Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 14: Mười Bốn Ngôi Sao

Cập nhật lúc: 2026-06-24 05:16:52
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiếc xe lao vun vút đường hướng về nhà. Cảnh vật bên ngoài cửa sổ quen thuộc lạ lẫm.

Có lẽ vì bao giờ cô trở về nhà khung giờ .

Thẩm Tân Vũ xe, nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, cảm thấy khao khát tột độ tìm ai đó để chuyện.

Mở ứng dụng WeChat, Bùi Tinh Dã tuy ghim lên đầu nhưng vẫn chễm chệ ở vị trí đầu tiên.

Thẩm Tân Vũ bấm , gõ vài chữ khung chat: [Bố em mất .]

Không rào đón , chẳng mang chút sắc thái cảm xúc nào, chỉ vỏn vẹn bốn chữ ngắn ngủi.

Bùi Tinh Dã cầm điện thoại lên, dời mắt khỏi đống dữ liệu chằng chịt. Anh dòng tin nhắn, liếc qua thời gian hiển thị phía . Mới hơn 3 giờ chiều.

Phản ứng đầu tiên của là: Điện thoại Thẩm Tân Vũ mất , kẻ lừa đảo đang nhắn tin. Anh thoát ứng dụng, gọi thẳng điện thoại của cô.

Thẩm Tân Vũ bắt máy, bấm tắt WeChat nhắn tiếp: [Ông trẻ đang cạnh em.]

Lúc , Bùi Tinh Dã mới tin đó là sự thật: [Em ?]

Thẩm Tân Vũ: [Em . Em chỉ đang bực nghỉ học, thành tích của em chắc tụt dốc mất thôi.]

Bùi Tinh Dã: [Anh sẽ dạy kèm bù cho em.]

Thẩm Tân Vũ: [Em cảm ơn .]

Bùi Tinh Dã: [Có chuyện gì thì cứ gọi nhé.]

Thẩm Tân Vũ: [Dạ.]

Về đến nhà, Thẩm Tân Vũ đeo balo lẽo đẽo theo ông trẻ bước cổng.

Ngoài cổng đậu chật kín xe , trong sân cũng lố nhố . Chưa kịp đặt chân nhà, cô thấy tiếng gào t.h.ả.m thiết như quỷ thần sầu của Vương Thanh Chi và hai "tiểu tổ tông" nhà bà .

Họ đang một đám đông bủa vây xung quanh. Có khuyên can an ủi, túm tụm thì thầm to nhỏ, nhưng âm thanh đều tiếng gào thét của ba con lấn át. Những mặt ở đây gồm các trưởng bối, họ hàng trong gia tộc họ Thẩm, cùng với các đối tác ăn trong công ty của Thẩm Nam Đường.

Thẩm Tân Vũ chôn chân cửa ngó , tự dưng thấy ngôi nhà trở nên lạ lẫm quá đỗi.

Nhiều năm qua, dù Thẩm Bạc Kiều rả bên tai rằng đây là nhà của cô, cô vẫn luôn cảm giác chỉ là kẻ ăn nhờ ở đậu.

Nếu thế, thì tại bố ruột thịt chẳng thương yêu cô? Tại Vương Thanh Chi đối xử cay nghiệt với cô? Những cãi vã, phản kháng hai đứa em trai cùng cha khác , cô cãi lý rành rọt, nhưng nào ai thấu hiểu sự tổn thương tận đáy lòng cô?

Chút tình cảm duy nhất cô dành cho nơi , đó là c.ắ.n răng nhẫn nhục, chỉ mong đổi lấy một chốn dung .

giờ Thẩm Nam Đường c.h.ế.t, chốn dung liệu còn tồn tại?

"Ông duỗi chân một cái là rũ bỏ tất cả, để con sống đây trời ơi!"

"Con tiện nhân hại c.h.ế.t chồng , quyết tha cho ả !"

"Các bác các chú, xin hãy chủ cho với!"

Vương Thanh Chi bệt sàn nhà gào ăn vạ chẳng màng đến hình tượng, hai đứa trẻ cũng hùa theo rống lên như lợn chọc tiết.

"Ông trẻ ơi, cháu lên phòng ạ?" Thẩm Tân Vũ lưu nhà thêm một giây phút nào nữa.

"Cháu lên ." Ông trẻ gật đầu.

Thẩm Tân Vũ bước lên lầu, chui tọt phòng, đóng sầm cửa , nhốt thứ ồn ào ở thế giới bên ngoài.

vật giường, trân trân lên trần nhà, thả rỗng đầu óc nhưng những suy nghĩ cứ đua ập đến.

Thẩm Nam Đường c.h.ế.t . Bố cô c.h.ế.t . Đó là bố ruột thịt của cô, c.h.ế.t .

Thế nhưng, cô chẳng hề xúc cảm , cũng cảm nhận chút đau thương nào.

Kẻ đó luôn đối xử cay nghiệt với cô, dùng những lời lẽ cay độc để châm biếm và nguyền rủa cô. Cô giơ cổ tay trái lên , vết sẹo cắt tay vẫn còn hằn rõ mồn một. Những lời lẽ ác độc mà ông từng , đến lúc c.h.ế.t cô cũng thể nào quên.

Thẩm Nam Đường từng : "Mày ơn tao, cảm ơn tao vì năm xưa b.ắ.n tinh trong bụng con mày chứ ngoài, mới đẻ cái đồ nghiệt chủng như mày."

Trên đời bố ruột nào với con gái những lời lẽ tởm lợm như ? Sau đó một ai dám ho he nửa lời. Ngay cả Thẩm Bạc Kiều cũng chỉ ậm ừ cho qua chuyện, coi như từng chuyện gì xảy .

Chỉ riêng cô, lời nguyền rủa như một lưỡi d.a.o khắc sâu tủy sống, để những vết thương rỉ m.á.u mà cô chỉ giấu góc tối thầm.

Bây giờ đó c.h.ế.t . Ha ha.

Thấy điện thoại sắp hết pin, Thẩm Tân Vũ dậy tìm sạc cắm . Cô nhắn tin cho ruột Thẩm Bạc Kiều: [Bố c.h.ế.t .]

Thẩm Bạc Kiều phản hồi nhanh: [Bố là bố em ?]

Thẩm Tân Vũ hừ lạnh. Thẩm Nam Đường đối xử bất công, thiên vị thế nào, cô còn lạ gì nữa. giờ khắc nhắc cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

Thẩm Tân Vũ: [Khi nào về?]

Thẩm Bạc Kiều: [Chuyến bay lúc 8 giờ tối. Về đến nhà chắc 12 giờ đêm.]

Thẩm Tân Vũ: [Bố c.h.ế.t thế nào ?]

Ông trẻ bảo Thẩm Nam Đường c.h.ế.t vì nhồi m.á.u cơ tim, nhưng cô một chữ cũng tin. Từ tới giờ cô từng Thẩm Nam Đường bệnh tim bao giờ.

Đọc dòng tin nhắn , Thẩm Bạc Kiều nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày. Với tư cách là con trai trưởng của nhà họ Thẩm, nãy giờ điện thoại của sắp nổ tung vì các cuộc gọi và tin nhắn dồn dập, khiến bực điên lên.

Anh bố đối xử bất công với em gái, nhưng giữa lúc tang gia bối rối thế , cô bé mẩy gì đây?

Thẩm Bạc Kiều gõ chữ: [Tân Vũ, đừng lạnh lùng thế, dẫu ông cũng là bố em.]

Thẩm Tân Vũ thoát khỏi cửa sổ chat, thèm trả lời nữa.

Mở vở bài tập định , nhưng cô thể nào nhét nổi một chữ đầu. Cô đành nhắn tin cho dì Cầm, nhờ dì mang ít đồ ăn nước uống lên phòng.

Dì Cầm nhanh bưng một chiếc khay lên, đó xếp vài chiếc bánh ngọt, ít hoa quả và một ly hoa nhài.

Bước phòng, dì đặt khay xuống bàn, đưa tay quệt nước mắt : "Bố cháu xảy chuyện tày đình thế , e là cái nhà sắp tan đàn xẻ nghé . Sau cháu chắc chắn sẽ cần nhiều giúp việc nữa . Dì nghĩ sẽ là đầu tiên đuổi việc. Dì lo tìm chỗ mới dần thôi. Tân Vũ , ở cháu nhớ tự chăm sóc bản nhé."

Thẩm Tân Vũ ngơ ngác gật đầu. Cô còn kịp tiêu hóa hết hung tin Thẩm Nam Đường đột tử, mà những khác lên sẵn kế sách đối phó cho tương lai ?

"Bố cháu rốt cuộc là mà c.h.ế.t ạ?" Thẩm Tân Vũ tò mò hỏi.

"Cháu ?"

Thẩm Tân Vũ lắc đầu quầy quậy.

Dì Cầm cẩn thận đóng kín cửa , bước đến sát cạnh. Thẩm Tân Vũ hiểu ý liền nhích gần.

Dì Cầm hạ thấp giọng đến mức thì thào: "Là 'thượng mã phong' đấy cháu ạ."

Thẩm Tân Vũ ngẩn : "...???"

Dì Cầm đành thẳng hơn, giấu giếm nữa: "Bố cháu c.h.ế.t gục con ả A Ánh kìa."

Thẩm Tân Vũ lờ mờ nhận vấn đề, nhưng cũng hiểu thấu đáo hẳn: "...!!!"

Nhìn đôi mắt trong veo như nước mùa thu của cô bé, dì Cầm thở dài thườn thượt: "Sau cháu lớn lên sẽ tự hiểu thôi."

Dì đặt khay đồ ăn xuống bàn, cầm lấy chiếc mâm : "Dì xuống nhà đây."

Thẩm Tân Vũ chỉ ngơ ngác đáp: "Dạ."

Dưới nhà thêm nhiều và xe cộ kéo đến. Khác với những vị khách đang mặt trong nhà, nhóm mới đến ai nấy đều hừng hực khí thế, dáng ăn tươi nuốt sống khác.

Thẩm Tân Vũ bên cửa sổ xuống, lờ mờ nhận trong đó vài gương mặt là nhà của Vương Thanh Chi.

Cô chợt bừng tỉnh. Bố cô đang lạnh lẽo trong nhà tang lễ, chạy đến đó túc trực mà tụ tập hết ở nhà. Tại ?

Bởi vì cái c.h.ế.t đột ngột của Thẩm Nam Đường biến khối tài sản khổng lồ của ông thành một bài toán khó giải. Cả những khoản nợ nần và quyền lợi trong công ty cũng trở thành một ẩn . Các phe phái liên quan đến quyền lợi thi ló mặt.

Vương Thanh Chi bảo vệ lợi ích của , nếu chỉ đóng vai một góa phụ đáng thương thôi là đủ. Bà cần nhà đẻ hậu thuẫn, khuếch trương thanh thế để dằn mặt những kẻ khác.

Thiếu nữ 16 tuổi rành rẽ về khái niệm "thượng mã phong" là gì, nhưng dăm ba cái trò tranh giành quyền lực, đấu đá giành gia tài thế thì cô xem mòn phim ảnh .

Cửa phòng vang lên tiếng gõ "Cốc cốc", là dì Cầm: "Tân Vũ, ông trẻ bảo cháu xuống nhà một lát."

"Bây giờ luôn ạ?"

" cháu."

Thẩm Tân Vũ khẽ nhíu mày, vơ lấy chiếc áo khoác mặc lẽo đẽo theo dì Cầm xuống lầu.

Tiếng tranh cãi chói tai từ tầng một dội lên ồn ào như thủy triều dâng. Thẩm Tân Vũ cảm giác căn biệt thự của nhà giống hệt một chiếc du thuyền sang trọng đ.â.m thủng một lỗ lớn, đang chìm dần xuống đáy biển sâu. Ấy mà những kẻ thuyền lo tìm đường sống, đang mải mê cấu xé tranh giành từng tấc đất. Thật nực và lố bịch .

Xuống đến nơi, ánh đèn pha lê lấp lánh chói lòa, bốn bức tường dát vàng dát bạc càng nổi bật sự xa hoa, tráng lệ. Thế nhưng, thứ ánh sáng phản chiếu lên những khuôn mặt méo mó, xí, lộ rõ vẻ tham lam và đạo đức giả.

Ông trẻ thấy Thẩm Tân Vũ, liền vẫy tay gọi cô gần, bảo: "Cháu đến nhà tang lễ ngay , túc trực bên linh cữu bố cháu."

Đám đông xung quanh đồng loạt dồn ánh mắt về phía cô. Thẩm Tân Vũ tái mặt. Cô đảo mắt xuyên qua đám đông, về phía Vương Thanh Chi đang dìu bẹp ghế sofa cùng hai "cục vàng" của bà , sang hỏi ông trẻ: "Mấy đó ạ?"

"Họ tạm thời ."

"Vậy cháu cũng ."

"Phía bên bố cháu lúc túc trực."

Gương mặt nhỏ nhắn của Thẩm Tân Vũ toát lên vẻ bướng bỉnh, quật cường: "Cháu ."

Khoan hãy bàn đến chuyện khi còn sống Thẩm Nam Đường đối xử tệ bạc với cô . Ngay lúc đây, Vương Thanh Chi thèm , hai cục cưng nhà bà cũng . Dựa cái lý lẽ gì mà bắt một chinh đến cái chốn âm u lạnh lẽo như nhà tang lễ?

Cứ tưởng ông trẻ là bậc trưởng bối trong dòng họ thì sẽ hành xử công minh, hóa cũng là kẻ ngậm miệng ăn tiền, bắt nạt kẻ yếu hèn nhát mà thôi.

Nghe thấy động tĩnh, Vương Thanh Chi ngẩng phắt đầu lên. Ánh mắt bà chĩa thẳng Thẩm Tân Vũ, sắc lạnh và độc địa hệt như rắn độc. Thẩm Tân Vũ thẳng lưng, ánh mắt đanh , chẳng chút sợ hãi đáp trả.

Những bóng qua tấp nập cắt ngang tầm của hai .

Thẩm Tân Vũ ngoắt , chạy ngược lên lầu. Cái chốn thực sự khiến cô phát ngán đến tận cổ.

Về đến phòng, cô nhắn tin ngay cho Bùi Tinh Dã: [Anh ơi, em sang nhà ở vài ngày ?]

Bùi Tinh Dã rep ngay tắp lự: [Có chuyện gì thế?]

Thẩm Tân Vũ: [Em ở nhà nữa.]

Bùi Tinh Dã: [Vậy em thu dọn hành lý , lát tan sẽ ghé qua đón em.]

Thẩm Tân Vũ: [Dạ .]

Thực , đó lâu, Bùi Tinh Dã liên lạc với Thẩm Bạc Kiều và xác nhận thông tin Thẩm Nam Đường đột ngột qua đời là sự thật.

Anh định bụng xong việc sẽ sang đón cô bé , nhưng nghĩ thì thấy đường đột xông nhà lúc thiếu tế nhị. Dù cũng chỉ là một ngoài, chẳng tư cách gì can dự chuyện nhà họ.

Anh bèn nhắn tin cho Thẩm Bạc Kiều bàn bạc. Thẩm Bạc Kiều lập tức cấp "giấy thông hành" cho : [Để Tân Vũ ở môi trường đó đúng là thật. Anh sẽ qua với ông trẻ một tiếng, lát nữa chú cứ sang thẳng đó đón con bé .]

Bùi Tinh Dã trả lời: [OK.]

Đặt điện thoại xuống, ngước mô hình liệu khô khan màn hình máy tính, khóe môi kìm cứ cong lên liên tục, bờ vai cũng khẽ rung lên.

Từ sâu thẳm trong tim trào dâng một niềm vui sướng khó tả. Mặc dù như phần vô tâm, mất ruột thịt, nhưng sắp một cô em gái.

"Cười gì đấy?" Barry ở bàn đối diện ngó sang hỏi: "Lại em gái xinh tươi nào gửi ảnh cho ?"

"Nói nhăng cuội." Bùi Tinh Dã cầm chiếc cốc rỗng dậy, búng tay một cái thu hút sự chú ý của trong phòng: "Có ai uống cà phê ? mời."

"Wow, đăng ký một vé!"

"Cà phê của sếp Tarak mời thì nhất định uống !"

"Đợi mỏi mắt mới đến ngày Tarak khao, haha!"

Cả phòng việc nháo nhào hưởng ứng nhiệt tình. Bùi Tinh Dã mỉm , bảo tổng hợp xem ai thích vị gì nhấc điện thoại đặt hàng.

Tan sở, Bùi Tinh Dã hủy luôn buổi hội thảo ở trường để lái xe qua nhà họ Thẩm đón .

Hiện tại công việc đang chỉ mang danh nghĩa thực tập sinh. Anh nghiệp Thạc sĩ, nhưng vì quá xuất sắc, nhà trường đặc cách giữ và bảo lãnh cho học thẳng lên Tiến sĩ. Dù , mục tiêu lớn nhất của vẫn là sang Mỹ du học và việc. Anh nắm trong tay chứng chỉ FSA (Chuyên gia tính toán rủi ro Bắc Mỹ), đến Mỹ chắc chắn tương lai sẽ rộng mở hơn nhiều.

lúc , dự định tương lai đều gác một bên. Trong tâm trí lúc chỉ hình bóng của Thẩm Tân Vũ, đón cô bé về nhà .

Đến nhà họ Thẩm, trời nhá nhem tối. Từ ngoài cổng đến trong sân, khắp nơi chăng đầy ruy băng trắng, hoa trắng buồn bã. Người kẻ tấp nập, bầu khí ngột ngạt, bức bối nhưng tuyệt nhiên hề nhuốm chút bi thương nào. Chút âm thanh ai oán duy nhất là tiếng than sướt mướt của đám đàn bà.

Bùi Tinh Dã đỗ xe ngoài cổng. Nhờ Thẩm Bạc Kiều cho , gọi điện thoại cho ông trẻ, đó mới gọi cho Thẩm Tân Vũ.

Rất nhanh đó, Thẩm Tân Vũ đeo balo, ôm một con thú nhồi bông Capybara to tướng lon ton chạy xuống. Đi cạnh cô là ông trẻ, phía là dì Cầm đang xách một chiếc vali to đùng.

Gặp , Bùi Tinh Dã dặn Thẩm Tân Vũ lên xe đợi, sang trao đổi với ông trẻ về lịch trình tang lễ để tiện đưa đón cô bé trong những ngày tới.

Ông trẻ tường tận thông báo chi tiết, đó theo chiếc xe dần khuất bóng.

Trên đường về, đèn đường thắp sáng rực, hắt ánh vàng rực rỡ xuống con đường dài. Thấy cô gái nhỏ nét mặt lặng thinh, mở lời, Bùi Tinh Dã cũng gặng hỏi, chỉ quan tâm hỏi cô tối nay ăn gì.

Thẩm Tân Vũ trầm ngâm một lát đáp với giọng uể oải: "Em ăn gà rán."

"Toàn đồ ăn rác, ."

"Cứ khi nào tâm trạng tồi tệ, em thèm ăn gà rán."

Được , chỉ một câu thôi là đủ đ.á.n.h gục đàn ông.

Bùi Tinh Dã chiều ý, chở cô đến một quán gà rán Hàn Quốc, gọi cho cô một combo gà rán và cola, còn chỉ gọi một ly cà phê.

"Anh ăn ?" Thẩm Tân Vũ chiếc bàn vuông vắn, khay đồ ăn ngồn ngộn mặt , ly cà phê lẻ loi của , cảm giác chênh lệch thế hệ hiện rõ mồn một.

Quả nhiên, Bùi Tinh Dã đang bóp tương cà giúp cô, giọng bình thản đáp: "Trẻ con mới thích ăn gà rán."

Thẩm Tân Vũ bĩu môi phụng phịu: "Anh thấy đói ?"

Lúc Bùi Tinh Dã mới giải thích: "Anh đói. Lát nữa về nhà sẵn sủi cảo ."

Mắt Thẩm Tân Vũ sáng rực lên. Cô nghiêng đầu , dường như phát hiện một bí mật động trời: "Anh thích ăn sủi cảo lắm đúng ? Lần nào em đến nhà chơi, cũng nấu sủi cảo."

Bùi Tinh Dã nhướng mày: "Đâu nào, nấu mì Ý cho em ăn cơ mà."

Nói xong, đôi mắt đen sâu thẳm liếc sang cô, giọng trầm xuống, ôn nhu: " mà... hình như kể với em, sủi cảo ở nhà là do ai tự tay gói đúng ?"

"Ai gói ạ?" Thẩm Tân Vũ tò mò hỏi: "Em chỉ là nó ngon cực kỳ. Em còn tưởng là mua ở nhà hàng năm nào cơ."

Khóe môi Bùi Tinh Dã cong lên tự hào: "Nhà hàng năm cũng gọi bằng cụ. Tất cả đều là do bà nội gói đấy."

"Bà nội á?"

"Ừ, bà nội năm nay gần bảy mươi nhưng gói sủi cảo đỉnh lắm. Đã ăn sủi cảo bà gói thì ngoài ăn chẳng thấy chỗ nào ngon nữa."

Người đàn ông chống một tay lên bàn, mi mắt rủ xuống, chậm rãi chia sẻ câu chuyện của như đang kể chuyện cổ tích.

Anh kể, hề thích ăn sủi cảo. bà nội cứ đinh ninh rằng thích, nên mỗi về thăm nhà, bà cặm cụi gói thật nhiều đích luộc cho ăn. Cho đến tận bây giờ, dù tuổi cao, bà vẫn thường xuyên tự tay nhào bột, nhân để gói sủi cảo cho mang về nhà ăn dần.

"Có một loại tình yêu mang tên 'bà nội tưởng cháu thích'." Chạm đến đoạn , giọng bất giác dịu dàng lạ thường: "Em hiểu cảm giác đó ?"

Nghe xong câu chuyện, khóe mắt Thẩm Tân Vũ cay xè, mũi nghèn nghẹt chực : "Bà nội thật đấy."

Tình cảm thiêng liêng và ấm áp , cô từng nếm trải.

Ánh mắt Bùi Tinh Dã tràn ngập sự bao dung, nhẹ nhàng đẩy đĩa cánh gà về phía cô: "Hôm nào rảnh dẫn em đến thăm bà, chắc chắn bà sẽ thích em lắm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-14-muoi-bon-ngoi-sao.html.]

"Dạ."

Ăn tối xong, hai về nhà. Bùi Tinh Dã xách vali của Thẩm Tân Vũ thẳng phòng khách, dõng dạc : "Từ nay căn phòng là của em. Em thích bày biện, trang trí thế nào thì cứ tùy ý, quyền do em quyết định."

Đôi mắt Thẩm Tân Vũ thoáng qua một tia vui sướng, nhưng ngay đó chuyển sang ngạc nhiên. Cô ngẩng lên chằm chằm: "Em chỉ ở tạm vài bữa thôi mà, thành phòng của em ?"

Bùi Tinh Dã nhíu mày hỏi : "Thế em tính ở xong mấy hôm nay, em dọn về cái nhà ?"

Thẩm Tân Vũ lắc đầu quầy quậy, giọng quả quyết: "Không đời nào!"

Đột nhiên cô cong khóe môi tươi rói: "Vẫn là Tinh Dã tính toán chu nhất. Thế thì căn phòng thuộc về em luôn nhé!"

Bùi Tinh Dã điệu bộ đáng yêu của cô, khẽ vỗ hai cái lên cánh cửa phòng như một nghi thức trao quyền trịnh trọng: "Chính thức bàn giao cho em. Từ nay nó còn là phòng khách nữa, mà là 'Phòng của Thẩm Tân Vũ'."

"Tuyệt vời quá!" Thẩm Tân Vũ phấn khích suýt nữa thì nhảy cẫng lên: "Em treo thêm một cái bảng tên ghi rõ tên em mới !"

Nói là , cô lập tức mở vali, thoăn thoắt lấy quần áo treo cẩn thận tủ. Thu dọn xong chiếc vali rỗng, cô bắt đầu tính toán xem tới về nhà sẽ khuân thêm món đồ nào sang đây nữa.

Thì hạnh phúc thể ập đến mạnh mẽ và bất ngờ đến thế.

Bùi Tinh Dã tựa khung cửa, lẳng lặng ngắm cô bé bận rộn. Ánh sáng từ chiếc đèn chùm chiếu xuống, rải những hạt bụi vàng li ti lấp lánh, biến cả con cô trở nên tỏa sáng rực rỡ.

Anh cần lời cảm ơn từ cô. Chỉ là khi nhẹ nhàng nhắc nhở cô về ngày mai còn dự đám tang, thấy cái đầu nhỏ đang ngẩng cao bỗng dưng cụp xuống. Anh tiến gần xoa đầu cô, lặng lẽ bước ngoài, nhường gian riêng tư cho cô bé.

Sáng sớm hôm , Bùi Tinh Dã đưa Thẩm Tân Vũ đến nhà tang lễ.

Đã hẹn từ 7 giờ sáng, thế mà trong gian linh đường do nhà họ Thẩm chuẩn chỉ lèo tèo dăm ba vị tiếng trong dòng họ.

Một trong đó đưa cho Thẩm Tân Vũ bộ áo xô gai trắng toát, kèm theo chiếc mũ tang bằng vải thô.

Thẩm Tân Vũ chui phòng đồ. Khi bước , cả cô chìm nghỉm trong một màu trắng toát chói mắt. Bộ đồ tang rộng nặng, khiến mỗi bước chân của cô đều trở nên loạng choạng, khó nhọc. Đặc biệt là chiếc mũ đội đầu, nặng trĩu như một tảng đá đè xuống cô chẳng thể ngẩng nổi đầu lên.

Bùi Tinh Dã chờ bên ngoài, cô mà lòng tự dưng quặn thắt. So với đám bạn đồng trang lứa, vóc dáng của cô gái nhỏ phần nhỉnh hơn một chút, nhưng khung xương mỏng manh, gầy gò yếu ớt. Khoác lên bộ đồ tang trông cô càng thêm phần mong manh, dễ vỡ, như thể chỉ cần một cơn gió lướt qua cũng đủ cuốn cô bay mất.

Cách đó xa cũng một gia đình đang tổ chức tang lễ, tiếng nhạc kèn hiếu thổi não nề, nhưng mặc đồ tang tấp nập, đông đúc vô cùng. Ngó gian linh đường nhà họ Thẩm, vắng vẻ đìu hiu đến xót xa.

Bùi Tinh Dã đặt tay lên vai Thẩm Tân Vũ, dịu dàng dẫn cô dãy hành lang, tìm một chỗ vắng vẻ nghỉ một lát.

Thẩm Tân Vũ , cô cứ trân trân mặt , cúi gầm mặt. Vành mũ sụp xuống che khuất mái tóc, nổi bật khuôn mặt tái nhợt nay càng trắng bệch hơn.

Bên ngoài hành lang, bầu trời u ám một màu xám xịt. Những cơn gió lạnh lẽo lùa , chẳng đủ sức lay động tà áo xô gai nặng trịch cô gái nhỏ, nhưng thổi rung rinh hàng mi đang ươn ướt, đong đầy những giọt nước chực trào.

Bùi Tinh Dã khẽ kéo cô bé gần, nâng cánh tay lên, những ngón tay thon dài lướt nhẹ qua khóe mắt cô, giọng trầm ấm, xoa dịu: "Muốn thì cứ , chẳng hổ cả."

Thẩm Tân Vũ sụt sịt mũi, kiên cường ngẩng cao đầu lên, ánh mắt bướng bỉnh: "Không , em sẽ rơi một giọt nước mắt nào vì đàn ông đó."

Thực tâm, cô chẳng hề đau xót vì cái c.h.ế.t của Thẩm Nam Đường. Sự trống trải trong lòng lúc chỉ là nỗi buồn tủi chung chung khi nhận mới 16 tuổi đầu mồ côi cha. Dẫu nữa, đây cũng là một nỗi buồn khó gọi thành tên.

Nhìn dáng vẻ quật cường , trái tim Bùi Tinh Dã như ai đó bóp nghẹt. Anh nắm chặt lấy cánh tay cô bé, buông .

Ban đầu tính chờ Thẩm Bạc Kiều tới sẽ . giờ đây, đổi ý định. Anh đây để cùng cô vượt qua những ngày khó khăn .

Mãi đến gần 8 giờ, Thẩm Bạc Kiều mới hớt hải mặt. Kéo theo là một lực lượng đông đảo họ hàng nội ngoại nhà họ Thẩm.

Tang lễ lúc mới chính thức bắt đầu.

Ròng rã suốt ba ngày trời, Thẩm Tân Vũ khoác áo xô gai, quỳ rạp trực trong linh đường. Bùi Tinh Dã xin nghỉ phép, túc trực bên cạnh cô rời nửa bước.

Thẩm Bạc Kiều bận rộn tối tăm mặt mũi, chân chạm đất. Hai mắt đỏ ngầu những tia máu, giọng cũng khản đặc đến mức thành tiếng.

Đến ngày thứ ba, khi lễ an táng ở nghĩa trang tất, Bùi Tinh Dã chạy mua hai cốc quất đường phèn nóng hổi, đưa một cốc cho Thẩm Bạc Kiều, cốc còn giữ phần Thẩm Tân Vũ.

Tranh thủ lúc Tân Vũ đồ tang, hai đàn ông tìm một góc vắng để tâm sự.

Thẩm Bạc Kiều tu một hết nửa cốc quất, cổ họng lập tức dịu , dễ chịu hơn hẳn. Cậu liên mồm cảm ơn em , cũng quên gửi lời tri ân vì hết lòng chăm sóc em gái .

Thẩm Bạc Kiều bảo: "Nếu ở đây, chắc chắn con bé Tân Vũ chẳng chịu yên một chỗ ."

Bùi Tinh Dã tay vẫn cầm cốc quất khẽ lắc nhẹ, những lát quất nổi lềnh bềnh, ánh mắt lơ đãng hướng về phía phòng đồ: "Anh em với , mày mấy lời khách sáo đó gì? Tân Vũ là em gái mày, thì cũng là em gái tao. Chăm lo cho con bé là chuyện đương nhiên."

Thẩm Bạc Kiều gật gù, giọng vẫn còn chút nghẹn ngào: "Nói gì thì , giúp đỡ lúc hoạn nạn thì vẫn cảm ơn t.ử tế. Anh nó hận bố em đến mức nào . Em lo nhất là con bé càn. May mà ở bên cạnh kiềm chế nó ."

Chẳng cần nhiều lời, hai đàn ông trao đổi bằng ánh mắt, hiểu đến từng tận.

Con đường nhựa dẫn nghĩa trang im ắng lạ thường, hai bên rợp bóng những hàng cây cổ thụ già cỗi. Từng tốp qua , ai nấy đều mang vẻ mặt đau thương hoặc tĩnh mịch. Bùi Tinh Dã dõi mắt về một khu mộ đằng xa, chẳng ai rằng ở nơi đó, ruột thịt của cũng đang say giấc ngàn thu.

Thu hồi ánh , Bùi Tinh Dã hỏi Thẩm Bạc Kiều dự tính sắp tới thế nào.

Thẩm Bạc Kiều dáo dác quanh ghé sát tai em, hạ giọng thì thầm: "Quan trọng nhất lúc là khối di sản của bố em. Em bắt tay kiểm kê ngay lập tức, cả tài sản của công ty ông nữa."

Đụng đến tiền bạc là đụng đến vô vấn đề phức tạp. Chẳng riêng gì những cổ đông chủ nợ, ngay cả mấy em nhà và bà kế Vương Thanh Chi cũng đang chăm chăm nhòm ngó quyền thừa kế.

Về phần cô ca sĩ tên A Ánh , ngay trong đêm Thẩm Nam Đường đột tử, cô ôm một đống của cải của ông cao chạy xa bay.

chuyện chẳng cần Thẩm Bạc Kiều nhúng tay. Vương Thanh Chi uất ức đến phát điên từ lâu. Ngay khi tin, bà lập tức sai đến lục tung căn hộ đó lên, báo công an lập hồ sơ truy tìm.

Thẩm Bạc Kiều đưa mắt liếc xéo về phía Vương Thanh Chi đang cách đó xa. Anh lừ mắt sắc lẹm đang đám tay chân dìu lên xe rời , mới bình thản thu ánh .

Vụ việc của con ả A Ánh đối với Thẩm Bạc Kiều chỉ là chuyện nhỏ nhặt. Kẻ thù lớn nhất của lúc chính là Vương Thanh Chi.

"Bao nhiêu năm qua, mụ luôn chèn ép, ức h.i.ế.p em em. Hồi em đủ lông đủ cánh để trị mụ, nhưng , em bắt mụ trả giá đắt."

"Mày định gì?"

"Sổ sách công ty của bố em bung bét lắm, chắc đời chỉ em mới đủ trình giải quyết cái mớ bòng bong thôi."

Nói xong, Thẩm Bạc Kiều nhếch miệng nhạt, nụ ẩn chứa sự xảo quyệt và đầy toan tính.

Khóe môi Bùi Tinh Dã cũng khẽ nhếch lên, một nụ đầy ẩn ý. Làm ngành tài chính, thứ giỏi nhất chẳng là "xào xáo" sổ sách ?

Nhà cửa, cổ phiếu của Thẩm Nam Đường đều là tài sản hiển hiện, Vương Thanh Chi nắm rõ như lòng bàn tay, từ sớm cho rà soát kê biên kỹ càng. sổ sách kế toán của công ty thì một mụ đàn bà như bà lấy kiến thức mà hiểu? Việc Thẩm Bạc Kiều "xào" một bộ hồ sơ đẽ, hất cẳng con Vương Thanh Chi khỏi ván bài , quả thật là dễ như trở bàn tay.

Uống cạn cốc quất, Thẩm Bạc Kiều vội vàng xin phép chào họ hàng. Phía nhà tang lễ vẫn còn vài việc cần giải quyết dứt điểm.

Bùi Tinh Dã sang phòng đồ, Thẩm Tân Vũ vẫn xong. Anh bèn gọi giật Thẩm Bạc Kiều , trong lòng vẫn còn một vướng bận lớn tháo gỡ.

Bùi Tinh Dã hỏi: "Xử lý xong việc, mày vẫn định sang Trạc Loan ?"

Thẩm Bạc Kiều gật đầu xác nhận: " thế."

Bùi Tinh Dã: "Vậy còn Tân Vũ thì ?"

Thẩm Bạc Kiều vỗ trán cái "Bốp", xòa áy náy: "C.h.ế.t, quên khuấy mất với . Vài ngày nữa em về nước, bà sẽ đưa Tân Vũ sang Anh."

Bùi Tinh Dã bàng hoàng, sắc mặt sa sầm: "Tân Vũ chuyện ?"

Thẩm Bạc Kiều gãi đầu gãi tai: "Em bận quá kịp . Hay lựa lời thăm dò con bé giúp em với, xem phản ứng của nó nhé."

Có tiếng gọi vọng tới, Thẩm Bạc Kiều vội vã đáp , vỗ vỗ vai Bùi Tinh Dã: "Em nhé, sắp bận sấp mặt ."

Bùi Tinh Dã lặng im, khẽ gật đầu một cái.

Mấy ngày Thẩm Tân Vũ ở nhờ, hai sớm về khuya cùng . Mới sáng hôm , Bùi Tinh Dã còn cẩn thận lấy vân tay của cô cài đặt khóa cửa từ, và còn dặn dò cả mật mã cửa. Mật mã vô cùng đơn giản, chỉ gồm bốn chữ .

Anh thẳng đó là ngày sinh nhật của cô, chỉ bâng quơ: "Là bốn cuối biển xe của đấy."

Cô gái nhỏ xong, hai mắt sáng rực lên. Cô cố tình rướn sát gần , chớp chớp mắt vẻ bí hiểm: "Anh ngày sinh nhật của em đấy?"

Bùi Tinh Dã khom , nhéo nhẹ gò má phúng phính của cô, bắt chước giọng điệu tinh nghịch của cô bé, trêu: "Sinh nhật em ngày nào? Đừng bảo là trùng với biển xe của nhé?"

Thẩm Tân Vũ bật khúc khích, đôi mắt híp cong vút, đầu gật lia lịa như gà mổ thóc: " , đúng là giống hệt mà!"

Bùi Tinh Dã giả bộ há hốc miệng ngạc nhiên: "Thật á? Trùng hợp ghê nhỉ." Thành công lừa cô bé cả tin.

Anh hề kể cho cô rằng ngày sinh nhật của cô từ lâu, và cũng tuyệt nhiên giấu nhẹm chuyện cô sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm với cô em gái khuất của .

Nhiều năm qua, trong tim luôn tồn tại một hố đen tăm tối, lạnh lẽo vô tận. Cho đến khi Thẩm Tân Vũ xuất hiện, bóng tối mới le lói một tia sáng. Anh ngỡ rằng cô là tia hy vọng đến để cứu rỗi cuộc đời .

Những lời chất chứa trong lòng, nghẹn ứ nơi cổ họng mà chẳng dám thốt . Anh sợ một khi , cái suy nghĩ ích kỷ, ti tiện giấu giếm bấy lâu nay sẽ bóc trần.

Vậy mà giờ đây, Thẩm Bạc Kiều báo cho , Thẩm Tân Vũ sắp sang tận nước Anh xa xôi.

Bùi Tinh Dã siết chặt cốc quất tay. Hơi ấm từ chiếc cốc vẫn tỏa , nhưng trái tim đóng băng từ lúc nào.

Thẩm Tân Vũ xong quần áo, mặc bộ đồ của bước , tiến về phía bồn nước rửa tay.

Trời sang tháng Ba nhưng Thụy Kinh vẫn còn chìm trong cái rét buốt. Dòng nước lạnh ngắt xối xuống mười đầu ngón tay cô bé đỏ ửng.

Bùi Tinh Dã tiến gần, đưa cốc quất còn nóng hổi cho cô ôm tay cho ấm. Hai cùng bước về phía Thẩm Bạc Kiều.

Thẩm Bạc Kiều dặn dò em gái vài câu, bảo cô theo Bùi Tinh Dã về nhà tranh thủ học bù cho kịp tiến độ. Thẩm Tân Vũ ngoan ngoãn "Dạ" một tiếng, lủi thủi theo Bùi Tinh Dã xe về.

Trên đường về, Bùi Tinh Dã hỏi cô tối nay ăn gì. Thẩm Tân Vũ nghiêng đầu suy nghĩ, giọng uể oải thiu thỉu: "Về nhà ăn sủi cảo . Mấy ngày nay ăn cơm hộp, cơm tiệm ở ngoài em ngán đến tận cổ . Em thèm ăn sủi cảo của bà nội."

Khóe môi Bùi Tinh Dã khẽ cong lên một nụ nhưng lời nào.

Về đến nhà, bắc bếp đun nước sôi, gom bộ chỗ sủi cảo đông lạnh trong tủ thả hết nồi. Số lượng chỉ đủ cho một ăn. Khi sủi cảo chín, vớt sạch sẽ một chiếc bát lớn đưa cho Thẩm Tân Vũ, còn thì lôi máy pha cà phê , tự thưởng một ly.

Thẩm Tân Vũ bưng bát sủi cảo bàn ăn, ngập ngừng đề nghị: "Anh ơi, ăn chung ."

Bùi Tinh Dã từ chối: "Em ăn , hôm nay cảm giác thèm ăn."

"Dạ."

Đứng ở cửa bếp, Thẩm Tân Vũ len lén liếc . Rõ ràng cô cảm nhận áp suất xung quanh đang xuống thấp. Mấy ngày nay bận lo đám tang, tâm trạng cô luôn rầu rĩ, mãi hôm nay mới khá khẩm lên một chút, mà giờ phát hiện đàn ông cũng đang ủ rũ kém. Cô chẳng đoán như từ bao giờ, là mới lúc thôi.

Thẩm Tân Vũ bàn cắm cúi ăn sủi cảo. Vừa nhai ngoái thấy đàn ông bưng ly cà phê chui tọt phòng sách. Cửa phòng đóng, cô lờ mờ thấy tiếng điện thoại reo, tiếng chuyện công việc xen lẫn. Chẳng hiểu đang cái mô tê gì. Cô cúi đầu, lặng lẽ gắp từng miếng sủi cảo nhai chậm rãi.

Người trong phòng sách uống cạn ly cà phê, công việc thì cứ ập đến như thác đổ. Bùi Tinh Dã định ngoài pha thêm một ly nữa. Lúc bước cửa, thấy cô bé thui thủi một bên bàn ăn, trông vẻ cô đơn, buồn bã.

Anh nhẹ nhàng bước tới, kéo chiếc ghế đối diện xuống, cất giọng dịu dàng: "Ăn chậm thế em?"

Thẩm Tân Vũ c.ắ.n đầu đũa, chớp chớp mắt đối diện: "Anh ơi, em chuyện với ."

"Em ."

"Chuyện là, em nhắn tin hỏi em sang Anh ."

"Vậy ?" Bùi Tinh Dã khẽ nhíu mày một cái, một biểu cảm tinh vi mà thường khó nhận . Anh vốn định mở lời hỏi cô chuyện , ngờ cô bé tự chủ động . "Thế em nghĩ ? Có ?"

Đôi lông mày thanh tú của Thẩm Tân Vũ cau , khuôn mặt nhỏ hiện rõ sự giằng xé khó tả: "Cảm giác đầu tiên tất nhiên là vui ạ, đó là nước Anh cơ mà! em, haiz..."

Cô ngập ngừng, thở dài một tiếng, mang theo sự bất lực già dặn hề hợp với lứa tuổi. "Em với chẳng thiết gì cả, xa cách lắm. Em sống chung với như thế nào."

Bản tính Thẩm Tân Vũ chút e dè, tiện toẹt chuyện Kiều Anh bỏ rơi từ thuở ấu thơ. Cô chỉ nhẹ nhàng kể rằng những hiếm hoi về nước gặp cô, thái độ của bà luôn hờ hững, lạnh nhạt, cứ như thể cô do bà dứt ruột đẻ .

"Anh nghĩ em nên ?" Cô ngẩng khuôn mặt ngây thơ lên chằm chằm, đôi mắt chan chứa hi vọng chờ mong một lời khuyên chân thành.

Bùi Tinh Dã tựa lưng ghế, dáng vẻ lười biếng nhưng thở trở nên nặng nề. Mất một lúc lâu tĩnh lặng, mới mở lời: "Đó là ruột của em. Nếu bà bù đắp cho em thì đó là chuyện . với tình hình học hành của em hiện tại, rào cản lớn nhất chắc chắn là tiếng Anh và kiến thức nền."

So với tương lai rộng mở của cô bé, thì chút tâm tư vụn vặt của sá gì? Vốn dĩ những suy nghĩ đó của chẳng thể phơi bày ánh sáng.

Bùi Tinh Dã khựng một nhịp, giọng thâm trầm tiếp tục phân tích: "Nếu sang Anh, em sẽ học khóa dự một thời gian để trau dồi vốn liếng ngoại ngữ và quen với hệ thống giáo d.ụ.c bên đó. Rồi với thành tích lẹt đẹt của em bây giờ, nhận trường cấp 3 ở Anh, thể em sẽ học từ lớp 10. Toàn bộ công sức học ở quê nhà coi như đổ sông đổ biển. Nói cách khác, để cầm tấm bằng cấp 3, em sẽ mất tới tận 5 năm."

Đến câu cuối cùng, bỗng bật . Nụ chan chứa sự cảm thông. Tiện thể, cũng là để tự thương xót cho chính . Tối hôm qua mới soạn email từ chối gửi sang Mỹ, đ.á.n.h mất cơ hội quý báu để sang đó phát triển.

"Không thể nào?" Thẩm Tân Vũ phân tích của đàn ông xong thì mắt tròn xoe kinh ngạc. Khi nhận nghiêm túc, cô than trời oán đất một tiếng: "Năm năm, lâu quá trời!"

nhanh đó, ánh mắt cô rực lên ngọn lửa quyết tâm mới. Dù thì đó cũng là nước Anh mà!

"Anh coi thường em quá đấy, trình độ tiếng Anh của em cũng đến nỗi tệ . Học khóa dự em chịu . Cố gắng thêm chút nữa, em tự tin sang đó sẽ xin học thẳng lên lớp 11 luôn."

Bùi Tinh Dã mỉm , ánh mắt toát lên vẻ châm biếm nhẹ nhàng: "Thế thì cố lên nhé, chúc em thành công."

Thẩm Tân Vũ bĩu môi, khẽ hừ một tiếng cắm mặt bát sủi cảo tiếp tục công cuộc càn quét đồ ăn.

Ăn xong, Thẩm Tân Vũ tự giác mang bát đũa rửa, lau dọn khu bếp sạch bong kin kít.

Bùi Tinh Dã ban đầu vốn để cô việc nhà. Anh , dẫu cô thiếu vắng tình thương gia đình, nhưng sinh trong nhung lụa, kẻ hầu hạ đếm xuể, sống một cuộc đời "mười ngón tay dính nước mùa xuân", thì chí ít vật chất hề thiếu thốn. Thẩm Tân Vũ khăng khăng đòi , cương quyết chịu ăn bám. Cuối cùng, Bùi Tinh Dã đành chiều theo ý cô.

Giờ đây, rửa dọn xong xuôi, Thẩm Tân Vũ xách balo bàn ăn ngay ngắn. Mấy ngày nay xin nghỉ học, bài tập lớp là gì cô còn chẳng nắm rõ, đành lôi mấy đề Toán cũ ôn tập .

Ngoảnh đầu quanh, đàn ông trong phòng sách. Cửa phòng đóng im ỉm, thấp thoáng tiếng nước chảy. Có lẽ đang tắm. Thẩm Tân Vũ cặm cụi cúi xuống cày đề.

Độ nửa tiếng , tiếng mở cửa khe khẽ từ phía lưng. Người đàn ông bước , khoác bộ đồ mặc nhà dáng rộng rãi, sạch sẽ. Hơi nước còn vương vấn đôi lông mày, ngọn tóc vẫn lấm tấm nhỏ giọt. Một giọt nước tinh nghịch lăn dọc theo sườn cổ, trượt thẳng xuống vạt áo.

Thẩm Tân Vũ đột nhiên đỏ mặt, dám thẳng. Qua khóe mắt, cô thấy bóng dáng bước từ phòng khách thẳng bếp, lấy một cốc nước bước . Lại thấy ngược trở về, định bước thẳng phòng ngủ, coi như thể con gái ở bàn ăn là tàng hình .

Thẩm Tân Vũ cảm thấy bực , cái miệng nhanh hơn cái não, gọi với theo: "Anh ơi!" Giữ chân : "Dạy kèm cho em với."

Bùi Tinh Dã khựng bước, ngay ghế sofa, một tay đút túi quần, một tay cầm cốc nước. Dáng vẻ thảnh thơi, lười biếng nhưng toát một thứ cảm giác xa cách lạ kỳ, khác hẳn sự gần gũi ấm áp thường ngày.

Giọng lãnh đạm: "Em sắp Anh , còn học bổ túc gì nữa?"

"Học thêm một chút thì sang đó đỡ vất vả hơn chứ ." Chẳng cảm giác xa cách từ , Thẩm Tân Vũ cũng chẳng thèm quan tâm. Cô ngẩng phắt đầu lên, đối mặt với , nở một nụ nịnh bợ: "Nếu học thì học môn tiếng Anh ."

" em thích học Toán hơn."

Quả nhiên, nụ nịnh bợ phát huy tác dụng. Người đàn ông bước gần, nét mặt dãn thấy rõ. khi bên bàn ăn, lật giở xấp đề thi của cô, bật lạnh nhạt, giọng đầy mỉa mai: "Có học Toán cũng vô ích. Sang Anh thì cũng vứt hết bắt đầu từ đầu thôi."

Thẩm Tân Vũ cứng họng: "..." Đôi môi nhỏ hồng chu lên, trong lòng tức tối nhưng dám ho he bật , chỉ xì một tiếng bất mãn.

Và lời chế giễu của vẫn dừng ở đó: "Đừng xem Toán nữa. Muốn sang Anh thì tranh thủ lúc học thuộc thêm từ vựng , kẻo sang bên đó tưởng là đứa mù chữ."

Thẩm Tân Vũ trừng mắt, uất ức đáp trả: "Mù chữ? Anh coi thường em đấy." Cô bực bội rút bài kiểm tra tiếng Anh trong balo , đập "Bốp" xuống bàn: "Bài thi tháng em tận 120 điểm đấy nhé!"

Bùi Tinh Dã "hơ" lên một tiếng bật thành tiếng, suýt thì đổ cốc nước tay. Anh bất ngờ cất lời bằng một câu tiếng Anh cực kỳ trôi chảy, âm điệu thuần thục, trầm ấm quyến rũ c.h.ế.t .

Hay thật đấy! Tai Thẩm Tân Vũ như tê dại , nhưng não bộ thì đình công, trống rỗng: "Anh gì cơ?"

Bùi Tinh Dã càng to hơn. Anh đặt cốc nước xuống, kéo ghế phịch xuống bên cạnh cô, khẽ buông một tiếng thở dài đầy bất lực.

Cầm tờ bài kiểm tra tiếng Anh của Thẩm Tân Vũ lên, lướt qua một lượt, nhặt vài sai cơ bản bắt đầu chỉ cho cô. Ban đầu định giảng bài bằng tiếng Anh, nhưng trình độ của cô bé vẻ theo kịp nên đành về sử dụng tiếng đẻ.

Cứ thế, buổi học kéo dài đến tận 10 giờ đêm.

Bùi Tinh Dã lên đồng hồ treo tường, gõ tay xuống bàn nhắc nhở cô bé: "Đi ngủ thôi em."

Thẩm Tân Vũ đang độ hăng máu, cắm cúi sửa ngữ pháp, thèm ngẩng đầu lên: "Anh cứ ngủ , em buồn ngủ."

Bùi Tinh Dã hối thúc thêm, cũng chẳng nán bên cô. Anh dậy, cầm chiếc cốc rỗng bếp lấy thêm nước thẳng về phòng .

Chữa xong bộ sai và trở về phòng ngủ, lúc Thẩm Tân Vũ mới lờ mờ nhận , hôm nay tâm trạng của Tinh Dã tồi tệ là thật.

Suy nghĩ lóe lên, điều đầu tiên cô tự hỏi là: Phải chăng sai chuyện gì khiến phật ý? Ngẫm cả chục vẫn tìm nguyên cớ, thì do .

chẳng hiểu , cô mắc chứng mất ngủ. Nằm giường trằn trọc mãi, quá nửa đêm mà hai mắt vẫn thao láo.

Cô bật dậy, định bụng vệ sinh. Rón rén mở hé cửa, nhưng thật ngờ, ở một góc phòng khách đang hắt ánh sáng le lói từ một ngọn đèn vàng vọt, mờ mờ, tạo nên một bầu khí tĩnh mịch, nặng trĩu suy tư.

Ngước phía ban công qua tấm cửa kính, cô loáng thoáng thấy một đốm đỏ rực chớp tắt liên hồi trong bóng đêm mịt mù.

Người đàn ông tựa lưng lan can, hình khom xuống, vẽ nên một đường nét cô độc, lẻ loi. Khói t.h.u.ố.c màu xám xanh vương vấn quanh kẽ ngón tay. Góc nghiêng khuôn mặt chìm khuất trong làn khói ảo mờ. Đôi mắt tựa vì giờ đây như chất chứa muôn vàn tâm sự, u uất tựa màn đêm thăm thẳm ngoài , chẳng thấy là bờ bến.

Thẩm Tân Vũ c.h.ế.t lặng cánh cửa, nhịp tim bỗng đập loạn xạ.

Có khi nào vì dành thời gian chăm sóc cô mà lơ là bạn gái ? Hay việc cô đến ở tạm nhà cô bạn gái phát giác? Họ sẽ cãi vã và chia tay vì sự xuất hiện của cô ?

Hàng trăm dòng suy nghĩ rối bời cứ bủa vây lấy đầu óc. Thẩm Tân Vũ nhẹ nhàng khép kín cửa , chẳng buồn bước ngoài vệ sinh nữa.

Loading...