

Ăn xong, cả hai đường ai nấy về phòng ký túc xá nghỉ ngơi. Thẩm Tân Vũ tiếp tục sắp xếp nốt đồ đạc, tiện tay nhắn tin hỏi thăm Lăng Lị. Không ngờ Lăng Lị vẫn đến trường báo danh. Cô nàng đang ở ngoại tỉnh, mấy ngày nữa mới về.

Thẩm Tân Vũ ngạc nhiên nhắn : [Bọn bắt đầu kỳ học mới đấy, ?]

Lăng Lị đáp: [Tớ chứ, tớ xin phép giáo viên chủ nhiệm .]

Thẩm Tân Vũ chỉ nhắn một chữ [Ồ] hỏi thêm gì nữa.

Một tuần khi khai giảng, Lăng Lị mới vác mặt đến trường.

Chiều hôm đó, kết thúc tiết học cuối cùng, Lăng Lị chạy thẳng sang lớp 8 tìm Thẩm Tân Vũ. Lúc , Thẩm Tân Vũ đang cắm mặt bàn, cuồng bài tập thấy lối thoát.

Lăng Lị bước , ngay mặt, gõ cộc cộc lên mặt bàn. Thẩm Tân Vũ giật ngẩng lên mới nhận cô bạn chí cốt.

"Chăm chỉ thế cơ ? Định giật ngôi thủ khoa khối gì?" Lăng Lị trêu chọc, vắt chân qua chiếc ghế của bàn , ngược đối diện với Tân Vũ.

"Khó c.h.ế.t !" Thẩm Tân Vũ nhăn nhó than vãn, buông thõng cây bút xuống bàn.

Học kỳ 1 cô chểnh mảng lơ là, dù cày cuốc cả một kỳ nghỉ đông cũng chẳng thể đuổi kịp chương trình. Sang học kỳ 2 , độ khó của các môn học cứ như tăng lên gấp tám . Đặc biệt là hai môn Toán và Vật lý, mỗi ngày lên lớp đối với cô chẳng khác nào hai mắt mù tịt, giảng cứ như tiếng ngoài hành tinh.

Tám nhảm một lúc, Thẩm Tân Vũ thò tay balo lấy chiếc lắc tay vỏ sò đưa cho Lăng Lị.

Lăng Lị bất ngờ reo lên, lập tức đeo tay huơ huơ mặt, gửi tặng Tân Vũ một nụ hôn gió: "Cảm ơn cục cưng nhé, quá mất! Cậu , hôm nay đúng là sinh nhật tớ đấy."

Thẩm Tân Vũ "Oa" lên một tiếng, bật : "Vậy tớ tặng quà đúng lúc quá còn gì! Chúc sinh nhật vui vẻ nhé!"

Lăng Lị phắt dậy, vòng qua kéo tay cô: "Đi thôi, thôi, tớ mời ăn."

Thẩm Tân Vũ thu dọn sách vở hỏi: "Ăn ở nhà ăn trường hả?"

"Không, ngoài ăn."

" tớ ở nội trú mà, ngoài ."

"Nhìn xem đây là cái gì? Tớ chuẩn sẵn cho cả ."

Lăng Lị rút từ trong túi áo một tấm thẻ học sinh ngoại trú. Trên đó tên tuổi, hình ảnh là của một khác. Cô nàng mượn thẻ của ai đó chỉ để tuồn Thẩm Tân Vũ ngoài.

Tuy thành tích bết bát, tính tình đôi khi cũng phản nghịch, nhưng Thẩm Tân Vũ từng chuyện gì vi phạm nội quy nhà trường đến mức .

"Như ? Nhỡ tóm thì ?"

"Không tóm . Giờ đang là lúc đông nhất, tụi cứ thế thẳng là lọt."

"Được ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-12-muoi-hai-ngoi-sao.html.]

Trong phút bốc đồng, Thẩm Tân Vũ rút balo từ gầm bàn , nhét vội đống sách vở bài tập , tròng tấm thẻ mượn lên cổ bám theo Lăng Lị thẳng ngoài.

Đến cổng trường, cô nắm chặt tấm thẻ áp ngực, lén ngước mắt bác bảo vệ một cái đùa cùng Lăng Lị chạy vụt ngoài.

Lá gan quả thực to bằng trời. Đi kèm với đó là cảm giác kích thích tột độ trào dâng trong lòng.

Đi chừng hai trăm mét, cô sực nhớ một chuyện: "Vậy tối nay tớ ngủ ở ?"

Lăng Lị khoác vai cô tiếp tục : "Đến nhà tớ ngủ là ."

"OK!"

Hai lượn lờ dạo phố hơn một tiếng đồng hồ. Lăng Lị gọi điện thoại la ó gọi thêm một đám bạn nữa, mới dẫn Thẩm Tân Vũ đến quán ăn.

Vào đến phòng bao riêng, đập mắt là một chiếc bàn tròn cỡ lớn, xung quanh bảy tám lác đác. Nhìn qua thì tuổi tác cũng xấp xỉ , tầm hai mươi tuổi, trai gái đủ.

Lăng Lị ôm vai Thẩm Tân Vũ, giới thiệu cô với . Tân Vũ mỉm lịch sự chào hỏi, tháo balo xuống bàn, Lăng Lị ngay bên cạnh.

Một lát , cửa phòng bao bật mở, thêm một nhóm ùa . Gã đầu mặc chiếc áo khoác da màu đen, dáng vạm vỡ, giọng oang oang vang dội. Kiểu tóc của gã cũng cực kỳ dị hợm: cạo trắng hai bên, chỏm tóc đỉnh vuốt dựng ngược như đầu đạn, phía ót chừa một cái đuôi dài thòng lọng.

Lăng Lị tíu tít giới thiệu, đó là bạn trai của cô nàng.

Thẩm Tân Vũ "À... ồ..." hai tiếng, chẳng dùng từ ngữ nào để diễn tả sự kinh ngạc lúc .

Gã bạn trai mang theo một chiếc bánh kem khổng lồ. Gã đặt lên bàn, mấy xung quanh xúm giúp mở hộp, cắm nến đồng thanh hát bài chúc mừng sinh nhật.

Lăng Lị thổi nến trong tiếng vỗ tay rầm rộ, đột ngột sang ôm choàng lấy cổ gã bạn trai, hai lao ngấu nghiến môi một cách cuồng nhiệt.

Đám đông xung quanh hú hét điên loạn. Thẩm Tân Vũ thì đỏ bừng cả mặt. Đôi mắt trong veo của cô bé 16 tuổi bao giờ tiếp nhận một "cú sốc thị giác" mạnh mẽ đến thế.

Hóa một Lăng Lị ở ngoài xã hội nóng bỏng và hoang dại hơn nhiều so với Lăng Lị mà cô vẫn quen ở trường.

Bánh kem ăn xong, bắt đầu dùng bữa. Thẩm Tân Vũ là nhỏ tuổi nhất hội nên liên tục quan tâm chăm sóc, chẳng mấy chốc cô quen và hòa nhập với khí.

Lăng Lị tiện tay vớ lấy một chai bia. Không tìm thấy đồ mở nắp, cô nàng dùng răng c.ắ.n cái "cạch", bật tung nắp chai định rót cho Thẩm Tân Vũ.

Tân Vũ giơ tay lên che miệng cốc, lắc đầu từ chối.

Lăng Lị nài nỉ: "Bia thôi mà, nhấp một ngụm ."

Thẩm Tân Vũ kiên quyết lắc đầu: "Tớ uống thật , tớ còn một đống bài tập kìa." Cô cầm bình lúa mạch lên tự rót cho : "Tớ uống ."

Lăng Lị "Xì" một tiếng, lườm cô một cái: "Cậu thật tình, đến giờ phút mà còn nhắc chuyện bài với chả tập."

Lăng Lị cũng ép nữa, sang rót bia cho những khác.

Thẩm Tân Vũ thực sự lo sốt vó vì đống bài tập. Môn khác còn đỡ, chứ bài tập Ngữ văn thì tuyệt đối thể bỏ sót. Thầy giáo Ngữ văn mới chuyển đến cực kỳ biến thái, ai nộp bài tập sẽ phạt chạy bộ quanh sân trường hoặc nhảy cóc. Cô chịu nổi mấy trò hành xác đó .

Ăn xong, cả đám rồng rắn kéo sang quán KTV ở bên đường để hát hò. Thẩm Tân Vũ đeo balo theo .

Đang ở cái tuổi ham chơi, một đám thanh niên nam nữ tụ tập đùa ầm ĩ, thời gian trôi qua vùn vụt.

Trong tiếng reo hò cổ vũ, Thẩm Tân Vũ cũng đóng góp hai bài hát và nhận một cơn mưa lời khen từ .

Hai tiếng trôi qua, khí trong phòng KTV ngày càng trở nên cuồng nhiệt. Thẩm Tân Vũ âm thầm tính toán, đến lúc chuồn .

Cô liếc Lăng Lị và gã bạn trai đang ôm ấp khăng khít, thầm nghĩ tối nay kiểu gì hai đó cũng ngủ chung với . Nếu bây giờ cô mà nằng nặc đòi đến nhà Lăng Lị ngủ thì đúng là đồ điều.

khổ nỗi, điện thoại mang, ví tiền , chứng minh thư cũng chẳng đem theo, thuê phòng khách sạn cũng vô phương cứu chữa. Hơn nữa, giờ trường cũng về , nhà họ Thẩm càng về.

Nghĩ tới nghĩ lui, con đường nào cũng thấy bi đát. Kiểu tối nay chắc ngủ ngoài đường thật .

Thẩm Tân Vũ xin phép ngoài vệ sinh, mượn cớ lánh sự ồn ào để vắt óc suy nghĩ xem thế nào.

Chợt một tia sáng lóe lên trong đầu. Cô nhớ ngày từ Trạc Loan về, Bùi Tinh Dã lúc đưa cô đến cửa dặn dò: chuyện gì thì cứ tìm .

Vậy chuyện tối nay... chắc nhờ cũng nhỉ?

lúc đó, từ nhà vệ sinh nam phía đối diện một bước . Trông bóng dáng quen thuộc đến lạ kỳ.

"Anh Tinh Dã!"

Loading...