Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 69: Sáu Mươi Chín Ngôi Sao
Cập nhật lúc: 2026-08-19 14:39:18
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Anh cơ mà, yêu đương thì hỏi ý kiến chứ?"
Giọng Bùi Tinh Dã lớn, trầm ấm, từ tính, nhưng từng chữ nhả mang theo một sức ép thể chối từ.
Lời dứt, khi hai còn kịp hồn, Bùi Tinh Dã bỗng nhíu mày, ngoắt đầu sang một bên, hắt một cái thật mạnh.
Là do bó hoa bách hợp .
Anh dị ứng với khá nhiều loại hoa, nhưng bách hợp là loại khiến phản ứng dữ dội nhất. Cơn dị ứng ập đến bất ngờ, khiến mũi ngứa ran, khóe mắt lập tức đỏ ửng.
Chẳng màng nề hà gì nữa, ánh mắt Bùi Tinh Dã sắc lẹm, vươn tay giật phăng bó hoa từ tay Thẩm Tân Vũ, nhét thẳng n.g.ự.c Giang Tri Dục, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô kéo .
Thẩm Tân Vũ lôi xềnh xệch, kinh ngạc phẫn nộ, vùng vằng chống cự: "Anh ơi, đến đây? Anh định gì thế?"
Giang Tri Dục cũng lao tới chắn đường, giang tay chặn mặt Bùi Tinh Dã, lớn tiếng quát: "Này, buông cô !"
Ánh mắt Bùi Tinh Dã lạnh như băng, sắc như d.a.o găm lướt qua Giang Tri Dục: "Mới lên đại học lo yêu đương, học cái gì t.ử tế hơn ?"
Câu như đang dạy dỗ Giang Tri Dục, giống như đang chất vấn Thẩm Tân Vũ.
Thẩm Tân Vũ cố sức giằng tay : "Mặc kệ em!"
khi thấy Giang Tri Dục nắm chặt nắm đ.ấ.m định xông đ.á.n.h , cô vẫn theo phản xạ nghiêng chắn giữa hai đàn ông, cản Giang Tri Dục : "Cậu về , để chuyện rõ ràng với ."
Cô sợ Giang Tri Dục bốc đồng liều, nhưng đối mặt với sự xuất hiện đột ngột của Bùi Tinh Dã, cô càng cảm thấy mất kiểm soát, đoán đang toan tính điều gì.
Còn Bùi Tinh Dã thì nắm chặt lấy tay cô buông. Bị phấn hoa kích thích, hắt thêm một cái, thở phập phồng đầy vẻ cáu bẳn.
Thẩm Tân Vũ hết cách, đành dùng tay còn xua xua Giang Tri Dục, hiệu bảo đừng theo nữa.
Giang Tri Dục buộc chôn chân tại chỗ, trơ mắt con gái suýt theo đuổi thành công một gã đàn ông khác ngang nhiên cướp mất.
Màn đêm buông xuống đen kịt. Đi một quãng khá xa, nhịp thở của Bùi Tinh Dã mới dần bình , nhưng cái nắm tay của vẫn hề nới lỏng. Anh mạnh bạo kéo cô xuyên qua cổng Đông, tiến thẳng về khu ký túc xá.
Thẩm Tân Vũ cảm giác cổ tay sắp bóp nát đến nơi, đau đến mức hít một ngụm khí lạnh: "Anh ơi, em đau đấy, buông em ."
đàn ông bỏ ngoài tai, giọng trầm đục, như vắt nước: "Hai đang cái trò gì ?"
Thẩm Tân Vũ cái kiểu hỏi cung hạch tội chọc tức, cô hếch cằm lên, nhạt: "Thì gì nữa, đang tỏ tình với em. Nếu xen , giờ em bạn trai đấy."
Đáy mắt Bùi Tinh Dã lập tức đóng băng, khóe môi nhếch lên một nụ nguy hiểm: "Vậy thì đến đúng lúc quá còn gì."
"Anh ý gì hả?" Thẩm Tân Vũ kéo xệch về phía , cả cô cố rướn phía , gắng sức tạo một cách với : "Bùi Tinh Dã, đến giờ phút em vẫn gọi một tiếng 'Anh', là vì em tôn trọng , vì em vẫn nể tình nghĩa mà kính trọng như một trai thực sự. Chứ đừng ảo tưởng rằng vẫn là trai em, cái quyền xen cuộc sống riêng tư của em nhé!"
"Anh cứ can thiệp đấy, thì nào?"
"Thế thì đúng là một kẻ vô ."
Cô dừng phắt , nhất quyết chịu bước thêm nửa bước.
Bùi Tinh Dã lúc mới chịu dừng , đầu cô.
Thế nhưng, đôi mắt ẩn trong bóng tối sâu thẳm, đen kịt đến đáng sợ, tựa như một ngọn lửa cuồng nộ đang bốc cháy hừng hực nơi đáy mắt.
Thẩm Tân Vũ dáng vẻ lúc của dọa cho khiếp vía. Cô nhận đàn ông đêm nay quá đỗi khác thường, chẳng hề giống với con luôn điềm tĩnh, lý trí thường ngày.
Cô thậm chí còn hoang mang, tự hỏi liệu mặt thực sự là Bùi Tinh Dã .
"Anh ơi, đúng là Bùi Tinh Dã ? Có là vị chính nhân quân t.ử lúc nào cũng điềm đạm, thấu tình đạt lý ? Bộ dạng lúc , thử hỏi khác gì lũ lưu manh vô ?"
"Hừ." Một tiếng khẩy bật từ cổ họng Bùi Tinh Dã. Tiếng nhẹ, nhưng chất chứa sự tự giễu tràn trề.
Anh tiến lên một bước, thu hẹp cách với cô, cúi đầu xuống, giọng khàn đặc, kìm nén: "Vậy cho em , nếu em yêu đương..."
Anh khựng , từng chữ thốt như nghiến nát qua kẽ răng, mang vẻ nghiêm túc, xen lẫn chút run rẩy: "Yêu , ?"
Thẩm Tân Vũ trố mắt kinh ngạc, dám tin những gì thấy. Phản ứng đầu tiên của cô là cự tuyệt theo bản năng: "Đương nhiên là ! Anh là trai em, chính miệng từng , một ngày , cả đời . Danh dự đối với quan trọng lắm cơ mà!"
Yết hầu Bùi Tinh Dã khẽ cuộn lên: "..."
Anh đăm đăm thiếu nữ mặt. Những đợt sóng ngầm cuộn trào nơi đáy mắt tài nào kìm nén nữa. Một tiếng "ầm" vang lên trong tâm trí, phá vỡ đê điều phòng ngự.
Siết chặt lực tay, kéo mạnh cô lòng.
Cơ thể hai đột ngột dán chặt , gần đến mức thể rõ nhịp tim đập thình thịch của đối phương.
Thẩm Tân Vũ ánh mắt cuồng nhiệt của cho hình, nhất thời quên cả giãy giụa, quên cả hô hấp.
Giây tiếp theo, đôi môi mềm mại, ấm nóng của đàn ông phủ xuống, mang theo khao khát chiếm hữu mãnh liệt, độc đoán, dập tắt lời kháng cự và thắc mắc của cô.
Nó khác biệt với nụ hôn đầu đời vụng về, ngây ngô của Thẩm Tân Vũ.
Nụ hôn ập đến cuồng nhiệt, sâu thẳm, mang theo sức mạnh thể chối từ, càn quét rào cản. Đầu lưỡi cuốn lấy cô, mãnh liệt như nuốt chửng cô bụng.
Một tay giữ chặt gáy cô, những ngón tay luồn sâu mái tóc bồng bềnh. Tay siết chặt vòng eo thon gọn, giam cầm cô trong vòng tay vững chãi.
Bạo liệt, chiếm đoạt. Khí thế hừng hực.
Đầu óc Thẩm Tân Vũ trở nên trống rỗng. Mọi sự đề phòng, lý trí đều cuốn trôi theo nụ hôn cuồng nhiệt, bất ngờ của . Cô chỉ cảm thấy mềm nhũn, đôi chân run rẩy vững, nương tựa cánh tay rắn chắc của mới ngã khuỵu.
Gió đêm mơn man, bóng cây lay động, thế giới của hai dường như nhấn nút tắt tiếng, chỉ còn sự giao hòa nóng bỏng giữa đôi môi.
Đến khi cả hai đều thở dốc, Thẩm Tân Vũ mới buông tha.
Bùi Tinh Dã thở hổn hển, trán kề trán cô, ánh mắt rực lửa khóa chặt đôi mắt đang hoang mang tột độ của cô, giọng khàn khàn: "Bây giờ trả lời ."
Ngón tay cái của miết nhẹ qua đôi môi đỏ mọng của cô, giọng điệu mang theo sự dứt khoát thể chối cãi: "Anh trai hôn em gái như thế ?"
Đêm dần khuya, gió xuân mơn trớn dịu dàng. Hình bóng những tòa nhà đằng xa mờ ảo, nhạt nhòa, chỉ ánh đèn và mặt là càng lúc càng trở nên chân thực, rực rỡ.
Thẩm Tân Vũ đờ đẫn đàn ông quen thuộc mà cũng thật xa lạ . Máu trong cô sục sôi, như một nguồn năng lượng vô hình bùng nổ, phá vỡ giới hạn.
Toàn bộ thế giới, ngay trong khoảnh khắc , đảo lộn.
Lấy tinh thần, sự hổ đan xen cùng niềm phấn khích dâng trào, cô giơ chân, giáng một cú đạp thật mạnh lên mũi giày da của .
"Bùi Tinh Dã, là đồ khốn nạn!"
Thừa lúc đàn ông nhăn mặt vì đau và nới lỏng vòng tay, cô vùng thoát khỏi sự kìm kẹp của , cắm đầu cắm cổ chạy thẳng về tòa nhà ký túc xá của .
Gió đêm tạt qua gò má đang đỏ bừng, nóng rực của thiếu nữ, nhưng chẳng thể nào xua tan hương vị nụ hôn ngang ngược, bá đạo còn vương vấn đầu môi.
Trong lòng Thẩm Tân Vũ rủa xả Bùi Tinh Dã bao nhiêu , nhưng cơ thể cô phản bội ý chí.
Trái tim đập loạn nhịp trong lồng n.g.ự.c như vỡ tung. Một niềm hạnh phúc thầm kín mà cuộn trào như dòng dung nham đáy sâu núi lửa, vượt khỏi tầm kiểm soát, len lỏi, lan tỏa khắp tứ chi.
Điều đó càng cô thêm bực tức, bước chân chạy cũng vì thế mà thoăn thoắt hơn.
Về đến phòng, đẩy cửa cái "rầm", Thẩm Tân Vũ gần như loạng choạng lao trong.
Cô vội vàng bước tới bàn học, vớ lấy cốc nước, ngửa cổ nốc ừng ực.
Nước trong cốc để vài tiếng, nguội ngắt từ lâu, nhưng uống cạn một vẫn chẳng thấm tháp gì, cô lật đật chạy cây nước rót thêm.
Ba cô bạn cùng phòng đang mải mê việc riêng, thấy cô về với bộ dạng hùng hổ như thế thì đều giật b.ắ.n .
Diêu Thanh Thanh là đầu tiên sán , nháy mắt trêu chọc: "Ây da, Aurora của tụi về đây! Mặt mũi đỏ bừng thế , Giang Tri Dục tỏ tình thành công hả? Cậu đồng ý ?"
Hứa Bội cũng bỏ điện thoại xuống, hùa theo: "Chắc chắn là ! Nhìn cái bộ dạng kích động, uống nước ừng ực thế kìa, nhưng mà nước lạnh cũng dập tắt nổi ngọn lửa tình trong lòng nha."
Thẩm Tân Vũ là do sặc nước sặc lời trêu của bạn mà ho sặc sụa, hai má càng lúc càng đỏ bừng.
Tô Giai Nguyệt đang giường tầng, đưa mắt xuống. Ánh mắt cô dừng đôi môi đỏ mọng, thậm chí sưng phồng của Thẩm Tân Vũ. Tỏ vẻ từng trải, cô nàng ranh mãnh: "Tớ thấy chỉ đơn giản là tỏ tình thôi ."
Cô nàng liếc mắt hiệu với hai cô bạn còn , cố tình kéo dài giọng điệu, đầy ẩn ý mờ ám: "Giang Tri Dục đấy chứ, mãnh liệt phết nhỉ? Vừa nổ s.ú.n.g là chốt hạ luôn hả?"
"Không , , các đừng bậy." Thẩm Tân Vũ luống cuống tay chân, phản ứng .
Cô lên tiếng thanh minh, nhưng đầu lưỡi cứ như xoắn với . Trong đầu cô lúc chỉ rặt hình ảnh ánh mắt bức của Bùi Tinh Dã và nụ hôn cuồng bạo, ngang ngược .
Bị vây hãm bởi ánh đầy tò mò, soi mói ngày càng gắt gao của ba bạn, ánh mắt cô bắt đầu trốn tránh. Không thể nào kìm nén mớ cảm xúc đang cuộn trào dữ dội trong lòng thêm nữa, cuối cùng cô cũng bật thốt : "Là hôn thật, nhưng Giang Tri Dục."
Cả phòng ký túc xá chìm im lặng tĩnh mịch suốt mười giây đồng hồ.
Mười giây , giọng Diêu Thanh Thanh vút lên cao vút, kèm theo tiếng hét thất thanh đầy kinh ngạc: "Là ai? Kẻ nào? Tên khốn nào to gan thế? Tôn Diễm á? Chuyện quái gì đang xảy ? Giang Tri Dục phế thế cơ , nẫng tay ngay mặt luôn ?"
Thẩm Tân Vũ nhắm chặt mắt, hàng mi rậm run rẩy bần bật, cuối cùng cũng khó nhọc rặn một cái tên: "Là trai tớ... Bùi - Tinh - Dã."
Đồng thời, một cảm giác rạo rực khó tả như cơn sóng thần một nữa ập đến, nhấn chìm cô .
Cô đưa tay lên bụm chặt đôi môi hãy còn nóng rực, một giọng đang gào thét điên cuồng trong thâm tâm cô.
Người đàn ông mà cô từng khao khát ngưỡng vọng, từng mải miết theo đuổi, tìm cách trốn chạy, giờ đây đáp trả cô bằng một cách thức mãnh liệt và dứt khoát nhất.
"Á á á á á, kích thích quá mất!!!"
"Bùi Tinh Dã? Cái ông trai cực phẩm của đó hả? Anh đến trường ? Lại còn hôn nữa? Á á á á tớ ngửi thấy mùi gian tình!!!"
"Trời đất ơi! Quả tình yêu cấm kỵ ! Tớ chịu hết nổi , m.á.u mũi tớ sắp phụt mất thôi!"
Không ngờ xong câu chuyện, ba cô bạn cùng phòng còn phát cuồng hơn cả cô, nhảy nhót la hét ầm ĩ.
Họ bao vây lấy Thẩm Tân Vũ, những câu hỏi nổ dồn dập như s.ú.n.g liên thanh.
Thẩm Tân Vũ họ lắc lư, ghen tị, chẳng hiểu nỗi hổ và hoang mang trong lòng vơi ít nhiều, nhường chỗ cho một cảm giác ngọt ngào, đan xen phức tạp bùng nổ, rực rỡ như những chùm pháo hoa ngũ sắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-69-sau-muoi-chin-ngoi-sao.html.]
Đêm nay, ắt hẳn là một đêm thức trắng.
Sáng sớm hôm , Thẩm Tân Vũ vác đôi mắt gấu trúc cùng mấy cô bạn cùng phòng đến giảng đường lớn để học tiết đầu tiên.
Hôm nay bọn cô môn "Marketing Kỹ thuật ". Môn học chung với mấy lớp khác nên sinh viên khá đông đúc.
Vừa tìm một chỗ ưng ý, điện thoại cô bỗng sáng lên.
Là tin nhắn của Giang Tri Dục: [Giữ cho một chỗ nhé, tới liền.]
Thẩm Tân Vũ trả lời bằng một icon "OK", lôi một cuốn sách đặt lên chiếc bàn trống bên cạnh.
Việc giữ chỗ giùm là chuyện sinh viên vẫn thường , huống hồ sự cố tối qua, Thẩm Tân Vũ cảm thấy nợ Giang Tri Dục một lời giải thích đàng hoàng.
Gần đến giờ lớp, giảng đường bắt đầu chật cứng .
Thẩm Tân Vũ đang cắm cúi lật trang sách thì ánh sáng bên cạnh bỗng tối sầm , kéo ghế xuống, tiện tay lật mở luôn cuốn sách cô dùng để giữ chỗ.
Thẩm Tân Vũ sang, định mở miệng thì lời nghẹn ứ nơi cổ họng.
Người đang cạnh cô Giang Tri Dục, mà là Bùi Tinh Dã!
Hôm nay diện một bộ vest sẫm màu cắt may vô cùng tỉ mỉ, nút áo khoác bung mở, để lộ chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm bên trong. Cả toát lên phong thái của một nam thần tinh , chỉn chu, đối lập với đám sinh viên đang mặc đồ bộ, quần jeans, ngái ngủ xung quanh.
Anh dường như chẳng màng đến ánh mắt sững sờ của cô, cất giọng rành mạch: "Chào buổi sáng."
Thẩm Tân Vũ hạ thấp giọng, cố giấu vẻ ngạc nhiên: "Anh đến đây gì?"
"Đến học cùng em."
"Ai cần học cùng chứ! Anh mau !"
Cô gần như nổi điên, giơ tay định đẩy nhưng ngần ngại đám đông xung quanh, đành hậm hực lườm một cái sắc lẹm.
Diêu Thanh Thanh và mấy cô bạn cũng để ý đến động tĩnh bên . Cả ba đồng thanh kêu lên "Oa oa", đồng loạt vẫy tay chào Bùi Tinh Dã: "Chào ạ."
Bùi Tinh Dã bình thản gật đầu đáp , coi như một lời chào hỏi.
lúc đó, Giang Tri Dục thở hồng hộc chạy tới.
Thấy Bùi Tinh Dã đangễm chệ ngay vị trí của , sắc mặt sa sầm ngay tắp lự: "Chỗ là của ."
Bùi Tinh Dã chẳng thèm chớp mắt, coi như khí, tiếp tục điềm nhiên lật giở những trang sách tay. Mặc dù chỉ đó thôi, nhưng khí thế áp đảo toát từ khiến khác e dè.
Thẩm Tân Vũ ném cho Giang Tri Dục một ánh áy náy. Giang Tri Dục siết chặt nắm đấm, cuối cùng lườm Bùi Tinh Dã một cái cháy máy ấm ức bước xuống dãy bàn cuối tìm chỗ trống.
Tiếng chuông lớp reo vang, giáo sư bước bục giảng, bắt đầu bài học.
Môn học là một môn học mới đưa chương trình giảng dạy năm nay. Dù mang danh là môn cơ sở chuyên ngành nhưng nội dung khá hóc búa, chuyên sâu.
Đang say sưa giảng giải về một thuật toán trọng tâm, giáo sư bỗng dừng , đảo mắt một vòng khắp lớp học.
"Về vấn đề hội tụ của mô hình tối ưu hóa , bạn nào đưa ý kiến của ?"
Mới đầu năm học mà đặt một câu hỏi hóc búa thế , cả giảng đường bỗng chốc im phăng phắc. Tất cả sinh viên đều cúi gằm mặt, né tránh ánh của giáo sư.
Đang rảo mắt tìm kiếm giữa đám đông sinh viên, giáo sư vô tình bắt gặp một nam thanh niên mặc vest với khí chất vô cùng nổi bật.
"Bạn sinh viên mặc vest ở dãy giữa hàng thứ ba kìa." Giáo sư đẩy gọng kính, chỉ tay về phía Bùi Tinh Dã: "Em hãy trả lời câu hỏi xem ."
Chỉ trong tích tắc, ánh mắt trong giảng đường đều đổ dồn về phía Bùi Tinh Dã.
Tim Thẩm Tân Vũ đập thót lên tận họng. Cô gục mặt xuống bàn, nghĩ thầm chuyến trò hề chắc , chỉ cầu mong đừng kéo cô theo chịu trận.
Thế nhưng, giữa vô ánh đổ dồn , Bùi Tinh Dã hề nao núng, ung dung dậy.
Anh chẳng thèm liếc giáo trình, chỉ ngẫm nghĩ vài giây cất giọng dõng dạc, trầm , trình bày rành mạch nguyên lý toán học và điều kiện hội tụ của mô hình.
Câu trả lời của chỉ chính xác tuyệt đối mà còn sâu sắc, tinh tế hơn hẳn những gì trong sách giáo khoa. Anh thậm chí còn trích dẫn thêm những luận điểm từ các bài nghiên cứu mới nhất, đưa một góc mới mẻ và đầy tính gợi mở.
Giáo sư xong, ánh mắt sáng rực lên sự tán thưởng. Đợi Bùi Tinh Dã trả lời xong, ông kìm mà hỏi thêm: "Em tên là gì? Học lớp nào ? Ý kiến của em thực sự xuất sắc!"
Bùi Tinh Dã khẽ cúi , thái độ khiêm nhường nhưng vẫn toát lên phong thái đĩnh đạc: "Giáo sư quá khen ạ, em chỉ là đến dự thính thôi."
Nghe đến đây, Thẩm Tân Vũ cũng thấy phần đáng nể, cô vươn thẳng , ngay ngắn .
Nào ngờ, câu của vẫn dừng ở đó. Anh dừng một nhịp, ánh mắt trìu mến hướng về phía cô: "Em đến cùng bạn gái ạ."
"Oa oa oa——"
Câu như một gáo nước lạnh tạt chảo dầu sôi, khiến cả giảng đường nổ tung.
Trái tim Thẩm Tân Vũ nhảy đập thình thịch, cô thực sự gục ngã, mặt đỏ tía tai, gục đầu xuống bàn dám ngẩng lên nữa.
Giáo sư sững một chút bật sảng khoái. Ánh mắt ông đảo qua đảo giữa Bùi Tinh Dã và Thẩm Tân Vũ, mang theo sự trêu đùa của một lớn tuổi: "Ồ, là thế. Tốt , trai tài gái sắc, cùng tiến bộ, !"
Còn đám sinh viên phía thì một phen náo động.
"Vãi chưởng, bạn gái cơ đấy!"
"Đâu? Cô nào? Chỉ cho tớ xem với!"
"Là bạn nữ cùng Giang Tri Dục đó! Thẩm Tân Vũ!"
"Trời đất, bạn trai trai giỏi giang thế á?"
"Thế Giang Tri Dục thì ? Bị nẫng tay ?"
Hàng trăm ánh mắt hiếu kỳ như những luồng ánh sáng sân khấu, đồng loạt chĩa thẳng Thẩm Tân Vũ.
Thẩm Tân Vũ chỉ thấy m.á.u dồn hết lên não, cô gục mặt xuống bàn, giấu nhẹm khuôn mặt hai cánh tay, chỉ ước gì một cái hố để chui xuống, hoặc lao lên x.é to.ạc cái miệng ăn hàm hồ của Bùi Tinh Dã!
Ai là bạn gái của cơ chứ?
Hôm qua thì ngang nhiên cưỡng hôn cô giữa đường, hôm nay dám tuyên bố mặt hơn 200 cô là "bạn gái" của .
Tên rốt cuộc ngượng là gì ?
Thế nhưng, giữa tận cùng sự hổ, len lỏi một thứ cảm giác hư vinh và rung động khó kìm nén, như một dây leo tinh quái quấn chặt lấy trái tim cô.
Người đàn ông nổi bật và xuất chúng nhường , dám dùng cách thức thẳng thắn và ngông cuồng nhất để công khai mối quan hệ với cô giữa chốn đông .
Vừa lúc đó, tiếng chuông kết thúc tiết học vang lên. Giảng đường vốn dĩ ồn ào nay càng chìm trong cơn dư chấn phấn khích, hỗn loạn. Tiếng la ó, tiếng trêu chọc nổi lên ngớt.
E rằng suốt cả ngày hôm nay, đây sẽ là chủ đề nóng hổi nhất khắp khuôn viên Đại học Nam Cát.
Thẩm Tân Vũ hít một thật sâu, cố gắng ép bản lấy sự bình tĩnh.
Cô thẳng dậy, đưa tay vuốt những lọn tóc rối xõa bên má, trừng mắt kẻ đầu sỏ gây chuyện: "Bùi Tinh Dã, đừng tưởng diễn cái trò thì sẽ thực sự trở thành bạn gái của nhé?"
Bùi Tinh Dã phớt lờ câu hỏi . Liếc đồng hồ, ung dung dậy, : "Anh ."
"Đi ?"
"Đi ."
"Đi ? Đi ở ?"
"À, quên cho em ." Bùi Tinh Dã cúi sát , giọng điệu trầm ấm: "Công ty Lam Tinh của chúng đang hợp tác với trường Đại học Thụy Kinh và cả Đại học Nam Cát để phát triển một ứng dụng thú cưng ảo điện thoại. Trụ sở nghiên cứu đặt ngay tại trường đây, và là một trong những trực tiếp tham gia dự án. Em xem như thế tính là ở trường Nam Cát ?"
Thẩm Tân Vũ ngơ ngác: "... Sao đặt trụ sở ở Nam Cát?"
Bùi Tinh Dã đưa tay nựng nhẹ má cô, ánh mắt tràn ngập yêu chiều: "Em thử đoán xem?"
Anh khẽ ngừng , rành rọt thốt ba chữ: "Vì bạn gái."
Dự án thú cưng ảo vốn thỏa thuận giữa Lam Tinh và Đại học Thụy Kinh từ lâu. Tuy nhiên, Bùi Tinh Dã quyết định san sẻ một phần dự án cho Đại học Nam Cát. Nguyên nhân sâu xa cũng chỉ vì Thẩm Tân Vũ đang theo học tại đây. Việc thành lập viện nghiên cứu tại Đại học Nam Cát cũng là để tạo điều kiện thuận lợi cho gần gũi cô hơn.
Hàng mi Thẩm Tân Vũ khẽ rung, cô cảm thấy chuyện thật khó hiểu.
Rõ ràng đây khi hai thẳng thắn với , quyết định còn giữ mối quan hệ em nữa, cô cũng cắt đứt đoạn tình cảm dành cho , còn tơ tưởng đến chuyện nam nữ.
Dù đến mức cắt đứt liên lạc, nhưng hai cũng trở thành "nước giếng phạm nước sông".
Cớ đàn ông thể đổi thái độ chóng mặt đến thế, bỗng nhiên xuất hiện tại Đại học Nam Cát và nhẹ nhàng khẳng định cô là "bạn gái" của ?
Cô đồng ý cơ chứ?
Lại còn vì cô mà mang cả một dự án khổng lồ đến đây.
Đó hẳn là một kế hoạch tính toán kỹ lưỡng, quy mô và tỉ mỉ đến nhường nào.
Anh bao giờ bàn bạc với cô ?
Thế nhưng Bùi Tinh Dã đưa bất kỳ câu trả lời nào, vì đang vội, liền cất bước thẳng.
Thẩm Tân Vũ bỗng nhớ , công ty Lam Tinh đang đà phát triển vô cùng mạnh mẽ. Bùi Tinh Dã với tư cách là một trong bốn cổ đông lớn nhất của Lam Tinh, thì khối tài sản của hiện tại, cô thể đong đếm nữa.
Thêm đó, bằng cấp của , nếu cô nhớ nhầm thì là Tiến sĩ. Giờ thành lập viện nghiên cứu, bắt tay dự án mới, chẳng mấy chốc sẽ trở thành Tiến sĩ Hậu.
Nhìn theo bóng dáng rời khỏi lớp học, Diêu Thanh Thanh cùng ba cô bạn cùng phòng lập tức vây quanh Thẩm Tân Vũ, thi gặng hỏi về những chi tiết xảy .
Thẩm Tân Vũ chỉ ngậm ngùi thở dài, ánh mắt bất giác dõi theo bóng lưng vững chãi ngoài cửa.
Cô chợt cảm giác, Bùi Tinh Dã giống như một ngọn núi khổng lồ chắn ngang đường cô, giờ càng trở nên cao lớn, sừng sững hơn bao giờ hết.
Uổng công cô còn từng ảo tưởng sẽ tìm một bạn trai tài giỏi hơn Bùi Tinh Dã. Cứ đà , đừng đến chuyện vượt qua , ngay cả việc thoát khỏi e chừng cũng khó hơn cả lên trời.