Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 26: Hai Mươi Sáu Ngôi Sao
Cập nhật lúc: 2026-07-09 07:09:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiếc xe lao vun vút trong đêm. Khi tới bệnh viện, Bùi Tinh Dã ôm Thẩm Tân Vũ suốt cả quãng đường, nhất quyết để chân cô chạm đất lấy một bước.
Bình thường mỗi khi đau bụng kinh, Thẩm Tân Vũ c.ắ.n răng chịu đựng cho qua. Lúc đau dữ dội nhất, cô cũng chỉ uống vài viên t.h.u.ố.c giảm đau, chứ từng bệnh viện khám bao giờ.
Trong tiềm thức của cô, việc bệnh viện vì chuyện thấy ngượng ngùng, giống như đang quá chuyện lên.
giờ đây, cuộn tròn trong vòng tay của đàn ông, che chở ấp ủ, sự ngượng ngùng bỗng chốc tan biến, đó là cảm giác ấm áp, an lòng đến lạ.
Bệnh viện hết giờ khám bệnh ngoài giờ. May mắn là Bùi Tinh Dã liên hệ với bác sĩ Khương, Trưởng khoa Phụ khoa, tối nay bác sĩ đang ca trực.
Bùi Tinh Dã ôm Thẩm Tân Vũ thẳng phòng việc của bác sĩ.
Hai bên kịp chào hỏi nhiều, bác sĩ Khương trực tiếp xoa nắn vùng bụng của Thẩm Tân Vũ một lúc, bắt mạch cho cô. Sau khi tìm hiểu thêm vài triệu chứng, bác sĩ cơ bản phán đoán ban đầu.
Tuy nhiên, với tinh thần cẩn trọng, bác sĩ vẫn đặt thêm vài câu hỏi như: "Cháu bạn trai ? Đã từng quan hệ t.ì.n.h d.ụ.c ?"
Thẩm Tân Vũ đang ghế bỗng ngẩng phắt đầu lên. Khuôn mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt, nhưng đôi mắt nai thì mở to hết cỡ: "Dạ , cháu từng ạ."
Cô bất giác đầu Bùi Tinh Dã, trong mắt tràn ngập sự bối rối và tủi .
Bùi Tinh Dã ngay phía cô, một tay đặt nhẹ lên vai cô. Anh cúi đầu, khẽ khàng an ủi: "Bác sĩ Khương chỉ hỏi theo đúng quy trình khám bệnh thôi, em đừng căng thẳng."
Sau đó, bác sĩ Khương với ánh mắt kiên định, : "Đứa nhỏ nhà cháu ngoan, những vấn đề đó ạ."
Bác sĩ Khương hiền từ mỉm : "Bác là mà."
Tiếp đó, bác sĩ tiến hành các bước khám bệnh chuyên môn gồm: vọng, văn, vấn, thiết (, , hỏi, bắt mạch), và kê cho cô vài tờ giấy xét nghiệm.
Khi kết quả, bác sĩ Khương giải thích cho hai rằng, kỳ kinh nguyệt mà Thẩm Tân Vũ nhầm tưởng là "bà dì nhỏ" thực chất chỉ là hiện tượng chảy m.á.u trong thời kỳ rụng trứng. Còn cơn đau quặn cô đang chịu đựng hiện tại mới chính là kỳ kinh nguyệt thực sự.
"Tình trạng tuy phổ biến, nhưng với cô bé, mới 16 tuổi xuất hiện những triệu chứng như thì cần lưu ý đặc biệt."
Bác sĩ Khương đề xuất phương án điều trị ưu tiên bằng Đông y. Suy cho cùng, Thẩm Tân Vũ còn nhỏ tuổi, việc bồi bổ và điều hòa thể chất từ gốc rễ là phương án tối ưu. Tuy nhiên, t.h.u.ố.c Đông y thì sắc uống hàng ngày và cần duy trì liên tục ít nhất hai tháng.
"Người nhà ngại phiền phức ? Hơn nữa t.h.u.ố.c Đông y đắng, cháu bé chịu uống ? Nếu thì đành dùng t.h.u.ố.c Tây thôi."
Nói xong, bác sĩ Khương liếc Thẩm Tân Vũ.
Thẩm Tân Vũ tựa ghế. Sau khi uống hai viên t.h.u.ố.c giảm đau bụng kinh, tinh thần cô khá hơn đôi chút. Nghe bác sĩ hỏi, cô ngước mắt lên đàn ông.
"Vậy dùng t.h.u.ố.c Đông y ạ." Bùi Tinh Dã vòng tay ôm hờ lấy vai cô, cô đưa quyết định.
Bác sĩ Khương gật đầu, cầm bút lên bắt đầu kê đơn thuốc.
Nhớ điều gì đó, Bùi Tinh Dã dặn thêm: "Bác sĩ Khương phiền luôn cho cháu những món ăn nên tẩm bổ và những món cần kiêng kỵ trong thời gian uống t.h.u.ố.c với nhé."
"Được thôi."
Thẩm Tân Vũ chu môi, nhưng khi chạm ánh mắt của Bùi Tinh Dã, cô ngoan ngoãn cúi đầu xuống.
Trên đường về, Bùi Tinh Dã cố tình vòng qua một siêu thị. Thẩm Tân Vũ xuống xe mà co ghế phụ đợi .
Một lát , cô thấy đàn ông xách lỉnh kỉnh đủ thứ đồ. Ngoài chiếc nồi đất chuyên dụng để sắc thuốc, còn đặc biệt mua thêm một chiếc rây lọc cặn thuốc, cùng vài nguyên liệu nấu ăn giúp bổ máu, dưỡng khí. Trông như thể đang chuẩn tinh thần cho một "chiến dịch" dài .
Về đến nhà, Thẩm Tân Vũ thẳng phòng , sách, Bùi Tinh Dã cũng phiền cô thêm.
Sáng hôm thức dậy, tinh thần Thẩm Tân Vũ hơn nhiều. Cô dụi mắt ngang qua bếp, chợt sững khi thấy cửa kính dán một tờ "Lệnh cấm".
Trên đó rõ ràng, rành mạch những món ăn mà cô tuyệt đối kiêng kỵ. Từng dòng chữ xếp hàng ngay ngắn, mấy hàng đầu tiên còn bôi đen và in cỡ chữ lớn đặc biệt đập mắt. Đều là những món tủ của cô.
Nào là gà rán, thịt nướng, que cay, khoai tây chiên, tôm hùm đất xào cay, bún ốc, sữa, kem...
Đã thì chớ, từ trong bếp còn tỏa mùi t.h.u.ố.c Bắc nồng nặc. Từng đợt, từng đợt khói bốc lên, đắng ngắt đến nghẹt thở.
Thẩm Tân Vũ ấp mặt cửa kính kêu gào t.h.ả.m thiết. Bùi Tinh Dã mặc một chiếc áo phông thể thao cộc tay bước tới, khóe môi nhếch lên một nụ .
Anh đoán phản ứng của cô. Anh túm lấy cổ áo gáy cô, xách cô khỏi cửa kính cứ như xách một con mèo con .
Khi cô vững, Bùi Tinh Dã gõ gõ ngón tay lên tờ lệnh cấm: "Mấy món là cấm em ăn , mà là kiểm soát lượng. Từ nay về , lượng ăn bao nhiêu sẽ do quyết định."
Ngón tay thon dài của khoanh một vòng tròn hàng đồ ăn đầu tiên: "Tất cả những món cộng , mỗi tuần em chỉ phép ăn một ."
"Chỉ một thôi á?" Thẩm Tân Vũ rên rỉ than vãn: "Anh thà để em c.h.ế.t đói luôn còn hơn. Ngoài những thứ , em còn gì ngon để ăn nữa ?"
"Bên ." Bùi Tinh Dã kéo cánh cửa kính . Thì mặt của tờ lệnh cấm còn chữ, liệt kê hàng loạt các loại rau củ quả cô nên ăn nhiều, chủng loại cũng vô cùng phong phú.
Mặt giấy đó hướng trong bếp, chủ yếu là để Bùi Tinh Dã tự nhắc nhở bản khi chợ mua thức ăn nấu nướng cho cô gái nhỏ.
"Với cái chế độ ăn uống thế , em mà cao lên nữa?"
Thẩm Tân Vũ thở vắn than dài, nhón gót chân lên đo thử chiều cao của với bờ vai của .
Hiện tại cô cao 1m69, trong đám con gái cũng xếp hàng cao ráo . mỗi khi đàn ông , cô luôn cảm giác lép vế hẳn một khúc, nên lúc nào cô cũng ao ước cao thêm chút nữa.
"Em mười sáu tuổi , còn đòi cao nữa?"
Bùi Tinh Dã đặt tay lên đỉnh đầu cô, vỗ vỗ vài cái như đập quả bóng, tiện mồm đả kích luôn: "Chỉ mọc mà mọc não thì lớn lên cũng vô dụng thôi."
Thẩm Tân Vũ: "..."
Chưa đợi cô kịp phản ứng, cúi đầu liếc cổ chân trần lộ ống quần ngủ của cô, cau mày : "Đi tất ."
"Em lạnh."
"Không lạnh cũng ."
Bùi Tinh Dã dùng ánh mắt áp chế, chằm chằm cô gái nhỏ cho đến khi cô lề mề về phòng, mới bếp, xem chừng ngọn lửa sắc thuốc.
Đợi Thẩm Tân Vũ xỏ tất xong xuôi bước ngoài, mới khỏi bếp, dặn dò: "Còn mười phút nữa là tắt bếp , em đ.á.n.h răng rửa mặt , xong xuôi thì tắt bếp nhé."
Chuyện thể lơ là , Thẩm Tân Vũ đáp lời.
Bùi Tinh Dã sải những bước chân dài phía cửa. Mới nửa đường, ngoắt : "Bây giờ chạy bộ. Mấy ngày nay sẽ tạm tha cho em, đợi hết kỳ thì em chạy bộ cùng đấy nhé."
Thẩm Tân Vũ bĩu môi, đang định mở miệng từ chối thì đàn ông ngước mắt lên , giọng điệu nghiêm túc: "Không cãi."
Thẩm Tân Vũ hừ nhẹ một tiếng: "Anh daddy phong kiến đấy ?"
Nghe , Bùi Tinh Dã bật , chút giận dữ. Anh đến tủ giày, giày đáp trả: "Anh mà là daddy phong kiến thật thì giờ em còn cơ hội đó cãi láo với ?"
Thẩm Tân Vũ lầm bầm phàn nàn lẽo đẽo theo lưng : "Hôm nay em ăn súp hồ lạt (Hồ lạt thang - Món canh đặc sánh nấu cùng tiêu và ớt)."
Bùi Tinh Dã mở cửa , nhạt: "Vừa mới là daddy phong kiến, xong coi lệnh cấm của như đồ bỏ xó ngay ?"
Thấy cô gái nhỏ vò đầu bứt tai sắp sửa bùng nổ, mỉm dịu dàng: "Anh mua bánh bao chiên cho em nhé, hoặc mì trộn khô cũng ."
"... Bánh bao chiên, thêm bát canh xương hầm nữa ạ."
Bắt đầu từ ngày hôm đó, Thẩm Tân Vũ cảm nhận rõ rệt sự nghiêm khắc của Bùi Tinh Dã dành cho . Hàng ngày quản lý cô đủ thứ chuyện đời, gọi là "daddy phong kiến" quả thực sai chút nào.
"Daddy phong kiến" chỉ kiểm tra bài vở của cô hàng ngày, mà còn lục tung cả cặp sách của cô lên nữa. Anh lôi sạch đống đồ ăn vặt của cô , ép cô to bảng thành phần in bao bì, bắt cô tự đếm xem trong đó chứa bao nhiêu loại chất phụ gia, đó cô tự tay ném tất cả thùng rác.
Thế vẫn xong, còn bắt cô thề thốt từ nay về mua nữa, nếu thành tích học tập sẽ rớt thê thảm.
[Ác độc quá mất.] Thẩm Tân Vũ nhắn tin cho Lăng Lỵ, tuôn một tràng ấm ức kể lể.
Lăng Lỵ lớn: [Daddy nhà đúng là cách bóp chẹt mà.]
Không chỉ cấm ăn vặt, "daddy phong kiến" còn nhúng tay cả chuyện ăn mặc của cô.
Những chiếc váy ngắn mới mua của cô giờ chỉ phép mặc ở nhà. Muốn diện váy đường thì bắt buộc là váy dài quá đầu gối, hơn nữa còn ép mặc quần bảo hộ và tất.
Quần bảo hộ thì cô mặc , nhưng mà: "Ai mặc váy mà tất chứ? Quê c.h.ế.t !"
"Thế thì mặc quần dài." "Daddy phong kiến" vẫn chút lung lay.
Thẩm Tân Vũ bĩu môi hờn dỗi. Cuối cùng, cô đành mua thật nhiều loại tất khác để phối với váy. Chẳng ngờ, vô hình trung cô nâng tầm gu ăn mặc của lên một bậc.
những chuyện đó vẫn là gì, so với việc uống t.h.u.ố.c Bắc thì đúng là "muỗi".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-26-hai-muoi-sau-ngoi-sao.html.]
Thứ t.h.u.ố.c Bắc màu nâu đen sền sệt, mỗi ngày hai bát sáng tối, đắng đến tê dại cả cuống lưỡi. Lần đầu tiên uống, cô suýt nữa nôn thốc nôn tháo. Vật vã cả nửa tiếng đồng hồ, khuôn mặt xinh nhăn nhó như quả táo tàu, cô mới gắng gượng nuốt mấy ngụm.
May mà lúc đó Bùi Tinh Dã giống như ảo thuật, từ trong túi móc một gói kẹo xí , dụ dỗ dỗ dành cô mới uống hết. Thế nhưng, kết quả là gì? Anh bóc vỏ kẹo, đưa cho cô đúng một viên.
Thẩm Tân Vũ bàng hoàng nhận lừa một vố đau đớn: "Chẳng bảo uống hết t.h.u.ố.c sẽ đưa cả gói kẹo cho em ?"
Bùi Tinh Dã nhếch mép, liếc viên kẹo xí gọn trong lòng bàn tay cô: "Đây chẳng là đưa cho em ?"
"Chỉ một viên thôi á? Anh lừa con nít ."
"Em cũng tự nhận thức rõ ràng về bản đấy chứ."
"..."
Viên kẹo xí tan trong miệng, hòa quyện với vị t.h.u.ố.c còn sót , tạo một hương vị chẳng gọi là gì. dù cũng đỡ hơn là cái vị đắng chát thuần túy .
Giống hệt như khi cô đối diện với khuôn mặt lạnh lùng vô tình, nhưng vô cùng tuấn tú thanh tao của đàn ông , yêu hận.
Thẩm Tân Vũ đưa đầu lưỡi l.i.ế.m lớp kẹo ngòn ngọt, giơ cả hai ngón tay cái lên dí sát mặt : "Anh ơi, trai thật đấy! Đẹp trai đến mức thần phật cũng phẫn nộ!"
Người đàn ông mặt đổi sắc: "Cảm ơn."
Chuỗi ngày uống t.h.u.ố.c cũng qua , kỳ kinh nguyệt trôi qua êm ả. Thẩm Tân Vũ quên béng lời hứa chạy bộ buổi sáng từ bao giờ, nhưng Bùi Tinh Dã thì nhớ rõ mồn một.
Sáng nào cũng đúng 6 giờ, như một chiếc đồng hồ báo thức lên dây cót kỹ lưỡng, gọi cô dậy đúng giờ.
Ngoài trời ánh sáng lờ mờ, sương mù giăng giăng, cả thế giới và cô đều đang trong trạng thái ngái ngủ, vật vờ. Bùi Tinh Dã kéo Thẩm Tân Vũ khỏi cửa của khu chung cư, chạy về phía bờ sông hộ thành.
"Anh ơi, chắc , em tuổi con rùa, phương châm sống của em là tĩnh tại cơ."
Thẩm Tân Vũ bước thấp bước cao, lết từng bước nặng nề, miệng ngừng lải nhải, một ngày vẽ đủ 800 cái cớ.
Bùi Tinh Dã lạnh một tiếng, tóm chặt lấy cổ tay cô: "Vậy thì trùng hợp quá, tuổi con báo, em rơi tay là toi đời ."
Mặc cho cô gái nhỏ giãy giụa, ăn vạ, thậm chí là nũng, cầu xin, vẫn dửng dưng lay chuyển, cứ thế kéo tay cô tiến về phía .
Gió ban mai mang theo lạnh của dòng sông vuốt ve gò má, những cành liễu rủ khẽ mơn trớn đôi vai. Sương giăng mờ mịt mặt sông, mùi cỏ xanh ngai ngái hòa cùng hương vị ẩm ướt của đất sộc mũi.
Anh dạy cô cách điều chỉnh nhịp thở, phối hợp vận động tay chân. Ngày đầu tiên 500 mét, ngày thứ hai 800 mét, tăng dần cách một cách bài bản.
Nửa tháng , Thẩm Tân Vũ thể bám gót chạy hết chặng đường vài cây . Ngay cả bản cô cũng thấy thật kỳ diệu. Dù chống hai tay lên đầu gối thở hồng hộc, khóe môi cô vẫn bất giác cong lên nụ . Khung cảnh hai bên bờ sông cũng vì thế mà trở nên rạng rỡ lạ thường.
Và cũng từ dạo , Bùi Tinh Dã còn mua đồ ăn sáng đem về nhà nữa. Thay đó, dẫn cô gái nhỏ qua cây cầu cổ, rẽ sang khu phố cũ bên sông.
Khu phố cũ hẹp và trải dài, cành lá hai bên đường đan xen . Dọc con phố là những dãy cửa hàng cũ kỹ san sát, phần lớn là các quán ăn vặt. Quán nào cũng bày vài bộ bàn ghế gỗ vuông vắn cửa. Mùi thơm lan tỏa tứ phía, khói bốc nghi ngút. Các loại bánh trái, đồ ăn vặt bày bán đa dạng, hương vị mặn ngọt đan xen len lỏi khứu giác từng .
"Oa, tuyệt quá, sớm cho em chứ."
Thẩm Tân Vũ cứ thấy quán nào đông là chen , lựa chọn những món thích.
Bùi Tinh Dã theo sát phía cô, chịu trách nhiệm thanh toán và giữ chỗ. Đôi mắt đen láy của in hình ánh nắng ban mai rực rỡ của mùa hạ, trong vắt và đầy sức sống.
Thoáng cái đến cuối tháng 7, lớp học thêm vẫn diễn theo đúng tiến độ, tập trung việc hệ thống và củng cố kiến thức. Tiến độ vô cùng phù hợp với Thẩm Tân Vũ. Cộng thêm sự giám sát và kèm cặp sát của Bùi Tinh Dã, thành tích học tập của cô tiến bộ vượt bậc, gần đạt mức trung bình khá.
Về phần bồi bổ sức khỏe, Bùi Tinh Dã càng chú tâm từng chi tiết nhỏ nhặt nhất. Ngoài việc kiểm soát chặt chẽ chế độ ăn uống và tập luyện, cứ đúng 7 ngày đưa cô đến bệnh viện tái khám với bác sĩ Khương để điều chỉnh đơn thuốc.
Trong tái khám gần nhất, khi bắt mạch xong, bác sĩ Khương nắn nắn cánh tay và bờ vai của Thẩm Tân Vũ, hài lòng gật gù khen ngợi: "Cô bé dạo chắc khỏe nhiều đấy, hơn hẳn so với đầu tiên đến khám."
Bùi Tinh Dã nhướng mày, ý thoáng lướt qua đáy mắt, gật đầu tỏ vẻ đồng tình.
Thẩm Tân Vũ thì chẳng vui vẻ chút nào. Lấy t.h.u.ố.c Đông y xong, đường về, cô thượt ghế phụ, ủ rũ mặt: "Từ 'chắc khỏe' dùng để miêu tả con gái, thì gì là ho cơ chứ?"
Bùi Tinh Dã tay vần vô lăng, khóe mắt liếc cô, bảo: "Chắc khỏe thì chứ , đó là vẻ của sự khỏe mạnh."
Cô gái nhỏ bên cạnh cuộn tròn ghế, vóc dáng mảnh khảnh dây an tôn lên những đường cong mềm mại. Cổ áo phông cổ tròn rộng, để lộ một phần xương quai xanh thanh mảnh. Khi cô cúi đầu, đường cong thanh thoát của gáy nối liền với cổ áo. Vài lọn tóc lòa xòa khẽ đung đưa trong gió.
Theo tiêu chuẩn của , cô gái nhỏ hiện tại vẫn thể gọi là "chắc khỏe" , nhưng khỏe mạnh hơn nhiều, vóc dáng cũng xinh hơn.
Thế nhưng Thẩm Tân Vũ thở dài não ruột: "Con gái chẳng cứ yểu điệu thục nữ, mỏng manh như cành liễu gió mới gọi là ạ?"
"Cái đó gọi là bệnh hoạn, ."
" phần lớn đều chuộng cái vẻ bệnh hoạn đó mà." Thẩm Tân Vũ bấu bấu cánh tay : "Nhỡ em lớn lên chắc khỏe quá, ma nào thèm thích thì ?"
"Trong đầu nghĩ ngợi linh tinh gì thế? Lại rửng mỡ yêu đương chứ gì?" Bùi Tinh Dã nhướng mày, giọng điệu bỗng chốc trở nên nghiêm nghị.
Thẩm Tân Vũ thầm kêu . Vốn dĩ định mượn cớ để biểu tình vụ chạy bộ buổi sáng, ai dè rước họa . Muốn chữa cháy cũng kịp nữa , đành ngoan ngoãn giáo huấn một bài.
Trong lúc vô thức đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý, cô mở hộp tỳ tay thì thấy một cuốn bằng lái xe trong đó, bèn tò mò lấy xem.
Bằng lái mang tên Bùi Tinh Dã, ảnh thẻ đó chụp từ hai năm . Những đường nét góc cạnh, sắc lạnh gương mặt đàn ông thu gọn trong khung hình nhỏ bé, toát lên sức hút mạnh mẽ của một thiếu niên. Đuôi mày sắc lạnh, ánh mắt ngạo nghễ, ngay cả bố cục cứng nhắc của một bức ảnh thẻ cũng giấu nổi cái vẻ kiêu ngạo từ trong cốt tủy .
"Anh trai em trai quá trời." Thẩm Tân Vũ thật lòng trầm trồ cảm thán. Nhìn xuống ngày tháng năm sinh, sinh nhật chính là cuối tháng . Cô sang chớp chớp mắt : "Anh ơi, sắp đến sinh nhật , định tổ chức thế nào ạ?"
Cô vẫn còn nhớ cô đồng nghiệp ở công ty cứ nhăm nhe tổ chức sinh nhật cho , còn tặng quà cho nữa cơ.
Lúc Bùi Tinh Dã mới giãn cơ mặt, mỉm : "Đưa em về nhà ăn cơm."
"Nhà nào cơ ạ?"
"Nàng dâu xí kiểu gì chẳng mắt bố chồng, cô em gái xí kiểu gì chẳng mắt ông bà nội."
"Vừa nãy mới bảo em chắc khỏe cơ mà, giờ chê em xí ?"
"Thế theo em, chắc khỏe với xí cái nào hơn?"
"Tất nhiên là chắc khỏe ."
"Thế thì em cứ chắc khỏe ."
"..."
Có ai như cơ chứ?
Thẩm Tân Vũ bĩu môi. Đây chẳng là hiệu ứng "dỡ mái nhà" trong tâm lý học ? Khi đưa một lựa chọn mà bạn khó lòng chấp nhận, sẽ đưa thêm một lựa chọn tồi tệ hơn nữa. Thế là cái lựa chọn ban đầu bỗng trở nên dễ dàng chấp nhận hơn.
Thẩm Tân Vũ hừ nhẹ một tiếng. Chỉ IQ của đàn ông quá cao, cô mưu mẹo cỡ nào cũng đọ .
nghĩ đến cuộc gặp gỡ sắp tới, cô việc quan trọng hơn cần bận tâm. Thẩm Tân Vũ bất giác thẳng lưng lên, những ngón tay bồn chồn xoắn vạt áo, tỏ vẻ căng thẳng: "Em cần chuẩn gì ạ?"
Bùi Tinh Dã bật , trêu: "Em cứ là chính thôi, bọn họ ăn thịt mà sợ."
"Xì."
Thẩm Tân Vũ ngoảnh mặt ngoài cửa sổ, chợt nhớ đến Triệu Họa Nịnh, mang phong thái thanh lịch, quý phái của . Ngay đầu tiên gặp mặt, bà quan tâm đến cô .
Còn cả bà nội nữa, dù gặp mặt nhưng cô thưởng thức sủi cảo do chính tay bà nhiều . Một bà gói những chiếc sủi cảo ngon đến thế, chắc chắn là một bà tuyệt vời.
Nghĩ đến đây, tâm trạng Thẩm Tân Vũ vui vẻ trở , cô vô cùng mong ngóng đến ngày sinh nhật Bùi Tinh Dã.
đó, cô thể ngờ rằng tình cờ gặp gỡ những bạn của Bùi Tinh Dã . Mà chính xác hơn, là tự tay cô rước họ đến tận cửa nhà.
Chiều tối thứ Sáu hôm , Bùi Tinh Dã tan liền chạy qua Đại học Thụy Kinh việc, nên dặn Thẩm Tân Vũ tự xe buýt về nhà.
Lúc hai gọi điện thoại, Thẩm Tân Vũ thỏ thẻ ăn tôm hùm đất. Cái món chiễm chệ ngay hàng đầu trong "lệnh cấm" , cô nhịn thèm suốt cả một tuần trời , đến cả xương cụt cũng râm ran cảm giác thèm thuồng, chỉ mong chờ một bữa tôm hùm đất trò tối nay thôi.
Bùi Tinh Dã khẽ. Dòng âm thanh truyền qua điện thoại trầm ấm dịu dàng, hiếm hoi phá lệ chiều ý cô, đặt đồ ăn giúp cô.
Thế nhưng thời gian chờ đợi đồ ăn giao đến quả là dài dằng dặc.
Thẩm Tân Vũ về đến nhà, đợi gần một tiếng đồng hồ chuông cửa màn hình mới reo lên.
Thế nhưng, hiện lên màn hình là shipper, mà là hai nam một nữ.
Hai đàn ông cô quen. Trên tay họ xách lỉnh kỉnh những hộp lớn hộp nhỏ, chắc là tôm hùm đất và đồ ăn. Còn phụ nữ cạnh đang đưa tay vuốt những lọn tóc mai lòa xòa. Cô mặc một bộ váy ngắn bó sát ôm trọn những đường cong cơ thể thanh lịch, chiếc túi xách nhỏ xíu xinh xắn cổ tay tỏa ánh sáng nhờ nhạt.
Dù chỉ qua một chiếc màn hình điện tử, nhưng khí chất sắc sảo lạnh lùng của phụ nữ vẫn khiến choáng ngợp.
Ngón tay Thẩm Tân Vũ khựng nút mở cửa trong một giây. Dù đây chỉ mới qua một từ cách xa, nhưng giờ phút , cô nhận phụ nữ đó ngay lập tức.
Chính là chị xinh , "sắc nước hương trời" mà cô từng nhầm là bạn gái của Bùi Tinh Dã dạo nọ.