Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 31: Ba Mươi Mốt Ngôi Sao

Cập nhật lúc: 2026-08-05 06:05:04
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dù nhân vật chính của bữa tiệc sinh nhật vắng bóng, nhưng bầu khí náo nhiệt bàn tiệc chẳng hề vơi bớt phần nào. Chén chú chén , tiếng cụng ly leng keng vang lên dứt.

Bùi Tinh Dã vắt chéo chân, ngả ngớn nửa nửa ghế sô pha. Lâu lâu lia mắt về phía bàn ăn, đám lớn đang nâng ly chén thù chén tạc, mặt mũi ai nấy đỏ bừng vì men. Đáy mắt thoáng qua một ý đầy ẩn ý.

Anh thừa hiểu, cái sinh nhật của thực chất chỉ là cái cớ hảo để hội phụ lão tụ tập bù khú. Anh là nhân vật chính đấy, mà dường như cũng chẳng .

Đám nhóc tì cũng rủ chuồn khỏi bàn ăn từ sớm, xúm xít một góc cắm mặt ván game.

"Có thử xe mô tô ?" Bùi Tinh Dã chống cằm, chán chường đưa chân đá nhẹ chân Úc Minh Tiêu.

Ba cặp mắt sáng rực lên cùng lúc, đồng thanh hô to: "Có ạ!"

Khóe môi Bùi Tinh Dã khẽ nhếch lên. Anh hất cằm về phía bàn ăn: "Ra xin ông ngoại chìa khóa ."

Kể từ ngày chiếc mô tô tịch thu, chìa khóa xe luôn bà nội cất giữ kỹ càng. bà nội xưa nay vốn cứng rắn, xin trực tiếp từ bà thì còn lâu mới thành công. Chỉ còn cách " đường vòng", nhờ ông nội can thiệp mới mong cơ may.

"Rõ!"

Úc Minh Tiêu là đứa phản ứng nhanh nhất. Thân hình mũm mĩm của nhóc luồn lách cực lẹ về phía bàn ăn. Úc Nguyệt Trừng bám gót theo sát, Thẩm Tân Vũ cũng lật đật chạy theo.

Lương Văn Kiều thu lu tấm thảm, ngước mắt Bùi Tinh Dã, khẽ mỉm . Rồi cô cũng nhoài , tò mò theo bóng dáng ba đứa trẻ đang lao về phía bàn ăn.

Dù thái độ của Bùi Tinh Dã lạnh nhạt, nhưng cô quyết định bỏ qua tất cả. Biết , đàn ông vốn dĩ khô khan, chẳng am hiểu chuyện yêu đương. Thôi thì phận con gái, cô đành nhẫn nhịn và bao dung hơn một chút .

Ba "quỷ sứ" xúm xít vây quanh ông Bùi Thụy Thịnh, hết lời năn nỉ ỉ ôi, mồm mép tép nhảy tựa như một đàn chim sẻ ríu rít gọi bầy.

Ông cụ quấy nhiễu đến nhức cả đầu, đành cầu cứu bà bạn già: "Bà giao chìa khóa xe cho tụi nó cho xong."

Lúc bà nội mới chịu lên. Tuy nhiên, bà lấy chìa khóa ngay mà thẳng phòng khách, nheo mắt dáng vẻ uể oải, lười biếng của thằng cháu đích tôn sô pha.

"Cháu là xúi giục đúng ?"

Bùi Tinh Dã lồm cồm dậy, chối bay chối biến: "Làm gì chuyện đó ạ? Chẳng qua lâu lâu bọn trẻ mới tụ họp đông đủ, cháu dội gáo nước lạnh mất vui thôi."

Bà nội bước gần, đưa tay sờ thử lên trán : "Khỏi cảm đấy?"

Bùi Tinh Dã nhướng mày, đôi con ngươi đen nhánh đảo lúng liếng hai vòng: "Nhờ hồng phúc của bà, hai viên 'tiên đan' dập tắt mầm bệnh từ trong trứng nước ạ."

" là cái miệng dẻo quẹo." Bà nội phì , tiện tay gõ nhẹ lên đầu cháu trai một cái.

Xong xuôi bà mới lên lầu lấy chìa khóa.

Ba đứa trẻ mừng rỡ chạy ùa . Bùi Tinh Dã lên, đưa mắt quét một lượt từng đứa.

Úc Minh Tiêu và Thẩm Tân Vũ mặc quần dài, trèo lên mô tô thì vô tư. Úc Nguyệt Trừng diện váy dài thướt tha, bất tiện. Anh liền bảo cô bé quần, Úc Nguyệt Trừng lời chạy . Anh cũng tiện thể lên phòng đồ.

Phòng ngủ của đám trẻ ở đây luôn sẵn sàng đón chúng mỗi dịp ghé thăm.

Bước phòng, Bùi Tinh Dã thoăn thoắt cởi bỏ bộ sơ mi, quần âu trang trọng, chọn một bộ đồ gió chuyên dụng màu đen mặc .

Bộ đồ gọn gàng, tôn lên vóc dáng khỏe khoắn. Khi bước xuống nhà, xỏ đôi bốt Dr. Martens hầm hố, tay xách chiếc mũ bảo hiểm fullface đen nhám, hình ảnh một thiếu niên nổi loạn, ngông cuồng ngày nào như sống .

Vừa dắt chiếc mô tô phân khối lớn từ hầm để xe lên, Úc Minh Tiêu xớ rớ chạy gần. Bùi Tinh Dã lườm em họ một cái, hắt đẩy nhẹ nhóc lùi : "Lốp xe non , đợi chạy ngoài bơm căng về chở mày dạo."

Cả bọn ồ lên. Úc Minh Tiêu tủi bấu bấu lớp mỡ thừa quanh eo. Úc Nguyệt Trừng với đôi lông mày cong vút đắc thắng giành ngay vị trí "khai trương".

Úc Minh Tiêu hồi nhỏ mập mạp, lớn lên biến thành "big size". Miệng luôn hô hào giảm cân suốt mười năm nay nhưng kết quả thì... "mèo mèo".

Ngược , Úc Nguyệt Trừng từ bé thon thả, lớn lên vóc dáng càng thêm mảnh mai, yêu kiều. Mái tóc dài tết kiểu xương cá trông hệt như một nàng tiểu thư đài các, dịu dàng.

Tiếng động cơ gầm rú x.é to.ạc màn đêm tĩnh lặng. Bùi Tinh Dã đội mũ bảo hiểm cho , cẩn thận cài quai mũ cho Úc Nguyệt Trừng. Đứng bên cạnh, Thẩm Tân Vũ theo với ánh mắt ngưỡng mộ. Bà nội tay vẫn cầm khư khư chiếc điện thoại, quên dặn dò: "Đi đúng 10 phút thôi nhé, loanh quanh mấy con phố gần nhà thôi, cấm xa đấy!"

Bùi Tinh Dã leo lên xe, ngơ như thấy. Đợi Úc Nguyệt Trừng vững vàng phía , bàn tay đeo găng da đen của vít mạnh tay ga. Chiếc mô tô phóng vút như một mũi tên xé gió, để đằng tiếng la hét thất thanh của Úc Nguyệt Trừng cùng với mùi khét lẹt của dầu nhớt cháy.

"Từ từ thôi! Cái thằng ranh con bắt đầu giở chứng ." Bà nội chạy vội theo vài bước, thót tim chiếc xe khuất dạng trong tầm mắt.

"Bà ngoại đừng lo, thôi chứ xe êm ru , cảm giác phóng nhanh ." Úc Minh Tiêu cuống quýt bênh vực họ, sợ lát nữa về bà nội sẽ thu chìa khóa, thế thì mất toi lượt ké.

Lương Văn Kiều nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay bà nội, dịu dàng trấn an: "Tinh Dã lái mô tô lụa lắm bà ạ, xưa nay từng xảy va quệt gì . Bà cứ yên tâm ."

Thẩm Tân Vũ ngay cạnh, rõ mồn một lời Lương Văn Kiều. Hôm nay cô hiểu tường tận: ông trai quý hóa của cô thực sự hề mảnh tình vắt vai nào, tất cả chỉ là do cô tiểu thư họ Lương tự biên tự diễn mà thôi.

Bên , Bùi Tinh Dã đèo Úc Nguyệt Trừng lượn lờ khỏi khu đại viện.

Dưới ánh đèn đường vàng vọt, xe cộ tấp nập. Chiếc mô tô ngoan ngoãn bám sát làn đường dành cho xe máy, hề vượt tốc độ, cũng chẳng vượt đèn đỏ. Anh tạt một tiệm sửa xe bơm căng lốp, chạy thêm một vòng quanh mấy con phố lớn mới trở về.

Bà nội vẫn canh me thời gian cổng. Mặc dù "lố" giờ mười phút, nhưng bà cũng trách móc nặng lời, chỉ càm ràm vài câu cho qua.

Tới lượt Úc Minh Tiêu, Bùi Tinh Dã quyết định chở nhóc xa hơn một chút, tận trạm xăng ngoại ô đổ đầy bình mới thong dong lượn một vòng lớn về.

Lúc về tới nhà, mặt mũi Úc Minh Tiêu đỏ gay vì phấn khích. Bà nội thấy tiếp tục bài ca càu nhàu quen thuộc, nhưng cũng bỏ qua.

Cuối cùng là phần của Thẩm Tân Vũ. Bùi Tinh Dã nhẹ nhàng gỡ chiếc kẹp tóc ngọc trai đầu cô bé, tự tay đội chiếc mũ bảo hiểm nặng trịch lên đầu cô, hỏi nhỏ: "Nhớ đem điện thoại theo ?"

Thẩm Tân Vũ vỗ vỗ túi quần hộp: "Dạ ạ."

Khuy túi gài cẩn thận, đảm bảo rớt đồ.

Bùi Tinh Dã gật đầu hài lòng, rướn sát gần hơn, hạ giọng hỏi: "Bài tập đem theo hết ? Có bỏ quên món gì ở đây ?"

Thẩm Tân Vũ vểnh tai lên . Giọng trầm ấm, nhẹ nhàng. Có lẽ vì chiếc mũ bảo hiểm trùm kín đầu nên âm thanh phần nhỏ hơn bình thường. Cô rõ từng chữ, nhưng bắt gặp ánh mắt lấp lánh ý của , nhịp tim cô bỗng chệch một nhịp.

Nụ mang theo một hàm ý sâu xa nào đó khó lường, cứ như thể đang rủ cô bỏ trốn .

, nhoẻn miệng tươi rói, phô bày một vẻ ngốc nghếch đáng yêu, ý chừng: "Anh đưa em , em đó."

Bùi Tinh Dã kéo chặt dây quai mũ bảo hiểm cho cô, khẽ véo cằm cô một cái: "Ngốc."

Hai yên vị xe. Động cơ một nữa gầm gừ vang dội. Dưới ánh mắt dõi theo của cả nhà, Thẩm Tân Vũ siết chặt lấy vạt áo Bùi Tinh Dã. Cô cảm giác như một mũi tên đang căng cung, x.é to.ạc màn đêm, bay vút khỏi cánh cổng khu đại viện.

Đây là đầu tiên trong đời Thẩm Tân Vũ trải nghiệm cảm giác một chiếc mô tô phân khối lớn.

Gió đêm rít gào bên tai. Chiếc mũ bảo hiểm đè chặt b.í.m tóc đuôi ngựa, khiến vài lọn tóc tơ tung bay loạn xạ trong gió.

Qua lớp kính chắn gió trong suốt, những con phố quen thuộc hàng ngày giờ đây kéo dãn , biến thành những dải lụa ánh sáng rực rỡ sắc màu, lướt qua mắt với tốc độ chóng mặt.

Thẩm Tân Vũ bám chặt lấy hai bên eo áo khoác của . Lớp vải dù mỏng manh gió thổi phồng lên như bong bóng. Tuy ôm sát , nhưng cô vẫn thể cảm nhận rõ ràng ấm tỏa từ cơ thể đàn ông. Tiếng rung rần rần của động cơ truyền qua lớp áo, khiến lồng n.g.ự.c cô cũng run lên từng hồi tê dại.

Chiếc xe dần dần thoát khỏi đám đông ồn ào. Con đường phía ngày càng rộng mở, thưa thớt bóng xe qua .

Thẩm Tân Vũ tò mò ngó nghiêng xung quanh. Hoàn lạ lẫm, cô chẳng đang ở phương trời nào.

Liếc mắt gương chiếu hậu, cô bắt gặp góc nghiêng thần thánh của đàn ông. Dưới lớp mũ bảo hiểm, những đường nét sắc sảo khuôn mặt càng thêm phần góc cạnh, nam tính. Khóe môi khẽ nhếch lên, nở một nụ hoang dã, đầy ma mị.

Trông khác hẳn với hình ảnh trai chuẩn mực, điềm đạm mà cô vẫn thấy hàng ngày.

Đang mải mê đắm chìm trong dòng suy nghĩ, bất thình lình, chiếc xe ngoặt một cú gấp. Thẩm Tân Vũ giật thót tim hét lên một tiếng. Lực ly tâm mạnh đến mức suýt chút nữa hất văng cô xuống đường. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, cô vòng tay ôm chầm lấy vòng eo săn chắc của đàn ông phía .

Gió đêm nóng hổi táp mặt. Cô áp sát tấm lưng rộng lớn của , rõ mồn một tiếng trầm ấm rung lên từ lồng n.g.ự.c .

Chẳng bao nhiêu thời gian trôi qua. Giữa lúc Thẩm Tân Vũ đang mơ màng nghĩ rằng giấc mộng tốc độ sẽ kéo dài vô tận, đàn ông phía khẽ nhúc nhích bờ vai, cất tiếng: "Tân Vũ, chúng về đến nhà ."

Thẩm Tân Vũ ngẩng mặt lên. Khung cảnh hai bên đường quả nhiên trở nên vô cùng thuộc.

Đến cổng khu chung cư, bác bảo vệ nhận quen, vội bước tới. Bùi Tinh Dã chỉ dùng một tay hất kính chắn gió lên, bác bảo vệ lập tức giơ tay chào, barrier tự động mở . Chiếc mô tô êm ái trườn xuống hầm để xe.

Khi bước chân xuống xe, Thẩm Tân Vũ lảo đảo suýt ngã. Hai chân cô tê cứng, rõ là đang rét run nóng bừng. Vừa tháo mũ bảo hiểm , mái tóc rối tung rối mù xõa rượi, đầu óc vẫn còn ong ong như búa bổ.

Bùi Tinh Dã vội vàng đỡ lấy cô, cúi đầu xuống: "Còn đỡ hơn tưởng đấy." Anh hỏi tiếp: "Cảm giác thế nào?"

"Chưa đủ nhanh ạ." Cô hất cằm kiêu hãnh, nhưng giọng điệu run rẩy phản bội chính .

Bùi Tinh Dã cong môi . Nụ lan tỏa từ ánh mắt, mang theo chút thú vị, bông đùa: "Gan cũng khá đấy."

Hai về đến căn hộ. Bùi Tinh Dã dặn Thẩm Tân Vũ nhắn tin báo bình an cho bà Triệu Họa Nịnh, rõ rằng chiếc mô tô ngày mai sẽ tiện đường chạy ghé qua trường cất luôn, hôm nay mang qua bên đó nữa.

Lúc nhận tin nhắn, bà Triệu Họa Nịnh vẫn về. Bà đang nán giúp bà nội dọn dẹp khu vực phòng ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-31-ba-muoi-mot-ngoi-sao.html.]

Tiệc tàn, nhà họ Lương và gia đình Bùi Sơ Đồng đều cáo từ về.

Bà Triệu Họa Nịnh cầm điện thoại đến khoe với bà nội: "Mẹ, thả hổ về rừng kìa!"

Bà nội vẫn đang thấp thỏm lo âu: "Cái thằng nhãi ranh dạt , cả tiếng đồng hồ thấy vác mặt về."

Bà Triệu Họa Nịnh giơ màn hình điện thoại mặt bà nội: "Nó về đây nữa . Nó đèo cái Tân Vũ về thẳng căn hộ của nó ."

Bà nội: "???"

Mặt bà nội ngơ ngác, đầy dấu chấm hỏi. Khựng mất vài giây, bà mới hồn, bực buồn . Bà buông lời mắng mỏ "cái thằng ranh con" ngớt miệng: "Dám qua mặt bà, thèm mở miệng một câu, chỉ gửi vỏn vẹn cái tin nhắn cho cô là xong chuyện ?"

Bà Triệu Họa Nịnh phì . Lý trí bảo bà lên tiếng quở trách hành động của con trai, nhưng tình mẫu t.ử khiến bà vô thức bao che cho . Dẫu thì đến phút chót, con trai vẫn nhớ tìm bia đỡ đạn cơ mà.

Ông Bùi Thụy Thịnh chắp tay lưng thong thả bước tới. Thấy ông, bà nội bèn thẳng lưng, tiện thể xả luôn cơn giận lên đầu ông lão, trách ông mềm lòng để bà giao chìa khóa xe cho lũ quỷ sứ.

Ông Bùi Thụy Thịnh xong chỉ ha hả: " bảo thằng Tinh Dã nhà là đứa tinh ranh nhất nhà mà lị. Vì mượn con mô tô dạo vài vòng mà nó tung hỏa mù, dùng mưu kế ngoại giao bài bản phết, áp dụng triệt để luôn."

bà nội vẫn còn hậm hực: "Ông bảo cái thằng ranh con mưu đồ từ ? Nó cố tình bịa chuyện để cuỗm con mô tô đem giấu đúng ?"

Nụ môi ông Bùi Thụy Thịnh hề tắt, ông ôn tồn an ủi vợ: "Hôm nay sinh nhật Tinh Dã, bà chấp nhặt với nó gì. Cho nó đắc ý nốt đêm nay , ngày mai đợi nó vác xe về, bà mắng nhiếc, giáo huấn thế nào cũng muộn mà."

Bà Triệu Họa Nịnh cũng hùa theo khuyên can: "Mẹ đừng lo, để con gọi video cho cái Tân Vũ kiểm tra xem thực hư thế nào."

Video call kết nối thành công, sự thật quả đúng như lời nhắn.

Thẩm Tân Vũ lia camera điện thoại về phía cửa phòng Bùi Tinh Dã, gõ cửa lạch cạch. Người đàn ông lười biếng hé cửa, một tay vịn khung cửa, mi mắt sụp xuống nặng nề, lấy tay che miệng ngáp ngắn ngáp dài: "Mẹ ơi con đang ốm, buồn ngủ c.h.ế.t . Xin ông bà, bố , các vị tổ tông tha cho con một đêm nay ."

Ngay cả "tổ tông" cũng lôi bia đỡ đạn. Đừng là bà Triệu Họa Nịnh, đến bà nội thấy bộ dạng tiều tụy cũng mềm lòng, xua tay lia lịa: "Thôi thôi, ngủ , ngủ một giấc thật sâu cho khỏe , sáng mai tỉnh dậy là hết bệnh ngay mà."

"Chúc cả nhà ngủ ngon."

Cửa phòng khép . Thẩm Tân Vũ nán trò chuyện thêm vài câu với bà Triệu Họa Nịnh mới tắt máy.

Cô trở về phòng . Suốt cả buổi tối, tâm trí cô luôn trong trạng thái hưng phấn tột độ, cảm xúc cứ rối bời tĩnh lặng .

Lần đầu tiên đặt chân đến nhà họ Bùi, một sự thừa nhận quan hệ họ hàng quá đỗi bất ngờ nhưng mang đến cảm giác thuộc đến lạ kỳ.

Tình cảm thầm kín bấy lâu giấu giếm nơi đáy lòng dường như tìm lối thoát, cần dè dặt che đậy nữa. Thế nhưng, cô lờ mờ cảm nhận , lẽ cần chôn chặt nó sâu hơn nữa.

Haiz...

Thẩm Tân Vũ khẽ thở dài. Chữ "tình" mà rắc rối thế .

nữa, hôm nay cô cơ hội "mục sở thị" thế nào là một gia đình danh gia vọng tộc, gia thế hiển hách.

Mặc dù diện kiến bố của Bùi, chút tiếc nuối, nhưng thì dịu dàng, uyên bác; ông bà nội thì thông thái, hài hước; cô dượng thì thiện, dễ gần. Tất cả đều khiến cô nảy sinh lòng kính trọng và ngưỡng mộ sâu sắc.

Một gia đình hảo đến mức nhà họ Thẩm của cô chẳng thể nào với tới.

Thêm đó, việc chạm trán với cặp chị họ sinh đôi rồng phượng càng khiến cô nhận sự yếu kém của bản .

Úc Minh Tiêu tuy sở hữu hình mũm mĩm nhưng vô cùng nhanh nhẹn, hoạt bát. Cậu nhóc nhảy hip hop, gảy đàn guitar điêu luyện, thao tác chơi game thì nhanh như chớp. Đáng nể nhất là thành tích học tập xuất chúng. Nghe kể sáng tác vô bài thơ, tản văn, ẵm giải thưởng mỏi tay và còn hẳn một chuyên mục riêng một trang web nổi tiếng.

Tuy họ tiết lộ bút danh, nhưng Úc Nguyệt Trừng ẩn ý rằng chắc chắn cô từng qua bài của .

Còn Úc Nguyệt Trừng thì cũng chẳng kém cạnh ông sinh đôi là bao. Không chỉ sở hữu vẻ nghiêng nước nghiêng thành, cô nàng còn tinh thông cầm kỳ thi họa từ tấm bé. Khả năng chơi violin của cô gọi là đỉnh của chóp. Năm , cô nàng dự định sẽ sang Mỹ du học tại Học viện Âm nhạc Berklee - một ngôi trường danh giá ai cũng cửa bước .

Thẩm Tân Vũ bàn học, lật giở những xấp bài kiểm tra chỉ vặn đạt điểm trung bình. Những điểm "X" đỏ chót chói mắt rải rác. Trước đây cô chẳng thấy hề hấn gì, nhưng giờ , cô bỗng thấy hổ vô cùng.

Trường cô thiếu những học sinh xuất chúng, chỉ là cô từng chủ động tiếp xúc với họ. Cô luôn cho rằng những đó thuộc một thế giới khác, quá xa vời. Hôm nay quen với em nhà họ Úc, cô vô cớ cảm thấy một áp lực đè nặng lên vai.

Chưa dừng ở đó, trai "hờ" ở ngay sát vách phòng cô mới thực sự là một huyền thoại sống.

Theo lời kể của hai em nhà họ Úc, Bùi Tinh Dã từ nhỏ mệnh danh là thần đồng toán học. Lên 8 tuổi bắt đầu tham gia thi đấu các giải toán, lên lớp 5 chọn thẳng đội tuyển quốc gia. Bảng thành tích huy chương vàng, bạc quốc tế đếm xuể.

Chỉ tiếc là cú sốc tinh thần từ sự của Bùi Vân Khê khiến chểnh mảng việc học. Suốt ba năm cấp 3, chỉ cố gắng học một năm lớp 10. Lên lớp 11, bố tống cổ lên vùng núi hẻo lánh. Trừ những lúc tham gia thi đấu, bộ thời gian còn gần như bốc khỏi thế giới. Chẳng ai gì trong những năm tháng ẩn dật núi đó.

Thế mà, mặc kệ chuỗi ngày bỏ dở học hành, vẫn hàng loạt các trường đại học danh tiếng trải t.h.ả.m đỏ săn đón. Cuối cùng, Bùi Tinh Dã tự chọn Đại học Lâm Xuyên - ngôi trường sở hữu khoa Toán học hàng đầu cả nước - để bắt đầu cuộc đời.

[Trời đất quỷ thần ơi!]

Thẩm Tân Vũ vội vàng mở nhóm chat WeChat mới lập gồm ba , định chia sẻ thông tin sốt dẻo về phi vụ Bùi Tinh Dã cuỗm trộm mô tô về nhà.

đợi mãi chẳng thấy ma nào hồi âm.

Mười phút , Úc Nguyệt Trừng mới nhắn : [Mình đang cày đàn violin nè QAQ. Hôm nay lỡ bỏ bê buổi tập, bắt bù đủ một tiếng mới ngủ. Huhuhu~~~] (Kèm theo icon ròng).

Úc Minh Tiêu cũng than vãn: [Tập đàn nhằm nhò gì, đây còn thê t.h.ả.m hơn. Giờ mới sực nhớ hôm nay là hạn chót nộp bài luận 3000 chữ. Tới giờ vẫn rặn chữ nào, chắc đêm nay thức trắng quá!!!] (Kèm icon đập đầu tường).

Thẩm Tân Vũ chép miệng: [Xin phiền hai vị học bá, hai cứ tiếp tục sự nghiệp cao cả ạ.] (Kèm icon mèo con ngoan ngoãn).

Thoát khỏi ứng dụng chat, cô đăm đăm tờ bài kiểm tra. Nhờ tấm gương của hai chị họ, cô cảm thấy việc tập trung tinh thần vẻ dễ dàng hơn một chút.

Thế nhưng, mới giải xong một bài toán, tiếng gõ cửa vang lên: "Cô tiên nhỏ ơi, tới giờ uống t.h.u.ố.c , ngoài uống t.h.u.ố.c ."

Thẩm Tân Vũ đành ngậm ngùi "Dạ" một tiếng, buông bút bước ngoài.

Trong bếp, Bùi Tinh Dã sắc xong t.h.u.ố.c bắc. Anh cẩn thận dùng màng lọc rót t.h.u.ố.c bát bưng bàn ăn.

Thẩm Tân Vũ lẽo đẽo theo , thắc mắc: "Anh ơi, chẳng kêu buồn ngủ , giờ vẫn còn thức ?"

"Đợi em uống t.h.u.ố.c xong ." Bùi Tinh Dã đặt bát t.h.u.ố.c xuống, đưa mắt mặt bàn ăn trống trơn, hỏi vặn : "Sao hôm nay phòng khách bài tập?"

"Em tưởng ngủ , ai kèm bài nên em chui tọt phòng học luôn."

"Thế hôm nay bài nào cần hỏi ?"

"Hôm nay là sinh nhật mà, em đặc cách cho nghỉ phép một hôm đấy. Anh cứ nghỉ ngơi cho khỏe , sáng mai hẵng giảng bài cho em."

"Tự lười biếng mà còn bày đặt đổ tại ."

"Hihi."

Thẩm Tân Vũ nở một nụ tinh nghịch, kéo ghế xuống, bưng bát t.h.u.ố.c lên.

Lúc Bùi Tinh Dã mới phì . Tuy nhiên, nán bầu bạn cùng cô mà chỉ dặn dò: "Uống t.h.u.ố.c xong thì tắm rửa ngủ sớm nhé."

Đợi cô bé ngoan ngoãn lời, mới trở về phòng.

Dạo Thẩm Tân Vũ uống t.h.u.ố.c bắc quen, cần ai dỗ ngọt nữa. Chỉ chờ nước t.h.u.ố.c nguội bớt, cô bưng bát lên, ực một là cạn sạch.

Uống t.h.u.ố.c xong, Thẩm Tân Vũ mang bát bếp rửa sạch sẽ, đó trở về phòng lấy quần áo tắm. Mãi đến gần 11 giờ cô mới chìm giấc ngủ.

Có lẽ do những sự kiện dồn dập xảy trong ngày khiến não bộ hoạt động quá công suất, nên đêm nay cô liên tục mơ.

Cô mơ thấy đang chiếc mô tô. Những luồng gió xé rít bên tai, tấm lưng rộng lớn, vững chãi che chắn phía . Những vệt sáng đèn đường loang lổ, đường xương hàm sắc sảo, nam tính. Tiếng động cơ gầm gừ, nhịp tim rung lên từng hồi. Vô hình ảnh đan xen, chồng chéo lên hệt như một chiếc đèn kéo quân, lấp lánh chói lóa, mỗi khung hình đều đập mạnh trái tim cô.

Nửa đêm, Thẩm Tân Vũ lơ mơ tỉnh giấc vệ sinh. Lúc về phòng, chợt nhớ đến chiếc mũ bảo hiểm đặt kệ để đồ ngoài cửa, cô bỗng sờ thử một cái.

Căn hộ chìm trong tĩnh lặng. Cô bật tạm một chiếc đèn ngủ góc tường, rón rén bước huyền quan. Nhìn thấy chiếc mũ bảo hiểm, cô nheo mắt ngái ngủ, vươn tay ôm nó lòng vuốt ve một hồi.

Tâm trí vẫn còn mơ màng, vuốt ve xong một cái, cô định vói tay lấy cái thứ hai thì...

Hụt hẫng!

Thẩm Tân Vũ bừng tỉnh, hai mắt mở to thao láo.

Trong bóng tối nhờ nhờ, chiếc kệ để đồ trống trơn.

Chỉ duy nhất một chiếc mũ bảo hiểm - chiếc cô mới đội xong. Còn chiếc mũ của Bùi Tinh Dã thì cánh mà bay.

Thẩm Tân Vũ hoảng hốt bật tung công tắc đèn trần. Ánh sáng chói lòa xác nhận sự thật: Chiếc mũ biến mất!

Không là một giấc mơ.

 

Thêm đó, chìa khóa xe mô tô cũng bốc theo

Loading...