Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 7: Bảy Ngôi Sao

Cập nhật lúc: 2026-06-21 04:27:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Tri Dục chính là kẻ dẫn đầu đám con trai la ó trêu chọc trong buổi tập múa của Thẩm Tân Vũ hôm .

Thẩm Tân Vũ và lớn lên cùng từ nhỏ. Học chung trường suốt từ tiểu học, trung học cơ sở cho đến trung học phổ thông thì thôi , đằng nhà còn ở chung một khu chung cư, sát vách , bố hai bên đều nhẵn mặt cả. Nếu là thanh mai trúc mã thì cũng chẳng sai.

ngặt nỗi, hai từ bé như nước với lửa.

Giang Tri Dục kế Vương Thanh Chi và hai "tiểu tổ tông" nhà bà cho lệch lạc suy nghĩ. Nghe lời gièm pha của bọn họ, thêm cái danh hai đứa trẻ gọi là " trai", luôn đặc biệt nhắm Thẩm Tân Vũ, kiếm đủ cớ để bắt nạt cô ở trường.

Nhỏ thì cướp bút chì, cục tẩy vô cớ, vẽ bậy sách vở và những lời lăng mạ cô. Lớn hơn thì lén bôi mực mép bàn học của cô. Chỉ cần cô ngả lưng là áo sẽ dính một mảng mực đen ngòm, hỏng luôn chiếc áo. Thậm chí, lúc cô trực nhật một , còn cố tình đổ rác sàn, nhốt cô trong lớp, ép cô nức nở thì mới chịu buông tha.

Chừng đó vẫn đủ, Giang Tri Dục còn xúi giục đám con trai khác hùa ăn h.i.ế.p cô: chặn đường, cướp balo và tiền tiêu vặt, xé vở bài tập, c.h.ử.i rủa và xỉa xói cô đủ điều.

Thẩm Tân Vũ ngày dám phản kháng, chỉ nhẫn nhục chịu đựng. Dù trong lòng hận đến mức nghiến răng nghiến lợi nhưng cô chẳng chút sức lực nào để đ.á.n.h trả.

Mãi đến năm lớp 8, một Giang Tri Dục trêu chọc cô quá đáng. Thẩm Tân Vũ dốc hết sức bình sinh để đ.á.n.h với một trận. Dù kết quả vẫn là cô chịu thiệt, nhưng cô cũng kịp cào xước mặt Giang Tri Dục và bồi thêm cho hai cước mông.

Sau đó, Giang Tri Dục vẻ tém . Cộng thêm việc tuổi tác lớn dần, nhận thức đúng sai nên còn ngang ngược bắt nạt cô bằng chân tay nữa. Thế nhưng, những lời lẽ châm biếm, công kích bằng miệng thì vẫn diễn như cơm bữa.

Hôm nay giở chứng gì mà đột nhiên xe, gửi tặng cô sô-cô-la cơ chứ? Thẩm Tân Vũ mặc định là chập mạch, quyết định lờ thèm đoái hoài.

khi nghĩ kỹ , cô vẫn thấy điềm chẳng lành. Vậy là cô lén bỏ một con d.a.o rọc giấy túi áo, lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng sống c.h.ế.t với Giang Tri Dục nếu nổi điên. Cho đến mấy ngày trôi qua mà thấy tên đó động tĩnh gì, cô mới dần dần thả lỏng cảnh giác.

Ngày tháng ở trường trôi vùn vụt. Chỉ còn hai tuần nữa là đến kỳ thi cuối kỳ, khí học tập bắt đầu trở nên căng thẳng và trật tự.

Thẩm Tân Vũ thì chẳng thấy áp lực chút nào, vẫn cứ theo ý vì cô gần như buông xuôi việc học. mong chờ kỳ thi , vì thi xong là sẽ đến kỳ nghỉ đông.

Thẩm Bạc Kiều hứa đợi đến kỳ nghỉ đông, cô sang Trạc Loan thì sẽ dẫn cô chơi. Cô từng rời khỏi Thụy Kinh bao giờ, thế nên chuyến mang ý nghĩa cực kỳ quan trọng. Hơn nữa, Thẩm Bạc Kiều còn bảo sẽ bằng máy bay, mà cô thì máy bay nào, nghĩ đến thôi thấy háo hức lắm .

Thẩm Tân Vũ lập sẵn một danh sách dài dằng dặc các câu hỏi, chỉ đợi đến lúc dùng điện thoại là sẽ lên mạng tra cứu từng cái một, từ chuyện máy bay, du lịch cho đến thông tin về thành phố Trạc Loan.

đó, cô giáo chủ nhiệm Ngô Xuân Dư phát cho mỗi học sinh một tờ khảo sát phân ban, yêu cầu học sinh chọn tổ hợp môn học và xin chữ ký của phụ . Sang học kỳ , bộ khối 10 sẽ sắp xếp lớp dựa việc đăng ký ban Khoa học Xã hội, ban Khoa học Tự nhiên và thành tích học tập.

Thẩm Tân Vũ thừa chẳng cửa lớp chọn, nên mấy lớp thường còn với cô thì lớp nào cũng thế cả. Riêng về chọn ban, cô thấy nghiêng về các môn Xã hội hơn nên nhận tờ khảo sát, chẳng cần nghĩ ngợi nhiều, cô liền vung bút điền xong xuôi.

Khổ nỗi, đó cô phong thanh rằng Giang Tri Dục cũng chọn ban Xã hội. Thành tích của tên đó thì xêm xêm với cô. Lo sợ sẽ xếp chung lớp với "kẻ thù", Thẩm Tân Vũ lật đật chạy tìm cô Ngô xin một tờ khảo sát khác, vội vàng đổi nguyện vọng sang ban Tự nhiên.

Lâm Tuệ Nghi thấy cô chọn ban cứ như trò đùa thì khỏi tròn mắt ngạc nhiên.

Thẩm Tân Vũ xé bỏ tờ đăng ký cũ, ném thẳng thùng rác nhẹ nhàng giải thích: "Mọi đều gì, còn tớ thì chỉ gì thôi."

Lâm Tuệ Nghi gục mặt xuống bàn, đầu dấu chấm hỏi: "Cậu gì cơ? Không học chung lớp với tớ ?" Vì cô bạn chọn ban Xã hội.

"Tất nhiên là ." Thẩm Tân Vũ , kéo ghế của Lăng Lị qua cho Lâm Tuệ Nghi (lúc Lăng Lị đang vắng mặt). Cô tiếp lời: "Thành tích của như thế, dù tớ chọn ban Xã hội nữa thì tụi cũng chắc học chung lớp."

Cô chỉ sự thật, nhưng tai phần lạnh lùng, xa cách.

Sắc mặt Lâm Tuệ Nghi trở nên bực tức. Vừa xuống, cô nàng lập tức phắt dậy: "Có từ lâu chơi với tớ nữa đúng ?"

Thẩm Tân Vũ ngơ ngác ngẩng đầu: "Sao thể chứ? Tụi là bạn mà, nghĩ ?"

Lâm Tuệ Nghi chẳng chẳng rằng, xoay lưng bỏ một mạch. Thẩm Tân Vũ thấy thật khó hiểu, chỉ nghĩ chắc bạn đang đến tháng tính khí thất thường nên cũng để bụng.

Chiều thứ Sáu tan học về nhà, Thẩm Tân Vũ đưa tờ khảo sát cho Thẩm Nam Đường ký tên. Thẩm Nam Đường liếc qua, cau mày mắng: "Mày mà đòi học ban Tự nhiên ? Xã hội mày còn học xong, lấy trình độ mà học Tự nhiên?"

Thẩm Tân Vũ cúi gầm mặt, tỏ vẻ ngoan ngoãn lời, nhưng khóe mắt len lén liếc về phía con d.a.o rọc giấy đặt bàn. Cô thầm nhủ, nếu hôm nay ông dám động tay động chân, cô nhất định sẽ tự rạch tay nữa .

Cũng may là Thẩm Nam Đường đang cực kỳ bực bội chuyện công việc, mắng c.h.ử.i vài câu cũng nguệch ngoạc ký tên, ném trả cho cô. Thẩm Tân Vũ như đại xá, cầm lấy tờ giấy ngoắt về phòng .

Chủ Nhật trường, Thẩm Tân Vũ nộp tờ khảo sát. Kỳ thi cuối kỳ cận kề mắt. Thẩm Bạc Kiều cũng đặt xong vé máy bay, thế nên Thẩm Tân Vũ càng xoa tay mong ngóng kỳ thi đến nhanh hơn ai hết.

Trớ trêu , đây đúng là đợt dịch cúm đang hoành hành, lớp nào cũng dính trấu. Thẩm Tân Vũ bình thường mua vé chẳng bao giờ trúng giải nào, mà dính cúm thì trúng phóc.

Ngay tối hôm đó, cô thấy đau đầu, sổ mũi. Vừa gặp cô giáo quản sinh phát thông báo, phổ biến kiến thức phòng tránh cúm, Thẩm Tân Vũ liền xin một gói Bản Lam Căn (thuốc cảm Đông y) pha nước uống.

đến sáng hôm bệnh tình thuyên giảm mà còn trở nặng thêm. Thẩm Tân Vũ mệt mỏi rã rời, mũi nghẹt cứng, đầu óc cuồng nặng trịch như sắp nứt toác . Ngay trong tiết tự học buổi sáng, cô bàn ngủ .

Cô giáo Ngô Xuân Dư bước lớp, thấy liền tiến tới sờ trán cô. Trán cô bé nóng rực khiến cô Ngô rụt vội tay . Cô lật đật tìm nhiệt kế điện t.ử đo cho Thẩm Tân Vũ.

Ôi trời đất ơi, 38.5 độ!

Cô Ngô lập tức cho Thẩm Tân Vũ nghỉ học, lấy điện thoại gọi ngay cho phụ . gọi cho Thẩm Nam Đường thì ai bắt máy, cuộc gọi tự động chuyển thẳng hộp thư thoại. Chắc hẳn vị đại sếp thói quen dậy sớm, cuộc gọi đến sáng sớm đều tự động từ chối hết.

Lúc , Thẩm Tân Vũ sốt đến đỏ bừng cả mặt, hai mắt lờ đờ còn tiêu cự, bước loạng choạng. Cuối cùng, cô Ngô quyết định thu dọn qua loa đồ đạc balo cho Thẩm Tân Vũ đích cõng cô bé chạy thẳng đến bệnh viện.

Thẩm Tân Vũ vốn dĩ chẳng ấn tượng gì với giáo viên chủ nhiệm , nhưng khi tấm lưng ấm áp của cô giáo, cô bỗng thấy cay xé khóe mắt, chỉ chực trào nước mắt. Trong ký ức của cô, ngoại trừ ông bà ngoại , từng thứ ba nào cõng cô như thế .

Bệnh viện đông nghịt , bệnh nhân và nhà chen chúc khắp nơi. Cô Ngô tốn nhiều công sức mới đăng ký khám bệnh xong cho Thẩm Tân Vũ, đưa cô bé phòng truyền dịch xếp hàng chờ đợi.

Cô Ngô gọi điện cho Thẩm Nam Đường. Tạ ơn trời đất, cuối cùng ông cũng máy. giọng điệu của ông vô cùng lạnh nhạt: "Bây giờ rảnh, để bảo nó qua."

Cô Ngô cúp máy, thuật lời ông cho Thẩm Tân Vũ. Cô bé đang sốt đến mê man, phản ứng đầu tiên là nghĩ Kiều Anh sắp đến, liền vui vẻ "Dạ" một tiếng.

Trong phòng truyền dịch đông đúc chật chội, các hàng ghế đều còn một chỗ trống. Ai nấy đều bịt khẩu trang kín mít, mặc áo ấm dày cộp. Tiếng tranh cãi ồn ào hòa lẫn tiếng lóc của trẻ nhỏ tràn ngập khắp gian. Y tá bước yêu cầu nhà nhường chỗ cho bệnh nhân thì Thẩm Tân Vũ mới một chỗ để truyền nước.

Cô Ngô xem đồng hồ, phía cô vẫn còn tiết dạy nên thể túc trực ở bệnh viện lâu .

Thẩm Tân Vũ hiểu chuyện, cất giọng yếu ớt: "Cô Ngô ơi, em cảm ơn cô nhiều lắm ạ. Một em ở đây , em cũng sắp đến, cô việc thì cứ ạ, cô."

"Một em thật sự chứ?" Cô Ngô khom sờ trán cô học trò. Thẩm Tân Vũ tiêm t.h.u.ố.c hạ sốt nên nhiệt độ giảm bớt, còn nóng hầm hập như lúc nãy nữa. Cô Ngô cũng yên tâm phần nào.

Sau khi cô bé cam đoan thêm nữa, cô giáo đặt chiếc balo xuống bên cạnh, dặn dò thêm vài câu mới rời . Thẩm Tân Vũ cố gắng gượng chút sức tàn theo bóng lưng cô giáo.

Khi cô giáo khuất bóng, cô liền đặt balo xuống chân, tay đang cắm kim truyền đặt lên tay vịn, tay còn thọc sâu túi áo phao, đầu ngoẹo sang tựa lưng ghế nhắm nghiền mắt .

trong môi trường ồn ào như thế , cô chẳng thể nào chìm giấc ngủ . Xung quanh huyên náo hỗn tạp, qua kẻ ngừng. Cô khẽ hé mắt, những cái bóng đen cứ chập chờn lướt qua, chẳng thể rõ ai với ai, tựa như đang rơi một thế giới quái dị và kỳ ảo.

Bàn tay đang truyền dịch trở nên cứng đờ và tê dại, cả nửa cánh tay như đóng băng, kéo theo nhúc nhích nổi. Cô cảm giác giống như một khúc gỗ trôi nổi giữa dòng nước, thể dạt bờ cũng chẳng thể chìm xuống đáy.

Tâm trí cô là một mớ bòng bong mơ hồ, nhưng đột nhiên len lỏi một tia tỉnh táo. Tia sáng sắc nhọn như sợi thép chọc thủng da thịt, đ.á.n.h thức cô nhận một sự thật cay đắng: "Người " mà cô Ngô nhắc đến chắc chắn Kiều Anh, mà là Vương Thanh Chi.

Và dù là nào chăng nữa, thì cũng sẽ ai đến đây vì cô cả.

Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Ngay đó, những giọt nước đọng trong tâm trí cứ thế trào dâng như nước biển tràn bờ, tuôn rơi lã chã khỏi khóe mi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-7-bay-ngoi-sao.html.]

rõ trạng thái kéo dài bao lâu, cho đến khi một giọng vang lên gọi tên cô.

"Thẩm Tân Vũ."

"Thẩm Tân Vũ, mau tỉnh em."

"Đừng nữa, tỉnh , đừng ngủ."

Có một bàn tay vuốt ve khóe mắt cô. Cô mới nhận nước mắt của thì lạnh ngắt, còn bàn tay ấm áp nhường nào.

Thẩm Tân Vũ từ từ mở mắt, hàng lệ vẫn còn hoen ướt mi. Trong tầm nhòa vì nước mắt, cô ngỡ như thấy một vì sáng lấp lánh. Toàn bộ ánh đèn trong căn phòng dường như đều hội tụ hết lên , sáng chói đến mức cô tưởng gặp thiên sứ giáng trần.

"Sao em ở đây một ? Bị cúm ? Bố em ?" Bùi Tinh Dã đeo chiếc khẩu trang đen, cúi xuống sát mặt cô, dùng ngón cái nhẹ nhàng gạt những giọt nước mắt.

Thẩm Tân Vũ sụt sịt mũi. Phải mất một lúc lâu cô mới nhận mặt, giọng khản đặc khẽ gọi: "Anh ơi."

Vừa gọi một tiếng, nước mắt chực trào rơi xuống.

"Ngoan, đừng ." Bùi Tinh Dã luống cuống lục túi tìm một gói khăn giấy, rút vội một tờ. Anh kéo một nửa khẩu trang của cô bé xuống cẩn thận lau nước mắt cho cô.

chẳng lau thì thôi, càng lau Thẩm Tân Vũ càng tợn. Chẳng mấy chốc tờ giấy ướt sũng. Bùi Tinh Dã bao giờ một đứa trẻ khi thể rơi nhiều nước mắt đến thế. Phải tủi đến mức nào mới như chứ?

Anh rút thêm một tờ giấy, áp nhẹ lên khóe mắt cô, kiên nhẫn đợi cô đời mới lau sạch sẽ thứ. Nhìn kỹ , hai mắt cô bé sưng húp, mọng nước, vùng da quanh mắt cũng đỏ ửng cả lên.

Anh hạ giọng hỏi: "Có rát ?" Làn da quanh khóe mắt là nơi mỏng manh nhất, khi ngâm nước mắt quá lâu sẽ sinh cảm giác căng rát khó chịu.

Thẩm Tân Vũ đờ đẫn gật đầu.

Bùi Tinh Dã xoay về phía đối diện. Lúc Thẩm Tân Vũ mới để ý thấy ở dãy ghế đối diện một phụ nữ vẫn luôn về phía . Bà đeo khẩu trang, mái tóc uốn xoăn bồng bềnh, cổ quàng một chiếc khăn lụa tơ tằm. Ngồi giữa một bầy bệnh nhân nhưng khí chất của bà vô cùng tao nhã và quý phái.

Trên mu bàn tay bà cũng đang cắm kim truyền, vẻ như bà cũng cúm.

Thẩm Tân Vũ vội vàng cúi gầm mặt xuống, hai má nóng bừng bừng. Cô cảm thấy lúc nãy thất thố quá. Anh Tinh Dã đưa bạn gái khám bệnh, mà cô dám lóc bù lu bù loa mặt .

Bùi Tinh Dã trao đổi vài câu với phụ nữ , bà liền lấy từ trong túi xách một tuýp kem dưỡng ẩm đưa cho . Anh xoay bước , đưa nó cho Thẩm Tân Vũ.

Thẩm Tân Vũ vội vàng nhận lấy, gật đầu hiệu cảm ơn phụ nữ nặn một lượng nhỏ kem bôi lên vùng da quanh mắt.

Sau đó, Bùi Tinh Dã khom xuống, lịch sự mở lời thương lượng đổi chỗ với vị bệnh nhân cạnh Thẩm Tân Vũ. Người đó dễ tính nên đồng ý ngay lập tức. Bùi Tinh Dã chỗ phụ nữ , xách chai truyền dịch của bà lên dẫn bà đến ngay cạnh Thẩm Tân Vũ, sắp xếp cho hai chung một chỗ.

"Chào em gái nhỏ." Triệu Họa Nịnh nghiêng đầu, chớp chớp mắt với Thẩm Tân Vũ.

Thẩm Tân Vũ ngẩng lên, lúc mới rõ đường nét khuôn mặt phụ nữ. Trông bà còn trẻ nữa, ít nhất cũng tầm bốn, năm mươi tuổi . Vậy chắc chắn đây là vị tỷ tỷ tuyệt sắc nhân gian hôm .

"Mẹ đấy." Bùi Tinh Dã giơ tay chỉ bâng quơ, giới thiệu với Thẩm Tân Vũ.

"A... Cháu chào cô ạ." Đầu óc Thẩm Tân Vũ cơn sốt hành hạ đến trì trệ, mất một lúc mới phản ứng kịp để chào hỏi lễ phép. Đồng thời, trong lòng cô cũng thở phào nhẹ nhõm. Hóa đây là bạn gái của Tinh Dã, thì cô cần thấy ngượng ngùng nữa.

Cô trả tuýp kem dưỡng cho Triệu Họa Nịnh. Bà quan tâm hỏi han tình hình bệnh tật của cô, hỏi cô đến bệnh viện bằng cách nào. Bùi Tinh Dã mặt hai lặng lẽ lắng .

Khi Thẩm Tân Vũ "Bố cháu bận đến , cô giáo cháu về dạy tiếp", hàng chân mày của cau chặt . Anh cúi xuống hỏi Thẩm Tân Vũ: "Sổ khám bệnh của em ?"

"Trong balo ạ." Thẩm Tân Vũ khẽ đá nhẹ chiếc balo chân.

Không để cô tự lấy, Bùi Tinh Dã xổm xuống, mở balo lôi cuốn sổ xem xét kỹ lưỡng. Sau đó, sang với Triệu Họa Nịnh: "Nghiêm trọng hơn nhiều. Sốt 38.3 độ, nhiễm khuẩn Mycoplasma , viêm phổi nhẹ, truyền tới bốn chai nước cơ."

Triệu Họa Nịnh chép miệng xót xa, đưa tay sờ thử lên trán Thẩm Tân Vũ. Cũng may là cô bé hạ sốt khá nhiều. trông dáng vẻ yếu ớt, mỏng manh như tờ giấy lộn của cô, cảm tưởng chỉ cần chạm nhẹ một cái là vỡ vụn, ai thấy một đứa trẻ bơ vơ ở bệnh viện thế mà chẳng đau lòng cơ chứ?

Tình mẫu t.ử trong lòng Triệu Họa Nịnh trỗi dậy. Sờ trán xong, bà tiện tay sờ xuống bàn tay của Thẩm Tân Vũ. Vừa chạm , bà giật nảy .

"Trời đất ơi, tay lạnh ngắt thế !"

Bùi Tinh Dã thấy hốt hoảng cũng đưa tay chạm thử. Cảm giác chạm chẳng khác nào đặt tay lên đỉnh núi tuyết vạn năm.

"Thế thì lạnh quá ."

Anh luồn hai tay vòng qua mũi kim, dùng lòng bàn tay bao trọn lấy bàn tay Thẩm Tân Vũ cẩn thận xoa xoa ủ ấm cho cô bé.

Tay Thẩm Tân Vũ vốn lạnh cóng đến mất cả cảm giác. Phải để đàn ông ủ ấp lâu, cô mới lờ mờ nhận chút ấm đang len lỏi từ những đầu ngón tay truyền dần cơ thể.

"Con mua vài miếng dán giữ nhiệt ." Triệu Họa Nịnh cử động cánh tay đang truyền dịch, bảo con trai: "Cánh tay cũng sắp tê cóng đây ."

Lúc Bùi Tinh Dã mới buông tay Thẩm Tân Vũ , dậy hỏi : "Mẹ cần mua gì thêm ?"

Triệu Họa Nịnh liếc cô bé bên cạnh: "Mua thêm đồ uống con, nhớ mua loại nóng ."

Bùi Tinh Dã gật đầu, đưa mắt hai một lượt xoay bước khỏi phòng truyền dịch.

Lát , với một chiếc túi nilon tay. Anh lấy hai miếng dán giữ nhiệt, bóc vỏ chia cho mỗi một miếng.

Tay Thẩm Tân Vũ cứng đờ giơ lên nhận nổi. Bùi Tinh Dã liền vo tròn miếng dán , nhét gọn lòng bàn tay cô. Sau đó lấy thêm một chiếc chăn mỏng cỡ nhỏ dành cho trẻ em, khéo léo lách qua mũi kim và dây truyền dịch, quấn kín bàn tay cô đặt ngay ngắn tay vịn.

Triệu Họa Nịnh cạnh chứng kiến mà phì : "Đến thế mà con cũng nghĩ ."

Bùi Tinh Dã nhếch mép trừ, thò tay túi nilon lấy hai hộp sữa giấy. Anh thảy một hộp cho , hộp còn bóc nilon, cắm sẵn ống hút đưa cho Thẩm Tân Vũ.

Hộp sữa ngâm qua nước nóng nên tỏa ấm áp dễ chịu trong lòng bàn tay. Đáy lòng Thẩm Tân Vũ dâng lên một niềm cảm kích vô ngần, hai hốc mắt ươn ướt chực .

Bùi Tinh Dã nhanh trí chặn họng khi cô kịp rơi lệ: "Không nữa nhé, lớn từng cơ mà?"

Thấy cô vẫn đang đeo khẩu trang, giúp cô kéo một nửa xuống. Bắt gặp đôi môi khô nứt nẻ trắng bệch của cô bé, giọng bất giác mềm : "Mau uống em, uống lúc còn nóng cho ấm bụng."

Thẩm Tân Vũ cúi đầu, chớp mắt liên tục để nuốt nước mắt ngược trong, ngoan ngoãn hút một ngụm sữa.

Sự thực là sáng nay cô hột cơm nào bụng nên đang đói meo. Một ngụm sữa ấm nóng trôi xuống dày cô giống như bông hoa héo úa tắm mát bởi cơn mưa rào, dần dần bừng lên sức sống.

Thẩm Tân Vũ truyền tổng cộng bốn chai nước, còn Triệu Họa Nịnh chỉ cần truyền hai chai. Dù xong phần từ lâu nhưng hai con vẫn rời mà nán bầu bạn cùng cô bé.

Đã khoảnh khắc Thẩm Tân Vũ trộm nghĩ, giá như hai mặt thực sự là trai của thì mấy. Nếu như , chắc chắn cô sẽ trở thành một cô bé vô tư và hạnh phúc nhất trần đời. Có hiền từ nhân hậu, trai dịu dàng, trai chu đáo. Cho dù ốm, giữa chốn bệnh viện ngột ngạt u ám , cô vẫn sẽ thấy ngập tràn hạnh phúc.

Đến tận giữa trưa, bốn chai dịch truyền cuối cùng cũng nhỏ giọt xong. Giây phút rút kim , cả ba cùng thở phào nhẹ nhõm.

Bùi Tinh Dã lấy tăm bông ấn chặt lên mu bàn tay Thẩm Tân Vũ, cúi đầu cô hỏi: "Về nhà cùng nhé?"

Thẩm Tân Vũ chẳng mảy may do dự, gật đầu tắp lự: "Dạ ."

Loading...