Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 63: Sáu Mươi Ba Ngôi Sao
Cập nhật lúc: 2026-08-19 14:09:23
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Tinh Dã thực sự dám chắc món canh giải rượu nấu từ táo, cam và mật ong tác dụng giải rượu thần thánh như lời đồn .
Thế nhưng, hương vị của nó ngon đến bất ngờ, thành công kích thích vị giác đang cạn kiệt của cả hai .
Trong suốt buổi tiệc sinh nhật của giáo viên chủ nhiệm, Thẩm Tân Vũ chỉ chọt chọt vài miếng bánh kem, nhấp một ngụm rượu nhỏ gần như chẳng đụng đũa thêm món nào. Bùi Tinh Dã còn t.h.ả.m hại hơn, ép rượu liên tục cả một buổi tối, bụng ngoài rượu thì rỗng tuếch.
Thế là cả hai hì hục vớt vát hết những phần thịt quả còn sót trong nồi canh, chia ăn cho bằng sạch.
Ăn xong, Thẩm Tân Vũ dọn dẹp bát đĩa mang bếp rửa, còn Bùi Tinh Dã thì lùi về phòng riêng, chuẩn tắm rửa nghỉ ngơi.
Màn đêm bên ngoài ô cửa sổ dần chìm tĩnh mịch. Dãy đèn đường cây cầu cạn phía xa dệt nên một dòng sông ánh sáng rực rỡ, từng đốm sáng nhấp nháy tựa những vì tinh tú đang nhảy nhót nối đuôi , mải miết chạy về một phương trời vô định nào đó.
Thẩm Tân Vũ úp ngược những chiếc bát rửa sạch lên giá để ráo nước. Từng giọt nước đua trượt dài theo mép bát nhỏ xuống bồn, nhịp điệu của chúng hệt như nhịp đập thổn thức trong lồng n.g.ự.c mà cô chẳng tài nào kìm nén nổi.
Đêm nay ngân hà rực rỡ, chắc chắn sẽ là một đêm bình yên.
Cô lôi chiếc hộp kính từ trong túi xách , tiến đến cửa phòng Bùi Tinh Dã. Hít một thật sâu để lấy dũng khí, cô mới cất tiếng gõ cửa: "Anh ơi, ngủ ?"
"...Chưa ." Phía cánh cửa vọng một giọng trầm ấm nhưng chậm mất nửa nhịp so với bình thường. Ngay đó, cánh cửa mới bật mở.
Người đàn ông tắm xong, tay vẫn còn đang bận rộn dùng khăn lau lau mái tóc ướt sũng.
Anh đang mặc một chiếc áo phông ngắn tay bằng chất liệu cotton màu xám nhạt. Cổ áo nước ướt sũng, in hằn những vệt màu đậm nhạt loang lổ. Gấu áo buông thõng vặn che một phần, ẩn hiện để lộ sợi dây rút màu trắng của chiếc quần ngủ cùng với vòng eo săn chắc, vô tình tỏa một sức hút đầy cám dỗ.
Thẩm Tân Vũ hai tay dâng chiếc hộp kính lên, khuôn mặt rạng rỡ ý : "Hôm nay lúc mua quà cho thầy giáo, em tình cờ thấy chiếc kính , cảm giác hợp với trai nên em tiện tay mua luôn."
"Tiện tay thế cơ ?" Bùi Tinh Dã dùng một tay đón lấy hộp kính, khóe mắt vẫn còn vương vấn thứ ánh sáng long lanh, ươn ướt.
Thẩm Tân Vũ bước lên nửa bước, xích gần hơn: "Anh bóc xem thử , xem ưng ?"
"Ừm."
Người đàn ông một tay vẫn đang cầm chiếc khăn lau tóc, tay thì chật vật loay hoay cạy chốt khóa hộp kính nhưng những ngón tay lóng ngóng chịu lời. Thẩm Tân Vũ bật , giật chiếc hộp: "Thôi để em mở cho."
Bùi Tinh Dã ngoan ngoãn lời, bước khỏi phòng, tiến đến phòng khách và thả xuống chiếc ghế sofa đơn.
Thẩm Tân Vũ liếc một cái, đôi tay thoăn thoắt x.é to.ạc lớp giấy bọc, lôi chiếc kính . Cô mặt , cực kỳ cẩn thận và nghiêm túc đeo chiếc kính lên sống mũi của đàn ông.
Bùi Tinh Dã yên bất động, mặc cho cô gì thì , chỉ dùng mũi chân khẽ chạm nhẹ bắp chân cô: "Học cách chọn quà tặng khác từ lúc nào thế?"
Thẩm Tân Vũ nghiêng đầu, tỉ mỉ ngắm gương mặt của đàn ông: "Anh trai của em là vĩ đại nhất. Em đỗ đại học như thế , công lao đều thuộc về cả. Mua cho một món quà để thưởng công thì gì mà nên cơ chứ? Chỉ mong là sẽ thích nó."
Kể từ khi đeo chiếc kính râm , nửa khuôn mặt của che khuất cặp mắt kính sẫm màu, càng tôn lên vẻ sắc sảo với đôi môi đỏ mọng, hàm răng trắng sứ cùng sống mũi cao vút.
Anh gật gật đầu, đáp lời: "Anh thích lắm."
Thế nhưng, chính vì cặp kính giảm thiểu bớt những tia sáng thừa thãi chiếu mắt, một giác quan khác cơ thể bỗng dưng trở nên nhạy bén đến lạ thường.
Vạt áo sườn xám của cô gái nhỏ cứ thi thoảng cọ xát, lả lướt quanh đầu gối . Cảm giác ngứa ngáy nhè nhẹ như đang mượn đường mạch máu, chui tọt thẳng tận sâu trong trái tim.
Bùi Tinh Dã tháo kính xuống, chỉ tay về phía chiếc ghế sofa đối diện bên bàn , bảo Thẩm Tân Vũ xuống.
Thẩm Tân Vũ hiểu ý , chê chỗ đó quá xa, liền vơ đại một chiếc gối ôm ôm lòng, dựa dẫm sát rạt đàn ông, chễm chệ ngay phần tay vịn của chiếc ghế đang .
Kim đồng hồ lúc điểm qua 12 giờ đêm, thế nhưng cô chẳng cảm thấy buồn ngủ tẹo nào. Từng tế bào cơ thể đều đang nhảy múa cuồng nhiệt, trong lòng tựa hồ như một chùm pháo hoa phát nổ, vạn ngàn cung bậc cảm xúc hệt như những đốm lửa rực rỡ, ngừng tuôn trào, bùng cháy.
Điểm thi đại học công bố, thứ cuối cùng cũng an bài thỏa.
Những nỗ lực cày cuốc suốt quãng thời gian dài đằng đẵng qua cuối cùng cũng uổng phí một giọt mồ hôi nào.
Hôm nay cô còn diện một bộ sườn xám lộng lẫy, mạnh tay chi một khoản kha khá mua quà tặng, thầy giáo tuyên dương bao trong bữa tiệc sinh nhật, chúng bạn ngưỡng mộ đỏ mắt, còn tỏ tình nữa chứ.
Dẫu cho Giang Tri Dục chẳng thể lay chuyển trái tim cô, nhưng việc thầm thương trộm nhớ , dẫu vẫn luôn là một chuyện đáng để vui mừng, nhất là khi đó là Giang Tri Dục.
Ngay cả trong bữa tiệc của Bùi Tinh Dã, cũng nhiều khen ngợi cô, bảo cô xinh , phóng khoáng, quả thực danh bất hư truyền là em gái của Bùi Tinh Dã.
Sống đến 18 tuổi đầu, bao giờ cô cảm thấy hân hoan, sung sướng đến nhường , cảm giác thậm chí còn tuyệt vời hơn cả việc trúng độc đắc.
À, còn một việc cực kỳ hệ trọng nữa.
Thẩm Tân Vũ hai mắt sáng rực, rút từ trong túi xách một tờ giấy triệu tập của tòa án, đưa cho Bùi Tinh Dã xem.
Vụ án tranh chấp tài sản thừa kế của Thẩm Nam Đường sắp sửa bước phiên tòa xét xử thứ ba, dự kiến sẽ diễn tuần .
Cả phiên tòa thứ nhất và thứ hai, hai họ đều vắng mặt, chỉ ủy quyền cho luật sư đại diện tham gia.
Phiên tòa sẽ là phiên xét xử phúc thẩm cuối cùng. Thẩm Tân Vũ hồi hộp hỏi: "Anh ơi, nên đến dự ạ?"
Bùi Tinh Dã lướt qua tờ giấy triệu tập, khóe môi khẽ nhếch lên: "Đi chứ, sẽ cùng em, đây là một chuyện đáng mừng mà."
Sau phiên tòa phúc thẩm , đồng nghĩa với việc Thẩm Tân Vũ sẽ chia phần tài sản thừa kế.
Đến lúc đó, cô mới thực sự thể ngẩng cao đầu, nở mày nở mặt.
Thẩm Tân Vũ nhịp nhịp mũi chân xuống sàn, phấn khích đáp lời: "Thế thì tuyệt quá ."
Cô uể oải tựa , lẳng lặng ngắm đôi mắt đang nhắm hờ của . Nét mặt pha chút mỏi mệt xen lẫn vài phần men chuếnh choáng, nhưng cô chẳng ý định buông tha để về phòng ngủ .
Bùi Tinh Dã cũng dung túng, chiều chuộng cô. Hai cứ thế tựa sát chiếc ghế sofa, luyên thuyên trò chuyện đủ thứ đời.
Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng vằng vặc chiếu sáng rực rỡ, làn gió hiu hiu lùa , ánh đèn từ trần hắt xuống, in bóng hình mật của hai trải dài sàn nhà.
Tận sâu trong đáy lòng, Bùi Tinh Dã cũng đang khấp khởi mừng thầm.
Bắt đầu từ ngày mai, sẽ còn cắm mặt công việc nữa. Quãng thời gian sắp tới, mỗi ngày đều thể tự do tự tại, gì thì , chỉ cần chờ đến đúng ngày là sẽ cùng Thẩm Tân Vũ bay sang Mỹ.
Câu chuyện của hai càng lúc càng kéo dài, cuối cùng rẽ hướng sang chủ đề tình cảm. Thẩm Tân Vũ rụt rè hỏi nhỏ: "Anh trai còn định xem mắt nữa ?"
Mũi chân cô lơ lửng trung, đung đưa theo nhịp, đôi dép lê rơi bịch xuống tấm thảm. Mắt cá chân để trần vô tình cọ xát lớp vải quần ngủ của .
Bùi Tinh Dã theo phản xạ rụt chân , sang liếc cô một cái. Bộ sườn xám khoác cô thiếu nữ ánh đèn lấp lánh thứ ánh sáng gợn sóng mượt mà, đường cong cơ thể ẩn hiện vô cùng sống động. Nhành hoa ngọc lan thêu tay tỉ mỉ uốn lượn nơi vòng eo thon nhỏ, từng cánh hoa hiện lên sắc nét, khẽ phập phồng theo từng nhịp thở của cô, kiều diễm đến nao lòng.
Dẫu , vẫn chủ động dịch nhích xa cô một chút, ngả lưng sâu thành ghế, tạo một cách nhất định giữa hai , chất giọng uể oải thốt lên: "Chắc là , đợi em tất thủ tục đăng ký nguyện vọng và tham dự xong phiên tòa, chúng sẽ lập tức khởi hành sang Mỹ."
Thẩm Tân Vũ xoa tay háo hức, miệng đáp: "Em ngóng chờ ngày từ lâu lắm ."
Bùi Tinh Dã rũ mắt xuống, một nửa tâm trí đang cơn buồn ngủ bủa vây, nửa còn cô gái nhỏ hệt như cái lò sưởi di động sưởi ấm đến mê mẩn.
Anh lẩm bẩm trong cơn ngái ngủ: "Ngày mai chúng sẽ đặt vé máy bay."
"Vâng ạ." Thẩm Tân Vũ đang ở trong trạng thái hưng phấn tột độ, cô gần như bật nảy dậy khỏi ghế sofa, chộp lấy chiếc điện thoại chỏng chơ bàn , dứt khoát : "Em đặt vé ngay bây giờ đây."
Bùi Tinh Dã thì thào nhắc nhở: "Minh Tiêu sẽ cùng chúng chuyến ."
Nụ môi Thẩm Tân Vũ vụt tắt lịm trong tíc tắc: "Anh cũng ? Trường cho nghỉ hè ?"
"Cậu xin phép nghỉ học để cùng đấy."
"Anh trai, em chỉ hai chúng Mỹ với thôi, chung với ai khác cả."
Thẩm Tân Vũ bằng đôi chân trần thảm, cúi kề sát gần , giọng điệu mềm mỏng như đang nũng.
Tầm của Bùi Tinh Dã mất vài giây mới thể tụ điểm rõ nét lên cô, giọng trầm đục hệt như vớt lên từ hũ rượu: "Sang Mỹ việc. Lúc đó em và thể chơi cùng , bạn đồng hành dễ bề chăm sóc lẫn . Hơn nữa, hai đứa còn thể rủ lên Boston thăm Nguyệt Trừng nữa, như thế mới yên tâm."
"Yên tâm?" Cảm xúc của Thẩm Tân Vũ lao dốc phanh. Cô bật dậy thẳng tắp, hàng mi rũ thấp xuống, "Anh yên tâm khi để em ở cạnh ?"
Chỗ vạt áo sườn xám xẻ tà của cô khẽ đung đưa theo dáng , lấp ló đường nét thanh mảnh của nửa bắp đùi, trắng muốt đến chói mắt.
Bùi Tinh Dã dời ánh khỏi cô, giọng điệu vẫn bình thản như chuyện gì xảy : "Hai đứa sàn sàn tuổi , nhiều chủ đề chung để trò chuyện, bình thường chơi chung với chẳng hợp cạ ?"
Thẩm Tân Vũ chợt nhớ vụ ăn lẩu bao t.ử heo hầm gà . Lúc đó cô thấy lạ, tại Úc Minh Tiêu bỏ mà còn vòng về.
Giờ thì cô hiểu rõ ngọn ngành chuyện .
Thẩm Tân Vũ lùi hai bước, chôn chân tại chỗ, hất cằm lên, phần cổ căng tạo thành một đường cong tuyệt mỹ: "Anh trai, nghĩ việc chúng em 'chơi ' với là cái kiểu '' nào?"
Bùi Tinh Dã lờ mờ nhận tâm trạng của cô gái nhỏ đang chuyển biến . Anh khẽ chau mày, cố gắng lấy tinh thần, dùng lý trí để phân tích thiệt hơn cho cô hiểu: "Tự em nghĩ xem? Chẳng em bảo là yêu đương hẹn hò ? Minh Tiêu là em họ của , tính tình, gia cảnh đều nắm rõ trong lòng bàn tay, đối xử với em vô cùng . Em thể đưa danh sách 'bạn trai dự ' để tìm hiểu, đ.á.n.h giá thử xem ."
Đôi mắt Thẩm Tân Vũ bỗng chốc lạnh lẽo vài phần: "Anh định ông tơ bà nguyệt se duyên cho em đấy ? Anh định đùn đẩy em cho Minh Tiêu đúng ? Xếp xếp chuyến du lịch để em bạn đồng hành chơi chung, đó thì nữa? Có sắp sửa lật lịch chọn ngày lễ đính hôn cho hai đứa em luôn ?"
Bùi Tinh Dã đột nhiên cảm thấy nhức đầu kinh khủng. Cơn say xen lẫn sự mệt mỏi hệt như hai sợi dây thừng bện chặt đang siết lấy từng tế bào thần kinh của , khiến thái dương co giật từng cơn đau buốt, cảm giác như một cây roi vô hình đang quất liên hồi trong não.
Anh đưa tay lên day day mi tâm: "Nếu hai đứa thực sự tình cảm với , thì cũng chẳng lý do gì để phản đối cả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-63-sau-muoi-ba-ngoi-sao.html.]
"Bùi Tinh Dã." Ba chữ tuột từ kẽ răng Thẩm Tân Vũ hệt như những mảnh vỡ thủy tinh sắc nhọn nghiền nát, chất chứa sự phẫn nộ kìm nén và cả một nỗi bi thương khôn tả. "Anh đang nóng lòng tống khứ em cho khác đến thế ?"
Sống chung với một thời gian dài như , đây là đầu tiên cô gọi thẳng tên họ đầy đủ của đàn ông mặt .
cái cách cô gọi tên , thật sự chói tai đến gai .
Bùi Tinh Dã cũng chợt bừng tỉnh cơn ngái ngủ, ngước mắt thẳng cô gái mặt: "Chẳng chính em là yêu đương ? Một ứng cử viên xuất sắc như Minh Tiêu đang lù lù mặt em, thế còn đủ tiêu chuẩn ?"
Lời thốt khỏi miệng, lập tức hối hận. Anh thấy khóe mắt cô ửng đỏ, những giọt nước long lanh đọng đầy hàng mi dài.
Thẩm Tân Vũ c.h.ế.t trân tại chỗ, bờ vai run run khe khẽ, một giọt nước mắt lăn dài: "Em thích ai, yêu đương hẹn hò với ai, thực sự là giả vờ ?"
Bùi Tinh Dã: "..."
Anh im bặt, nhưng sắc mặt tái xanh trông thấy. Những ngón tay đang bám chặt tay vịn ghế khẽ run rẩy, những đường gân xanh nổi cộm hằn rõ mu bàn tay.
Không khí trong phòng tụt dốc phanh, khoảnh khắc dường như đóng băng vạn vật.
Thế nhưng chiếc điện thoại đang bàn cực kỳ thiếu tinh tế mà rung lên bần bật, phá vỡ sự tĩnh mịch.
Bùi Tinh Dã cố gắng trấn tĩnh, liếc màn hình điện thoại, thấy hiển thị cuộc gọi đến từ Hà Gia Thịnh gọi về từ Mỹ.
Lúc gần một giờ sáng, chắc chắn chuyện gì hệ trọng lắm thì mới hối hả gọi cho giờ .
Thế nhưng cơ thể như thể đinh đóng chặt ghế sofa, cách nào nhúc nhích nửa phân, đến cả ngón tay cũng chẳng thể nhấc lên nổi.
Thẩm Tân Vũ bước tới gần, vớ lấy chiếc điện thoại đó ném thẳng sang chiếc ghế sofa dài, lấy một chiếc gối ôm úp lên che khuất. Hành động đó cứ như thể cô đang cố gắng tạo một gian riêng tư, tuyệt đối để bất kỳ ai quấy rầy đến hai họ lúc .
Thế nhưng, dẫu cố tình lờ sự quấy rầy đó, thì kết cục sẽ về ?
Cô đối diện trực tiếp với đàn ông, cúi gập xuống, hai tay tóm chặt lấy vạt áo . Hệt như những đây vẫn thường vuốt ve cơ bụng , cô dứt khoát luồn tay bên trong lớp áo: "Anh ép em toạc móng heo bằng đúng ? Được, thì hôm nay em sẽ thẳng thắn cho . Em thích Bùi Tinh Dã, em thích từ lâu , từ cái ngày đầu tiên quen hồi năm lớp 10 em thích . Anh thử nghĩ xem, cớ em dọn đến sống chung nhà với , cam phận em gái của ? Anh thật sự chút nào ?"
"Thẩm Tân Vũ, rốt cuộc là em đang say là đang say đây? Em đang ăn hàm hồ cái gì ?" Cả Bùi Tinh Dã bất chợt cứng đờ. Đầu ngón tay của cô gái nhỏ vô cùng lạnh giá, mỗi cú chạm da thịt đều khiến rùng một cái.
Anh dùng sức tóm chặt lấy hai cổ tay cô, dứt khoát hất , vội vàng vuốt vạt áo cho chỉnh tề. Âm thanh khô khốc, nghẹn đắng phát từ cổ họng . "Chính miệng em nhận lời em gái của , em chính là em gái của . Anh cũng vẫn luôn coi em là em gái. Cái gọi là thích của em, chỉ là một sự ngộ nhận nhất thời mà thôi. Bởi lẽ ở hiện tại, đàn ông tầm ảnh hưởng lớn nhất trong cuộc sống của em chỉ . Đợi đến khi em chiêm ngưỡng thế giới rộng lớn ngoài , em chắc chắn sẽ tìm một thực sự phù hợp với ."
đôi bàn tay của Thẩm Tân Vũ tiếp tục đuổi bám theo. Mượn đà , cô nhào thẳng lồng n.g.ự.c , hai cánh tay ôm ghì chặt lấy buông: "Em cần những thứ đó. Bùi Tinh Dã, trong những tháng ngày tăm tối, thê t.h.ả.m nhất của cuộc đời em, chính là giang tay cưu mang em. Em thừa nhận là trong lòng em sự ơn. em phân định rạch ròi giữa ơn và tình yêu. Đối với , tình cảm của em nghiêng về chữ tình yêu nhiều hơn, điều đó hả?"
Bùi Tinh Dã gỡ một tay , vung tay lên định hất mạnh cô . ngay lúc đó, một giọt nước mắt nóng hổi rớt bộp xuống n.g.ự.c . Sức nóng như thể đang thiêu đốt da thịt , khiến cả run lên bần bật, bàn tay giơ lên cũng chẳng còn chút sức lực nào để phản kháng nữa.
Phản ứng của Thẩm Tân Vũ trái ngược với .
Cô lặng lẽ tuôn rơi những giọt nước mắt mặn chát, thế nhưng đại não minh mẫn, tỉnh táo hơn bất cứ thời khắc nào.
Mọi chuyện đến nước , chi bằng đ.á.n.h cược một phen, vì bản mà kiên cường một xem .
Cứ coi như ngày hôm nay chính là ngày cô tỏ tình với .
Cô co một chân lên, tì lên . Tấm lụa mỏng tang nhàu nhĩ nhúm một đống, dồn đọng ở quanh eo. Cô dứt khoát nhấc luôn chân còn lên.
Ngồi chễm chệ vắt ngang qua đàn ông, cô hít một thật sâu. Tư thế của hai lúc quá mức ám , quá mức bạo dạn, hệt như khung cảnh trong một bức tranh treo tường khách sạn nọ.
Tim đập thình thịch, ruột gan cồn cào.
Cô nắm lấy bàn tay của đàn ông, ấn chặt lên n.g.ự.c trái của , lắng thanh âm kiên định, dứt khoát đến cùng cực của chính vang lên: "Anh thử cảm nhận xem, đối với em thực sự một chút cảm giác nào ? Mỗi em sờ cơ bụng của , phản ứng của đều mãnh liệt, tưởng em nhận điều đó ?"
"Thẩm Tân Vũ!" Bùi Tinh Dã rụt mạnh tay về, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, cố gắng vùng dậy.
Thẩm Tân Vũ bám dính lấy hệt như một sợi dây leo, hai tay quàng chặt quanh cổ , gục mặt hõm cổ . Những giọt nước mắt nóng hổi tuôn rơi lã chã, ướt sũng cả một mảng cổ áo .
"Buông !" Yết hầu Bùi Tinh Dã cuộn lên xuống liên hồi. Anh khẽ gầm lên một tiếng trầm đục, cố dùng sức gỡ từng ngón tay cô . Thế nhưng khi thấy tiếng cô hít thở gấp gáp vì đau đớn, đành nới lỏng lực tay.
Cuối cùng, bàn tay dừng lơ lửng ngay phía cổ tay đang tấy đỏ của cô, khẽ run rẩy vài cái. "Tân Vũ, những lúc cư xử thấu đáo. đó chỉ là phản xạ bản năng của một thằng đàn ông bình thường, điều đó chứng minh rằng ý đồ gì với em cả, em hiểu ? Em là em gái của , cả đời đều là em gái của . Anh sẽ chăm sóc em, sẽ che chở và bảo bọc em bằng tất cả những gì nhất. những suy nghĩ xằng bậy , tuyệt đối bao giờ phép tồn tại, em hiểu ?"
" mà, ơi, thấy nhịp tim của chính ? Tim đang đập nhanh, nhanh đấy!"
Từng thở nghẹn ngào mang theo tiếng của Thẩm Tân Vũ phả thẳng xương quai xanh của đàn ông. Nước mắt vẫn tuôn rơi lã chã, nhưng một tay cô vội vàng luồn bên trong lớp áo của , áp thẳng lòng bàn tay lên lồng n.g.ự.c .
"Cái gì mà em gái cơ chứ? Ai thèm em gái của ? Từ đầu đến cuối, em bao giờ nghĩ sẽ em gái của cả. Chính đổi cuộc đời em, giúp em thành tích rực rỡ như ngày hôm nay, biến em thành một con tự tin, mạnh mẽ. đến cuối cùng, nhất quyết bắt em khoác lên cái danh xưng 'em gái' c.h.ế.t tiệt đó, cấm đoán em phép tình cảm với ? Thứ mà đang trói buộc, rốt cuộc là em, là chính bản ?"
Cô ngẩng khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt lên, đôi môi gần như áp sát cằm . "Anh bảo những phản ứng chỉ là bản năng. Vậy tại một chiều theo bản năng của ?"
"Thẩm Tân Vũ, em điên thật , em nhận thức những gì đang hả?"
Sắc mặt Bùi Tinh Dã tối sầm , đáng sợ vô cùng. Anh lôi tay cô gái nhỏ khỏi áo , mạch m.á.u trong lòng bàn tay đang đập liên hồi dữ dội.
"Xuống ngay!" Một tiếng gầm gừ trầm đục thoát từ cổ họng , nhưng lực đạo tay vẫn luôn tiết chế đến mức tối đa.
Màn hình tivi đen ngòm phản chiếu hình ảnh hai con đang quấn quýt, giằng co dứt.
Đột nhiên, Thẩm Tân Vũ như bừng tỉnh, tìm lời giải cho bài toán hóc búa, nắm điểm yếu chí mạng của đàn ông. Nhận thấy thể nào lột chiếc áo của , cô nổi m.á.u liều, buông tay đang túm áo , chuyển hướng những ngón tay sang dãy cúc áo sườn xám của chính .
Tiếng x.é to.ạc của lớp lụa mỏng manh x.é to.ạc bầu khí, hệt như tiếng hót thê lương rỉ m.á.u của loài chim sơn ca trong đêm tối.
Chiếc sườn xám màu xanh nhạt "soạt" một tiếng trượt dài xuống tấm thảm.
Chiếc sườn xám vốn dĩ sẵn phần lót n.g.ự.c bên trong, nên khi cởi , cơ thể mềm mại, trắng ngần của cô ngay lập tức phơi bày bộ trong khí.
Nhịp thở của Bùi Tinh Dã đông cứng trong tích tắc. Ánh mắt thể kiểm soát mà lướt qua vùng n.g.ự.c trắng ngần, căng đầy xương quai xanh của cô, đang phập phồng lên xuống dữ dội theo từng nhịp thở dốc của cô.
Đáy mắt tối sầm . Vớ vội chiếc khăn tắm đang vắt hờ tay vịn sô pha, quấn chặt lấy cô. Thế nhưng, cổ tay thiếu nữ tóm chặt lấy, ấn mạnh n.g.ự.c trái của cô.
Dưới lòng bàn tay , nhịp tim đập liên hồi như trống dồn, khiến đầu ngón tay cũng tê dại.
"Anh trai, chính dạy em, tìm sự thật thì dũng cảm xé bỏ lớp vỏ bọc bên ngoài cơ mà." Cô nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy của , ấn mạnh xuống. "Bây giờ, cảm giác gì?"
Bùi Tinh Dã hất mạnh tay cô như điện giật, nhắm nghiền hai mắt , như thể là thể chặn cơ thể ngọc ngà, trắng muốt xâm nhập thế giới của .
thở nóng rực của cô phả đường xương hàm căng cứng của , mùi hương thiếu nữ nhè nhẹ lan tỏa trong khí, cùng với những ngón tay mềm mại của cô đang mơn trớn cơ thể ...
Tất cả như đang đ.â.m từng nhát d.a.o ranh giới lý trí mỏng manh của .
"Thẩm Tân Vũ, em là một cô gái , nhưng là trai của em. Một ngày là trai, cả đời là trai. Có những ranh giới tuyệt đối thể bước qua, em hiểu ? Nếu , đời sẽ chỉ trích chúng , sẽ mắng c.h.ử.i Bùi Tinh Dã là loại cầm thú, dám nảy sinh ý đồ đồi bại với đứa em gái do chính tay nuôi nấng! Em em cũng chịu đựng những áp lực dư luận khủng khiếp đó cùng ?"
Cô gái bướng bỉnh tiến sát gần hơn, làn da mát mẻ, mịn màng của cô áp sát : "Em quan tâm!"
" quan tâm!" Yết hầu Bùi Tinh Dã khó nhọc cuộn lên, giọng vỡ nát cố nặn từ kẽ răng: "Anh quan tâm đến danh tiếng của em, quan tâm đến tương lai của em! Chính tay chăm bẵm, uốn nắn em nên , thể nào tự tay hủy hoại em ..."
Nghe thật bùi tai !
Lời trách mắng còn lọt tai hơn cả những lời đường mật cánh, khiến khỏi xúc động.
Ngay khi đàn ông kịp dứt lời, Thẩm Tân Vũ đột ngột áp sát, hôn chầm lấy . Dồn bộ tình yêu mãnh liệt đang cuộn trào trong tim, cô tấn công dồn dập tựa sóng vỗ bờ, vụng về nhưng vô cùng bá đạo.
Đầu lưỡi cô chạm đầu lưỡi . Tuy chẳng chút kỹ xảo nào, nhưng bừng bừng ngọn lửa nhiệt huyết, một sức mạnh thiêu rụi thứ cản đường, cứ như thể cô đang lấy chính bản tế phẩm hiến dâng.
Bùi Tinh Dã cả chấn động kịch liệt, cảm giác như năm tia sét giáng thẳng đỉnh đầu.
"Thẩm Tân Vũ, em điên thật !"
Anh gầm lên một tiếng thịnh nộ, đôi tay ôm lấy eo cô, nhấc bổng cô dậy, mạnh bạo ném cô xuống chiếc ghế sô pha dài.
Lực đạo mạnh đến mức hằn lên vài vệt đỏ ửng cánh tay Thẩm Tân Vũ.
Anh ngoảnh mặt , nhịp thở gấp gáp... Những giọt mồ hôi li ti lấm tấm trán. Cảm giác tội đan xen cùng một thứ tình cảm kìm nén đang xé nát trái tim một cách điên cuồng.
"Anh một cuối cùng!"
Khóe mắt Bùi Tinh Dã đỏ ngầu, cúi xuống nhặt chiếc sườn xám rơi thảm, ném trả cho cô gái, giọng khản đặc.
"Anh cố gắng bồi dưỡng em, để em tự chà đạp bản , càng để em dùng mấy cái thủ đoạn hèn hạ để câu dẫn , phá vỡ mối quan hệ em của chúng ."
" nếu em thực sự màng đến tình em nữa, thì thôi , cũng chẳng thể giữ em ."
"Em thì ."
Anh nắm chặt hai bàn tay thành nắm đấm, đ.ấ.m mạnh một cú lưng ghế sô pha. Đứng khựng cửa phòng hai giây.
Miệng định thêm gì đó, nhưng cả rũ rượi, bất lực.
Bùi Tinh Dã thèm liếc mắt sô pha lấy một cái, thẳng một mạch về phòng.
Cánh cửa phòng đóng sầm , vang lên một âm thanh chát chúa.
Anh cô, đương nhiên sẽ thể thấy sự t.h.ả.m hại, tan nát của cô lúc , và cũng chẳng thể thấy khuôn mặt cô đang giàn giụa nước mắt.