Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 6: Sáu Ngôi Sao

Cập nhật lúc: 2026-06-21 04:25:17
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Á, Tinh Dã!" Thẩm Tân Vũ vô cùng mừng rỡ.

Ngay từ ngày đầu tiên quen , cô ấn tượng sâu sắc về . Cô vẫn còn nhớ chủ động kết bạn WeChat với nhưng đó chẳng thêm câu nào. Thật ngờ, đúng ngày sinh nhật, hai duyên chạm mặt.

"Sao em ở đây?" Bùi Tinh Dã cũng khá bất ngờ.

Khi cô bé cất tiếng gọi "", chất giọng mang theo sự vui vẻ và ríu rít của trẻ con, tựa như một chú chim nhỏ đang vỗ cánh sà lòng bàn tay, vô cớ khiến cảm thấy vui lây.

"Em mua giày." Thẩm Tân Vũ đeo balo lưng, nhảy chân sáo vài bước đến mặt Bùi Tinh Dã, cố ý để thấy đôi giày đang chân.

Bùi Tinh Dã cúi xuống . Đó là một đôi bốt tuyết màu trắng sạch sẽ, nhưng thoạt thì còn mới nữa: "Đây là giày em mới mua ?"

Thẩm Tân Vũ giải thích: "Không ạ, giày cũ đó. Em vẫn mua đôi mới, đôi chật mất ."

Bùi Tinh Dã mỉm nhẹ, ánh mắt lướt một vòng quanh cô bé quan tâm hỏi: "Em một ?"

"Vâng." Thẩm Tân Vũ chẳng thấy câu hỏi vấn đề gì. Thực tế thì cô luôn một và cũng quen với điều đó từ lâu. Cô hỏi ngược : "Còn thì ? Anh cũng một ạ?"

Bùi Tinh Dã ngạc nhiên phản ứng của cô, nhưng nhanh che giấu , từ tốn đáp: "Anh hẹn với bạn."

Thẩm Tân Vũ kéo dài giọng "Ồ" lên một tiếng. Nhớ dung nhan tuyệt sắc của chị gái xinh cực kỳ xứng đôi với Bùi Tinh Dã hôm nọ, cô bé xoay đầu tỏ vẻ phóng đại, chiều hiểu hết chuyện.

Bùi Tinh Dã chọc : "Em 'ồ' cái gì thế?"

Thẩm Tân Vũ nhấc chân bước về phía thang cuốn, vẫy tay với : "Vậy lỡ việc hẹn hò của Tinh Dã nữa, em mua giày đây."

Bùi Tinh Dã khẽ gật đầu. Trông theo bóng dáng cô bé khuất khúc cua bước lên thang cuốn. Khi thang từ từ lên, cô ló đầu xuống, mỉm và vẫy tay chào nữa.

Nụ rạng rỡ in bóng lên bức phù điêu khổng lồ rực rỡ sắc màu xung quanh, trông cô tựa như một mặt trời nhỏ đáng yêu. Đâu giống dáng vẻ u buồn, nổi loạn như lời Thẩm Bạc Kiều từng .

Anh cũng giơ tay vẫy , đưa mắt cô bước hẳn trong cửa hàng mới thu ánh , xoay về phía quán cà phê để gặp bạn.

Khoảng một tiếng , công việc bàn bạc xong xuôi, Bùi Tinh Dã cùng bạn bước khỏi quán, chuẩn về.

Nào ngờ đúng lúc , chuông báo cháy của trung tâm thương mại đột nhiên vang lên chói tai. Ánh đèn vốn đang sáng như ban ngày chớp giật vài cái tắt lịm hơn phân nửa. Bùi Tinh Dã ngẩng đầu lên thì thấy khói đen cuồn cuộn bốc từ tầng năm. Rất nhiều đang la hét, chạy toán loạn, còn ôm cả trẻ con lao ngoài.

Có tiếng hô hoán rằng một cửa hàng giày bốc cháy, vài cô gái bỏng.

Tim Bùi Tinh Dã chùng xuống. Anh vội vã chào tạm biệt bạn lao nhanh về phía thang cuốn.

Lúc , thang cuốn ngừng hoạt động. Dòng từ các tầng ùn ùn đổ xuống, chen lấn xô đẩy đến gà bay ch.ó sủa. Tiếng la hét, tiếng ồn ào hòa lẫn trong làn khói mù mịt tạo nên một khung cảnh vô cùng hỗn loạn. Khung cảnh thái bình thịnh trị chỉ vài phút đó giờ đây sụp đổ , hoang tàn đến chẳng thể nhận .

Bùi Tinh Dã chen lên nổi, đành tạt sang một bên, cố gắng đảo mắt tìm kiếm bóng dáng của Thẩm Tân Vũ.

Rõ ràng ban nãy cô bé nổi bật trong đám đông, mà lúc tìm mãi cũng chẳng thấy . Hơn nữa, ở đây tới hai thang cuốn và cả cầu thang bộ, Bùi Tinh Dã xuống từ hướng nào, liệu... cô trong những cô gái bỏng ?

Anh vội vàng lấy điện thoại , tìm WeChat của Thẩm Tân Vũ gọi thoại, nhưng ai máy. Anh lục tìm lịch sử trò chuyện với Thẩm Bạc Kiều để lấy điện thoại của cô, gọi thẳng qua nhưng kết quả vẫn chỉ là những tiếng tút tút vô vọng.

Lúc thì thể bình tĩnh nổi nữa. Tận dụng lúc bảo vệ dẹp một lối , lao lên mặt họ, chạy băng băng từ thang cuốn lên thẳng tầng năm.

Càng tiến lên cao, khói càng dày đặc. Bùi Tinh Dã sặc mấy ngụm. Anh vội kéo cổ áo lên bịt kín miệng mũi, bước chân những chậm mà còn dồn dập hơn. Anh chạy ngược dòng lao về phía cửa hàng giày đang bốc cháy, lớn tiếng gọi tên Thẩm Tân Vũ.

Chẳng rõ sự lo lắng tột độ từ trào dâng, nhưng tim cứ đập thình thịch liên hồi. Anh thực sự sợ cô bé vẫn gọi là "" sẽ xảy chuyện.

Khi lao đến tuyến đầu, một bảo vệ đội mũ bảo hiểm nhanh chóng cản .

"Nhà trẻ con thể còn kẹt ở trong đó!" Anh sốt ruột như lửa đốt, thở hổn hển, hai mắt khói xông cho đỏ ngầu.

"Bên trong còn ai nữa , tất cả sơ tán hết !" Bảo vệ xua tay, giục mau chóng rời .

"Thật ?" Bùi Tinh Dã thở phào nhẹ nhõm, nhưng sặc thêm một ngụm khói, đành vội vàng chạy xuống .

Vừa chạy, tiếp tục tìm , gọi điện thoại hết đến khác. Dù thế nào, cũng xác nhận đứa trẻ an thì mới thể yên tâm.

Sau khi điệp khúc nhạc chờ "Cô Dũng Giả" vang lên đến mười mấy , cuối cùng đầu dây bên cũng kết nối. Từ trong loa truyền đến giọng đầy cảnh giác của cô bé: "Alô."

Bùi Tinh Dã chợt bật . Anh suýt nữa thì lo sốt vó vì cô, còn cô thì , coi như bọn lừa đảo gọi điện thoại rác mà đề phòng. nghĩ cũng đúng, con gái con lứa lòng cảnh giác cao một chút vẫn là chuyện .

"Anh là Bùi Tinh Dã đây."

"Anh Tinh Dã ạ?" Thẩm Tân Vũ lập tức giãn cơ lưng, giọng điệu trở nên vui vẻ hoạt bát: "Anh tìm em chuyện gì ?"

"Sao giờ em mới máy?"

"Điện thoại em để trong balo, nãy giờ em thấy."

"Em đang ở thế?"

"Em đang ở quảng trường Thái Hòa, mua bánh mì ạ."

Quảng trường Thái Hòa cách trung tâm thương mại hẳn một con phố. Có lẽ cô bé còn chẳng ở đây xảy hỏa hoạn.

Bùi Tinh Dã nới lỏng cổ áo, giơ tay quệt lớp mồ hôi ướt đẫm trán, hít sâu một bước ngoài trung tâm thương mại.

Bên ngoài, ánh nắng vẫn chan hòa, xe cộ tấp nập qua . Những tháo chạy từ bên trong giờ tản khắp các ngả đường tựa như đàn cá phóng sinh. Phía xa, vài chiếc xe cứu hỏa đang hú còi chạy tới, cảnh sát giao thông cũng mặt để duy trì trật tự. Mọi thứ trông vẫn đấy, bình thường và yên ả đến lạ.

Tất cả những gì trải qua ban nãy, cùng với những cảm xúc cuộn trào trong đáy lòng, dường như chẳng còn đáng để bận tâm thêm nữa.

Bùi Tinh Dã rảo bước về phía bãi đỗ xe, hỏi trong điện thoại: "Em về trường ? Anh tiện đường, thể đưa em về."

"Dạ ạ." Thẩm Tân Vũ cầu còn .

Hai hẹn địa điểm đỗ xe. Thẩm Tân Vũ cúp máy, mua xong bánh mì và bánh kem bước ngoài với tâm trạng đầy nhẹ nhõm.

Đứng đợi bên lề đường, Thẩm Tân Vũ chằm chằm chiếc xe Mercedes đang từ từ lăn bánh về phía . Biển xe 0107, trùng khớp với những con trong ngày sinh nhật của cô. Cô vui vẻ búng tay cái chóc trong lòng. Đây chắc chắn là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất cô nhận ngày hôm nay, món nào sánh bằng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-6-sau-ngoi-sao.html.]

Xe dừng hẳn, Thẩm Tân Vũ mở cửa , thò đầu quanh một vòng buột miệng "Ơ" một tiếng. Vừa bỏ đồ đạc và balo ghế, cô thắc mắc: "Anh, hẹn hò ?"

Theo sự hiểu của cô, hẹn hò thì mất nhiều thời gian. Đi dạo phố, ăn, xem phim, mà dù những việc đó thì cũng đưa về nhà, hoặc cùng về nhà chứ. Sao trong xe chỉ mỗi một thế ?

Bùi Tinh Dã nhướng mày. Cuối cùng cũng hiểu nụ trêu chọc đầy bí hiểm của cô bé lúc nãy ở trung tâm thương mại ý nghĩa gì.

Thôi thì " hẹn với khác" cũng thể gọi tạm là "hẹn hò", thế nên mỉm hùa theo: "Anh hẹn hò xong ." Nói đoạn, gọi cô: "Lên ghế ."

Thẩm Tân Vũ lời, cất gọn đồ đạc vòng lên ghế phụ.

Bùi Tinh Dã nghiêng đầu xuống chân cô. Cô bé một đôi giày mới, vẫn là bốt tuyết màu trắng nhưng thiết kế cầu kỳ hơn đôi . Đôi giày hợp với chiếc áo phao dáng ngắn màu vàng nhạt cô đang mặc, tôn lên khí chất nhỏ nhắn, thanh tú và ngập tràn dáng vẻ thiếu nữ.

Anh cho xe lăn bánh, tiện miệng hỏi: "Quần áo, giày dép của em đều tự mua hết ?"

Thẩm Tân Vũ "Vâng" một tiếng, khẽ nhấc hai chân lên đong đưa đôi giày mới, tinh nghịch: "Có ?"

Khóe môi Bùi Tinh Dã cong lên: "Đẹp lắm."

Giọng mang ý tán thưởng, nhưng trong lòng vô cớ cảm thấy xót xa cho cô bé. Mới 15 tuổi đầu, cuộc sống sinh hoạt tự lo liệu hết ?

"Bên mấy chiếc xe cứu hỏa kìa." Thẩm Tân Vũ ngoái đầu ngoài cửa sổ. Khu vực cửa trung tâm thương mại đang vô cùng hỗn loạn.

"Trong đó xảy hỏa hoạn, em ?"

"Hả? Em luôn." Thẩm Tân Vũ kinh ngạc: "Em mua giày xong là ngoài luôn mà."

Chạm ánh mắt của đàn ông bên cạnh, cô chợt hiểu lý do vì gọi điện thoại cho cô điên cuồng đến .

Bùi Tinh Dã khẽ nhẹ nhõm, giải thích gì thêm.

Thẩm Tân Vũ thông minh. Ẩn mười mấy cuộc gọi nhỡ , cô thể tưởng tượng sự lo lắng, sốt ruột của dành cho . Có khi còn chạy đôn chạy đáo tìm cô khắp nơi trong đám đông hỗn loạn cũng nên.

Trong khi họ vốn dĩ là những xa lạ, tính mới chỉ gặp vài . Trên đời đến thế nhỉ?

Xe dừng cổng trường, Thẩm Tân Vũ nhảy xuống, kéo cửa ghế . Cô lấy từ trong túi giấy một hộp bánh kem nhỏ đưa cho Bùi Tinh Dã.

"Em mua bánh kem, mời ăn một cái ạ."

Đã là sinh nhật thì chắc chắn ăn bánh kem. ai đón cùng, cô cũng chẳng tổ chức gì, nên chỉ mua vài cái bánh nhỏ đóng gói riêng để ăn cho khí.

Bùi Tinh Dã bất ngờ, đưa tay nhận lấy "Cảm ơn". Anh thầm thở dài trong lòng, đứa trẻ hiểu chuyện và ơn khác quá, uổng công liều lao đám cháy tìm cô.

Về đến phòng ký túc xá, Thẩm Tân Vũ lén nhét một hộp bánh kem cho Lâm Tuệ Nghi. Lâm Tuệ Nghi cầm tay, tò mò cô. Thẩm Tân Vũ nhướng mày thanh tú, hé lộ đáp án: "Sinh nhật tớ đấy."

"Á á á á!" Lâm Tuệ Nghi kích động ôm chầm lấy cô, hét lớn: "Sinh nhật vui vẻ nhé!"

"Suỵt." Thẩm Tân Vũ đặt ngón trỏ lên môi, hiệu cho bạn giữ im lặng. Trong phòng còn những khác, cô ai cả.

Phòng ký túc xá của họ tổng cộng tám nhưng chia thành hai nhóm nhỏ. Lớp trưởng và lớp phó học tập vốn chẳng ưa gì , nên những còn ép chọn phe. Thẩm Tân Vũ dính líu đến mấy trò vớ vẩn nên chẳng về phe nào, kết quả là cả hai nhóm tẩy chay, cô lập.

Cô lập thì cô lập, Thẩm Tân Vũ đây chẳng quan tâm.

Cô cảm thấy bọn họ sống quá êm đềm suôn sẻ nên mới rảnh rỗi sinh nông nổi như . Còn cô từ nhỏ đến lớn nếm đủ đắng cay , ngu gì mà rước họa .

Thời gian rảnh, cô thà gấp giấy, sổ tay thủ công (bullet journal) còn hơn. Chiếc giường của cô ở tầng , trần giường treo lủng lẳng đủ loại hình gấp giấy đủ màu sắc: máy bay, bươm bướm, lá phong, hình trái tim và các loại hoa cỏ.

Lâm Tuệ Nghi ở giường tầng . Mỗi cô bạn trèo lên trèo xuống, hai chiếc giường nối liền lắc lư bần bật, những hình gấp giấy cũng đung đưa theo, tạo nên một thế giới rực rỡ sắc màu sinh động.

Thỉnh thoảng, thấy Thẩm Tân Vũ giường, thẫn thờ lên trần, Lâm Tuệ Nghi áy náy hỏi: "Tớ trèo lên xuống động tĩnh lớn quá ?"

Thẩm Tân Vũ chỉ đáp bằng một nụ : "Không lớn , lắc mạnh thêm chút nữa cũng ."

Vào giờ tự học buổi tối, Thẩm Tân Vũ cũng mang cho Lăng Lị một hộp bánh kem, sẻ chia niềm vui nho nhỏ của . Đến giờ chơi, hai trốn xuống tán cây tầng một, lén lút ăn bánh.

Trời lạnh buốt, hai cô gái cứ giậm chân bình bịch cho đỡ rét, nép sát nhưng ăn uống vô cùng vui vẻ.

Lăng Lị cứ nằng nặc đòi vạch tay áo Thẩm Tân Vũ lên để xem vết thương cổ tay. Vết thương đóng vảy, cần quấn băng gạc nữa, nhưng lớp vảy dài dày, màu đỏ đen sậm trông như một con sâu róm đang chờ lột xác.

Lăng Lị chép miệng chậc chậc hai tiếng, giơ chiếc bánh kem lên như cụng ly kính nể: "Cậu đúng là thần tượng của tớ." Đổi là cô nàng, cầm d.a.o rạch khác thì chứ tuyệt đối bao giờ rạch chính .

Thẩm Tân Vũ kéo phẳng ống tay áo xuống, chẳng nhắc chuyện cũ nữa.

Lăng Lị khoác một tay lên vai cô bạn, vô tư đề nghị: "Nếu thấy đời khổ quá, cứ thử yêu đương một trận là hết ngay."

Thẩm Tân Vũ chỉ coi đó là lời đùa, nhoẻn miệng chẳng để tâm.

ngưỡng mộ Lăng Lị. Ở Lăng Lị toát lên khí chất dám dám chịu, trái ngược với tính cách dè dặt, cẩn trọng của cô. Lăng Lị dám bất cứ điều gì nghĩ, sợ đắc tội với ai, trông thì vẻ lỗ mãng nhưng sự dũng cảm đó là thứ Tân Vũ hằng ao ước. Thế nên trong vô thức, cô luôn chủ động tiến gần Lăng Lị, học hỏi, kết bạn và hấp thu tinh thần sợ hãi đó.

chuyện yêu đương thì thôi bỏ qua .

Lăng Lị đang quen một bạn trai ngoài trường. Thẩm Tân Vũ dám đ.á.n.h giá bừa, cũng từng khuyên can, chỉ cảm thấy những chuyện đó còn quá xa vời với . Cuộc sống hiện tại của cô đang là một mớ bòng bong, một thứ tươi như tình yêu, cô nhất định đợi đến khi thực sự trưởng thành, thoát khỏi cảnh hiện tại mới dám nghĩ tới.

yêu thì yêu một như Bùi Tinh Dã : trai, đối xử với , lên còn cực kỳ tỏa nắng. Được bạn gái của chắc chắn sẽ vô cùng hạnh phúc.

Chiếc bánh kem nhanh chóng xử lý gọn. Hai lau miệng, vứt rác chuẩn lên lầu về lớp.

Bóng cây chợt lay động, cách đó xa vài nam sinh đang đùa rôm rả. Một bạn đẩy phía , lúng túng về phía các cô.

Lăng Lị tinh mắt, vội kéo tay Thẩm Tân Vũ, trêu: "Tình yêu của tới kìa."

Thẩm Tân Vũ ngẩng lên thì thấy một nam sinh bước đến mặt. Cậu ngại ngùng dúi một hộp sô-cô-la hình trái tim tay cô, ấp úng : "Giang Tri Dục tặng đấy."

Nói xong, bạn liền cắm cổ chạy. Chạy chừng hai mét, đầu bổ sung thêm một câu: "Cậu bảo chúc sinh nhật vui vẻ."

Hóa chỉ là loa phóng thanh chạy bằng cơm.

Đằng , Giang Tri Dục đang mấy bạn vây quanh, liên tục về phía Thẩm Tân Vũ mà tủm tỉm. Thẩm Tân Vũ lườm nguýt một cái rõ dài, ngoắt , ném thẳng hộp sô-cô-la thùng rác, đút hai tay túi áo, ung dung cùng Lăng Lị bước tòa nhà học.

Loading...