Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 77: Bảy Mươi Bảy Ngôi Sao
Cập nhật lúc: 2026-08-19 15:04:33
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối tháng Năm, Thẩm Tân Vũ nhận kết quả thi IELTS 7.0.
Số điểm so với bạn bè xung quanh thuộc hàng xuất sắc, nhưng cô vẫn hề hài lòng. Điểm IELTS năm xưa của Bùi Tinh Dã là 8.0. Cô vượt qua . Không hiểu hiện tại chuyện gì cô cũng so kè với cho bằng .
Bùi Tinh Dã đối với cô chỉ sự dung túng vô bờ bến. Tối hôm đó, đặt bàn tại một nhà hàng view biển khá nổi tiếng để ăn mừng cùng cô. Bên ngoài cửa sổ là cảnh đêm thành phố rực rỡ và mặt biển mênh mông, Thẩm Tân Vũ chọc chọc miếng bít tết trong đĩa, rầu rĩ lầm bầm: "So với thì em vẫn còn kém xa lắm."
Nhìn sự buồn bực của cô, Bùi Tinh Dã rót cho cô một ly nước ép đào, tự vạch trần "lịch sử đen tối" của : "Làm gì ai thi đầu mà điểm cao ngay , đầu tiên thi cũng chỉ 4.0 thôi. Em mới sinh viên năm nhất, thi đầu mà điểm cao thế , lợi hại hơn nhiều ."
Tất nhiên, giấu nhẹm chuyện đầu tiên thi IELTS là lúc mới học lớp 7.
Thẩm Tân Vũ ngước lên, cảm thấy an ủi, lúc hàng chân mày mới giãn , cô uống một ngụm lớn nước đào, ngọt lịm tận tâm can. Cô quyết định vẫn sẽ tiếp tục thi, đạt 8.0 thì xong chuyện. Đối với cô, việc học còn đơn thuần là vì thi cử nữa, mà là một cuộc rượt đuổi đầy ý chí, đuổi theo bước chân của mà cô khao khát sánh vai.
Bước sang tháng Sáu, lịch thi cuối kỳ của các môn lượt công bố. Cuộc sống của Thẩm Tân Vũ cũng hệt như cây cỏ mọc bừa bãi ở Nam Cát, lịch ôn tập các môn lấp đầy kín mít. Cô giảm bớt những buổi hẹn hò chơi cùng Bùi Tinh Dã, nhưng thì vẫn như thường lệ, luôn dành thời gian ở bên cô.
Chỉ là địa điểm hẹn hò chuyển sang thư viện, phòng tự học, hoặc những quán cà phê yên tĩnh ngoài trường. Có những lúc tùy tiện hơn, chỉ cần một gốc cây to râm mát là đủ. Bùi Tinh Dã giải quyết công việc của , Thẩm Tân Vũ ôn tập bài vở của cô, bề ngoài vẻ can thiệp , nhưng thực chất là sự bầu bạn sâu sắc. Bùi Tinh Dã , hai ở bên chỉ để ăn uống vui chơi, quan trọng nhất là sự đồng hành, còn gì thì quan trọng.
Thẩm Tân Vũ thích cảm giác an tâm, vững chãi ẩn sự trầm kiên định của . Cảm giác bất luận cô gì, cũng luôn bao dung, chống lưng cho cô, để cô thỏa sức bất cứ điều gì .
Dạo gần đây cô ở ký túc xá, nhưng cũng nhận một vài tình huống nho nhỏ xảy ở đó. Diêu Thanh Thanh và Lâm Viễn Hà đang ở trong giai đoạn cuồng nhiệt, môi Hứa Bội luôn treo câu tên Trương Bằng Phi, còn Tô Giai Nguyệt thì chìm trong nỗi đau chia tay.
Cuối tuần Tô Giai Nguyệt đến trường bạn trai chơi, kết quả bắt gặp đối phương đang ở cùng một cô gái khác. Đôi bên xảy tranh cãi, tên bạn trai thế mà bênh vực cô gái , khiến Tô Giai Nguyệt tức phát điên. Sau khi về trường, Tô Giai Nguyệt rủ bạn cùng phòng quán bar uống rượu, miệng cứ liên tục c.h.ử.i bới gã cặn bã, nhưng nước mắt tuôn rơi như xé ruột xé gan, đau đớn mắng c.h.ử.i trò yêu xa. Mấy cô bạn xúm xốc nách cô nàng về ký túc xá, luân phiên an ủi và chăm sóc.
Cũng từ cô bạn mà Thẩm Tân Vũ thấu hiểu sâu sắc hơn về những rắc rối của việc yêu xa, và càng nhận rõ ràng hơn Bùi Tinh Dã vì cô mà hy sinh nhiều đến thế nào.
Cô Bùi Tinh Dã bao giờ là hành động bốc đồng. Nếu vì cô, tuyệt đối sẽ đến Nam Cát, càng thể đặt viện nghiên cứu tại Đại học Nam Cát. Anh vốn là một tầm xa trông rộng, điềm tĩnh và vô cùng lý trí, mà khi thực hiện tất cả những chuyện , chẳng mảy may do dự lùi bước. Ngay cả cách đối xử với cô cũng trịnh trọng kiên định.
Nghĩ đến những điều , trái tim Thẩm Tân Vũ chợt ấm lên. Đồng thời, cô cũng bất ngờ nhận gần như mù tịt về công việc của Bùi Tinh Dã, cô thậm chí còn từng đến viện nghiên cứu của .
Một ý nghĩ lặng lẽ nhen nhóm. Chọn một buổi chiều rảnh rỗi, Thẩm Tân Vũ quyết định "đột kích" kiểm tra.
Viện nghiên cứu của Bùi Tinh Dã trong một tòa nhà bằng gạch đỏ mang đậm dấu ấn thời gian. Nắng chiều xuyên qua khe rèm sáo, cắt những vệt sáng tối đan xen nền gạch hoa văn đá mài.
Vẫn đến giờ tan , khí trong văn phòng mở đang vô cùng bận rộn. Lâm Viễn Hà là đầu tiên phát hiện Thẩm Tân Vũ đang thập thò ngoài cửa liền bước tới chào hỏi.
Lâm Viễn Hà hỏi: "Em đến tìm Tarak hả?"
Thẩm Tân Vũ gật đầu, thò đầu ngó nghiêng trong: "Anh ở đó ?"
Lâm Viễn Hà chỉ tay về phía phòng họp: "Cậu đang họp."
Thẩm Tân Vũ chút hụt hẫng: "Vậy em đến đúng lúc ."
Lâm Viễn Hà vẫy tay: "Viện của bọn nhiều quy củ thế , em theo ."
Mắt Thẩm Tân Vũ sáng rỡ, lập tức bám gót theo , lúc ngang qua vài quen, cô đều gật đầu chào hỏi. Đi sâu trong, đến cửa phòng họp. Phòng họp quây bằng vách kính bộ, chỉ một đường viền kính mờ ngang hông để che chút tầm . bấy nhiêu đó hề cản trở việc nhận Bùi Tinh Dã ngay từ cái đầu tiên. Anh đang bảng trắng thuyết trình điều gì đó, dáng cao ráo nổi bật giữa đám đông.
Lâm Viễn Hà gõ cửa, vài trong phòng họp đồng loạt ngoái đầu . Khoảnh khắc chạm mắt với Thẩm Tân Vũ, đáy mắt Bùi Tinh Dã xẹt qua tia kinh ngạc mừng rỡ, nhưng hề cắt ngang cuộc họp, chỉ đưa tay chỉ về hướng văn phòng việc của .
Hai ngoài cửa lập tức hiểu ý. Lâm Viễn Hà dẫn Thẩm Tân Vũ dọc theo hành lang đến văn phòng Bùi Tinh Dã, để cô tự ở đó một lát.
Văn phòng của Bùi Tinh Dã ngập tràn phong cách cá nhân của : bài trí đơn giản nhưng mang tính trật tự cực cao. Trên ba bức tường lượt treo hai chiếc đồng hồ, một cái là giờ Bắc Kinh, cái là giờ New York; cùng một tấm bản đồ thế giới và một tấm bản đồ Nam Cát. Ngoài còn một tấm bảng trắng ghi chú công việc cần , nét chữ thì chỉ chữ của Bùi Tinh Dã, mà còn cả chữ khác để cho .
Trên chiếc bàn việc rộng rãi, các kẹp tài liệu và dụng cụ văn phòng sắp xếp ngay ngắn, vài chiếc máy tính lúc đều đang tắt màn hình. Sát tường là một dãy giá sách, một chiếc tủ quần áo và một kệ trưng bày vô mô hình động vật nhỏ nhắn tinh xảo, sống động ánh nắng chiều. Nhìn ngoài cửa sổ, nóc cục nóng điều hòa hẳn hai chậu sen đá đang phát triển , hơn mấy chậu ở ký túc xá của cô nhiều.
Thẩm Tân Vũ xuống ghế giám đốc, đầu ngón tay khẽ gạt con lắc Newton bàn, những viên bi bạc va đập theo quy luật phát âm thanh lanh lảnh. Cô buồn chán săm soi từng ngóc ngách trong văn phòng của , cuối cùng rút điện thoại chơi game.
Có lẽ vì thời gian chờ đợi quá lâu khiến cơn buồn ngủ kéo đến, khi Bùi Tinh Dã bước , Thẩm Tân Vũ gục mặt xuống bàn ngủ từ lúc nào.
Bùi Tinh Dã rón rén bước tới bên cạnh cô gái, đặt xấp tài liệu xuống, cúi lặng lẽ ngắm gương mặt đang ngủ của cô. Hàng mi dày rợp bóng đổ xuống quầng mắt những vệt mờ nhạt, nửa gò má cánh tay tì lên phồng , đôi môi đỏ mọng như quả chín, thở đều đặn và êm ái. Anh cong khóe môi, nhẹ nhàng vén lọn tóc vương trán cô, cúi xuống ngậm lấy "trái chín" mà dịu dàng l.i.ế.m mút. Thấy cô nhíu mày thoải mái trong giấc mộng, mới vội vàng rút lui.
lúc đó, gõ cửa bước , định cất tiếng thì Bùi Tinh Dã nhanh hơn dấu "suỵt". Anh cầm điều khiển tăng nhiệt độ điều hòa lên hai độ, lấy một chiếc áo vest trong tủ quần áo , cẩn thận đắp lên vai Thẩm Tân Vũ.
Làm xong xuôi những việc đó, Bùi Tinh Dã mới ngẩng đầu cửa, thì là Lâm Viễn Hà đang dẫn theo một vị khách nữa tới. Người khách đó, thật trùng hợp, chính là Chu Nhược Xán.
Bùi Tinh Dã bước tới, động tác "mời" với đối phương, hạ giọng : "Chúng sang phòng họp."
Chu Nhược Xán khoác bộ âu phục màu trắng kem tinh tế và thanh lịch. Cô đến tay , mang theo cả bản sơ yếu lý lịch tuyệt của , bìa ép kim ép nhũ còn thoang thoảng mùi nước hoa nhạt. Bùi Tinh Dã nhịn hắt xì một cái, xuống vị trí chủ tọa trong phòng họp, lật giở vài trang chiếu lệ gập , ôn tồn : "Sơ yếu lý lịch của cô Chu xuất sắc. hôm nay cô đến đây, tình hình viện nghiên cứu của chúng cô cũng thấy đó. Dù tiếng tăm vẻ vang dội, nhưng quy mô thì hạn chế, chẳng khác gì một studio bình thường, nòng cốt chủ yếu là nghiên cứu sinh, thật sự kham nổi một nhân tài như cô Chu."
"Không ." Chu Nhược Xán mỉm yểu điệu, vẻ như chuẩn từ . Cô đưa tay vén lọn tóc rối tai, tiếp: "Mức lương chức vụ, đều bận tâm. chỉ theo Tarak để học hỏi thêm thôi."
"Cô Chu quá khiêm tốn ." Sắc mặt Bùi Tinh Dã vẫn tĩnh lặng như mặt nước: "Thành tựu học thuật của cô hề kém cạnh , đến chỗ chúng đúng là quá phí phạm tài năng. Hơn nữa viện của chúng biên chế cho thực tập sinh, mong cô Chu đừng khó nữa."
Mở miệng là một câu "cô Chu", hai câu "cô Chu", thì vẻ lịch sự nhưng toát lên sự xa cách, lạnh nhạt.
Hai trò chuyện gần mười phút, Bùi Tinh Dã bất khả xâm phạm. Chu Nhược Xán đành đổi chủ đề: "Nếu chuyện công việc thành, Tarak nể mặt cùng dùng bữa tối ? hứng thú với bài luận văn về mạng nơ-ron thần kinh của ."
Tuy nhiên Bùi Tinh Dã liếc đồng hồ, ánh mắt vô tình hướng về phía văn phòng của : "Xin , hẹn ."
"Ồ?" Chu Nhược Xán khẽ mỉm : "Chẳng lẽ là cô em gái của ?"
Bùi Tinh Dã gật đầu cho qua chuyện.
Chu Nhược Xán , hất cằm kiêu ngạo: "Giữa em hai , hình như chút..." Người rõ ràng đang , những lời cũng hẳn , nhưng tựa như rắn độc thè lưỡi, một luồng ác ý xộc thẳng tới.
Ánh mắt Bùi Tinh Dã phút chốc lạnh lẽo, ngón tay khẽ gõ xuống mặt bàn: "Đây là chuyện riêng của , phiền cô Chu bận tâm."
Chu Nhược Xán lớn lên trong hào quang, từng chịu sự ghẻ lạnh nào, hôm nay cho ăn "trái đắng" ở đây, trong lòng vô cùng khó chịu. Đối diện với đàn ông ưu nhã và thong dong , cuối cùng cô vẫn kìm buột miệng: "Tarak, đang qua ở Nam Đại đấy, chuyện mà truyền ngoài, e là danh tiếng cho lắm nhỉ? Ai tằng tịu với chính em gái , là sở thích đặc biệt nào chăng?"
Lúc nãy đến văn phòng Bùi Tinh Dã, khoảnh khắc cửa mở, cô thấy rõ môi đàn ông còn vương chút ướt át, nét mặt ngập tràn sự dịu dàng, đó tuyệt đối là ý đồ với em gái .
Không khí đông cứng .
Bùi Tinh Dã lườm cô một cái, ánh mắt sắc lẹm và u ám: "Cô Chu, hết, em gái chỉ là em gái danh nghĩa, giữa chúng hề huyết thống, cô gọi cô là bạn gái thì hợp lý hơn. Thứ hai, hấp thụ nền giáo d.ụ.c bậc cao như cô Chu đây, suy nghĩ thiển cận và dơ bẩn đến mức , thật đáng thất vọng."
Anh dậy, chỉnh cổ tay áo, khuy măng sét bằng kim loại lóe lên một tia sáng lạnh buốt: "Cô Chu, xin mời về cho, tiễn."
Sắc mặt Chu Nhược Xán tức thì trắng bệch.
Khi Bùi Tinh Dã văn phòng, Thẩm Tân Vũ tỉnh.
Cô đang tựa lưng khung cửa mở hé nửa khe hở, thò nửa cái đầu ngoài ngó nghiêng. Trông thấy Bùi Tinh Dã, vẻ lấc cấc ban nãy liền tém đôi chút, cô vội vàng thẳng .
Bùi Tinh Dã đẩy cửa bước , đưa tay vuốt ve má cô: "Tỉnh ngủ ?"
Trên gương mặt trắng ngần của cô gái nhỏ vẫn còn hằn mấy đường nếp gấp, phơn phớt hồng, hệt như quả đào mật cành chín mọng, khiến chỉ c.ắ.n một miếng. Thẩm Tân Vũ dang rộng hai tay, nhào lòng , giọng mềm nhũn: "Anh ơi, giấc ngủ ghê. Biết văn phòng của dễ ngủ thế , ngày nào em cũng đến đây ngủ."
Bùi Tinh Dã khẽ , bóp chóp mũi cô, cúi xuống hôn: "Muốn đến thì cứ đến, còn viện cớ gì chứ?"
Thẩm Tân Vũ hi hi.
Hai ôm rầm rì một lúc, Thẩm Tân Vũ nãy trông thấy Chu Nhược Xán. Bùi Tinh Dã "ừ" một tiếng, thẳng thắn kể chuyện Chu Nhược Xán mang lý lịch đến xin viện nghiên cứu nhưng từ chối.
Thẩm Tân Vũ tặc lưỡi: "Anh trai thật chẳng thương hoa tiếc ngọc gì cả."
Bùi Tinh Dã nhướng mày: "Anh chỉ một viên ngọc duy nhất, xót thương em là đủ ."
Thẩm Tân Vũ đôi mắt cong cong như vành trăng khuyết, tắm trong hạnh phúc.
Bùi Tinh Dã thu dọn bàn việc, tắt điều hòa chuẩn tan , hỏi cô gái ăn gì cho bữa tối.
"Gà hầm nồi đất."
"Được, chúng ăn gà hầm nồi đất."
Trên đường lái xe đến nhà hàng, Bùi Tinh Dã tay cầm vô lăng, hỏi thăm chuyện visa Mỹ của Thẩm Tân Vũ. Thẩm Tân Vũ mở ứng dụng ghi chú điện thoại, nhẩm tính thời gian: "Chắc tuần là ."
"Kỳ thi cuối cùng ngày mấy?"
"Ngày 28."
"Được, sẽ thu xếp công việc , chúng đặt vé máy bay ngày 30 nhé."
"Vâng ạ."
Bùi Tinh Dã dự định Mỹ một chuyến, đúng dịp Thẩm Tân Vũ nghỉ hè nên dẫn cô theo cùng. Hai bàn bạc xong lịch trình, một chuyến du lịch tươi ngỡ như hiện ngay mắt.
Chỉ là tính bằng trời tính.
Hai ngày , Bùi Tinh Dã nhận cuộc gọi từ Hà Gia Thịnh. ZIZO đang phát triển cực kỳ mạnh mẽ tại Mỹ, chỉ trong vỏn vẹn hai năm phủ sóng tới gần 90% thị phần dùng. Thế nhưng vì đây là ứng dụng mạng xã hội do một đội ngũ Trung Quốc phát triển, bối cảnh quá rõ ràng, nên hiện tại đang gặp sự tẩy chay từ chính quyền Mỹ.
Giờ đây ZIZO đang đối mặt với hai lựa chọn: Một là tìm một công ty Mỹ, chủ động sáp nhập đó, tương đương với việc "đổi cha", lấy đó đổi lấy gian sinh tồn; Hai là rút lui khỏi thị trường Mỹ, gánh chịu những tổn thất kinh tế khổng lồ.
Ở đầu dây bên , giọng Hà Gia Thịnh kiên quyết, c.h.é.m đinh chặt sắt: "Chủ động quỳ gối dâng kỹ thuật cốt lõi và nhân sự cho họ, . bắt trực tiếp từ bỏ, càng cam tâm." Anh chuẩn nghênh chiến trực diện, "Tinh Dã, qua đây mau , hiện tại thể thiếu ."
Cúp điện thoại, Bùi Tinh Dã sang Thẩm Tân Vũ bên cạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-77-bay-muoi-bay-ngoi-sao.html.]
Thẩm Tân Vũ nãy giờ vẫn im lặng lắng : "Anh định ?"
Trong đáy mắt cô xẹt qua một chút cảm xúc chạnh lòng, nhưng nhanh chóng bình . Cô hiểu rõ lúc là lúc để ngang bướng: "Anh , em ở một ."
Bùi Tinh Dã kéo cô lòng, cằm khẽ cọ lên đỉnh đầu cô: "Anh , cuối tháng em sang nhé."
Thẩm Tân Vũ ngoan ngoãn đáp lời.
Thời gian cấp bách, Bùi Tinh Dã đặt chuyến bay gần nhất, thu xếp công việc ở viện nghiên cứu với tốc độ nhanh nhất thể. Trong đêm cuối cùng khi , thức trắng để tổng hợp những tài liệu ôn thi IELTS mới nhất, bộ đều nhập cho Dobby, để Dobby thể hỗ trợ Thẩm Tân Vũ học tập.
Sáng sớm hôm , Thẩm Tân Vũ tự lái xe đưa Bùi Tinh Dã sân bay.
Cô đùa: "Bây giờ em mới ý nghĩa của việc học lái xe là gì , hóa là để tài xế cho ."
Ánh mắt Bùi Tinh Dã tràn ngập sự luyến tiếc: "Bây giờ mới hả? Sau còn nhiều lúc cần dùng đến em lắm."
Đến sân bay, Thẩm Tân Vũ cùng Bùi Tinh Dã thủ tục lên máy bay, Bùi Tinh Dã giao cả chìa khóa xe và thẻ từ căn hộ cho Thẩm Tân Vũ. Mãi cho đến lúc cửa kiểm tra an ninh, hai mới ôm tạm biệt. Bùi Tinh Dã siết chặt vòng tay ôm lấy cô gái, giọng trầm khàn: "Từ giờ ngày nào chúng cũng gọi video đấy, gặp bất cứ chuyện gì cứ gọi điện cho bất cứ lúc nào, nếu tìm thì tìm Hà Gia Thịnh, Trì Thanh Dã, họ đều đang ở Mỹ, hoặc nếu nữa thì tìm , nhớ ?"
Chuyện năm xưa khi Mỹ, Thẩm Tân Vũ bỏ cái một, đến giờ vẫn khiến sợ hãi thôi.
Thẩm Tân Vũ ngoan ngoãn vùi mặt n.g.ự.c , hít hà mùi hương quen thuộc , lắng dặn dò lải nhải, một lúc mới lên tiếng: "Biết mà, cứ yên tâm , em chạy , 21 ngày nữa em sẽ tìm . Chúng sẽ nhanh chóng gặp thôi, đừng buồn."
Bùi Tinh Dã tức , búng nhẹ lên trán cô: "Chỉ em là đồ vô tâm vô phế thôi."
Thẩm Tân Vũ mỉm.
Hai lưu luyến dặn dò thêm vài câu, Bùi Tinh Dã đặt nụ hôn lên trán cô gái, cuối cùng cũng nới lỏng vòng tay: "Anh đây."
Nói xong, vẫy tay chào, bước lối kiểm tra an ninh.
Điều mà hề là, Thẩm Tân Vũ nán sân bay lâu. Cô chiếc máy bay của bay xẹt qua đỉnh đầu, vạch những dải mây dài tít tắp vòm trời, bay về một nơi xa thẳm, cho đến khi khuất khỏi tầm mắt, cô mới chịu cất bước rời .
Sao dời vật đổi, ngoảnh ngoảnh đến cuối tháng, các môn thi cuối kỳ của Thẩm Tân Vũ cũng tất, kỳ nghỉ hè của cô cuối cùng bắt đầu.
Lúc gọi video với Thẩm Tân Vũ, Bùi Tinh Dã bảo cô cứ về Thụy Kinh , vì Triệu Họa Nịnh cũng sẽ sang Mỹ, nhờ hai cùng cho chị em tiện bề chăm sóc. Thẩm Tân Vũ đồng ý, cũng tiện đường về thăm những chị em của cô.
Ngày hôm đó máy bay đáp xuống Thụy Kinh khi phố xá lên đèn. Thẩm Tân Vũ về nhà cất hành lý, mang theo quà cho Lăng Lị và thức ăn cho bé mèo Miumiu, thẳng đến chợ đêm.
Bọn Lăng Lị thuê một gian hàng ngay chợ đêm, vị trí cực , chễm chệ ngay góc ngã tư sầm uất. Thẩm Tân Vũ đến nơi thấy trong ngoài quán chật ních , chỗ lò nướng kê sát tường khói tỏa mịt mù, Ngạo bận bịu mồ hôi nhễ nhại, việc buôn bán đang vô cùng phát đạt.
Thẩm Tân Vũ bước gần chào Ngạo.
Anh Ngạo ngẩng lên, hiền lành, chỉ tay trong: "Tân Vũ đến đấy , Lị Lị ở trong kìa."
"Vâng ạ."
Thẩm Tân Vũ đáp lời, đẩy cửa kính bước , lạnh sảng khoái phả mặt nhưng chẳng thể át nổi sức nóng bốc lên ngùn ngụt từ những nồi lẩu, mùi thơm cay nồng của sốt mè lan tỏa khắp gian.
À đúng , bọn Lăng Lị bây giờ đổi tên quán, gọi là "Lẩu nhúng Lão Thụy Kinh", chuyên bán lẩu, thuê thêm đầu bếp và nhân viên phục vụ. Anh Ngạo vẫn phụ trách món nướng chủ đạo của , Lăng Lị thì lo thu tiền, quản lý cửa hàng, rảnh rỗi mở livestream bán thêm nguyên liệu và gia vị.
Lúc đây, Lăng Lị đang một bàn, tay cầm máy tính tính tiền cho khách, những ngón tay gõ phím thoăn thoắt, cuối cùng sảng khoái xóa lẻ, vị khách vô cùng vui vẻ, mặt mày rạng rỡ rời .
"Lị Lị." Thẩm Tân Vũ tiến tới, ngay phía , vỗ nhẹ lên vai cô bạn.
Lăng Lị ngoảnh , hai mắt lập tức sáng bừng lên: "Tiểu Vũ bảo bối của tao về ."
Vừa , cô nàng giang tay định dành cho cô bạn một cái ôm thật chặt. Thẩm Tân Vũ tiến gần, thấy cô bạn mồ hôi nhễ nhại, đành mỉm đẩy .
Lăng Lị kéo Thẩm Tân Vũ đến quầy thu ngân, Thẩm Tân Vũ đưa quà và thức ăn mèo cho cô bạn, hai trò chuyện một lúc.
Lăng Lị hỏi: "Ăn cơm ở đây luôn nhé?"
"Được thôi." Cửa tiệm mới của bạn cũ mở mà Thẩm Tân Vũ vẫn dịp đến ủng hộ, nhưng mà... "Còn chỗ ?"
Lăng Lị , chỉ chiếc bàn mà nhân viên dọn xong: "Thế chẳng là ngay đây ?"
Thẩm Tân Vũ lấy điện thoại : "Vậy tao khách sáo nhé, tao cũng hẹn tới đây ." Cuộc gọi của cô là gọi cho Lâm Tuệ Nghi.
Hai mươi phút , Lâm Tuệ Nghi đến nơi, Thẩm Tân Vũ chỗ và gọi xong thức ăn. Vừa gặp , Lâm Tuệ Nghi đ.ấ.m thụi vài cái lên vai Thẩm Tân Vũ, trách móc cô hứa sẽ thi Đại học Thụy Kinh cùng , kết quả chạy tuốt Đại học Nam Cát.
Thẩm Tân Vũ mỉm kéo bạn xuống: "Như thế chẳng cũng , mày đến Nam Cát du lịch sẽ lo hướng dẫn viên."
Lâm Tuệ Nghi hừ một tiếng, phịch xuống.
Đồ dùng ăn lẩu ở quán Lăng Lị là loại nồi đồng truyền thống, nước lẩu mang đậm hương vị đặc trưng của Lão Thụy Kinh, nước chấm tự phục vụ, gọn gàng sạch sẽ, các món ăn cũng tươi ngon, lượng thức ăn đầy đặn, thảo nào mà buôn bán đắt khách đến .
Thẩm Tân Vũ và Lâm Tuệ Nghi ăn lẩu rôm rả trò chuyện, Lăng Lị tự tay phục vụ cho hai , cứ rảnh tay là đảo qua dăm ba câu.
Lâm Tuệ Nghi thành thật bộc bạch, ngày hồi cấp ba cũng coi thường Lăng Lị, cho rằng Lăng Lị đàng hoàng lo sự nghiệp, nhưng bây giờ thấy Lăng Lị mở tiệm bà chủ, tính tình phóng khoáng hào sảng, ngày ngày hốt bạc vạn, thấy cực kỳ ngưỡng mộ.
Trái , bản cô nàng học chuyên ngành Văn học và Biên tập, thì vẻ như học hành đến nơi đến chốn, học thêm mấy năm nữa sẽ trong tay một tấm bằng đẽ, nhưng thời buổi báo in lụi tàn, giới văn học mạng cũng đang chững , chẳng đến lúc trường kiếm việc .
Lăng Lị bưng một đĩa chả tôm trượt tới, hất thẳng nồi lẩu của hai cô nàng, đầu lườm Lâm Tuệ Nghi một cái sắc lẹm: "Thế nếu bảo mày nghỉ học, cùng tao mở quán bày sạp, mày chịu ?"
Lâm Tuệ Nghi: "..." Á khẩu trả lời .
Thẩm Tân Vũ dùng muôi lỗ vớt một muôi chả tôm đưa bát Lâm Tuệ Nghi, cô nàng vẫn chẳng đổi chút nào, lúc nào cũng lo bò trắng răng.
" ." Lâm Tuệ Nghi cảm thán, sống mũi đeo một cặp kính cận, trông còn dáng vẻ tri thức hơn cả hồi cấp ba. Cô nàng thủ thỉ với Thẩm Tân Vũ: "Trước cứ bám riết lấy mày, tư tưởng mày dắt mũi chạy theo, con cũng lạc quan tích cực hơn chút xíu. Bây giờ ai dắt mũi nữa, tao cảm thấy rụt cổ mai rùa, biến thành chính của lúc ."
Thẩm Tân Vũ mấy để tâm, chồm nửa lên phía , hạ giọng hỏi dò: "Mày khai thật , đang hẹn hò ? Lần xem vòng bạn bè WeChat của mày, hình như tình huống đấy nhé."
Tai Lâm Tuệ Nghi đỏ bừng, ấp úng khuấy khuấy nước sốt mè: "Vẫn xác định , đợi khi nào chắc chắn tao sẽ cho mày ." Đầu cô nàng nảy , hỏi ngược , "Đừng chuyện của tao nữa, Giang Tri Dục chẳng cũng chạy theo mày nộp đơn Nam Đại ? Hai tiến triển thế nào ?"
"Cái đồ dở ." Thẩm Tân Vũ lắc đầu nguầy nguậy, thậm chí chẳng buồn nhắc đến cái tên đó. Cô cũng ngờ cuối cùng và Giang Tri Dục đến nông nỗi , ngày cô còn ngây thơ nghĩ rằng bạn trai bạn gái thì chí ít vẫn là bạn học, vẫn bạn bè bình thường , thế nhưng hiện tại, đến chuyện cô cũng lười, giáp mặt cũng chẳng thèm chào một tiếng.
"Cơ mà, tao bạn trai ." Thẩm Tân Vũ chống cằm, đuôi mày nhảy nhót.
"Wow, mau kể xem nào, ở , bạn cùng trường ?"
"Tao mà thì mày cũng mặt đấy, Thụy Kinh luôn."
Lâm Tuệ Nghi chợt bừng tỉnh: "Anh trai mày đúng ."
Thẩm Tân Vũ vỗ tay cái bốp: "Thấy , dễ đoán lắm mà, đoán một cái trúng ngay phóc, tao cũng chẳng gì ho để kể nữa."
Lâm Tuệ Nghi bật : "Đương nhiên , nếu là trai mày thì chuyện Giang Tri Dục hết cửa cũng là lẽ thường tình."
"Gì thế gì thế? Tao bỏ lỡ chuyện gì thế? Cho tao dóng tai hóng với." Lăng Lị bưng đĩa mực nướng , đặt m.ô.n.g thụp xuống cạnh Thẩm Tân Vũ, vẻ mặt hóng hớt lộ rõ.
"Hahaha, đồ bà tám, mày bận việc của mày ."
"Không , mau cho tao , tao cho phép bản bỏ sót bất kỳ cái drama nào."
"Ha ha ha ha."
Nồi lẩu đồng sôi sùng sục sủi bọt, các loại nguyên liệu cuộn trào trong nước dùng đậm đà. Đám con gái trẻ tuổi đùa ríu rít, buổi tụ tập như thế cũng giống như nồi lẩu mặt, thoạt bình dị thuộc, mà ấm bụng ấm lòng, dư vị vấn vương kéo dài.
Ăn xong, Thẩm Tân Vũ về nhà, thứ trong nhà vẫn chẳng gì đổi.
Có định kỳ dọn dẹp, sàn nhà sạch bóng như gương, đồ nội thất một hạt bụi, đến cả mấy chậu cây xanh cô để ngoài ban công cũng tưới tắm tươi um tùm, hoa nhài nở rộ những bông hoa trắng muốt, hương thơm thanh tao nhã nhặn thoang thoảng. Thẩm Tân Vũ lòng vui mừng hớn hở, xổm xuống ngửi tới ngửi lui.
Bước phòng , giường chiếu xếp gọn gàng ngăn nắp, chăn màn mang theo độ phồng xốp của ánh nắng mặt trời gắt gao phơi phóng, ngỡ như cô từng rời .
Chỉ là trong nhà ngột ngạt, cô bật điều hòa, cánh quạt gió, chỉnh mức gió lên mức lớn nhất.
Tình cờ , từ gầm sô pha bất ngờ thổi bay một tờ giấy nhớ. Một tờ giấy màu xanh lam nhạt, dính lấm tấm một chút bụi.
Thẩm Tân Vũ cúi xuống nhặt lên, đập mắt là nét chữ vô cùng quen thuộc, chính là nét chữ của Bùi Tinh Dã.
Trên đó :
Tân Vũ, tối hôm qua uống nhiều rượu quá, nhiều chuyện mơ hồ, nhớ rõ nữa.
Nếu như tổn thương em, hoặc lỡ những lời nên , em đừng để bụng nhé.
Là do hồ đồ nhất thời, sẽ uống nhiều rượu như thế nữa .
Thêm nữa, công ty ZIZO đang gặp chút rắc rối, hôm nay bay chuyến đầu sang New York, em ở nhà một chăm sóc bản thật , những chuyện còn sẽ giao cho lo liệu, gì chuyện WeChat .
Chăm sóc bản nhé.
Ngày tháng ghi tên, chính là ngày thứ hai khi cô bày tỏ tình cảm với năm ngoái.
Thẩm Tân Vũ siết chặt tờ giấy nhớ, đầu ngón tay truyền đến một xúc cảm vi diệu, một thứ cảm giác kỳ lạ ùa lên trong lòng. Sau một năm ròng rã, cô trở về mái nhà , thông điệp mà cô đ.á.n.h rơi năm ngoái, cũng đột nhiên trở về trong tay cô, như thể tất cả thứ đều điểm xuất phát ban đầu.
Và tiếp theo đây, quả thực cô chuẩn Mỹ, đoàn tụ với Bùi Tinh Dã. Đi một vòng quanh co trắc trở, hóa la bàn mệnh sớm định sẵn phương hướng cho bọn họ .