Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 40: Bốn Mươi Ngôi Sao
Cập nhật lúc: 2026-08-05 06:58:53
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày 30 Tết, khi máy bay đáp xuống sân bay Thượng Hải, đồng hồ điểm 9 giờ tối.
Công ty chu đáo điều xe tận nơi đón. Tài xế xuống hỏi Bùi Tinh Dã thẳng đến công ty ghé khách sạn nghỉ ngơi .
Bùi Tinh Dã đáp gọn lỏn, do dự: "Đến công ty."
Thẩm Tân Vũ cũng chẳng ý kiến gì, ngoan ngoãn xách đồ theo. Trong thâm tâm, cô khỏi thán phục: Người đàn ông đúng là kẻ cuồng công việc chính hiệu.
Hơn một tiếng , chiếc xe dừng bánh trụ sở chính của Blue Star. Đã túc trực sẵn ở cửa để đón họ.
Vừa thấy bóng Bùi Tinh Dã, đó vội vàng bước tới, thái độ vô cùng cung kính: "Sếp Bùi." Nụ rạng rỡ hiện rõ môi: "Mọi mong mãi."
Bùi Tinh Dã mỉm nhã nhặn, đáp : "Cứ gọi là Tarak ."
Sau vài câu hàn huyên, hành lý dỡ xuống và gửi tạm ở quầy lễ tân.
Đứng quan sát nãy giờ, Thẩm Tân Vũ cứ ngỡ gọi "Sếp Bùi" chỉ là phép lịch sự giao tiếp. Mãi cô mới vỡ lẽ, Bùi Tinh Dã dùng tài năng công nghệ của để góp vốn Blue Star. Số cổ phần nắm giữ ngang hàng với ba nhà đồng sáng lập còn . Anh đích thực là một vị "tổng tài" "hàng thật giá thật".
cái đêm giao thừa năm , một cô bé như cô chẳng thể nào tưởng tượng nổi, công ty mắt đây, chỉ vài năm ngắn ngủi , sẽ trỗi dậy mạnh mẽ, đạp đổ các "ông lớn" công nghệ cầu. Bằng cách xây dựng hệ sinh thái thuật toán vượt trội, Blue Star sẽ kiến tạo nên một đế chế thương mại khổng lồ, giá trị vốn hóa cán mốc hàng trăm tỷ USD,ễm nhiên trở thành tập đoàn công nghệ internet đắt giá nhất hành tinh.
Và Bùi Tinh Dã, đàn ông đang ngay bên cạnh cô, chính là một trong những khối óc vĩ đại nhào nặn nên kỳ tích đó.
Ba cùng bước thang máy, Bùi Tinh Dã cất tiếng hỏi: "Sếp Hà tới ?"
"Anh đến ạ. Chuyến bay từ New York hôm nay trễ, cũng chỉ mới tới tầm nửa tiếng thôi."
"Anh đang ở ?"
"Chắc là đang ở căng tin đó ."
Bùi Tinh Dã gật đầu, lập tức đổi hướng xuống khu vực nhà ăn.
Là một "cỗ máy" công nghệ hoạt động bất kể ngày đêm, căng tin của Blue Star lúc nào cũng đỏ lửa phục vụ nhân viên 24/24.
Có điều, lúc qua cửa kiểm soát phát sinh một sự cố nho nhỏ. Thẻ nhân viên của Bùi Tinh Dã quẹt mãi mở cửa. Lý do là vì đây là đầu tiên đặt chân đến trụ sở Thượng Hải, hệ thống an ninh ở đây vẫn kịp cập nhật dữ liệu của .
Cuối cùng, Hà Gia Thịnh tươi rói đích bước , quẹt thẻ bảo lãnh cho và Thẩm Tân Vũ trong.
Một nhân viên gần đó huých tay dẫn đường, xì xào: "Ai thế nhỉ? Sao lạ hoắc ?"
Người dẫn đường lườm một cái sắc lẹm, trách móc: "Sếp Bùi mà cũng nhận ? Trưởng bộ phận BRT đấy."
Nhân viên xong liền trố mắt, thái độ lập tức chuyển sang cung kính, kiêng dè. Rồi ánh mắt dời sang Thẩm Tân Vũ, hạ giọng tò mò: "Thế cô gái cùng là ai ?"
"Hỏi thừa, dĩ nhiên là bạn gái ."
Dù phía , nhưng cuộc hội thoại lọt một chữ khỏi tai Thẩm Tân Vũ. Cô chẳng BRT là bộ phận nào, nhưng thái độ kính sợ của hai , cô lờ mờ đoán vị thế của Bùi Tinh Dã trong công ty khủng khiếp và bí ẩn đến mức nào.
Thế nhưng, hai chữ "bạn gái" khiến trái tim cô đập thình thịch, khóe môi bất giác cong lên một nụ tủm tỉm đắc ý.
Niềm vui sướng ngắn chẳng tày gang, mới sung sướng đầy một phút thì cô dội ngay một gáo nước lạnh.
Ánh mắt Hà Gia Thịnh lướt qua cô một lượt, hất hàm về phía Bùi Tinh Dã, nháy mắt đầy ẩn ý: "Không định giới thiệu hả ông bạn?"
Vị ảnh đế vẻ cũng hiểu lầm giống mấy .
Những đang dùng bữa xung quanh cũng tò mò ngoái .
Bùi Tinh Dã nhướng mày, vỗ mạnh một cái vai bạn : "Mày nghĩ thế? Đây là em gái tao, Aurora."
Nói xong, sang Thẩm Tân Vũ, đáy mắt ánh lên nét tinh nghịch trêu ghẹo: "Em chẳng suốt ngày nằng nặc đòi gặp thần tượng màn bạc còn gì? Giờ bằng xương bằng thịt đang sờ sờ mặt em đấy. Ngắm cho kỹ xem ngoài đời trai hơn phim nào?"
Thẩm Tân Vũ nghiêm túc quan sát Hà Gia Thịnh, dõng dạc nhận xét: "Ở ngoài đời trai hơn phim nhiều! Trên phim lạnh lùng, xa cách thế thôi, chứ ở ngoài đời thiện, hòa đồng, , giọng còn trầm ấm dễ nữa. là nam thần gần gũi với fan hâm mộ!"
Định bồi thêm vài câu khen ngợi cánh nữa thì Bùi Tinh Dã tặc lưỡi ngắt lời, vội xua tay: "Thôi thôi, khen thế đủ . Khen nữa bay lên tận chín tầng mây bây giờ."
Hà Gia Thịnh ha hả, đ.ấ.m nhẹ một phát n.g.ự.c Bùi Tinh Dã: "Ghen tị với tao chứ gì?" Rồi sang Thẩm Tân Vũ, thiện kéo gần cách: "Cảm ơn Aurora nhé. Từ giờ em cũng là em gái của . Nếu thằng Bùi dám bắt nạt em, cứ méc , sẽ 'xử' nó em."
Thẩm Tân Vũ mỉm bẽn lẽn: "Em cảm ơn Gia Thịnh ạ."
Tiếng "" gọi ngọt xớt khiến đám đông xung quanh bật . Hà Gia Thịnh khoái trá nhất, còn Bùi Tinh Dã thì vẻ bực , hậm hực gót bỏ . Hà Gia Thịnh vội quàng tay lên vai bạn , kéo giục nhanh chóng dùng bữa.
Căng tin đêm muộn khá vắng vẻ. vì đang trong khí đón Giao thừa, gian trang hoàng rực rỡ, các món ăn cũng bày biện công phu, đậm đà phong vị ngày Tết.
Dùng bữa xong, Bùi Tinh Dã và Hà Gia Thịnh cần bàn bạc công việc. Thẩm Tân Vũ điều, cô lên tiếng xin phép phiền hai , chỉ cần bố trí cho cô một góc yên tĩnh để ôn bài là .
"Chuyện nhỏ." Hà Gia Thịnh nhấc điện thoại gọi một cuộc, ngay lập tức một cô gái chạy đến đón Thẩm Tân Vũ.
Cô gái tên Trương Vân Hân, bạn học cùng đại học với Bùi Tinh Dã và Hà Gia Thịnh. Cô dẫn Thẩm Tân Vũ xuống quầy lễ tân tầng một để nhận balo hành lý, đưa cô lên văn phòng việc của bộ phận , sắp xếp cho cô một chỗ trống.
Thẩm Tân Vũ đặt balo xuống ghế, đảo mắt quanh. Một gian việc rộng thênh thang, đêm Giao thừa mà vẫn đến một nửa nhân sự đang miệt mài cày cuốc, thế nhưng chẳng ai vẻ than vãn phàn nàn.
Thấy vẻ ngạc nhiên của cô, Trương Vân Hân bảo: "Đương nhiên , lương bổng sếp trả hậu hĩnh thế cơ mà."
Thẩm Tân Vũ thầm ngưỡng mộ. Ước gì cũng việc trong một môi trường đỉnh cao như thế . Chợt nhớ cụm từ "BRT" lúc nãy, cô tò mò hỏi thăm xem đó là bộ phận nào.
Trương Vân Hân nhiệt tình giải thích: "Đó là tắt của Brain-Recommendation Team."
Đây chính là "bộ não" trung tâm của Blue Star - nhóm chuyên gia chịu trách nhiệm phát triển thuật toán và hệ thống gợi ý dữ liệu khổng lồ. Nhóm chia thành nhiều phân nhánh nhỏ, mỗi nhánh chẻ nhiều nhánh con. Những đầu đều là những bộ óc thiên tài trong lĩnh vực Toán học chiêu mộ về.
Và dĩ nhiên, thế của những thiên tài luôn giữ bí mật tuyệt đối. Họ tản mác khắp nơi thế giới. Ngay cả trong nội bộ công ty, khu vực việc của nhóm cũng là "cấm địa", nhân viên bình thường tuyệt đối bước chân nửa bước.
Thẩm Tân Vũ xong tròn xoe mắt kinh ngạc: "Ủa, chị học cùng đại học với trai em mà cũng đó ?"
"Bạn đại học thì ăn nhằm gì?" Trương Vân Hân vươn vai bẻ cổ, tự trào: "Cùng là bàn tay mà còn ngón ngắn ngón dài. Cỡ như Bùi Thần thì vượt xa khỏi cảnh giới của trần mắt thịt ."
Nói đoạn, cô nàng bật khanh khách, đôi mắt ánh lên ngọn lửa tò mò hóng hớt, ghé sát tai Thẩm Tân Vũ thì thầm: "Này, Bùi Thần yêu em?"
Thẩm Tân Vũ xòe hai bàn tay : "Chưa chị ạ."
"Đùa hả trời?" Trương Vân Hân vỗ đùi đ.á.n.h đét, vẻ mặt đầy tiếc nuối: "Hồi đại học, Bùi Thần là nam thần trong mộng của thể nữ sinh trường chị đấy. Không ngờ đến giờ vẫn 'ế'. Đừng bảo là chị nào bản lĩnh cưa đổ nhé?"
Câu chuyện bắt đầu theo hướng thú vị. Lần đến lượt Thẩm Tân Vũ tò mò: "Hồi đại học trai em quen ai thật ạ? Có ai theo đuổi chị?"
"Quen thì chắc chắn là . Còn theo đuổi á? Đếm xuể!"
Trương Vân Hân vung tay miêu tả với động tác cực kỳ cường điệu, hệt như đang vẽ một đoàn binh mã hùng hậu: "Phải dùng từ 'liều c.h.ế.t lao ' mới đúng! Bùi Thần tôn xưng là 'Thần' vì giống như vầng trăng sáng đỉnh núi tuyết , xa vời vợi. Chẳng những hiểu phong tình, còn toát cái khí chất ' lạ chớ đến gần'. Trong mắt chỉ toán học và những dòng code khô khan. Mấy từ như 'phụ nữ', 'con gái' đối với chắc cũng giống như 'ếch nhái', 'ễnh ương', chỉ là một khái niệm sinh học mà thôi."
Câu chốt hạ của Trương Vân Hân khiến Thẩm Tân Vũ gập bụng nắc nẻ. Cô che miệng để phát tiếng ồn, đến chảy cả nước mắt.
"Anh trai em mà dị hợm thế á?"
"Chính xác! Anh trai em là cái đồ dị hợm như thế đấy!"
Cùng lúc đó, tại phòng việc Tổng Giám đốc ở tầng cao nhất của tòa tháp.
Đêm Giao thừa đang đến gần. Khung cảnh sầm uất, tráng lệ của Thượng Hải hiện chân thực chân. Ánh sáng rực rỡ từ tháp truyền hình Đông Phương Minh Châu phản chiếu lung linh mặt dòng sông Hoàng Phố. Dọc bờ kè Bến Thượng Hải, hàng vạn ngọn đèn đường tỏa ánh sáng vàng óng ả, tựa như một dải ngân hà uốn lượn xuôi dòng.
Hà Gia Thịnh tựa bên cửa kính trong suốt từ trần đến sàn. Anh xoay nhẹ ly rượu whisky tay, ngắm cảnh thành phố hoa lệ thu bé trong chiếc ly pha lê. Quả nhiên, cảm giác nắm giữ quyền lực trong tay thật sự mang đến một sự thỏa mãn khó tả.
Khác với Hà Gia Thịnh, Bùi Tinh Dã đang bận tối mắt tối mũi màn hình máy tính. Những ngón tay gõ phím thoăn thoắt, liên tục kết nối với nhiều nhóm khác . Màn hình liên tục nhảy những dòng code xanh đỏ đan xen. Đêm khuya, kịp xuống phòng máy chủ mà mượn tạm phòng việc của Hà Gia Thịnh để chạy thử dữ liệu và kiểm tra hệ thống.
Làm việc một mạch nghỉ, đầu gọi hệ thống: "Kiki, cho một ly cà phê."
Kiki là hệ thống máy pha cà phê thông minh tự động: "Rõ ạ. Quý khách dùng hương vị gì?"
"Americano."
"Xin quý khách vui lòng đợi trong giây lát."
Một lát , hương cà phê nồng nàn lan tỏa khắp căn phòng. Bùi Tinh Dã dậy, bưng ly cà phê nóng hổi bước đến bên cạnh Hà Gia Thịnh. Anh nhàn nhã tựa cột trụ thép, xắn tay áo sơ mi hỏi: "Tình hình chi nhánh New York ?"
Hà Gia Thịnh khẽ lắc ly rượu, bất chợt bật một tiếng đầy chua chát: "Cô lấy thêm một bằng Tiến sĩ ở Đại học Columbia. Lại còn chọn đúng cái chuyên ngành mà tao ao ước theo đuổi năm xưa nữa chứ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-40-bon-muoi-ngoi-sao.html.]
Sắc mặt Bùi Tinh Dã trầm xuống: "Tao hỏi chuyện công ty, ai rảnh hỏi chuyện cô ?"
Hà Gia Thịnh cụp mắt xuống, dường như vẫn chìm đắm trong dòng suy nghĩ của riêng . Giọng như đang hỏi bạn, như đang tự hỏi chính : "Mày nghĩ xem, cô là ý gì?"
"Là nhớ mày chứ ý gì nữa." Bùi Tinh Dã dứt khoát đáp trả bạn: "Vừa lòng mày ?"
Hà Gia Thịnh lúc mới ngẩng mặt lên, khóe môi nhếch lên một nụ : "Mày chí ."
Căn phòng bỗng chốc chìm tĩnh lặng. Những ai quen Hà Gia Thịnh đều rõ tường tận câu chuyện tình yêu đầy sóng gió của hồi đại học. Một thiếu gia tài năng, ngạo nghễ, dốc hết trái tim theo đuổi cô bạn học giỏi giang Ôn Cẩm Lan. Chuyện tình của họ từng là tâm điểm chú ý, ca ngợi là câu chuyện ngôn tình lãng mạn nhất chốn giảng đường.
Thế nhưng, sự đời trớ trêu, mối tình đẽ khơi mào cho những ân oán tình thù gia tộc sâu sắc, cuối cùng bùng nổ thành một cuộc chiến thương trường t.h.ả.m khốc. Tập đoàn nhà họ Hà sụp đổ chỉ một đêm, ôm khoản nợ khổng lồ. Cha của Hà Gia Thịnh vì quá uất ức mà qua đời. Bản cũng suýt mất mạng, mất hơn nửa năm trời chống chọi với t.ử thần, nhờ đến 36 chiếc đinh vít nẹp sắt mới thể gượng dậy bước . Còn Ôn Cẩm Lan thì ngậm ngùi rời bỏ Trung Quốc, về nương tựa gia tộc họ Ôn ở New York.
Mọi bi kịch đều do một tay Quách Cẩm Hồng, thái t.ử gia nhà họ Quách - trai ruột của Ôn Cẩm Lan, đạo diễn.
Mục đích ban đầu của Hà Gia Thịnh khi thành lập Blue Star chính là tạo một vết nứt, phá vỡ sự thống trị độc quyền của tập đoàn họ Quách thị trường công nghệ , từng bước giành những gì mất. Lúc đó, một nhóm những bạn đồng trang lứa đầy nhiệt huyết, trong đó cả Bùi Tinh Dã, sát cánh ủng hộ Hà Gia Thịnh vô điều kiện, dìu dắt Blue Star vượt qua những khó khăn thuở ban đầu.
Thế nhưng, chẳng ai lường tham vọng to lớn của Hà Gia Thịnh, cũng như tiềm năng vô tận của Blue Star. Ngay cả Bùi Tinh Dã khi bắt tay thiết kế hệ thống dữ liệu, cũng chỉ coi đó là một thử thách thú vị. Nào ngờ, "vô tâm cắm liễu liễu xanh", sự phát triển thần tốc của Blue Star chỉ trong vòng hai năm khiến Quách Cẩm Hồng nhượng một phần đáng kể thị phần.
Tháng 10 năm ngoái, Hà Gia Thịnh vạch một chiến lược phát triển mới cho Blue Star. Bằng cách kêu gọi vốn đầu tư từ hai tập đoàn tài chính sừng sỏ và chính thức thành lập chi nhánh tại New York, thể hiện rõ tham vọng vươn biển lớn. Dĩ nhiên, "vũ khí bí mật" quyết định sự thành bại của chiến dịch chính là nhóm chuyên gia BRT. Và trọng trách lãnh đạo đội ngũ hạt nhân ai khác chính là Bùi Tinh Dã.
"Khi nào mày định dứt áo khỏi GS?" Hà Gia Thịnh lên tiếng hỏi.
"Chắc qua năm ." Bùi Tinh Dã điềm nhiên nhấp một ngụm cà phê.
"Mất tận một năm nữa cơ ?" Hà Gia Thịnh nhíu mày, tỏ vẻ hài lòng: "Bây giờ đang là thời đại bùng nổ lưu lượng truy cập. Trì hoãn thêm một năm, mày công ty sẽ đ.á.n.h mất bao nhiêu thị phần ?"
"Hợp đồng tao ký với GS năm ngoái thời hạn là hai năm."
Hà Gia Thịnh vung tay hào phóng: "Phí bồi thường phá vỡ hợp đồng là bao nhiêu? Tao lo hết."
Bùi Tinh Dã xoay , hướng mắt cùng chiều với bạn . Anh hiểu rõ sự nóng vội của Hà Gia Thịnh, nhưng cũng những nguyên tắc riêng thể phá vỡ. Anh kiên nhẫn giải thích: "Đây chỉ đơn thuần là vấn đề hợp đồng, mà còn vì Aurora. Con bé đang học lớp 11, chỉ còn một năm nữa là bước kỳ thi đại học sinh tử. Năm học cực kỳ quan trọng, tao ở bên cạnh sát kèm cặp con bé."
"Hừ!" Hà Gia Thịnh bật một tiếng mỉa mai, vươn tay vỗ bộp lên vai bạn : "Mới nãy ai còn lớn tiếng chê bai tao cơ đấy? Mày thử soi gương xem, khác gì một tên mù quáng vì tình ?"
"Tao mù quáng vì tình hồi nào?" Bùi Tinh Dã né , gạt cánh tay của Hà Gia Thịnh , nghiêm túc chỉnh : "Aurora là em gái tao. Tao hứa với con bé thì nhất định giữ lời. Đã là , quân t.ử nhất ngôn."
Hà Gia Thịnh nhếch mép, nụ càng thêm châm biếm: "Giữ lời hứa? Mày nghĩ tao là thằng ngốc chắc? Nó là em gái ruột của Thẩm Bạc Kiều rành rành đó, mày tự huyễn hoặc đóng vai trai ruột thịt ?"
Bùi Tinh Dã khẽ thở dài, chẳng buồn tranh cãi thêm: "Mày nghĩ thì tùy."
Uống cạn ngụm cà phê cuối cùng, bước về bàn việc, tiếp tục vùi đầu màn hình theo dõi liệu. Những luồng dữ liệu trôi qua màn hình với độ chính xác tuyệt đối, tuân thủ những quy luật logic chặt chẽ đến mức tàn nhẫn, cho phép bất kỳ sai nào.
Đó chính là công việc, là lẽ sống, và cũng là nguyên tắc mà luôn theo đuổi.
Đồng hồ điểm sát nửa đêm, Bùi Tinh Dã gọi điện thoại giục Thẩm Tân Vũ lên tầng thượng.
"Em lên ngay đây ạ!" Giọng cô bé reo lên đầy háo hức.
Trương Vân Hân rỉ tai cho cô , để đón chào khoảnh khắc chuyển giao năm mới, Blue Star dày công xin cấp phép để b.ắ.n pháo hoa đúng thời khắc Giao thừa.
Lúc Thẩm Tân Vũ và Trương Vân Hân bước lên sân thượng, khí ở đây vô cùng náo nhiệt. Xung quanh khu vực lan can trang trí bằng những dải đèn led vàng nhạt lấp lánh. Ở vị trí trung tâm, một khu vực hình chữ nhật chăng dây đèn led đỏ rực đ.á.n.h dấu ranh giới an . Hàng chục thùng pháo hoa đắt tiền xếp san sát, ngay ngắn, đợi chờ khoảnh khắc bùng nổ. Nhân viên kỹ thuật vị trí sẵn sàng.
Gió lạnh căm căm rít qua mang tai. Thẩm Tân Vũ khẽ rùng , xốc chiếc balo đeo chéo vai, thọc sâu hai tay túi áo khoác, đảo mắt tìm kiếm bóng dáng Bùi Tinh Dã giữa đám đông. Bầu trời đêm như dệt từ một tấm nhung đen tuyền dày đặc, điểm xuyết vài vì mờ ảo, xa xăm. Ánh sáng từ những bảng hiệu quảng cáo rực rỡ của các tòa cao ốc xung quanh hắt xuống, nhảy múa nhịp nhàng khuôn mặt của những mặt sân thượng, mệt mỏi nhưng giấu sự phấn khích tột độ.
Bùi Tinh Dã và Hà Gia Thịnh đang tựa lan can, tay kẹp điếu t.h.u.ố.c đang cháy dở. Đốm lửa lập lòe ẩn hiện trong màn đêm lạnh buốt. Chẳng rõ Hà Gia Thịnh buông lời trêu đùa gì mà Bùi Tinh Dã bật thành tiếng. Anh hít một t.h.u.ố.c sâu, ánh lửa bùng lên trong tích tắc soi rõ sống mũi cao thanh tú và bờ môi mỏng đang cong lên một nụ ấm áp.
"Anh ơi." Thẩm Tân Vũ rảo bước chạy tới, thở phả thành những làn khói trắng mờ ảo trong khí lạnh giá.
"Lạnh lắm em?" Bùi Tinh Dã dụi tắt điếu thuốc, thành thục đưa tay tháo chiếc balo vai cô bé xuống cầm hộ. Anh cẩn thận kéo cao cổ áo khoác cho cô, những ngón tay ấm áp lướt nhẹ qua cằm cô, mang theo hương t.h.u.ố.c lá dìu dịu.
"Dạ lạnh ạ." Thẩm Tân Vũ lắc đầu, khẽ nghiêng tận hưởng hương vị nam tính . Hiếm hoi lắm cô mới thấy hút thuốc. Một cảm giác yên bình, dễ chịu len lỏi trong tâm trí.
Hà Gia Thịnh quan sát hai , đưa tay gẩy tàn thuốc, khóe môi nhếch lên một nụ đầy ẩn ý.
Tiếng chuông ngân vang từ phía Bến Thượng Hải báo hiệu khoảnh khắc Giao thừa đến.
"Vút—"
Một tia sáng vàng rực x.é to.ạc màn đêm tĩnh mịch, lao vút lên bầu trời và nổ tung thành hàng ngàn đốm sáng rực rỡ. Nối tiếp đó, vô vàn những tia sáng bạc rơi lả tả như một cơn mưa băng rực rỡ, kéo theo những chiếc đuôi dài lấp lánh khi lụi tàn trong trung.
"Oa!"
"Tuyệt quá!"
"Mọi xem bên kìa!"
Những tiếng reo hò, xuýt xoa vang lên ngớt. Từng chùm pháo hoa thi tỏa sáng rực rỡ, thắp sáng cả một vùng trời đêm rực rỡ sắc màu. Những tòa nhà cao tầng xung quanh cũng tranh khoe sắc. Tháp Đông Phương Minh Châu, tháp Kim Mậu, Trung tâm Tài chính Thế giới... tất cả đều thắp sáng rực rỡ. Những tia sáng phản chiếu xuống dòng sông Hoàng Phố, cho những gợn sóng lăn tăn cũng trở nên lấp lánh, huyền ảo. Mọi đồng loạt ngước lên bầu trời, khuôn mặt ai nấy đều bừng sáng.
Màn biểu diễn pháo hoa hoành tráng kéo dài suốt hai mươi phút. Khi biểu tượng logo của Blue Star tạo hình bằng ánh sáng rực rỡ nở rộ bầu trời, sự phấn khích của dường như đạt đến đỉnh điểm. Ngay lúc đó, bộ màn hình LED bao quanh các tòa nhà lân cận cũng đồng loạt hiển thị hình ảnh logo của Blue Star.
"Trời ơi, hoành tráng quá!"
"Quả công ty đốt tiền tiếc tay luôn á!"
"Blue Star đúng là đỉnh của chóp!"
Sự ngưỡng mộ, tự hào xen lẫn sự choáng ngợp hiện rõ khuôn mặt mỗi . Không khí ăn mừng tràn ngập khắp nơi.
"Chúc mừng năm mới, Aurora!" Giữa tiếng pháo hoa nổ đinh tai nhức óc, Bùi Tinh Dã cúi xuống, thì thầm tai Thẩm Tân Vũ.
Thẩm Tân Vũ ngước , đôi mắt to tròn, trong vắt phản chiếu hình ảnh rực rỡ của những chùm pháo hoa.
"Chúc mừng năm mới, Tarak!"
Chẳng rõ , nhưng khoảnh khắc , cô gọi là "Anh", giống hệt như lúc cô thầm ước nguyện trong ngày sinh nhật của .
Màn b.ắ.n pháo hoa kết thúc. Thẩm Tân Vũ hớn hở chạy tìm Trương Vân Hân xin vài cây pháo bông cầm tay, háo hức chạy ùa về phía Bùi Tinh Dã.
"Anh ơi, Gia Thịnh, mỗi cầm hai cây nhé." Cô bé nhanh nhảu dúi pháo bông tay hai đàn ông: "Châm lửa ."
Bùi Tinh Dã mỉm nhận lấy. Anh lấy chiếc bật lửa từ túi áo khoác của Hà Gia Thịnh và châm lửa cho những cây pháo. Còn Thẩm Tân Vũ thì lui vài bước, đưa điện thoại lên, dõng dạc chỉ đạo: "Hai đưa tay cao lên nào! Quơ qua quơ cho nó cháy sáng lên!"
Cô lưu những khoảnh khắc của hai .
Hành động của ba thu hút sự chú ý của ít xung quanh. Hà Gia Thịnh cảm thấy ngượng, mấy cây pháo đang xì xèo cháy trong tay, sang hỏi Bùi Tinh Dã: "Sao hai thằng đàn ông to đầu như lời một con bé vắt mũi sạch thế ?"
Bùi Tinh Dã vô cùng hợp tác, giơ cao mấy cây pháo lên trung. Những tia lửa li ti rớt xuống soi rõ từng đường nét sắc sảo gương mặt . Anh điềm đạm trả lời: "Thì cứ coi như là chiều chuộng ước nguyện đầu năm của một đứa trẻ ."
"Trẻ con? Mày bảo con bé là trẻ con á?" Hà Gia Thịnh nheo mắt bạn , khóe môi nhếch lên nụ đầy ẩn ý: "Chơi với mày bao nhiêu năm nay, tao cứ đinh ninh mày tu hành đắc đạo, ăn chay trường kỳ. Hóa gu của mày là kiểu 'nhỏ xinh ngây thơ' ?"
"Lại ăn xà lơ." Bùi Tinh Dã gạt phăng câu đùa cợt của bạn.
Pháo bông cháy hết, Thẩm Tân Vũ tíu tít chạy khoe những bức ảnh chụp.
Hà Gia Thịnh vứt bỏ tàn pháo, liếc cô bé với nụ nhạt thếch: "Chụp lắm, cấm chụp tao nữa nhé."
Bùi Tinh Dã lập tức bênh vực cô bé: "Đừng thèm để ý nó."
Trong lúc ba đang rôm rả trò chuyện, một giọng nữ bất ngờ vang lên từ phía , gọi tên Bùi Tinh Dã: "Tinh Dã."
Anh đầu , Thẩm Tân Vũ cũng tò mò ngoái . Dưới ánh sáng le lói, một gương mặt trắng trẻo với chiếc cằm nhọn hoắt quen thuộc dần hiện .
"Lương Văn Kiều?" Bùi Tinh Dã khỏi ngạc nhiên: "Sao cô ở đây?"
Thẩm Tân Vũ cũng sững ngỡ ngàng.
Lương Văn Kiều đưa tay vén lọn tóc vương mặt, khóe môi khẽ cong lên một nụ đắc ý: "Thấy ngạc nhiên lắm đúng ? đang việc tại Blue Star mà."
Bùi Tinh Dã đưa mắt sang Hà Gia Thịnh. Anh tổng giám đốc chỉ nhún vai tỏ vẻ vô tội: "Hai quen ?"
Bùi Tinh Dã: "..."
Thẩm Tân Vũ: "..."