Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 15: Mười Lăm Ngôi Sao

Cập nhật lúc: 2026-06-24 05:19:39
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm hôm , Thẩm Tân Vũ trở trường học. Dưới bọng mắt là một quầng thâm nhàn nhạt, cả mệt mỏi rã rời, thiếu sức sống. Vài tiết học buổi sáng, cô bàn ngủ gà ngủ gật.

Cô giáo Ngô Xuân Dư chỉ nghĩ rằng cô bé đang quá đau buồn vì sự của cha nên cũng hề trách mắng. Cô Ngô còn nhẹ nhàng an ủi Tân Vũ, khuyên cô đừng quá đau buồn, bảo cô cố gắng chợp mắt một lúc trong giờ nghỉ trưa.

Buổi trưa tan học, Lâm Tuệ Nghi chủ động sang rủ cô cùng ăn ở nhà ăn. Thấy sắc mặt Tân Vũ tái nhợt, Lâm Tuệ Nghi khoác tay cô bạn ríu rít, liên tục động viên, an ủi.

Tân Vũ định lên tiếng giải thích mấy nhưng bắt đầu từ , đành đá những viên sỏi chân, cắm cúi bước nhà ăn.

Nhà ăn ồn ào như ong vỡ tổ, các quầy bán hàng đông nghịt học sinh, đồ ăn thức uống bày la liệt, mùi thơm tỏa nức mũi. Ấy mà Thẩm Tân Vũ dạo một vòng vẫn chẳng một chút cảm giác thèm ăn. Cuối cùng, cô đành gọi một bát sủi cảo.

Lâm Tuệ Nghi bên cạnh thấy cũng gọi một suất tương tự.

Hai cô gái tìm một bàn trống xuống. Thẩm Tân Vũ c.ắ.n thử một miếng sủi cảo, lập tức nhíu mày thanh tú: "Sủi cảo ở trường từ tới nay vẫn dở tệ như thế ?"

"Đâu dở ." Lâm Tuệ Nghi nuốt xong một miếng, trả lời: "Hương vị vẫn giống y như lúc mà?"

"Thật ?" Thẩm Tân Vũ chằm chằm bát sủi cảo, trong lòng trào dâng một cảm giác khó tả. Quả nhiên, từng ăn qua món sủi cảo do bà nội Bùi Tinh Dã tự tay gói, thì sủi cảo mua bên ngoài còn chỗ nào ngon nữa .

lúc đó, bưng mâm cơm tiến gần, thản nhiên kéo ghế vắt chân xuống ngay bên cạnh Thẩm Tân Vũ. Là Giang Tri Dục.

Hắn đẩy mâm cơm về phía cô, trong đĩa là hai chiếc đùi gà chiên vàng ươm, giòn rụm.

"Mời đấy." Hắn hất hàm, mặt vểnh lên đắc ý, chẳng thèm để tâm đến những ánh mắt tò mò đang dồn về phía .

Trớ trêu , Thẩm Tân Vũ hề thèm khát. Cô lườm một cái cháy mặt: "Cậu điên ?"

Giang Tri Dục khẽ nhíu mày, nặn một nụ gượng gạo, giọng điệu chuyển sang dỗ dành: "Biết mấy ngày nay vất vả , cố tình mua để bồi bổ cho đấy."

Hôm dự đám tang nhà họ Thẩm, thấy Thẩm Tân Vũ mặc đồ tang trắng toát quỳ ở linh đường, trái tim 16 tuổi của bất giác nhói lên một nhịp. Hắn thầm thề sẽ đổi thái độ, đối xử với cô gái hơn.

Bằng chứng là đang ở ngay đây .

Thế nhưng Thẩm Tân Vũ chẳng buồn nể mặt mũi. Xung quanh đông , Giang Tri Dục bắt đầu thấy sượng sùng. Hắn cúi đầu, ghé sát tai cô thì thầm: "Đừng lấy lòng của đồ bỏ thế."

Đôi mắt nai của Thẩm Tân Vũ trừng lên dữ tợn: "Cút xéo."

Cô giơ tay định cầm cái đĩa ném , Giang Tri Dục vội vàng chộp lấy tay cô ngăn : "Đừng, giữ cho chút thể diện ."

Ở phía đối diện, Lâm Tuệ Nghi chứng kiến cảnh tượng mà sợ đến thót tim, hai má bỗng chốc đỏ ửng. Đặc biệt khi thấy bàn tay của nam sinh đặt lên ống tay áo Tân Vũ, nhịp tim cô đập thình thịch liên hồi, hai mắt mở to như sắp địa chấn đến nơi.

"Ôi chao, đùi gà to tướng kìa!" Lăng Lị bưng mâm cơm lon ton chạy tới, miệng tươi rói, phịch xuống chiếc ghế bên cạnh Lâm Tuệ Nghi.

Từ xa cô để ý thấy "chiến sự" bên . Vừa xuống, cô nheo mắt rạng rỡ với nam sinh đối diện, ngần ngại gắp ngay một chiếc đùi gà: "Cảm ơn nhé."

Giang Tri Dục lườm cô nàng một cái nảy lửa, nhưng cũng chẳng thế nào. Liếc Thẩm Tân Vũ thấy cô còn định ném đĩa nữa, điều dậy bỏ .

Thẩm Tân Vũ thở phào nhẹ nhõm, mỉm chào Lăng Lị, tiện tay đẩy chiếc đùi gà còn sang cho Lâm Tuệ Nghi: "Cậu ăn ."

Lâm Tuệ Nghi ngại ngùng: "Thế lắm ."

Thẩm Tân Vũ động viên: "Có , mà, đừng khách sáo."

Lăng Lị cũng hùa theo: "Có gì , tớ ăn đây ."

Nghe , Lâm Tuệ Nghi mới cầm đùi gà lên c.ắ.n một miếng.

Lăng Lị ăn uống cực kỳ tốc độ, ăn xong còn thản nhiên mút mát mấy ngón tay: "Ngon tuyệt cú mèo."

Lâm Tuệ Nghi liếc xéo một cái, mặt hiện rõ vẻ khinh bỉ.

Ba cô gái giải quyết xong bữa trưa, cùng rời khỏi nhà ăn. Lăng Lị bá cổ Thẩm Tân Vũ, mật dò hỏi: "Giang Tri Dục đang theo đuổi đúng ?"

Thẩm Tân Vũ nhăn mũi: "Theo đuổi cái quái gì, bớt bắt nạt tớ là tớ đội ơn trời đất ."

Lăng Lị ranh mãnh: "Lần thì tặng sô cô la, mời ăn đùi gà to bự. Quá rõ ràng còn gì nữa?"

Thẩm Tân Vũ cau mày, hỏi ngược : "Ủa, chứ đùi gà hai xơi tái ?"

Lăng Lị bật ha hả. Lâm Tuệ Nghi bên cạnh buồn hé răng, cúi gằm mặt xuống. Cổ họng cô nghẹn đắng, một câu cũng thốt nên lời.

Đi thêm một đoạn, Lăng Lị kéo tay áo Tân Vũ, rủ rê: "Bọn giàn hoa T.ử Đằng , chỗ đấy đang nhiều nắng, tiện thể chuyện chút."

Lăng Lị là học sinh ngoại trú, phòng ký túc xá. Buổi trưa nếu về nhà thì chỉ lang thang trong sân trường.

Thẩm Tân Vũ gật đầu đồng ý, sang Lâm Tuệ Nghi rủ cùng.

Nhìn hai cánh tay đang khoác chặt lấy của đôi bạn, Lâm Tuệ Nghi cụp mắt xuống, giọng lạnh nhạt: "Hai , tớ về ký túc xá ngủ, chiều còn học."

Nói , cô tách khỏi nhóm, một bước về hướng khu ký túc xá.

Lăng Lị tròn xoe mắt ngạc nhiên: "Lớp 6 ban Xã hội cũng chỉ là lớp bình thường thôi mà, chảnh chọe thế nhỉ?"

Thẩm Tân Vũ huých nhẹ khuỷu tay bạn, kéo về hướng giàn hoa T.ử Đằng: "Cậu học giỏi hơn bọn mà."

Lăng Lị nghiêng đầu, điệu bộ giả vờ nôn mửa cực kỳ lố bịch: "Thôi xin , tớ ăn no xong, đừng tớ buồn nôn."

Nhìn hai cô bạn nhất của cứ như nước với lửa, Thẩm Tân Vũ giữa hòa giải nhưng cũng đành bất lực bó tay.

Trường học ngay khu vực sầm uất bậc nhất của Thụy Kinh, tấc đất tấc vàng. Ngoài sân vận động , cảnh quan đáng giá nhất trong trường chính là giàn hoa T.ử Đằng. Dãy hành lang uốn lượn ngoằn ngoèo dài hàng chục mét nối liền khu giảng đường và khu ký túc xá, là một điểm nhấn cực kỳ nổi bật.

Trên giàn T.ử Đằng, những sợi dây leo xoắn xuýt lấy , trụi lủi một chiếc lá. Ánh nắng xuyên qua những nhánh cây đan chéo chiếu rọi xuống, mang theo ấm áp lạ thường.

Dưới giàn hoa, Lăng Lị khoác vai cô bạn , an ủi một cách thản nhiên: "Có gì to tát , c.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t . Bố tớ mất năm tớ 5 tuổi đấy thôi, tớ vẫn sống nhăn nhăng lớn ngần đây ?"

Thẩm Tân Vũ sững sờ. Sáng nay đến trường, cô nhận nhiều lời an ủi, đa phần đều là "xin hãy bớt đau thương", "hãy nén bi thương". Chỉ duy nhất Lăng Lị cách an ủi khác biệt hẳn, khiến cô cảm thấy sự đồng cảm sâu sắc.

Thẩm Tân Vũ cúi đầu, hai tay đút túi áo, mũi giày khẽ đá nhẹ cột đình, : "Thực tâm trạng tớ ... vì chuyện ."

"Vậy thì vì chuyện gì?"

"Tớ cũng chẳng diễn tả ."

"Vì tên Giang Tri Dục đó ?"

"Không đời nào!"

"À hiểu ." Lăng Lị vỗ tay cái bộp, như sực nhớ điều gì: "Lần sinh nhật tớ, cái xông tận phòng KTV để đưa là ai ?"

"Anh trai tớ."

"Anh ruột á?"

"Không , họ Bùi, tớ họ Thẩm."

"Thế đưa ?"

"Về nhà ." Thẩm Tân Vũ trả lời thật thà. Nhìn thấy ánh mắt ranh mãnh của cô bạn, cô vội vàng xua tay đính chính: "Không như nghĩ ."

"Anh đưa về nhà, và theo luôn ?"

"Không thì ? Cậu và bạn trai tình tứ mật như thế, tớ lẽ nào kỳ đà cản mũi?"

Lăng Lị che miệng rúc rích, cấu nhẹ tay bạn xin rối rít: "Thôi tớ xin , ngại quá ." Vẻ mặt của cô nàng vô cùng rạng ngời hạnh phúc.

Thẩm Tân Vũ "hứ" một tiếng dài, ngoắt mặt tỏ vẻ khinh bỉ. Lăng Lị vội bám lấy cánh tay cô xin tha. Thẩm Tân Vũ vốn chẳng giận dai, hai đùa một lúc thiết như thường.

Sau khi Lăng Lị kể thao thao bất tuyệt về chuyện tình yêu mặn nồng với bạn trai, cô nàng mới sực nhớ mà vòng chuyện Bùi Tinh Dã.

Thẩm Tân Vũ thanh minh: "Anh chỉ ý cho tớ ở nhờ một đêm thôi. Hai ngủ hai phòng, chẳng chuyện gì mờ ám cả, ok? Anh bạn gái , mối quan hệ của tớ và giống như và bạn trai ."

"À, ." Lăng Lị xoa cằm đăm chiêu, đột ngột nheo mắt chằm chằm cô bạn : "Cậu thích ."

Thẩm Tân Vũ há hốc mồm, định lên tiếng phản bác nhưng cảm thấy cái miệng lúng búng, sắp lý lẽ của đối phương cho líu lưỡi mất: "Thích thì thích, nhưng chỉ là thích kiểu trai em gái thôi, cái kiểu mà đang nghĩ ."

"Thế tớ đang nghĩ kiểu gì?" Lăng Lị bật , dáng một chuyên gia tư vấn tình cảm đầy kinh nghiệm: "Thôi để tớ đổi câu hỏi khác: Cậu thấy , tim đập thình thịch ?"

"Thế nào là tim đập thình thịch?"

"Á á á Thẩm Tân Vũ, bao nhiêu tuổi hả?" Lăng Lị ôm lấy cánh tay cô bạn lắc mạnh điên cuồng: "Tớ xin bớt sổ tay thủ công . Có thời gian rảnh thì thêm vài cuốn truyện ngôn tình để khai sáng cái đầu óc yêu đương mù tịt của !"

Thẩm Tân Vũ cạn lời, chỉ câm nín.

Lăng Lị bắt đầu truyền đạt kinh nghiệm yêu đương cho bạn : "Nói thế cho dễ hiểu nhé. Cứ mỗi thấy , tim đập loạn nhịp ? Mặt nóng ran lên ? Hoặc là bao giờ lén lút dám thẳng mắt ? Kiểu... tóm là cảm giác khác lúc bình thường ."

Thẩm Tân Vũ ngẫm nghĩ một hồi, hình như... đúng là vài lúc như thật.

Ví dụ như tối qua, lúc Bùi Tinh Dã tắm xong bước , cô chỉ liếc một cái mà tim đập thình thịch, cuống cuồng cúi gằm mặt xuống giả vờ chăm chú sách.

Hay như ngày đầu tiên lễ tang, khoác lên bộ đồ tang trắng toát, lúc mặt cô, đưa tay khẽ gạt nước mắt mí mắt cô, trái tim cô lúc đó cũng đập loạn xạ.

Rồi cái truyền dịch ở bệnh viện, lúc mở mắt thấy , tim cô cũng đập liên hồi.

Cái đêm cô định trốn thuê khách sạn tóm , khi giang tay ôm trọn cô lòng, kéo cô ngược về phía nhà , lúc đó nhịp tim của cô mất kiểm soát.

Còn cả lúc mới quen , khi gọi tên cô từ phía lưng, cô đầu bắt gặp ánh mắt kiên định của , lòng cô tràn ngập sự ngỡ ngàng, kinh ngạc.

Rồi đến cái ở khu vui chơi, cô vô tình sang bắt gặp ánh mắt , tim cô như ngừng đập một nhịp.

Nhớ những khoảnh khắc đó, hai má Thẩm Tân Vũ từ từ nóng rực lên, lan những vệt hồng đỏ lựng. Cô lí nhí trong miệng: "Hình như... đúng là vài như thế."

Lăng Lị trố mắt , hệt như phát hiện châu lục mới, kích động ôm chầm lấy cô bạn: "Thẩm Tân Vũ, rung động !"

Bị trúng tim đen, mặt Tân Vũ càng đỏ tợn. mà, nhưng mà: "Người bạn gái , tớ vẫn luôn coi như trai thôi."

Lăng Lị lớn sảng khoái: "Có bạn gái thì chứ? Người kết hôn ? Rung động là phản xạ tự nhiên thể kìm nén . Cậu tin thì cứ thử mà xem."

Thẩm Tân Vũ: "..."

Ánh nắng buổi trưa ấm áp dịu dàng. Thẩm Tân Vũ ngẩng mặt lên, khẽ nheo mắt . Giữa hàng lông mày thoáng hiện một nụ ấm áp, lọn tóc mái mỏng khẽ bay bổng trong gió, tựa như đang đung đưa mặt hồ tĩnh lặng, tạo thành những gợn sóng lăn tăn.

khi hình bóng cô độc của đàn ông chìm trong bóng tối đêm qua ùa về, chút ấm nhỏ nhoi đó như lập tức đóng băng , tựa như một mũi d.a.o băng lấp lánh, rực rỡ nhưng lạnh buốt thấu xương.

Vẫn là thôi .

Bản cô sinh là một sự tồn tại thừa thãi, ngay cả chính trong căn nhà của cũng chẳng chỗ dung . Đến nhà ở, e rằng cũng chỉ mang thêm phiền phức cuộc sống của .

Cái sự "rung động" cỏn con của cô thì tính là gì cơ chứ?

Suy nghĩ một chút, cô còn một con đường để bước , đó là sang nước Anh.

"Lăng Lị ," Thẩm Tân Vũ hạ quyết tâm: "Tớ cho , tớ sắp Anh ."

"Hả? Gì cơ? Đi Anh á?" Lăng Lị trố mắt dám tin.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-15-muoi-lam-ngoi-sao.html.]

Đến khi nhận ánh mắt xác thực của cô bạn , Lăng Lị mới bắt đầu ré lên "Á á á", dang rộng hai tay nhảy tưng tưng giàn hoa T.ử Đằng, phấn khích đến mức thể kiềm chế.

Thẩm Tân Vũ chạy lẽo đẽo theo , ngặt nghẽo: "Cậu lố thôi, tớ còn chẳng vui mừng như đây ."

"Đương nhiên là vui chứ!" Lăng Lị vồ tới, dùng hết sức bình sinh ôm chầm lấy cô: "Từ nay tớ cớ để oai với thiên hạ ! Tớ một đứa bạn đang ở tận nước Anh cơ đấy! Cậu nhất định gửi bưu cho tớ nhé, là bưu Anh, đóng dấu bưu điện Anh đàng hoàng. Tớ sẽ mang khoe cho cả thế giới lác mắt!"

Thẩm Tân Vũ lây sự hào hứng của cô bạn: "Chỉ một tấm bưu thôi á? Chuyện nhỏ như con thỏ! Cậu còn gì nữa cứ , tớ đáp ứng hết."

"Để lúc nào nghĩ tớ sẽ liệt kê một danh sách dài dằng dặc gửi cho ."

"Hahaha, nhất trí!"

Một tuần , Bùi Tinh Dã đẩy cánh cửa kính trong suốt bước khỏi phòng họp. Ánh nắng ban chiều rọi dọc hành lang, in bóng sườn mặt góc cạnh sắc nét của , tạo nên những mảng sáng tối chập chờn. Anh khẽ nới lỏng cà vạt, trong mắt lờ mờ vương nét mỏi mệt.

Công ty sắp sửa tung một sản phẩm tài chính mới, nên phòng thẩm định rủi ro là bộ phận việc cực nhọc nhất. Từ lập mô hình dữ liệu, đ.á.n.h giá mức độ rủi ro, cho đến việc kiểm tra áp lực... thứ chi tiết nhất cũng thoát khỏi tay các chuyên gia.

Mặc dù Bùi Tinh Dã hiện vẫn đang giữ chức danh thực tập sinh, nhưng với dự án sản phẩm mới , chính giám đốc điều hành công ty đích danh chỉ định trưởng nhóm. Đơn giản vì năng lực của quá xuất chúng.

Ngành tài chính ai cũng rõ, chuyên gia tính toán rủi ro (Actuary) là một vị trí cực kỳ khan hiếm nhân lực. Để chen chân nghề , chắc chắn là những kẻ giỏi giang nhất trong đám tinh hoa.

Không bao nhiêu vùi đầu học hành đến mức hói cả đầu để giữ bát cơm , nhưng rốt cuộc đa phần cũng chỉ dăm ba công việc phân tích mã hóa cơ bản. Ngay cả sống c.h.ế.t thi thố thì ít nhất cũng ngốn mất từ sáu đến mười năm mới lấy chứng chỉ.

Vậy mà Bùi Tinh Dã ngay từ thời Đại học liên tiếp xuất bản hàng loạt bài báo học thuật đạt tiêu chuẩn quốc tế. Vượt qua hàng chục kỳ thi cam go, dễ dàng ôm trọn hai tấm bằng danh giá là CAS (Chuyên gia tính toán phi nhân thọ) và CERA (Chuyên gia phân tích rủi ro doanh nghiệp).

Năm ngoái, nhẹ nhàng chinh phục luôn bằng FSA (Chuyên gia tính toán rủi ro Bắc Mỹ) - chứng chỉ mệnh danh là "kim tự tháp" cầu trong ngành.

Sở hữu tấm bằng cũng đồng nghĩa với việc nắm trong tay quyền lực định giá rủi ro mang tính quyết định trong giới tính toán rủi ro. Chữ ký của giờ đây đáng giá ngàn vàng, một chuyên gia thông thường nào thể sánh kịp.

Thế mà năm nay mới 22 tuổi, đang học thạc sĩ và vẫn đang thực tập sinh. Thành tựu trong tương lai chắc chắn sẽ còn rực rỡ hơn nhiều.

Về bàn việc, Bùi Tinh Dã quen tay chạm nhẹ điện thoại hai cái. Màn hình sáng lên, thông báo vài tin nhắn WeChat mới.

Mở khóa màn hình, bấm xem. Toàn là tin nhắn của Lương Văn Kiều.

Bùi Tinh Dã lướt nhanh một lượt, nhíu mày. Toàn tin nhắn vô thưởng vô phạt. Anh thoát thẳng khỏi khung chat, vứt điện thoại sang một bên.

Vài giây , điện thoại rung lên bần bật, màn hình hiển thị cuộc gọi đến từ "Lương Văn Kiều".

Bùi Tinh Dã vuốt màn hình máy, cộc lốc một chữ: "Nói."

Đầu dây bên , Lương Văn Kiều khựng chừng hai giây, cất giọng nũng nịu: "Bùi đại thiếu gia, hôm nay đang khó ở ?"

Bùi Tinh Dã đưa điện thoại xa một chút: "Không chuyện gì thì cúp đây."

Lương Văn Kiều cuống quýt lên giọng: "Đừng, em chỉ hỏi bài tập nhóm xong thôi?"

Bùi Tinh Dã trả lời với vẻ mặt thiếu kiên nhẫn: "Gấp gì chứ? Không ngày mai mới nộp ?"

Lương Văn Kiều khẽ bật : " chẳng lúc nào cũng là xong đầu tiên ?"

Sự kiên nhẫn của Bùi Tinh Dã chạm đến giới hạn: "Đại tiểu thư Lương, em chuyện thể thẳng vấn đề trọng tâm ? Anh rảnh để buôn chuyện với em ."

Bàn bên cạnh, Chloe nghiêng đầu sang , ánh mắt lấp lánh mang ý trêu ghẹo.

Bùi Tinh Dã xoay ghế lưng , tiếng Lương Văn Kiều ríu rít trong điện thoại: "Tin nhắn WeChat em gửi, ? Thứ Bảy ở Trung tâm Triển lãm Quốc gia biểu diễn Tap dance đấy, ? Em vé sẵn ."

"Không rảnh."

Bùi Tinh Dã quăng hai chữ, dập máy thương tiếc.

Chloe tủm tỉm , gọi tên tiếng Anh của : "Tarak, uống cà phê ? pha luôn thể."

Bùi Tinh Dã liếc xéo cô, nhàn nhạt đáp: "Không."

Bàn đối diện, Barry hớn hở chồm tới với Chloe: "Cho một ly."

Chloe bĩu môi: "Muốn uống thì tự mà pha."

Những xung quanh cũng nhảy đùa giỡn, trêu chọc ầm ĩ.

Bùi Tinh Dã lờ tất cả, xoay đối diện với màn hình máy tính, đeo tai chống ồn, lập tức bước chế độ tập trung việc cao độ.

Chẳng bao lâu , điện thoại rung lên. Lần màn hình hiện tên "Thẩm Bạc Kiều".

Bùi Tinh Dã nhíu mày, tháo tai , cầm điện thoại bước ngoài máy.

"Giờ tìm , việc gì thế?" Không rào đón khách sáo, Bùi Tinh Dã thẳng vấn đề. Lúc , thời gian đối với đúng là quý hơn vàng.

Thẩm Bạc Kiều : " sợ ông tan hẹn nên gọi dặn một tiếng."

"Việc gì?"

"Mẹ về nước . kể chuyện của ông cho bà , bà bảo mời ông một bữa cơm để tỏ lòng ơn. thấy chọn ngày bằng chạm ngày, tối nay luôn nhé."

Bùi Tinh Dã nhét một tay túi quần, tựa bệ cửa sổ dọc hành lang, ánh mắt lơ đãng ngoài, giọng điệu hờ hững: "Chỉ là tiện tay giúp chút thôi mà, em với khách sáo thế?"

"Gì mà khách sáo? Ông cứ nể mặt ." Thẩm Bạc Kiều nhất quyết mời bằng : "Chỉ là bữa cơm mật thôi, ông cứ đến nhé."

Không để Bùi Tinh Dã cơ hội từ chối, tuôn liền một tràng địa chỉ nhà hàng, bồi thêm một câu: "Lát nữa còn qua trường đón con bé Tân Vũ, ông tan thì cứ qua thẳng nhà hàng nhé."

Bùi Tinh Dã cau mày: "Ông định qua trường Tân Vũ ?"

" , ?"

"Ông ."

"Tại ?"

Còn tại nữa? Tại vì ở trường của Tân Vũ, Bùi Tinh Dã mới chính là " ruột" của cô bé.

Bùi Tinh Dã đành vắn tắt kể sự cố đóng giả nhà đến gặp cô giáo chủ nhiệm .

Kể xong, thở hắt , khổ: "Thôi , đ.â.m lao thì theo lao. Để qua trường đón con bé cho."

Thẩm Bạc Kiều khoái trá: "Ok, phiền ông bạn ."

Theo kế hoạch ban đầu là sẽ ở thêm giờ, nhưng tình hình thế thì... Vừa đến giờ tan sở, Bùi Tinh Dã nhét ngay laptop balo, vơ vội vài thứ bàn rời công ty.

Lái xe đến trường, Bùi Tinh Dã văn phòng gặp cô giáo Ngô Xuân Dư để báo cáo sự việc, đó hai cùng tìm Thẩm Tân Vũ.

Giờ các lớp học buổi chiều kết thúc, đang là thời gian hoạt động tự do, trong sân trường đông nghịt học sinh , cô Ngô cũng chắc Thẩm Tân Vũ đang ở .

"Để lên lớp tìm thử xem." Bùi Tinh Dã đoán rằng nếu Thẩm Tân Vũ thực sự quyết tâm Anh, chắc chắn con bé sẽ ở lớp tự học.

Quả nhiên ngoài dự đoán. Hai bước tới cửa lớp, Bùi Tinh Dã lập tức thấy cô bé nhỏ nhắn, thanh tú đang gục đầu lên bàn, cắm cúi gì đó.

Chẳng sai bài mà đầu cô bé nghiêng hẳn sang một bên, tay cầm bút xóa lia lịa, đôi môi hồng chu lên bực dọc như đang dỗi hờn với trang giấy.

Mặc kệ bạn bè xung quanh đùa ồn ào, cô bé dường như tự nhốt một chiếc lồng kính tách biệt với thế giới bên ngoài, dồn hết tâm trí việc riêng của .

Nhìn thấy cảnh tượng , nếp nhăn trán Bùi Tinh Dã nhíu chặt cả ngày bỗng chốc giãn . Khóe môi khẽ nở một nụ .

"Thẩm Tân Vũ." Cô Ngô ở cửa lớp lên tiếng gọi.

Thẩm Tân Vũ lúc mới ngẩng mặt lên. Ánh mắt chuyển từ ngơ ngác sang rạng rỡ chỉ trong vòng 0,1 giây. Cô bé hất tung quyển vở, phắt dậy, lật đật chạy ào .

"Anh ơi, tới đây?" Đôi mắt Thẩm Tân Vũ sáng lấp lánh nụ .

Bùi Tinh Dã cô bé với đôi mắt ánh lên ý : "Mẹ em về ."

Vừa buột miệng xong, nhận lỡ lời, liền nhanh chóng sửa : "Là của chúng về , bảo đến đón em ăn cơm."

"Dạ." Vành tai Thẩm Tân Vũ khẽ giật. Cô bé suýt nữa bật thành tiếng câu lỡ lời của , nhưng liếc thấy cô giáo Ngô còn ngay cạnh đành cố sức kìm .

Rất may cô giáo Ngô nhận điều gì bất thường. Cô chỉ nghĩ rằng hai em chắc ít gặp mặt nên cách xưng hô mới gượng gạo như .

Cô giáo phê giấy xin phép, Thẩm Tân Vũ dọn dẹp sách vở, lấy điện thoại thu giữ theo chân Bùi Tinh Dã rời khỏi trường.

Suốt dọc đường đến nhà hàng, Thẩm Tân Vũ vẫn còn ôm bụng ngặt nghẽo.

"Anh ơi, lúc nãy câu 'Là của chúng về ', giọng hùng hồn tự tin ghê cơ!"

"Còn nữa ?" Bùi Tinh Dã nắm chặt vô lăng, lông mày nhíu , lườm cô bé một cái cháy mặt: "Chẳng tất cả là do em gây ?"

Thẩm Tân Vũ ngả ngớn ngã nhào ghế, ôm bụng bò, nước mắt cứ ứa giàn giụa.

khi trận dứt, bầu khí trong xe bỗng nhiên chùng xuống. Một sự im lặng vô hình xen lẫn thứ cảm giác khó diễn tả thành lời cứ vẩn vơ trong gian.

Cái bảng tên "Đầu ch.ó Golden" treo lủng lẳng gương chiếu hậu khẽ đung đưa theo từng nhịp chuyển động của chiếc xe.

Bùi Tinh Dã liếc qua gương, dời mắt sang cô bé cạnh. Thẩm Tân Vũ đang đưa mắt ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm, đượm buồn.

Anh nhẹ nhàng cất lời, cố phá tan bầu khí tĩnh mịch: "Sắp sang Anh , trông mặt em vẫn xị thế?"

Thẩm Tân Vũ , ánh mắt thoáng chút d.a.o động. Cô định gì đó nhưng nuốt ngược trong. Im lặng một lát, cô mới khẽ đáp: "Em tiếc nuối."

Bùi Tinh Dã mỉm , giọng điệu hờ hững như kéo tâm trạng của cô tươi sáng lên: "Có gì tiếc. Sang nước ngoài du học là ước mơ của bao nhiêu đấy. Em đạt ước mơ nhanh thế thì vui lên mới đúng chứ."

Nhớ những lời nặng nề tối hôm nọ, bèn trầm giọng dỗ dành: "Cái hôm bảo em sang đó học tận 5 năm cấp 3 là dọa em thôi. Học cấp 3 ở Anh nhàn lắm, nhẹ nhàng hơn bên nhiều. Với trình độ của em bây giờ, sang đó lấy điểm A+ dễ như trở bàn tay."

Thẩm Tân Vũ thèm tin: "Anh lừa em ?"

Khóe môi Bùi Tinh Dã khẽ nhếch: "Là thật mà. Về tiếng Anh, khi sang đó sống trong môi trường dùng tiếng Anh, kỹ năng của em sẽ tăng vọt nhanh lắm, nên em cần quá lo lắng ."

Thẩm Tân Vũ cúi gầm mặt, những ngón tay mân mê vạt áo. Một lúc , cô lí nhí hỏi: "Vậy bao giờ thì sang Mỹ?"

Giọng đàn ông vẫn bình tĩnh, thản nhiên: "Tầm tháng 5, tháng 6 gì đó, muộn nhất thì cũng chỉ tháng 7, tháng 8."

Sau bức email từ chối gửi hôm , ngay ngày hôm phía Mỹ phản hồi thiết tha giữ chân . Anh cũng tiện nước đẩy thuyền, gật đầu nhận lời đề nghị. Bức email từ chối xóa sạch còn dấu vết.

Tuy nhiên, khi lên đường, cần thành nốt luận văn thạc sĩ và giải quyết cho xong dự án còn dang dở tại công ty.

Tất nhiên, mấy chuyện rắc rối phức tạp chẳng việc gì kể cho một cô nhóc gì.

Thẩm Tân Vũ chỉ ậm ừ một tiếng "Dạ" nhỏ xíu, âm thanh nghẹn ứ đến mức nếu chú ý sẽ chẳng thể nào thấy.

Màn đêm buông xuống, ánh sáng nhờ nhờ từ ngọn đèn đường len lỏi qua ô kính xe.

Bùi Tinh Dã thẳng về phía con đường mặt, biểu cảm chìm trong bóng tối. Anh đột nhiên nghĩ rằng, như cũng , thứ trở về đúng vạch xuất phát.

Khê Khê mất thì cũng mất , ai thể thế con bé.

Còn và Thẩm Tân Vũ, từ nay nước sông phạm nước giếng, đường ai nấy , chẳng còn bất kỳ sự dây dưa, ràng buộc nào nữa.

Thế cũng .

Loading...