Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 43: Bốn Mươi Ba Ngôi Sao
Cập nhật lúc: 2026-08-05 07:04:15
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay lúc Thẩm Tân Vũ đang cuống cuồng, mặt đỏ tía tai, nhảy cẫng lên định giật cuốn sách, thì đột nhiên một "Trình Giảo Kim" nhảy chắn ngang - đó chính là Hà Gia Thịnh.
Cánh tay Bùi Tinh Dã giơ lên quá cao, Thẩm Tân Vũ dù cố sức kiễng chân, nhảy phốc lên mấy cái liền cũng chẳng với tới góc sách.
Thế nhưng, Hà Gia Thịnh chiều cao tương đương với Bùi Tinh Dã. Bắt đúng lúc Bùi Tinh Dã sơ hở, chỉ cần vươn cánh tay dài là dễ dàng đoạt cuốn sách mà chẳng tốn chút sức lực nào.
"Sách báu gì đây, để xem nào." Hà Gia Thịnh vẫn còn ngà ngáy men say, giật cuốn sách liền định mở xem.
Bùi Tinh Dã cau mày. Từ thái độ căng thẳng khác thường của Thẩm Tân Vũ, tinh ý nhận điều gì đó, liền xoay giật phắt cuốn sách từ tay Hà Gia Thịnh: "Sách của con gái, tò mò cái gì?"
Sau đó, ném trả cuốn sách cho Thẩm Tân Vũ, đồng thời phóng một ánh sâu thẳm, mang tính cảnh cáo lướt qua cô, như thể tỏng cô đang xem cái gì .
dẫu thì bao giờ cũng ưu tiên hơn. Anh giữ thể diện cho cô bé, nên mới mặt che đậy giúp.
Thấy cuốn sách gọn trong tay Thẩm Tân Vũ, Hà Gia Thịnh cũng chẳng tiện tranh giành với một cô bé con. Anh đành chĩa mũi nhọn sang Bùi Tinh Dã, thụi liên tiếp mấy quả vai bạn: "Thế nãy còn tranh giành cái quái gì?"
" giành chơi thế thôi, ." Bùi Tinh Dã đón lấy nắm đ.ấ.m của bạn, kéo luôn bạn đang say khướt chỗ khác.
Thẩm Tân Vũ vội vàng cuộn chặt cuốn sách , theo bóng hai khuất mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Đêm hôm đó, những giấc mơ kỳ lạ, hoang đường cứ mập mờ, bồng bềnh ùa về.
Thẩm Tân Vũ chìm sâu trong chiếc nệm êm ái, giấc ngủ trĩu nặng. Ý thức cô như kéo tuột từng tầng từng tầng ảo mộng, nóng rực và nhơm nhớp.
Căn phòng là loại phòng tiêu chuẩn, cô và Trương Vân Hân mỗi một giường, ở giữa là chiếc tủ đầu giường, ánh đèn ngủ le lói duy nhất trong phòng.
Khung cảnh giống hệt như căn phòng cô và Bùi Tinh Dã ở chung đêm hôm .
Trong giấc mơ, cô cảm nhận một sức nặng trĩu đè lên cơ thể . Một bàn tay nóng rực, mang theo sức mạnh thể chối từ, vuốt ve qua eo cô, nóng như bàn ủi.
Những nụ hôn ẩm ướt, dày đặc rơi xuống, cuồng nhiệt dứt.
Giống hệt như những gì miêu tả trong cuốn sách .
dường như nó vượt khỏi những trang giấy vô hồn, trở nên chân thực sống động, mang theo thở đặc trưng của một đàn ông.
Ánh đèn ảo ảnh bỗng chốc nhường chỗ cho dòng xe cộ tấp nập. Anh siết chặt cổ tay cô, kéo cô vạch kẻ đường, lực siết mạnh đến mức như bóp nghẹt thở, khiến cô ngạt thở.
Chuyển cảnh, cô kêu đau bụng thì nhấc bổng lên bế ngang . Từng bước chân của đều chất chứa sự dịu dàng và cưng chiều. Cô chỉ thấy mũi dép lê của đung đưa qua trong trung.
Rồi trời đất cuồng, cô ném mạnh xuống giường, chiếc nệm lún sâu xuống.
Anh rướn áp sát, lồng n.g.ự.c vạm vỡ đè chặt lên cô, để hở một khe hở nào.
Sức nặng đó chân thực đến đáng sợ.
Đôi môi nóng bỏng của áp lên n.g.ự.c cô, như đo nhịp đập loạn xạ của trái tim, như đang lắng tiếng m.á.u cuộn trào dồn dập như tiếng trống trận.
"75C ?"
"Hửm?"
"Em đỏ mặt cái gì?"
Giọng trầm khàn, mang theo chút suồng sã, cợt nhả truyền màng nhĩ cô.
Cô hổ tức giận, đẩy , nhưng đổi chỉ là cái ôm siết chặt hơn, ngay cả tiếng nấc nghẹn ngào cũng nuốt trọn.
Sức ép đè nặng lên bỗng chốc dồn xuống mạnh bạo.
Một cảm giác tức tối, đau nhói nhói từ vùng bụng truyền đến, chân thực đến mức x.é to.ạc ảo mộng mờ mịt.
Thẩm Tân Vũ giật bừng tỉnh, bật dậy ngay lập tức. Mồ hôi vã như tắm trán và gáy.
Trái tim đập thình thịch liên hồi, những tàn dư của giấc mơ khiến da đầu cô tê râm ran.
Cô phản xạ đưa tay ôm lấy bụng, ngẩn một lúc lâu.
"Bà dì" đến .
Tài năng y thuật của bác sĩ Khương quả là danh bất hư truyền.
Thẩm Tân Vũ bác sĩ điều trị suốt sáu tháng trời. Dì "nhỏ" mất dạng, còn dì "lớn" thì hàng tháng đến chuẩn như một chiếc đồng hồ, chênh lệch quá 3 ngày. Hơn nữa, những cơn đau quằn quại từng hành hạ cô đây giờ biến mất, mỗi kỳ "bà dì" ghé thăm đều diễn êm ả.
Chỉ là , cô thể nào ngờ mơ thấy một giấc mơ hoang đường đến thế.
Dù hoang đường, nhưng nó lột tả những khát khao thầm kín nhất đang cất giấu đáy lòng cô.
Thậm chí, cảm giác chân thực từ những đụng chạm vẫn cứ mơn man bám lấy cô suốt buổi sáng hôm .
Ăn sáng xong, cả nhóm rủ leo núi.
Không khí núi rừng trong lành mát mẻ, những tia nắng len lỏi qua kẽ lá rải rác những chấm sáng lấp lánh xuống mặt đất.
Giữa chừng đường , họ bắt gặp một hồ cầu nguyện rêu phong cổ kính. Làn nước trong vắt để lộ những đồng xu im lìm, xếp chồng lên thành từng lớp dày đặc.
Mọi rôm rả, móc tiền xu thả xuống nước, tranh thủ khí mà ước vài điều.
Thẩm Tân Vũ cũng ném một đồng xu, chắp tay thành tâm, nhắm mắt và gửi gắm những lời ước chân thành nhất của hư .
Khi cô mở mắt , bỗng ai đó chọt nhẹ vai cô, một tiếng khẽ thổi tai: “Em ước gì thế?"
Không từ lúc nào, Bùi Tinh Dã ngay lưng cô. Anh cúi xuống, khuôn mặt ghé sát , ánh mắt mang theo sự dò xét, lướt qua lướt sườn mặt cô.
Thẩm Tân Vũ dọa giật , theo phản xạ lùi nửa bước để tạo cách: "Anh ơi, lên lúc nào thế?"
Bùi Tinh Dã thẳng dậy, ánh mắt trịch thượng từ cao xuống cô, giọng điệu vẫn giữ nguyên vẻ châm chọc thường ngày: "Anh em nãy giờ , thấy em ước nhập tâm lắm."
Hồ nước ánh mặt trời chiếu sáng lấp lánh, phản chiếu lên khuôn mặt đàn ông, vô cùng chói mắt.
Thẩm Tân Vũ gượng gạo nhoẻn miệng , hai má bất giác đỏ bừng lên. Cô cúi đầu, ánh mắt dán chặt mũi giày của đàn ông, chẳng dám ngước lên .
Chẳng hiểu , khi trải qua giấc mơ kỳ lạ đó, dù rõ chỉ là mộng ảo, nhưng hiện tại cô vẫn thể bình tĩnh đối mặt với .
Mà lời cầu nguyện của cô là: "Ước gì mộng ước hóa thành sự thật".
Thế nhưng, sự hổ trỗi dậy, ngăn cô thể tự nhiên thổ lộ điều đó để xin giúp sức như cái sinh nhật .
Nếu , cô giấu mặt .
Thực , cả ngày hôm nay cô cố ý tránh mặt .
Buổi sáng lúc ăn sáng, cô chọn ở chiếc bàn xa nhất, cách một cách an tuyệt đối.
Lúc rủ leo núi, cũng là vì loáng thoáng ở họp nên cô mới tham gia. Ai ngờ cuộc họp của kết thúc sớm thế, âm thầm bám theo lúc nào chẳng .
Rời khỏi hồ cầu nguyện, hai tiếp tục theo đoàn .
Thẩm Tân Vũ hỏi: "Anh ơi, chẳng bảo bận ?"
Bất ngờ, đàn ông dừng bước, bậc thang đá, phóng tầm mắt qua rừng trúc, về phía những ngọn núi xa xăm, buông một câu kệ Phật chẳng ăn nhập : "Cái gọi là 'Không', Sắc tức thị , Không tức thị sắc. Tính 'Không' vốn chẳng là hư vô. Vạn vật thế gian đều do nhân duyên hòa hợp mà sinh , thảy đều như mộng ảo bọt bóng."
Thẩm Tân Vũ: "..."
Tim cô như thắt , m.á.u nóng "rần rần" dồn hết lên mặt, đỏ lựng như gấc.
Chuyện vẫn chịu buông tha cho cô .
Cô nào , ngày lúc còn sống núi hai năm, đàn ông từng theo một vị đại sư học hỏi Thiền lý.
Lúc thốt câu đó, một mặt là vì cảnh sắc núi rừng hiện tại phần nào gợi những kỷ niệm ngày , mặt khác là thấy cần răn đe cô gái nhỏ một phen.
"Tối qua lén lén lút lút sách gì đấy?" Bùi Tinh Dã giơ tay vỗ vỗ lên đầu Thẩm Tân Vũ: "Xem đến nỗi hồn xiêu phách lạc."
A! là cái đồ vô duyên!
Thẩm Tân Vũ c.ắ.n chặt môi, cúi gầm mặt, vờ như thấy gì, rảo bước lách qua .
Thế nhưng Bùi Tinh Dã chẳng định tha cho cô. Anh sải chân bước dài đuổi theo, sóng vai cùng cô, giọng trách móc: "Sớm Trương Vân Hân tắc trách thế , nhờ cô để mắt đến em."
Sắc mặt Thẩm Tân Vũ tái nhợt. Sợ liên lụy vô tội, cô vội vàng phân trần: "Chuyện liên quan gì đến chị Vân Hân ạ. Sách là do em tự tìm xem, chị gì hết."
Bùi Tinh Dã nhướng mày: "Vậy là em tự kiếm sách k.h.i.ê.u d.â.m về xem ?" Ánh mắt đầy vẻ đùa cợt: "Thẩm Tân Vũ, em đấy."
Sách khiêu dâm?!
Anh nghĩ cuốn sách đó là sách k.h.i.ê.u d.â.m ?!
Thẩm Tân Vũ bối rối, còn kịp tìm lời biện bạch thì giọng trầm ấm của đàn ông đè xuống, mang theo ngữ khí của một đang rao giảng.
"Đưa em chơi là để em thư giãn đầu óc, thế mà em chọn cách thư giãn ho ghê ha. Hết lén lút xem phim đen đến lén lút sách khiêu dâm. Hả?"
Thẩm Tân Vũ: "!!!"
Mặt cô đỏ bừng bừng, nhất thời cứng họng. Trước "tội trạng" tày đình , lời giải thích đều trở nên yếu ớt, vô nghĩa.
Sau một hồi đàn ông mắng mỏ thương tiếc, cô mới len lén lí nhí phản kháng: "Đó... là sách khiêu dâm."
Bùi Tinh Dã rũ mắt cô: "Không sách k.h.i.ê.u d.â.m thì là sách gì?"
Ờ thì... đúng , sách k.h.i.ê.u d.â.m thì là sách gì?
Chẳng nhẽ khai thật với rằng, đó là một cuốn tiểu thuyết kể về mối tình cấm kỵ ngang trái giữa hai cùng huyết thống nhưng mang danh nghĩa em?
Khéo thế còn t.h.ả.m họa hơn cả "sách khiêu dâm" chứ!
Thẩm Tân Vũ như bừng tỉnh, gật đầu lia lịa, thái độ nhận thành khẩn hết mức thể: " đúng đúng, nó là sách khiêu dâm. Mấy loại sách vô bổ lắm, hư hỏng đầu óc . Anh dạy chí , em , em thề sẽ bao giờ đụng đến mấy thứ đó nữa."
Thấy cô nhận nhanh nhẹn quá mức, Bùi Tinh Dã sinh nghi ngờ.
ngẫm thì cũng chỉ là một cuốn sách thôi, là chuyện tày trời gì. Trẻ con sắp đến tuổi trưởng thành đôi chút tò mò tếu táo cũng là chuyện bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-43-bon-muoi-ba-ngoi-sao.html.]
Bùi Tinh Dã cô, buông vài lời cảnh cáo cuối cùng cũng bỏ qua. khi định bước , chân mày chợt chau , đột nhiên hỏi: "Em đang đến kỳ 'bà dì' đúng ?"
Nếu ngang qua mà thấy, chắc chắn sẽ ngượng ngùng đỏ mặt. hai họ sống chung với đủ lâu, nên mấy chuyện tế nhị cứ tự nhiên như chuyện ăn ngủ thường ngày.
Thẩm Tân Vũ khẽ "a" một tiếng, đáp: "Dạ ."
Bùi Tinh Dã nhướng mày, giọng điệu xen lẫn chút trách cứ: "Thế mà còn ráng vác xác leo núi."
Tuy nhiên, Thẩm Tân Vũ chẳng bận tâm đến sự trách móc . Mũi chân cô nhẹ nhàng dẫm lên bậc đá, thoăn thoắt tiến lên phía : " em chẳng thấy đau đớn gì sất, cứ nhẹ bẫng như chim yến ."
Bùi Tinh Dã khẽ, cảm thấy công sức ròng rã sáu tháng trời ép cô uống t.h.u.ố.c Bắc cuối cùng cũng đền đáp xứng đáng. vẫn quên nhắc nhở: "Đừng chạy chỗ lộng gió đấy, hạn chế hóng gió thôi."
Thấy cô gái nhỏ chạy nhanh như chớp, gọi với theo: "Có dặn đấy?"
"Nghe rõ ạ!"
Phía là tàn tích của một ngôi cổ tự. Khung cảnh bỗng chốc trở nên thoáng đãng, gió núi lồng lộng thổi qua, cuốn trôi bực dọc, oi ức trong lòng.
Thẩm Tân Vũ hít một thật sâu, cảm giác như những khối uất ức trong n.g.ự.c tan biến sạch sành sanh, tâm trạng cô ngay lập tức trở nên vô cùng sảng khoái, nhẹ nhõm.
Dẫu thì cô vẫn còn chột , lo sợ sẽ sơ suất để lộ sơ hở. Cô tự dặn lòng cố gắng giữ cách với , thế là cô lỉnh tìm Trương Vân Hân để vui chơi.
Lát , bên phía Lam Tinh dần tập trung đông đủ. Họ chọn một bãi đất rộng rãi, bằng phẳng để cùng chụp ảnh lưu niệm.
Chẳng cần hô hào sắp xếp cầu kỳ, bốn nhân vật nòng cốt tự nhiên tôn lên ở vị trí trung tâm. Những còn nhường nhịn dạt sang hai bên hoặc xếp hàng ở các bậc thang phía . Vài chị em đồng nghiệp thì khom lưng phía bộ tứ quyền lực .
Vị trí của Thẩm Tân Vũ vô tình ngay Bùi Tinh Dã.
Xong phần chụp ảnh tập thể, tản từng nhóm nhỏ để lưu những khoảnh khắc kỷ niệm riêng.
Bùi Tinh Dã và Thẩm Tân Vũ cũng chụp chung với vài tấm.
Anh cố tình trò hề. Mới đầu là giơ hai ngón tay tạo hình tai thỏ đặt lên đầu Thẩm Tân Vũ. Tấm tiếp theo, xòe cả mười ngón tay , tạo dáng như một bóng ma đang vờn qua đầu cô.
Bá đạo nhất là bức ảnh vòng khuỷu tay kẹp cổ cô, tay thì điệu bộ "cắt cổ" cô một cách tàn nhẫn.
Xem những bức ảnh, Thẩm Tân Vũ đưa cho Trương Vân Hân xem.
Trương Vân Hân xem xong thì bật nắc nẻ, : "Lúc chị thật sự tin Bùi thần coi em là em gái . Giờ xem xong mấy cái ảnh thì chị mới tin."
Chị xem xem mấy bức ảnh, kết luận: "Nếu là em ruột thịt thì chẳng ai chụp ảnh kiểu cả. Những cặp tình nhân yêu sẽ bao giờ đùa giỡn kiểu . Họ chỉ thích phô diễn sự ngọt ngào, tạo dáng tình tứ cho thiên hạ lác mắt thôi."
Thẩm Tân Vũ dở dở mếu: "Thì luôn coi em là em gái mà."
Vài nữ đồng nghiệp xúm xem ảnh, đem so sánh với bức ảnh chụp tập thể. Có cao hứng bắt đầu đưa những lời bình phẩm về bốn vị "tổng tài" khét tiếng .
Họ cho rằng, bốn bọn họ về ngoại hình, gia thế, năng lực đều xuất chúng như , thật khó để phân định hơn kém. tính cách thì mỗi một vẻ.
Hà Gia Thịnh bề ngoài luôn tỏ vẻ lạnh lùng, vô tình, mang dáng dấp của một nhà tư bản m.á.u lạnh chuyên bóc lột sức lao động. những ai gần gũi đều hiểu rõ, là vô cùng trọng tình trọng nghĩa. Nếu , những bạn cũ chẳng sát cánh, tận tâm tận lực vì đến .
Tiếp đến là Hứa Minh.
Hứa Minh toát lên vẻ cao quý, lạnh nhạt, như thể cõi , luôn giữ cách với . giống như Hà Gia Thịnh, cũng là sống tình cảm.
Nghe đồn đang ấp ủ một kế hoạch vô cùng táo bạo: tương lai sẽ đến một vùng núi nghèo khó để dự án hỗ trợ xóa đói giảm nghèo. Không chỉ vực dậy nền kinh tế nơi đó, còn tham vọng biến vùng núi thành một khu đô thị sầm uất.
Tất cả những điều đó vì mục đích gì khác, ngoài việc giành tình yêu của bạn gái cũ, Vân Thải Dịch.
Rồi đến Du Trạm.
Du Trạm lúc nào cũng mang dáng vẻ của một công t.ử hào hoa, phong nhã, chơi bời lêu lổng, tưởng chừng như là thiếu nghiêm túc nhất. Kết quả thì ? Anh và bạn gái Tống Duẫn Tranh là bạn học từ thời cấp ba, cũng là tình đầu của . Sự chung tình của chẳng ai cũng thể ngờ tới.
Cuối cùng là thứ tư.
Bùi Tinh Dã trở thành một ẩn khó đoán nhất.
Bề ngoài, vẻ ôn hòa, dễ gần nhất trong bốn . Cách trò chuyện, hành xử lúc nào cũng chừa một đường lui, lạnh lùng như Hà Gia Thịnh, xa cách như Hứa Minh, cũng chẳng phong lưu như Du Trạm.
lạ lùng , là thanh tịnh, vô d.ụ.c vô cầu nhất. Cho đến tận bây giờ vẫn độc , thậm chí chẳng lấy một tin đồn tình ái nào vây quanh. Điều thật sự khó tin.
Nghe xong những lời bàn tán, đều dồn ánh mắt tò mò về phía Thẩm Tân Vũ.
Thẩm Tân Vũ chỉ gượng, xòe hai tay tỏ vẻ bất lực: "Em cũng rõ nữa."
Đang lúc chuyện trò rôm rả, trai Thẩm Bạc Kiệu của cô bước về phía cô.
Kể từ lúc chạm mặt chớp nhoáng tại khu nghỉ dưỡng đêm qua, hai em vẫn thời gian nào để tâm sự riêng.
Thẩm Bạc Kiệu khẽ cúi đầu xin , dẫn em gái chỗ khác.
Đưa mắt về phía đài quan sát xa, Thẩm Bạc Kiệu với em gái: "Hai em qua chỗ Tinh Dã ."
Thẩm Tân Vũ nhíu mày: "Anh tìm việc gì ?"
Giọng Thẩm Bạc Kiệu chùng xuống, nặng trĩu tâm tư: "Tất nhiên là vì mấy vụ rắc rối ở tòa ."
Gió núi thổi qua đài quan sát, mang theo sương ẩm ướt cùng mùi ngai ngái của cỏ cây, khiến tà áo tung bay lật phật, mái tóc rối tung.
Bên cạnh lan can vài đang tựa , trong đó cả Bùi Tinh Dã.
Anh khoác chiếc áo gió sẫm màu, thiết kế tối giản nhưng tinh tế. Khóa kéo kéo sát lên tận cổ, tôn lên vóc dáng cao lớn, thẳng tắp, đôi vai rộng và đôi chân dài miên man. Anh hòa khung cảnh núi rừng hoang sơ, mang vẻ lạnh lùng và tĩnh lặng đến lạ.
Thẩm Tân Vũ liếc , bất chợt nhớ những lời nhận xét của mấy chị đồng nghiệp về vẻ "thanh tâm quả dục" của , nhớ đến câu kệ Phật buông lúc nãy.
Cô chợt hiểu rằng, việc sống độc là vô cớ.
Đó là một sự khiếm khuyết, mà giống như một sự chủ động lựa chọn. Lựa chọn một sự tĩnh tại và tập trung cao độ, để vướng bận bất cứ điều gì, để tâm ý theo đuổi đam mê thực sự của , ví như toán học chẳng hạn.
Nếu chỉ vì độc mà vội kết luận là kẻ bạc tình, coi trọng tình cảm, thì cô thể đồng tình.
Bởi cô hiểu rõ hơn ai hết, tình yêu thương mà đàn ông dành cho cô em gái ruột bạc mệnh của sâu sắc và cố chấp đến nhường nào.
Đến nỗi, thứ tình cảm lan tỏa, bao bọc lấy cả cô.
Mang cho cô sự che chở vẹn và sự cưng chiều gần như mù quáng.
Khi gặp Bùi Tinh Dã, Thẩm Bạc Kiệu bước tới với nụ niềm nở, một tay khoác lên vai Thẩm Tân Vũ, mở lời bằng vài câu sáo rỗng quen thuộc, bày tỏ lòng ơn vì sự chăm sóc chu đáo của dành cho em gái .
Sau đó, Thẩm Bạc Kiệu khựng một nhịp, nở nụ đầy áy náy, hạ giọng ngỏ ý chuyện riêng với Bùi Tinh Dã.
Ánh mắt Bùi Tinh Dã lướt qua gương mặt bạn cũ, dường như đoán ý định, bèn rời khỏi lan can, thuận theo bước vài bước về phía vắng .
khi , đưa tay chặn Thẩm Tân Vũ : "Em tìm chơi , và trai em vài chuyện cần riêng, em đừng theo."
Tuy nhiên, Thẩm Bạc Kiệu kịp thời níu tay Thẩm Tân Vũ , : "Dù thì Tân Vũ cũng là nhà họ Thẩm, chuyện con bé cần ."
Anh thẳng mắt em gái, ánh mãnh liệt, chứa đựng một sự ngầm hiểu.
Đó là một tín hiệu nhắc nhở Thẩm Tân Vũ nhớ rõ phận của là một thành viên của nhà họ Thẩm, lợi ích của hai em là một.
Bùi Tinh Dã liếc hai em họ, lên tiếng nữa.
Ba tìm đến một góc khuất yên tĩnh. Thẩm Bạc Kiệu vòng vo nữa, trực tiếp thẳng vấn đề.
Anh đề cập đến những vụ kiện thừa kế đầy phức tạp của nhà họ Thẩm, bày tỏ hy vọng Bùi Tinh Dã sẽ nhờ vị thẩm phán họ Bùi nương tay, giúp chuyện giải quyết nhanh chóng. Anh cũng hứa hẹn sẽ phối hợp hết , lo liệu chu bề.
Vừa , Thẩm Bạc Kiệu liếc mắt hiệu cho Thẩm Tân Vũ, cô đỡ vài câu.
Bắt tín hiệu từ trai ruột, nhưng Thẩm Tân Vũ cũng thấy rõ sự từ chối sắt đá trong ánh mắt của Bùi Tinh Dã.
Bờ môi cô khẽ động đậy, nhưng rốt cuộc cô vẫn chọn cách im lặng, cúi gằm mặt xuống, thốt nên lời.
Bùi Tinh Dã vỗ nhẹ vai bạn cũ, giọng điềm tĩnh: "Bạc Kiệu , chuyện của hiểu, nhưng việc , thực sự giúp ."
Thẩm Bạc Kiệu sững , ngờ từ chối phũ phàng đến . Giọng bất giác trở nên cáu kỉnh: "Tại ? Thẩm phán Bùi chẳng là chú họ của ? Chẳng nhẽ gia đình hai xích mích ?"
Đôi mắt Bùi Tinh Dã sầm xuống. Không và thẩm phán Bùi từng bàn bạc qua chuyện , nhưng sự thật là họ bàn bạc để tránh sự liên đới theo luật.
Do gia đình họ Bùi cưu mang Thẩm Tân Vũ, việc thẩm phán Bùi tiếp nhận vụ án dễ gây những lời đồn thổi , ảnh hưởng đến tất cả các bên. Vì , vị trí thẩm phán bắt buộc thế.
Anh định bụng giải thích ngọn ngành cho bạn cũ, nhưng thái độ nghi kỵ đầy ác ý khiến thể nuốt trôi cục tức.
Ánh mắt lướt qua Thẩm Tân Vũ đang cạnh, suy nghĩ một lát, cố kiềm chế, hạ giọng, chừa một đường lui: "Mấy vụ kiện của , nội tình , tự trong lòng hiểu rõ nhất."
" thì ?" Sắc mặt Thẩm Bạc Kiệu lập tức biến sắc, khó coi tột độ: " kiện cáo bủa vây, sứt đầu mẻ trán, chẳng lẽ thuộc về ?"
Bùi Tinh Dã lặng lẽ chằm chằm, sự ấm áp trong ánh mắt dần dần biến mất: "Cậu phơi bày tất cả chuyện mặt Tân Vũ ?"
Hóa , những vụ án mà Thẩm Bạc Kiệu đang là đơn, đều do một tay dàn dựng.
Âm mưu của là khi chia chác tài sản thừa kế, sẽ giả vờ trả những khoản "nợ" khổng lồ đó, mới phân chia phần còn cho Vương Thanh Chi và những khác.
Và tất nhiên, những khoản "nợ" , cuối cùng chảy thẳng túi riêng của .
Đó chính là lòng tham đáy của Thẩm Bạc Kiệu.
Một chiêu trò tẩu tán tài sản dàn xếp vô cùng tinh vi.
Giọng của Bùi Tinh Dã lạnh lẽo như gió núi gào thét: "Tình cảnh và lựa chọn của , thể hiểu . hiểu nghĩa là đồng tình, càng nghĩa là sẽ tiếp tay cho cản trở sự nghiêm minh của pháp luật."
Sắc mặt Thẩm Bạc Kiệu tái nhợt, u ám đến rợn .
Thẩm Tân Vũ cạnh, sót một chữ nào. Mỗi từ mỗi chữ như nhát búa giáng thẳng tim cô.
Cho đến tận lúc , cô mới sững sờ nhận , trai ruột thịt mà cô một lòng tin tưởng, thể ủ mưu tính kế hèn hạ đến thế ở lưng.
Phải rằng, khối tài sản thừa kế , ngoài phần của Vương Thanh Chi, còn cả phần của cô nữa.
Thẩm Bạc Kiệu sang cô, sắc mặt trắng bệch, khẽ gọi: "Tân Vũ."
Sự thất vọng trào dâng trong lòng Thẩm Tân Vũ. Cô im lặng hai giây, buông một tiếng lạnh buốt: "Anh là ."