Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 2: Hai ngôi sao

Cập nhật lúc: 2026-06-05 16:47:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến xe, Thẩm Tân Vũ biển , mí mắt bất chợt giật mạnh. là biển xe của Thụy Kinh, bốn cuối là 0107. Trùng hợp đến mức khó tin, đó chính là ngày sinh của cô. Vậy mà với dãy , ông trai ruột của cô còn nhớ nổi. Ngẩng đầu lên, trai tạm thời” thanh tú cao ráo mặt bỗng trở nên thiết hơn hẳn.Mà vị trai tạm thời còn chủ động mở cửa ghế phụ cho cô lên xe. Thẩm Tân Vũ bước tới, tháo cặp sách vai xuống. Bùi Tinh Dã đưa tay nhận lấy. Ngay khi bộ trọng lượng chiếc cặp dồn tay , nửa vai đột nhiên sụp xuống:

— “Nặng ?”

Biểu cảm diễn quá đà của khiến Thẩm Tân Vũ bật thành tiếng. Ngồi xe, cô cũng còn căng thẳng như nữa. Quay đầu , cô đặt cặp cô lên ghế , vòng qua đuôi xe tới ghế lái. Ngay khi kéo cửa xe , nhẹ nhàng đóng , ngoài cửa nhận một cuộc điện thoại. Anh trai thật sự cao. Cô bên trong xe mà còn cúi thấp mới thể xuyên qua cửa kính thấy gương mặt . Người đàn ông ngược sáng. Cô chỉ thấy đường nét nghiêng mặt sắc gọn cùng đường quai hàm rõ ràng. Thỉnh thoảng ánh đèn xe lướt qua, soi lên sống mũi cao thẳng của , giống như một ngọn núi hiểm trở dựng giữa màn đêm. Nếu là bạn học của trai cô, chắc cũng chỉ hai mươi hai tuổi thôi. trông trưởng thành, chững chạc hơn Thẩm Bạc Kiều nhiều.

Bùi Tinh Dã cầm điện thoại, xe, Thẩm Tân Vũ điện thoại:

— “Đón , lên xe.”

Đó là một đoạn voice WeChat, rõ ràng đầu bên là Thẩm Bạc Kiều. Bùi Tinh Dã giữ nút ghi âm, đưa điện thoại đến mặt cô:

— “Nói với trai em một câu , sợ đón nhầm .”

Thẩm Tân Vũ cúi đầu, nhăn nhăn mũi, lẩm bẩm điện thoại:

— “Trên đời chắc chẳng tìm nổi ai thiếu đáng tin hơn .”

Nghe , Bùi Tinh Dã liếc cô một cái. Cô bé mới học lớp 10, gương mặt ngoan ngoãn vô hại, co ghế xe, nhỏ xíu như mèo con. Ai ngờ mở miệng hung dữ như . Là kiểu “hung dữ mềm mềm” đáng yêu. Anh thu điện thoại , thêm vài câu với Thẩm Bạc Kiều cúp máy. Xe từ từ lăn bánh, Thẩm Tân Vũ tự giác thắt dây an , ngoan ngoãn yên. Rời khỏi khu vực trường học, đường dần thông thoáng hơn. Hơi nóng từ điều hòa lan , nhiệt độ trong xe cũng từ từ ấm lên. Thẩm Tân Vũ tháo găng tay, đặt hai chiếc chồng ngay ngắn lên để đầu gối. Đến cửa nhà hàng, lúc chuẩn xuống xe, cô đưa găng cho Bùi Tinh Dã bằng cả hai tay, lễ phép :

— “Cảm ơn trai.”

Bùi Tinh Dã khẽ gật đầu. Trong ký ức của , nhiều năm ai gọi là “ trai” nữa.

--------

Vào phòng riêng, bên trong vô cùng náo nhiệt. Thẩm Bạc Kiều đang tiếp khách. Một chiếc bàn tròn lớn kín hơn mười , tất cả đều là đồng nghiệp của , cũng là đồng nghiệp của Bùi Tinh Dã. Thẩm Tân Vũ chỉ là ăn ké. Sau khi gặp trai, cô yên lặng xuống bên cạnh , còn Bùi Tinh Dã thuận theo chỗ trống xuống phía bên cô. Thẩm Tân Vũ trái . Ánh đèn đầu chiếu xuống khiến khu vực họ đặc biệt sáng. Hai trai hai bên cô, giống như hai hộ pháp. Mà còn là hai hộ pháp trai. Cô vô thức thẳng lưng hơn một chút. Chỉ là ăn nửa bữa, cô mới bữa cơm đơn giản là tụ họp đồng nghiệp. Anh trai ruột của cô sắp nghỉ việc để tìm hướng mới, đồng nghiệp tổ chức tiệc tiễn . Thẩm Bạc Kiều nghiệp trường top 985, hiện là kế toán viên cao cấp. Công việc hiện tại vốn tại trụ sở chính của GS ở Thụy Kinh, một trong những ngân hàng đầu tư hàng đầu trong nước. trong hệ thống ngân hàng, con đường thăng tiến của kế toán vẫn khá gò bó. Vì thế nhảy việc sang một tập đoàn tài phiệt ở Trạc Loan, đảm nhận chức giám đốc tài chính, tương lai rộng mở vô hạn. Mọi liên tục nâng ly chúc mừng, còn trêu rằng phát đạt đừng quên dìu dắt họ. Ngay cả Bùi Tinh Dã cũng :

— “Nhớ bảo Hứa Minh chừa cho một vị trí nhé. Sau nếu ở Thụy Kinh sống nổi, sẽ sang nương nhờ .”

Thẩm Bạc Kiều cụng ly qua phía cô, đáp bạn cũ:

— “Cậu thôi . Người lấy FSA như , sang Mỹ năm là một bước lên mây , ai hơn nổi chứ?”

Thẩm Tân Vũ quen Hứa Minh. Trạc Loan ở phía Nam, cách Thụy Kinh hơn hai nghìn cây . Mà nước Mỹ thì còn xa hơn nữa. Vậy là… cả hai đều sẽ rời khỏi Thụy Kinh? Đặc biệt là trai ruột của cô, vài ngày nữa sẽ ? Ngồi ghế, cả Thẩm Tân Vũ bỗng trở nên tệ hại vô cùng. Bàn tiệc rôm rả, khí náo nhiệt. Cô đặt đũa xuống, im lặng kéo một tờ khăn giấy sạch, cúi đầu lặng lẽ gấp gầm bàn. Dù cũng chẳng ai chú ý đến cô. Dù cô vốn là kiểu cũng cũng chẳng . Đột nhiên đỉnh đầu vang lên một câu:

— “Sao thế?”

Là vị trai mới quen . Thẩm Tân Vũ vốn nghĩ giấu cảm xúc . Cô hít hít mũi ngẩng đầu:

— “Sao là ?”

— “Sao ăn nữa?”

— “Em no .”

Bùi Tinh Dã khẽ nhíu mày, hỏi tiếp. Ngược Thẩm Tân Vũ chút yên. Cô trai vẫn đang cụng rượu ồn ào với khác nhỏ giọng hỏi:

— “Anh trai, sẽ sang Mỹ ?”

— “Vẫn quyết định.”

Thẩm Tân Vũ im lặng hai giây, giơ cao món đồ gấp xong trong tay đưa cho :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-2-hai-ngoi-sao.html.]

— “Chúc Giáng Sinh vui vẻ.”

Một tuần nữa là đến Giáng Sinh. Bùi Tinh Dã bất ngờ, nhận lấy cảm ơn. Điều khiến bất ngờ lời chúc. Mà là việc cô dùng một chiếc khăn giấy để gấp thành cây thông Noel. Vì từ khăn giấy nên cây thông mang cảm giác mềm mại đặc biệt. từng tầng từng lớp gấp hình dáng, các góc cạnh cân xứng rõ ràng. Đủ thấy lúc gấp, cô gái nhỏ nghiêm túc.

---

Trong lúc gấp giấy, Thẩm Tân Vũ bỗng hiểu một đạo lý.

Đó là… Tuyệt đối đừng vì cảm thấy một gần họ. Bởi cuối cùng đau lòng chắc chắn sẽ là chính . Ví dụ như trai Bùi Tinh Dã mới quen. Vừa mới cảm thấy trai, tính cách cũng tệ… Thì sắp sang Mỹ . Vì thế cuối cùng cô tặng cây thông cho . Coi như cảm ơn đón cô tan học, chăm sóc cô suốt quãng đường. mối liên hệ giữa họ cũng chỉ đến đó thôi. Một cô gái thương, cha yêu như cô... Có lẽ vốn nên như bèo trôi, nơi nương tựa, lênh đênh khắp nơi. Ngay cả trai ruột bên cạnh cũng chẳng đáng để tin tưởng. Trên đường về nhà, Thẩm Bạc Kiều gọi tài xế lái hộ. Hai em ghế . Thẩm Tân Vũ mặt ngoài cửa sổ, im lặng . Thẩm Bạc Kiều cô đang giận , bắt đầu “than trách phận” .

— “Tân Vũ, cố tình giấu em. Chỉ là ngờ thủ tục nghỉ việc thuận lợi như , nhanh hơn dự tính nên mới thành đột ngột thế .”

Tối nay uống nhiều. Nghĩ đến chuyện sắp tung cánh bay cao, tâm trạng cực kỳ phấn khích. Còn chút giận dỗi của em gái, với chẳng đáng là gì. Nghe giọng điệu , Thẩm Tân Vũ càng tức hơn:

— “Thủ tục thuận lợi thì cũng mất ba tháng đúng ? Đồng nghiệp bàn ăn đó. Đừng tưởng em hiểu.”

Đôi mắt nai trừng lớn. Cô gọi thẳng họ tên :

— “Ba tháng đấy, Thẩm Bạc Kiều! Anh với em lấy một chữ!”

— “Anh bận quá nên quên mất mà.”

— “Sao quên luôn cả em ?”

Tài xế phía lái xe, cuộc chuyện cũng lén qua gương chiếu hậu vài . Cô gái mặt mày thanh tú nhưng hốc mắt đỏ hoe, cố chấp nhịn . Thẩm Bạc Kiều vì say rượu mà mặt đỏ bừng, gật đầu lắc lư như đang thuyền chứ ô tô. Anh :

— “Anh sai… cũng em là cô gái dũng cảm, mạnh mẽ, tự lập. Em xem, lúc Lâm Xuyên học đại học em mới bao nhiêu tuổi? Mười tuổi thôi. Chẳng em vẫn sống đó ? Bây giờ em mười lăm , đương nhiên càng thành vấn đề.”

Nhìn dáng vẻ qua loa của , Thẩm Tân Vũ càng thấy tủi :

— “Nói trắng thấy em là gánh nặng nên vứt bỏ em.”

Thẩm Bạc Kiều “ừm” một tiếng, nhắm mắt định nghĩ lời phản bác. nghĩ gì thì đầu nghiêng sang một bên, ngủ mất. Thẩm Tân Vũ nhạt, đôi mày nhỏ nhíu chặt. Trong xe mùi t.h.u.ố.c lá và rượu khó ngửi. Ngoài cửa kính, màn đêm m.ô.n.g lung, ánh đèn sắc nhọn mà hư ảo. Thành phố với nền văn minh công nghệ hiện đại thì phồn hoa rực rỡ, nhưng giống một ảo ảnh giữa biển. Tất cả đều dựng nên từ những lời dối trá và sự trống rỗng mục nát. Cô thật sự xé nát tất cả. lúc phía đèn đỏ, xe dừng . Thẩm Tân Vũ xách cặp, đẩy cửa bước xuống xe. Tài xế “ê” một tiếng nhưng gọi cô . Anh đầu gọi Thẩm Bạc Kiều. Người đàn ông chỉ mơ hồ đáp một tiếng. Tài xế tưởng ngầm đồng ý hành động của em gái nên cũng thêm gì. Xe tiếp tục chạy, mãi đến gần khu dân cư, Thẩm Bạc Kiều mới tỉnh .

Nhìn sang bên cạnh thấy ai, hoảng hốt kêu lên:

— “Em gái ?!”

---

Bùi Tinh Dã nhận điện thoại liền lập tức đầu xe, chạy đến nơi Thẩm Tân Vũ xuống xe. Đó đúng lúc là một ngã tư, hai con đường giao . Sau khi tới nơi, tìm dọc một con phố nhưng thấy . Đợi Thẩm Bạc Kiều đến nơi, Bùi Tinh Dã hỏi:

— “Em gái thích gì? Bình thường chơi?”

Rượu của Thẩm Bạc Kiều lúc tỉnh. Anh cầm điện thoại điên cuồng gọi cho Thẩm Tân Vũ, nhưng cô tắt máy từ lâu. Anh lo đến mức đầy đầu mồ hôi, nghĩ một lúc :

— “Con bé thích xem phim. Những lúc nghỉ ở nhà ai chơi cùng, nó thường tự xem phim một .”

Bùi Tinh Dã ở ngã tư quanh. Gần đó một khu thương mại với rạp chiếu phim. Con phố bên trung tâm thương mại lớn, phía khu game anime — nơi bọn trẻ thích đến.

Hai bàn bạc nhanh. Thẩm Bạc Kiều về phía rạp chiếu phim. Còn Bùi Tinh Dã chọn khu game. Hai mươi phút , Bùi Tinh Dã tìm dọc theo phố đến trung tâm thương mại, thang máy lên tầng cao nhất. Trùng hợp . Cửa thang máy mở, thấy bóng lưng khá quen thuộc ngay lập tức. Vẫn là chiếc áo phao màu hồng sen nhạt . Khí chất sạch sẽ, tươi sáng . Cũng chính khí chất đó khiến lúc ở cổng trường chỉ liếc một cái chắc chắn cô là Thẩm Tân Vũ. Nếu … một cô gái tên như thế sẽ mang khí chất gì nữa? Chỉ là lúc bóng lưng của cô chút khác với khi ở cổng trường. Áo khoác mở tung. Hai chân dang . Tư thế như đang dồn hết sức lực, ngay cả bờ vai mảnh mai cũng cong xuống, cúi đầu chăm chú trò chơi mặt. Cô đang gắp thú bông. Bùi Tinh Dã thở phào nhẹ nhõm. Anh vòng sang phía khác, nhắn cho Thẩm Bạc Kiều một tin rằng tìm thấy . Sau đó chậm bước đến bên cạnh cô. Thẩm Tân Vũ quá chăm chú. Trong mắt cô chỉ máy gắp thú, nhận tới gần. Chỉ thấy cô điều khiển cần gạt, gắp một chú mèo nhỏ. tới cửa thả, chiếc kẹp lỏng .

Con mèo rơi xuống. Thẩm Tân Vũ tức đến mức đập mạnh hai cái lên máy. Vừa đầu , thấy đàn ông bên cạnh, cô giật .

Loading...