Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 91: Chín Mươi Mốt Ngôi Sao

Cập nhật lúc: 2026-08-19 16:22:07
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có lẽ do xế chiều nên lượng khách hành hương trong chùa vãn nhiều, chánh điện càng thêm phần thanh tịnh và trang nghiêm.

Bùi Tinh Dã dẫn Thẩm Tân Vũ chiêm bái một lượt các điện lớn, khi ngang qua điện Nguyệt Lão, bước chân Thẩm Tân Vũ bất giác chậm .

Cô nhớ dịp Tết năm ở miếu Thành Hoàng Thượng Hải, cô cũng từng chần chừ ngoài cửa điện Nguyệt Lão, cuối cùng lấy nổi dũng khí bước , tình cờ bắt gặp Lương Văn Kiều đang thành tâm quỳ lạy bên trong. Rồi cô nhớ đến một chuyện xa xưa hơn nữa, dịp sinh nhật năm tuổi hạn 24 tuổi của Bùi Tinh Dã, cô tự tay tết một sợi dây chuyền đỏ tặng .

Lúc , cô liền hỏi sợi dây tay .

Bùi Tinh Dã đáp đang cất ở nhà.

"Sao về thấy đeo nữa?"

"Sợ đeo lâu sẽ phai màu, nỡ đeo chứ ."

"Thật đùa đấy?" Thẩm Tân Vũ sang , ánh mắt lấp lánh ý , "Anh ơi, lúc đó tại em tết sợi dây đỏ cho ?"

Bùi Tinh Dã đang ngẩng đầu ngắm một con bồ câu xám đậu góc mái điện, đường nét góc nghiêng của hiện lên sắc nét và mượt mà phông nền trang nghiêm của ngôi cổ tự. Nghe , dời mắt trở khuôn mặt cô, khẽ dùng đầu ngón tay vén lọn tóc mai đang gió thổi tung của cô, mỉm hỏi: "Tại ? Không vì lúc đó là năm tuổi của , em tết để trừ tà cho ?"

"Đó chỉ là một lý do thôi." Thẩm Tân Vũ rạng rỡ ánh mặt trời. Nhớ lúc lòng từng chua xót bao nhiêu, giờ đây thấy ngọt ngào bấy nhiêu, "Một lý do khác là... Thật em tết hai sợi, một sợi, em một sợi."

Bùi Tinh Dã cố ý kéo dài giọng "À" lên một tiếng rõ dài, bày vẻ mặt bừng tỉnh ngộ: "Thì là thế, thảo nào hồi đó xem mắt mãi mà chẳng thành, hóa cô nhóc nào đó trói chặt thành một cặp từ lâu ."

"Sao hả?" Thẩm Tân Vũ túm chặt lấy vạt áo măng tô của , "Anh cam tâm ? Đến giờ vẫn còn tơ tưởng chuyện xem mắt đúng ?"

Bùi Tinh Dã cúi đầu, nụ mang theo chút ngông nghênh nhưng cũng vô cùng dịu dàng: "Đương nhiên là , bảo bối là đủ."

Thẩm Tân Vũ hứ một tiếng rõ kiêu, ưỡn n.g.ự.c hất cằm, huých vai đẩy đàn ông dạt sang một bên thẳng một mạch điện Nguyệt Lão. Bùi Tinh Dã khẽ , xách đồ đủng đỉnh bước theo .

Vào đến điện, Thẩm Tân Vũ kéo đàn ông quỳ xuống tượng Nguyệt Lão. Cô chắp tay ngực, nhắm mắt , vẻ mặt thành tâm từng thấy, miệng lầm rầm khấn nguyện: "Nguyệt Lão cao minh chứng, tín nữ Thẩm Tân Vũ cầu xin cùng Bùi Tinh Dã vĩnh kết đồng tâm, bách niên giai lão, trọn đời chia lìa."

Bùi Tinh Dã sang góc nghiêng đầy nghiêm túc của cô, trong lòng khẽ bật , cảm thấy bộ dạng của cô đáng yêu vô cùng. Anh rũ mi mắt, nhích gần, mổ chụt một cái thật kêu lên khóe môi cô.

Thẩm Tân Vũ giật thót mở choàng mắt, phản ứng đầu tiên là hoảng hốt lên bức tượng Nguyệt Lão ở phía , cực kỳ lo sợ thần linh quở trách. Ngay đó cô lườm gã đàn ông to gan lớn mật bên cạnh: "Anh, đừng bậy."

Bùi Tinh Dã chỉ trầm, vẻ ngông cuồng tràn ngập trong đáy mắt, điềm nhiên đáp: "Em thì hiểu cái gì. Anh chính là Nguyệt Lão tận mắt chứng kiến, coi như chứng, cho ông lão hai đứa nhất định sẽ ở bên , điều ước của em chắc chắn sẽ thành hiện thực."

Thẩm Tân Vũ xong cũng thấy vài phần lý, lúc mới thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ thì ở cái chùa , đàn ông bên cạnh cô vốn nhẵn mặt với các vị bồ tát , nếu Nguyệt Lão trách phạt thì cứ trách phạt một .

Tuy nhiên, cuối cùng cô vẫn thỉnh hai sợi chỉ đỏ và hai chiếc khóa vàng. Ngồi bậc thềm đá ngoài điện, mười ngón tay cô thoăn thoắt tết hai sợi dây thành hai chiếc vòng tay đỏ đơn giản nhưng chắc chắn. Một sợi cô tự đeo tay , sợi còn cô đích đeo cổ tay Bùi Tinh Dã.

Tiếp đó, cô đem hai ổ khóa vàng nhờ khắc tên và ngày sinh của cả hai, cùng khóa chặt gốc cây hòe ngàn năm tuổi. Quay , cô ném chìa khóa xuống hồ cầu nguyện, khóa chặt hai với mãi mãi.

Đến lúc Thẩm Tân Vũ mới hài lòng. Cô vỗ vỗ tay như thành xong một việc trọng đại, thở phào một thật dài kéo tay đàn ông xuống núi.

Bùi Tinh Dã cũng ngoan ngoãn theo .

Xuống đến bãi đỗ xe, hai lên xe, Bùi Tinh Dã cầm lái đưa cô về trung tâm thành phố. Trong xe yên tĩnh, cả hai đều thấm mệt, nhưng đổi là một sự sảng khoái như thể tâm hồn gột rửa thanh lọc.

Thẩm Tân Vũ cơ hội nhất định sẽ đây. hễ nghĩ đến ngày mai về Nam Cát, sự luyến tiếc trong lòng cô lập tức lan từ chùa Huyền Không về tận Thụy Kinh. Kỳ nghỉ đông của cô vẫn kết thúc, cô theo chỉ vì kỳ nghỉ của Bùi Tinh Dã hết và chuẩn với công việc.

Bùi Tinh Dã một tay vững vô lăng, tay vòng qua bệ tì tay trung tâm, đầy cảm kích nắm chặt lấy tay cô. Cử chỉ nhỏ nhoi lập tức sưởi ấm chút tủi trong lòng Thẩm Tân Vũ.

Bỗng nhớ một chuyện, cô hỏi: "Anh ơi, bảo cho em xem ảnh, cái ảnh mặc đồ múa ballet , khi nào mới cho em xem?"

Bùi Tinh Dã khẽ : "Ảnh cất ở nhà bố ."

"Thế là em xem ?"

"Giờ chúng qua đó luôn, tiện thể đem trả xe."

"Tuyệt quá!"

Thẩm Tân Vũ xoa xoa hai tay , trong đầu bắt đầu mường tượng bức ảnh đó trông như thế nào. Bùi Tinh Dã nhạt, nhấn ga cho chiếc xe lao nhanh về phía .

Hai tiếng , khi họ đến khu nhà ở của Bộ Ngoại giao thì trời sập tối, ánh đèn trong các tòa nhà lượt sáng lên. Hai bước cửa thì tình cờ gặp Triệu Họa Nịnh xách túi đang chuẩn ngoài. Tối nay bà tiệc xã giao, còn Bùi Cảnh Thâm cũng ở nhà.

"Hai đứa cứ tự nhiên nhé. Muốn gọi đồ ăn ngoài tự nấu cũng . Dì giúp việc đây, trong tủ lạnh còn nhiều đồ ăn lắm, cứ lấy ăn nhé." Triệu Họa Nịnh liếc đồng hồ, xỏ chân đôi giày, "Mẹ đang vội, đây."

Đi ngang qua Thẩm Tân Vũ, bà vỗ nhẹ lên lưng cô: "Tối nay ở nhà với con , bảo trai chăm sóc con nhé."

Thẩm Tân Vũ ngoan ngoãn đáp lời: "Dạ, đường cẩn thận, chúng con tự lo ạ."

Bùi Tinh Dã treo chìa khóa xe lên móc, buông một câu trêu chọc: "Chồng nhà, bớt uống rượu đấy."

Triệu Họa Nịnh lườm một cái: "Cần quản chắc."

Thẩm Tân Vũ hai con đấu khẩu mà buồn . Đợi Triệu Họa Nịnh khỏi nhà, cô với đàn ông: "Anh ơi, lấy album ảnh hai đứa về nhà ."

"Sao về?"

"Bố đều nhà, tụi ở đây cứ thấy kỳ kỳ ."

"Có gì mà kỳ? Nhà của bố cũng là nhà của , nhà của cũng là nhà của em mà, đúng ?"

Nghe cũng lý phết. Sự thấp thỏm của Thẩm Tân Vũ lập tức bay biến, cô lẽo đẽo theo đàn ông giày và cởi áo khoác.

Chú ch.ó Mạch Nha lon ton chạy , sủa vài tiếng và vẫy đuôi mừng rỡ. Bùi Tinh Dã xổm xuống, gãi gãi cằm nó. Cậu nhóc thè lưỡi, gãi ngứa quá liền lăn thảm, ngửa bụng bốn chân chổng lên trời, hai chân cào cào đòi đàn ông tiếp tục gãi.

"Giữ giá chút nhóc con." Bùi Tinh Dã tặc lưỡi, phắt dậy thèm để ý đến nó nữa.

Thẩm Tân Vũ mà phì , bế Mạch Nha lên hôn hít.

Bùi Tinh Dã rửa tay, bếp chuẩn bữa tối cho hai . Đồ ăn trong tủ lạnh quả thực khá nhiều, Thẩm Tân Vũ ôm Mạch Nha bám theo đến tận cửa bếp, gợi ý: "Mình đại món gì đó đơn giản thôi ."

Bùi Tinh Dã ừ một tiếng, thế nhưng những thao tác tay chẳng đơn giản chút nào.

Chưa đầy một tiếng , bưng một nồi lẩu nghi ngút khói, kèm theo thịt cừu thái mỏng, chả tôm trượt, bò cuộn ba chỉ và vài đĩa rau tươi xanh. Chưa hết, còn thêm món trứng hấp, cá tuyết hấp và salad dâu tây sữa chua.

Thẩm Tân Vũ bước tới một lượt, kìm trầm trồ: "Anh thịnh soạn thế."

Khóe môi Bùi Tinh Dã khẽ cong lên: "Đi rửa tay , ăn cơm thôi."

"Dạ ngay."

Bùi Tinh Dã bày biện xong bát đũa, sang tủ rượu lấy một chai Lafite năm 82. Đây là chai rượu bố quý như vàng, cất giấu bao nhiêu năm nỡ uống. Anh mở nắp, rót bình decanter cổ thiên nga cho rượu thở một lát. Khi Thẩm Tân Vũ rửa tay xong bước , thứ bàn tươm tất.

Hai đối diện . Xuyên qua làn khói mỏng manh lượn lờ, Bùi Tinh Dã cô bạn gái, ánh mắt lấp lánh ý : "Đừng tưởng dọn ở riêng thì còn là một nhà nữa nhé. Hôm nay trai đãi khách, ăn nào, bảo bối của ."

Hai tiếng "bảo bối" phát với chất giọng trầm ấm, chứa đựng sự mật, nuông chiều mà chỉ hai mới hiểu. Trái tim Thẩm Tân Vũ khẽ nhảy lên một nhịp, rõ ràng là trêu ghẹo, nụ môi nở rộ rạng rỡ.

"Cạn ly!"

"Cạn ly!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-91-chin-muoi-mot-ngoi-sao.html.]

Hai chiếc ly chạm . Dòng chất lỏng màu đỏ thẫm sóng sánh dọc thành ly, phản chiếu ánh sáng lấp lánh từ ngọn đèn chùm pha lê trần nhà, và cả ánh lửa bập bùng trong đôi mắt .

Chú ch.ó Mạch Nha rên rỉ gầm bàn, ngửi thấy mùi thơm mà thèm rỏ dãi, nhưng chỉ nhận cái lườm cảnh cáo từ Bùi Tinh Dã: "Không phần mày , ngoan đó." Ấy mà Thẩm Tân Vũ lén gắp một miếng thịt bò thả xuống cho nó ăn.

Khi men rượu ngà ngà say, bụng cũng lưng lửng, Thẩm Tân Vũ buông đũa xuống, đôi mắt rượu nhuốm một tầng sương ướt át long lanh. Cô hướng ánh về góc phòng khách, chỉ chiếc dương cầm ba chân màu trắng: "Anh ơi, bảo chơi piano đạt đến cấp 10 , mà em bao giờ."

Bùi Tinh Dã khẽ , ngửa cổ uống cạn ngụm rượu cuối cùng trong ly. Yết hầu chuyển động rõ rệt theo nhịp nuốt. Khi đặt ly rượu xuống, giọng điệu của trở nên lười nhác, thấm đẫm men say: "Muốn đàn ? Thế thì thể hiện chút thành ý chứ."

Nói , hất cằm, đôi mắt híp , nghiêng mặt sang một bên. Ánh mắt như một chiếc móc câu nhỏ xíu, vô hình nhưng bám chặt lấy cô gái đối diện.

Nhìn cái điệu bộ phong tình ngông nghênh của , hồn phách Thẩm Tân Vũ bất giác cuốn theo. Cô thong thả dậy, bước đến bên cạnh , cúi hào phóng đặt một nụ hôn lên khóe môi : "Nhiêu đây đủ để đàn cả đêm chứ."

Nào ngờ đàn ông đột ngột dang tay kéo cô ngã lòng. Bàn tay đỡ lấy gáy cô, đầu lưỡi ngang ngược luồn khoang miệng cô, mạnh mẽ khuấy đảo, mút mát. Một lúc lâu mới chịu buông , khóe môi còn vương nét ẩm ướt, thì thầm: "Tạm ."

Thẩm Tân Vũ hôn đến nhũn cả , yếu ớt gục đầu lên vai .

Thế mà chỉ là tạm thôi ? Quả là hề rẻ chút nào, nhưng tính cũng chẳng thiệt thòi gì. Nhất là khi lắng bản nhạc do đích đàn tặng, thì thứ càng trở nên vô giá.

Người đàn ông bước đến bên cây đàn, mở nắp lên, xắn nhẹ tay áo. Những ngón tay thon dài lướt dọc theo phím đàn một đường dứt khoát, âm thanh tuôn trong trẻo như một chuỗi phong linh gió.

Tai Thẩm Tân Vũ khẽ giật, cơ thể cô bất giác thẳng dậy.

Ngay đó, đôi bàn tay với những đốt ngón tay rõ ràng , các phím đàn bỗng trở nên tuyệt diệu. Âm sắc trong veo, giai điệu sâu lắng, như dòng suối róc rách ánh trăng, mang theo một sức mạnh cảm xúc trào dâng, tuôn chảy khắp phòng khách, lấn át và nhấn chìm giác quan.

Người đàn ông đang biểu diễn tập trung cao độ, góc nghiêng khuôn mặt phản chiếu qua lớp sơn bóng bẩy của cây đàn hiện lên sâu thẳm mà dịu dàng. Những đầu ngón tay nhảy múa các phím đen trắng, những đường gân xanh mu bàn tay nhấp nhô theo từng động tác, cổ tay kiểm soát nhịp điệu một cách cực kỳ vững chãi. Cảnh tượng khiến khỏi thốt lên: Gợi cảm một cách quá đỗi cấm kỵ.

Khúc nhạc dứt, Bùi Tinh Dã ngẩng đầu lên, mỉm hỏi: "Thế nào? Đáng giá một nụ hôn của em , vị giám khảo Thẩm?"

Lòng Thẩm Tân Vũ sớm cuộn trào cảm xúc, cô vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt, bước đến bên cạnh và chân thành cảm thán: "Đáng, vô cùng đáng giá. Đây là bản piano nhất mà em từng ."

Giọng Bùi Tinh Dã nhuốm ý vui vẻ, đuôi mắt cong lên, thoáng nét phong tình: "Vậy thì cho chút tiền boa chứ."

Thẩm Tân Vũ: "..."

Phải đến khi Bùi Tinh Dã đàn thêm hai bản nhạc nữa, mới nhận "phần thưởng" nụ hôn từ Thẩm Tân Vũ. Hai môi kề môi, quấn quýt hồi lâu mới chịu tách . Thẩm Tân Vũ thở gấp, chút chống cự nổi, vội vã tìm cớ thoát : "Anh ơi, em xem album ảnh."

Bùi Tinh Dã ôm cô trong vòng tay, đáy mắt sóng sánh nét say tình đầy mê hoặc: "Vội gì chứ? Tối nay kiểu gì cũng cho em xem."

Anh dọn dẹp sạch sẽ bàn ăn mới dắt cô lên lầu.

Album ảnh cũ của Bùi Tinh Dã thực sự nhiều. Hai phòng , mở tủ thấy những cuốn album đủ kích cỡ xếp ngay ngắn, chật kín cả gian, trông hệt như một kho tàng biên niên sử. Đặc biệt là những bức ảnh chụp thời thơ ấu chiếm lượng áp đảo, đủ thấy bố dành cho tình yêu thương nhiều đến mức nào.

Thẩm Tân Vũ giường lật giở từng trang ảnh, cảm giác như đang bước một thế giới song song mà cô từng dự phần. Toàn bộ quá trình trưởng thành của đàn ông, từ khi còn bé tẹo cho đến lúc lớn khôn, đều hiện lên sống động qua từng khung hình.

Trong ảnh, Bùi Tinh Dã từ một em bé trong tã lót, đến nhóc chập chững , thành " ấm nhỏ" mặc quần yếm, đội chiếc mũ phớt bé xíu, thắt nơ bướm chỉnh tề. Lúc thì ngây thơ rạng rỡ, lúc dáng cụ non, đáng yêu bảnh bao.

Những bức ảnh chụp lúc múa ballet càng thú vị. Cậu nhóc mặc bộ đồ liền màu trắng, nét mặt bắt đầu hiện lên chút bướng bỉnh ngỗ ngược. Động tác múa phối hợp nhịp nhàng thì chớ, còn bày đủ trò chọc phá lố lăng, trái ngược với hình ảnh một đàn ông trầm , cao quý mặt cô hiện tại, khiến xem mà nhịn .

Lật tiếp phía là Bùi Tinh Dã của thời thiếu niên.

Cậu thiếu niên trút bỏ vẻ mũm mĩm của trẻ con, đường nét khuôn mặt dần trở nên sắc sảo, trai rạng ngời. Thẩm Tân Vũ những bức ảnh chụp cùng khác, trong lòng bất chợt dâng lên một luồng cảm xúc phức tạp: "Anh ơi, em ghen tị với những xung quanh ghê, giá mà em gặp sớm hơn thì mấy."

Bùi Tinh Dã nghiêng đối diện cô, một tay chống lên giường, đang say sưa kể cho cô câu chuyện đằng mỗi bức ảnh. Nghe cô , ánh mắt khẽ d.a.o động. Anh dậy, đến tủ quần áo, mở cửa .

Trong tủ treo ngay ngắn nhiều quần áo cũ. Gần như chút do dự, lôi một chiếc áo hoodie màu xám và một chiếc quần jean giặt đến phai màu. Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của Thẩm Tân Vũ, dứt khoát cởi phăng chiếc áo sơ mi chỉnh tề đang mặc , bằng bộ đồ lấy .

Chất vải cotton của chiếc hoodie khoác lên bờ vai rộng lớn hiện tại của phần chật căng, nhưng vô tình tôn lên vòng eo thon gọn, săn chắc. Chiếc quần jean ôm trọn đôi chân dài miên man, ngay lập tức trả cho dáng vẻ tùy ý, bất cần của một thời thanh xuân.

Bùi Tinh Dã bước tới mặt cô gái nhỏ, những lọn tóc mái lòa xòa buông thõng xuống, che một góc chân mày. Dù khí chất trưởng thành, chững chạc do năm tháng bồi đắp vẫn còn đó, nhưng bộ trang phục bỗng chốc kéo từ một tinh thương trường về hình ảnh thiếu niên ngông cuồng thuở nào.

Thẩm Tân Vũ những bức ảnh, ngước đàn ông mặt. Dòng thời gian như ngưng đọng, bóng dáng hiện tại và thiếu niên trong ảnh dường như đang hòa một.

"Bây giờ gặp , đúng ?" Bùi Tinh Dã mỉm hỏi.

Thẩm Tân Vũ mừng rỡ bật dậy, bước đến mặt , hai tay chắp lưng, giả vờ như hai mới quen : "Xin hỏi bạn, tên là gì ?"

Bùi Tinh Dã đút hai tay túi quần, vài phần lười nhác, vài phần bất cần: " tên là Bùi Tinh Dã, theo ?"

Ơ kìa, nhảy cóc giai đoạn thế? Làm gì ai mới gặp đầu rủ con gái nhà theo ? câu quen thuộc quá. Trái tim Thẩm Tân Vũ bỗng đập lỡ một nhịp, hình như cô từng đó .

Đáy mắt Bùi Tinh Dã ngậm ý , thong thả bồi thêm một câu: " một cô bạn gái tên Thẩm Tân Vũ, trông em giống cô ."

"Anh ."

Thẩm Tân Vũ nhớ . Lần đầu tiên hai gặp ở cổng trường cấp ba, đàn ông cũng buông lời trêu ghẹo cô y như . lúc đó, tuy chút lưu manh, vẫn giữ nét cao quý và đàng hoàng, cợt nhả như bây giờ, trong mắt chỉ chực chờ trêu hoa ghẹo nguyệt. cô cũng thừa nhận, cô thực sự "c.h.ế.t đứ đừ" cái chiêu của .

Hôm nay mấy . Từ lúc ở chép kinh trong thiền phòng, nụ hôn trộm tượng Nguyệt Lão, cả lúc đàn piano ban nãy, cho đến tận giây phút . Anh gần như chẳng thốt lấy một lời tình tự hoa mỹ nào, nhưng chỉ với dáng vẻ thôi cũng đủ khiến dây đàn trong tim cô rung lên bần bật.

Thẩm Tân Vũ vươn tay định đ.á.n.h yêu tay , nhưng tóm chặt lấy cổ tay. Bàn tay ấm nóng, sức kéo mạnh bạo, thuận thế kéo mạnh một cái, trọn vẹn ôm cô lòng. Chất vải mềm mại của chiếc áo hoodie cũ cọ sát má cô, mang theo mùi hương sạch sẽ thoang thoảng của năm tháng xưa cũ, hòa quyện với ấm quen thuộc tỏa từ cơ thể .

"Để xem nào, xem em thực sự giống bạn gái nhé."

"Có ?"

"Chắc là , cho hôn một cái mới ."

"Đâu cái kiểu đó chứ?"

Gương mặt Thẩm Tân Vũ bất giác ửng hồng. Bị đàn ông mê hoặc, cô cảm giác như đang lén lút vụng trộm với bạn trai của khác thật . chính cái cảm giác vụng trộm kích thích tột độ.

Người đàn ông nâng gáy cô lên, nụ hôn ban đầu chỉ là chạm nhẹ, thăm dò, dần trở nên nóng bỏng và cuồng nhiệt. Vòng tay Thẩm Tân Vũ buông thõng khỏi cổ , luồn bên trong vạt áo. Nhịp tim của cả hai tăng tốc, đập thình thịch liên hồi, kịch liệt dồn dập.

Cách một lớp quần áo tính là quá dày dặn, những đổi đang diễn cơ thể hai hiện rõ mồn một. Nhiệt độ xung quanh tăng vọt nhanh chóng. Một bàn tay của trượt từ eo cô xuống lượn lờ bên hông đùi, mang theo sức nóng như lửa thiêu đốt.

Thẩm Tân Vũ tự chủ mà khẽ run lên, một tiếng rên rỉ nghẹn ngào nuốt trọn trong những cái khóa môi cuồng nhiệt. Nụ hôn kéo dài quá lâu, tựa hồ như hút cạn sinh lực tại đây, giống như thứ gì đó sắp sửa bùng nổ. Cô cảm giác như đang cạn kiệt dưỡng khí, lý trí cũng bên bờ vực sụp đổ tan tành.

"Anh ơi, về nhà ?"

"Hay là ngay tại đây ."

" ở đây áo mưa."

"Để tìm."

Người đàn ông xoay rời khỏi phòng, sang phòng bố . Vài phút , nhét tay Thẩm Tân Vũ một chiếc vỏ nhôm mỏng manh.

"Anh ..." Mặt Thẩm Tân Vũ đỏ bừng lên. Cái trò trộm "áo mưa" của bố để dùng thế thì thể thống gì chứ?

"Có size lớn ?"

"Phải."

Trên giường ngổn ngang những cuốn album ảnh. Người đàn ông bế thốc cô lên bàn học, thở nồng đậm mùi nhục d.ụ.c phả sát bên tai.

"Xé nhanh em."

Loading...