Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 30: Ba Mươi Ngôi Sao

Cập nhật lúc: 2026-07-09 07:15:06
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Năm nào đến sinh nhật, Bùi Tinh Dã cũng nhận tin nhắn chúc mừng và quà cáp. Đặc biệt trong hai năm gần đây, lượng quà càng nhiều đến mức đáng sợ.

Hôm nay rơi đúng cuối tuần, công ty lác đác vài tăng ca. Anh cứ đinh ninh năm nay sẽ bớt quà một chút. Ai dè bước khỏi thang máy, đập mắt là một đống quà to nhỏ, đủ màu sắc chất cao như núi ngay cửa phòng việc. Năm nay còn khoa trương hơn năm ngoái, đống quà chắn gần hết lối ở hành lang.

Bùi Tinh Dã nhíu mày, ngoắt sang phòng hậu cần mượn một chiếc xe đẩy hàng. Anh gom bộ đống quà ném xe. Không liếc lấy một cái, cũng chẳng buồn bóc xem.

Vào văn phòng, gõ phím in nhanh một tờ thông báo "Tìm đ.á.n.h rơi đồ", đẩy chiếc xe chất đầy quà đến cửa nhà vệ sinh, giao bộ cho cô lao công.

"Cô cứ để đây, nếu qua ba ngày việc mà ai đến nhận thì tất cả chỗ đều thuộc về cô nhé." Bùi Tinh Dã vỗ nhẹ lên tay cầm xe đẩy, dặn dò cô lao công.

Đó cũng chính là cách xử lý đống quà sinh nhật năm ngoái. Đa phần đều ngoan ngoãn đến nhận , ít còn sót nghiễm nhiên trở thành phần thưởng " trời rơi xuống" cho tổ lao công.

"Dạ , , cô cảm ơn cháu nhiều nhé." Cô lao công nhận lấy chiếc xe đẩy, gật đầu lia lịa, khuôn mặt giãn rạng rỡ vì vui mừng.

Quay văn phòng, Bùi Tinh Dã đóng cửa, khởi động vài chiếc máy tính bàn việc.

Tính chất công việc của đặc thù, mỗi chiếc máy tính đều phục vụ một mục đích riêng biệt. Có máy kết nối mạng, máy ngắt mạng , mỗi cái ứng với một cấp độ bảo mật khác .

Có tiếng gõ cửa, Chloe và Joyce ôm tài liệu bước . Ba trao đổi công việc cách một chiếc bàn lớn.

Đến khi bàn bạc gần xong, Chloe liếc ngoài cửa hành lang vắng teo, trêu: "Tarak, tống hết quà tặng nhà vệ sinh đấy ?"

Bùi Tinh Dã giữ vẻ mặt điềm nhiên, đáp: " . Tấm lòng của xin ghi nhận, nhưng ơn từ nay đừng ai tặng quà cho nữa."

Giọng ôn hòa, nhưng thái độ vô cùng dứt khoát.

Chloe ngoài ba mươi, ở công ty luôn đóng vai trò như một chị gái thiết, nhiệt tình và hoạt bát. Ngặt một nỗi, hễ cô mà mở miệng là y như rằng đang phát loa phóng thanh khắp nơi. Bùi Tinh Dã thừa hiểu, nếu "truyền thông", lẽ công ty chẳng mấy ai hôm nay là sinh nhật . Vì thế, những lời cố tình nhấn mạnh để Chloe thấy.

Chloe bật trừ. Vốn dĩ cô định đề nghị tối nay mở một chầu nhậu ăn mừng sinh nhật , nhưng thấy thái độ thì cũng đành nuốt ngược trong.

Joyce vốn dĩ là thực tập sinh công ty phân công hỗ trợ Bùi Tinh Dã. Hôm nay yêu cầu tăng ca, nhưng cô nàng vẫn tự nguyện mò đến. Từ đầu đến cuối, Joyce chỉ im lặng lắng hai trò chuyện. Mãi đến lúc chuẩn về, cô nàng mới tinh ý lên tiếng hỏi: "Tarak, cảm ?"

Bùi Tinh Dã khẽ gật đầu: "Hơi ." Tối qua dầm mưa, sáng nay thức dậy thấy cổ họng chút vướng víu, nhưng bận tâm lắm.

Chloe lập tức chớp thời cơ: "Chỗ t.h.u.ố.c cảm đấy."

Bùi Tinh Dã xua tay từ chối ngay lập tức: "Không cần , cảm ơn."

chỉ một lúc khi hai rời , Joyce gõ cửa bước , bưng theo một vỉ t.h.u.ố.c cảm và một ly nước ấm.

Bùi Tinh Dã ngước mắt , lên tiếng cảm ơn với thái độ vô cùng lịch sự và xa cách. Tuy nhiên, t.h.u.ố.c uống, và nước cũng chẳng buồn đụng tới.

Trưa đến, Bùi Tinh Dã gọi đồ ăn ngoài. Lúc rời văn phòng, tiện tay cầm theo vỉ thuốc. Đi ngang qua khu việc chung, ném trả lên bàn Chloe: "Cảm ơn ý của cô, nhưng xin miễn giúp nhé."

Chloe gượng gạo, đ.á.n.h mắt sang Joyce.

Joyce vẫn cắm cúi màn hình máy tính. Đợi đến khi bóng dáng Bùi Tinh Dã khuất hẳn nơi cuối hành lang, cô nàng mới ấm ức lầm bầm: "Có cần thiết quá lên thế ? Nhận một viên t.h.u.ố.c cảm thì c.h.ế.t ai , Tarak lạnh lùng quá đáng."

Chloe thì hiểu quá rõ. Cô cất t.h.u.ố.c ngăn kéo, chép miệng: "Em thừa Tarak thông minh cỡ nào mà. Đương nhiên thể nhận . Nhận của em thì khác cũng sẽ theo. Cứ cái đà đó thì sinh nhật những năm , bệnh cũng ép cho thành bệnh mất."

Joyce bĩu môi hờn dỗi: "Cứ tưởng 'nhất cự ly, nhì tốc độ', ai dè cự ly gần đến mấy cũng chẳng sơ múi gì."

Chloe chỉ phì như đang một câu chuyện tiếu lâm.

Ba giờ chiều, Bùi Tinh Dã thành nốt công việc dang dở, báo với Chloe một tiếng rời công ty sớm.

Anh lái xe thẳng đến nghĩa trang. Trên đường , dừng mua một bó cúc họa mi nhỏ và một hộp bánh kem dâu tây. Bùi Vân Khê hồi bé thích nhất là món bánh kem dâu tây. Vậy nên mỗi đến thăm em gái, từng quên mua nó.

hôm nay, còn mang theo một món đồ đặc biệt: chiếc chong chóng may mắn do chính tay Thẩm Tân Vũ .

Anh cẩn thận cắm chiếc chong chóng bia mộ Bùi Vân Khê, mỉm hỏi em gái xem . Rồi nhẹ nhàng kể cho em về Thẩm Tân Vũ: “Cô bé tuy ngoại hình giống em, nhưng tính cách và khí chất thì hệt như đúc. Lúc ngoan thì ngoan vô cùng, gì cũng , còn hiểu chuyện, quan tâm và lúc nào cũng bênh vực ."

" hễ mà giở chứng lên thì cũng bướng bỉnh ngang ngạnh hệt như em , chẳng lý lẽ gì sất."

"Con bé cũng lém lỉnh lắm, chỉ là cái sự khôn vặt dùng mấy chuyện linh tinh, chẳng chịu tập trung đường ngay nẻo chính gì cả."

Nói đến đây, tự bật .

Một đàn chim bay vút qua, những tán tùng bách quanh đó rung rinh xào xạc. Một làn gió mát lạnh thổi tới, khiến chiếc chong chóng tít. Những ngôi rực rỡ sắc màu cánh chong chóng lấp lánh phản chiếu những vệt sáng nhảy múa mặt bia đá lạnh lẽo.

Bùi Tinh Dã thẫn thờ mộ lâu. Cho đến khi cảm giác nghẹt mũi trở nên khó chịu, mới nhận bệnh cảm dường như trở nặng.

Anh đồng hồ, chậm rãi dậy. Những ngón tay thon dài mơn trớn nụ rạng rỡ của em gái bức ảnh thờ. Anh cúi đầu thầm thì: "Khê Khê, lẽ việc là ích kỷ. thực sự cuốn cảm giác đó . Những năm qua, nhờ cô bé , mới cảm thấy sống ."

Anh chợt nhớ lời Lương Văn Kiều tối qua. Có một câu cô đúng, trái tim đây vốn dĩ trống rỗng, lạnh lẽo, cho đến tận khi Thẩm Tân Vũ bước . Lương Văn Kiều cũng lầm to . Anh đối xử với Thẩm Tân Vũ bằng tình cảm em ruột thịt, thế cho trống mà Bùi Vân Khê để .

"Em sẽ tha thứ cho chứ?"

Giao thông ngày cuối tuần ở trung tâm thành phố luôn là một nỗi ám ảnh. Dòng xe cộ nhích từng chút một như bầy sên bò mặt đường nhựa.

Bùi Tinh Dã liếc dải đỏ chót màn hình định vị, nhẩm tính thời gian nhắn tin nhờ - bà Triệu Họa Nịnh, đón Thẩm Tân Vũ.

Anh nhờ đón một phần vì sợ đến kịp, phần khác là tạo cơ hội cho bà tiếp xúc và quen dần với Thẩm Tân Vũ. lý do quan trọng nhất là khu tập thể nhà ông bà nội quá đông , lắm lời tiếng . Nếu để đích đưa cô bé về, chắc chắn sẽ dập tắt ánh săm soi, nghi kị. Chứ nếu tự dẫn cô bé về, dù thanh minh gãy lưỡi về sự trong sáng của cả hai thì cũng khó tránh khỏi những lời đồn thổi ác ý, gây bao hiểu lầm tai hại.

Thế nhưng, sự việc diễn tiến vượt xa toan tính của . Bà Triệu Họa Nịnh chỉ đón mà còn thuận nước đẩy thuyền nhận luôn Thẩm Tân Vũ con nuôi!

Lúc nhận tin nhắn thông báo "tin mừng" từ Thẩm Tân Vũ, Bùi Tinh Dã vẫn đang kẹt cứng giữa dòng xe cộ bế tắc. Anh chằm chằm màn hình điện thoại, dòng chữ đó mấy . Từ kinh ngạc chuyển sang bật , cuối cùng đành gật gù thán phục sự phóng khoáng và quyết đoán của .

Bên ngoài, tiếng còi xe inh ỏi, chói tai vang lên ngớt, nhưng trong lồng n.g.ự.c trào dâng một cảm giác vô cùng nhẹ nhõm, khoan khoái lạ thường.

Hoàng hôn mùa hạ dường như luôn mang vẻ lộng lẫy và rực rỡ hơn hẳn những mùa khác. Đám mây nhuộm những vệt màu rực rỡ hắt tung tóe lên bầu trời. Gió chiều mang theo chút nóng còn sót , len lỏi qua những tán cây, tạo thành một dòng sông màu cam phấn bồng bềnh, mộng mơ.

Khi Bùi Tinh Dã bước xuống xe, ngước mắt vạn vật bao phủ bởi sắc hoàng hôn, bỗng thấy buổi chiều muộn hôm nay như rắc thêm một lớp đường ngọt ngào, khiến đáy lòng cũng vô cớ dâng lên một niềm vui êm ái.

"Anh ơi!" Đang chơi đùa trong sân nhà, Thẩm Tân Vũ thấy xe đỗ xịch tung tăng chạy ào như một chú chim nhỏ sổ lồng.

Khóe mắt Bùi Tinh Dã ánh lên ý . Anh mở cửa lấy đồ, tiện thể quan sát cô bé: "Em đến lâu ? Cảm thấy thế nào?"

"Tuyệt vời ông mặt trời ạ!" Thẩm Tân Vũ chắp hai tay lưng, nhón gót chân đung đưa , ánh mắt sáng long lanh. "Em đến cỡ một tiếng. Mẹ..."

Cô ngập ngừng, hai má bỗng ửng hồng. Tiếng "Mẹ" thốt còn ngượng nghịu, lạ lẫm, hẳn xuất phát từ tận đáy lòng, nhưng đó là sự ơn sâu sắc tấm lòng từ ái của bà Triệu Họa Nịnh. Hay đúng hơn, đó là con đường nhất mà phận mở cho cô lúc . Và cô, chẳng lý do gì để chối từ.

Nghĩ đến đây, Thẩm Tân Vũ tươi rói. Cô nghiêng đầu, khoe với chiếc kẹp tóc ngọc trai mới cứng cài tóc: "Là tặng em đấy, thấy ?"

Bùi Tinh Dã giơ tay xoa nhẹ b.í.m tóc đuôi ngựa của cô, mỉm gật đầu: "Đẹp lắm."

Cô gái nhỏ híp mắt cong cong như vầng trăng khuyết: "Lúc nãy đưa em chào ông bà nội, với cả gặp gia đình cô ruột nữa. Mọi đến đông đủ hết ạ." Nhớ chuyện gì thú vị, cô tíu tít khoe tiếp: "Anh ơi, cái chị họ , họ là sinh đôi rồng phượng đấy!"

"Ừ, hai em nhà đấy là sinh đôi khác trứng, ngoại hình chẳng nét gì giống cả, đúng ?"

"Dạ đúng! Nếu bà nội bảo, em còn lâu mới đoán . Em cứ thắc mắc mãi, cùng một sinh bằng tuổi cơ chứ."

Bùi Tinh Dã khẽ bật , cùng cô sóng bước trong nhà.

Trong sân, Úc Minh Tiêu và Úc Nguyệt Trừng đang rượt đuổi trêu đùa. Vừa thấy Bùi Tinh Dã, cả hai liền tít mắt đồng thanh gọi "Em chào họ". Thẩm Tân Vũ tự nhiên bước tới rảo bước cùng Úc Nguyệt Trừng, bốn em cùng nhà.

Trong nhà, cô ruột Bùi Sơ Đồng đang bưng món ăn từ bếp phòng ăn. Vừa thấy , cô bảo: "Chủ nhân bữa tiệc tới đây ."

Bùi Tinh Dã cất giọng dõng dạc, lễ phép: "Cháu chào cô ạ."

Bùi Sơ Đồng thực lớn tuổi hơn bố , ông Bùi Cảnh Sâm. Chỉ vì mải mê gây dựng sự nghiệp lúc còn trẻ nên cô kết hôn khá muộn. Hai đứa con sinh đôi của cô năm nay mới 17 tuổi, nhỏ tuổi hơn Bùi Tinh Dã nhưng lớn hơn Thẩm Tân Vũ một tuổi.

Mùi thức ăn thơm nức mũi lan tỏa từ căn bếp, xen lẫn tiếng rôm rả. Bà nội, Triệu Họa Nịnh và cô giúp việc đều đang tất bật trong đó.

Hôm nay nhân dịp sinh nhật Bùi Tinh Dã, gia tộc họ Bùi dịp tề tựu đông đủ cả ba thế hệ, cùng quây quần dùng một bữa cơm mật, ấm cúng. Trừ một duy nhất vắng mặt, đó là bố - Bùi Cảnh Sâm.

Ông Bùi Cảnh Sâm đang bận rộn với chuyến công tác nước ngoài nên thể trực tiếp tổ chức sinh nhật cho con trai. Tuy nhiên, ông chu đáo đặt sẵn quà và dặn con trai tự đến lấy. Lúc nãy đường về, Bùi Tinh Dã ghé lấy món quà đó.

Bùi Tinh Dã bước bếp, tiến đến gần , nhẹ nhàng vỗ vỗ chiếc túi giấy nhỏ lên cánh tay bà, mặt tỏ vẻ hờn dỗi: "Hai tuổi mà trình độ 'rắc cẩu lương' càng ngày càng cao tay đấy nhé."

Nói đoạn, sang bà nội phàn nàn: "Ngài Bộ trưởng Bùi mượn danh sinh nhật cháu để nhét cho cháu chút lợi lộc cỏn con, nhưng thực chất là mượn tay cháu chân chạy vặt để tặng quà cho vợ ngài thì !"

Bà Triệu Họa Nịnh nhận lấy chiếc túi giấy, lôi một chiếc hộp gấm nhung màu đỏ thẫm. Mọi trong bếp đều tò mò xúm xem.

Vừa mở hộp , một đôi khuyên tai ngọc bích xanh mướt, nước ngọc trong veo rực rỡ hiện . Đôi mắt bà Triệu Họa Nịnh ánh lên niềm vui sướng khó tả. Bà lập tức đeo đôi khuyên tai lên, mỉm trêu chọc con trai: "Đến giờ mà con vẫn nhận thức phận của trong cái nhà ? Con chỉ là 'sản phẩm đính kèm' trong tình yêu của bố thôi."

Bà nội bên cạnh, một tay cầm vá múc canh, tay vỗ vỗ lưng Bùi Tinh Dã, giọng đầy trắc ẩn: "Khổ thằng bé nhà , ghen tị kìa." Rồi bà tò mò hỏi: "Thế bố cháu tặng cháu quà gì ?"

Bùi Tinh Dã khẽ khẩy, lôi từ túi quần một cặp khuy măng sét bằng ngọc bích vàng: "Không đến chuyện gì khác, đang giữa mùa hè nóng nực thế , tự nhiên tặng cháu đôi khuy măng sét để gì chứ? Cháu kiểu lúc nào cũng sơ mi, vest vóc đạo mạo, bảnh chọe như ông ."

Cái miệng độc địa của chê bai bố "đạo mạo bảnh chọe" khiến cả phòng bếp bật nắc nẻ.

Bà Triệu Họa Nịnh vung tay vỗ mạnh lên vai con trai: "Cái thằng , ăn với bố thế đấy ? Ngứa đòn đúng ?"

Bùi Tinh Dã khom xuống, giả vờ sợ sệt: "Dạ, con nào dám ạ."

Bà nội hiền từ, lên tiếng an ủi cháu: "Đôi khuy măng sét giá trị lắm đấy con ạ. Ngọc bích vàng hiếm hơn cả ngọc bích xanh nữa, bố con tốn tâm tư để chọn đấy."

Bùi Sơ Đồng tiến gần, cầm chiếc khuy măng sét lên ngắm nghía, bật nhận xét: "Chắc Cảnh Sâm học mót chiêu từ bố đây mà. Nhớ hồi nhỏ, bố cũng lấy cớ mua quà cho chị em để mua quà tặng ."

" là cha nào con nấy mà!" Cô giúp việc cũng vui vẻ góp chuyện.

Cả phòng bếp rộn rã tiếng . Bà Triệu Họa Nịnh đeo xong khuyên tai, ngắm nghía bóng phản chiếu tấm cửa kính của phòng bếp. Dù sắc nét bằng gương soi, nhưng độ lấp lánh của đôi ngọc bích vẫn đủ tôn lên vẻ cao quý, kiêu sa của bà.

Không gian bếp khá chật hẹp, đông đúc xoay sở kịp. Bùi Tinh Dã ý lùi ngoài, định bụng rảo bước sang phòng sách xem ông nội và dượng đang gì. lúc , bà nội cất giọng gọi với theo.

Bà bảo gia đình ba nhà họ Lương ở sát vách tối nay cũng sẽ sang dùng bữa. Tính sơ sơ lượng thì cái bàn ăn hiện tại kham nổi. Bà bảo Bùi Tinh Dã xuống tầng hầm khiêng mặt bàn tròn dự phòng lên.

Vừa đến hai chữ "nhà họ Lương", vẻ mặt Bùi Tinh Dã lộ rõ sự khó chịu. Anh tiện tay rút tờ khăn giấy, mặt hắt một cái rõ to, xì mũi sột soạt xong mới ngoảnh làu bàu: "Sinh nhật cháu mà bà còn đè cổ cháu lao công là ?"

Bà nội xòa, dỗ ngọt: "Cháu là trụ cột thế hệ mới của cái nhà , nhờ cháu thì nhờ ai bây giờ?"

Bùi Tinh Dã liếc xéo sang , lôi ngay câu ban nãy của bà phản pháo: "Vừa nãy ai mới bảo cháu chỉ là 'sản phẩm đính kèm' nhỉ?"

Bà Triệu Họa Nịnh bật , đẩy con trai ngoài : "Dù là 'sản phẩm đính kèm' thì cũng chia dăm bảy loại, con thuộc loại hàng chất lượng cao đấy!"

Bùi Tinh Dã mặt chán ghét.

Bùi Sơ Đồng thấy phì , gọi vọng phòng khách bảo Úc Minh Tiêu xuống hầm phụ một tay.

Thẩm Tân Vũ và Úc Nguyệt Trừng thấy cũng nhao nhao xin theo.

Thế là Bùi Tinh Dã hết đường từ chối, đành ngậm ngùi dẫn đầu đám "trẻ con" rồng rắn kéo xuống tầng hầm.

Tầng hầm nửa nổi nửa chìm trưng dụng nhà kho, quanh năm suốt tháng thiếu ánh sáng mặt trời nên luôn nồng nặc mùi ẩm mốc, cũ kỹ. Đồ đạc ít dùng xếp ngăn nắp, sát vách tường.

Bùi Tinh Dã lôi mặt bàn tròn từ đống đồ ngổn ngang. Úc Nguyệt Trừng nhanh nhảu tìm miếng giẻ lau đưa cho . Anh cầm lấy, lau sơ qua lớp bụi bám mặt bàn.

"Cái gì đây ?" Thẩm Tân Vũ loanh quanh tới cánh cửa cuốn, tò mò sờ thử tấm vải bạt phủ kín mít. Dưới lớp vải bạt, hình dáng của một chiếc mô tô phân khối lớn hiện mờ ảo.

"Muốn xem ?" Khóe môi Bùi Tinh Dã khẽ cong lên một đường tuyệt .

"Dạ ."

Chưa đợi Bùi Tinh Dã dứt lời, Úc Minh Tiêu xông xáo lật tung tấm bạt lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-30-ba-muoi-ngoi-sao.html.]

Ánh đèn hắt hiu hòa lẫn với lớp bụi bay mù mịt khiến Bùi Tinh Dã cau mày, lấy tay che mũi miệng chực hắt xì: "Từ từ thôi em, bụi lắm."

Tấm bạt kéo , ánh sáng lập tức phản chiếu lên các chi tiết kim loại của chiếc mô tô, chói lòa cả mắt. Chiếc xe tựa như một mãnh thú đang ngủ say bừng tỉnh, giương đôi mắt sắc lẹm chằm chằm.

Thẩm Tân Vũ choáng ngợp bởi vẻ hầm hố của nó. Cô đưa tay vuốt ve tay lái, trầm trồ: "Xe của ai mà ngầu dữ ?"

Úc Nguyệt Trừng bên cạnh Bùi Tinh Dã, phẩy tay xua bụi tự hào khoe: "Còn hỏi, tất nhiên là của Bùi nhà ." Cô nàng hất cằm về phía họ, mặt mày rạng rỡ: "Đây chính là 'chiến mã' lẫy lừng một thời của đấy."

"Chuẩn luôn, nhắc đến Tinh Dã ngày xưa thì độ ngầu miễn bàn." Úc Minh Tiêu hào hứng kể, bàn tay mũm mĩm vịn lấy tay lái, ướm thử một chân lên bàn đạp: "Hồi đó chỉ cần cưỡi con xe lượn một vòng là đám nhóc tì khu dịp lác mắt, ngưỡng mộ điên cuồng."

Chưa kịp dứt câu, một cú "bốp" rõ giòn giáng thẳng xuống ót nhóc. Bùi Tinh Dã túm cổ áo lôi tuột thằng em khỏi xe, giọng gằn lên đầy đe dọa: "Cái gì mà ' Tinh Dã ngày xưa'? Làm như mày giờ thành ông lão bảy tám chục tuổi bằng!"

Úc Minh Tiêu rụt cổ , vội vàng đính chính: "Em nhầm, em nhầm, Tinh Dã lúc nào cũng là đỉnh của chóp!"

Vừa thoát khỏi tay ông , nhóc tò mò tiến đến bên chiếc xe, háo hức trèo lên thử nhưng vẻ chần chừ, e dè. Cuối cùng, đẩy đẩy gọng kính cận dày cộp, ngậm ngùi lùi bước.

Úc Minh Tiêu khẽ thở dài. Cùng một độ tuổi thanh xuân rực rỡ, Tinh Dã thì cưỡi con "quái thú" bằng sắt thép gầm rú khắp các nẻo đường, còn thì chỉ vùi đầu mớ đề cương thi cử ngập đầu. Những câu chuyện thanh xuân nổi loạn, cuồng nhiệt trong truyền thuyết đối với giống hệt như chiếc mô tô mặt: Nhìn thấy, sờ nhưng chẳng bao giờ cơ hội nếm trải.

Thấy vẻ mặt tiu nghỉu của em, Bùi Tinh Dã vỗ nhẹ vai an ủi: "Thôi bỏ , hôm nào rảnh chở chú mày một vòng."

Úc Minh Tiêu kịp mở miệng đáp lời thì Thẩm Tân Vũ và Úc Nguyệt Trừng tranh nhao nhao: "Em nữa, em nữa!"

"Được , cho hai đứa ké luôn." Bùi Tinh Dã dáng đàn , gõ nhẹ lên đầu mỗi đứa một cái: "Giờ thì hai cô nương phủ bạt cho xe ." Rồi sang Úc Minh Tiêu: "Hai em khiêng cái bàn lên nhà nào."

"Rõ, thưa đại ca!" Ba đứa đồng thanh hô vang ngoan ngoãn bắt tay việc.

Thẩm Tân Vũ cầm lấy tấm bạt, khi trùm kín chiếc xe, cô quên nán vuốt ve tay lái một nữa. Đoạn, cô ngước bóng dáng Bùi Tinh Dã.

Người đàn ông trẻ tuổi với hình cao ráo, vạm vỡ, đang khom lưng cùng em họ khiêng chiếc mặt bàn gỗ nặng trịch, bước thụt lùi từng bậc cầu thang. Sườn mặt góc cạnh, rắn rỏi, những đường cơ bắp cánh tay nổi cộm lên lớp áo sơ mi. Toàn bộ con chìm trong thứ ánh sáng mờ ảo của góc cầu thang, toát lên vẻ thâm trầm, chững chạc đến lạ.

Thế nhưng, ẩn sâu bên lớp vỏ bọc ôn hòa, nhã nhặn , chỉ cần hàng lông mày khẽ nhướng lên, vẫn dễ dàng nhận nét ngông cuồng, sắc sảo hề phai nhạt. Anh giống như một thanh bảo kiếm giấu trong vỏ, chỉ chực chờ sơ hở là phóng những tia sắc lạnh.

Úc Nguyệt Trừng giúp Thẩm Tân Vũ phủ kín bạt lên xe. Hai cô gái lẽo đẽo theo . Thẩm Tân Vũ hạ giọng hỏi nhỏ: "Hồi trai chị ngầu lắm hả?"

"Còn hỏi nữa!" Úc Nguyệt Trừng hồi bé đích thị là "fangirl" ruột của Bùi Tinh Dã.

Vì bố bận rộn công tác triền miên nên tuổi thơ của hai em cô hầu như gắn liền với nhà họ Bùi.

"Em , hồi xưa bá đạo cực kỳ. Chiếc xe lấy tiền thưởng từ mấy giải đua xe mua đấy. Lúc mới mua còn chẳng dám để ở nhà, giấu giấu giếm giếm đêm hôm khuya khoắt. Anh tụ tập với một đám bạn bão, đua xe cả cao tốc, ngông cuồng tả nổi."

"Về xảy mấy vụ tai nạn, đám bạn đua xe của là mấy thành phần bất hảo, liên lụy đến . Cảnh sát đến tận nhà tìm, lúc đầu ông bà ngoại còn tin cơ. Sau vụ đó, xe tịch thu, mới ngoan ngoãn chừa cái thói ngông cuồng đó ."

Úc Nguyệt Trừng kể những chiến tích lẫy lừng của họ với giọng điệu đầy phấn khích. Hồi đó cô còn quá nhỏ, những ký ức về Bùi Tinh Dã khá mờ nhạt, nhưng điều đó hề ảnh hưởng đến lòng sùng bái tuyệt đối cô dành cho .

" mà, của bây giờ tuyệt vời hơn, trưởng thành hơn nhiều . Hồi ngông cuồng quá cả nhà thót tim, còn bây giờ mới thực sự thấy năng lực và sức hút của một đàn ông."

Thẩm Tân Vũ gật gù chiều hiểu. Quãng thời gian cô quen Bùi Tinh Dã lâu, bỏ lỡ mất một đoạn tuổi trẻ ngông cuồng, rực rỡ của quả thực chút nuối tiếc. Thế nhưng, hiện tại cô gọi trai, sống chung một mái nhà, chở che bảo bọc, tính cô còn may mắn hơn Úc Nguyệt Trừng gấp vạn .

Mặt bàn tròn khiêng lên nhà, cả gia đình lao một guồng xoay bận rộn mới. Người lau dọn bàn ghế, bưng bê thức ăn, khăn trải bàn, bày biện bát đũa...

Ba đứa trẻ lăng xăng phụ giúp, tiếng rộn ràng khắp gian bếp.

Trước lúc nhập tiệc, bố Lương Văn Kiều cũng sang tới. Lương Văn Kiều theo , tay xách giỏ dâu tây tươi rói hái. Nhìn thấy Thẩm Tân Vũ, cô nàng khẽ khựng một nhịp.

Bà Triệu Họa Nịnh và Bùi Sơ Đồng đon đả tận cửa đón khách. Hai nhà vốn là hàng xóm láng giềng thiết bao năm, đám trẻ con cũng quen nhẵn mặt nên chẳng mấy câu nệ, khách sáo.

Chỉ riêng Thẩm Tân Vũ là gương mặt lạ lẫm. Mẹ Lương cô bé, tươi hỏi: "Con gái nhà ai mà xinh xắn, lanh lợi thế ?"

Bà Triệu Họa Nịnh tươi rạng rỡ, vẫy tay gọi Thẩm Tân Vũ gần, âu yếm giới thiệu: " quên khoe với ông bà, đây là con gái nuôi mới nhận, tên là Thẩm Tân Vũ, bằng tuổi cái Khê Khê nhà . Hiện tại con bé đang ở chung với Tinh Dã để nó kèm cặp thêm việc học hành."

Thẩm Tân Vũ ngoan ngoãn cúi chào: "Cháu chào hai bác ạ."

"Ôi chao, con bé khéo miệng quá." Mẹ Lương trìu mến nắm lấy tay Thẩm Tân Vũ: "Hôm nay bác sang vội kịp chuẩn quà, hôm nào bác mua bù cho con nhé."

"Dạ thôi, bác đừng khách sáo quá ạ." Thẩm Tân Vũ vội xua tay, nụ ngọt ngào như kẹo.

"Con bé ngoan ngoãn, hiểu chuyện quá." Mẹ Lương sang với bà Triệu Họa Nịnh.

"Thì đấy, con nhà tông giống lông cũng giống cánh mà." Bà Triệu Họa Nịnh đưa tay vuốt những lọn tóc tơ vương trán Thẩm Tân Vũ, vỗ nhẹ vai cô bé giục: "Con thư phòng gọi ăn cơm ."

"Vâng ạ." Thẩm Tân Vũ ran, lanh chanh chạy như chim sáo về phía thư phòng.

Lương Văn Kiều dõi theo bóng dáng cô thiếu nữ, bất chợt nhớ những lời ghen tuông vô cớ trút lên đầu Bùi Tinh Dã tối qua, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi áy náy, cảm thấy trách oan .

Một lát , ông nội Bùi Thụy Thịnh và dượng Úc Nghiên Húc bước khỏi thư phòng, gặp gỡ gia đình họ Lương, cả nhà rôm rả những lời hỏi han, chào hỏi.

Bùi Tinh Dã lững thững bước cuối cùng. Anh hờ hững cầm tờ khăn giấy chậm rãi lau mũi. Khi ánh mắt chạm Lương Văn Kiều, sắc mặt vẫn bình thản như , lướt qua cô một cách lạnh nhạt, hờ hững như chẳng hề quen .

Lương Văn Kiều đang vắt chéo chân sô pha, chuẩn nhập hội chơi game cùng em họ Úc. Bắt gặp ánh hờ hững lạnh lẽo , những ngón tay đang giữ điện thoại bất giác siết chặt . Nhân vật của cô load ván đấu mấy giây lập tức " rạp" báo tử.

"Chị A Kiều, thế?" Úc Minh Tiêu ngạc nhiên hỏi.

"À, kỹ thuật tí thôi, chơi nhé." Lương Văn Kiều cúi gằm mặt, lóng ngóng thao tác bàn phím.

Úc Nguyệt Trừng huých cùi chỏ trêu Lương Văn Kiều: "Chị A Kiều, vẫn cưa đổ ông khô khan nhà em ?"

"Đừng nhắc nữa." Lương Văn Kiều lảng tránh chủ đề.

Thẩm Tân Vũ tò mò tiến đến bên Úc Nguyệt Trừng, dựa cằm lên vai cô nàng xem ké trận game. Tiện tay, cô cầm ly nước ép lạnh để sẵn bàn nhấp một ngụm.

Vỏ hộp nước ép lạnh ngưng tụ một lớp sương mờ. Thẩm Tân Vũ rút vội tờ giấy ăn thấm những giọt nước dính tay.

Cảnh tượng lọt khỏi tầm mắt Bùi Tinh Dã. Anh nhíu mày bước tới, dứt khoát giật phăng ly nước lạnh khỏi tay cô. Giọng trầm xuống, nghiêm khắc: "Lạnh thế mà uống cái gì? Anh dặn em thế nào? Đang trong lúc 'bà dì' ghé thăm, tuyệt đối kiêng đồ lạnh cơ mà."

Thẩm Tân Vũ thanh minh yếu ớt: "Cô Sơ Đồng lấy cho em mà."

Ánh mắt Bùi Tinh Dã sắc như dao: "Cô tình trạng của em, thế bản em cũng tự lo cho ?"

Thẩm Tân Vũ bĩu môi cãi cố: "Thì em để ngoài lâu , nó còn lạnh nữa."

Người đàn ông chẳng thèm đôi co thêm, thẳng tay ném ly nước uống dở thùng rác: "Muốn uống thì lấy nước ấm mà uống, cấm cãi bướng."

Nói xong, tiện tay rút một tờ khăn giấy lau tay gót bỏ .

Úc Nguyệt Trừng nãy giờ nín nhịn nổ bụng. Chờ trai khuất bóng, cô nàng mới chọc ngón tay má Thẩm Tân Vũ đang phồng lên vì giận dỗi: "Thương xót cho phận của cưng ghê, trai quản thúc chặt thế cơ ?"

Thẩm Tân Vũ hừ lạnh một tiếng, cố ý áp đôi bàn tay vẫn còn lạnh buốt của gáy Úc Nguyệt Trừng: "Lúc nãy còn leo lẻo khen ngợi ' em tuyệt vời' cơ mà, giờ đổi giọng thành ' trai ' ?"

Úc Nguyệt Trừng rụt cổ vì lạnh, phá lên ngã lăn sô pha: "Chuyện đương nhiên . Anh trai mà quản lý gắt gao như quản ngục thế , em xin nhường cho cưng tất."

Ngay lúc đó, nhân vật của Úc Minh Tiêu cũng t.ử trận. Cậu nhóc buông tay cầm điều khiển xuống, khuôn mặt tròn trịa nhăn nhó: "Sợ quá mất, trai kiểu cho em cũng xin chắp tay bái lạy."

Lương Văn Kiều nãy giờ vẫn im lặng. Cô buông điện thoại xuống, sang Thẩm Tân Vũ, nhẹ nhàng : "Có quản thúc là phúc phần đấy em ạ, chứng tỏ quan tâm đến em."

Đôi môi đỏ mọng của cô cong lên một nụ nhạt nhưng vô cùng chân thành. Giọng điệu của cô mang theo sự bao dung, thấu hiểu của một chị lớn, khác hẳn với thái độ gay gắt tối qua.

Thẩm Tân Vũ ngỡ ngàng, ngước mắt .

Lương Văn Kiều mỉm dịu dàng, đưa ngón tay đính đá lấp lánh chỉ giỏ dâu tây bàn: "Dâu tây tươi ngon lắm, em ăn thử ? Để chị mang rửa cho nhé."

"Dạ thôi ạ, chị đừng bận tâm, em cảm ơn chị A Kiều." Thẩm Tân Vũ vội vã ngăn cản, cảm thấy vô cùng áy náy.

Ngay lúc đó, tiếng gọi ăn cơm vang lên từ phía phòng ăn.

Thẩm Tân Vũ lanh chanh chạy đầu tiên, định bụng bếp phụ dọn đồ ăn. Ai ngờ bước chân , cô bắt gặp cảnh ông trai "bá đạo" của đang bà nội ghì chặt đầu, ép uống thuốc.

Thì bà nội phát hiện cảm nên bắt uống hai viên t.h.u.ố.c ngay tắp lự.

Đường đường là đấng nam nhi đại trượng phu, đội trời đạp đất sợ gì, thế mà Bùi Tinh Dã sợ... uống t.h.u.ố.c đắng.

Nhớ cái hồi ép cô uống t.h.u.ố.c bắc, mồm mép còn dỗ dành " đắng ", mà giờ mới hai viên nang nhỏ xíu, nuốt cứ như đang nuốt thủy tinh.

Hai hàng lông mày nhíu chặt thành hình chữ X, má phồng to như sắp nghẹn. Lúc ngửa cổ nuốt thuốc, cổ họng căng lên thành một đường cong vất vả, yết hầu nhấp nhô đầy khổ sở. Khóe mắt hoe đỏ, nom như đang cố nén cơn uất ức trào nước mắt.

Thẩm Tân Vũ buồn đến mức run bần bật cả hai vai. Đến khi sực nhớ định lôi điện thoại lén bằng chứng thì đàn ông nuốt xong thuốc, lấy tay quệt mũi một cái thẳng ngoài.

Cũng chính vì bệnh nhân cảm cúm mà bầu khí của bữa tiệc sinh nhật mười mấy rôm rả, náo nhiệt phá vỡ. Mới hát hò chúc mừng xong, thổi nến cắt bánh kem xong, đến lúc chuẩn nhập tiệc chính thức, trai tháng Sáu tội nghiệp bà nội đuổi thẳng cổ khỏi bàn ăn chung.

"Mọi thật quá đáng!" Bùi Tinh Dã bê bát cơm phắt dậy. Ngón tay thon dài chỉ một vòng mặt từng trong gia đình , giọng điệu đầy oán trách, giận dỗi.

Bà Triệu Họa Nịnh gắp nguyên một miếng sườn non bự chảng bỏ bát con trai, dỗ dành: "Cục cưng ngoan nào, ai bảo sinh nhật mà lăn ốm chi."

Ông nội Bùi Thụy Thịnh cũng . Ông gắp thêm một cái đùi gà siêu to khổng lồ cho đứa cháu đích tôn, tiện miệng châm chọc: "Biến cho khuất mắt ông, lượn càng xa càng ."

Bà nội còn "ác" hơn nữa. Bà gắp luôn một chiếc cánh gà vứt toẹt bát : "Không chạy nổi thì mọc cánh mà bay con!"

Bùi Tinh Dã khẩy một tiếng. Anh xuống bộ dạng ôm bát cơm của lúc , trông t.h.ả.m hại chẳng khác gì kẻ ăn mày.

Anh chùng vai xuống, kiễng một bên chân lên, xiêu vẹo diễn trò một cách kệch cỡm: "Vậy cháu lết thế nhé?"

Bộ dạng pha trò tếu táo, lố lăng đập nát hình tượng nam thần lạnh lùng, soái ca hằng ngày của , khiến cả mâm cơm một phen nghiêng ngả.

Fangirl cuồng nhiệt Úc Nguyệt Trừng gào lên: "Anh trai em dù thọt chân thì vẫn là nam thần trai 1 thế giới!"

Úc Minh Tiêu cũng tát nước theo mưa nịnh nọt lấy nịnh nọt để. Vợ chồng Lương gia thì hề hề cố gắng giữ chân Bùi Tinh Dã ở . lưng , hất tay một cái đủng đỉnh rời .

Nói cho cùng, cũng chẳng đứa phân biệt , chỉ là mượn sinh nhật cớ pha trò cho thêm chút niềm vui mà thôi.

Anh lủi thủi xuống chiếc sofa ở phòng khách, thui thủi ăn một . Thẩm Tân Vũ cũng lon ton bê bát chạy theo: "Anh ơi, em ăn cùng cho vui."

"Em bàn ." Bùi Tinh Dã ngẩng lên. Vì cảm cúm, khóe mắt hằn lên một vệt đỏ mờ nhạt.

Anh vươn tay chặn Thẩm Tân Vũ , cho cô xuống: "Anh đang cảm. Vấn đề là em cạnh cho bạn , nhỡ lây bệnh cho em thì phiền phức lắm."

Thẩm Tân Vũ chúi tới, đôi mắt to tròn xoáy , hất cằm kiêu hãnh: "Tối qua hai đứa cùng dầm mưa, xem em sứt mẻ miếng nào . Điều đó chứng minh sức đề kháng của em dạo cực kỳ. Còn hả, Bùi đại thiếu gia, trông mới èo uột ."

Nhớ cảnh chật vật nuốt t.h.u.ố.c ban nãy, cô tài nào nhịn . Một khoảnh khắc tấu hài đáng giá để cô trêu chọc cả năm trời.

"Lượn ngay." Bùi Tinh Dã giơ tay lên, bộ định búng trán cô: "Cả ngày hôm nay tha cho em , giờ vuốt râu hùm nữa đúng ?"

Thẩm Tân Vũ rối rít xua tay: "Em dám, em dám," ôm bát co giò chuồn thẳng.

Ngờ , cô kịp nhai xong mấy miếng cơm thì Lương Văn Kiều bưng bát sà tới.

đặt bát xuống bàn kính, chẳng thèm đợi Bùi Tinh Dã đồng ý, cứ thế vuốt tà váy từ tốn xuống t.h.ả.m trải sàn.

"Anh cảm là do em đúng ?" Lương Văn Kiều ngước khuôn mặt thanh tú lên. Đôi mắt phượng long lanh ánh nước, xen lẫn sự hối khôn cùng.

"Cô suy nghĩ nhiều quá đấy." Bùi Tinh Dã khép hờ đôi mắt. Sống mũi cao thẳng tắp đổ bóng mờ lên gò má, giọng điệu hờ hững, lạnh nhạt: "Cô đừng đây."

Lương Văn Kiều chẳng bận tâm. Cô khẽ , đưa tay vén những lọn tóc lòa xòa tai. Hương nước hoa thoang thoảng lan tỏa từ cổ tay cô . Giọng chân thành, khẩn khoản: "Tối qua em sai , em thành thật xin . Những lời em , đừng để trong lòng nhé. Bọn từ đầu, bắt đầu từ tình bạn ?"

Khẩu vị của Bùi Tinh Dã bỗng dưng bay biến sạch. Anh đặt đũa xuống, liếc cô bằng nửa con mắt, quăng hai từ sắc lẹm, lạnh thấu xương.

"Khó đấy."

Loading...