Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 67: Sáu Mươi Bảy Ngôi Sao
Cập nhật lúc: 2026-08-19 14:36:30
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giữa tháng Mười Hai, Thẩm Tân Vũ thu dọn hành lý trở về Thụy Kinh. Giang Tri Dục nhất quyết đòi cùng cô.
Thẩm Tân Vũ chút bất lực: "Đã bảo là cần cùng mà."
Giang Tri Dục xách vali của cô lên, tươi như thể đó là điều hiển nhiên: " nhớ nhà, về thăm nhà một chuyến ?"
Không gì , Thẩm Tân Vũ đành để cùng.
Phiên đấu giá tiến hành sự giám sát của tòa án nền tảng tư pháp trực tuyến. Căn biệt thự của nhà họ Thẩm nhờ vị trí đắc địa, nội thất cao cấp, gian tăng giá còn nhiều nên ngay từ khi mở phiên thu hút hàng trăm đăng ký quan tâm.
Đến ngày đấu giá, quy trình diễn vô cùng suôn sẻ. Mức giá chốt hạ cuối cùng thậm chí còn cao hơn dự kiến hơn một triệu tệ.
Thẩm Tân Vũ và Thẩm Bạc Kiệu mừng rỡ vô cùng. Sau khi thanh toán xong xuôi các khoản vay ngân hàng, phần tiền dư bộ đều thuộc về hai em. Hơn nữa, tiếng búa gõ xuống bàn cũng đồng nghĩa với việc vụ án tranh chấp di sản dai dẳng của nhà họ Thẩm chính thức khép .
Thẩm Bạc Kiệu đặt tiệc tại nhà hàng, mời họ hàng thích đến chung vui. Thẩm Tân Vũ tuy cảm thấy chẳng gì đáng để ăn mừng, bởi suy cho cùng ngôi nhà của cô cũng mất, nhưng cô vẫn mặt. Cô học cách dùng những phép tắc xã giao của trưởng thành để ứng phó qua loa suốt cả buổi tối.
Ngày hôm , cô chuẩn Nam Cát theo đúng kế hoạch. Lần cô chỉ xin nghỉ hai ngày rưỡi nên thời gian vô cùng gấp gáp.
Trước khi , Thẩm Tân Vũ ghé qua tòa án, gửi tặng vị thẩm phán phụ trách vụ án một lá cờ cẩm kỳ để cảm ơn sự công tâm, nghiêm minh của ông. Ngoài , cô còn đặc biệt tìm đến Thẩm phán Bùi, tự tay trao tặng ông một bức tranh do chính vẽ để bày tỏ lòng ơn sâu sắc.
Tuy Thẩm phán Bùi là trực tiếp xét xử vụ án, nhưng trong suốt quá trình thu hồi nợ nần đó, ông giúp đỡ cô nhiều. Nếu ông, nhiều rắc rối sẽ chẳng thể giải quyết dễ dàng đến thế.
Thẩm phán Bùi hiền từ : "Cháu là em gái của Tinh Dã, Tinh Dã là cháu trai chú, cháu cũng coi như là cháu gái chú . Đều là một nhà cả, cần khách sáo thế ."
Dù , nhưng ông vẫn vui vẻ nhận lấy bức tranh và lập tức bảo trợ lý treo lên tường văn phòng. Đó là bức tranh mang tên "Húc Nhật Đông Thăng" (Mặt trời mọc đằng Đông). Tuy thể sánh bằng họa sĩ chuyên nghiệp, nhưng về bố cục và màu sắc trưởng thành. Có thể coi đây là tác phẩm xuất sắc nhất của Thẩm Tân Vũ tính đến thời điểm hiện tại.
Bước khỏi tòa án, Thẩm Tân Vũ thầm cảm thán chặng đường gặp nhiều , đặc biệt là những nhà họ Bùi.
ngẫm , cô từng rõ với nuôi Triệu Họa Nịnh và bà nội về việc cắt đứt quan hệ nhận nuôi cơ mà? Nghe ý tứ của Thẩm phán Bùi lúc nãy, dường như ông gì. Lẽ nào nuôi và bà nội vẫn thông báo chuyện cho họ hàng thích?
đó cũng chẳng chuyện mà cô thể quản nữa.
Tiếp đó, Thẩm Tân Vũ bắt xe đến văn phòng luật sư để thanh toán chi phí. Nào ngờ vị luật sư bảo: "Chi phí em cần bận tâm , trai em thanh toán xong xuôi từ lâu ."
Thẩm Tân Vũ rõ khoản phí hề nhỏ. Vụ án kéo dài ròng rã hơn hai năm trời đến nay mới kết thúc, mà Bùi Tinh Dã âm thầm thanh toán hết cho cô. Cô cũng tiện nằng nặc đòi trả nữa.
Từ trong túi xách, Thẩm Tân Vũ lấy một phong bì, nhờ luật sư giúp cô một việc cuối cùng: chuyển chiếc phong bì đến tay Bùi Tinh Dã.
Vị luật sư cầm phong bì lên ước lượng độ nặng, kinh ngạc hỏi: "Bên trong là gì thế?"
Thẩm Tân Vũ rõ: "Anh cứ đưa cho , tự khắc sẽ hiểu."
Luật sư dường như đoán , bèn uyển chuyển từ chối: "Anh e là tiện lắm . Cậu thoắt ẩn thoắt hiện, khi thì ở Mỹ, lúc ở Thượng Hải, khi vài tháng trời chẳng về Thụy Kinh, đưa kiểu gì?"
"Rồi cũng sẽ lúc về mà."
Luật sư chỉ tay quanh văn phòng ngổn ngang giấy tờ của , tỏ vẻ khó xử: "Em phòng xem, tài liệu chất đống lộn xộn thế . Đồ của em quan trọng như , nhỡ mất thì đền nổi. Tốt nhất là em tự tay đưa cho ."
Thẩm Tân Vũ hết cách, đành cất phong bì túi. Đồ vật bên trong quả thực quan trọng, bắt buộc tìm một thực sự đáng tin cậy để chuyển giao mới .
Ngồi xe, Thẩm Tân Vũ lướt xem vòng bạn bè WeChat. Vừa lướt vài cái, cô khựng bài đăng của Hà Gia Thịnh.
Tối qua đăng một dòng trạng thái: [Tên cắt ruột thừa, đang trong bệnh viện gào t.h.ả.m thiết.] Kèm theo đó là một chuỗi biểu tượng mặt hả hê nỗi đau của khác. Bức ảnh đính kèm chụp một nam bệnh nhân đang vật vã, tiều tụy giường bệnh.
Thẩm Tân Vũ nhấn mở bức ảnh, đôi lông mày khẽ cau . Người đó... chính là Bùi Tinh Dã.
Cô tiện tay để bình luận: [Anh cháu ạ?]
Đợi mãi thấy hồi âm, đoán chừng vị giám đốc bận rộn chẳng thời gian xem bình luận, cô bèn mở thẳng khung chat riêng hỏi nữa. Vẫn thấy trả lời. Thẩm Tân Vũ đành bắt xe về khách sạn để thu dọn hành lý .
Gần dọn xong đồ đạc, tin nhắn của Hà Gia Thịnh mới báo tới: [Anh trai em mà em ?]
Đầu ngón tay Thẩm Tân Vũ khựng : [Em , Gia Thịnh nhanh ạ.]
Lúc Hà Gia Thịnh mới trả lời: [Tối qua vận động mạnh quá nên viêm ruột thừa cấp tính. Đưa viện là cắt luôn . Giờ đang sống dở c.h.ế.t dở, em mau đến giải cứu . Máy thở của bệnh viện Thượng Hải cũng sắp cứu nổi tiếng gào thét của nữa .]
Nói quá thật! Thẩm Tân Vũ khẽ hừ lạnh một tiếng.
cô cũng thừa hiểu, Bùi Tinh Dã là chúa sợ uống thuốc, chúa ghét bệnh viện. Bây giờ cắt ruột thừa, dù cách xa cả ngàn cây , cô cũng thể mường tượng cái dáng vẻ nhợt nhạt, yếu ớt nhưng vẫn c.ắ.n răng chịu đựng, sống c.h.ế.t chịu uống t.h.u.ố.c của giường bệnh.
Nhìn chiếc phong bì giao cho trong tay, Thẩm Tân Vũ vài vòng trong phòng, cuối cùng quyết định đổi vé máy bay, bay thẳng đến Thượng Hải.
Sau khi xong thủ tục check-in tại sân bay, ngay lúc Thẩm Tân Vũ chuẩn qua cửa an ninh thì Giang Tri Dục nhắn tin đến: [ sắp đến khách sạn của , dọn hành lý xong ?]
Thẩm Tân Vũ vỗ trán cái bốp. Giờ cô mới nhớ tối qua Giang Tri Dục bảo sẽ cùng cô bay về Nam Cát.
Cô vội vàng gõ phím: [Ngại quá tớ quên mất, cần đến đón tớ , tớ đang ở sân bay .]
Giang Tri Dục: [Nhanh thế! Vậy đợi tớ, tớ tới ngay.]
Thẩm Tân Vũ: [Hôm nay tớ về Nam Cát, tớ Thượng Hải.]
Giang Tri Dục: [Tại ? Đi Thượng Hải gì?]
Ngón tay Thẩm Tân Vũ chần chừ một chút, nhưng quyết định thật: [Anh tớ viện, tớ qua thăm .]
Giang Tri Dục: [Cái gã họ Bùi đó hả?]
Cô kịp trả lời, Giang Tri Dục gửi tiếp một tràng tin nhắn, rõ ràng mang theo sự bực tức: [Tại thăm ? Lần chẳng bảo hai rõ ràng hết ? Thẩm Tân Vũ, thế là quá mềm lòng ?]
Lần khi Bùi Tinh Dã đến Đại học Nam Cát, Thẩm Tân Vũ chia tay ở Góc Tự Do. Lúc đó Giang Tri Dục tình cờ ngang qua, thấy cô đang rơi nước mắt liền rằng kéo cô ngay. Tối hôm đó tâm trạng cô vô cùng tồi tệ, coi Giang Tri Dục như để trút bầu tâm sự, kể đủ thứ chuyện giữa cô và Bùi Tinh Dã.
Nghe xong, Giang Tri Dục giấu nổi sự vui mừng, khí thế theo đuổi cô càng trở nên mãnh liệt hơn. Cô cũng vì là lắng đầu tiên nên thái độ cũng phần hòa hoãn .
chuyến Thượng Hải , Thẩm Tân Vũ chủ kiến riêng của : [Trước đây chăm sóc tớ nhiều. Bây giờ bệnh viện, dẫu là bạn bè bình thường cũng nên đến thăm, huống hồ còn là ân nhân của tớ.]
Giang Tri Dục: [Nhắn tin hỏi thăm một câu ? Cùng lắm thì gửi chuyển phát nhanh ít quà cáp qua đó, việc gì cất công bay một chuyến xa xôi thế?]
Thẩm Tân Vũ: [Tớ còn chút việc giải quyết dứt điểm với , để kết thúc chuyện.]
Giang Tri Dục: [Chuyện gì?]
Đầu ngón tay Thẩm Tân Vũ dừng , cô thêm nữa. Dù Giang Tri Dục cũng là bạn trai cô, những ranh giới vẫn cần giữ.
[Nói , tớ qua cửa an ninh .]
Máy bay hạ cánh êm ái xuống sân bay Hồng Kiều, Thượng Hải.
Thẩm Tân Vũ lấy hành lý xong, ngoài gọi điện cho đến đón. Xe đón là do Hà Gia Thịnh sắp xếp. Anh còn bảo giữ bí mật báo cho Bùi Tinh Dã , dành cho một sự bất ngờ.
Thẩm Tân Vũ đồng ý. ngờ, nhận bất ngờ chính là cô.
Vừa gặp tài xế, cô chợt thấy bên cạnh bác tài một dáng vô cùng quen thuộc. Là Triệu Họa Nịnh.
Nghĩ cũng , tuy ở nhà Triệu Họa Nịnh lúc nào cũng càm ràm, chê bôi con trai, nhưng bà thương nhất. Bùi Tinh Dã ốm đau viện là chuyện tày đình đối với nhà họ Bùi, như bà thể đến .
Thẩm Tân Vũ khựng một nhịp, hai chữ "Mẹ ơi" lăn lộn đầu lưỡi cô nuốt ngược trong. Ngay lúc cô định đổi cách xưng hô thành "Cô ơi", thì Triệu Họa Nịnh ngạc nhiên lên tiếng : “Hóa là Tân Vũ . Vừa nãy bác tài bảo còn đón một cô Thẩm nữa, cứ thắc mắc là cô Thẩm nào."
Cách chuyện tự nhiên của bà chủ động hóa giải sự ngượng ngùng của Thẩm Tân Vũ.
Cô rảo bước tiến gần: "Vâng ạ, bệnh nên con ghé qua thăm một chút."
"Con bay từ tới?"
"Từ Thụy Kinh ạ."
"Mẹ cũng bay từ Thụy Kinh."
Hai hỏi mới là chung một chuyến bay, chỉ điều Triệu Họa Nịnh khoang hạng nhất, còn cô khoang phổ thông nên mới chạm mặt .
"Cùng thôi con."
"Dạ ."
Thẩm Tân Vũ ngoan ngoãn khoác tay Triệu Họa Nịnh, hai cùng bước khỏi sân bay.
Đến bệnh viện, hai tìm phòng bệnh đẩy cửa bước .
Bệnh nhân đang nhắm nghiền mắt giường, gương mặt tái nhợt gần như còn giọt máu. Vì cơn đau hành hạ, đôi lông mày nhíu chặt . Nghe thấy tiếng mở cửa, mi mắt chậm chạp nhấc lên một chút mệt mỏi khép .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-67-sau-muoi-bay-ngoi-sao.html.]
Người bước là Triệu Họa Nịnh. Vừa thấy bộ dạng tiều tụy của con trai, phụ nữ vốn luôn thanh lịch, tao nhã bỗng chốc đỏ hoe khóe mắt.
Bà bước nhanh tới bên giường, đưa tay vuốt ve gò má , giọng nghẹn ngào: "Tinh Dã, đến đây." Nói đoạn, những giọt nước mắt xót xa thi lã chã rơi.
Bùi Tinh Dã từ từ mở mắt, giơ tay che bớt ánh đèn chói lóa trần, giọng yếu ớt nhưng vẫn quên trêu chọc: "Mẹ đừng , con c.h.ế.t ."
Từ lúc về Thượng Hải, luôn bận ngập đầu với công việc. Hôm qua hiếm hoi mới chút thời gian rảnh rỗi, buổi tối hẹn mấy bạn đ.á.n.h tennis, ai dè cái ruột thừa dở chứng biểu tình.
Triệu Họa Nịnh giận thương: "Cái thằng nhóc vớ vẩn , lo cho con mà con còn lương tâm."
Bùi Tinh Dã chẳng còn sức mà cãi, chỉ khẽ nhếch khóe môi. Ánh mắt chậm rãi chuyển hướng, lúc mới thấy Thẩm Tân Vũ đang trầm ngâm nơi cửa. Đôi đồng t.ử vốn đang vô hồn bỗng chốc tụ một tia sáng. Anh cất tiếng gọi trầm thấp, đầy vẻ chắc chắn: "Tân Vũ?"
Thẩm Tân Vũ bước tới giường bệnh, cúi đàn ông, khẽ đáp: "Anh."
Nếu là đây, thấy ốm đau nông nỗi , cô chắc chắn cuống cuồng hết cả lên, khi còn lo lắng, hốt hoảng hơn cả Triệu Họa Nịnh. giờ đây, cô bỗng dưng học cách kiềm chế cảm xúc.
Tuy nhiên, khi ánh mắt chạm khuôn mặt nhợt nhạt của , trái tim cô vẫn tự chủ mà nhói lên một nhịp.
Giọng Bùi Tinh Dã khàn đặc: "Sao em đến đây?"
Thẩm Tân Vũ thẳng , cố giữ giọng điệu nhẹ nhàng: "Em từ Thụy Kinh qua. Vốn dĩ hôm nay em định về Nam Cát, nhưng tin bệnh nên rẽ ngang qua Thượng Hải thăm một chút."
Cô thật nhẹ bẫng, cứ như việc "rẽ ngang" vượt cả ngàn cây cũng đơn giản như xuống lầu mua một cốc cà phê .
Đôi mắt sâu thẳm của Bùi Tinh Dã lẳng lặng cô một lúc lâu, như tìm kiếm điều gì đó gương mặt cô. cuối cùng, chỉ khép hờ mắt , thêm lời nào.
Phòng bệnh VIP dành cho một vô cùng rộng rãi và tiện nghi. Bệnh nhân buổi chiều vẫn truyền dịch, cây kim luồn cắm mu bàn tay trông vô cùng chói mắt và xót xa.
Thẩm Tân Vũ chỉ dám lướt qua một cái lập tức dời mắt nơi khác.
lúc đó, bác sĩ bước thăm khám. Triệu Họa Nịnh vội vã hỏi cặn kẽ tình hình, khi chỉ đều định, bà mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Thẩm Tân Vũ ở một góc. Cô thầm nghĩ, nếu là , cô nhất định sẽ túc trực ở đây rời nửa bước.
bây giờ chuyện khác, cô còn cách cư xử cho phép với đàn ông nữa. Thế nên cô lẳng lặng lấy điện thoại , tra cứu chuyến bay và đặt luôn vé về Nam Cát sáng sớm ngày hôm .
Triệu Họa Nịnh hai trẻ tuổi, khẽ thở dài một tiếng thành tiếng. Bà cầm lấy túi xách, lên với Thẩm Tân Vũ: "Tân Vũ, con ở trông một lát nhé, mua chút đồ."
Thẩm Tân Vũ lời.
Khi Triệu Họa Nịnh rời , cánh cửa đóng , căn phòng bệnh lập tức chìm bầu khí tĩnh mịch.
Cuộc phẫu thuật diễn đầy 24 giờ, đây là thời điểm bệnh nhân cảm thấy khó chịu nhất, và cũng cần nghỉ ngơi nhiều nhất.
Bùi Tinh Dã nhắm nghiền mắt giường, còn Thẩm Tân Vũ chiếc ghế sofa cách đó xa, cắm cúi lướt điện thoại. Thời gian chầm chậm trôi qua giữa mùi t.h.u.ố.c sát trùng đặc trưng của bệnh viện. Giữa hai dường như đang ngăn cách bởi một tấm màng vô hình, chẳng ai buồn mở lời .
Cho đến khi nữ y tá đẩy xe t.h.u.ố.c để truyền dịch. Cô y tá thao tác vô cùng chuyên nghiệp. Thẩm Tân Vũ dậy, lặng lẽ quan sát từ xa.
Khi thứ chất lỏng trong suốt, lạnh ngắt bắt đầu chảy tĩnh mạch, cô thấy cơ tay của Bùi Tinh Dã căng cứng , những đường gân xanh nổi hằn lên. Cô bất giác nhíu chặt đôi lông mày thanh tú.
"Người nhà bệnh nhân." Cô y tá sang gọi Thẩm Tân Vũ. Đợi cô tiến gần, y tá chỉ giường bệnh dặn dò: "Bệnh nhân bây giờ thể uống một chút nước . Chị xem môi khô nứt nẻ hết cả kìa, chị đút cho chút nước để thấm giọng nhé."
"Dạ ."
Lúc Thẩm Tân Vũ mới để ý thấy đôi môi khô khốc, trắng bệch. Cô vội vàng chạy đến cây nước nóng lạnh, pha một cốc nước ấm với nhiệt độ .
Bưng cốc nước đến bên giường, cô cúi đầu hỏi: "Anh dậy ?"
Mí mắt Bùi Tinh Dã khẽ động đậy. Anh chậm rãi mở mắt , hiệu cho cô lấy chiếc điều khiển để nâng đầu giường lên một chút.
Thẩm Tân Vũ từng chăm sóc bệnh bao giờ, đúng hơn, cô đến đây chỉ định thăm hỏi vài câu chứ chẳng hề nghĩ đến việc chăm bệnh.
Cô cầm chiếc điều khiển lên, đầu tiên nâng quá cao khiến khó chịu nhíu mày. Cô vội hạ xuống thì thấp quá, khiến thể uống nước . Loay hoay điều chỉnh lên xuống vài , cuối cùng cô cũng tìm một độ cao phù hợp. Toàn bộ quá trình diễn vô cùng lóng ngóng và vụng về.
Đến khi đưa cốc nước tận tay , động tác của cô trở nên vô cùng dè dặt, rón rén. Không sợ nước sánh ngoài, cũng chẳng sợ nước quá nóng, mà là sợ tay vô tình chạm tay .
Bùi Tinh Dã nhận lấy cốc nước, chầm chậm nhấp vài ngụm nhỏ. Nhờ nước ấm thấm , đôi môi mỏng manh của cũng thoáng hiện lên một nét đầy mỉa mai: "Anh em còn thích nữa, nhưng em cũng cần cố ý tạo cách rõ ràng đến thế. Hay là... em cứ về ."
Câu như đang trách móc sự lạnh lùng của cô, nhưng bản thì ? Dùng một thái độ bình thản đến thế để buông lời đuổi khách, chẳng cũng lạnh lùng lắm ?
Thẩm Tân Vũ ngoảnh mặt , giọng cũng trở nên cứng rắn hơn: "Sáng mai em sẽ . Anh cần đuổi em ngay bây giờ ."
Bùi Tinh Dã đáp lời. Anh đặt cốc nước xuống, từ từ ngả xuống gối. Một tay đặt hờ lên lớp chăn mỏng, đè đúng vị trí vết mổ ở bụng, nhắm mắt .
Căn phòng bệnh trở về với sự tĩnh lặng ban đầu.
Hai đều mang trong lòng những nỗi niềm riêng. Không khí đông đặc đến mức nghẹt thở, mỗi giây mỗi phút trôi qua đều dài đằng đẵng.
Thẩm Tân Vũ bỗng chốc cảm thấy hối hận. Hối hận vì lời Giang Tri Dục, lẽ chỉ cần gửi chuyển phát nhanh một món quà đến là xong, việc gì cất công lặn lội đến tận đây thăm gì.
Thế nhưng, khi xuống chiếc giường bệnh trống trải, cô kìm mà nhớ những từng chăm sóc cô .
Cái cô đau bụng kinh, bế cô chạy một mạch đến bệnh viện, để chân cô chạm đất dù chỉ nửa bước. Rồi đó, ròng rã nửa năm trời, ngày nào cũng sắc t.h.u.ố.c Bắc cho cô uống, đổi cho cô một cơ thể khỏe mạnh như hiện tại.
Những ngày kỳ thi đại học, cô lo âu, căng thẳng. Anh là tự tay nấu nướng bồi bổ, bày đủ trò chọc cô , thậm chí còn cho cô... "sờ múi bụng" để động lực, ngày ngày đưa rước cô học.
Nếu hơn 700 ngày đêm đồng hành và che chở , cô thể đỗ đạt Đại học Nam Cát, thể trưởng thành nhanh chóng và độc lập giải quyết việc như bây giờ?
Chỉ một tiếng "cảm ơn" mỏng manh đủ để đền đáp muôn vàn ân tình mà cô nhận từ ?
Đang mải miết suy nghĩ, Thẩm Tân Vũ bỗng giật ngước lên. Người giường bệnh đang thở dốc, từng nhịp đứt quãng. Trán rịn một lớp mồ hôi lấm tấm. Bàn tay đang đè lên bụng siết chặt , các đốt ngón tay gồng lên trắng bệch.
Thẩm Tân Vũ nhíu mày, vội vàng bước tới, cúi hỏi nhỏ: "Anh đau lắm ?"
Lần , trong giọng của cô còn sự xa cách khiêng cưỡng nữa, mà chỉ đọng sự lo lắng chân thành, thuần khiết.
Bùi Tinh Dã mở mắt , bắt gặp ánh mắt ngay sát sạt của cô. Sự quan tâm chân thật hiện rõ trong ánh mắt khiến thoáng chút ngẩn ngơ.
Anh im lặng một lúc lâu, mới khẽ "ừ" một tiếng nghẹn đắng trong cổ họng.
"Có đau ở vết mổ ?" Thẩm Tân Vũ lo lắng gặng hỏi, ánh mắt dừng ở bàn tay đang giữ chặt vết thương của : "Để em gọi bác sĩ nhé?"
"Không cần ." Giọng khàn vì cố gắng chịu đựng: "Lát nữa là khỏi thôi."
Nhìn dáng vẻ yếu ớt nhưng vẫn cố tỏ mạnh mẽ của , Thẩm Tân Vũ do dự một thoáng, cuối cùng vẫn đưa tay . Cô đặt bàn tay mềm mại của lên bàn tay đang che vết mổ của , giọng cũng dịu dàng hơn hẳn: "Hay là để em xoa nhẹ cho nhé?"
Đầu ngón tay cô lạnh, nhưng khoảnh khắc chạm mang đến một ấm xoa dịu đến lạ lùng.
Bùi Tinh Dã ngước lên cô. Trong đôi mắt đen sâu thẳm, luôn kiềm chế của , dường như một thứ gì đó vô cùng kiên cố đang dần dần rạn nứt.
Anh từ từ thả lỏng tay, để mặc cô xoa xoa nhẹ nhàng quanh vết thương qua lớp chăn mỏng.
Động tác của cô tuy phần vụng về nhưng vô cùng dịu dàng, cẩn trọng.
"Tân Vũ." Bùi Tinh Dã cô chăm chú, trong mắt bỗng xẹt qua một nỗi buồn kỳ lạ: "Ruột thừa của mất ."
Nỗi buồn bắt nguồn từ nỗi sợ hãi bệnh tật, cũng chẳng do cơn đau khi t.h.u.ố.c mê tan hết. Đó là một cảm giác mất mát rõ ràng, sắc nhọn hơn, như thể một phần sinh mệnh của khoét một cách tàn nhẫn.
Thẩm Tân Vũ sững một nhịp, cố dùng giọng điệu thoải mái để an ủi : "Nó viêm, hỏng mất thì cắt bỏ thôi, cũng là bộ phận gì quan trọng lắm."
"Không ." Anh khẽ lắc đầu, ánh mắt vô định hướng lên trần nhà trắng toát, như đang một hư vô: "Nó là một phần cơ thể . Bây giờ nó còn nữa, cảm thấy còn trọn vẹn."
Anh nghiêng đầu, thẳng cô, trong đáy mắt ngấn lên một tầng sương mỏng manh: "Em hiểu ?"
Chưa kịp để cô lên tiếng trả lời, tiếp tục lẩm bẩm, như đang độc thoại với chính : "Nỗi đau thể xác chẳng thấm tháp gì so với nỗi đau trong lòng."
Giọng của nhẹ, mong manh như chực vỡ vụn, nhưng như một tảng đá tảng giáng mạnh trái tim Thẩm Tân Vũ, khiến cô nghẹt thở.
Người đàn ông nay luôn toát lên vẻ cao quý, trầm tĩnh và đầy bản lĩnh , ngay lúc đây trở nên yếu đuối đến đáng thương.
Và ẩn giấu đằng sự yếu đuối là một nỗi đau quá đỗi nặng nề.
Mất ruột thừa... giống hệt như cái cách từng đ.á.n.h mất em gái ruột thịt năm nào.
Anh từng ngỡ rằng cô thể thế em gái , lấp đầy trống tình cảm trong , giúp trở "trọn vẹn".
rốt cuộc, vẫn đ.á.n.h mất.
Và , là đ.á.n.h mất vĩnh viễn.