Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 9: Chín Ngôi Sao
Cập nhật lúc: 2026-06-21 04:36:26
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc nãy khi ở cổng chung cư, Thẩm Tân Vũ chợt nghĩ, ốm viện mà cả nhà chẳng lấy một ai thèm ngó ngàng tới, thì cô cứ ngóng trông trở về cái nơi đó cái gì cơ chứ?
Chẳng chỉ tổ rước bực , chịu đựng những lời mỉa mai, cay nghiệt của họ ?
Thế nên cô ngoắt 180 độ, băng qua đường, định bụng sẽ thuê phòng khách sạn ngủ một giấc cho đời. Tiền lì xì sinh nhật còn nguyên tiêu đồng nào, nhân cơ hội xài sang một bữa cũng chẳng .
tính bằng trời tính, cô ngờ Bùi Tinh Dã tóm gọn.
Cũng may là quở trách gì cô, chỉ lặng lẽ đưa cô về nhà . Anh xoa đầu cô, rót cho cô một cốc nước ấm, canh cô uống thuốc, kiểm tra bài tập của cô. Dù xem xong bài tập cau mày vò đầu bứt tai vì đau đầu, nhưng chung quy vẫn nặng lời nửa câu.
Cuối cùng, lấy cho cô một bộ đồ dùng cá nhân và khăn tắm mới, giục cô tắm rửa ngủ.
Trước khi chúc ngủ ngon, hỏi cô sáng mai trường tiết tự học lúc mấy giờ.
Thẩm Tân Vũ thành thật trả lời.
Bùi Tinh Dã gật đầu, rủ mắt cô, ân cần dặn dò: "Ngủ sớm em, dưỡng sức cho khỏe, đừng nghĩ ngợi linh tinh nữa. Sáng mai sẽ đưa em học."
Thẩm Tân Vũ ngoan ngoãn đáp "Vâng".
Sáng hôm , bệnh cảm của cô đỡ hẳn. Ăn xong bát mì gà hầm do chính tay Bùi Tinh Dã nấu, cô đeo balo, ngoan ngoãn lên xe để đưa đến trường.
Bình minh ló rạng, những tia nắng vàng nhạt đầu ngày xuyên qua cửa kính chiếu trong xe. Thẩm Tân Vũ chụm hai bàn tay như đang hứng lấy ánh nắng, cất giọng trong trẻo vẫn còn nghèn nghẹt vì nghẹt mũi, rạng rỡ: "Anh Tinh Dã, em tặng vốc nắng ban mai nhé."
Hai tay cô chụm khít , cẩn thận nâng niu như đang ôm trọn một vốc nước. Chiếc xe lăn bánh rung lắc nhè nhẹ, cô lóng ngóng đưa hai tay mặt đàn ông, vươn dài cánh tay dâng tặng "ánh nắng" cho .
Bùi Tinh Dã nheo mắt, bộ dạng ngây thơ đáng yêu của cô bé, hàng mày giãn , khóe môi khẽ cong lên: "Có ngụ ý sâu xa gì đấy?"
Thẩm Tân Vũ vẫn giữ nguyên tư thế ôm trọn bàn tay: "Không gì ạ, em chỉ cảm thấy hai ngày qua ở cạnh vô cùng quý giá, hệt như vốc nắng ban mai ."
Ánh mắt Bùi Tinh Dã sững . Anh sang liếc cô một cái: "Sáng nay cho em ăn đồ ngọt, miệng lưỡi ngọt xớt thế ?"
Thẩm Tân Vũ ho khan một tiếng, hì hì: "Cái si-rô ho đó ngọt lịm mà, em uống xong đấy thôi."
Bùi Tinh Dã bật thành tiếng. Anh vươn một tay , điệu bộ giả vờ múc từ trong lòng bàn tay cô một nhúm gì đó, nhét tọt túi áo : "Xong , cất kỹ nhé."
Lúc Thẩm Tân Vũ mới vỗ tay đen đét, tươi rói ngay ngắn ghế.
Đến cổng trường, Thẩm Tân Vũ đeo balo nhảy xuống xe. Vừa đầu , cô thấy đàn ông cũng bước xuống theo.
Bùi Tinh Dã vòng qua đầu xe, bước đến mặt cô, đưa cho cô một chiếc khẩu trang. Anh để cô tự đeo mà trực tiếp dùng hai tay móc quai hai bên tai cô, nắn phần nẹp mũi cho khít, tiện tay kéo khóa áo khoác của cô lên tận cổ, hệt như đang kiểm tra tác phong học sinh .
Anh cao lớn, cúi xuống mới chuyện ngang tầm với cô : "Mấy loại t.h.u.ố.c đó mỗi bữa uống đúng liều lượng, ? Cố gắng học hành cho , đừng chạy lung tung. Có chuyện gì thì gọi điện thoại cho ngay."
Giọng điệu ôn hòa, dễ nhưng toát lên vẻ nghiêm túc, cẩn trọng.
Thẩm Tân Vũ gật đầu lia lịa "Vâng, ". Trong lòng cô tự , những hành động nông nổi tối qua của chắc chắn lo lắng.
Mặt trời màu vàng cam vẫn đang chầm chậm nhô lên. Cô thấy sống mũi cao thẳng tắp của đang đậu một vệt nắng ban mai, nhuộm sáng những đường nét góc cạnh khuôn mặt, trai đến mức thể tả bằng lời.
Cô giơ tay thề thốt đảm bảo sẽ lời , ngoan ngoãn uống thuốc, chăm chỉ học hành.
Dưới ánh mắt dõi theo của , cô bước qua cổng trường. Trong đầu bỗng lóe lên một câu thơ cô từng mạng: Bình minh là ngóng trông, hoàng hôn là nhung nhớ. Trong lòng luôn một sự kỳ vọng, giống như chia ly, tựa như ngày trùng phùng. Cô nhất định đổi, biến trở nên hơn, để thể kiêu hãnh bước gần .
Thẩm Tân Vũ là . Vừa lớp, cô lập tức vùi đầu sách vở, trong giờ học trở nên tập trung đến kỳ lạ. Lăng Lị lén ném thư tay qua, cô cũng chẳng buồn đếm xỉa.
Tiết sinh học của cô Ngô Xuân Dư. Vừa bước lớp, cô Ngô kinh ngạc khi thấy Thẩm Tân Vũ. Cô bước đến chỗ cô bé, áp tay lên trán kiểm tra nhiệt độ quan sát sắc mặt.
Thân nhiệt bình thường, khuôn mặt trắng trẻo hồng hào trở . Ngoại trừ việc vẫn còn sổ mũi và ho khan đôi chút, các triệu chứng cảm cúm giảm rõ rệt.
Trong những học sinh nhiễm cúm của lớp, tình trạng của cô bé ngày hôm qua là nghiêm trọng nhất. Vậy mà chỉ mới trôi qua một ngày, cô bé cũng là bình phục nhanh nhất.
Cô Ngô vô cùng nhẹ nhõm. Cô hỏi han thêm về tình hình hôm qua ở bệnh viện. Thẩm Tân Vũ vì giữ thể diện nên đành dối rằng nhà đến với cô.
Cô Ngô gật đầu yên tâm, bước lên bục giảng tiếp tục bài học.
Nhìn theo bóng lưng cô giáo, Thẩm Tân Vũ lí nhí trong miệng: "Em cảm ơn cô ạ."
Cô Ngô thấy nhưng để tâm lắm, bước chân hề dừng .
Mặc dù thái độ học tập của Thẩm Tân Vũ đổi chóng mặt, nhưng để đối phó với kỳ thi cuối kỳ thì e là kịp nữa .
Bởi vì chỉ hai ngày nữa là kỳ thi sẽ chính thức bắt đầu.
Trước khi phòng thi, Thẩm Tân Vũ ngoài hành lang, ngửa mặt lên trời than vãn: " là sinh phùng thời mà!"
Lâm Tuệ Nghi tới từ phía , khoác vai cô bạn hỏi: "Đang gì thế?"
Trong đầu Thẩm Tân Vũ chợt lóe lên một ý. Cô hỏi bạn: "Kỳ nghỉ đông định ôn bài ? Nếu thì cho tớ mượn sách giáo khoa của nhé, tớ quyết tâm quật khởi ."
Thành tích của Lâm Tuệ Nghi hơn cô, trong sách giáo khoa ghi chú chi chít những kiến thức quan trọng. Đâu như sách của cô, học hết một học kỳ mà vẫn mới tinh tươm.
Ban đầu Thẩm Tân Vũ chỉ định sang Trạc Loan chơi cho thỏa thích suốt kỳ nghỉ đông. giờ cô nghĩ, nhất là mang luôn cả sách giáo khoa theo. Cô nỗ lực cả kỳ nghỉ để bù đắp lỗ hổng kiến thức của học kỳ qua.
Dù thế nào chăng nữa, cũng thể để Tinh Dã mỗi kiểm tra bài tập của cau mày, day trán vì đau đầu nữa.
Lâm Tuệ Nghi ngạc nhiên sự chăm chỉ đột xuất của cô bạn, nhưng cũng gật đầu đồng ý tắp lự.
Khi kết thúc môn thi cuối cùng, Lâm Tuệ Nghi gom gọn tất cả sách vở , ôm trọn một xấp giao cho cô.
Thẩm Tân Vũ đón lấy, tươi "Cảm ơn".
Thi xong cũng đồng nghĩa với kỳ nghỉ đông chính thức bắt đầu. Mọi sắp sửa chia tay , sang học kỳ sắp xếp lớp mới, chia phòng ký túc xá. Những xích mích, ân oán thường ngày dù dù cũng sẽ lui dĩ vãng, chuẩn cho một sự khởi đầu mới mẻ.
Trước khi về nhà, Lâm Tuệ Nghi rủ Thẩm Tân Vũ cùng ăn.
Thẩm Tân Vũ đùa: "Bữa cơm chia tay ?"
Lâm Tuệ Nghi đẩy cô bước : " , đúng ! Tớ sắp chia tay , ăn thì bảo?"
Thẩm Tân Vũ đáp trả: "Ăn chứ! Chia tay thì chia tay, ai sợ ai nào?"
Hai cô gái tạt một quán bún miến, gọi hai bát miến tiết vịt.
Lâm Tuệ Nghi hì hục vớt hết tiết, lòng, gan vịt trong bát thả sang bát Thẩm Tân Vũ. Thẩm Tân Vũ thắc mắc: "Cậu chẳng ăn cái gì thì gọi miến tiết vịt chi?"
Lâm Tuệ Nghi hì hì: "Chỉ là nhường phần của tớ cho , để ăn nhiều hơn thôi."
Thẩm Tân Vũ cô gắp: "Tớ cảm ơn ghê cơ."
Mãi về cô mới lý do tại hôm nay cô bạn nhỏ đối xử với đến thế.
Ăn xong miến tiết vịt, đường bộ về trường, hai tay trong tay. Lâm Tuệ Nghi cúi đầu, giọng gượng gạo: "Tớ xưng tội với ."
Thẩm Tân Vũ phá lên: "Tớ linh mục ."
khi thấy hốc mắt cô bạn đỏ hoe, cô mới nhận đây là lời đùa. Cô kéo nhẹ tay bạn, quan tâm hỏi: "Sao thế?"
Lúc Lâm Tuệ Nghi mới bộc bạch hết nỗi lòng.
Vẫn là câu chuyện chia bè kết phái trong phòng ký túc. Lâm Tuệ Nghi kẹt ở giữa, sự ung dung tự tại như Thẩm Tân Vũ, chẳng hòa một phe nào. Kết quả là tự biến bản thành một cây cỏ ngả nghiêng chiều gió.
Điều khiến cô buồn bã nhất là mỗi khi mấy cô nàng tụ tập để Thẩm Tân Vũ, dù tỏng đó là chuyện bịa đặt vô căn cứ, nhưng họ cứ ép cô tham gia, bắt cô hùa theo cùng.
Để tự bảo vệ , Lâm Tuệ Nghi đành bấm bụng hùa theo vài câu, nhưng xong thì thấy ân hận vô cùng. Làm kẻ ác thì đành, mà thì đủ dũng khí. Bị kẹp ở giữa, bên nào bên nào, cảm giác thực sự tồi tệ.
Nghe xong câu chuyện, Thẩm Tân Vũ chỉ nhạt một tiếng, vỗ vỗ lên cánh tay cô bạn an ủi: "Tớ còn tưởng chuyện gì tày đình. Bọn họ thích thì cứ để bọn họ , tớ cũng mất miếng thịt nào ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-9-chin-ngoi-sao.html.]
Từ năm lớp 3 cô bắt đầu sống nội trú. Đã ở nội trú thì tránh khỏi mấy chuyện ma cũ bắt nạt ma mới . Hồi nhỏ cô cũng thường xuyên ăn hiếp, ngày nào cũng ôm mặt lóc. thì giải quyết gì cơ chứ?
Đến tận bây giờ cô lập, cô vẫn chẳng . ít nhất cô cũng học cách thản nhiên đối diện.
Cô nhớ từng trong một quyển sách câu: Người thể vì chiếc gương bẩn mà nghĩ rằng mặt dính nhọ . Đám bắt nạt cô vì cô sai điều gì, mà căn bản bản chất của chúng chẳng gì .
Nói cách khác, đó là vấn đề của cô, mà là vấn đề của bọn họ.
Trong khi bản đủ mạnh mẽ, năng lực phản kháng, cô chỉ thể chọn cách giảm thiểu tiếp xúc với bọn họ để tránh tự rước bực .
Nghe xong lời hối của Lâm Tuệ Nghi, Thẩm Tân Vũ hắng giọng bộ điệu của một linh mục. Cô nâng cằm lên, nét mặt trang nghiêm tĩnh tại: "Ta chấp nhận lời xưng tội của con, Chúa sẽ ban sức mạnh cho con. mà chuyện tương tự, nhất đừng xưng tội với tớ gì."
Có những chuyện thà còn vui vẻ hơn là rõ mười mươi. Nếu chọn, cô thà chọn cách gì còn hơn.
Hơn nữa, qua lời kể của Lâm Tuệ Nghi, cô cũng ngầm hiểu lý do tại cô bạn . Chẳng qua là thấy cô thiết với Lăng Lị nên sinh lòng ghen tị mà thôi.
"Thành tích của Lăng Lị kém lắm, bớt chơi với cô , cô kéo hư hỏng theo đấy." Lâm Tuệ Nghi nhỏ giọng khuyên can.
Thẩm Tân Vũ thấy chẳng hề hấn gì: "Thế thành tích của tớ cũng bết bát, chơi với tớ, sợ tớ kéo hư hỏng theo ?"
"Cậu khác với cô ."
"Lăng Lị chỉ là học giỏi thôi, chứ tính tình lắm." Thẩm Tân Vũ phản bác, nhưng thấy thành kiến của Lâm Tuệ Nghi vẻ khá sâu nặng nên lời lên đến miệng nuốt ngược trở : "Thôi bỏ , tụi về nhà sớm thôi."
dù thế nào nữa, lúc bước khỏi cổng trường, kỳ nghỉ đông cũng rực rỡ bắt đầu.
Thẩm Tân Vũ ở nhà một ngày để thu dọn hành lý, đem đống cẩm nang du lịch và những lưu ý khi máy bay ôn một lượt, háo hức ngóng trông chờ ngày mai đến.
Buổi tối khi ngủ, cô cứ đắn đo mãi xem nên nhắn tin báo cho Bùi Tinh Dã một tiếng . Người đó đối xử với cô đến , giờ cô sắp sửa xa, chào hỏi một tiếng thì vẻ quá đáng.
Lấy điện thoại , mở khóa màn hình, đăng nhập WeChat, Thẩm Tân Vũ mở giao diện trò chuyện của hai lên.
Thật tình cờ , đúng lúc đó điện thoại rung lên một tiếng "Vù". Trên màn hình hiện một tin nhắn mới: [Thẩm Tân Vũ]
Thẩm Tân Vũ mở to hai mắt, chằm chằm dòng thời gian phía tin nhắn. Phải mất một lúc lâu cô mới dám khẳng định cái sự kỳ diệu là thật.
Cô lập tức nhắn : [Anh Tinh Dã]
Bùi Tinh Dã: [Ngày mai em Trạc Loan ?]
Thẩm Tân Vũ: [Dạ , thế? Em định nhắn báo cho xong.]
Bùi Tinh Dã: [Anh trai em đấy. Cậu yên tâm nên nhờ đưa em qua đó.]
Thẩm Tân Vũ buột miệng "A" một tiếng, lật đật bật dậy, hai tay bám chặt điện thoại gõ chữ: [Thế thì phiền quá ạ.]
Bùi Tinh Dã: [Dù hai ngày nữa cũng công tác ở Thụy Giang. Thế , ngày mai với em cùng bay qua Trạc Loan, xong từ Trạc Loan sang Thụy Giang luôn.]
Trạc Loan và Thụy Giang sát vách , là hai thành phố lân cận.
Thẩm Tân Vũ gửi một icon ròng vì cảm động "hu hu", gõ chữ: [Anh Tinh Dã tuyệt vời quá mất.]
Bùi Tinh Dã lờ tịt trò nịnh nọt của cô bé: [Hành lý thu dọn xong xuôi hết ?]
Thẩm Tân Vũ: [Em soạn xong từ lâu ạ.]
Bùi Tinh Dã vẫn yên tâm, liền gửi luôn một bản danh sách kê khai chi tiết: [Căn cước công dân, thẻ học sinh, điện thoại, sạc pin, và cả bài tập nữa!!!!!!!!!]
Nhìn một dải dấu chấm than ở dòng cuối cùng, Thẩm Tân Vũ như quỳ rạp xuống đất, vội vàng đáp: [Em mang , mang đủ hết ạ, bài tập em cũng vác theo cả , mang luôn cả sách giáo khoa nữa cơ.]
Bùi Tinh Dã khẽ nhếch mép. Cảm thấy dường như cô bé khí thế của cho hoảng sợ, dịu giọng xuống, chốt thời gian khởi hành, dặn dò ngày mai sẽ qua đón cô. Sau khi sắp xếp đấy, mới yên tâm đặt điện thoại xuống.
Ngày hôm , Thẩm Tân Vũ dậy từ lúc tinh mơ. Mừng đến mức cả đêm ngủ .
Cô lôi hành lý kiểm tra nữa, đối chiếu với bản danh sách của Bùi Tinh Dã, soát danh sách của Thẩm Bạc Kiều và những món đồ mà trai dặn dò mang qua. Sau khi xác nhận thiếu sót gì, Thẩm Tân Vũ gọi dì Cầm lên, phụ cô bê hai chiếc vali xuống tầng một.
Sau đó cô thong thả ăn sáng, luyện đề, sách, tích cực và chăm chỉ hết nấc.
Cô gắng gượng duy trì sự cần mẫn đó trọn vẹn một buổi sáng. Đến trưa, ăn xong bữa cơm là cô thể nhồi nhét thêm chữ nào đầu nữa. Cứ chốc chốc ngó đồng hồ, chốc chốc ngó đồng hồ, thời gian trôi qua mỗi giây mỗi phút dài đằng đẵng như cả thế kỷ.
Hai giờ chiều, cô bò lên ban công tầng bốn, tựa lan can ngoái cổ ngóng chờ.
Ban công tầng bốn thẳng mặt đường lớn, phương tiện qua đều thu tầm mắt một cách rõ nét.
Kể từ năm 7 tuổi, khi ruột ném đến nhà họ Thẩm , chín năm ròng rã trôi qua, từng một nào cất công đến đón cô cả.
Mặc dù chuyến chỉ là một kỳ nghỉ dưỡng ngắn ngày, mười mấy ngày về cái chốn , nhưng từ sâu thẳm trong lòng cô, niềm vui sướng vẫn cứ tuôn trào như suối nguồn cản nổi.
Cứ như thể những niềm vui vắng bóng suốt 16 năm qua đều gom góp để bù đắp cho cô ngày hôm nay .
Thẩm Tân Vũ gục mặt lan can. Ngóng chờ suốt năm mươi phút đồng hồ, cuối cùng trong tầm cũng xuất hiện chiếc xe Mercedes mang biển 0107 mà cô vẫn hằng mong đợi.
Xe đến sớm hơn thời gian hẹn mười phút.
Thẩm Tân Vũ ba chân bốn cẳng lao xuống lầu, chạy tọt ngoài cửa. Vừa lúc đó, Bùi Tinh Dã cũng đỗ xe xong và bước xuống.
"Anh Tinh Dã!"
Giọng gọi lảnh lót như tiếng chim khách kêu vang. Bùi Tinh Dã khẽ cau mày, ngước mắt sang, khóe môi bất giác cong lên, để lộ một nụ mỉm.
Hôm nay diện một chiếc áo phao dáng mỏng màu xám bạc, đường cắt may gọn gàng sắc sảo. Anh kéo khóa, để lộ chiếc áo len sáng màu mặc bên trong. Sống mũi đeo một cặp kính râm đen, khí chất toát lên vẻ cao quý tao nhã, pha chút ngông cuồng phóng túng.
Thẩm Tân Vũ chạy băng qua khu vườn nhỏ, lao thẳng về phía . Cô cảm giác nhào lòng , nhưng thấy thì đường đột quá. Khi chỉ còn cách hai bước chân, cô phanh gấp . do quán tính, vẫn lao thẳng về phía , cộc đầu luôn n.g.ự.c đàn ông.
Bùi Tinh Dã vươn tay đỡ lấy cô, nghiêng đầu mỉm : "Vui thế cơ ?"
"Vui lắm ạ!" Thẩm Tân Vũ vững hai chân, hai tay đập đập hai bên sườn tựa như đôi cánh chim, đôi mắt híp thành hình trăng khuyết.
Cô đầu , gọi lớn với nhà cho dì Cầm thấy: "Dì mang vali cho cháu với, cháu đây."
Vành tai Bùi Tinh Dã khẽ giật giật. Giọng của cô bé trong trẻo vang vọng như chuỗi chuông gió, lanh lảnh thổi qua, rực rỡ cả một gian xung quanh.
Nhìn thì thấy cô bé bỗng "Ồ" lên một tiếng. Chắc nhớ cái balo vẫn còn vứt lăn lóc trong phòng, cô lật đật "bịch bịch bịch" chạy biến nhà lấy balo giày.
Lúc thì cái khí hưng phấn lúc nãy cũng hao hụt ít nhiều.
Bùi Tinh Dã nhấc hai chiếc vali bỏ cốp xe. Dì Cầm cạnh chằm chằm. Bà là bạn học của Thẩm Bạc Kiều, nhưng ngờ trai đến thế. Hơn nữa, mở miệng thấy giọng thiện, điềm đạm, phong thái việc cũng chừng mực.
Vốn dĩ dì Cầm còn lo lắng cho Thẩm Tân Vũ, nhưng chỉ cần quan sát vài phút là âu lo trong lòng bà tiêu tan hết sạch. Bà đinh ninh rằng, với cùng , chuyến của Thẩm Tân Vũ chắc chắn sẽ thuận buồm xuôi gió, vui vẻ ngập tràn.
Bùi Tinh Dã đỡ lấy chiếc balo từ tay Thẩm Tân Vũ, ném luôn cốp hỏi cô: "Bố em nhà ? Anh chào hỏi cô chú một tiếng."
"Dạ cần ạ." Thẩm Tân Vũ vung vẩy tay, chủ kiến: "Bố em nhà, còn bà kế thì chẳng cần để tâm đến bà ."
Bùi Tinh Dã nhướng mày, nhưng cũng gặng ép thêm. Anh sang lời tạm biệt với dì Cầm vài câu, dặn bà chuyển lời cho bố Thẩm Tân Vũ đón cô bé . Dì Cầm gật đầu lia lịa , chúc hai một chuyến thượng lộ bình an.
Cách một con phố, Giang Tri Dục đút hai tay túi quần, đang đó lười biếng chằm chằm về hướng . Khi thấy Thẩm Tân Vũ lao nhà vác balo chạy , cuối cùng cũng nhịn , lê đôi dép lê lẹt xẹt tới.
Đến cạnh ô tô, liếc Bùi Tinh Dã một cái, lườm Thẩm Tân Vũ, hằn học hỏi: "Đi đấy?"
Thẩm Tân Vũ lơ , ánh mắt chỉ dán chặt lên Bùi Tinh Dã, đang từ tốn đóng nắp cốp .
Đến khi chuẩn lên xe, lúc ngang qua Giang Tri Dục, thấy ý định chắn đường , Thẩm Tân Vũ khẽ lách sang một bên, lách qua khe hở giữa và chiếc xe. Quay đầu thấy vẫn còn ì đó, cô lạnh nhạt quăng một câu chế giễu: "Liên quan quái gì đến ."
Bùi Tinh Dã mở cửa xe ở phía bên bước lên. Dưới cặp kính râm, việc đều thu trọn tầm mắt , đặc biệt là ánh mắt thù địch rõ mồn một của nhóc Giang Tri Dục .
thấy Thẩm Tân Vũ bình yên vô sự, khẽ nhếch khóe môi thành một nụ khẩy nhạt nhẽo, đó nổ máy, cho xe lao vút .