Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 27: Hai Mươi Bảy Ngôi Sao

Cập nhật lúc: 2026-07-09 07:10:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đầu óc Thẩm Tân Vũ chợt lóe lên một tia sáng. Cô ấn nút mở cửa, chạy ngay về phòng để quần áo.

Thời gian tuy eo hẹp, nhưng mục tiêu của cô thì vô cùng rõ ràng. Lục tìm trong tủ quần áo chiếc áo hai dây mới mua, cô mặc vội .

Chiếc áo mang sắc xanh bạc hà tươi mát, viền ren tinh xảo, thiết kế ôm sát cơ thể, khéo léo để lộ vòng eo con kiến mảnh khảnh. Cô kết hợp cùng một chiếc váy xếp tầng bồng bềnh màu trắng tinh khôi theo phong cách ballet. Dưới những lớp váy bồng bềnh là đôi chân thon dài, trắng nõn nà. Mỗi nhịp bước chân, tà váy khẽ tung bay, mang đến một cảm giác vô cùng thanh thoát và uyển chuyển.

Bộ trang phục toát lên vẻ thanh thuần, ẩn chứa một sức quyến rũ c.h.ế.t . Sự đan xen giữa vẻ ngây thơ của thiếu nữ và sức hấp dẫn của một phụ nữ trưởng thành tạo nên một nét gợi cảm khó cưỡng .

Thẩm Tân Vũ gương ngắm nghía bản hết đến khác. Chẳng hiểu khao khát thể hiện bản và ý chí quyết thắng từ trỗi dậy trong cô mãnh liệt đến thế. Trong đầu cô lúc ngập tràn hình ảnh của chị xinh . Dù mong mỏi nhan sắc của sẽ vượt mặt đối phương, nhưng ít nhất cũng thể kém cạnh quá nhiều.

Hơn nữa, bây giờ cô mang danh nghĩa là em gái của Bùi Tinh Dã. Trước mặt bạn bè của , cô càng lý do và trách nhiệm giữ thể diện cho , cũng như cho chính .

Tiếng chuông cửa vang lên. Thẩm Tân Vũ vơ vội bộ quần áo nhét tủ, rút thêm một chiếc khăn choàng voan khoác nhẹ lên vai mới mở cửa.

Nói gì thì , ngoài phụ nữ thì vẫn còn hai đàn ông nữa, cô vẫn giữ chừng mực, thể ăn mặc quá hớ hênh .

Cánh cửa hé mở, Thẩm Tân Vũ hai giọng đầy nhiệt tình nã tai.

"Chào em gái nhỏ." Du Tiêu xách hộp đồ ăn đung đưa tay, đôi mắt hoa đào híp : "Em là Thẩm Tân Vũ đúng ? Cứ gọi Du nhé."

Trì Thanh Dã cũng kém cạnh, rướn sát tới tỏ vẻ thiện: "Còn Trì của em. Bọn là bạn nối khố của Bùi thiếu gia, lớn lên cùng trong một khu đại viện đấy."

Hắn nghiêng đầu săm soi cô, giọng điệu tỏ vẻ thiết: "Này, em gái Thẩm, hình như bọn từng gặp đấy, em nhớ ?"

Thẩm Tân Vũ dội b.o.m bằng một loạt câu chào hỏi dồn dập đến kịp phản ứng. Cô nhoẻn một nụ ngoan ngoãn, lắc đầu.

"Có lái con Ducati đuổi theo chiếc Mercedes của Bùi thiếu gia ." Trì Thanh Dã hào hứng khua chân múa tay: "Mẹ kiếp, lúc chuẩn vượt lên thì đạp phanh cái 'kít', chặn ."

Du Tiêu lườm một cái, hả hê bồi thêm một câu chửi: "Đáng đời."

Thẩm Tân Vũ chợt nhớ . Lúc đó đội mũ bảo hiểm nên cô rõ mặt. Giờ kỹ , dáng vẻ cũng khôi ngô tuấn tú phết.

"Hóa , em chào Trì ạ." Thẩm Tân Vũ rạng rỡ.

Du Tiêu cũng chịu lép vế, giơ cao hộp đồ ăn lên: "Lần Bùi thiếu gia dẫn em đến tiệm của ở đó. Lần đích giao hàng tận nơi cho em đấy nhé."

Khóe mắt khẽ nhướng lên, mang theo vài phần lả lơi, trêu ghẹo: "Dịch vụ của như thế là đủ chứ hả?"

Thẩm Tân Vũ mỉm . Cô hùa theo, mở to hai mắt, bộ mặt kinh ngạc: "Thì Du chính là ông chủ của tiệm 'Hỏa Diệm Núi Lửa' ạ, ngưỡng mộ lâu, ngưỡng mộ lâu."

Cô rút từ tủ giày vài đôi dép trong nhà dùng một , đưa cho khách. Ánh mắt cô lướt về phía Lương Văn Kiều nãy giờ vẫn im lặng phía : "Xin chào , chào ạ."

Hai đầu giày xách hộp đồ ăn trong. Lương Văn Kiều cuối cùng, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên. Ánh mắt cô lướt từ ngọn tóc của Thẩm Tân Vũ xuống tận đầu ngón chân, mang theo chút dò xét đầy ẩn ý.

Thẩm Tân Vũ chằm chằm đến mức phần gượng gạo. Tiếng "chị" nghẹn trong cổ họng, cuối cùng đành âm thầm đưa đôi dép lê cho đối phương, xoay bước về phía bàn ăn.

Trên bàn ăn còn ngổn ngang sách vở và đề thi của cô. Du Tiêu đặt hộp đồ ăn xuống trống, hỏi: "Em gái Thẩm, bọn ăn ở đây?"

Thẩm Tân Vũ rảo bước tới dọn dẹp: "Ăn ở đây luôn ."

Trì Thanh Dã tiện tay giúp cô xếp xấp đề thi, còn Du Tiêu thì thuộc đường lối như nhà , thẳng bếp lấy bát đũa.

Lương Văn Kiều bước tới, những ngón tay gõ gõ nhẹ lên chiếc balo của cô, hỏi: "Sao bài tập ở đây? Không trong nhà phòng sách ?"

Thẩm Tân Vũ cúi đầu sắp xếp sách vở, lúng túng đáp: "Ngồi đây tiện hơn chị ạ, bàn rộng. Em nhiều bài tập lắm, lát nữa em về còn giảng bài cho em nữa."

Lương Văn Kiều mỉm , vẻ hài lòng với câu trả lời . Thấy ba đang bận rộn lấy thức ăn từ hộp bày lên đĩa, cô chẳng hề ý định giúp một tay, cứ thong thả dạo bước tự ngắm nghía căn nhà.

Từ ngày Bùi Tinh Dã dọn đây, cô mới ghé qua hai . Lần nào cô cũng nhận xét phong cách trang trí nhà quá lạnh lẽo, nhạt nhẽo. Tuy thanh tao, trang nhã, gu thẩm mỹ đấy, nhưng giống hệt căn hộ khách sạn, chẳng hề mang cảm giác ấm cúng của một ngôi nhà.

Nhận xét của Du Tiêu còn phũ phàng hơn. Hắn bảo đây là phong cách cấm dục, góc nào cũng toát lên sự tẻ nhạt, vô vị của một gã độc .

Thế nhưng, căn nhà mắt cô lúc tựa như một tấm bìa các-tông xám xịt quệt lên đủ thứ màu sắc sặc sỡ, tràn ngập thở cuộc sống một cách sống động và mãnh liệt.

Trên chiếc rèm cửa màu nhã nhặn treo lủng lẳng mấy ngôi nhồi bông. Trước cửa mỗi căn phòng đều gắn một tấm bảng tên bằng nhựa thông hình hoạt hình dễ thương. Nào là "Căn phòng của tiểu tiên nữ học bá xinh ", "Khu vực bất khả xâm phạm", "Trung tâm nghiên cứu những tâm hồn ăn uống", cả "Trạm trung chuyển chất thải".

Chưa hết, chiếc ghế sofa màu be còn vắt hờ một chiếc chăn mỏng màu hồng phấn. Trên đó là một con thú bông Capybara màu nâu chỏng chơ. Mặt bàn bằng kính chưng một lọ hoa khô đủ màu sắc rực rỡ, bên cạnh là cuốn tập vẽ mở tung với đám bút màu la liệt. Ngay cả kệ tivi cũng trang trí thêm hai chậu cây xanh mướt, chiếc kệ tủ góc tường thì trưng bày thêm vài bức tranh trang trí.

Ồ, một bức tranh chính là ảnh chân dung của Thẩm Tân Vũ cơ đấy.

Đôi lông mày thanh tú của Lương Văn Kiều khẽ nhướng lên, cô dán mắt thêm vài giây.

"Nhà giờ trông ấm cúng hơn nhiều đấy, hẳn ." Trì Thanh Dã quanh một vòng, nhận xét với Lương Văn Kiều.

"Chắc chắn là nhờ công của tiểu tiên nữ Tân Vũ nhà ." Du Tiêu chỉ tấm bảng tên treo cửa phòng, : "Cái tính lạnh lùng nhạt nhẽo của Bùi thiếu gia, đời nào bày vẽ dăm ba cái trò chứ?"

Thẩm Tân Vũ trêu đ.â.m ngại ngùng, chỉ bẽn lẽn.

Chẳng mấy chốc, bàn ngập tràn đồ ăn. Ngoài tôm hùm đất còn ốc xào cay, bắp bò kho, cá chẽm hấp và mấy món rau củ xào tươi ngon. Ở giữa bàn đặt một thố súp cá ngần vẫn còn đang bốc khói nghi ngút.

Du Tiêu gọi điện thoại cho Bùi Tinh Dã, bật loa ngoài: "Bọn đến nhà đây, mấy giờ mới về thế?"

Đầu dây bên truyền đến tiếng còi xe inh ỏi xen lẫn tiếng gió rít: " đang đường, cứ ăn ."

"Ok, bọn ăn xong là cuỗm luôn em gái đấy nhé."

"Hahaha, cứ luôn , khỏi về nữa."

Chiếc bàn ăn hình chữ nhật sáu chỗ . Bình thường ở nhà chỉ hai , Bùi Tinh Dã ở vị trí chủ tọa, Thẩm Tân Vũ ở góc vuông với , chỗ của hai coi như ấn định.

Hôm nay hiếm khi nhà khách đông vui, hai đàn ông cạnh ở một bên. Không ai đụng đến vị trí chủ tọa, ngầm mặc định để dành cho Bùi Tinh Dã. Lương Văn Kiều đối diện hai họ. Thẩm Tân Vũ do dự một thoáng, cuối cùng quyết định xuống bên cạnh cô .

Ngoài đồ ăn, Du Tiêu còn mang theo bia và nước ngọt. Anh mở một lon nước cam đưa cho Thẩm Tân Vũ, : "Bùi thiếu gia dặn dò kỹ lắm, chỉ cho phép em uống cái thôi."

Thẩm Tân Vũ đón lấy bằng hai tay, lí nhí lời cảm ơn, hàng mi khẽ cụp xuống.

Du Tiêu sở hữu một đôi mắt hoa đào luôn thường trực nụ . Áo sơ mi họa tiết hoa lá cành phanh cúc n.g.ự.c khoe trọn phần xương quai xanh, sợi dây chuyền kim loại đung đưa cổ, cử chỉ đều toát lên vẻ lãng t.ử đa tình.

Thẩm Tân Vũ dám thẳng mắt . Cô luôn cảm giác ánh mắt của quá mức lả lơi, mang theo ý bỡn cợt trêu ghẹo.

"Bùi thiếu gia quản em nghiêm thế cơ ?" Trì Thanh Dã bật nắp lon bia, hất cằm về phía nhà bếp, chỉ tờ "Lệnh cấm" tay rõ ràng, rành mạch dán đó.

Chỉ ngoại hình, Trì Thanh Dã vẻ thư sinh và trầm tính hơn Du Tiêu, toát lên phong thái của một trí thức. Thế nhưng cánh tay lộ khỏi lớp áo phông cộc tay chằng chịt những vết sẹo trông khá đáng sợ.

Nhớ vụ đua xe của , Thẩm Tân Vũ cảm thấy đúng là thể mặt mà bắt hình dong , tên xem cũng thuộc hàng nguy hiểm đây.

Du Tiêu giành lấy câu trả lời: " , còn bếp xem ."

Hắn đưa mắt hai bạn cùng, khoái trá: "Trong đó nhiều đồ mới lạ lắm, suýt nữa thì tưởng Bùi thiếu gia chuẩn mở phòng nghiên cứu gì đó cơ. Đến cả siêu sắc t.h.u.ố.c cũng luôn, đúng là 'Trung tâm nghiên cứu những tâm hồn ăn uống' thật mà."

Là những bạn nối khố, họ quá hiểu rõ con Bùi Tinh Dã. ai mà ngờ một vị thiếu gia tay chạm nước, chân chạm đất như giờ đây thể biến căn bếp thành một gian bếp núc thứ thiệt, với đầy đủ các loại nồi niêu xoong chảo, đồ đạc phong phú đến .

"Siêu sắc t.h.u.ố.c ?" Lương Văn Kiều như bắt tin tức thú vị. Cô bỏ đũa xuống, dậy thẳng bếp, lướt nhanh một vòng để kiểm chứng.

Quay bàn ăn, cô chằm chằm Thẩm Tân Vũ: "Thuốc đó là của em uống ?"

Thẩm Tân Vũ "Vâng" một tiếng: "Anh trai em ngày nào cũng sắc t.h.u.ố.c cho em uống, một ngày hai , sáng một , tối một ."

Du Tiêu trêu ghẹo: "Thuốc Bắc đắng thế mà em cũng uống ?"

"Đắng c.h.ế.t chứ." Thẩm Tân Vũ nhăn mũi: "Lúc đầu em sống c.h.ế.t cũng chịu uống , nhưng mà chống màn đe dọa, dụ dỗ của trai."

Giọng điệu cô vẻ than phiền, nhưng giấu nổi sự ngọt ngào, hạnh phúc.

Trì Thanh Dã bật sảng khoái, còn Lương Văn Kiều thì rơi trầm ngâm.

Những lớn lên cùng Bùi Tinh Dã ai cũng rõ, thuở niên thiếu cưng chiều em gái đến mức nào.

Nâng tay thì sợ vỡ, ngậm trong miệng thì sợ tan. Bế là bế, tuyệt đối để con bé tự bước . Đút ăn là đút, dứt khoát để con bé tự động thủ. Ngày nào cũng tự tay chải chuốt, ăn diện cho con bé như một nàng công chúa. Phàm là chuyện gì liên quan đến em gái, đều cho bằng một cách hảo nhất.

Bọn họ vẫn trêu đùa rằng Bùi Vân Khê Bùi Tinh Dã nuôi dưỡng thành một tiểu tiên nữ giáng trần. Còn cô bé Thẩm Tân Vũ mặt đây, phong thái ít nhiều cũng mang dáng dấp của Bùi Vân Khê năm nào.

Đôi mắt cô bé trong veo như dòng nước, hai lọn tóc mai mềm mại rủ xuống bên gò má trắng ngần. Vóc dáng tuy mảnh khảnh nhưng tuyệt nhiên hề ốm yếu mỏng manh. Nụ luôn nở môi thật nhẹ nhàng, hề vẻ cố ý nịnh bợ ai, nhưng cũng chẳng tạo cảm giác lạnh lùng, xa cách.

Khí chất của cô bé, tựa như một đóa sen ngọc ngà, thanh thoát vươn tắm nắng hạ chói chang. Chẳng yếu mềm ẻo lả, chẳng rực rỡ gắt gao, hề mang vẻ thanh cao kiêu ngạo, càng chẳng lả lơi quyến rũ. Toàn cô bé toát lên một luồng sinh khí thanh khiết và kiên cường, đầy sức hút mãnh liệt.

Du Tiêu bật lớn đầu phá vỡ bầu khí tĩnh lặng. Sợi dây chuyền kim loại cổ cũng vì thế mà rung lên lách cách: "Bùi thiếu gia đỉnh thật đấy."

Trong lời dường như chất chứa một hàm ý sâu xa nào đó.

Trì Thanh Dã nhấp một ngụm bia, khẽ mỉm : "Cũng , Bùi thiếu gia cứu rỗi ."

Bọn họ đều thấu hiểu tường tận nỗi đau đớn tột cùng mà Bùi Tinh Dã trải qua khi mất em gái.

Lương Văn Kiều đương nhiên cũng chuyện . sự chú ý của cô đặt ở một chỗ khác so với hai đàn ông . Đôi mắt phượng khẽ hếch lên, ánh hờ hững lướt qua gương mặt Thẩm Tân Vũ: "Em bệnh gì mà uống thuốc?"

Thẩm Tân Vũ khẽ c.ắ.n môi, lảng tránh ánh mắt sắc lẻm của đối phương, trả lời cộc lốc: "Dạ, em uống để tẩm bổ cơ thể thôi."

Bà chị cạnh vô hình trung tạo một luồng áp lực vô hình. Dù tên, nhưng hai tiếng "chị ơi", Thẩm Tân Vũ vẫn chẳng thể nào cất lời gọi cho ngọt ngào nổi.

Không khí bàn ăn dần trở nên rôm rả hơn. Mấy ăn trò chuyện rôm rả chờ đợi sự xuất hiện của Bùi Tinh Dã.

Thẩm Tân Vũ phát hiện cái kiểu đắm đuối của Du Tiêu là do bản tính trời sinh, lúc Trì Thanh Dã cũng ánh lên vẻ lả lơi y hệt như . Hóa cố ý nhằm cô. Nhận điều đó, Thẩm Tân Vũ cảm thấy bớt căng thẳng nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-27-hai-muoi-bay-ngoi-sao.html.]

Còn Trì Thanh Dã thì thao thao bất tuyệt kể về sở thích của . Toàn là những môn thể thao mạo hiểm liên quan đến lằn ranh sinh tử, điên rồ và kích thích tột độ. Thẩm Tân Vũ mà cứ đưa tay bưng miệng mấy , suýt nữa thì hét lên vì sợ hãi.

Du Tiêu mút con ốc xào sột soạt phá lên , với Thẩm Tân Vũ: "Mấy chuyện kể, em cứ như kể chuyện cổ tích cho vui thôi. Toàn là bốc phét lừa mấy cô em gái nhẹ cả tin đấy, đừng tin là thật."

Trì Thanh Dã giương cùi chỏ huých mạnh n.g.ự.c Du Tiêu một cú: "Chuyện kể chuyện nào là thật? Cậu thể vì từng tận mắt chứng kiến mà phũ phàng phủ nhận như thế ."

Du Tiêu sặc sụa, chọc trúng tim đen của bạn: "Lần bức ảnh nhảy dù của , còn photoshop nhầm cả thời gian kìa. Hình ảnh phản chiếu qua gương cũng chẳng thèm lật cho đúng chiều nữa chứ. Hahahaha..."

Trì Thanh Dã ngậm hớp bia trong miệng suýt nữa thì phun thẳng bạn: " giải thích 800 , bức ảnh đó là giả. Là do cầm gậy tự sướng chỉnh đúng góc, nên chụp mới biến dạng như thế."

Hắn đầu , Thẩm Tân Vũ bằng ánh mắt vô cùng chân thành: "Em gái Thẩm, em tin . Em kết bạn WeChat với , cho em xem vòng bạn bè của ."

Thẩm Tân Vũ đang bận rộn với mớ tôm hùm đất, hai tay bóng nhẫy dầu mỡ: "Lát nữa em kết bạn nhé, vội ."

Những con tôm hùm đất cô bóc , con nhỏ thì cô tự ăn, con to thì gom một chiếc đĩa sạch, phần cho Bùi Tinh Dã.

Lương Văn Kiều ít , ăn cũng chẳng đáng là bao. Cô gần như đụng đến món tôm hùm đất. Bởi vì mười ngón tay ngọc ngà của cô mới bộ móng đính đá tuyệt . Mặc dù đeo găng tay nilon dùng một , cô vẫn sợ lỡ vương vãi dầu mỡ bẩn mất bộ móng quý giá của .

Thấy ba trò chuyện rôm rả, Lương Văn Kiều đột nhiên chen ngang, hỏi Thẩm Tân Vũ: "Em Bùi Vân Khê chứ?"

Thẩm Tân Vũ chớp chớp đôi mắt nai tròn xoe: "Dạ ạ."

Lương Văn Kiều vân vê lon bia, ngón út cong lên, viên kim cương lấp lánh chói lóa: "Thế... Bùi thiếu gia bao giờ nhắc đến chị với em ?"

Thẩm Tân Vũ khẽ mỉm , vẻ mặt ngây thơ vô tội: "Dạ từng ạ."

Hai gã đàn ông cạnh bò lăn .

Một lát , cửa chính vang lên tiếng động, Bùi Tinh Dã về.

Mọi trong phòng lục tục dậy đón . Thẩm Tân Vũ đống vỏ tôm hùm chất cao như núi mặt , cô vội vã tiến lên hai bước với lấy thùng rác. Bằng đôi bàn tay vẫn còn đeo găng tay nilon, cô luống cuống gạt bộ vỏ tôm thùng rác.

Bùi Tinh Dã bước , gật đầu chào thì ánh mắt lập tức lướt qua tà váy của cô. Đáy mắt khẽ tối trong một tích tắc khó lòng nhận . Khi ánh chuyển sang thùng rác, bất giác bật một tiếng hừ nhẹ qua mũi, mỉa mai: "Ngốc thế? Em tưởng thế là tiêu hủy vật chứng ?"

Thẩm Tân Vũ ngẩng mặt lên, đôi môi đỏ mọng sưng mọng vì cay. Cô chỉ tay đĩa thịt tôm sạch sẽ bên cạnh: "Em bóc cho đấy."

Bùi Tinh Dã bất lực kéo nhẹ khóe môi, cất giọng hỏi: "Bài tập xong ?"

"Vẫn ạ."

"Sao xong?"

"Có vài bài em , đợi về giảng cho em."

Bùi Tinh Dã nhướng mày. Lúc mới xoay , vài câu với ba bạn, lời xin nhà vệ sinh rửa tay. Chỉ một loáng , bàn ăn, kéo chiếc ghế ở vị trí chủ tọa xuống.

Trên bàn ăn, đống vỏ xương xẩu dọn sạch, gọn gàng tươm tất như lúc mới dọn mâm. món tôm hùm đất thì gần như cạn đáy.

Thẩm Tân Vũ đẩy đĩa thịt tôm đến mặt Bùi Tinh Dã. Bùi Tinh Dã gắp một miếng bỏ miệng, nét sắc lạnh hàng lông mày cũng tức thì giãn vài phần.

Khi Bùi Tinh Dã nhập tiệc, chủ đề bàn ăn dần chuyển sang hướng nghiêm túc hơn. Mấy gã đàn ông bắt đầu bàn luận về kinh doanh thương mại. Thẩm Tân Vũ cũng tự giác rút lui khỏi trung tâm cuộc trò chuyện. Cô nhẹ nhàng nhấp từng ngụm nước cam, im lặng lắng .

Quán tôm hùm đất của Du Tiêu khai trương hai năm nay, ăn vô cùng phát đạt. Hiện tại đang rục rịch lên kế hoạch mở thêm chi nhánh thứ hai gần khu vực Đại học Thụy Kinh. Nhân tiện gặp Bùi Tinh Dã, liền xin ý kiến.

Bùi Tinh Dã một tay nắm hờ lon bia, ngón trỏ móc khoen khẽ kéo, bọt bia sủi tăm tràn ngoài. Anh ngửa cổ tu một ngụm mới lên tiếng: " vẫn giữ nguyên quan điểm cũ thôi. Cậu cần khảo sát thị trường thật kỹ. Khu vực Đại học Thụy Kinh đông khách thật đấy, nhưng sự cạnh tranh cũng vô cùng khốc liệt."

Du Tiêu nâng lon bia của lên, cụng cụng lon của Bùi Tinh Dã, đôi mắt hoa đào híp đầy vẻ xu nịnh: "Đương nhiên , thế nên mới đến xin ý kiến đây ."

Đến lúc Thẩm Tân Vũ mới vỡ lẽ. Hóa lúc mới bắt tay kinh doanh, Du Tiêu chỉ một bầu nhiệt huyết sôi sục chứ chẳng kinh nghiệm thực tế gì. Anh nhắm trúng vài địa điểm, chỗ nào cũng mở quán. Cuối cùng, địa điểm mở quán hiện tại chính là do Bùi Tinh Dã đích chọn lựa. Ngay cả phong cách thiết kế nội thất của quán cũng do một tay Bùi Tinh Dã phác thảo .

Cũng thôi, với bộ não siêu phàm , hễ việc gì thì chuyện thành công.

"Nếu vội thì ráng đợi thêm ba tháng nữa." Bùi Tinh Dã gật đầu đồng ý. Đối với bạn bè, luôn nhiệt tình sòng phẳng: "Sau mỗi ghé Đại học Thụy Kinh, sẽ cố gắng bớt chút thời gian khảo sát thực tế giúp ."

"Tuyệt quá, chỉ mong mỗi câu của thôi." Du Tiêu hớn hở bật dậy, cầm lon bia định mời Bùi Tinh Dã một ly. ngặt nỗi giữa hai Trì Thanh Dã chắn ngang. Anh chẳng hề nể nang, tung chân đá nhẹ ghế của Trì Thanh Dã.

Trì Thanh Dã toan dậy nhường chỗ thì một ánh mắt sắc lẻm của Bùi Tinh Dã ghim chặt: "Chỗ em thiết cả, khỏi cần giở mấy cái trò hình thức ."

Du Tiêu hì hì bảo , phịch xuống ghế, nhận một cái lườm khinh bỉ từ Trì Thanh Dã.

Ba đàn ông uống bia c.h.é.m gió. Thẩm Tân Vũ vểnh tai lên , cảm thấy vô cùng thú vị. Mặc dù chen ngang lời nào, nhưng cô vẫn cảm giác là một phần của câu chuyện. Mỗi khi họ kể đến đoạn buồn , cô cũng hùa theo một cách vô tư lự.

Trái , Lương Văn Kiều từ đầu đến cuối luôn giữ vẻ tĩnh lặng, tựa lưng ghế như một bức tượng nữ thần băng giá lộng lẫy kiêu sa. Du Tiêu mấy nháy mắt hiệu, nhưng tuyệt nhiên thể khơi gợi chút hứng thú nào của cô ả. Trì Thanh Dã cũng bó tay, còn Bùi Tinh Dã thì phớt lờ sự tồn tại của cô .

Bầu khí bàn ăn phần trở nên gượng gạo, Thẩm Tân Vũ đương nhiên cũng lờ mờ nhận điều đó. giờ Bùi Tinh Dã ở đây , cô chẳng còn thèm bận tâm đến Lương Văn Kiều nữa.

Trì Thanh Dã mở ứng dụng WeChat điện thoại, đưa mã QR mặt Thẩm Tân Vũ. Cô nhanh chóng quét mã kết bạn. Du Tiêu thấy thế chịu thua kém, cũng chìa mã QR của cho Thẩm Tân Vũ quét.

Trì Thanh Dã lướt trang cá nhân của , rủ Thẩm Tân Vũ cùng xem. Cứ lướt đến bức ảnh nào, say sưa kể câu chuyện phía bức ảnh đó cho cô . Trong khi đó, Du Tiêu với bản tính xa ngấm máu, bên cạnh ngừng châm chọc, vạch trần mấy lời c.h.é.m gió của bạn .

Thẩm Tân Vũ thấy hai hệt như một cặp tấu hài, cô lướt xem từng bức ảnh một, say sưa chứng kiến màn đấu khẩu của họ mà quên mất sự hiện diện của đàn ông ở vị trí trung tâm. Cho đến khi những ngón tay với các khớp xương rõ ràng gõ hai tiếng cộc cộc khô khốc xuống mặt bàn của cô, ánh mắt tối sầm đầy vẻ cảnh cáo.

"Lúc ăn cơm thì bỏ điện thoại xuống."

Giọng nghiêm nghị, mang đậm vẻ uy quyền.

Thẩm Tân Vũ một tiếng ngoan ngoãn, lập tức cất điện thoại, cầm đũa lên ăn tiếp.

Món ốc xào bàn gần như còn nguyên, chỉ Du Tiêu gắp vài con. Thẩm Tân Vũ giờ từng ăn món bao giờ. Cô phồng má, đỏ mặt tía tai thử hút vài nhưng vẫn tài nào hút miếng thịt ốc .

Bùi Tinh Dã chứng kiến cảnh đó bèn thản nhiên cầm một con ốc lên, đưa mặt cô. Anh dùng đôi đũa kẹp chặt lấy ốc, khẽ đẩy lên một chút: "Nhìn , thế mới đúng."

Giọng lúc đổi, còn vẻ nghiêm khắc như , mà tràn ngập sự cưng chiều ngọt ngào.

Tất cả những mặt đều rõ mồn một. Lương Văn Kiều thậm chí vành tai còn giật giật.

Thẩm Tân Vũ bắt chước theo , gắp một con ốc lên y hệt. Quả nhiên, chỉ cần hút nhẹ một cái là miếng thịt ốc chui tọt miệng.

Một miếng c.ắ.n , tươi ngon, đậm đà vị ngọt của thịt, ngập tràn vị cay nồng xé lưỡi.

Thẩm Tân Vũ như phát hiện chân lý ẩm thực mới, bỏ luôn tôm hùm đất sang một bên, tập trung chuyên môn "xử lý" đống ốc xào.

"Phần ruột bùn ở đuôi đừng ăn, chỉ ăn phần thịt ở đầu thôi nhé." Bùi Tinh Dã ân cần nhắc nhở.

Thấy khóe môi cô lấm lem nước sốt, chẳng nghĩ ngợi nhiều, vươn cánh tay dài qua bàn, dùng ngón tay cái lau sạch vết bẩn cho cô.

Thẩm Tân Vũ sững sờ. Đôi gò má lập tức nhuốm một màu hồng nhạt, con ốc đang cầm tay suýt nữa thì rơi xuống bàn. Mặc dù thỉnh thoảng cũng lau miệng cho cô kiểu , nhưng mà... lúc đang ngoài ở đây cơ mà?

Bùi Tinh Dã hành động một cách vô cùng thản nhiên. Sau khi lau xong, bình thản rút tay về như chuyện gì xảy .

Du Tiêu nheo đôi mắt hoa đào , khẽ "chậc" một tiếng, liếc mắt hiệu cho Trì Thanh Dã: "Cái bệnh cuồng em gái của thằng tái phát đây."

Trì Thanh Dã cố nén , giả vờ như thấy gì, nhưng trong lòng ngấm ngầm đồng tình với ý kiến của Du Tiêu.

Ngược , những chiếc móng tay đính kim cương của Lương Văn Kiều cắm phập mặt bàn, cào vài đường xước sắc nhọn hằn rõ khăn trải bàn.

"Hôm nay đến Đại học Thụy Kinh gì thế?" Lương Văn Kiều im lặng suốt cả buổi tối, cuối cùng cũng nhịn nữa, ngẩng mặt lên thẳng Bùi Tinh Dã: "Có định học lên tiến sĩ ở đó ?"

" thế." Bùi Tinh Dã trả lời gọn lỏn, thậm chí chẳng thèm ngước mắt lên cô ả lấy một cái.

"Đề tài nào? Giảng viên hướng dẫn là ai?" Bọn họ thói quen gọi giảng viên hướng dẫn là "Sếp".

Thế nhưng, Bùi Tinh Dã cau mày, phớt lờ câu hỏi của Lương Văn Kiều. Anh sang hỏi Trì Thanh Dã về kế hoạch chinh phục đỉnh Everest tháng tới.

"Bùi Tinh Dã, đến cả chuyện với một cách đàng hoàng mà chúng cũng nữa ?" Giọng Lương Văn Kiều đột ngột cao vút lên, xen lẫn tiếng khàn khàn như thể sắp đến nơi.

Lúc , Bùi Tinh Dã mới đầu . Ánh mắt hờ hững, lạnh nhạt: "Cô chắc chắn là chuyện bàn ăn chứ?"

Bầu khí trong phòng bỗng chốc đông đặc . Du Tiêu và Trì Thanh Dã đều nín thinh, dám hé răng nửa lời. Thẩm Tân Vũ đang cố sức hút một con ốc cũng sợ hãi đến mức chẳng dám thở mạnh. Khúc thịt ốc vẫn mắc kẹt bên trong vỏ, cô chỉ đành dè dặt dùng đũa khều nhẹ mấy cái.

"Nói ." Lương Văn Kiều hất cằm lên kiêu hãnh, như thể một đang buông xuôi, sẵn sàng hứng chịu đả kích.

Gương mặt Bùi Tinh Dã sa sầm . Anh đưa mắt sang Thẩm Tân Vũ: "Tân Vũ, em về phòng ."

Thẩm Tân Vũ kiên quyết lắc đầu. Ánh mắt cô rủ xuống, rèm mi khẽ rung lên nhè nhẹ, đôi môi đỏ mọng chu đầy vẻ tủi oan ức.

Thành môn bốc cháy, cá hào cũng vạ lây ?

Cô thực sự quá đỗi vô tội mà.

Bùi Tinh Dã khẽ thở dài, toan mở miệng khuyên nhủ thêm thì Du Tiêu phắt dậy. Hắn tinh ý huých cùi chỏ mạn sườn Trì Thanh Dã cạnh: "Hết bia , bọn mua thêm bia ."

Hắn mỉm sang với Thẩm Tân Vũ: "Em gái Tân Vũ, em dẫn đường cho bọn nhé? Khu em thông thuộc mà."

Lúc , Thẩm Tân Vũ mới vội vàng lau tay, dậy khỏi ghế.

Thế nhưng, ánh mắt Bùi Tinh Dã quét qua chiếc váy ngắn cũn cỡn của cô, sắc mặt càng trở nên khó coi hơn: "Ba cứ ở yên đây, và A Kiều mua."

Nói đoạn, đẩy ghế phắt dậy, sải đôi chân dài bước một cách dứt khoát, cho phép ai cãi lời.

Du Tiêu nhún vai, quăng một ánh mắt đồng tình ủng hộ. Trì Thanh Dã gật đầu đáp lời: "Được , hai ," thản nhiên phịch xuống ghế.

Thẩm Tân Vũ len lén liếc Bùi Tinh Dã. Thật trong bụng cô tò mò theo xem kịch lắm, nhưng rõ ràng là hai chuyện mờ ám với , mà còn cố tình giấu giếm cho cô . Cô đành tiu nghỉu phịch xuống ghế.

Lương Văn Kiều tiếng gọi là "A Kiều", trái tim bỗng rung lên một nhịp. Cuối cùng cô ả cũng cơ hội ở riêng với Bùi Tinh Dã . Cô ả vội vàng bật dậy, xách túi xách lon ton chạy theo ngoài.

Loading...