Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 74: Bảy Mươi Tư Ngôi Sao

Cập nhật lúc: 2026-08-19 14:58:23
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau chuyến leo núi, quan hệ giữa hai lên nhiều.

Chỉ là công việc của Bùi Tinh Dã thực sự quá bận rộn.

Giai đoạn chuẩn rườm rà của viện nghiên cứu trôi qua, các hạng mục công việc nhiều mặt trận lập tức triển khai rầm rộ.

Với tư cách là đầu dự án hợp tác ba bên, Bùi Tinh Dã gánh vai trọng trách nặng nề vượt xa bình thường. Mọi quyết sách mang tính chiến lược và điều phối nhân sự đều đè nặng lên vai .

Cùng lúc đó, công việc ở Lam Tinh trong tay cũng hề lơ là.

Năm ngoái, hệ thống lõi tấn công, tổn thất mười mấy tỷ tệ chỉ trong vài ngày. Dù tổn hại đến tận gốc rễ, nhưng cũng đủ để lúc nào cũng nâng cao cảnh giác. Suy cho cùng, con tàu khổng lồ Lam Tinh tiến về phía với tốc độ quá nhanh, trong bóng tối bao nhiêu ánh mắt ghen ăn tức ở đang dòm ngó họ.

Bốn cổ đông lớn của Lam Tinh, Hứa Minh và Du Trạm thì khỏi bàn, hai họ chỉ lo rót tiền chứ chẳng màng đến công việc cụ thể.

Hà Gia Thịnh thì đầu óc kinh doanh, nhưng nhiều ý tưởng quá mức táo bạo, y như con ngựa hoang rong ruổi chạy thục mạng mệt.

Còn Bùi Tinh Dã giống hệt như kỵ sĩ đang nắm chặt dây cương, buộc kìm cương Hà Gia Thịnh . Có nhiều quyết sách mang tính thực tế bắt buộc qua tay thẩm định và đ.á.n.h giá mới thể đưa thi hành.

Công ty càng lớn mạnh, quyền lực trong tay càng cao, trách nhiệm càng nặng nề.

Mới công tác từ trụ sở Thượng Hải về mấy hôm, bên Mỹ xảy chuyện, đành đặt vé máy bay bay sang Mỹ.

Trước khi , tranh thủ hẹn Thẩm Tân Vũ ăn một bữa và xem một bộ phim.

Hôm đó, hai tới một nhà hàng Pháp. Bùi Tinh Dã lướt nhanh menu một cái gấp ngay, trực tiếp gọi luôn một set dành cho các cặp đôi.

Thẩm Tân Vũ đối diện, cảm thấy đàn ông hôm nay thẫn thờ: "Anh trai, đang vội lắm ?"

"Không ." Trong mắt Bùi Tinh Dã vương chút mệt mỏi, quả thực là tâm trạng, nhẹ giọng hỏi : "Em ăn set đồ cặp đôi với ?"

"Cũng thế." Thẩm Tân Vũ lắc đầu, cô chỉ ngạc nhiên vì gọi món quá nhanh thôi.

Bùi Tinh Dã rót nước cốc cho cô, ánh mắt dịu dàng: "Là do nghĩ từ sẽ ăn set đồ cặp đôi với em, vé xem phim đặt cũng là vé đôi đấy."

Chỉ là cứ nghĩ đến việc sắp , trong lòng ít nhiều dâng lên cảm giác buồn bực, nuối tiếc.

Thẩm Tân Vũ mím môi, chống cằm, vô tư thốt : "Anh mãi về ."

Bùi Tinh Dã chọc tức đến mức phì , giơ tay lên búng nhẹ một cái lên trán cô. Cú búng khiến cô nàng "A" lên một tiếng thì mới chịu thôi.

Nhà hàng bày trí vô cùng tao nhã, văng vẳng tiếng piano du dương êm ái. Ánh lửa bập bùng lay động chân nến bạc, tỏa mùi hương ngọt ngào, dịu nhẹ.

Món tôm hùm nướng bơ thảo mộc dọn lên. Bùi Tinh Dã lau tay, dùng d.a.o dĩa tách vỏ, tỉ mẩn thái thịt tôm thành từng miếng nhỏ, vắt thêm vài giọt nước chanh đặt đĩa của cô.

Thẩm Tân Vũ dùng nĩa xiên một miếng cho miệng, hương vị tươi ngon lan tỏa. Cô bỗng nhớ chuyện đầu tiên hai xem phim, liền hỏi còn nhớ .

"Đương nhiên là nhớ ." Bùi Tinh Dã ngẫm nghĩ . Những chi tiết bỏ quên ngày giờ nhớ , tựa như bọc thêm một lớp đường sương trắng muốt, tỏa một hương vị ngọt ngào và tinh tế khó tả.

Tâm trạng bỗng dưng phơi phới, mỉm hỏi cô gái đối diện: "Có ngay từ lúc em âm mưu ?"

" ." Thẩm Tân Vũ lắc lắc đầu, thèm chối cãi. mà, sự thờ ơ qua loa và thái độ tồi tệ của dạo đó cô vẫn ghim thù rõ mồn một. Đã đào chuyện cũ thì nhất quyết khiếu nại tới cùng. "Ai mà ngờ chẳng tí tế bào lãng mạn nào, ăn uống thì như chạy giặc, xem phim thì lăn ngủ."

Bùi Tinh Dã đặt d.a.o dĩa xuống, bê đĩa ngỗng áp chảo mới bưng lên đặt cẩn thận mặt cô. Anh hạ nhận lia lịa: "Hôm nay sẽ thế nữa, cũng tuyệt đối . Ở bên em từng giây từng phút, đều nỡ lãng phí."

Lúc Thẩm Tân Vũ mới chịu nở nụ . Cô cố ý chọn miếng thịt ngỗng nhiều nấm truffle đen nhất đưa cho , coi như phần thưởng cho sự kiểm điểm đầy thành khẩn của .

Các món ăn lượt mang lên. Ánh nến nhảy nhót bộ d.a.o dĩa bằng bạc. Món nào cũng đều ngon miệng và mắt, nhưng khí bàn ăn hiểu phần đè nén. Có lẽ vì giây phút chia xa đang đến gần.

Ăn xong, hai tới rạp chiếu phim. Thẩm Tân Vũ bấy giờ mới vé đôi mà là loại phòng VIP dành riêng cho cặp đôi, là một phòng bao riêng biệt, chỉ hai bọn họ.

Phòng chiếu thiết kế vô cùng lãng mạn với trần nhà mô phỏng bầu trời lấp lánh, rèm voan xanh thẫm và một chiếc sofa rộng rãi, êm ái đến mức ngả lưng xuống là chẳng dậy. Trên bàn còn bày sẵn trái cây tươi rói và nước uống. Đây rõ ràng là một gian riêng tư cực kỳ thơ mộng và lãng mạn.

Thẩm Tân Vũ đầy ngạc nhiên quanh một vòng, Bùi Tinh Dã nắm tay cô xuống: "Có thích ?"

"Siêu thích luôn ạ." Thẩm Tân Vũ ngả chiếc ghế sofa, dựa hẳn đàn ông.

Ánh sáng lập lòe từ màn hình chiếu rọi lên khuôn mặt của hai , lúc sáng lúc tối. ánh mắt Bùi Tinh Dã hiếm khi dừng màn hình. Phần lớn thời gian, ánh mắt cứ quyến luyến quanh góc nghiêng của cô, dùng ánh mắt khắc họa từng đường nét: từ hàng mi, cánh mũi, chiếc cằm đến khóe môi khẽ cong lên của cô.

Thẩm Tân Vũ nhâm nhi hoa quả xem phim. Thỉnh thoảng cô đầu , nào cũng đ.â.m sầm đôi mắt thâm thúy sâu thẳm của đàn ông.

Thứ tình cảm cuộn trào trong đó đậm đặc thể hòa tan: sự dịu dàng, nỗi xót xa, và cả sự chua xót lưu luyến mảy may che giấu.

Đến cảnh cao trào của bộ phim, nam nữ chính ôm hôn thắm thiết.

Bùi Tinh Dã khẽ cử động, cánh tay nhẹ nhàng luồn lưng Thẩm Tân Vũ, nửa ôm cô lòng. Chiếc cằm của cọ qua đỉnh đầu cô. Mùi hương thanh mát từ mái tóc cô len lỏi khoang mũi khiến yết hầu khẽ chuyển động.

Thẩm Tân Vũ ngoan ngoãn tựa hõm vai . Cô cảm nhận rõ sự rắn rỏi và ấm áp từ cơ thể . Xuyên qua lớp quần áo mỏng manh, một ngọn lửa bùng lên.

ở góc phòng camera giám sát nên cực kỳ kiềm chế, tuyệt đối quá giới hạn.

Phim tàn, Bùi Tinh Dã lái xe đưa Thẩm Tân Vũ về trường.

Cửa kính xe hạ xuống, gió đêm mang theo chút hanh hao ùa , nhuộm lên đáy mắt uể oải của đàn ông một vệt ửng đỏ.

Chính cũng tại buồn đến thế .

Lần Thượng Hải như thế.

Có lẽ vì Mỹ chăng? Cũng lẽ vì rõ ngày về, chuyến sẽ kéo dài bao lâu, ngày nào mới thể trở .

Anh vốn là luôn việc theo kế hoạch. Không kế hoạch khiến cảm thấy yên tâm, thiếu cảm giác an .

Lần biến cố xảy năm ngoái, vội vã trong đêm bay sang Mỹ, kết quả là lúc , em gái còn nữa. Chuyện khiến thâm tâm mạc danh kỳ diệu sinh cảm giác hoảng loạn. Anh sợ khỏi, Thẩm Tân Vũ xảy biến cố gì.

Hơn nữa mới hứa sẽ đền bù cho Thẩm Tân Vũ, giờ bỏ , quả thực chẳng .

Thẩm Tân Vũ của bây giờ và Thẩm Tân Vũ hồi ở Thụy Kinh khác biệt.

Ở Thụy Kinh, hai sống chung một mái nhà. Bất kể Thẩm Tân Vũ sớm về khuya đến , tối nào cũng sẽ về nhà. Huống hồ lúc đó, cô mới chỉ là học sinh trung học, hễ bước chân trường là cắm đầu học, dễ bề kiểm soát.

Thế nhưng ở Nam Cát, dù hai gần trong gang tấc nhưng tựa như cách biệt hẳn một thế giới. Thẩm Tân Vũ ngoài việc học còn tham gia nhiều hoạt động xã giao khác. Ngoài thời khóa biểu của cô , thể kiểm soát điều gì khác.

Hơn nữa, cô gái nhỏ trưởng thành. Ở chốn học đường đại học , sức hấp dẫn của cô bộc lộ sót một phân, tư tưởng ngày một độc lập và chín chắn. Anh còn là duy nhất của cô, thậm chí cũng chẳng còn là điều kiện thiết yếu đối với cô nữa.

Tựu trung sự, cảm giác mất kiểm soát hệt như những sợi tơ nhện tinh vi siết chặt lấy trái tim , thế mà gieo trong một tầng lo âu.

Đến lầu ký túc xá, chiếc xe dừng hẳn. Thẩm Tân Vũ tháo dây an , chuẩn xuống xe thì một lực đạo nắm chặt lấy cổ tay cô.

"Cứ thế mà ?" Người đàn ông nhoài tới, giọng trầm khàn.

Thẩm Tân Vũ suy nghĩ một chút mới bày tỏ chút quan tâm, hỏi: "Mấy giờ máy bay của cất cánh ạ?"

Bùi Tinh Dã liếc đồng hồ bảng điều khiển: "1 giờ sáng."

Thẩm Tân Vũ khẽ "Ơ" một tiếng, giọng điệu mang theo sự xót xa: "Vậy thức đêm ."

"Chỉ thôi ?" Ánh mắt Bùi Tinh Dã hiện lên sự thất vọng. Sự quan tâm của cô và sự khao khát trong đáy lòng chênh lệch quá lớn, đành cầu xin thẳng mặt: "Không an ủi trai một chút ?"

Thẩm Tân Vũ ngẩn . Ánh sáng trong xe mờ ảo, chỉ ánh đèn đường hắt từ xa. Nhờ một góc độ chiếu sáng nào đó, cô mới sững sờ nhận hốc mắt đàn ông đỏ hoe, một mảng long lanh nước hệt như hạt mưa sắp rơi xuống.

Cô nhoài tới, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên giữa trán : "Anh trai đường bình an."

Bùi Tinh Dã thể kiềm chế nữa. Anh hất hàm lên, khóa chặt lấy môi cô.

Dịu dàng mà cũng kéo dài triền miên. Bàn tay đỡ lấy gáy cô, cho phép cô lùi lấy nửa phần. Đầu lưỡi cạy mở khớp hàm, là sự cướp đoạt dã man, là sự đòi hỏi đong đầy tình cảm.

thể nếm hương vị cà phê đắng nơi môi lưỡi , hòa lẫn cùng thở nóng bỏng của đôi bên.

Trong khoang xe tĩnh mịch, chỉ còn âm thanh khe khẽ của môi răng quấn quýt và nhịp đập trái tim ngày một dồn dập.

Mãi cho đến khi khí trong phổi sắp cạn kiệt, mới lưu luyến tách một chút.

"Đợi về."

Rõ ràng vẫn còn đang ngay mặt mà thấy nhớ cô c.h.ế.t .

Thẩm Tân Vũ "Vâng" một tiếng. Cô đỏ mặt xuống xe, bước vài bước ngoảnh vẫy tay chào .

Dù Bùi Tinh Dã mặt ở Nam Đại, thế nhưng độ hiện diện của thì ở khắp nơi.

Ngày nào cũng xuất hiện hoạt động nhóm WeChat, hễ thời gian là @ Thẩm Tân Vũ. Vừa trò chuyện với cô, hỏi cô đang gì, đặt hoa, gửi quà chuyển phát nhanh cho cô, ngắt quãng lấy một ngày.

Thứ Hai là một bó hoa tươi thanh khiết, thứ Ba là hộp đồ ăn vặt nhập khẩu, thứ Tư là một chiếc kẹp tóc tinh xảo, thứ Năm là bộ mỹ phẩm chống nắng... Mỗi ngày một vẻ, muôn ngàn niềm vui bất ngờ nối tiếp xuất hiện.

Anh quá hiểu cô, những thứ chọn chắc quá đắt đỏ nhưng món nào cũng chất lượng, thiết thực, là những món cô thích hoặc dùng tới, khiến cô từ chối cũng chẳng tìm lý do gì.

Mấy cô nàng trong phòng ký túc xá sắp kiểu đút ăn từ xa cho nghẹn c.h.ế.t .

"Sao trai ở đây mà cũng thấy bóng dáng thế."

"Ai bảo trai yêu đương hả, quá sành sỏi luôn chứ."

"A a a chuẩn mực như trai sừng sững ở đây, tớ tìm bạn trai kiểu gì bây giờ?"

Thẩm Tân Vũ ôm chậu sen đá mới nhận , mấy cô bạn cùng phòng châm chọc, khóe môi khẽ cong lên.

Chính cô cũng ngờ vắng mà vẫn thể tấn công vũ bão đến mức .

Một buổi chiều tối nửa tháng , khuôn viên trường rộng lớn tắm ánh ráng chiều màu vỏ quýt.

Thẩm Tân Vũ học xong tiết học cuối cùng, bước khỏi khu giảng đường cùng mấy cô bạn cùng phòng. Bọn họ ôm sách vở dọc theo con đường rợp bóng cây hướng về phía nhà ăn, thảo luận xem bữa tối sẽ ăn gì.

Bước chân Thẩm Tân Vũ dần chậm , tụt phía một chút, cô đang cúi đầu lướt điện thoại. Bùi Tinh Dã bảo ngày mai sẽ về, cô nhớ rõ là mấy giờ nên mở lịch sử trò chuyện tìm xem.

Đột nhiên mặt tối sầm, một bóng chắn ngang lối của cô.

Thẩm Tân Vũ sợ đụng khác, theo bản năng lùi sang bên cạnh tránh đường. một chiếc điện thoại lướt nhanh qua mặt cô, đồng thời một giọng nam từ đỉnh đầu dội xuống: "Đàn em, thêm WeChat ?"

Giọng cố tình bóp méo, nhưng cô vẫn ngay lập tức nhận . Vừa ngẩng đầu lên, cô liền bắt gặp một đôi mắt ánh chứa ý . Nụ nồng đậm, nóng bỏng, như cuốn theo một dòng điện kỳ lạ từ đáy mắt truyền thẳng tới, đ.â.m sầm trái tim cô.

Mạc danh kỳ diệu, Thẩm Tân Vũ thấy tê dại. Cảm giác vui sướng, ngọt ngào và rung động khó tả vọt thẳng từ đáy lòng lên gò má, hóa thành một nụ rạng rỡ: "Anh trai!"

Người xa nửa tháng bỗng dưng lù lù xuất hiện mặt cô, như thể từ trời rơi xuống.

Người đàn ông mặc áo sơ mi trắng quần tây đen, dáng cao lớn dong dỏng, hàng chân mày lộ rõ chút vẻ mệt mỏi vì đường xa dặm thẳm. đôi mắt sáng trong như vì , tỏa những lớp sóng dịu dàng nhung nhớ. Khóe miệng cũng vì thế mà cong lên thành một độ cong mà cô quen thuộc từ lâu.

"Không bảo ngày mai mới về ?" Thẩm Tân Vũ thấy đưa tay về phía , theo phản xạ định đưa tay nắm lấy, ngờ kẹp sách trong khuỷu tay "soạt" một cái rơi hết xuống đất.

Bùi Tinh Dã nhanh chân hơn cô, cúi nhặt đống sách lên, vỗ vỗ bụi, : "Chỉ bộ dạng bất ngờ của em, nên cố tình về sớm một ngày đấy."

Thẩm Tân Vũ hừ nhẹ một tiếng đầy hờn dỗi, nhưng ánh mắt cuồng nhiệt cháy bỏng. Mấy cô bạn cùng phòng bên cạnh cứ "ư ử", hò reo trêu chọc bĩu môi khinh bỉ, cả bọn ồ lên.

Chẳng cần nhiều, cùng kéo tới nhà ăn, Bùi Tinh Dã bao chót.

Trên đường , Thẩm Tân Vũ khẽ hỏi đàn ông: "Lần tới bao giờ tiếp?"

Bùi Tinh Dã nhướng mày: "Anh mới về, em vội đuổi ?"

Thẩm Tân Vũ thanh minh: "Không , chỉ là chuẩn tâm lý từ thôi."

Bùi Tinh Dã nhéo má cô, lực đạo đầy cưng chiều: "Có gì mà chuẩn ."

Chính Thẩm Tân Vũ cũng chẳng rõ. Cô chỉ sợ đàn ông chẳng mấy ngày tiếp, bỗng dưng cảm thấy những giây phút ở cạnh bên lúc thật đáng trân quý nhường nào.

Sau khi trở về, mấy ngày đầu Bùi Tinh Dã vẫn luôn bận rộn với công việc ở viện nghiên cứu. Cuối cùng công việc cũng tạm lắng xuống một giai đoạn, đó cố gắng sắp xếp thêm thời gian rảnh rỗi để bồi tiếp "cô bạn gái tương lai".

Lý do vì vẫn chỉ là "bạn gái tương lai" là bởi vì Bùi Tinh Dã vẫn thể chính thức "thăng chức".

chuyện cũng thể trách Thẩm Tân Vũ quá ương bướng .

Lý do của Thẩm Tân Vũ vô cùng thuyết phục: "Em thích từ năm 15 tuổi, ròng rã suốt bốn năm trời. Vậy mới thích em bao lâu? Vừa mới thích em cái bắt em bạn gái luôn á? Anh nghĩ quá nhỉ."

Bùi Tinh Dã chọc . Anh nắm tay cô, vặn vẹo : "Mấy năm đó, ngoài ở bên cạnh em, ai khác?"

Thẩm Tân Vũ hất cằm lên thật cao: "Không tính thế. Lúc đó thích em thì tính."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-74-bay-muoi-tu-ngoi-sao.html.]

"Được , bảo bối." Bùi Tinh Dã đành cam chịu nhận thua, cúi đầu, hôn lên khóe môi cô, "Em thích bốn năm, còn mới bắt đầu thích em, tính về thời gian là thua , gì để biện bạch cả. Vậy để đền bù bằng tình cảm gấp bội, thích em thật nhiều ? Gấp bốn , gấp mười , hai mươi . Anh nguyện dùng bốn mươi năm, năm mươi năm tương lai, dành cả phần đời còn của để thích em, ?"

"Đừng chỉ dỗ ngon dỗ ngọt, em cần hành động thực tế kìa."

Thẩm Tân Vũ chọc chọc n.g.ự.c đàn ông, ngoắt đầu sang chỗ khác, nhất quyết cho thấy biểu cảm của . Vì khóe môi cô cong tít lên, gượng cách nào cũng ấn xuống nổi.

Bùi Tinh Dã khẽ nhạt, cứ thế mặt cô, đường hoàng mà .

Bước sang tháng Năm, thời tiết ngày một nóng rực lên.

Cuộc sống đại học của Thẩm Tân Vũ vẫn diễn đấy, công việc và sự nghiệp theo đuổi của Bùi Tinh Dã cũng tiến triển theo đúng tuần tự.

Có một buổi tối, câu lạc bộ nhảy đường phố tổ chức hoạt động ở quảng trường Góc Tự Do. Thẩm Tân Vũ cũng đến tham gia.

Thành viên câu lạc bộ chiếm trọn một sân rộng, xung quanh là đám đông khán giả xếp thành vòng. Tiếng nhạc nhịp độ dồn dập vang lên, các vũ công trong sân bắt đầu nhún nhảy, động tác đều tăm tắp.

Cô gái ở vị trí trung tâm là nhảy nhất. Từng cú bắt beat của cô dứt khoát chuẩn xác. Dáng nhảy chỉ bung tỏa sức mạnh mà vẫn giữ đường nét uyển chuyển, quyến rũ. Mái tóc tung bay, ánh mắt long lanh lấp lánh, cả cô phảng phất như đang phát sáng.

Không ai khác, đó chính là Thẩm Tân Vũ.

Đến nửa bài nhảy, chuyển sang phần free-style, khí ngày một sục sôi. Thẩm Tân Vũ trao đổi ánh mắt với một con trai cạnh, ngay đó hai một màn tương tác ngẫu hứng cực đỉnh.

Cậu trai nhảy cũng chẳng tồi, hai kết hợp vô cùng ăn ý. Cậu ám hiệu dẫn dắt, Thẩm Tân Vũ liền mượt mà xoay sát tới, nhẹ bẫng lùi khi nhịp nhạc chuyển đoạn.

Tiếng vỗ tay rào rào vang lên, tiếng huýt sáo, tiếng la hét phấn khích từ xung quanh cứ thế tiếp nối .

Chỉ là, một đang thấy cho lắm.

Ở rìa ngoài đám đông, Bùi Tinh Dã đang đeo khẩu trang, bóng dáng thẳng tắp cứng đờ, đôi mắt đen nhánh sầm xuống, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng.

Buổi tối ít khi tới trường, chỉ là tối nay Thẩm Tân Vũ ở đây nhảy múa, nên mới cố ý đến xem. Chẳng ngờ đến chứng kiến cảnh chướng tai gai mắt .

Anh bàn tay gã con trai đang đặt lên vai Thẩm Tân Vũ, thấy Thẩm Tân Vũ nhoẻn miệng với . Nắm đ.ấ.m trong túi quần âm thầm cuộn chặt.

Bài nhạc kết thúc, những nhảy múa trong sân lượt tản cúi chào. Cậu nam sinh đưa cho Thẩm Tân Vũ một chai nước, khen ngợi: "Cậu nhảy thật đấy, màn xoay vòng ban nãy tuyệt đỉnh luôn."

Thẩm Tân Vũ tươi đón lấy chai nước, thở vẫn còn gấp gáp, khách sáo đáp: "Là do dẫn dắt giỏi thôi."

Bùi Tinh Dã bước tới. Ánh mắt hờ hững lướt qua nam sinh, dừng đôi gò má ửng đỏ của Thẩm Tân Vũ.

"Nhảy xong ?" Giọng trầm hơn hẳn ngày thường.

Thẩm Tân Vũ , ngờ đến. Cô khẽ "Vâng" một tiếng, đưa tay lau những giọt mồ hôi li ti lấm tấm trán.

Bùi Tinh Dã đưa cho cô một bịch khăn giấy, hỏi: "Về luôn ?"

Thẩm Tân Vũ đón lấy, : "Về chứ."

Phía xa văng vẳng tiếng sấm nổ. Áp suất khí giảm mạnh, nặng nề hệt như bầu khí bao quanh đàn ông lúc bấy giờ.

Thẩm Tân Vũ cũng cảm nhận , nhưng cô định so đo. Cô toát mồ hôi đầm đìa, giờ chỉ về ký túc xá tắm rửa nghỉ ngơi sớm một chút.

Cậu nam sinh cạnh hỏi Thẩm Tân Vũ ngày mai đến nữa .

Thẩm Tân Vũ trả lời: "Để xem tình hình ."

đăng ký thi IELTS cuối tháng. Dù trong lòng tự tin lắm, nhưng cô vẫn tranh thủ thời gian để học nước rút thêm một chút.

Trên đường về, hai kề vai sóng bước.

Gió đêm xua cái nóng nực của ban ngày, mang theo ẩm ướt của cây cỏ đ.â.m chồi nảy lộc. Trên cành cây mộc miên trĩu nặng những quả nang căng phồng. Thi thoảng những cụm bông gạo chín sớm lặng lẽ rụng xuống, bóng đêm và ánh đèn đường, cảnh tượng hệt như một trận tuyết rơi mờ ảo.

Thẩm Tân Vũ lấy cùi chỏ hích nhẹ tay Bùi Tinh Dã, hỏi: "Tối nay em nhảy thế nào?"

Bùi Tinh Dã rũ mắt, hai tay đút túi quần: "Đẹp lắm, chỉ là..."

"Chỉ là cơ?"

"Chỉ là , em thể đừng dán sát mấy đứa con trai khác như thế ?"

Thẩm Tân Vũ nhướng mày, mỉm : "Bạn học Bùi , xin hãy chú ý đến phận của . Anh còn bạn trai em , quản em nhé."

Cô cố tình nhấn mạnh ba chữ "bạn trai". Quả nhiên, ánh mắt đàn ông lập tức tối sầm . Yết hầu chuyển động một cái thở dài.

Xem đàn ông khi yêu cũng mong manh dễ vỡ lắm, hễ cô đả kích là tự động nhận thua.

Thẩm Tân Vũ mím môi nhưng đáy mắt giấu nổi ý , giọng điệu cũng bất giác trở nên nhẹ nhàng: "Hay là thế , em đây nhảy, cùng em, em dạy nhảy nhé."

Bùi Tinh Dã lắc đầu, từ chối chút do dự: "Thôi bỏ ."

"Em ngay sẽ thế mà." Thẩm Tân Vũ bật .

Tuy đàn ông vóc dáng cao ngất, tỷ lệ cơ thể ưu việt, là một cái giá treo quần áo bẩm sinh, nhưng cô từng thấy nhảy bao giờ. Nhỡ là thể loại chân tay cứng đơ, loạn cào cào thì ? Viễn cảnh đó mới nghĩ thôi thấy buồn , thôi đừng khó nữa.

Nghĩ đến đó, tâm trạng Thẩm Tân Vũ bỗng chốc trở nên cực kỳ vui vẻ. Cuối cùng thì cô cũng tìm một chuyện mà cô tài giỏi hơn .

Dọc đường , thi thoảng vài bạn học quen mặt ngang qua. Nhìn thấy Thẩm Tân Vũ, bọn họ đều mỉm chào hỏi. Lúc thấy đàn ông cạnh cô, nụ của bọn họ càng rạng rỡ hơn, thể hiện sự ngưỡng mộ rõ rệt một cặp đôi môn đăng hộ đối.

Khóe môi Thẩm Tân Vũ khẽ cong lên, cô gật đầu mỉm đáp lễ. Quả thực, một đàn ông thế cùng — một khuôn mặt tì vết, một khí chất trầm tĩnh cao quý — khiến cô nở mày nở mặt bạn bè, thỏa mãn đôi chút sự hư vinh cỏn con của .

Đi một lúc thì đến Hồ Lãm Nguyệt - nơi cảnh quan nhất trong khuôn viên Nam Đại. Mặt hồ tĩnh lặng trải dài bóng đêm, phản chiếu những vì thưa thớt và ánh đèn le lói từ dãy giảng đường phía xa.

Dọc các băng ghế ven hồ, nấp tán cây là rải rác những cặp đôi đang tựa đầu tình tự. Gió đêm thổi tới những tiếng thì thầm rù rì và tiếng khẽ khàng. Bầu khí như cũng nhuộm đẫm bởi thở ngọt ngào đầy rung động đặc trưng của tuổi thanh xuân.

Thẩm Tân Vũ đưa mắt theo khung cảnh , bước chân vô thức chậm . Cô nghiêng đầu sang đàn ông vẻ im lìm tối nay, hỏi: "Anh trai, hồi học đại học, hẹn hò với ai ?"

"Không."

"Vậy gì?"

"Chỉ bận học thôi."

Bùi Tinh Dã dừng bước, nghiêng cô. Ánh sáng vàng vọt của đèn đường như lớp rèm mỏng rọi xuống, phác họa nửa khuôn mặt đeo khẩu trang của , toát lên vẻ lạnh lùng sắc bén nhưng ẩn chứa một sự dịu dàng khác lạ.

Anh đưa tay , đầu ngón tay khẽ móc lấy ngón tay cô, giọng trầm bổng: "Đâu như em bây giờ, cuộc sống đại học phong phú rực rỡ thế cơ chứ."

Đầu ngón tay tròn trịa mềm mại, lúc ẩn lúc hiện cọ lòng bàn tay cô, mang theo một luồng điện xẹt li ti.

Thẩm Tân Vũ cảm giác như trái tim gãi xước một cái, nhưng ngoài mặt vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, hất cằm kiêu ngạo : "Sao, ghen tị ?"

"Cũng ." Đôi mắt nhu hòa, những ngón tay len lỏi kẽ tay cô, hóa thành mười ngón tay đan xen, "Cho nên bây giờ tranh thủ thời gian, bù đắp tất cả những gì ngày xưa bỏ lỡ. Ví dụ như xem bạn gái nhảy múa, cùng dạo với cô ..."

Câu còn dứt, Thẩm Tân Vũ ngắt lời : "Ai là bạn gái chứ? Lại đục nước béo cò đấy."

Nghe đồn về những năm đại học của , cô từ lâu. Lúc cô hỏi han cũng chỉ là để lấy cớ mở lời thôi, ai ngờ chỉ lảng vảng vài ba câu dẫn câu chuyện ngược về phía cô.

Bùi Tinh Dã khẽ bật , rướn tới, ánh mắt dán chặt vành tai ửng đỏ của cô, đè thấp giọng : "Ban nãy mặt các bạn học, em ngầm thừa nhận ?"

Thẩm Tân Vũ: "..."

Hơi thở ấm nóng của phả qua vành tai cô, khiến cô cảm thấy một nửa cơ thể tê dại.

Vừa nãy ai còn nghĩ mong manh dễ vỡ nhỉ?

Thẩm Tân Vũ cứng miệng: "Đó là do em giải thích lôi thôi thôi."

giọng điệu nhẹ bẫng, chẳng tí sức thuyết phục nào.

"Được , giải thích." Khóe mắt Bùi Tinh Dã cong lên đầy dung túng, kéo cô tiếp tục bước , "Vậy thì cứ để cái bạn trai mang danh ' bạn trai' đưa em về ký túc xá nhé."

Thẩm Tân Vũ: "..."

Rẽ qua một góc đường để về khu ký túc xá nữ, qua ít dần. Con đường trở nên tĩnh lặng, chỉ tiếng gió lùa qua tán cây mộc miên xào xạc.

Đi hàng cây, tơ bông bay táp mặt, Bùi Tinh Dã đầu sang bên cạnh hắt xì một cái.

Ngay khoảnh khắc đó, một thiếu niên trượt ván từ cầu thang bên hông lao rầm rập xuống, chỉ chực đ.â.m sầm Thẩm Tân Vũ.

Bùi Tinh Dã phản ứng nhanh như chớp, ôm gọn cô gái lòng, kéo cô về phía , dùng thể để che chắn nguy hiểm.

Ai ngờ chiếc ván trượt vẫn quệt mạnh bắp chân , một cơn đau buốt thấu tim truyền tới khiến lảo đảo ngã phịch xuống đất.

Thẩm Tân Vũ hoảng hốt kêu lên "Anh!", vội vàng xổm xuống đỡ lấy .

Ngẩng đầu lên, tên nhóc trượt ván nhảy phắt xa cả mét. Nhìn kỹ , thì là Giang Tri Dục.

Cơn tức giận trong lòng Thẩm Tân Vũ "phừng" lên ngay lập tức. Cô phắt dậy, chỉ tay thẳng mặt thiếu niên: "Giang Tri Dục, bệnh ? Đây là chỗ để trượt ván ? Cậu mắt ?"

Giang Tri Dục ngớ , chằm chằm cô. Cậu từng ai chỉ thẳng mặt c.h.ử.i như , huống hồ hai bên mới xảy hiềm khích. Thể diện xúc phạm, cả cũng lập tức bùng nổ, lỡ lời nhục mạ: "Chó khôn cản đường. Nếu các tự nhiên dừng , đ.â.m ? Ngã cũng là đáng đời."

"Cậu hả, đ.â.m mà còn phách lối như thế, con ? Xin !"

" xin á? Dựa !"

Cả hai đều đang hừng hực khí thế, tình cảnh nhất thời vô cùng căng thẳng. Những qua đường bắt đầu dừng , chỉ trỏ về phía họ.

"Tân Vũ." Bùi Tinh Dã chau mày. Cơn đau nhói từ mắt cá chân truyền đến khiến giọng trầm hơn, tăng thêm vài phần uy nghiêm.

Anh chìa một tay về phía Thẩm Tân Vũ, cô liền lập tức chạy tới dìu .

Đứng thẳng dậy, Bùi Tinh Dã từ từ mở mắt, chằm chằm thiếu niên , ánh mắt phẳng lặng gợn sóng: "Xin một câu, chuyện coi như xong."

Giang Tri Dục vẫn đang trong cơn bốc đồng, chỉ cảm thấy đối phương đang vẻ đây, thái độ ngày càng xấc xược, hung hăng lườm : "Không đ.â.m c.h.ế.t là hời cho lắm ."

Thẩm Tân Vũ giận sôi máu, tiến tới một bước định cãi tay đôi với , Bùi Tinh Dã liền giơ tay ngăn cô .

Ánh mắt Bùi Tinh Dã lướt qua vai Giang Tri Dục, dừng chiếc camera giám sát gắn cột đèn đường, đèn báo đỏ nhấp nháy rõ mồn một trong màn đêm.

Giang Tri Dục tự cho là chiếm thế thượng phong, xách ván trượt chuẩn bỏ .

Khuôn mặt Bùi Tinh Dã lạnh tanh, quát lớn bóng lưng thiếu niên: "Đứng ."

Giang Tri Dục phớt lờ, tiếp tục bước .

Bùi Tinh Dã gằn giọng nhanh chậm: "Bạn học Giang, camera ghi hết ."

Giang Tri Dục bấy giờ mới khựng bước. Bùi Tinh Dã đằng thiếu niên, tiếp: "Bây giờ xin , là đang cho cơ hội. Đương nhiên quyền bỏ , nhưng ngày mai sẽ nhận thư của luật sư từ ."

Giang Tri Dục c.h.ế.t trân tại chỗ, bàn tay xách ván trượt siết chặt đến trắng bệch.

Những tiếng xì xào bàn tán của qua đường xung quanh cất lên, từng ánh mắt hệt như những mũi kim đ.â.m châm chích lưng .

Cuối cùng, sự chứng kiến của bao , Giang Tri Dục , cứng đờ rặn ba chữ qua kẽ răng: "Xin ."

Bùi Tinh Dã khẽ gật đầu, giọng điệu vẫn đều đều: "Nhớ lấy bài học , sẽ chuyện đơn giản thế ."

Nói xong, ôm vai Thẩm Tân Vũ, bước .

cái chân quả thực đau, đau đến mức Bùi Tinh Dã bước bước nào mồ hôi vã bước nấy. Cuối cùng Thẩm Tân Vũ gọi một chiếc taxi, đưa đến bệnh viện gần nhất.

Đến bệnh viện, khi chụp X-quang, bác sĩ kiểm tra xong chẩn đoán rách dây chằng nhẹ và chấn thương phần mềm.

Bùi Tinh Dã ghế, gác chân lên giá điều trị. Ánh đèn phòng cấp cứu sáng trắng chói mắt, soi rõ mồn một vết thương ở mắt cá chân .

Khớp mắt cá vốn thon gọn nay sưng vù lên một cục lớn, vùng da chuyển sang màu tím tái bất thường, tương phản gay gắt với vùng da lành lặn xung quanh, khỏi xót xa.

Bác sĩ nẹp cố định cho , lấy băng thun quấn chặt, dặn dò ít nhất hai tuần , tĩnh dưỡng nghỉ ngơi, nếu sẽ khó phục hồi.

Thẩm Tân Vũ thấy hết thứ, cô chun mũi, trong lòng c.h.ử.i thầm Giang Tri Dục mười vạn tám ngàn .

Môi Bùi Tinh Dã tái nhợt vì đau, vầng trán còn lấm tấm những giọt mồ hôi li ti. Nhìn đôi mắt đầy lo âu của Thẩm Tân Vũ, ngược còn nhẹ nhàng an ủi cô: "Không , sẵn dịp nghỉ ngơi luôn."

Thẩm Tân Vũ "Xì" một tiếng, hỏi dùng xe lăn nạn chống.

Bùi Tinh Dã mỉm , chìa tay về phía cô: "Muốn em."

Thẩm Tân Vũ liếc một cái, ngoài miệng thì đáp trả, nhưng chân vẫn tiến tới một bước, đỡ lấy .

Loading...