Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 17: Mười Bảy Ngôi Sao
Cập nhật lúc: 2026-06-24 05:22:13
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đến tháng Năm, mùa nhất trong năm ở Thụy Kinh, khắp nơi chim hót líu lo, trăm hoa đua nở. Thế nhưng cô gái nhỏ nơi phương xa nước Anh sống chẳng vui vẻ chút nào.
Hóa nước Anh cũng sự phân biệt giữa thành phố lớn và vùng nông thôn. Hóa nước Anh cũng sự thiên vị và những thành kiến cổ hủ.
Nhà Kiều Anh ở một thị trấn nhỏ cách London hơn 200km. Ở đó tiếng Anh chỉ mang giọng điệu Anh quốc đặc sệt mà còn pha lẫn phương ngữ địa phương. Thẩm Tân Vũ học tại trường trung học công lập ở đó. Cô trong lớp, chỉ giống như mù chữ, mà còn giống như một đứa ngốc. Ngôn ngữ hiểu, cuộc sống thì hòa nhập , chẳng ai chuyện với cô, càng ai chơi cùng cô.
Đã vài cô suy sụp, lóc hỏi Kiều Anh xem trường nào khác , hoặc thể thuê gia sư dạy cô tiếng Anh . Kiều Anh gạt , bảo thế tốn tiền lắm. Thẩm Tân Vũ mới sang Anh, chi phí ăn ở, , học hành giảm trừ khoản nào, cái gì cũng tự bỏ tiền túi, nhà bọn họ dư dả đến thế.
Ban đầu Thẩm Tân Vũ tin lời , cô mới phát hiện , bọn họ hề thiếu tiền. Kiều Anh việc cho một công ty ở địa phương, công việc định, thu nhập hề thấp. Chồng bà mở một xưởng rửa xe, ngày nào cũng đông khách. Đứa em trai cùng khác cha của cô thậm chí còn hẳn một phòng chứa đồ chơi, trong đó chất đầy các loại xe và robot mô hình. Thằng bé thường xuyên khoe khoang đồ chơi của đắt đỏ , tính còn đắt hơn tiền học phí của cô nhiều.
Hơn nữa, Thẩm Tân Vũ nhận rằng, mức độ bài xích cô của cái nhà chẳng hề kém cạnh gia đình ở Thụy Kinh chút nào. Ba bọn họ thường xuyên lén lút rủ ngoài dạo phố, mua sắm, ăn uống no say, tay xách nách mang, đến khi về nhà miệng hãy còn dính dầu mỡ lau sạch.
Bài xích thì bài xích, dù Thẩm Tân Vũ cũng chẳng ưa gì gã cha dượng và thằng em trai .
Gã cha dượng dáng lùn tịt, mập mạp, bụng phệ, để hai hàng ria mép vểnh lên như râu rồng. Lão thích mặc áo sọc ngang, hát hò ầm ĩ. Lúc chuyện, nét mặt và cử chỉ của lão vô cùng cường điệu, nước bọt văng tung tóe. Cặp mắt ti hí màu xanh nhạt luôn đảo láo liên, lúc khác lúc nào cũng mang cảm giác ý đồ . Đặc biệt là khi phụ nữ, trông lão vô cùng bỉ ổi, đê tiện.
Thẩm Tân Vũ thể hiểu nổi gu thẩm mỹ của Kiều Anh. Thẩm Nam Đường tính khí tuy tồi tệ nhưng bù còn cái vỏ bọc coi , còn gã đàn ông Anh ngoại hình khó coi, tính cách cũng chẳng thấy ở điểm nào.
Về phần đứa em trai , tuy nó ức h.i.ế.p cô như hai đứa con của Vương Thanh Chi, nhưng thích oai khoe khoang. Dù thấp hơn cô nhưng lúc nào nó cũng mang cái điệu bộ "chó cậy gần nhà" khinh .
Sống trong căn nhà , Thẩm Tân Vũ cảm giác như nhảy từ hố lửa sang một hố lửa khác. dù thế nào nữa, cô vẫn luôn cố gắng tự nhủ nỗ lực học tiếng Anh, giao tiếp nhiều hơn với những bạn học thiện để nhanh chóng hòa nhập với cuộc sống ở Anh quốc.
Cho đến một ngày, ý chí tích cực của cô sụp đổ, nhường chỗ cho khát khao về nước.
Sáng hôm đó, cô tỉnh dậy giường của và dọa cho khiếp vía. Nhà Kiều Anh là kiểu biệt thự nhỏ đồng quê điển hình của Anh, cao hai tầng rưỡi, một gác xép chóp nhọn. Cô xếp sống cái gác xép đó.
Lúc tỉnh dậy, cô thấy đang chúi đầu ở đầu giường . Đứa em trai kém cô ba tuổi đang mở trừng trừng mắt cô chằm chằm, mặt đỏ bừng bừng, còn tay nó thì đang bậy bên trong chiếc quần của chính nó.
Thẩm Tân Vũ hét lên thất thanh, tung một cước đạp văng đối phương xa, lập tức chạy tố cáo chuyện với Kiều Anh. Nào ngờ Kiều Anh bao che cho con trai, bảo rằng nó chỉ cô một chút thôi chứ gì cô cả, ngược Thẩm Tân Vũ đ.á.n.h mới là gây tổn hại thực tế, còn bắt Thẩm Tân Vũ xin .
Thẩm Tân Vũ vô cùng thất vọng về Kiều Anh. Quả nhiên, sinh cô bỏ rơi cô, từ đầu đáng để cô nuôi dưỡng bất cứ ảo tưởng nào. tại bà đưa cô đến Anh? Trước khi còn ở trong nước, chẳng bà luôn miệng bù đắp tình mẫu t.ử cho cô ?
Rất nhanh đó, Thẩm Tân Vũ tìm câu trả lời.
Cô vô tình đoạn tin nhắn thoại giữa Kiều Anh và Thẩm Bạc Kiệu, mới vỡ lẽ đàn bà gì chút tình con nào với cô, tất cả chỉ là âm mưu và toan tính hiểm độc.
Năm nay Thẩm Tân Vũ mới 16 tuổi, là trẻ vị thành niên. Theo luật pháp Trung Quốc, khi Thẩm Nam Đường qua đời, quyền nuôi dưỡng cô sẽ tự động chuyển sang cho Kiều Anh, giám hộ của cô cũng đương nhiên trở thành Kiều Anh. Nói cách khác, phần di sản mà cô thừa kế từ Thẩm Nam Đường cũng sẽ chịu sự giám sát của Kiều Anh.
Thẩm Bạc Kiệu hứa với Kiều Anh rằng, khi giải quyết xong vụ kiện cáo với Vương Thanh Chi, sẽ giao phần di sản của Thẩm Tân Vũ cho bà .
Lòng Thẩm Tân Vũ lạnh toát. Cô ngửa lòng bàn tay , những đường gân xanh xao lớp da mỏng. Dòng m.á.u chảy trong cô rốt cuộc là của loại gì ? Tại những ruột thịt của cô đều là những kẻ nham hiểm, cay nghiệt, m.á.u lạnh và ích kỷ đến thế?
Cô về đây?
Đêm đó, cô nhoài bên ô cửa sổ nhỏ của gác xép, bầu trời bên ngoài. Cô nhớ ngày đầu tiên đến đây, khi Kiều Anh xếp cho cô căn gác xép nhỏ , cô còn thấy khá vui. Tuy gian nhỏ hẹp nhưng phong cảnh ngoài cửa sổ . Cửa sổ thẳng con đường lớn, thu trọn tầm mắt khung cảnh nông thôn mộc mạc của xứ . Bầu trời cũng trong và sạch, ngày trời thể thấy mây trắng bay, đêm đến thể ngắm trời.
giờ đây, chỉ mới một tháng ngắn ngủi, khung cảnh nông thôn trở nên nhàm chán. Thời tiết cũng hiếm khi ngày trời, gần như ngày nào cũng mưa rả rích dứt. Căn phòng chỉ ẩm thấp, mà tiếng mưa rơi lộp bộp mái nhà cứ như tiếng pháo nổ lách tách liên hồi, ồn ào đến mức ban đêm tài nào ngủ ngon giấc.
Hôm nay trời mưa, nhưng cô cũng chẳng thể chợp mắt nổi. Bên ngoài tối đen như mực, lấy một tia sáng.
Thẩm Tân Vũ lấy điện thoại , lướt mạng xã hội xem vòng bạn bè một cách vô định, tình cờ thấy bài đăng của Bùi Tinh Dã. Anh công việc bận rộn nên ít khi đăng bài, nếu đăng thì cũng cài chế độ chỉ xem trong ba ngày. Hôm nay rảnh rỗi thế nhỉ?
Thì leo núi. Anh đăng một dòng trạng thái với ba bức ảnh. Một bức là ảnh cảnh 360 độ chụp từ đỉnh núi, một bức chụp chung với một đám nam nữ thanh niên, bức còn là ảnh cá nhân đang bên vách đá động tác bật nhảy. Nhìn qua cứ tưởng định nhảy núi tự tử.
Chẳng hiểu Thẩm Tân Vũ bật . Cô mà, Tinh Dã ca ca của cô bao giờ giống như cái vẻ bề ngoài mà cô vẫn thường thấy.
Cô để bình luận bài đăng: [Ngộ Không, nghịch ngợm .]
Chỉ một lát , bình luận phản hồi: [Anh già .]
Chỉ ba chữ đó thôi, nước mắt Thẩm Tân Vũ đột nhiên "ào" một cái tuôn rơi xối xả. Cô mở khung chat , nức nở gửi tin nhắn cho Bùi Tinh Dã: [Anh ơi, em nhớ quá.]
Phía là hàng loạt biểu tượng cảm xúc nấc. Hồi mới sang Anh, cô cũng từng nhắn tin cho , bảo đúng là đồ quạ đen, cô sang đây thực sự trở thành mù chữ mất . Lúc đó Bùi Tinh Dã khuyên cô hãy tìm những bạn trông hiền lành, để chơi cùng, cố gắng chuyện nhiều với họ, sai cũng chẳng , dù thì cô cũng là mù chữ cơ mà.
Cô còn phàn nàn với về những chuyện trong gia đình ở Anh. Anh dạy cô đừng tự coi là ngoài, cứ ăn uống thoải mái, đồ trong tủ lạnh cứ tự nhiên mà lấy, đừng khách sáo. Ra ngoài tiệm món gì ăn thì cứ bảo Kiều Anh mua cho, miệng lưỡi ngọt ngào một chút, năng gọi "Mẹ" .
Lần , Bùi Tinh Dã gửi một biểu tượng xắn tay áo chuẩn đ.á.n.h : [Ai ức h.i.ế.p em hả?]
Thẩm Tân Vũ sụt sịt mũi, chằm chằm cái icon và dòng chữ đó, cô lau nước mắt, bật .
Thẩm Tân Vũ: [Nếu cái nhà em ở nữa, bảo em còn về bây giờ?]
Bùi Tinh Dã nhíu mày: [Đã xảy chuyện gì ?]
Thẩm Tân Vũ cặm cụi gõ chữ, kể hết bộ những chuyện xảy cho . Bùi Tinh Dã siết chặt điện thoại đến mức ngón tay trắng bệch, một ngụm khí nghẹn ứ nơi lồng ngực: [Hay là em về đây, ở với , nuôi em.]
Nhìn mấy chữ đó, nước mắt Thẩm Tân Vũ trào . Cô thực sự là một dám vứt bỏ tất cả ở Anh để chạy về đó, nhưng cô dám coi lời đùa của đàn ông là thật. Tinh Dã ca ca chẳng còn định sang Mỹ ? Hơn nữa, còn bạn gái cơ mà.
dù nữa, câu của , lưng cô dường như thẳng lên một chút, cô cảm thấy thế giới của ai đó nâng đỡ.
Cho đến khi một sự việc khác xảy , triệt để đập nát tia hy vọng cuối cùng của cô đối với cái nhà .
Nhà Kiều Anh chỉ một phòng tắm vòi hoa sen, bình thường tắm xếp hàng chờ đợi, và Thẩm Tân Vũ luôn đẩy xuống cuối cùng. Hôm đó tan học về sớm, trong nhà ai, cô định bụng nhân cơ hội tắm cho nhanh. Nào ngờ đang tắm dở thì đèn đột ngột tắt phụt, xung quanh tối đen như mực, đưa tay thấy năm ngón, nhưng nước từ vòi sen vẫn chảy bình thường.
Thẩm Tân Vũ từng gặp tình cảnh bao giờ. Phản ứng đầu tiên của cô là nghĩ nhà cúp điện, vội vã dội qua loa cho xong khóa vòi nước. Trong bóng tối, tay chạm chiếc khăn tắm, cô liền thấy tiếng động truyền đến từ phía cửa, tiếp đó là một luồng gió lạnh luồn .
"Who is it?" Cô hoảng loạn thét lên, giọng run rẩy.
Đối phương đáp, chỉ bật một tiếng khẩy qua mũi, vô cùng bỉ ổi và kinh tởm.
Là gã cha dượng của cô.
Toàn Thẩm Tân Vũ run lên bần bật, cảm giác buồn nôn lập tức dội lên tận óc. Cô tức giận đến mức òa lên, nhưng bao trùm hơn cả vẫn là nỗi khiếp sợ. Không kịp suy nghĩ nhiều, cô vớ lấy chai sữa tắm ném thẳng về phía cánh cửa.
Không ném trúng , chỉ thấy những âm thanh loảng xoảng rơi vỡ. May mắn , đúng lúc đó bên ngoài tiếng động cơ ô tô truyền đến, Kiều Anh về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-17-muoi-bay-ngoi-sao.html.]
Cánh cửa phòng tắm "sầm" một tiếng đóng . Thẩm Tân Vũ cuộn tròn trong góc, m.á.u như chảy ngược. Một lúc , đèn sáng trở . Thẩm Tân Vũ lồm cồm bò dậy, vội vàng mặc quần áo lao ngoài.
Vừa thấy Kiều Anh, nước mắt cô thể kìm nén nữa, cô chỉ tay gã đàn ông đê tiện , tố cáo chuyện xảy . Kiều Anh sững sờ, kinh ngạc sang chồng bằng ánh mắt khó tin. gã đàn ông bỉ ổi chỉ nhún vai, hề chối cãi, thái độ dửng dưng tảng lờ rằng lão chỉ là một trò đùa, thử xem gan Thẩm Tân Vũ lớn đến mức nào, xem cô sợ thôi.
Thẩm Tân Vũ tức điên lên, c.h.ử.i thẳng mặt lão là đồ biến thái. Cô chạy lên lầu, nhốt trong phòng, khóa chốt an , còn cẩn thận lấy một cây gậy gỗ chặn chặt cửa . Ổ khóa nhà Kiều Anh vốn chẳng an chút nào, chỉ cần chìa là thể mở từ bên ngoài.
Lần là thằng em trai, đến gã cha dượng, thật quá đáng sợ.
Thẩm Tân Vũ ở cái nhà thêm một giây một phút nào nữa, cô lôi vali bắt đầu thu dọn hành lý.
Cô gửi một tin nhắn WeChat cho Bùi Tinh Dã: [Anh ơi, em về nhà.]
Ý nghĩ xâm chiếm bộ tâm trí cô. Muốn về nhà, về nhà, về nhà... nhà ở cơ chứ?
Lúc từ trong nước sang đây, cô mang theo hai chiếc vali. Bây giờ đóng xong một cái, cô lôi chiếc thứ hai từ gầm giường , gom hết đống sách vở bàn ném trong. Do luống cuống, chân cô vấp đồ đạc, ngã nhào sàn theo tư thế ếch vồ hoa, sách vở văng tung tóe khắp nơi.
Thẩm Tân Vũ lật đật bò dậy, cổ tay trật gân, đầu gối cũng va đập ê ẩm. cô c.ắ.n chặt môi, kiên quyết . Chút đau đớn nhằm nhò gì.
Đầu óc cô hoạt động với tốc độ cao.
Thẩm Bạc Kiệu và Vương Thanh Chi đang chuẩn tòa tranh chấp tài sản thừa kế, hiện vụ việc bước quá trình tố tụng tư pháp, đó sẽ là một cuộc chiến chờ đợi dài. Thẩm Bạc Kiệu ủy thác việc ở Thụy Kinh cho khác lo liệu, bản về Trạc Loan việc. Nếu giờ cô về Thụy Kinh, cô sẽ chẳng chốn dung . Căn nhà cũ tòa án niêm phong do vấn đề nợ ngân hàng, những họ hàng khác cũng thể nào chứa chấp cô .
Càng nghĩ càng bi thương, càng nghĩ càng mịt mù. Trời đất bao la, mà chẳng lấy một nơi cho cô nương náu.
Cùng lúc đó, Bùi Tinh Dã đang mặt tại buổi họp báo mắt sản phẩm mới của công ty. Trên đài chủ tịch, các lãnh đạo cấp cao đang phát biểu, bên chật kín đại diện giới truyền thông báo chí và khách mời. Bùi Tinh Dã cùng vài đồng nghiệp phía ánh đèn laser, dáng vẻ thảnh thơi thoải mái, thỉnh thoảng thì thầm trò chuyện vài câu.
Có đồng nghiệp chúc mừng vì sản phẩm mới lên kệ thuận lợi, đồng nghĩa với việc sắp sửa công thành thoái, chuẩn rời công ty sang Mỹ, leo lên một nấc thang cao hơn. Khóe môi Bùi Tinh Dã điểm một nụ , thanh tao, cao quý nhưng cũng mang theo chút hững hờ, mỉm cảm tạ từng .
Điện thoại rung lên, tin nhắn WeChat của Thẩm Tân Vũ gửi tới. Những ngón tay thon dài của Bùi Tinh Dã lười nhác mở , mấy dòng chữ đập mắt khiến ý mặt đóng băng lập tức, như thể đang thấy hình ảnh một cô gái nhỏ đang vô cùng bi thương và hoang mang.
Anh tránh khỏi đám đông, bước ngoài hội trường, nhắn cho Thẩm Tân Vũ: [Có chuyện gì ?]
Thẩm Tân Vũ lúc đang thu lu vali, hai tay ôm chặt điện thoại. Âm báo WeChat ngắn ngủi, đột ngột, kèm theo độ rung giống như một con cá sống đang giãy dụa trong tay cô, khiến tim cô cũng giật thót theo. Cô cảm nhận rõ ràng rằng, cứu .
Thẩm Tân Vũ đem bộ những hành vi đê hèn của gã cha dượng kể tuốt tuột . Vừa gõ chữ, tay cô run lẩy bẩy, gõ sai mấy chữ, câu cú lủng củng. điều đó ngăn cản Bùi Tinh Dã hiểu ngọn ngành sự việc.
Chỉ thấy đôi mắt đen láy của ngưng tụ một ngọn lửa giận dữ, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, hận thể vung một đ.ấ.m bay thẳng sang Anh quốc. Ai mà thể dung thứ cho loại chuyện như cơ chứ? Đó là một cô gái nhỏ đơn thuần, đáng yêu y hệt như em gái cơ mà. Sớm nước Anh tồi tệ như , ngay từ đầu mặt ngăn cản.
là và cô m.á.u mủ ruột rà, dẫu là họ hàng xa b.ắ.n đại bác tới là cùng chung một họ cũng chẳng . Nếu nhận nuôi cô, thì quả thực danh bất chính, ngôn bất thuận. nếu chỉ là cưu mang, cho cô ở nhờ thì khác. Hơn nữa, tình hình hiện tại cấp bách đến mức còn thời gian để e ngại những điều đó nữa.
Sự trưởng thành của Thẩm Tân Vũ, tương lai của Thẩm Tân Vũ, sức khỏe thể chất và tinh thần của Thẩm Tân Vũ mới là quan trọng nhất. Dù chuyện gì xảy , tất cả đều nhường bước cho cô.
Bùi Tinh Dã gõ phím, chậm rãi nhưng vô cùng kiên định: [Em đến nhà ?]
Tầm của Thẩm Tân Vũ mờ nhòe , nhưng cô trả lời nghiêm túc: [Muốn! Em đến nhà , ở cạnh .]
Ánh mắt Bùi Tinh Dã dịu , trịnh trọng gõ từng chữ: [Vậy thì về đây . Em đến nhà , sống ở chỗ , từ nay về em gái của . Anh lấy danh nghĩa một trai xin thề, nhất định sẽ chăm sóc em thật , ở bên em đến lúc trưởng thành, là vui vẻ và hạnh phúc mà trưởng thành, tuyệt đối để em chịu thêm một chút xíu ấm ức nào nữa.]
Thẩm Tân Vũ sụt sịt mũi, một luồng ấm trào dâng trong tim, thế nhưng: [Không sắp Mỹ ạ?]
Bùi Tinh Dã cau mày: [Không nữa. Đi thì cũng là trâu ngựa thôi, trâu ngựa cho Mỹ chi bằng ở trong nước trâu ngựa.]
Thẩm Tân Vũ chọc cho bật , nhưng cô vẫn còn băn khoăn: [Vậy bạn gái đồng ý cho em sống ở nhà ?]
Bùi Tinh Dã kinh ngạc: [Anh lấy bạn gái?]
Thẩm Tân Vũ: [Anh bạn gái ạ?]
Bùi Tinh Dã: [Tất nhiên là .]
Thẩm Tân Vũ tiện chuyện tối hôm đó thấy hẹn hò cùng một chị xinh , đành lôi Thẩm Bạc Kiệu mộc đỡ đạn: [Anh trai em bảo .]
Bùi Tinh Dã: [Cậu bậy đấy.]
Ngẫm nghĩ một chút, thấy chủ đề , lập tức đổi giọng nghiêm túc: [Thẩm Tân Vũ, cho dù bạn gái, cô cũng quyền can thiệp mối quan hệ giữa và em. Anh em như thể tay chân, bạn gái như quần áo, giữa hai chúng ai thể phá vỡ , trừ phi chính bản em .]
Thẩm Tân Vũ ôm điện thoại, câu mấy , gật đầu thật mạnh: [Em !]
Mây đen giăng kín đỉnh đầu bỗng chốc tan biến: [Bây giờ em sẽ thu dọn hành lý về nước ngay.]
Bùi Tinh Dã: [Được, sẽ đặt vé cho em. Một em tự máy bay ?]
Thẩm Tân Vũ: [Em .]
Thẩm Tân Vũ chong mắt thức trắng một đêm. Ngày hôm , cô nhận thông tin vé máy bay, đến ngày thứ ba, cô một xách hành lý về nước.
Vì chuyện của Thẩm Tân Vũ, Kiều Anh cãi một trận nảy lửa với chồng. Thấy Thẩm Tân Vũ , bà cũng chỉ giữ lấy lệ mặc kệ cho cô . Trong mắt bà , chồng và đứa con trai hiện tại mới là gia đình cốt lõi của . Nếu Thẩm Tân Vũ ở sẽ gây bất lợi cho gia đình đó, bà thà để cô rời . Hơn nữa, vụ kiện của Thẩm Nam Đường Thẩm Bạc Kiệu lo liệu, phần tài sản chia cho bà một xu cũng chẳng chạy thoát . Còn về Thẩm Tân Vũ, chỉ cần bằng chứng chứng minh bà quan hệ nuôi dưỡng với cô là đủ .
Thẩm Tân Vũ mà lòng vương vấn chút lưu luyến nào. Nếu một cô gái cần trải qua một vài biến cố trong đời để trưởng thành, thì đây chính là lúc cô trưởng thành nhanh nhất.
Từ London chuyến bay thẳng tới Thụy Kinh, chỉ mất 10 tiếng đồng hồ. Thẩm Tân Vũ một cầm giấy tờ thủ tục check-in, một gửi hành lý, một qua cổng an ninh lên máy bay. Tiếng Anh của cô giờ trôi chảy hơn lúc mới đến, con cũng trở nên dạn dĩ, ung dung hơn nhiều.
Máy bay hạ cánh xuống Thụy Kinh lúc đêm khuya. Ngồi xe buýt trung chuyển, vì đông nên khá chật chội, tầm bên ngoài cũng hạn chế. Có cửa sổ đang mở, gió lạnh lùa khiến vài càu nhàu, phàn nàn, thậm chí cãi vã. dù , lọt tai Thẩm Tân Vũ, tất cả những âm thanh thương đến lạ.
Xuống khỏi xe trung chuyển, cô về phía khu vực lấy hành lý. Đêm khuya vắng qua , nhưng đèn điện vẫn sáng trưng. Thẩm Tân Vũ bước giữa dòng , bất chợt ngẩng đầu lên, cô thấy một đang cạnh cây cột tròn khổng lồ. Bóng dáng cao lớn, thẳng tắp, tựa như một ngọn núi sừng sững, uy nghi.
"Anh ơi!" Đôi mắt cô bừng lên một ngọn lửa rực rỡ, dang rộng hai tay, cô chạy bay về phía đàn ông.
Lúc xuống máy bay, cô nhắn tin báo cho là đến nơi . Bùi Tinh Dã trả lời rằng cũng đến, nhưng cô ngờ chỉ đến sân bay, mà còn thẳng tận bên trong .
"Từ từ thôi." Bùi Tinh Dã nhướng mày cô, nụ lan tỏa nơi khóe mắt, toát lên vẻ thanh lãng, tuấn tú. Anh rút hai tay từ trong túi quần , dang tay đón lấy cô gái nhỏ.
Ngay đó, lồng n.g.ự.c rung lên một cú mạnh. Cô gái nhỏ lao lòng với tốc độ của một vận động viên chạy nước rút 100 mét, hai tay ôm siết lấy eo .
"Hu hu... Anh ơi..."
"Đừng , chẳng đến đón em ?"