Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 49: Bốn Mươi Chín Ngôi Sao

Cập nhật lúc: 2026-08-05 07:20:52
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giữa tháng 8, trường học rục rịch khai giảng sớm. Thẩm Tân Vũ chính thức gia nhập hội "sĩ tử" lớp 12.

Và cô, chễm chệ trong lớp chuyên của trường.

Lớp chuyên đúng là một thế giới khác biệt.

Bốn bề xung quanh là những "con quái vật" cày cuốc ngày đêm. Trong môi trường , lười cũng chẳng , tự khắc làn sóng học tập cuộn trào cuốn phăng .

nhờ cô trường, một đ.â.m rảnh rỗi.

Bùi Tinh Dã còn chạy thục mạng về nhà giờ để lo cơm nước, quản thúc chuyện học hành của Thẩm Tân Vũ nữa. Ngay cả việc đưa đón cũng miễn nhiệm, để mặc cô bé tự cưỡi xe máy điện vi vu đến trường.

Hôm đó, giờ tan sở, Bùi Tinh Dã rẽ xe hướng đến quán bar Wildfree.

Đó là "đứa con tinh thần" của bộ tứ Bùi Tinh Dã, Du Kiêu, Trì Thanh Dã và Lương Văn Kiều, chung tay hùn vốn mở từ dạo mới nghiệp đại học.

Ban đầu, trọng trách quản lý giao phó cho Trì Thanh Dã. Khổ nỗi, mang m.á.u lãng tử, cứ mải mê xê dịch khắp nơi, khiến quán bar suýt nữa thì sập tiệm. Bùi Tinh Dã đành tay cứu vãn, thuê hẳn một tay quản lý chuyên nghiệp về xốc đội hình, quán bar mới trụ vững đến tận bây giờ.

Dù mặt bằng khiêm tốn so với mặt bằng chung ở phố bar, nhưng bù Wildfree sở hữu chất riêng đụng hàng, níu chân khách ruột. Khách cũ rủ rê khách mới, cứ thế tiếng lành đồn xa. Giờ đây, đêm nào quán cũng kín chỗ, phòng VIP thì đặt từ đời nào.

Năm đầu tiên quán mới hoạt động, Bùi Tinh Dã hầu như tối nào cũng mặt. Anh là cổ đông lớn nhất, cũng là tốn công tốn sức nhất. Cái tên "Wildfree" là do chính nghĩ , phong cách thiết kế, bày trí cũng do một tay "thầu" hết.

thời gian đó, Lương Văn Kiều cũng chăm chỉ "đóng cọc" ở quán kém, cộng thêm sự góp mặt của Trì Thanh Dã. Mối quan hệ của ba cứ như một mớ bòng bong khó gỡ.

Ánh mắt Lương Văn Kiều lúc nào cũng dính chặt lấy Bùi Tinh Dã, còn ánh mắt Trì Thanh Dã luôn dõi theo Lương Văn Kiều. Cái "tam giác tình yêu" nhập nhằng khiến bầu khí xung quanh trở nên vô cùng ngột ngạt.

Dần dà, Bùi Tinh Dã cũng thưa thớt lui tới.

Mãi đến khi Lương Văn Kiều sang Mỹ, mới đặt chân trở Wildfree.

Thật tình cờ, hôm nay hai bạn chí cốt đều mặt. Trì Thanh Dã hỏi Bùi Tinh Dã tự tay pha cho một ly .

Bùi Tinh Dã dựa quầy bar, khẽ lắc đầu, khóe môi nhếch lên một nụ lười biếng: "Cậu pha , tay cứng ."

Hồi Bùi Tinh Dã là một "tay chơi shaker" hạng, nhưng bỏ nghề lâu quá , cũng chẳng buồn đụng mấy món đồ nghề đó nữa.

Trì Thanh Dã bước quầy, chuẩn pha chế.

Bùi Tinh Dã dặn dò chỉ cần một ly nồng độ cồn thấp thôi, còn tự lái xe về.

Du Kiêu cạnh, tay đung đưa ly rượu, khóe mắt hoa đào ánh lên nét phong lưu, cợt nhả: "Sao thế? Dạo thuê tài xế nữa ?"

Bùi Tinh Dã ném cho một cái sắc lạnh: "Nhà đang nuôi trẻ vị thành niên, về mà sặc sụa mùi rượu thì mất hình tượng lắm."

Du Kiêu bĩu môi, nhạo: "Xạo sự. Chỗ thiếu gì mấy tay đàn ông vợ con." Cậu huơ tay chỉ quanh quán bar một vòng: "Làm như mỗi nhà trẻ con bằng?"

Trì Thanh Dã cũng bật hùa theo: "Trẻ con nhà là 'vàng ngọc' cơ mà, đám oắt con nhà khác lấy cửa gì mà so sánh?"

Bùi Tinh Dã mặc kệ hai tên bạn châm chọc, lười đôi co giải thích.

Quán bar tràn ngập khí sôi động, điệu nhạc du dương, êm ái đủ .

Trì Thanh Dã đẩy ly cocktail pha xong về phía . Sắc rượu sóng sánh màu hổ phách, vài viên đá tinh khiết bồng bềnh nổi lên . Tên gọi của nó là "Thiên vị".

Bùi Tinh Dã nhấp thử một ngụm, nhướng mày khen ngợi tay nghề của bạn lên một tầm cao mới.

Ba đàn ông quây quần bên , uống rượu rôm rả trò chuyện, bầu khí vô cùng thoải mái, dễ chịu.

Du Kiêu đảo mắt một vòng quanh quán, cầm ly rượu lách qua đám đông, tựa như con cá chép bơi lội tung tăng giữa biển . Đi tới , cũng mang theo những tiếng giòn giã.

Bùi Tinh Dã và Trì Thanh Dã đối diện qua quầy bar. Bùi Tinh Dã mân mê vành ly, nhắc đến chuyện Lương Văn Kiều sang Mỹ: "Mọi chuyện giữa và cô giải quyết xong xuôi, cô cũng hiểu ."

Anh ngước mắt thẳng Trì Thanh Dã, ánh trong vắt, thẳng thắn: "Từ đến giờ, lập trường của bao giờ đổi."

Trì Thanh Dã cụng ly với , chiều thấu hiểu sự.

Mối quan hệ tay ba rắc rối giống như một cuộc chiến tranh lạnh dai dẳng, kéo dài suốt bao nhiêu năm trời.

Trì Thanh Dã nhỏ hơn Bùi Tinh Dã đúng hai tháng. Lúc cất tiếng chào đời, hai bên gia đình nhen nhóm ý định kết tình em cho hai đứa. Thế nên, bố mới đặt cho cái tên chữ "Dã", ghép đôi với tên của Bùi Tinh Dã.

từ khi dính chuyện tình cảm với Lương Văn Kiều, Trì Thanh Dã từng mang lòng oán hận Bùi Tinh Dã sâu sắc, thậm chí còn từng đổi luôn cái tên đang mang.

Tuy nhiên, Bùi Tinh Dã luôn hành xử quang minh chính đại, thái độ rõ ràng, minh bạch từ đầu chí cuối. Không những thế, còn luôn dang tay che chở, giúp đỡ Trì Thanh Dã trong nhiều chuyện. Điều đó khiến Trì Thanh Dã tâm phục khẩu phục, và quyết định giữ cái tên "Thanh Dã" .

Trì Thanh Dã kể về những dự án tương lai của . Ban đầu, tính rót vốn mở một khu trượt tuyết hoành tráng ở Thụy Kinh. giờ Lương Văn Kiều sang tận Mỹ, cũng chuyển hướng sự nghiệp sang bên đó luôn.

Cậu dò hỏi ý kiến Bùi Tinh Dã. Bùi Tinh Dã khích lệ, ủng hộ quyết định của bạn.

Bùi Tinh Dã đưa mắt về phía xa. Cái gã lãng t.ử tình trường Du Kiêu đang đắm chìm giữa một bầy kiều nữ. Vẻ mặt đầy tự tin, kiêu ngạo của tựa hồ một con công đực đang xòe đuôi thị uy, khiến đám phụ nữ xung quanh cứ ngặt nghẽo, uốn éo như cành liễu gió.

Quả thực, ngả mũ thán phục khả năng sát gái thượng thừa của gã.

Câu chuyện đang dang dở thì gã lãng t.ử xách ly rượu trống lảo đảo bước tới. Trên cổ áo sơ mi trắng tinh từ lúc nào in hằn một vết son môi đỏ chót. Mùi nước hoa phụ nữ hòa lẫn tạo thành một thứ hương vị ngai ngái, khó tả.

Du Kiêu đặt ly rượu cạch xuống quầy bar, gõ ngón tay xuống mặt bàn, yêu cầu Trì Thanh Dã pha thêm một ly nữa.

Trì Thanh Dã liếc gã một cái khinh bỉ, lạnh lùng pha cho gã một ly "Ái " mang sắc màu u tối, hương vị nồng nặc và cay xé lưỡi.

Du Kiêu mới nhấp một ngụm nhăn nhó, suýt chút nữa thì phun phèo .

Bùi Tinh Dã bộ dạng t.h.ả.m hại của bạn mà phì . Cười chán chê, mới cất tiếng hỏi: "Mấy cô chân dài đó, đều rớt nhịp tim hết ?"

Du Kiêu xua tay lia lịa, híp cặp mắt hoa đào , ranh mãnh: "Làm gì chuyện đó!"

"Không rớt nhịp tim mà vẫn buông lời tán tỉnh đong đưa với từng cô một?"

"Không tán tỉnh đong đưa thì rớt nhịp tim ?"

Bùi Tinh Dã: "..."

Thôi thì đành chịu thua. Trình độ tay chơi lãng t.ử đúng là dạng , học cũng chẳng học .

Bùi Tinh Dã tỏ vẻ hứng thú: "Vậy thế nào để rớt nhịp tim?"

Câu hỏi gợi cho nhớ trận cãi vã kịch liệt với Thẩm Tân Vũ ở nhà hôm nọ. Cô bé một mực khẳng định tình yêu là sự "rung động" con tim. Lời của cô bé khiến đ.â.m tò mò, bất chợt nếm thử thứ gia vị tình yêu xem nó mặn nhạt .

Có vẻ như hỏi trúng tủ của chuyên gia.

Du Kiêu lập tức chồm tới khoác vai bạn , hùng hồn truyền thụ "bí kíp" tình trường: "Chuyện nhỏ như con thỏ!"

Cậu ngoái đầu về phía góc quán nãy , hạ giọng thì thầm: "Cậu cứ một vòng xem, ánh mắt đầu tiên lọt ai, thì đó chính là lên giường cùng nhất!"

Bùi Tinh Dã thuận theo ánh mắt của bạn, đảo mắt qua một vòng. Khung chân mày lập tức nhíu chặt , nét mặt lộ rõ sự kinh tởm, bài xích.

Du Kiêu vẫn chịu bỏ cuộc, tiếp tục mớm lời: "Thôi bỏ qua chuyện lên giường . Ánh mắt đầu tiên lọt ai, hôn ai nhất?"

Hàng lông mày của Bùi Tinh Dã càng nhíu chặt hơn. Anh lắc đầu nguầy nguậy như nuốt con ruồi nhặng, vẻ mặt nhăn nhó, kinh tởm.

Du Kiêu bắt đầu miêu tả chi tiết đường cong đôi môi gợi cảm của một cô nàng bốc lửa nào đó, xúi giục Bùi Tinh Dã tập trung vòng một nảy nở, vòng eo con kiến, đôi chân dài miên man của đối phương.

hễ Bùi Tinh Dã nghĩ đến việc những cô nàng lả lơi từng qua tay bao gã đàn ông, chẳng hôn bao nhiêu cái miệng, ân ái với bao nhiêu , ánh mắt tự động né tránh. Một luồng khí đục ngầu cuộn lên trong lồng n.g.ự.c khiến chỉ nôn ọe.

Trì Thanh Dã chống hai tay lên quầy bar, chứng kiến bộ dạng chật vật của hai bạn mà như nắc nẻ.

Du Kiêu tiu nghỉu buông thõng hai vai, vỗ bộp lên vai Bùi Tinh Dã, tuyên bố bó tay: "Thôi, cứ yên phận tu hòa thượng ."

Điểm của Thẩm Tân Vũ bắt đầu tuột dốc phanh.

Sang tháng 9 và tháng 10, thứ hạng của cô liên tục tụt dài. Ban đầu Bùi Tinh Dã mấy bận tâm, chỉ nhẹ nhàng khuyên cô thư giãn, đừng tự tạo áp lực quá lớn, dù lớp chuyên cũng "ngáo ộp" ăn thịt .

Thế nhưng, kỳ thi tháng 11, kết quả học tập của cô rơi tự do xuống tận vị trí ngoài 150. Lúc , Bùi Tinh Dã mới cảm nhận điều gì đó .

Một buổi tối giờ học, tự lái xe đến trường đón cô. Về đến nhà, tự tay hâm nóng một ly sữa, mang đến bên cạnh cô, nhẹ nhàng gặng hỏi nguyên do.

Đối với học sinh cuối cấp, thời gian chủ yếu dành cho việc ôn luyện, củng cố kiến thức cũ, hầu như thêm bài học mới. Việc thứ hạng tuột dốc thê t.h.ả.m như là một dấu hiệu vô cùng bất thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-49-bon-muoi-chin-ngoi-sao.html.]

Bùi Tinh Dã cẩn trọng dò xét sắc mặt của cô gái nhỏ, giọng nhỏ nhẹ, ân cần: "Có nhịp độ học tập ở lớp chuyên em cảm thấy ngộp thở, theo kịp ?"

Thẩm Tân Vũ cúi gằm mặt xuống đống sách vở, giọng lí nhí, ủ rũ: "Dạ ạ, là do em ẩu đoảng thôi. Có mấy câu dễ òm mà em cũng sai be bét."

Bùi Tinh Dã đưa giải pháp: "Nếu cảm thấy quá sức, em cứ với . Cùng lắm thì xin chuyển về lớp thường học cho khỏe."

Thẩm Tân Vũ ngang bướng cãi : "Em chuyển , em cố mà."

Ai cũng môi trường học tập ở lớp chuyên và lớp thường khác xa một vực, từ chất lượng học sinh cho đến phương pháp giảng dạy của giáo viên.

Ở lớp thường, thầy cô sẽ giảng giảng một kiến thức cốt lõi, như thể nhai nhuyễn mồi đút tận miệng cho học sinh. Còn ở lớp chuyên, bài giảng cứ như chạy đua với thời gian. Nhiều khái niệm chỉ nhắc thoáng qua, thầy cô mặc định là học sinh nắm vững. Cả một tiết học trôi qua với cường độ chóng mặt, tư duy hoạt động hết công suất như đang đua xe đường cao tốc. Chỉ cần lơ đễnh một giây là xác định bỏ phía , thể bắt nhịp kịp.

Đó quả thực là một thử thách khổng lồ đối với sức học của Thẩm Tân Vũ.

nếu bắt cô đầu hàng, lớp thường, cô thà c.h.ế.t còn hơn.

Bùi Tinh Dã bỗng nảy một suy nghĩ, sắc mặt thoáng biến đổi: "Thẩm Tân Vũ, em khai thật với , em đang vướng bận chuyện yêu đương ?"

"Làm gì chuyện đó!" Thẩm Tân Vũ chối bay chối biến, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, khổ sở.

Cô liếc một cái, thầm oán trách trong lòng: Nếu thực sự đang yêu, khi điểm của cô còn vọt lên tận mây xanh chứ.

Thực , nguyên nhân chính đều bắt nguồn từ .

Bản chất của cô và Bùi Tinh Dã trái ngược . Cô là hành xử cảm tính, điều bám rễ tính cách cô từ thuở bé. Chỉ cần nhận lời khen ngợi, khích lệ, cô sẽ bứt phá những điều vượt ngoài sức tưởng tượng. Ngược , nếu ai đó chê bai, hạ thấp, phớt lờ, cô sẽ dễ dàng nản lòng thoái chí, trượt dài trong sự tự ti, tuyệt vọng.

Kể từ cái đợt Bùi Tinh Dã xem mắt, tâm trạng cô lúc nào cũng nặng nề như đeo đá.

Dù trong chuyến Thượng Hải, cô hiểu rõ ghét những yếu tố "bất quy tắc". thẳm sâu trong lòng, cô vẫn lén lút nuôi dưỡng một tia hy vọng mỏng manh. Cô cứ ngỡ rằng "nhất cự ly, nhì tốc độ", chỉ cần đợi trưởng thành hơn, đạt một thành tựu đáng nể, sẽ rung động.

Thế nhưng, cái ngày xem mắt, ảo mộng của cô đ.á.n.h vỡ nát tươm. Những quan điểm thực dụng, lý trí đến phũ phàng của về tình yêu và hôn nhân dội gáo nước lạnh tâm hồn lãng mạn của cô.

Anh đòi hỏi một cuộc hôn nhân "môn đăng hộ đối", sự tương xứng về xuất , địa vị, sở thích và quan điểm sống. Nói to tạc , đó là sự kết hợp hảo giữa hai gia tộc danh giá.

Thử nhà họ Bùi mà xem! Gia thế lẫy lừng, truyền thống gia đình là bậc trí thức tinh hoa. Ngay cả những thành viên trong gia đình họ cũng tung hô, ngưỡng mộ bằng hai từ "Bùi Thần".

Đến lúc , Thẩm Tân Vũ mới vỡ lẽ lý do đằng việc bà Triệu Họa Nịnh nhận cô con nuôi. Hành động đó chỉ đơn thuần là để chặn những tin đồn thất thiệt ảnh hưởng đến thanh danh của Bùi Tinh Dã. Sâu xa hơn, đó là một lời cảnh cáo ngầm, một ranh giới rõ ràng vạch để dập tắt ý đồ vượt quá phận "em gái nuôi" của cô.

Sự thật phũ phàng khiến cô nhận nỗ lực, cố gắng của bấy lâu nay đều trở nên vô nghĩa và nực . Thế nên, cô buông xuôi tất cả.

Tuy nhiên, cô dĩ nhiên thể hé môi nửa lời về những uẩn khúc với . Còn Bùi Tinh Dã thì vẫn luôn quan tâm, lo lắng cho cô một cách thật lòng, đang cố gắng tìm nguyên nhân khiến cô sa sút.

Bùi Tinh Dã khẽ cúi đầu, cố gắng điều chỉnh tông giọng cho nhẹ nhàng, ấm áp nhất: "Có do áp lực từ vụ kiện tụng của gia đình em?"

Mắt Thẩm Tân Vũ rơm rớm nước, cô càng cúi gằm mặt xuống thấp hơn.

Cuộc chiến pháp lý của gia đình cô nổ từ đầu năm nay. Tâm điểm của vụ kiện - vấn đề phân chia tài sản thừa kế - hiện đang tạm thời hoãn , nhường chỗ cho hàng loạt các vụ kiện tụng rắc rối liên quan đến các khoản nợ nần, vay mượn.

Bùi Tinh Dã cho phép Thẩm Tân Vũ nhúng tay , khuyên cô cứ dồn tâm ý việc học, đừng bận tâm đến những chuyện đó.

Thẩm Tân Vũ cũng lời, đoái hoài gì đến. lúc , khi khơi mào nhắc , và tự đưa kết luận rằng đó là lý do khiến cô chểnh mảng việc học, thì cô cũng đành thuận theo chiều gió, mượn cớ đó luôn .

Bùi Tinh Dã vỗ về bờ vai cô, truyền cho cô sự ấm áp và sức mạnh: "Hiện tại cuộc chiến tranh giành tài sản vẫn chính thức khai màn, em đừng vội nản lòng. Cứ bình tĩnh quan sát cục diện ."

Anh ngập ngừng một lát, dường như gieo thêm cho cô một niềm tin vững chắc: "Đợi đến lúc em tròn 18 tuổi, thời điểm đó khởi kiện là hợp lý nhất."

Vụ kiện hiện tại đang vướng một mớ bòng bong vô cùng phức tạp.

Ông Thẩm Bạc Kiều cũng lắm chiêu trò, giỏi phù phép sổ sách, âm mưu tẩu tán sạch sành sanh khối tài sản kế xù. kế Vương Thanh Chi cũng chẳng dạng , tung hàng loạt các khoản nợ nần từ trời rơi xuống hòng rút ruột gia sản.

Vương Thanh Chi đ.â.m đơn kiện Thẩm Bạc Kiều tội lừa đảo, chiếm đoạt tài sản và cố tình tạo dựng chứng cứ giả. Thẩm Bạc Kiều cũng chịu nhún nhường, tố ngược với tội danh y hệt.

Hai phe đối đầu ngang tài ngang sức, ăn miếng trả miếng kịch liệt ròng rã suốt cả năm trời mà vẫn phân thắng bại.

Thẩm Tân Vũ ngước đôi mắt đỏ hoe, ngấn lệ lên , rụt rè hỏi: "Anh hứa sẽ giúp em, nên mới để họ đấu đá chí chóe như ạ?"

"Đâu chuyện đó." Bùi Tinh Dã phì , đưa ngón tay cái chạm nhẹ khóe mắt cô, gạt giọt nước mắt rơi: "Anh giúp em là vì sắp xếp sẵn cho em một luật sư giỏi từ . Còn chuyện trai em và kế đấu đá sứt đầu mẻ trán, can thiệp cũng chẳng cửa nào chen ."

Giọng mang chút vẻ mỉa mai. Trước mặt Thẩm Tân Vũ, vẫn cố giữ chút thể diện cho gia đình cô, toạc những góc khuất dơ bẩn trong cuộc chiến tranh giành tài sản đó.

thực , Thẩm Tân Vũ cũng thể lờ mờ hình dung phần nào. Cô nở một nụ bất lực, chua chát: "Em cũng thể ngờ chuyện lố bịch đến mức , kịch tính hơn cả phim truyền hình dài tập chứ."

" đấy."

"Sao em hẩm hiu sinh trong cái gia đình nhỉ?"

Thẩm Tân Vũ cúi gầm mặt, lòng dâng lên một nỗi buồn khó tả.

Bùi Tinh Dã dịu dàng xoa đầu cô. Sự nghiêm túc thường thấy khuôn mặt biến mất, nhường chỗ cho vẻ ôn tồn, ấm áp: "Tân Vũ , chúng quyền lựa chọn xuất , nhưng chúng khả năng đổi tương lai của . Cơ hội đang trong tay em, đừng nghĩ ngợi m.ô.n.g lung nữa. Nhiệm vụ duy nhất của em lúc là học thật giỏi, đạt điểm cao chót vót và đậu một trường đại học danh tiếng. Đó mới là con đường sáng sủa nhất dành cho em, em hiểu ?"

Anh sâu mắt cô, ánh kiên định, dịu dàng, truyền một sức mạnh niềm tin mãnh liệt.

Thẩm Tân Vũ ngoan ngoãn gật đầu "" một tiếng. trong bụng, cô lén lút đáp lời câu "đạt điểm cao chót vót, đậu trường danh tiếng" của bằng một suy nghĩ riêng: "Vậy kèm việc theo đuổi cool ngầu nhất vịnh Bắc Bộ ?"

Nếu như thế thì tuyệt vời mấy.

Sau buổi chuyện chân tình, Bùi Tinh Dã lấy xấp đề thi của Thẩm Tân Vũ , cặn kẽ giảng giải từng sai cho cô.

Anh phân tích logic rõ ràng, mạch lạc, giọng điệu điềm tĩnh, nhẹ nhàng, kiên nhẫn hơn hẳn các thầy cô giáo trường.

Giảng xong, vẻ mặt nghiêm nghị của Bùi Tinh Dã cũng dần giãn . Anh ngả ghế, nhớ một chuyện quan trọng, ánh mắt ánh lên vẻ dịu dàng, hỏi nhỏ: "Tân Vũ , sắp tới sinh nhật 18 tuổi , em dự định gì ?"

Thẩm Tân Vũ vẫn đang cắm cúi sửa bài kiểm tra, buồn ngẩng đầu lên, thờ ơ đáp: "Dạ dự định gì đặc biệt ạ. Sinh nhật em cứ trôi qua bình thường như ngày thôi."

"18 tuổi là dấu mốc quan trọng đ.á.n.h dấu sự trưởng thành, thể qua loa ?" Bùi Tinh Dã rướn tới, dùng ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn để thu hút sự chú ý của cô: "Bố bàn bạc kỹ , sẽ tổ chức cho em một buổi lễ trưởng thành thật hoành tráng."

Thẩm Tân Vũ chợt cảm thấy tò mò, chớp chớp mắt hỏi: "Lễ trưởng thành ạ? Có giống mấy màn múa t.h.o.á.t y của mấy 6 múi cơ bắp cuồn cuộn ?"

Lông mày Bùi Tinh Dã nhíu tít , giơ tay gõ nhẹ một cái lên trán cô bé: "Đầu óc em chứa cái gì thế hả? 6 múi? Thoát y?"

Thẩm Tân Vũ ôm đầu xoa xoa, vẻ mặt đầy oan ức: "Thì TV diễn thế mà."

"Xem TV cho cố vô tiêm nhiễm thứ độc hại."

Bùi Tinh Dã bực , giơ tay toan gõ thêm cái nữa, nhưng lực tay nhẹ nhàng hơn hẳn. Anh giải thích cặn kẽ: "Lễ trưởng thành là gia đình sẽ đặt tiệc ở một nhà hàng sang trọng, mời tất cả họ hàng thích đến dự. Cả nhà sẽ quây quần bên ăn một bữa cơm ấm cúng, để chính thức mắt rằng gia đình họ Bùi thêm một cô con gái rượu khôn lớn, giỏi giang."

Trái với sự kỳ vọng của , cô bé sắp sửa trở thành "cô con gái rượu" xong lộ rõ vẻ chán nản.

"Rườm rà quá, em thích ." Thẩm Tân Vũ xua tay liên tục, giọng điệu phản đối kịch liệt: "Anh với bố giúp em , đừng tổ chức linh đình gì, em cảm thấy xứng đáng nhận sự đãi ngộ lớn như ."

xuất hiện mặt với danh xưng "con gái nuôi nhà họ Bùi". Bởi nếu thế, chẳng khác nào tự đóng đinh cái mác "em gái Bùi Tinh Dã" mãi mãi thể tháo gỡ.

Bùi Tinh Dã chỉ nghĩ đơn giản là cô bé quá hiểu chuyện, sợ gia đình tốn kém nên mới từ chối. Trong lòng dâng lên một niềm thương xót vô bờ bến. Anh cô, ôn tồn hỏi : "Thế cục cưng của chúng tổ chức sinh nhật theo kiểu nào, cứ thử xem?"

Thẩm Tân Vũ khẽ ngước mắt lên, vẻ trầm ngâm suy nghĩ một hồi: "Hôm sinh nhật em vướng lịch học trường . Hay là cứ hứa sẽ thực hiện cho em 3 điều ước , coi như đó là quà sinh nhật tặng em, chịu ?"

"3 điều ước? Em tưởng là Thần Đèn Aladdin chắc?" Bùi Tinh Dã bật thành tiếng, nhưng cuối cùng vẫn chiều theo ý cô: "Được , em thử xem điều ước đầu tiên là gì?"

Thẩm Tân Vũ thẳng lưng, đưa tay bẻ từng ngón tay, bắt đầu liệt kê: "Điều thứ nhất, em uống rượu."

Bùi Tinh Dã mỉm nhẹ, gật đầu đồng ý tắp lự: "Trưởng thành , uống chút rượu cũng . Điều ước đầu tiên, duyệt!"

Đôi mắt cô bé sáng lấp lánh: "Em uống ở quán bar cơ."

"Đòi hỏi cũng cao đấy chứ." Bùi Tinh Dã nhướng mày, giọng điệu đầy vẻ dung túng: "Thế điều ước thứ hai là gì?"

Thẩm Tân Vũ khẽ c.ắ.n môi. Những suy nghĩ định hình sẵn trong đầu, nhưng khi định thốt ngần ngại, chần chừ. Đắn đo mãi, cô mới : "Chờ đến đúng ngày sinh nhật, em mới cho ."

Bùi Tinh Dã nheo mắt, nghiêng đầu quan sát cô bé bên cạnh. Mới chập chững bước sang tuổi 18 mà bày mưu tính kế cơ đấy.

Anh khẽ mỉm , để đề phòng cô bé giở trò ma ranh, lên tiếng cảnh báo : "Đồng ý thì đồng ý, nhưng cấm em giở trò gì mờ ám với đấy nhé."

Trầm ngâm vài giây, bồi thêm một điều khoản bổ sung, thái độ y hệt như đang bàn đàm phán hợp đồng: "Anh nhé, nếu điều ước của em quá quắt, quyền từ chối. Và nếu từ chối, coi như điều ước đó hủy bỏ, sẽ đền bù cho em điều ước khác . Nên em suy nghĩ cho kỹ khi đưa yêu cầu đấy."

Thẩm Tân Vũ ngước , thầm cảm thán trong lòng: Người đàn ông đúng là quá sức lý trí, lạnh lùng đến mức vô tình.

Cô ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ , em rõ ạ."

Loading...