Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 16: Mười Sáu Ngôi Sao
Cập nhật lúc: 2026-06-24 05:20:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Người bạn học cũ mà con kể, thế nào?" Trong nhà hàng, Kiều Anh bàn ăn. Thức ăn gọi xong, cảm thấy chán, bà bèn kéo con trai vài câu chuyện phiếm.
Thẩm Bạc Kiệu đang lướt điện thoại, đầu cũng thèm ngẩng lên, thuận miệng đáp: "Rất ạ."
"Rất là ?" Kiều Anh cau mày, hài lòng với thái độ qua loa của con trai. "Chuyện Tân Vũ đến nhà ở, là do con bé tự , là bạn con chủ động đề nghị?"
"Thế thì gì khác ?" Thẩm Bạc Kiệu lười sâu mấy cái chi tiết vụn vặt . Đoán định gì, chặn họng bà luôn: "Bọn họ như nghĩ ."
vẻ thuyết phục lắm. Anh ngẫm nghĩ một lát nhắc chuyện cũ: "Mấy ngày đám tang cho ông già, con đều thấy cả, bạn con đối xử với Tân Vũ cứ như chăm trẻ con . Cậu nể mặt con nên mới chăm sóc con bé, nếu thì ai rảnh rỗi mà lo cho Tân Vũ chứ?"
Lời vô tình chọc trúng chỗ đau của Kiều Anh. Bản bà chăm sóc cho con gái, lấy tư cách gì mà suy đoán lung tung về khác.
Tuy nhiên, nghĩ đến giá nhà ở Thụy Kinh, việc thể sở hữu một căn hộ ở khu chung cư cao cấp ngay vị trí đắc địa chứng tỏ gia cảnh hiển nhiên tầm thường.
Kiều Anh hỏi dò: "Nhà nghề gì ?"
Thẩm Bạc Kiệu nhướng mày, cuối cùng cũng chút hứng thú với sự tò mò của : "Bối cảnh nhà dạng , ở Thụy Kinh cũng coi như là danh gia vọng tộc bậc nhất đấy."
"Lợi hại đến thế cơ ?"
Thấy vẻ mặt bán tín bán nghi của , Thẩm Bạc Kiệu bật . Ở Thụy Kinh, ngay chân thiên tử, những gia tộc " tiền", những gia tộc " quyền", còn nhà họ Bùi thuộc loại thứ ba: " nền tảng gốc gác lâu đời".
Nhà họ Bùi là danh gia vọng tộc về thư hương, tổ tiên từng sinh nhiều danh nhân. Ngay cả đến tận bây giờ, trong giới thượng lưu hễ nhắc đến nhà họ Bùi, ai nấy đều âm thầm kiêng dè vài phần.
"Nói chắc cũng đấy."
"Nói thử xem nào."
"Mẹ Bùi Thụy Thịnh ?"
"Bùi Thụy Thịnh?" Kiều Anh ngẩn mất hai giây, trong đầu hiện lên một cái tên: "Đương nhiên là , Hiệu trưởng trường Đại học Thụy Kinh, cựu giáo sư Quốc học."
", Bùi Thụy Thịnh chính là ông nội ruột của bạn con."
Kiều Anh chút bất ngờ, ký ức thời đại học ùa về, giọng bà nhuốm vẻ kinh ngạc: "Thế thì ghê gớm thật. Hồi còn học ở Thụy Đại, một chỗ trong tiết của Giáo sư Bùi khó như lên trời. Lần nào học ở giảng đường bậc thang cũng đông nghịt , chen chúc đến nổ tung. Sau bộ các tiết học của ông chuyển sang hội trường nhỏ mới đỡ hơn chút."
Thẩm Bạc Kiệu bỏ điện thoại xuống, : "Mẹ Bùi Thụy Thịnh thì chắc chắn cũng Bùi Cảnh Sâm , chính là con trai của Giáo sư Bùi đấy."
"Bùi Cảnh Sâm thì càng . Hồi ở Thụy Đại, học hai khóa. Bây giờ chẳng đang ở Bộ Ngoại giao ? Mẹ thường xuyên thấy các kênh truyền hình quốc tế."
Hai mắt Kiều Anh khẽ mở to, trong đầu hiện lên một đoạn ký ức xa xôi, tựa như một bức ảnh cũ tìm thấy. "Anh coi là thành đạt nhất trong mấy khóa bọn hồi đó. Mẹ còn nhớ theo đuổi hoa khôi của khoa Mỹ thuật, tên là gì nhỉ?"
Bà ngửa cổ tựa lưng ghế, cố gắng nhớ : "Hình như gọi là... Triệu Họa Nịnh?"
Thẩm Bạc Kiệu : " , Triệu Họa Nịnh chính là của bạn con đấy, bây giờ cô đang ở Sở Văn hóa Thụy Kinh."
"Oh my God!" Kiều Anh tựa lưng ghế, buông một tiếng cảm thán thật dài.
Nhớ năm xưa đều là bạn học cùng trường, cách chẳng rõ rệt là bao. Thế nhưng bao năm qua , công thành danh toại, mưa gió khắp nơi, còn bản thì nửa đời vẫn lận đận tầm thường, cách dần biến thành vực sâu vạn trượng. Giống hệt như một tòa kim tự tháp, ai ở đỉnh cao, ai đáy, chỉ liếc mắt là tỏ tường.
Chỉ là bà ngờ , bây giờ cặp con trai con gái của một sợi dây liên kết mới với gia đình danh giá , cảm giác như cách kéo gần hơn.
Thật là một sự sắp đặt kỳ diệu.
Thẩm Bạc Kiệu kể, từ hồi còn sớm, lúc và Bùi Tinh Dã mới quen khi học ở Đại học Lâm Xuyên, phát hiện Bùi Tinh Dã bối cảnh sâu xa đến . Mãi cho đến khi về Thụy Kinh, hai may mắn cùng chung một công ty, mới dần dần chắp vá sơ đồ các mối quan hệ của nhà họ Bùi thông qua lời kể của đồng nghiệp.
"Lúc đó con sốc suốt mấy ngày liền." Thẩm Bạc Kiệu nhạt, mang theo sự nể phục: "Bùi Tinh Dã là khiêm tốn, bao giờ nhắc đến chuyện gia đình. Mà thực tế thì bản cũng vô cùng thực lực, chẳng cần dựa dẫm bối cảnh gia đình."
Anh mới mở máy, đang định trò chuyện thêm với thì điện thoại reo lên, Bùi Tinh Dã đưa Thẩm Tân Vũ đến .
Thẩm Bạc Kiệu mở cửa, Kiều Anh cũng dậy, vuốt ve cổ áo, ống tay áo, chỉnh đốn đầu tóc và lớp trang điểm. Không vì nhắc đến gia thế của Bùi Tinh Dã , bà bỗng cảm thấy chiếc áo len mỏng đang mặc đủ trang trọng, bèn tiện tay khoác thêm chiếc áo dáng dài lên .
Nơi cửa xuất hiện hai bóng . Người đàn ông trẻ tuổi dáng cao, thẳng tắp và tuấn tú, cô gái nhỏ gầy gò thì nấp phía .
Người đàn ông mặc một chiếc áo sơ mi sẫm màu, đôi mắt sáng như . Toàn toát lên vẻ sắc sảo của tài cán, bảo là phóng khoáng cũng đúng mà trầm tĩnh cũng chẳng sai, bảo là ôn hòa cũng mà kiêu ngạo cũng hợp lý.
Kiều Anh nhất thời tìm từ để miêu tả, Thẩm Bạc Kiệu niềm nở mời trong phòng bao.
Bùi Tinh Dã khi chào hỏi Kiều Anh xong bèn kéo Thẩm Tân Vũ từ lưng , trêu chọc: "Mẹ ruột của em mà em nhận ?"
Lúc Thẩm Tân Vũ mới cúi gầm mặt, lí nhí gọi một tiếng: "Mẹ."
Thẩm Bạc Kiệu kéo ghế , nhiệt tình mời Bùi Tinh Dã bàn. Bùi Tinh Dã nghiêng , vỗ vỗ cánh tay bạn, giọng điệu trong trẻo mang theo sự cáo : " còn một bữa tiệc khác ."
Thẩm Bạc Kiệu "A" lên một tiếng, túm chặt lấy chịu buông: "Tiệc tùng gì chứ? Đến cũng đến , gọi điện thoại báo hủy bên ."
"Thực sự xin ." Bùi Tinh Dã sang Kiều Anh: "Cháu xin cô, tối nay cháu thể ở dùng bữa cùng gia đình ạ."
Người đàn ông cao lớn tuấn tú cúi , lập tức mang cảm giác vô cùng chân thành. Mặc dù chỉ đang kiếm cớ vì chứng kiến cảnh gia đình ba họ quây quần vui vẻ, dẫu thì chủ đề họ bàn luận cũng sẽ xoay quanh chuyện Thẩm Tân Vũ Anh Quốc mà thôi.
Kiều Anh liên tục xua tay, tỏ vẻ thấu hiểu: "Không cháu, cô còn ở Thụy Kinh vài ngày, hôm nào chúng hẹn cũng . Tối nay phiền cháu đưa Tân Vũ đến tận đây, nhà cô ngại mới đúng."
Mấy khách sáo qua vài câu, Bùi Tinh Dã lúc mới rời . Trước khi bước cửa, liếc Thẩm Tân Vũ: "Mọi ăn vui vẻ nhé."
Thẩm Tân Vũ vẫn luôn cúi đầu, chẳng vui vẻ chút nào.
Ngày hôm , Kiều Anh dẫn Thẩm Tân Vũ chạy đôn chạy đáo lo thủ tục du học, giấy tờ nào gấp thì đều chi tiền gấp. Bởi vì Kiều Anh còn công việc bên , thể ở trong nước quá lâu. Về phía trường học, Kiều Anh cũng thủ tục chuyển trường cho cô.
Thế là bạn bè xung quanh đều Thẩm Tân Vũ sắp Anh. Những quan hệ bình thường thì gửi lời chúc phúc, những kẻ ưa cô thì cũng im bặt.
Về phần Thẩm Tân Vũ, ngoài việc phối hợp với Kiều Anh thủ tục, phần lớn thời gian cô vẫn ở trường học hành bình thường, thậm chí là ở nội trú, chỉ cuối tuần mới về nhà để thu dọn hành lý.
Mười ngày , thủ tục cơ bản xong xuôi tám chín phần. Trong lúc chờ bước cấp visa cuối cùng, Kiều Anh giao giấy tờ cho Thẩm Bạc Kiệu, còn bà thì bay về Anh .
Từ tang lễ của Thẩm Nam Đường, Thẩm Bạc Kiệu ở Thụy Kinh rời ngày nào. Anh liên tục kiểm tra sổ sách công ty của bố, còn đối phó với kế Vương Thanh Chi, thể là bận tối tăm mặt mũi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-16-muoi-sau-ngoi-sao.html.]
Cũng vì ở nhà, mỗi dịp cuối tuần Thẩm Tân Vũ đều về nhà ngủ, hề đến nhà Bùi Tinh Dã nữa, việc học kèm cũng bỏ dở. Quần áo và hành lý để nhà vì thế mà cũng mãi đến lấy, thậm chí giữa hai còn chẳng gửi cho nổi một tin nhắn WeChat.
Thẩm Tân Vũ hiểu nổi tại chuyện thành như . Rõ ràng đây đàn ông đó đối xử với cô , vui vẻ, cầu tất ứng.
, cầu tất ứng.
Điều đó dường như chứng minh rằng, vấn đề ở chính bản cô. Có vì cô "yêu cầu" gì từ , nên mới "đáp ứng"?
Chuyện thì vẻ nhỏ nhặt, so với việc học và nước ngoài của cô thì quả thực đáng bận tâm. Thế nhưng chẳng hiểu , một chuyện nhỏ như dần dần biến thành muộn phiền của cô, hơn nữa, ngày một nặng nề hơn.
Ngay cả ở lớp, đặc biệt là trong ký túc xá, vì hôm đó Bùi Tinh Dã đến tìm cô khác thấy, nên vị trai trai của cô trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi của bọn con gái. Hầu như ngày nào Thẩm Tân Vũ cũng lôi hỏi.
"Thẩm Tân Vũ, trai nước ngoài cùng ?"
"Anh ."
"Thẩm Tân Vũ, cho tớ xin WeChat của ."
"Anh bạn gái ."
"Kết bạn thôi mà, bạn gái cũng ."
"..."
"Anh thực sự trai đấy, còn đến trường nữa ? Chuyển lời giúp tớ là tớ nhớ nhé."
"..."
Thẩm Tân Vũ nên coi những cô gái là tiếng lòng của là tình địch nữa. Cảm giác như họ giành những lời trong lòng cô, như đang cố tình tạo thêm phiền muộn cho cô .
Một tháng , visa du học , thủ tục đều tất. Ở Anh, Kiều Anh cũng xin xong trường cho Thẩm Tân Vũ, ngay gần nhà bà, mỗi ngày học đều tiện.
Một ngày khi rời Thụy Kinh, Thẩm Tân Vũ nhắn WeChat cho Bùi Tinh Dã: [Anh ơi, em sắp , vẫn còn đồ để ở nhà , em thể đến dọn ạ?]
Bùi Tinh Dã trả lời nhanh, ngắn gọn và bình thản: [Tất nhiên là .]
Thẩm Tân Vũ: [Mấy giờ thì tiện ạ?]
Bùi Tinh Dã: [Em cứ tự qua , mật khẩu đổi. Anh đang ở ngoài, chắc về kịp.]
Thẩm Tân Vũ: [Vâng ạ, em tự qua nhé.]
Điện thoại im lìm. Đợi vài phút, màn hình tối đen, thêm tin nhắn nào mới.
Lúc Thẩm Tân Vũ mới với Thẩm Bạc Kiệu. Anh sắp xếp tài xế đưa cô . Đến khu chung cư, Thẩm Tân Vũ bảo tài xế chờ sảnh, một cô lên lầu.
Cửa chính mở , cô bước . Căn nhà im ắng, ấm áp và sáng sủa, dường như chẳng gì đổi, đôi dép cô từng vẫn ngoan ngoãn ở vị trí cũ. Ngay cả trong phòng dành cho khách, đồ đạc của cô vẫn vẹn nguyên vị trí cũ, ai chạm .
Thẩm Tân Vũ lặng lẽ mở tủ quần áo, lôi vali , gỡ từng bộ quần áo đang treo xuống, cẩn thận gấp gọn gàng bỏ vali. Tình cảnh ngày cô xách vali dọn căn phòng cứ ngỡ như mới xảy ngày hôm qua, từng chi tiết cô đều nhớ rõ mồn một.
Lúc đó đàn ông gõ cửa và , từ nay căn phòng sẽ mang tên "Phòng của Thẩm Tân Vũ". Khi cô hạnh phúc tưởng chừng như bay lên chín tầng mây. Vậy mà mới qua bao lâu chứ, căn phòng cô mới ở vài ngày, niềm hạnh phúc vỡ vụn .
Điều cay đắng nhất là, chẳng ai nhận , cũng chẳng ai bận tâm. Ngay cả một lời tạm biệt t.ử tế cuối cùng cũng thể .
Thẩm Tân Vũ dựng vali lên, cầm con thú bông Capybara ở đầu giường lên, căn phòng cuối. Chẳng còn chút dấu vết nào của cô sót . Cứ như thể cô từng sống ở đây .
Thẩm Tân Vũ cúi đầu, vỗ vỗ bé Capybara, nỗi bi thương chẳng thể diễn tả thành lời.
Cô huyền quan, giày xong xuôi, kéo cánh cửa chính .
"Hả!" Ở cửa bỗng xuất hiện một bóng dáng cao lớn sẫm màu. Bùi Tinh Dã thẳng tắp ngay cửa, một tay đang đưa lên trung chuẩn bấm mật khẩu.
"Làm em giật cả ." Nỗi buồn niềm vui bất ngờ xông tới đ.á.n.h tan, Thẩm Tân Vũ ngẩng đầu đàn ông, đôi vai mỏng manh rụt lên, cặp mắt nai tròn xoe mở to hết cỡ.
"Bị dọa sợ ?" Đôi mắt Bùi Tinh Dã sâu thẳm, sải đôi chân dài bước nhà: "Anh còn là em cho hết hồn đấy."
"Anh sợ nhà trộm ?"
"Anh sợ em mất ."
Thẩm Tân Vũ: "..."
Thì cảm xúc của một thực sự thể thăng trầm như chơi trò tàu lượn siêu tốc . Chỉ một câu thôi đủ hóa giải u sầu, buồn bã trong lòng cô. thế thì chứ? Cũng chẳng đổi sự thật.
"Anh ơi." Thẩm Tân Vũ đàn ông đang giày, khẽ gọi một tiếng. Đợi khi đầu , cô đưa con Capybara trong tay : "Đây là con thú bông em thích nhất, em tặng cho nhé."
"Thế ." Khóe môi Bùi Tinh Dã giật giật. Lại cô gái nhỏ tặng quà, mà còn là món đồ cô bé thích nhất. Anh uyển chuyển từ chối: "Em cứ mang sang Anh ."
" em nó ở bên cạnh hơn." Thẩm Tân Vũ cúi đầu, khóe mắt ẩn hiện giọt lệ, giọng nhỏ dần: "Thay em ở cạnh ."
Đuôi chân mày Bùi Tinh Dã khẽ nhảy lên. Con gái đều nhạy cảm và tinh tế thế ?
Anh đưa tay nhận lấy bé Capybara, im lặng gật đầu : "Được ." Dừng một chút, giọng trầm vang lên: "Cảm ơn em, Thẩm Tân Vũ."
Thẩm Tân Vũ chớp chớp mắt, cố nuốt những giọt nước mắt chực trào trong. Nhân gian rốt cuộc bao nhiêu nỗi khổ? Tại mới chớm nhận chút tình ý với một , ông trời nhẫn tâm chia cắt cô?
Cô ngước đàn ông, nặn một nụ : "Vậy, em nhé."
Nói cô định mở cửa.
"Để tiễn em." Bùi Tinh Dã bước tới mở cửa cô một bước, nhanh chóng giày, xách vali giúp cô gái nhỏ ngoài, xuống thang máy.
Mãi cho đến khi thấy cô lên xe, chiếc xe từ từ lăn bánh khuất, mới bước .
Trong lòng bỗng chốc trống trải vô cùng.