Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 18: Mười Tám Ngôi Sao

Cập nhật lúc: 2026-06-24 05:23:10
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Sao tận trong ạ?" Thẩm Tân Vũ ngẩng mặt lên, hốc mắt đỏ hoe, hàng mi vẫn còn vương giọt lệ, thế nhưng khóe môi bất giác cong lên.

Đáy mắt Bùi Tinh Dã chan chứa ý lâu gặp, cụp mắt đ.á.n.h giá cô gái nhỏ. Hai tháng gặp, cằm cô nhọn , cánh tay nhỏ gầy , cả gầy xọp trông thấy. Anh đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc rối của cô, đáp: "Anh thấy em sớm hơn một chút."

"Anh đừng xoa." Thẩm Tân Vũ nghiêng đầu né tránh, giọng lí nhí mang theo một tia ngượng ngùng: "Hai ngày em gội đầu ." , cô cứ thế mà cuốn gói chạy về đây.

Người đàn ông cố tình xoa thêm một cái thật mạnh: "Vẫn còn thơm chán."

Thẩm Tân Vũ bật . Chỉ một câu ngắn ngủi quét sạch mây mù u ám.

Hành lý nhanh băng chuyền đưa . Bùi Tinh Dã đẩy xe đẩy đến, chất hành lý của Thẩm Tân Vũ lên cùng bước ngoài. Đến cổng , cách một dòng , Bùi Tinh Dã gật đầu cảm ơn một nhân viên đang cạnh hàng rào. Đối phương vẫy tay, mỉm , ánh mắt lướt qua Thẩm Tân Vũ.

Thẩm Tân Vũ bên cạnh Bùi Tinh Dã, một tay bám xe đẩy, nhỏ giọng hỏi: "Anh quen đó ạ?"

Bùi Tinh Dã "ừ" một tiếng: "Người quen."

Thẩm Tân Vũ hếch cằm lên, niềm vui trong lòng lan tỏa thêm một tầng nữa. Tinh Dã ca ca nửa đêm đón cô, những kiêng dè quen, mà còn nhờ quen giúp đỡ để tận bên trong, chỉ vì sớm gặp cô thêm một chút.

Và niềm vui vẫn dừng ở đó. Khi hai đến bãi đỗ xe, cất hành lý xong xuôi, Thẩm Tân Vũ kéo cửa ghế phụ thì mắt bỗng sáng rực lên. Trên ghế đặt sẵn một bó hoa tươi tuyệt .

"Tặng em ạ?" Thẩm Tân Vũ với đôi mắt lấp lánh đàn ông đối diện.

"Không tặng em thì tặng ai?"

Bùi Tinh Dã khẽ mỉm , ghế lái, nghiêng ôm bó hoa đặt lòng cô gái nhỏ, hỏi: "Thích ?"

"Thích ạ!"

Thẩm Tân Vũ ôm bó hoa chui xe. Gió đêm thổi qua mang theo hương hoa ngào ngạt, ánh sáng trong đôi mắt cô còn rực rỡ hơn cả những đóa hoa . "Anh ơi, đầu tiên tặng hoa cho em đấy, em lớn từng mới đầu nhận hoa tươi."

"Trùng hợp thật, đây cũng là đầu tiên tặng hoa cho khác." Bùi Tinh Dã liếc cô, khóe mày chứa chan ý : "Thắt dây an , chúng về nhà."

"Vâng ạ."

Thẩm Tân Vũ ngoan ngoãn thắt dây an , ôm khư khư bó hoa trong lòng như ôm một báu vật. Bó hoa to đùng, cẩm tú cầu, cát cánh, còn cả hoa hướng dương và những bông hoa nhỏ màu xanh tím li ti. Tổng thể màu sắc rực rỡ phong phú. Cô nghiêng nghiêng đầu, hít hà hương hoa, lén lút đàn ông đang lái xe.

Thời tiết dần nóng lên, chỉ mặc một chiếc áo phông cộc tay màu sẫm khá mỏng. Cơ bắp cánh tay săn chắc, mỗi khi xoay vô lăng hằn lên những đường cong mạnh mẽ. Ánh sáng lướt qua, thấp thoáng tạo nên một vẻ hoang dã đầy sức mạnh.

Xe chạy khỏi sân bay, Thẩm Tân Vũ ngượng ngùng dám nữa, dời ánh mắt sang bó hoa. Những tủi hờn chịu đựng ở Anh quốc suốt hai tháng qua bỗng chốc trở nên nhỏ bé, chẳng đáng để bận tâm.

Về đến nhà là 2 giờ sáng. Xe đỗ tầng hầm, hai xách hành lý thang máy thẳng lên nhà. Bùi Tinh Dã , hai tay kéo hai chiếc vali. Đến cửa, nhường đường, hất cằm hiệu cho Thẩm Tân Vũ lên : "Mở cửa ."

Thẩm Tân Vũ đeo balo, ôm bó hoa bước tới. Ban đầu chút rụt rè. Bùi Tinh Dã nhắc: "Mật khẩu đổi , em còn nhớ ?"

"Em nhớ ạ." Thẩm Tân Vũ gật đầu thật mạnh, đưa tay lên bảng điều khiển, nhập dãy sinh nhật của . Mấy tiếng "tít tít" vang lên, cánh cửa lập tức mở .

Đẩy cửa bước , đèn cảm ứng tự động bật sáng. Mọi thứ trong nhà dường như hề đổi, đôi dép cô từng vẫn ngoan ngoãn kệ giày. Ngôi nhà , cô từng ở qua vài ngày, thấy gì, nhưng bước , một cảm giác thuộc về nơi đây dâng lên mạnh mẽ. Cô cảm thấy từ nay về , nơi sẽ là chốn nương duy nhất của , nơi nào khác.

Thế nhưng đàn ông phía đợi cô kịp phát biểu cảm tưởng, đẩy hành lý nhà, giục: "Đừng ngây đó nữa, trong ."

Thẩm Tân Vũ vội vã dép, , bước căn phòng cho khách mà cô từng ở. Căn phòng sạch sẽ gọn gàng, một hạt bụi, chẳng khác gì lúc cô rời . Có điều chiếc giường cô từng ngủ, chăn bằng loại chăn lụa tơ tằm mỏng nhẹ, ga trải giường từ màu xám trắng biến thành màu hồng nhạt dịu dàng, tăng thêm vài phần nữ tính, dáng phòng của một cô gái trẻ.

Điều khiến cô bất ngờ nhất là bàn học xuất hiện một chiếc kệ sách bằng gỗ thịt mới toanh. Thiết kế ba tầng, gia công tinh xảo, các góc cạnh bo tròn nhẵn nhụi, ghé sát còn ngửi thấy mùi hương gỗ thoang thoảng.

"Anh ơi, mua riêng cho em ạ?" Thẩm Tân Vũ đặt balo và bó hoa xuống, sờ tay lên chiếc kệ sách, đầu với đôi mắt sáng ngời.

Người đàn ông xách vali phòng, ngẩng lên hỏi: "Có thích ?"

"Thích lắm ạ." Thẩm Tân Vũ hất lọn tóc đuôi ngựa, lập tức bắt tay việc. Cô mở tung một chiếc vali, lấy từng cuốn sách và đồ dùng học tập bên trong , xếp lên kệ.

Bùi Tinh Dã cái bóng dáng nhỏ nhắn đang bận rộn hớn hở của cô, khóe môi khẽ cong lên một nụ . khi thấy một mẩu xương nhô gáy cô, gầy đến mức tưởng chừng như bóp một cái là gãy, nổi nữa. Một cô gái dễ thỏa mãn đến thế, sang Anh mới hai tháng mà gầy trơ xương như khỉ. Bà ruột ở Anh của cô ? Sao thể để một đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn gầy gò ốm yếu đến mức ?

"Thẩm Tân Vũ, đói ? Muốn ăn chút gì ?" Anh cúi xuống, ánh mắt ngang tầm với cô.

Thẩm Tân Vũ đang xổm sàn, giữa lúc bận rộn ngẩng đầu lên, đáp: "Được ạ, em cũng đói , đồ ăn máy bay chán ngắt."

"Muốn ăn gì?"

"Nhà gì ăn nấy ạ, sủi cảo của bà nội ?"

"Có." Bùi Tinh Dã đưa tay, búng nhẹ lên trán cô một cái: "Vẫn còn nhớ sủi cảo của bà nội cơ đấy."

"Em nhớ chứ." Thẩm Tân Vũ nheo mắt : "Ngày nào em cũng nhớ."

"Vậy để nấu sủi cảo cho em."

Rất nhanh đó, một bát sủi cảo bốc khói nghi ngút nấu xong. Bùi Tinh Dã gọi Thẩm Tân Vũ ăn. Ngày mỗi cô bé ăn 10 cái, tối nay nấu hẳn cho cô 15 cái. Thẩm Tân Vũ bước đến bàn ăn, chằm chằm cái bát mặt, còn to hơn cả mặt cô: "Nhiều quá, em ăn hết ."

"Ăn nhiều một chút, xem em gầy thành cái dạng gì ." Bùi Tinh Dã rót cho cô một đĩa giấm nhỏ: "Ngồi xuống ăn từ từ thôi, ăn hết thì ngủ."

"..."

Thẩm Tân Vũ kéo ghế xuống, gắp một miếng sủi cảo, chấm giấm, thổi nhẹ c.ắ.n một miếng nhỏ. Hương vị quen thuộc bùng nổ đầu lưỡi, nước thịt tứa khiến cô xuýt xoa vì nóng.

"Cẩn thận bỏng." Bùi Tinh Dã đối diện, rút một tờ khăn giấy đưa cho cô.

"Sủi cảo của bà nội gói là sủi cảo ngon nhất đời." Thẩm Tân Vũ thấy sống mũi cay cay, giọng nghẹn ngào.

Bùi Tinh Dã khẽ , đáy mắt xẹt qua một tia mệt mỏi. cô gái nhỏ vẫn đang vật lộn với lệch múi giờ ở Anh, nửa đêm nửa hôm mà vẫn tinh thần sảng khoái, ăn bát sủi cảo cũng ngon lành cứ như thể giờ ăn món gì ngon . Ánh đèn vàng ấm áp trong phòng ăn, quyện với mùi thơm lúc nửa đêm, khắc họa nên một bầu khí vô cùng ấm cúng.

Bùi Tinh Dã gõ nhẹ những đốt ngón tay xuống bàn, thu hút sự chú ý của cô gái nhỏ. Giọng bỗng trở nên nghiêm khắc: "Từ nay về cứ an tâm sống ở chỗ , đừng núi trông núi nọ nữa, ?"

Thẩm Tân Vũ ngậm miếng sủi cảo trong miệng, giọng điệu của đàn ông, đang ý dạy dỗ, nhưng trong lời dạy dỗ chất chứa sự quan tâm và thương xót. Cô gật đầu lia lịa, ngoan ngoãn đáp: "Sau em chẳng hết, sống c.h.ế.t em cũng ăn vạ ở nhà ."

Bùi Tinh Dã nhạt. Nhìn cô ăn sủi cảo đến phồng cả hai má, đôi gò má cũng dần ửng lên một lớp hồng hào, bỗng cảm thấy ngày nuôi cô béo lên sẽ còn xa nữa. lúc , cơn buồn ngủ thực sự kéo đến. Ngồi dựa lưng uể oải thêm một lát, dậy, giọng điệu uể oải, nhắc nhở: "Ăn xong thì gọi điện thoại báo bình an cho em nhé."

Ánh mắt Thẩm Tân Vũ khẽ xao động, cô cúi gầm mặt lí nhí "Dạ" một tiếng. Bùi Tinh Dã tiếp tục: "Ngày mai ở nhà nghỉ ngơi một ngày cho quen múi giờ, ngày thì trở trường học. Bên trường chuyện với cô Ngô , thứ vẫn giữ nguyên, từ lớp học đến ký túc xá. Còn về chuyện học hành của em thì..." Nói đến đây, khóe môi nhếch lên, bảo: "Chỉ còn nửa tháng nữa là thi cuối kỳ , em cứ học tà tà qua môn , đợi đến kỳ nghỉ hè sẽ dạy kèm bổ sung ."

"Anh dạy cho em ạ?" Thẩm Tân Vũ chớp chớp hàng mi, nở một nụ tinh nghịch.

"Đến lúc đó hẵng tính." Bùi Tinh Dã mệt mỏi về phía phòng : "Anh buồn ngủ c.h.ế.t , ngủ đây. Em ăn cho hết sủi cảo , cấm để thừa, cũng đừng thức khuya quá, ngủ sớm ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-18-muoi-tam-ngoi-sao.html.]

"Em , chúc ngủ ngon."

Thẩm Tân Vũ rốt cuộc cũng ăn sạch bát sủi cảo. Cô xoa xoa cái bụng tròn vo, ợ một tiếng rõ to, cực kỳ mãn nguyện. Lúc cô mới nhớ , từ hồi sang Anh đến giờ cô từng ăn no.

Căn nhà chìm trong tĩnh lặng, ánh đèn đỉnh đầu tỏa xuống những tia sáng ấm áp. Thẩm Tân Vũ rửa sạch bát đũa và nồi niêu, dọn dẹp nhà bếp. Cô lấy một chiếc bình hoa từ kệ bát giác xuống, cắm bó hoa đặt lên bàn ăn, mùi hương hoa lập tức lan tỏa khắp gian.

Quay đầu , cô thấy bé Capybara mà cô để đang ườn lười biếng ghế sofa. Thẩm Tân Vũ ôm nó lòng, ngửi thấy mùi nước giặt thơm mát, cô nhịn hít hà thêm vài cái. Hóa Tinh Dã ca ca giặt sạch nó .

Cô vỗ vỗ bé Capybara, ôm nó về phòng , thu dọn hành lý một lúc lấy quần áo tắm. Khi trở phòng, cô mới nhắn tin WeChat cho Kiều Anh để báo bình an.

Kiều Anh gì nhiều, chỉ đáp : [Sau ở nhà thì cư xử cho t.ử tế, đừng gây rắc rối cho .]

Phải , cô sang Anh mang đến cho bà ít rắc rối mà. Thẩm Tân Vũ lạnh, cầm điện thoại ngả lưng xuống giường, gõ chữ: [Tiền sinh hoạt của con sẽ chu cấp chứ???]

Cô dùng từ "" thì vẻ ngọt ngào, nhưng thực chất là để nhắc nhở Kiều Anh về trách nhiệm của một , còn kèm theo ba dấu chấm hỏi, giọng điệu vô cùng gay gắt.

Kiều Anh điện thoại sững mất một lúc. Quả thực từ nhỏ đến lớn bà từng tròn trách nhiệm nuôi dưỡng con gái. Ngoại trừ những dịp lễ tết gửi chút lì xì, bà bao giờ cho cô tiền sinh hoạt phí. Bây giờ Thẩm Nam Đường c.h.ế.t, chi phí sinh hoạt của Thẩm Tân Vũ chỉ thể do bà gánh vác.

Kiều Anh nhắn: [Sau mỗi tháng cho con 3.000 tệ, đủ ?]

Đã hỏi đủ , thì đương nhiên là đủ . Thẩm Tân Vũ tựa lưng đầu giường, thẳng lên, gõ mạnh từng chữ: [Ít nhất 5.000 tệ.]

Trước đây cô xin Thẩm Nam Đường tiền sinh hoạt, ông thường cho 1.000, 2.000 tệ, thỉnh thoảng cũng gom chung với tiền học phí cho một cục lớn. Rất tùy hứng, định mức cố định. vì Thẩm Tân Vũ sợ Thẩm Nam Đường nên hiếm khi dám mở miệng xin tiền. Thay đó, Thẩm Bạc Kiệu cho cô tiền tiêu vặt, giúp cô tiết kiệm kha khá.

Lúc , Kiều Anh cho 3.000 tệ. Thẩm Tân Vũ ước tính sơ qua các khoản chi tiêu, nếu ăn xài hoang phí thì cũng đủ dùng. nhớ lời Bùi Tinh Dã từng dạy, đối mặt với đẻ của , dũng khí của một đứa con gái, đừng khách sáo, càng khúm núm. Nhớ những toan tính và sự hà khắc của bà đối với , cô càng thấy cần khách sáo. Tất nhiên là đòi bao nhiêu bấy nhiêu, dù Kiều Anh cũng chẳng bỏ tiền túi , cuối cùng tiền đó cũng trích từ phần tài sản mà Thẩm Nam Đường để cho bà quản lý thôi.

Ngờ tin nhắn gửi , Kiều Anh lập tức phản đối: [Con mới học lớp 10, tiêu gì mà tốn thế?]

Thẩm Tân Vũ chau mày, bắt đầu than nghèo kể khổ: [Bây giờ con đang ở nhà , chẳng lẽ ăn bám trắng trợn thế ? Con mà nghèo hèn quá, sợ mất mặt ? Hơn nữa, con đang tuổi ăn tuổi lớn, đây sủi cảo ăn 10 cái là đủ, giờ ăn 15 cái, quần áo cũng chật hết , ăn uống mua sắm quần áo tốn tiền ? Chẳng lẽ vật giá ở Thụy Kinh đắt đỏ thế nào ?]

Đoạn tin nhắn gửi , chiếm trọn cả màn hình điện thoại. Dòng chữ "Đối phương đang nhập" hiện lên suốt hai phút đồng hồ, Thẩm Tân Vũ mới nhận câu trả lời mới.

Kiều Anh: [Thôi , sẽ bảo trai chuyển tiền cho con.]

Thẩm Tân Vũ thở phào, gửi một icon cảm ơn. Sau đó, cô nhắn tin cho Thẩm Bạc Kiệu, báo cho về đến Thụy Kinh và dọn sống ở nhà Bùi Tinh Dã. Thẩm Bạc Kiệu gì nhiều, chỉ dặn cô ở nhà ngoan ngoãn lời.

Thẩm Tân Vũ xong, đặt điện thoại xuống, ôm bé Capybara, rúc lớp chăn mỏng ấm áp chìm giấc ngủ.

Giấc ngủ thật sâu và ngọt ngào. Thẩm Tân Vũ ngủ một mạch đến tận trưa hôm mới tỉnh. Sau khi thức dậy, cô mở cửa phòng thì thấy một tờ giấy nhớ dán cửa. Là Bùi Tinh Dã để cho cô. Trên đó : "Anh , trưa về, lúc nào em dậy thì nhắn tin cho nhé."

Thẩm Tân Vũ nhẹ nhàng gỡ tờ giấy nhớ xuống. Tuy lớp keo phía dính lắm, cô vẫn thao tác cẩn thận vì sợ rách. Tờ giấy nhớ và tờ đầu tiên đàn ông đưa cho cô đều nền xanh mây trắng giống . Thẩm Tân Vũ chợt nghĩ, chắc chắn sẽ còn nhận nhiều nữa, thì cô sẽ chuẩn một cuốn sổ tay handmade chuyên dùng để lưu giữ những tờ giấy nhớ của Tinh Dã ca ca.

Nghĩ là , Thẩm Tân Vũ lập tức lôi một cuốn sổ tay mới tinh , kẹp tờ giấy nhớ , định bụng sẽ thiết kế một bức tranh minh họa để dán kèm. đó, cô vẫn lấy điện thoại , gửi cho Bùi Tinh Dã một tin nhắn.

Lúc , Bùi Tinh Dã đang lái xe, cùng Triệu Họa Nịnh tiến đại viện của Bộ Ngoại giao. Sau khi qua một loạt các trạm kiểm tra an ninh, sự chỉ dẫn của cảnh vệ, xe đỗ đúng vị trí quy định. Triệu Họa Nịnh xuống xe . Thư ký Trần đang đợi mái hiên, thấy lập tức bước tới, tươi chào hỏi. Bùi Tinh Dã vẫn trong xe, trả lời tin nhắn của Thẩm Tân Vũ. Anh hỏi cô ăn cơm , giới thiệu cho cô một quán bún qua cầu ngay cổng khu chung cư, dặn cô ở nhà chăm chỉ sách, ôn bài.

Khi trả lời tin nhắn xong bước xuống xe, thấy đang khoanh tay ở đuôi xe, đuôi mắt xếch lên, với Thư ký Trần: "Bây giờ gặp chồng những hẹn , mà còn quy định thời gian nữa cơ ?" Giọng điệu ba phần trách móc, bảy phần trêu chọc.

Thư ký Trần là một đàn ông Đông Bắc xấp xỉ bốn mươi tuổi, dáng cao to lực lưỡng khom lưng, mặt nở nụ ân cần: "Chị dâu đùa , là do Bộ trưởng Bùi hôm nay bận quá. Cuộc họp buổi sáng vẫn kết thúc, sắp tới 12 giờ một buổi gặp mặt nữa, thời gian thực sự eo hẹp."

Bùi Tinh Dã , đại khái hiểu sự phàn nàn của , đáy mắt ánh lên vài tia trêu chọc: "Đợi khi nào ông về nhà, cũng quy định thời gian với ông ."

Triệu Họa Nịnh hừ nhẹ một tiếng, đầu lườm con trai: "Cái điểm thông minh nhất của con là theo bố con con đường quan lộ đấy. Nếu thì , chồng cũng như , con trai cũng coi như nốt."

Bùi Tinh Dã nhướng mày, lười biếng nhếch mép : "Con cũng bận tối mắt tối mũi chứ rảnh rỗi ?" Anh cất bước về phía , hai tay đút túi quần: "Vợ ai nấy quản, đừng trông mong gì ở con."

Triệu Họa Nịnh "chậc" một tiếng, định thêm gì đó nhưng Thư ký Trần đổ mồ hôi hột trán, vội nghiêng dẫn đường: "Chị dâu, phòng bao chuẩn xong xuôi ạ, mời chị lối ——"

Thư ký Trần đưa hai con đến nhà ăn nội bộ, bước một phòng bao chỉ định. Phòng bao lớn, bài trí khuôn thước chỉnh tề. Trên chiếc bàn vuông bày sẵn các món ăn. Nhân viên phục vụ bước , lượt mở các nắp đậy thức ăn, bày biện bát đũa, xới cơm, múc canh. Bùi Tinh Dã giơ tay lên: "Chúng tự ."

Thư ký Trần bồi thêm vài câu dẫn nhân viên phục vụ ngoài.

Cửa đóng , Bùi Tinh Dã cầm muôi múc cho một bát canh chiếc bát sứ Thanh Hoa. Hai đang ăn, đầy vài phút, cửa phòng bao đẩy , Bùi Cảnh Sâm mặc âu phục chỉnh tề bước .

Ở tuổi ngoài bốn mươi, đối với Bùi Cảnh Sâm mà , đây đang là thời kỳ đỉnh cao của sự nghiệp. Ông nho nhã, ung dung, học vấn uyên bác, thông thạo 11 ngoại ngữ, hổ danh là trụ cột của Bộ Ngoại giao. Chỉ vì việc quá sức nên hai bên thái dương sớm điểm hoa râm, nhưng điều đó càng khiến ông trông trầm tĩnh và ôn hòa hơn.

Bùi Cảnh Sâm bước đến bên vợ, cúi ôm lấy vai bà, dịu dàng hỏi: "Đồ ăn hợp khẩu vị em?"

Triệu Họa Nịnh thèm ngẩng đầu lên, gắp gắp miếng tôm ngọc bích trong bát: "Thì cũng chỉ thế thôi." Vai bà khẽ hích , hất tay chồng , ngước mắt chiếc đồng hồ tường: "Bộ trưởng Bùi, 11 giờ 40 phút , ông chỉ còn 20 phút để ăn cơm thôi đấy."

Bùi Cảnh Sâm bật , cởi áo khoác ngoài , xuống bàn ăn. Ánh mắt ông lướt qua giữa vợ và con trai: "Có chuyện gì thể đợi về nhà , mà cứ nằng nặc đòi đến gặp trưa nay ? Có chuyện gì khẩn cấp ?"

Triệu Họa Nịnh gắp món ăn chồng thích để sang mặt ông, hất cằm về phía con trai: "Hỏi con trai ông , bảo là tối rảnh, nhất định đến ngay bây giờ. Úp úp mở mở thông báo một chuyện trọng đại."

Mắt Bùi Cảnh Sâm chợt sáng lên, mỉm con: "Không là con kết hôn chứ?" Ông chợt nhớ năm xưa, chính tầm tuổi của Bùi Tinh Dã, ông cũng vội vội vàng vàng chạy về nhà, thông báo tin vui kết hôn với bố .

Bùi Tinh Dã dừng chiếc đũa bạc đang gắp thức ăn, nhướng mắt: "Con kết hôn với ai cơ?" Khóe môi nhếch lên, mang theo vẻ đùa cợt: "Ai cũng thích kết hôn sớm như hai chắc?"

Một câu đắc tội cả hai .

Bùi Cảnh Sâm: "Kết hôn sớm thì ?"

Triệu Họa Nịnh: "Bọn kết hôn sớm, thì sinh con ?"

Hai vợ chồng cùng hùa tấn công con trai, ngay cả cái nhướng mày cũng y hệt . Bùi Tinh Dã lười biếng, ngả lưng ghế, giơ tay đầu hàng vô điều kiện. Bùi Cảnh Sâm và Triệu Họa Nịnh quen từ thời đại học, một là thiên chi kiêu tử, một là nhan sắc khuynh thành. Tình yêu của họ vô cùng oanh liệt, nghiệp kết hôn sinh con. Hàng chục năm vợ chồng, họ luôn tương kính như tân, ân ái mặn nồng, bao ngưỡng mộ, gọi là cặp đôi thần tiên quyến lữ.

Nếu như cô con gái út Bùi Vân Khê mất sớm, lẽ họ trở thành gia đình hạnh phúc nhất thế gian .

Bàn ăn chìm tĩnh lặng vài giây. Đùa thì đùa thôi, Bùi Cảnh Sâm con trai với phong thái xuất chúng, chợt nhận những năm qua vì quá bận rộn công việc, ông bỏ lỡ phần lớn quá trình trưởng thành của con, huống hồ là chuyện học hành và yêu đương. Bùi Cảnh Sâm trầm ngâm một lát, giọng điệu trở nên nghiêm túc: "Giới trẻ bây giờ, yêu đương và hôn nhân là hai chuyện khác . Yêu là yêu, cưới là cưới. Nếu con yêu đương, bố ý kiến gì, chỉ yêu cầu đối phương gia thế trong sạch là . chuyện hôn nhân đại sự thì thật thận trọng..."

"Dừng, dừng." Bùi Tinh Dã giơ tay lên, động tác hiệu dừng : "Bộ trưởng Bùi, bố tiết kiệm chút thời gian thuyết giáo . Con định kết hôn, cũng chẳng hứng thú yêu đương."

Triệu Họa Nịnh rướn về phía con trai: "Không chứ con trai, tháng con 23 tuổi , vẫn hứng thú yêu đương ?"

Bùi Cảnh Sâm cũng nhíu mày: "Tinh Dã, con hứng thú với... con gái đấy chứ?"

Bùi Tinh Dã: "..."

Ánh mắt tối sầm , kéo kéo cổ áo sơ mi, đuôi mày nhướng lên: "Hai đừng trêu chọc con kiểu đấy nhé." Thấy bố dấu hiệu suy diễn xa, giơ tay lên, gằn từng chữ nhấn mạnh.

"Không con hứng thú với con gái, mà là con hứng thú với tình yêu."

"Chuyện hôm nay con thông báo là, trong nhà con thêm một đến ở, con nhận nuôi một đứa em gái."

Loading...