Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 22: Hai Mươi Hai Ngôi Sao
Cập nhật lúc: 2026-07-09 06:59:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
chuếnh choáng.
Sau khi tiễn từng đồng nghiệp lên xe về, Bùi Tinh Dã mới cùng Thẩm Tân Vũ trở xe của .
Anh gọi tài xế lái xe công nghệ, đó hai em lượt băng ghế .
Bùi Tinh Dã vẻ mệt mỏi, ngửa cổ tựa đầu lưng ghế. Sống mũi cao thẳng, chiếc cằm hếch lên. Thỉnh thoảng một vệt sáng từ ngọn đèn đường xẹt qua, soi rõ đường nét sườn mặt sắc sảo và yết hầu nhô cao đầy nam tính của .
Trước đây Thẩm Tân Vũ từng để ý đến yết hầu của đàn ông. giờ phút lọt tầm mắt, thở của cô bỗng chốc nghẹn . Trong đầu cô đột nhiên nảy một cụm từ: "Sức hút giới tính". Trước đây khi thấy dùng từ để lăng xê sức hấp dẫn của nam chính các tấm poster phim ảnh, cô mù tịt. Giờ thì cô hiểu thế nào là mị lực thực sự .
Tự nhiên cô một thôi thúc vươn tay sờ thử xem cảm giác sẽ thế nào.
hai bàn tay cô cứ bấu chặt ống tay áo của vò vò một lúc lâu, rốt cuộc cũng chẳng gom đủ can đảm để đưa tay . Cô mới chua xót nhận , "đóa hoa cao lãnh" quả thực khó hái. Bất kỳ hành động thiếu kiềm chế nào mặt cũng sẽ biến thành sự đường đột, khiếm nhã.
Đang mải mê lẩm bẩm trong lòng, đàn ông bỗng hé mắt liếc sang, giọng khàn khàn cất lên: "Nhìn gì thế?"
Yết hầu của khẽ trượt xuống nhô lên, nuốt khan một cái. Chỉ vỏn vẹn hai giây, thứ ánh sáng nửa tối nửa sáng , nó chuyển động lên xuống tạo thành một đường cong mượt mà, gợi cảm đến nghẹt thở.
Thẩm Tân Vũ đến ngẩn ngơ, ánh mắt chẳng thể nào dời . Cổ họng cô cũng bất giác nuốt ực một cái, vội vàng tìm đại một cái cớ, lúng túng đáp: "Tối nay uống nhiều rượu quá."
"Đâu ? Không em cấm uống ?"
"Anh mà cũng lời em thế á?"
Bùi Tinh Dã chọc cho bật . Anh cựa quậy cơ thể đang lười biếng, thẳng dậy một chút, giơ tay tinh nghịch kéo nhẹ b.í.m tóc đuôi ngựa của cô bé: "Dám trêu cả đấy."
Âm cuối kéo dài bay bổng. Ngoài vẻ trêu chọc, còn ngập tràn sự cưng chiều dung túng.
Cùng lúc đó, nơi những ngón tay thon dài của luồn qua kẽ tóc, da đầu cô truyền đến một cảm giác ngứa ngáy dễ chịu. Thẩm Tân Vũ rụt cổ , "hì hì" bẽn lẽn.
Có lẽ do ánh sáng trong xe quá tối, hoặc cũng thể do men đàn ông say khướt, Thẩm Tân Vũ thầm mừng rỡ vì Bùi Tinh Dã hề phát hiện sự xao xuyến nhỏ bé trong lòng . Mượn cớ đó, gan cô to thêm vài phần. Cô sang, níu lấy tay áo , tò mò hỏi: "Anh ơi, ở công ty chắc nhiều cô theo đuổi lắm nhỉ?"
Mí mắt Bùi Tinh Dã khẽ nâng lên, khóe mắt đuôi mày ửng lên một vệt đỏ mờ đặc biệt cuốn hút: "Em vệ sinh lâu thế, hóa là để buôn dưa lê hả?"
Thẩm Tân Vũ xoay nửa , tay bám lưng ghế, lảng tránh ánh mắt , tủm tỉm mãi thôi.
Nhớ những lời bàn tán trong nhà vệ sinh ban nãy, hóa gia thế của Tinh Dã lẫy lừng đến .
Nếu từ sớm xuất của , liệu cô dám tùy tiện bám theo về nhà như hôm từ Anh trở về ?
Trong lòng Thẩm Tân Vũ bỗng chốc dấy lên một dấu chấm hỏi to đùng.
Từ nhỏ cô sống trong sự tự ti, lớn lên những ánh mắt coi thường, rẻ rúng của đời. Cô bao giờ dám ôm ấp những hy vọng lớn lao, chỉ sợ nhạo trèo cao ngã đau.
Cô chỉ dám lén lút vun đắp một chút niềm vui nhỏ bé trong thế giới của riêng . Bởi cô hiểu rõ, những niềm hạnh phúc ngoài , những thứ hơn, cô xứng đáng .
Thế nhưng giờ đây, cô một trai tuyệt vời, một khiến bao kẻ đỏ mắt ghen tị.
Cảm giác hệt như Thần Tài gõ cửa, trao thẳng tay cho cô một mỏ vàng giấu kín bao kho báu.
Đã , cô tự nhủ nhất định canh giữ mỏ vàng thật chặt, tuyệt đối để kẻ nào cướp mất.
Suy nghĩ miên man một hồi, Thẩm Tân Vũ nghiêng đầu, rụt rè thăm dò: "Anh ơi, thích mẫu bạn gái như thế nào? Anh từng yêu ai bao giờ ?"
"Cái đồ ranh con , dám quản cả chuyện của cơ đấy." Người đàn ông vốn đang nhắm mắt dưỡng thần, câu hỏi liền chồm tới. Anh nhấc cánh tay lên, toát một vẻ ngang tàng, bất cần đời. Khóe mắt liếc xéo về phía cô: "Ở trường nhiều đứa theo đuổi em lắm ? Điểm lẹt đẹt thế , hóa bao nhiêu tâm trí dồn hết chuyện yêu đương chứ gì?"
"Hả? Làm gì !" Thẩm Tân Vũ sững . Hai sát rạt, cô ngửi thấy rõ mùi rượu cay nồng hòa quyện với vị ngọt gắt của Coca . Chẳng hiểu , hai má cô bỗng đỏ bừng lên. Cô cúi gầm mặt, thành thật đáp: " là điểm em kém thật, nhưng em thề là em hề yêu đương. Em sẽ cố gắng đuổi kịp chương trình mà."
Bùi Tinh Dã khẽ trầm thấp. Nhìn những lọn tóc tơ rủ xuống bên thái dương cô bé, chậm rãi vuốt phẳng cổ tay áo, quyết định tha cho cô .
Bên ngoài, những tia mưa lất phất hắt chéo lên cửa kính xe, kết thành những hạt pha lê trong vắt, lấp lánh thứ ánh sáng mờ ảo, huyễn hoặc.
Trên đường về nhà ngang qua một siêu thị. Khi xe gần tới nơi, Thẩm Tân Vũ dặn tài xế tấp cổng một lát.
Bùi Tinh Dã ngước mắt lên hỏi: "Muốn mua đồ ?"
"Dạ."
Xe dừng hẳn, Thẩm Tân Vũ đẩy cửa lao vút ngoài.
Ban đầu Bùi Tinh Dã định xuống xe. thấy bên ngoài trời đang đổ mưa, cau mày, nhanh chóng với tay lấy chiếc ô vắt ở khe cửa, vội vã lao theo.
"Không thèm cầm ô luôn? Không thấy trời đang mưa ?" Đôi chân dài của sải ba bước thành hai, nhanh chóng đuổi kịp Thẩm Tân Vũ, kéo gọn cô tán ô che chắn.
"Mưa nhỏ thế nhằm nhò gì ạ?" Thẩm Tân Vũ chẳng mảy may bận tâm. Trận mưa to gấp mấy thế cô còn từng dầm qua, ba cái hạt mưa bụi với cô chỉ là chuyện vặt vãnh.
Bùi Tinh Dã đặt tay lên vai cô, chiếc ô khẽ nghiêng sang, che chở cho cô một cách trọn vẹn: "Con gái con đứa, tự xót thương bản một chút thế?"
Thẩm Tân Vũ: "..."
Những giọt mưa bụi đậu rèm mi khẽ lăn xuống. Hốc mắt cô đột nhiên nóng bừng. Tiện tay quệt ngang một cái, cảnh vật mắt bỗng trở nên sáng long lanh.
Bước siêu thị, Bùi Tinh Dã gập ô . Thẩm Tân Vũ phi thẳng đến quầy khăn giấy, tìm loại b.ăn.g v.ệ si.nh cần dùng, đ.á.n.h nhanh rút gọn, ôm mấy bịch lòng đầu .
Vốn dĩ cô để Bùi Tinh Dã thấy. Những đồ dùng nhạy cảm của con gái đàn ông bắt gặp, ít nhiều cũng chút ngượng ngùng.
Thế nhưng Bùi Tinh Dã với chiều cao nổi bật đang chễm chệ ngay cuối dãy kệ hàng. Thẩm Tân Vũ chậm chạp bước tới, đập mắt là ánh vô cùng phức tạp của đang xoáy thẳng cô.
Trầm mặc chừng hai giây, mới mở lời: "Đang đến tháng mà còn dám lao mưa? Đã thế còn chạy nhanh như giặc đuổi ?"
Giọng hạ thấp, dường như mang theo ý trách cứ.
lọt tai Thẩm Tân Vũ, tâm trạng cô bỗng chốc trở nên vui vẻ, rạng rỡ lạ thường.
Bùi Tinh Dã , cô theo sát phía , cúi gầm mặt, nhưng miệng vẫn ngừng lầm bầm bực bội với tấm lưng của : "Em chỉ tới tháng thôi chứ tàn phế ."
Cũng chẳng rõ thấy . Dù thì chút ngại ngùng ban nãy của cô bỗng dưng bay biến sạch. Nhìn thấy nhấc chiếc giỏ mua hàng lên, cô tỉnh bơ gom trọn mớ b.ăn.g v.ệ si.nh trong tay, ném tuốt luốt trong giỏ.
Khóe môi Bùi Tinh Dã khẽ giật giật, tiếng nào, lẳng lặng dẫn cô tiến về khu thịt cá, rau củ. Anh hỏi cô ngày mai ăn gì để tiện thể mua nguyên liệu luôn.
"Cá hố kho tiêu, sườn xào chua ngọt." Thẩm Tân Vũ gọi món chút khách sáo.
Bùi Tinh Dã nhướng mày, sải bước đến quầy đông lạnh, cẩn thận chọn lựa cá hố và sườn non. Tiếp đó, vòng qua khu rau củ lấy thêm một khay cải rổ, vài quả cà chua, một vỉ trứng, và quên vơ thêm vài loại gia vị cần thiết.
Anh tính toán kỹ lưỡng cho bữa trưa ngày mai của hai : Ba món mặn, một món canh. Có cá, thịt, thêm rau xanh. Dinh dưỡng cân bằng, hảo đến từng chi tiết.
Thanh toán xong xuôi bước ngoài, Thẩm Tân Vũ nép sát bên , ánh mắt lấp lánh sự mong đợi. Chỉ một thắc mắc nhỏ: "Anh ơi, nấu mấy món thật chứ?"
Bùi Tinh Dã một tay che ô, một tay xách túi đồ ăn, giọng điệu ngông nghênh ngạo mạn: "Chưa từng ăn thịt lợn thì cũng thấy lợn chạy chứ? Hơn hai chục năm sống đời, ăn cơm nạp năng lượng vô ích."
Thẩm Tân Vũ hớn hở reo lên: "Anh em đỉnh quá!"
Bùi Tinh Dã: "... Con gái con lứa, năng bớt dùng từ ngữ lóng ."
Thẩm Tân Vũ: "..."
Thực tế chứng minh phũ phàng rằng: Số năm ăn cơm chẳng mối liên hệ nào với trình độ nấu nướng cả.
Sáng hôm , Bùi Tinh Dã kèm Thẩm Tân Vũ học bài đến mười giờ thì xoay bước bếp.
Vì bộ dụng cụ nấu ăn là hàng mới nguyên đai nguyên kiện, đóng cửa kính , hì hục tháo dỡ, rửa ráy cọ rửa mất hơn nửa tiếng đồng hồ. Sau đó mới bắt đầu lôi nguyên liệu từ tủ lạnh để chuẩn nấu nướng.
Thịt sườn thì còn đỡ, từng dẻ xếp ngay ngắn gọn gàng trong khay, chỉ việc rửa sạch là xong. cá hố là hàng đông lạnh nguyên con, qua sơ chế.
Bùi Tinh Dã mở video hướng dẫn điện thoại, xắn tay áo lên, dáng lắm. Anh vớ lấy chiếc kéo, lóng ngóng cắt đầu, chặt đuôi, m.ổ b.ụ.n.g moi ruột, cắt thành từng khúc nhỏ.
Sau khi chật vật sơ chế xong xuôi, sang chuẩn gia vị ướp theo video hướng dẫn, mới tá hỏa nhận trong nhà thiếu hụt trầm trọng đủ thứ: Bột năng, rượu nấu ăn, đường trắng... chẳng món nào.
Bùi Tinh Dã đành rửa tay sạch sẽ, tất tả chạy xuống cửa hàng tiện lợi chân chung cư để mua bổ sung.
Về đến nhà, lúc chui bếp thì Thẩm Tân Vũ cũng ngẩng đầu lên khỏi đống bài tập. Liếc đồng hồ gần mười hai giờ trưa, cô ngập ngừng hỏi: "Bao giờ thì cơm ăn ?"
Khóe môi Bùi Tinh Dã khẽ nhếch: "Nhanh thôi."
Giây phút , vẫn còn tràn trề tự tin. Video hướng dẫn xem xem ba , thao tác, quy trình đều "copy-paste" nguyên vẹn trong đầu.
Thế nhưng, chuyện quái quỷ gì đang diễn thế ?
Sườn trút chảo dầu nổ lách tách như pháo rang, dầu mỡ b.ắ.n tung tóe bốn phía, giơ nắp nồi chắn cũng kịp. Cuống cuồng đổ thêm nước đậy vung , mà chỉ một loáng , lớp sườn đáy chảo cháy khét lẹt, đen thui như hòn than.
Món cá hố cũng chẳng khấm khá hơn là bao. Mới lật qua lật vài đũa, thịt cá nát bươm, cuối cùng quyện thành một đống bùng nhùng, chẳng còn sót nổi một khúc nguyên vẹn.
Video hướng dẫn lừa đảo hả trời?
Thẩm Tân Vũ cắm cúi bài ở bàn ăn, thỉnh thoảng thấy những âm thanh phát từ trong bếp. Không quá ồn ào, dồn dập, nhưng vô cùng hỗn loạn và hoảng loạn.
Cô tò mò chạy tới, hé cửa kính , thò đầu gọi: "Anh ơi."
Bùi Tinh Dã vội vàng lao chặn cửa, đẩy cô trở ngoài: "Đừng đây."
"Có cần em phụ một tay ?"
"Không cần, em ngoài yên đó ."
Thẩm Tân Vũ đành lủi thủi về chỗ cũ. Mãi đến tận một giờ chiều, cánh cửa kính mới chịu mở . Người đàn ông với bộ dạng xám xịt, lem luốc bước ngoài. Anh lột chiếc áo thun ném sang một bên về phía phòng ngủ, với cô: "Trưa nay... chúng gọi đồ ăn ngoài ."
Thẩm Tân Vũ gục mặt xuống bàn, ngặt nghẽo đến mức thở nổi.
Bùi Tinh Dã chui phòng đồ, tiện tay ném thẳng chiếc áo dính đầy dầu mỡ thùng rác. Vết bỏng rộp cổ tay chắc chắn thể lặn ngay , đành lục tìm một chiếc áo thun dài tay mặc , cẩn thận kéo phẳng ống tay để che mấy vết thương đỏ tấy chướng mắt .
Cảm giác thất bại tràn trề. Anh khẽ thở dài, tự trách quá chủ quan khinh địch.
Anh mở app giao đồ ăn, bấm chọn đúng những món định nấu hôm nay, chống nạnh giữa hành lang phòng đồ, trầm ngâm đúc rút kinh nghiệm từ cú vấp ngã ê chề .
Đồ ăn giao tới, Thẩm Tân Vũ dẹp gọn bài tập sang một bên, dọn dẹp bàn ăn, bày biện bát đũa dùng bữa cùng Bùi Tinh Dã.
Cô gắp một miếng cá hố béo ngậy, bỏ bát : "Hôm nay vất vả ." Đoạn, cô cố tình kéo dài giọng điệu lanh lảnh trêu chọc: "Mấy món em cứ coi như là do tự tay nhé, ăn vẫn ngon như cả thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-22-hai-muoi-hai-ngoi-sao.html.]
Bùi Tinh Dã nhướng mày, lười biếng ngả lưng thành ghế. Rũ bỏ vẻ lúng túng trong bếp ban nãy, lập tức khôi phục dáng vẻ cao ngạo, hờ hững xuống nhân sinh. Giọng toát lên vẻ khinh khỉnh: "Anh đây thèm cái trò cướp công của khác ?"
"Anh tự tin gớm nhỉ." Thẩm Tân Vũ giả vờ xuýt xoa thán phục.
"Chờ tuần em tới, sẽ tự tay nấu cho em ăn."
"Anh chắc là ăn đấy?"
"Khinh thường ?"
"Dạ, em dám."
Thẩm Tân Vũ c.ắ.n đầu đũa, mặt mày hớn hở toe toét. Cô từng thấy ai thất bại t.h.ả.m hại mà vẫn giữ cái khí chất ngút ngàn, quý tộc đến thế.
Nếu bảo đàn ông là "đóa hoa cao lãnh", quả thực ngoa chút nào. một từ cô thấy còn phù hợp hơn, đó là "Quý công tử" - thanh lịch, kiêu ngạo. Dẫu , cô chỉ dám để trong bụng mà nghĩ thầm, tuyệt nhiên dám miệng.
Ăn xong, Thẩm Tân Vũ bàn bài tập, còn Bùi Tinh Dã thì đảm nhận việc dọn dẹp nhà bếp. Mọi thứ đấy, mới trở phòng ăn, tiếp tục công cuộc kèm cặp cô bé học hành.
"Cái trình độ toán học của em, nó còn thê t.h.ả.m hơn cả tài nấu nướng của ?"
Phải công nhận đàn ông cách xát muối tim khác. Giảng xong hai đề thi, Bùi Tinh Dã đưa tay lên xoa day mi tâm, cảm giác như tất cả mớ bòng bong của mấy bài toán dính chặt lên trán , gỡ mãi .
Thẩm Tân Vũ như điểm trúng t.ử huyệt, ngửa , đổ gục xuống lưng ghế. Mái tóc đuôi ngựa buộc lỏng lẻo tuột xuống, lọn tóc lòa xòa vắt ngang hõm cổ, phơi bày một dáng vẻ chán chường, tuyệt vọng thiết sống.
"Môn tự nhiên tệ hại đến mức , ngay từ đầu em cắm đầu học ban Tự nhiên gì?" Bùi Tinh Dã gõ cộc cộc đốt ngón tay xuống mặt bàn, kiên quyết cho cô cơ hội buông xuôi.
Thẩm Tân Vũ dán mắt lên trần nhà, khẽ nhếch mép tự giễu: "Chắc lúc đó não em chập mạch ."
Bùi Tinh Dã bật bất lực. Anh giơ tay lên, động tác giả vờ tát khuôn mặt mộc mạc son phấn của cô gái nhỏ: "Giờ chỉ tát cho em tỉnh thôi."
Thẩm Tân Vũ rụt cổ , uốn éo bò nhoài lên mặt bàn, cằm tì lên cánh tay, rên rỉ yếu ớt: "Thầy chủ nhiệm bảo lớp 11 vẫn còn cơ hội chuyển ban. Anh ơi, thấy em nên chuyển sang ban Xã hội ?"
Bùi Tinh Dã nhướng mày, trả lời thẳng mà hỏi ngược : "Em từng nghĩ trở thành thế nào ?"
Thấy cô bé vẫn ngơ ngác, cụ thể hơn: "Nói rõ hơn nhé, em định hướng thi trường đại học nào ? Hay sở thích, đam mê gì đặc biệt? Lớn lên công việc gì, sống một cuộc sống ?"
Thẩm Tân Vũ mấp máy môi, lắc đầu nguầy nguậy. Vẻ mặt đầy hoang mang. Từ đến nay, cô từng nghiêm túc suy nghĩ về những vấn đề to tát .
Ánh mắt Bùi Tinh Dã dời xuống tờ đề thi, giọng trầm : "Vậy thì chuyển sang ban Xã hội . Với thực lực hiện tại của em, ban Xã hội đúng là sự lựa chọn an hơn."
Thẩm Tân Vũ gật đầu lia lịa: "Hôm nay về trường em sẽ đơn xin chuyển với thầy chủ nhiệm ngay."
xong, cô chợt khựng , đôi mày chau: " mà... chuyển ban cần chữ ký của phụ ."
"Cứ mang đơn về đây, ký cho." Giọng đàn ông vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa sự quyết đoán thể chối cãi.
"Vâng ạ!" Thẩm Tân Vũ bật dậy ngay ngắn. Tự dưng cô cảm thấy phía một tia sáng rõ ràng, cả lâng lâng nhẹ bẫng.
Hai tháng sang Anh, thu hoạch duy nhất của Thẩm Tân Vũ là trình độ tiếng Anh cải thiện đáng kể, thậm chí còn tiến bộ vượt bậc. Thế nhưng, các môn học khác gần như dậm chân tại chỗ, nếu là thui chột.
Chỉ còn một tuần nữa là bước kỳ thi học kỳ, tình hình bi đát thế , mục tiêu qua môn e rằng cũng là một thử thách khó nhằn.
Bùi Tinh Dã lập tức vạch một chiến lược cấp tốc cho cô: Dồn lực củng cố kiến thức của hai tháng . Phần bài mới dạy gần đây tạm thời gác , cần đụng đến, đợi đến kỳ nghỉ hè sẽ bổ sung .
Bùi Tinh Dã căn dặn: "Lúc bài thi, câu nào thì nhất định cho đúng. Câu nào thì cứ đ.á.n.h lụi, cố gắng hết khả năng của là ."
Thẩm Tân Vũ ngoan ngoãn gật gù " ", cúi rạp chữa bài tập ngay nét bút chỉ dẫn của .
Ánh nắng ban chiều ấm áp, rực rỡ xuyên qua khung cửa sổ, hắt lên mặt bàn ăn, phủ lên vạn vật một lớp ánh sáng lấp lánh như đ.á.n.h phấn bắt sáng.
Chữa xong một đề thi, hai nghỉ giải lao một lát. Bùi Tinh Dã bếp bật máy pha cà phê. Trong lúc chờ máy chiết xuất, tiện tay gọt luôn cho Thẩm Tân Vũ một quả táo.
Những đề thi tiếp theo, Thẩm Tân Vũ gặm táo hì hục cày ải.
Nhìn đàn ông bưng ly cà phê đến cạnh, Thẩm Tân Vũ đặt bút xuống, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết: "Anh ơi, tên tiếng Anh của là 'Tarak' ạ?"
"Ừ."
"Anh đặt cho em một cái tên tiếng Anh ?"
"Ở bên Anh em tên ?"
"Có chứ, em đặt cho em, phèn c.h.ế.t."
Cô bé bĩu môi, vẻ mặt chán ghét mặt. Ngay đó, cô chớp chớp mắt , giọng điệu đầy mong đợi: "Anh ơi, nghĩ cho em một cái tên mới ."
Bùi Tinh Dã tựa lưng ghế, nhấp một ngụm cà phê, nét mặt lười biếng, hỏi: "Thế em đặt cho em tên gì?"
"Em thèm , dở tệ ." Thẩm Tân Vũ lắc đầu nguầy nguậy, kiên quyết giấu nhẹm.
Bùi Tinh Dã khẽ mỉm , ngước mắt cô bé. Bất giác nhớ cái buổi sáng hôm đưa cô về nhà khi xuất viện, cô bé nâng niu gom gọn những tia nắng ban mai trong lòng bàn tay, rụt rè tặng nó cho .
Hình ảnh luôn chạm góc khuất mềm yếu nhất trong trái tim .
Trầm ngâm một lát, Bùi Tinh Dã nhướng mày, cất lời: "Gọi là 'Aurora' ."
Anh cầm bút, nắn nót cái tên tiếng Anh đó ngay cạnh chữ "Thẩm Tân Vũ" bài thi, nhẹ nhàng giải thích: "Trong thần thoại La Mã, Aurora là nữ thần rạng đông, tượng trưng cho ánh bình minh."
Anh ngừng một giây, tiếp: "Anh hy vọng tương lai của em cũng sẽ rực rỡ, chói lòa như ánh nắng ban mai, luôn ngập tràn hy vọng và những điều ."
"Aurora..." Thẩm Tân Vũ lẩm nhẩm gọi tên . Cô ngước , vặn một tia nắng chiếu xiên qua xương chân mày của , khắc họa đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo càng thêm phần nam tính, cuốn hút.
Niềm vui sướng trào dâng kìm nén nổi, cô rạng rỡ: "Thích quá, thật đấy! Từ nay trở , em sẽ là Aurora."
Cô cầm bút lên, cẩn thận chép cái tên một nữa, nhẩm nhẩm trong miệng. Rồi cô luôn cả tên tiếng Anh của Bùi Tinh Dã sang bên cạnh. Hai cái tên kề , thế nào cũng thấy hài hòa, mắt.
Một luồng sóng nhỏ cuộn trào trong ngực, từng đợt bọt nước liti mang theo niềm hạnh phúc vỡ òa.
Cô híp mắt tít thò lò : "Từ giờ em cũng gọi là Tarak nhé, chịu ?"
Bùi Tinh Dã kéo bài thi của cô , phác họa một biểu đồ minh họa, hờ hững đáp gọn lỏn: "Tùy em."
Việc học phụ đạo kéo dài đến tận hơn bốn giờ chiều. Bùi Tinh Dã quăng bút xuống bàn, lười nhác ngả lưng ghế, hai cặp chân dài miên man duỗi thẳng tắp gầm bàn. Khóe mắt lướt qua cô gái nhỏ đang hì hục thu dọn sách vở.
Cô bé việc chậm rãi, chút vội vã. Mái tóc đuôi ngựa buộc lơi lỏng buông lơi gáy, cả cô tắm trong vệt nắng chiều, hệt như một đóa bồ công chớm hạ, toát lên sự nhẹ nhàng, thanh thoát đến lạ.
Bùi Tinh Dã bật thành tiếng, buông lời khen ngợi: "Nhớ hồi học cấp ba, tâm lý cũng chẳng thảnh thơi, vững vàng như em bây giờ ."
Đôi mắt Thẩm Tân Vũ cong lên, mồm mép bắt đầu nịnh nọt: "Thì thiên tài toán học đích dạy kèm cho em đây , em còn gì cuống lên nữa?"
xong, cô sực nhớ điều gì: "Tarak , hồi cấp ba điểm của chắc cao chót vót nhỉ? Tâm lý ? Anh thấy học hành dễ như ăn kẹo mới đúng chứ."
Người đàn ông nhướng mày, đuôi mắt hếch lên để lộ một tia kiêu ngạo hiếm thấy: "Thực thời cấp ba, chỉ học đúng một năm thôi."
"Hả?" Thẩm Tân Vũ kinh ngạc, đôi mắt nai con mở to hết cỡ, "Ba năm cấp ba, chỉ học một năm á? Rồi thi đỗ luôn Đại học Thụy Kinh ?"
Đây chính là cảnh giới của thiên tài trong truyền thuyết đấy ư?
Thế nhưng, nhẩm tính tuổi tác, bằng tuổi trai Thẩm Bạc Kiều của cô mà. Đâu thấy học vượt lên đại học sớm ?
"Thế hai năm còn , Tarak , gì thế?"
Sự tò mò dâng lên đến đỉnh điểm. Thẩm Tân Vũ kéo khóa balo cái "roẹt", dựng nó bàn, trực giác mách bảo hai năm đó chắc chắn cất giấu một câu chuyện kinh thiên động địa. Cô háo hức giãi bày.
Bùi Tinh Dã chỉ nhếch mép nhẹ, tuyệt nhiên hở nửa lời.
Anh uể oải dậy, đẩy gọn chiếc ghế gầm bàn, tiện tay xách luôn chiếc balo của cô bé lên: "Đi thôi."
Biết thể cạy miệng nữa, Thẩm Tân Vũ đành ngoan ngoãn nối gót theo , rời khỏi nhà để trường.
Đến cổng trường, Bùi Tinh Dã tấp xe lề cùng Thẩm Tân Vũ bước xuống.
Băng qua đường, dẫn cô rẽ một sạp trái cây, tự tay lựa vài hộp hoa quả tươi ngon bắt cô xách trường ăn dần.
Thẩm Tân Vũ ôm khư khư mấy hộp trái cây trong lòng, đầu ngẩng cao đầy kiêu hãnh ánh mắt ghen tị của đám bạn xung quanh.
Có trai cưng chiều thì đúng là sướng rơn, thế ông của cô còn là một soái ca cực phẩm cơ chứ!
Người đàn ông diện chiếc áo thun đen tay dài, n.g.ự.c in một họa tiết cực ngầu. Dáng cao ráo, thanh tú lọt thỏm giữa đám nam sinh choai choai nhưng tỏa khí chất thiếu niên hừng hực sức sống, áp đảo bọn họ.
Thẩm Tân Vũ thầm nghĩ, giá mà thể vác một cây cờ , dắt diễu hành một vòng quanh trường cho oai thì mấy.
Vì thế, bước đến cổng trường, Thẩm Tân Vũ đ.á.n.h bạo lên tiếng rủ rê: "Tarak, trường với em . Lát nữa căng tin mở cửa, em bao ăn món thịt viên sư t.ử ngon nhất trường em luôn."
Bùi Tinh Dã lủng lẳng chùm chìa khóa ô tô tay. Anh dừng bước ngay trong tầm mắt của cô thiếu nữ, khóe môi khẽ cong lên: "Em thích thì cứ ăn nhiều , tối nay hẹn ."
Thẩm Tân Vũ tò mò: "Hẹn gì ạ?"
Bùi Tinh Dã như lệ thường, buồn đáp trả. Đôi mắt lướt xung quanh. Từng đám học sinh theo tốp, đuổi bắt trêu đùa , thanh xuân rực rỡ ngập tràn. Đặc biệt là mấy nhóc, cứ lướt qua đám nữ sinh là tiếng càng cố tình vống lên phô trương.
Sắc mặt trầm xuống, nghiêm giọng cảnh cáo cô gái nhỏ mặt: "Ở trường lo mà học hành cho t.ử tế, cấm tuyệt đối chuyện yêu đương, ?"
Chủ đề chuyển hướng đột ngột quá, Thẩm Tân Vũ nghẹn họng, làu bàu: "Em bảo là mà."
Rồi cô chằm chằm thẳng mắt , phản pháo sắc lẹm: "Tarak, tối nay hẹn, là hẹn hò yêu đương ?"
"Em quan tâm chuyện yêu đương thế cơ ?" Bùi Tinh Dã đột nhiên bật , âm cuối kéo dài mang theo vẻ hư hỏng, lưu manh: "Anh đố em đấy."
Thẩm Tân Vũ bĩu môi. Lời đáp trả còn kịp thoát khỏi miệng, thấy đàn ông bồi thêm một câu: "Sau em đừng gọi tên tiếng Anh của nữa."
"Tại ạ?"
"Cứ gọi là trai ." Ánh mắt dừng khuôn mặt cô, giọng điệu trong trẻo, rành rọt: "Tên tiếng Anh của ai gọi cũng , nhưng hai tiếng ' trai' thì chỉ em đặc quyền gọi thôi."
Thẩm Tân Vũ sững sờ. Đáy mắt cô đột ngột bừng sáng như ngọn lửa nhỏ, gật đầu thật mạnh một cái.
Bước trong khuôn viên trường học, ánh nắng ráng chiều hắt xiên qua vai cô. Cô đầu , vẫy tay vẫy chân ngừng, cất giọng lanh lảnh, ngọt ngào: "Anh ơi, tuần về nhà gặp nha!"