Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 71: Bảy Mươi Mốt Ngôi Sao

Cập nhật lúc: 2026-08-19 14:50:18
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa về đến phòng, Diêu Thanh Thanh giơ điện thoại lao ngay tới mặt Hứa Bội và Tô Giai Nguyệt: "Mau tới xem tối nay tớ ! Quả thực là tư liệu vàng để lên hot search, còn hấp dẫn hơn cả phim thần tượng nữa!"

Hứa Bội và Tô Giai Nguyệt lập tức bỏ dở việc đang mà xúm , ba cái đầu chụm cả màn hình điện thoại.

Diêu Thanh Thanh nhanh tay bấm phát video. lúc video chiếu đến đoạn Bùi Tinh Dã "Cô là bảo bối đặt nơi đầu sóng ngọn gió của ", cả phòng ký túc xá đồng loạt ồ lên kinh ngạc.

"Trời đất ơi! Cốt truyện phim thần tượng gì đây!"

"Anh trai nhà đúng là đỉnh quá mất!"

"Thanh Thanh ơi nét thật đấy, cả cảnh tai Aurora đỏ ửng lên luôn kìa!"

"Hahaha, chuyện, tay nghề của tớ mà !"

Bị mấy cô bạn trêu chọc, Thẩm Tân Vũ mà tai nóng bừng lên. Cô vỗ vỗ vai Hứa Bội và Tô Giai Nguyệt, tra hỏi: "Sao trai tớ tớ ở quán bar? Hai mật báo đúng ?"

Hứa Bội thành thật khai báo: "Tớ thừa nhận, là tớ báo tin đấy."

Tô Giai Nguyệt thì ôm lấy Thẩm Tân Vũ, hùng hồn đáp: "Cơ hội thế cơ mà, để trai dịp lên tiếng lòng chứ ."

Cả nhóm trận đùa rôm rả. Hứa Bội bèn đề nghị: "Cái video hút mắt thế chắc chắn đăng lên diễn đàn trường! Tiêu đề sẽ là Đóa hoa cao ngạo bước xuống thần đàn tỏ tình !"

Tô Giai Nguyệt phụ họa: "Để tớ xử lý thêm tí hiệu ứng, đảm bảo video sẽ cực kỳ đặc sắc, xông thẳng lên hot search luôn."

Diêu Thanh Thanh mượn luôn cả văn phong của dân truyền thông: "Chốt! Phải hành động thật nhanh, chúng giành suất đưa tin độc quyền đầu tiên."

Thấy , Thẩm Tân Vũ vội vàng giằng lấy điện thoại: "Không đăng, mất mặt lắm."

một cô thì sức yếu thế cô, ba cô bạn hành động quá đỗi chớp nhoáng. Cắt ghép, chỉnh sửa, tải lên diễn đàn, thứ diễn trôi chảy chỉ trong một cái chớp mắt. Đoạn video nhanh chóng chễm chệ diễn đàn trường.

Chỉ là ai ngờ , mới một lát mà mấy video từ các góc độ khác tung cả bọn họ. Thế nhưng, mấy video nếu hình ảnh rung lắc mờ mịt thì cũng chỉ vài đoạn ngắn ngủi, thể sánh bằng độ sắc nét và góc thần sầu của Diêu Thanh Thanh.

Ai bảo các cô là sinh viên khoa truyền thông chứ!

Video của Diêu Thanh Thanh xuất hiện lập tức gắn mác "HOT" đỏ chót. Lượt thích và bình luận nhảy điên cuồng đến mức mắt thường cũng thể thấy rõ, thậm chí còn nhanh chóng bê sang các nền tảng mạng xã hội khác.

Khí chất trưởng thành, điềm tĩnh của Bùi Tinh Dã cùng cách ứng phó thành thạo, đặc biệt là lời tuyên bố chắc nịch khiến ngay lập tức trở thành tâm điểm bàn tán của mạng.

Thẩm Tân Vũ leo lên giường, tựa lưng đầu giường lướt điện thoại trong vô thức. Dưới mỗi video đều ngừng nhảy những bình luận mới.

【Phong thần luôn! Phân cảnh kinh điển của vườn trường năm nay!】

【Hóa nam chính tiểu thuyết là nguyên mẫu thật!】

【Cứu mạng! Câu thả thính tớ thể nhớ cả đời!】

Từng bình luận đều đ.á.n.h trúng phóc tâm lý của cô. Lại còn nhiều tag yêu bên bài : 【Anh mà học tập , bao giờ mới bảo vệ em như thế hả?】

Nhìn cảnh đàn ông ôm trọn lòng bảo vệ trong video, Thẩm Tân Vũ buộc thừa nhận rằng, ngay khoảnh khắc , tim cô đập thình thịch liên hồi. Hơn nữa, khi áp mặt vòm n.g.ự.c đó, cô cảm nhận sự vững chãi, ấm áp hệt như một bến đỗ bình yên, ngăn cách ồn ào và hỗn loạn của thế giới bên ngoài.

Tuy nhiên, khi ngẩng đầu lên và thấy ba cô bạn cùng phòng đang mỏi mắt mong chờ phản ứng của , Thẩm Tân Vũ liền nhét tịt điện thoại xuống gối, nghiêm mặt : "Các khoa trương quá đấy, chỉ là một câu khách sáo ngoài mặt thôi mà."

Hứa Bội hét toán lên: "Thế mà gọi là khách sáo ngoài mặt á? Tớ sắp cảm động đến luôn đây !"

"Đó là do các thấy bộ dạng lúc mắng khác thôi." Thẩm Tân Vũ khẽ hừ một tiếng xuống trùm chăn ngủ.

Cô mới dễ cảm động như thế .

Người đàn ông quả thực thể chê khi giải quyết vấn đề — bình tĩnh, hiệu quả và đòn chí mạng. Nếu bây giờ cô và vẫn chỉ là em, thì khi chuyện tối nay xảy , cô tin chắc rằng cũng sẽ đến quán bar và dùng thủ đoạn lưu loát tương tự để giải quyết rắc rối cho cô.

điều cô là một mối quan hệ yêu đương.

Yêu đương giải quyết rắc rối. Yêu đương là cần sự chủ động, chứ đợi đến lúc cô xảy chuyện thì mới dang tay giải quyết giúp.

Cứ để thể hiện thêm xem .

Cũng may, sự "thể hiện" bắt Thẩm Tân Vũ đợi quá lâu. Sáng thứ sáu, khi Bùi Tinh Dã cùng Thẩm Tân Vũ học xong tiết đầu tiên, lúc rời với cô: "Sáu giờ tối nay đợi ở ký túc xá nhé, đến đón em."

Thẩm Tân Vũ theo bản năng vặn : "Làm gì cơ?"

Ánh mắt đàn ông bỗng trở nên nhu hòa: "Chúng hẹn hò."

"Ai thèm hẹn hò với ." Thẩm Tân Vũ mặt , đuôi tóc khẽ hất lên nhưng giấu nổi khóe môi đang khẽ cong lên.

Bùi Tinh Dã móc lấy lọn tóc , quấn quanh đầu ngón tay một lúc mới buông . Anh cúi đầu, thổi nhẹ tai cô gái: "Nhớ mặc một chút nhé."

Thẩm Tân Vũ khẽ nhạt, vờ như thấy, nhưng vành tai bất giác nhuốm một tầng phấn hồng nhàn nhạt.

Bùi Tinh Dã chăm chú cô chừng hai giây mới dời tầm mắt, dậy, cài cúc áo vest rời .

Đến chiều, khi kết thúc bộ môn học, theo kế hoạch ban đầu Thẩm Tân Vũ định đến thư viện, nhưng giờ thì cô chẳng buồn nữa mà về ký túc xá từ sớm. Cô mở tủ quần áo, ướm thử mấy chiếc váy, cuối cùng chọn một chiếc ưng ý nhất. Sau đó, cô gương, tỉ mỉ trang điểm một lớp thật trong trẻo, nhẹ nhàng; từng nét cọ đều phác họa một sự mong đợi thầm kín.

lúc Hứa Bội về. Hứa Bội tết tóc , thế là Thẩm Tân Vũ lập tức nhờ cô bạn tết cho kiểu tóc xương cá. Hứa Bội chiếc váy cô, xắn tay áo lên bắt đầu chải tóc, tết bím, quên trêu chọc đầy ngưỡng mộ: "Aurora của chúng cuối cùng cũng hẹn hò với trai nha."

" ." Thẩm Tân Vũ híp mắt , "Tuy chẳng gì, nhưng con cực kỳ coi trọng nghi thức. Tớ cảm giác tối nay sẽ là buổi hẹn hò chính thức đầu tiên của hai đứa."

Hứa Bội thành thạo cố định b.í.m tóc, tươi liên tục chúc mừng: "Thế tối nay cần phần cửa cho nữa đúng ?"

"Nói linh tinh, tớ vẫn về mà."

"Chúc hai mãi mãi đắm chìm trong bể tình, sớm sinh quý t.ử nhé!"

"Tớ đ.á.n.h bây giờ."

Cả phòng ký túc xá rộn rã tiếng đùa của thiếu nữ, líu lo như bầy chim khách.

Sau khi chuẩn xong xuôi, Thẩm Tân Vũ đồng hồ, sắp sáu giờ . Cô gương soi một lượt, bỗng sực nhớ một vấn đề: Cô vẫn kết bạn WeChat với Bùi Tinh Dã, sẽ liên lạc với cô kiểu gì?

Cô tuyệt đối sẽ chủ động xuống lầu nhé.

Kết quả, mới hạ quyết tâm xong thì điện thoại báo tin nhắn đến. Là Diêu Thanh Thanh gửi: 【Anh trai đang đợi nhà kìa, bảo xuống .】

Được , cô nên tự điều đó chứ, bên cạnh cô bây giờ là tai mắt của thôi.

Thẩm Tân Vũ thang máy xuống lầu. Vừa bước xuống bậc thềm, cô liếc mắt một cái thấy chiếc Mercedes màu đen đậu ở phía đối diện, biển là 0107 của Thụy Kinh. Đôi mắt cô bất giác mở to.

"Anh." Cô rảo bước tới, mang theo chút kinh ngạc xen lẫn vui mừng đang mũi xe.

Bùi Tinh Dã đang tựa đầu xe điện thoại. Thẩm Tân Vũ bước đến mặt , tiện tay vuốt ve gương chiếu hậu. Đợi đàn ông cúp máy, cô mới hỏi: "Anh lái xe từ Thụy Kinh qua đây á?"

Nghe vẻ khó tin.

"Ừ." Người đàn ông trầm giọng đáp, ánh mắt lướt qua cô một cách kín đáo, "Bất ngờ ?"

Chiếc váy cô gái thực sự . Màu xanh thiên thanh càng tôn lên làn da trắng như tuyết, dải lụa thắt eo phác họa đường cong thanh mảnh, vạt váy khẽ đung đưa theo nhịp bước, tỏa ánh sáng nhu hòa bóng hoàng hôn.

Thẩm Tân Vũ ngẩng đầu, chiếc khăn lụa cổ bay nhẹ trong gió: "Quá bất ngờ luôn ." Rồi cô hỏi , "Cảm giác lái xe 2000 cây tới đây như thế nào?"

Bùi Tinh Dã nhướng mày, đưa tay vén một lọn tóc mai bên má cô, giọng trầm ấm đầy từ tính: "Cảm giác đang lao tới với tình yêu."

Câu quả thực quá mức thả thính. Thẩm Tân Vũ đỏ bừng mặt, đẩy xa một chút.

Bùi Tinh Dã thì tỏ vẻ thong dong. Trên vẫn mặc vest, nhưng bộ đồ buổi sáng. Bộ vest cắt may vô cùng hảo, cầu kỳ hơn hẳn, càng tôn lên bờ vai rộng và vòng eo hẹp, dáng cao ngất. Mái tóc cũng chăm chút cẩn thận, cắt ngắn hơn một chút, trông càng thêm vẻ lưu loát tuấn lãng. Cả trong ánh chiều tà, hệt như mẫu nam bước từ tạp chí thời trang, trầm cao quý.

Nếu cài thêm một bông hoa ngực, e là dư sức chú rể đón dâu luôn .

Bùi Tinh Dã kéo cửa ghế phụ, lấy từ ghế một bó hoa tươi đưa đến mặt cô gái. Đó là một bó hoa hồng xen lẫn bách hợp phối hợp tỉ mỉ, bên ngoài còn bọc cẩn thận bằng một lớp giấy bóng kính trong suốt.

Thẩm Tân Vũ mỉm , nhớ đến bệnh dị ứng phấn hoa của đàn ông, bèn : "Thực cần tặng hoa mà."

Bùi Tinh Dã sự cố chấp của riêng : "Như . Bọn hẹn hò đầu, thể thiếu hoa chứ."

Thẩm Tân Vũ hờn dỗi lườm : "Thế cái giấy bóng kính vẫn giữ ? Hương thơm che mất hết ."

"Đợi em về ký túc xá hẵng tháo , bây giờ cứ để thế ."

"Vâng."

Bên trong chiếc Mercedes đổi, vẫn sạch sẽ và khiêm tốn như thế. Vài chi tiết nhỏ dường như vẫn giống hệt ngày xưa, âm thầm tiết lộ sự thiên vị của chủ xe.

Dưới gương chiếu hậu treo một chiếc bùa bình an bện từ hạt bồ đề và gỗ hoàng dương, kèm theo đó là một chiếc thẻ hành lý hình đầu ch.ó Golden Retriever. Một cái thì già dặn cổ kính, một cái thì tinh nghịch đáng yêu, tưởng chừng chẳng ăn nhập gì với , thế nhưng khi va chạm tạo âm thanh êm tai đến lạ kỳ.

Trên dây an của ghế phụ còn buộc một con gấu dâu tây màu hồng phấn, một cái thấy bùng nổ trái tim thiếu nữ, minh chứng rõ ràng rằng đây là chỗ độc quyền của một cô gái nào đó.

Thẩm Tân Vũ ôm bó hoa ghế phụ, híp mắt đón ánh hoàng hôn hắt từ cửa sổ. Nơi mềm mại nhất trong đáy lòng cô dường như đều ủi phẳng phiu, giãn nở một cách ấm áp.

Bùi Tinh Dã ghế lái, sang véo mũi cô một cái, hỏi: "Cười ngốc nghếch gì đấy?"

Thẩm Tân Vũ nhướng mày, đầu ngón tay khẽ gảy gảy cái đầu ch.ó Golden, chu môi: "Cũ kỹ hết cả ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-71-bay-muoi-mot-ngoi-sao.html.]

thế thật, bốn năm trôi qua cơ mà.

Ngờ đàn ông chẳng thèm suy nghĩ, buông ngay một câu: "Anh là hoài cựu mà."

Thẩm Tân Vũ: "..."

Nghe thì vẻ quyến rũ bằng câu ban nãy, nhưng mạc danh kỳ diệu khiến nhịp tim đập nhanh hơn. Cô đỡ nổi chiêu , bèn lườm một cái mím môi ngoài cửa sổ.

Bùi Tinh Dã khởi động xe. Trong khoang xe vẫn thoang thoảng mùi hương bách hợp tràn , nhịn mà hắt một cái. Thẩm Tân Vũ thấy bèn đem hoa để ghế , liền phát hiện đó một hộp quà lớn.

Lại thêm một sự bất ngờ nữa, cô khẽ kêu lên: "Cho em ?"

Chiếc xe lăn bánh rời khỏi cổng trường, tiến về phía con phố sầm uất. Ánh mắt Bùi Tinh Dã ôn nhu: "Em mở xem ."

Thẩm Tân Vũ nhoài qua hộp tì tay, cẩn thận ôm hộp quà về phía . Hộp quà , khóa nam châm. Khoảnh khắc mở , cô bất giác nín thở.

Bên trong sắp xếp ngay ngắn, ngạc nhiên là những món đồ cô để khi rời khỏi nhà Bùi Tinh Dã. Đó cũng chính là những món quà cô nhận trong mấy năm sống ở nhà họ Bùi. Trong đó chiếc túi Birkin và vòng tay thạch tím mà cô từng coi như báu vật do Bùi Tinh Dã tặng.

Một dòng nước ấm áp mang tên "mất tìm thấy" trào dâng trong tim, hốc mắt cô nóng lên.

Thế nhưng: "Anh." Cô bĩu môi, mang theo ý vị nũng, "Hôm nay là buổi hẹn hò đầu tiên của chúng , thế mà lấy đồ cũ để đối phó thế á? Không thành ý gì cả!"

Bùi Tinh Dã nắm hờ vô lăng, đáy mắt chứa chan ý : "Em xem."

Thẩm Tân Vũ lúc mới bới bới xuống , phát hiện đáy hộp còn một hộp quà dài bọc bằng giấy bóng kính màu, cầm lên khá nặng tay.

"Cái gì thế ạ?"

"Em tự xem ."

Thẩm Tân Vũ vui vẻ xé lớp giấy gói. Thì là son môi, trọn vẹn bảy thỏi, còn là hộp quà phiên bản giới hạn của một thương hiệu quốc tế nổi tiếng.

Thật quá bất ngờ: "Anh ơi, nghĩ đến chuyện mua son cho em? Em đang định ngày mai mua đây !"

Giọng Bùi Tinh Dã vô cùng dịu dàng: "Lần thấy em bôi cái đó, lắm."

Thẩm Tân Vũ , đôi mắt cong thành hình trăng khuyết: "Đó là son bóng ạ." việc đàn ông phân biệt cũng là chuyện bình thường.

Cô mân mê từng thỏi son: Đỏ thuần chất nhung lụa, hồng đất dịu dàng dùng hằng ngày, màu cam đất tràn đầy năng lượng... Thỏi nào cũng vô cùng tinh xảo, khiến cô yêu thích buông tay. Thẩm Tân Vũ nghiêng đầu, đôi mắt lấp lánh hỏi đàn ông: "Anh ơi, nghĩ việc tặng son môi cho em ?"

Bùi Tinh Dã nghiêng mặt cô. Ánh chiều tà lưu chuyển trong đôi mắt sâu thẳm của , phản chiếu sự chăm chú khiến khoảnh khắc động lòng đến lạ. Âm sắc của cũng vì thế mà nhuốm vài phần từ tính dịu dàng: "Trước tặng quà cho em đều lấy danh nghĩa là trai. son môi thì khác, nghĩ chỉ thể tặng bằng phận bạn trai thôi, tặng cho bạn gái mà đối xử thật nghiêm túc."

Hai má Thẩm Tân Vũ đỏ bừng. Nếu c.ắ.n chặt môi cố kìm , lẽ khóe miệng cô cong lên tận trời .

"Vậy bây giờ em tô một thỏi luôn nhé, xem em tô thỏi nào thì hợp?"

"Thỏi nào cũng ."

"Anh chọn cho em một thỏi ."

"Em tự chọn ."

"Nhiều quá em chọn . Ai bảo mua nhiều thế gì."

"Một tuần bảy ngày, mỗi ngày em thể dùng một thỏi."

"Vậy hôm nay em dùng thỏi nào?"

"Tùy em thích."

"Không chịu , em tô lên cũng là để cho ngắm mà, chọn ."

"..."

Chỉ vì câu trêu ghẹo vô tâm của Thẩm Tân Vũ - , cô tự xưng là vô tâm thôi - mà khi xe đỗ hầm để xe của nhà hàng, ánh mắt Bùi Tinh Dã cứ dán chặt đôi môi cô.

Sắc son do chính đích lựa chọn giờ khắc hiện diện môi cô gái mang vẻ quyến rũ c.h.ế.t . Yết hầu Bùi Tinh Dã khẽ lăn, định nhoài tới thì Thẩm Tân Vũ cảnh giác như một chú mèo, giành một bước đẩy cửa xe nhảy tót xuống, chỉ để một câu mang theo tiếng lanh lảnh: "Anh trai nhanh lên nhé!" chạy chậm về phía thang máy.

Trước cửa thang máy đang khá đông chờ, Bùi Tinh Dã đành nén tâm tư, khóa xe thong thả bước theo. Dù phía cô nửa bước, nhưng ánh mắt chẳng thể rời khỏi cô.

Chiếc váy lụa dài cô gái ánh lên sắc bóng như nước chảy, vai khoác hờ chiếc túi Birkin, vòng tay thạch tím khẽ đung đưa nơi cổ tay. Hơn thế, màu son mới thoa càng tôn thêm vẻ rực rỡ, khuôn mặt vốn dĩ xinh sắc sảo của cô càng thêm phần kiều diễm. Đặc biệt là khi cô nghiêng đầu, ánh đèn trần vàng ấm áp rọi xuống, tạo nên đường cong thanh thoát nơi chiếc cổ ngọc ngà, tựa như đóa mộc lan chớm nở cành — thanh khiết, thuần dục.

Trưởng thành hơn, cũng xinh hơn xưa nhiều.

Trong lòng Bùi Tinh Dã bỗng dâng lên một cảm giác "nhà cô con gái nay lớn khôn". Cô gái mắt còn là "bé con nhà " như vẫn thường gọi nữa, mà lột xác thành một phụ nữ đằm thắm rung động lòng .

"Ding", cửa thang máy mở .

Dòng chen chúc, trong gian chật hẹp, Bùi Tinh Dã tự nhiên vươn tay nắm lấy tay Thẩm Tân Vũ kéo sát về phía , dùng hình cao lớn che chắn cho cô khỏi đám đông, tạo thành một tư thế bảo vệ vững chắc.

Nhà hàng ở tầng cùng, mệnh danh là "Đỉnh Nam Cát", cũng là nhà hàng xoay cao nhất và nổi tiếng nhất thành phố. Khi thang máy đến nơi, hai bước , cảnh đêm lộng lẫy của thành phố chầm chậm xoay tròn chân, phô bày trọn vẹn vẻ phồn hoa hệt như một dải ngân hà đang trải rộng.

"Xin hỏi hai vị đặt bàn ạ?" Một nữ phục vụ búi tóc gọn gàng, mặc sườn xám mỉm đón khách.

Bùi Tinh Dã khẽ gật đầu, báo họ của . Nhân viên lập tức nhiệt tình dẫn họ đến chỗ , đường thỉnh thoảng nhịn mà lén quan sát hai .

Đợi họ xuống, cô nhân viên vẫn nén nổi sự phấn khích trong lòng, khẽ hỏi: "Xin hỏi hai vị... là cặp đôi 'Dã Vũ Tinh Thần' dạo gần đây đang gây bão diễn đàn trường Nam Đại ạ?"

Kể từ khi đoạn video ở quán bar hôm tung , hình ảnh Bùi Tinh Dã che chở Thẩm Tân Vũ cùng câu "Cô là bảo bối đặt nơi đầu sóng ngọn gió của " nhanh chóng bùng nổ mạng, khiến cả hai bất ngờ nổi tiếng. Cư dân mạng thi đặt cho họ hàng loạt cái tên CP, và cuối cùng "Dã Vũ Tinh Thần" chiến thắng áp đảo.

Bùi Tinh Dã trả lời ngay mà sang Thẩm Tân Vũ. Thấy cô tỏ vẻ khó chịu, mới thản nhiên gật đầu với cô nhân viên. Nữ nhân viên vô cùng mừng rỡ, ngỏ ý xin chụp ảnh chung, Bùi Tinh Dã cũng ôn hòa đồng ý.

Động tĩnh chụp ảnh nhanh thu hút sự chú ý của các thực khách xung quanh. Một cô gái trẻ bàn bên hào hứng gọi bạn cùng: "Nhìn kìa, là 'Dã Vũ Tinh Thần' đấy! Ngoài đời họ còn hơn cả trong video nữa!"

Cô bạn cùng cũng gật đầu lia lịa, lén giơ điện thoại lên chụp lén: "Họ đôi quá , còn tướng phu thê nữa chứ."

Cũng vài nhận hai bước đến xin chụp hình, Bùi Tinh Dã liền phong độ với nữ nhân viên phục vụ mặt: "Rất cảm ơn sự yêu mến của , nhưng hôm nay chúng đến đây hẹn hò, nên chỉ chụp chung thôi. Hy vọng thể để cho chúng chút gian riêng tư, chúng phiền quá nhiều."

Nhận bức ảnh chụp chung độc quyền, cô nhân viên vội vã đáp " hiểu ", đó chủ động ngăn cản những khác ý định bước tới, đảm bảo hai họ quấy rầy nữa.

Thẩm Tân Vũ đàn ông xử lý chuyện một cách điềm tĩnh, trôi chảy, trong lòng khỏi thầm nể phục.

Các món ăn lượt dọn lên. Bùi Tinh Dã vô cùng tự nhiên gắp thức ăn cho cô, tôm ngọt thì bóc vỏ sẵn, cá hồi thì chấm sẵn nước sốt; động tác thành thạo y hệt như ngày .

Tuy nhiên tối nay, Thẩm Tân Vũ cảm nhận rõ ràng một sự khác biệt nhỏ nhoi. Chính là ở ánh mắt của đàn ông.

Suốt cả bữa ăn, vẫn tỉ mỉ chu đáo như thường lệ, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm tĩnh lặng mang thêm vài phần ám bỏng cháy. Đó là ánh mắt một trai chăm sóc cho em gái, mà giống hệt ánh mắt của một đàn ông đối xử với bạn gái : Sự chuyên tâm và dịu dàng mảy may che giấu. Điều khiến Thẩm Tân Vũ chút bối rối, thỉnh thoảng cúi gằm mặt, phần e thẹn bẽn lẽn hơn xưa nhiều.

, khi những ký ức cũ chợt ùa về, cô vẫn nhịn mà hờn dỗi: "Anh trai, đây lúc xem mắt, cũng chăm sóc như thế ?"

Động tác bóc vỏ tôm của Bùi Tinh Dã khựng , giọng điệu mang theo vài phần bất đắc dĩ: "Tất nhiên là ."

"Đó chỉ là phép xã giao, là một cuộc xã giao đơn thuần. Còn bây giờ, đang chăm sóc bạn gái của , thể đ.á.n.h đồng ?"

Ánh mắt đàn ông quá đỗi chân thành, động tác gắp tôm đưa cho cô vô cùng cưng chiều khiến trái tim Thẩm Tân Vũ khẽ rung lên. Tuy , cô vẫn dễ dàng thuyết phục đến thế .

Thẩm Tân Vũ lắc lắc ly nước ép trái cây trong tay, giọng tò mò nhưng mang ý đả kích: "Thế mấy xem mắt, hai chuyện gì?"

Bùi Tinh Dã cầm khăn ướt lau tay, trả lời hời hợt: "Cứ chuyện xã giao khô khan thôi, quanh quẩn chuyện học hành, sở thích, mấy thứ đại loại thế."

"À ồ—" Thẩm Tân Vũ kéo dài giọng, nhấp một ngụm nước ép, ánh mắt đó như đang mưu tính điều gì. "Đàn bên câu lạc bộ nhiếp ảnh hẹn em tuần chụp bầu trời . Em cũng đang định thảo luận với về vài kỹ năng chọn bối cảnh."

Bùi Tinh Dã nhíu mày: "Em thì cùng em."

"Không cần cùng." Thẩm Tân Vũ tựa ghế, đung đưa sang hai bên vẻ lơ đãng, "Em chỉ hẹn hò thêm với những bạn nam khác để giao lưu học hỏi, tìm hiểu sở thích thôi mà. Phải noi gương trai chứ, xem mắt bao nhiêu , em thì nào."

Nhìn cô gái nhỏ mồm mép tép nhảy đang lôi chuyện cũ tính sổ, cơn ghen tuông chua loét tràn cả mặt bàn, dường như sắp trào khỏi nhà hàng mà trút xuống cả thành phố .

"Bảo bối." Người đàn ông trầm giọng gọi.

Anh vươn dài cánh tay qua mặt bàn, nắm chặt lấy tay cô, thẳng mắt cô, giọng trầm ấm mà nghiêm túc: "Nụ hôn đầu tiên của là dành cho em. Cơ bụng cũng chỉ em sờ. Thậm chí chuyện ở chung một phòng... cũng chỉ mới ở cùng em. Tất cả những cái ' đầu tiên' của đều là với em, ai khác cả."

Thẩm Tân Vũ cho đỏ bừng hai tai. Cô định phản bác thì nhân viên phục vụ mang món ăn lên. Người đàn ông đành buông tay, nhưng khi buông, đầu ngón tay thon dài của còn cố ý móc nhẹ ngón tay cô một cái, lưu luyến nỡ rời.

Tim Thẩm Tân Vũ đập liên hồi, nhiệt độ từ đầu ngón tay cho luống cuống, nhưng ngoài miệng vẫn cứng cỏi chịu nhượng bộ. Đợi phục vụ khuất, cô liền nhướng mày hỏi vặn : "Chúng ngủ chung phòng lúc nào cơ? Sao em chả nhớ gì cả?"

"Lần đón năm mới ở Thượng Hải năm , em quên ?"

"À đúng ." Thẩm Tân Vũ nhớ , nhưng cô còn nhớ nhiều chuyện hơn thế, đôi lông mày thanh tú khẽ cau , "Em nhớ sáng hôm thức dậy, đồ lót của em rơi đất, là nhặt lên cho em thì ." Cô nhoài về phía , hạ thấp giọng, "Xin hỏi Bùi, lúc cầm đồ lót của em, cảm giác thế nào hả?"

Đến lượt Bùi Tinh Dã mất trí nhớ cục bộ. Mặt đổi sắc, ung dung cắt bít tết: "Có chuyện đó ? Anh nhớ nữa."

"Thế mà cũng quên !" Thẩm Tân Vũ phồng má, mũi chân gầm bàn khẽ đá nhẹ bắp chân một cái, "Ý là em chẳng chút sức hấp dẫn nào với đúng ?"

"Đương nhiên là ." Bùi Tinh Dã đặt d.a.o nĩa xuống, ánh mắt tĩnh lặng mang theo sự dung túng vô bờ bến cô, "Chỉ là lúc đó em mới mười bảy tuổi. Trong mắt , em vẫn chỉ là một đứa trẻ, hề nghĩ đến phương diện đó."

"Thế bây giờ thì ?"

"Bây giờ ..." Anh nghiêng tới, hai chân dài gầm bàn kẹp chặt lấy cái chân đang loạn của cô. Động tác giam cầm thể kháng cự, ánh mắt sâu thẳm hệt như xoáy nước, giọng hạ xuống thật thấp: "Bây giờ hôn em, vô cùng, vô cùng hôn em."

Thẩm Tân Vũ: "..."

Loading...