Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 93: Chín Mươi Ba Ngôi Sao

Cập nhật lúc: 2026-08-19 16:25:40
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai chọn một nhà hàng chủ đề gian khá để dùng bữa trưa. Vận động quá sức từ sáng đến giờ khiến cả hai đều đói meo. Gọi món xong, ánh mắt Thẩm Tân Vũ cứ liếc mãi về phía ly kem menu tráng miệng.

Trời vẫn đang là mùa đông, nếu là ngày thường Bùi Tinh Dã đời nào cho cô ăn thứ đồ lạnh ngắt . hôm nay đành chiều chuộng, gật đầu cho cô gọi một viên.

"Em xin đa tạ ngài, gấu bự." Thẩm Tân Vũ nhận lấy viên kem, nét u ám mặt nhường chỗ cho nụ tươi rói, miệng vẫn quên trêu chọc .

Hai xuống dùng bữa, nhắc đến chuyện khôi hài nãy, càng kể càng thấy buồn . Đáng tiếc nhất là chùm bóng bay bay mất hút. Thẩm Tân Vũ còn ngỡ đó là đồ phát miễn phí. Bùi Tinh Dã cho tất cả là do bỏ tiền túi mua, để màn tặng bóng cho cô trông tự nhiên hơn, còn cố tình phát cho mấy đứa nhỏ vài quả. Nào ngờ đến tay Thẩm Tân Vũ, lúc cô nổi trận lôi đình, kích động quá nên vô ý thả bay hết trơn.

Nghĩ hình ảnh vung ba lô nện tới tấp đầy dũng mãnh, Thẩm Tân Vũ ngậm chiếc thìa ngặt nghẽo: "Ai bảo ôm em kiểu đó, còn xoa đầu em nữa. Em cứ tưởng gặp tên biến thái cơ chứ."

"Em thấy tên biến thái nào dịu dàng thế ?" Bùi Tinh Dã dùng một tay chống cằm, đưa tay xoa trán. Lúc đó tuy lớp áo gấu bảo vệ, đòn đ.á.n.h gây đau đớn nhiều, nhưng vẫn cảm nhận rõ lực nện giáng xuống, quả thực là cô nàng đ.á.n.h hết sức bình sinh.

Thẩm Tân Vũ : "Lúc đó em đang lo cho lắm đó, còn tưởng lọt xuống bồn cầu luôn , đang nghĩ cách để vớt đây."

Bùi Tinh Dã chép miệng: "Ăn cơm ."

"Em cái chùm bóng bay đó."

"Lát nữa ngoài mua đền cho em."

Ăn xong nạp đủ năng lượng, tâm trạng cả hai cũng dần bình . Hai tay trong tay xếp hàng chơi vài trò nhẹ nhàng, xem thêm mấy màn biểu diễn mới chuyển sang khu vui chơi cảm giác mạnh.

Đã kinh qua tháp rơi tự do thì dăm ba cái trò đĩa bay, vòng xoay mặt trời tàu lượn siêu tốc đối với họ giờ đây cứ bình tĩnh mà đón nhận. Đến lúc xế chiều ráng đỏ nhuộm buông, hai rảo bước hướng cổng. Dọc đường, Bùi Tinh Dã đảo mắt tìm bán bóng bay, còn Thẩm Tân Vũ thì ngay lập tức chú ý đến khu nhà ma. Lòng nổi hứng tò mò, cô kéo tay , nằng nặc đòi trong khám phá một phen.

Ngay lối , những ngọn đèn xanh lục ma quái chớp tắt liên tục. Những âm thanh rùng rợn, ghê rợn phát đứt quãng xen lẫn tiếng la hét hoảng loạn của du khách vọng từ bên trong . Chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ khiến lạnh sống lưng, gai ốc nổi rần rần.

Hai hàng lông mày của Bùi Tinh Dã nhướng cao tít, mặt hiện rõ hai chữ "Từ chối".

"Anh ơi, sợ ma ?" Mắt Thẩm Tân Vũ sáng rỡ, như bắt vàng.

Bùi Tinh Dã khẽ hắng giọng, cố giữ vẻ bình thản: "Có gì lạ ? Đã là con thì ai chẳng nỗi sợ. Kẻ sợ độ cao, sợ bóng tối, còn sợ ma, chuyện đó quá đỗi bình thường. Có gì đáng hổ , đúng ?"

"Không hổ, hổ ạ." Thẩm Tân Vũ tủm tỉm, ôm lấy cánh tay mà lay lay: " ơi, mấy con ma trong nhà ma do đóng giả thôi mà. Chỉ dựa hiệu ứng ánh sáng, âm thanh với đạo cụ dọa , ma thật sợ."

Dù cô thuyết phục thế nào, Bùi Tinh Dã vẫn nhất quyết chịu bước . Thậm chí còn tránh ánh về phía nhà ma, như sợ ma bắt mất hồn.

Hóa đàn ông cao mét chín cũng điểm yếu chí mạng cơ đấy. Thẩm Tân Vũ dễ dàng bỏ qua cơ hội ngàn năm một ? Cô giở tuyệt chiêu nũng quen thuộc, sức lay cánh tay : "Đi mà , vì em mà khắc phục chút xíu nỗi sợ . Giống như hồi ghét ăn sầu riêng, giờ cũng ráng ăn một chút đó thôi. Với coi em kìa, em dám tháp rơi tự do, dám tàu lượn siêu tốc, nhưng vì mà em cũng liều chơi đó thôi. Anh vì em nhà ma một mà."

Sau hơn chục phút cô kỳ kèo ỉ ôi, cuối cùng Bùi Tinh Dã đành giơ cờ trắng đầu hàng, cô nửa lôi nửa kéo lôi xềnh xệch về phía nhà ma. Chỉ là càng đến gần, nét mặt càng thêm cứng đờ. Đôi mày cau chặt, đường nét góc cạnh ở hàm cũng căng cứng. Bộ dạng trông hệt như chuẩn trận, còn căng thẳng hơn cả lúc đối mặt với những cuộc đàm phán thương mại trị giá hàng trăm triệu tệ.

Thẩm Tân Vũ ôm khư khư lấy tay , như sợ lơ là một cái là sẽ gót bỏ chạy.

Đến cửa , đợi nhân viên chuẩn xong xuôi, ánh đèn trần đột ngột tắt phụt, âm nhạc quái đản, ma mị bắt đầu réo rắt vang lên. Cánh cửa âm u, lạnh lẽo mở , phả mặt họ một luồng khí lạnh ngắt, đặc quánh mùi bụi bặm, ẩm mốc xen lẫn mùi hương kì quái. Cuộc phiêu lưu nhà ma chính thức bắt đầu.

Vừa bước qua cửa, hiện mắt họ là một lối chìm sâu bóng đêm đặc quánh. Nơi phía xa, chỉ lờ mờ vài luồng sáng le lói màu xanh ma trơi hoặc đỏ quạch như máu, soi rọi lờ mờ những bộ xương xúm xít vặn vẹo, những tấm lưới nhện rách tươm cùng những bóng ma dặt dẹo quái dị.

Âm thanh vòm đa chiều dội tai tiếng thê lương của phụ nữ, tiếng the thé của trẻ con và cả những tiếng gầm gừ ghê rợn của những sinh vật kỳ bí.

Bùi Tinh Dã bước cứng nhắc, nhưng bản năng bảo vệ vẫn thôi thúc che chắn cho Thẩm Tân Vũ nép phía lưng . "ma quỷ" trong đáng sợ quá mức quy định. Mới vài bước, nắp cỗ quan tài bên cạnh đột ngột bật tung, một "xác sống" với gương mặt trắng toát bật dậy cái rụp.

Bùi Tinh Dã giật b.ắ.n , nhịp thở dồn dập, đôi chân chôn chặt tại chỗ, dám bước thêm một milimet nào nữa, nước mắt trực trào đến nơi. Thẩm Tân Vũ ban đầu cũng rùng , nhưng khi Bùi Tinh Dã, một bản năng che chở mãnh liệt từng bỗng dưng trỗi dậy trong lòng cô. Lần đầu tiên cô cảm nhận rằng, bạn trai luôn mạnh mẽ bảo vệ cô, hóa cũng lúc yếu mềm cần cô dang tay che chở.

Trong màn đêm tăm tối, cô bước lên chắn ngang, giơ tay gạt con "ma" sang một bên, nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt, ướt sũng mồ hôi của , thì thầm: "Anh ơi, em ở đây , đừng sợ, để em bảo vệ ."

Câu tựa như một tia sáng le lói trong bóng đêm. Bùi Tinh Dã khép hờ đôi mắt, lúc mở , trong đáy mắt hằn thêm vài phần kiên định.

Hai tiếp tục rảo bước. Bóng ma chập chờn, các bẫy rập liên tục kích hoạt, đủ thể loại ma quỷ thoắt ẩn thoắt hiện. Thẩm Tân Vũ hóa thành "vệ sĩ" bất đắc dĩ, nắm c.h.ặ.t t.a.y , khéo léo lách qua các bẫy rập, né tránh những con ma quá đà. Hễ gặp con nào lì lợm cản đường, cô dang tay che cho Bùi Tinh Dã, xua tay hiệu: "Anh nhà nhát cáy lắm, nhường đường giùm ."

Bầy "ma" trong nhà ma cũng là dân lão luyện, thấy thế liền hạ cấp độ kinh dị xuống ngay lập tức. Đoạn đường gần như bật đèn xanh cho họ trơn tru thoát khỏi cửa ải t.ử thần.

Chỉ là đến khoảnh khắc thấy ánh sáng mặt trời, đàn ông cao lớn vạm vỡ sụp xuống đất. Sắc mặt trắng bệch, mồ hôi vã như tắm, run rẩy kiểm soát. Đôi mắt thường ngày sâu thẳm, tĩnh lặng nay lạc thần, hệt như hồn phách vẫn còn lang thang nơi cõi âm ti kịp dương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-93-chin-muoi-ba-ngoi-sao.html.]

Thẩm Tân Vũ đó , nhịn mà phá lên ha hả. Ráng chiều vàng ươm hắt xuống, kéo dài chiếc bóng thanh mảnh của cô xa, còn thì thu nhỏ xíu . Một khung cảnh kỳ lạ nhưng đáng yêu đến lạ lùng.

Buổi tối trở về căn hộ, hai dính như sam. Chính xác hơn là Bùi Tinh Dã nhất quyết chịu rời Thẩm Tân Vũ nửa bước, lúc nào cũng bám rịt lấy cô. Cô , theo đó, y hệt một con cún bự đang nũng chủ.

Thẩm Tân Vũ xuống bếp rót nước, tựa cửa lẳng lặng đợi. Thẩm Tân Vũ sofa lướt điện thoại, sấn sát rạt bên cạnh. Đến lúc Thẩm Tân Vũ định ban công lấy quần áo, mới bước hai bước, cổ tay tóm chặt.

Thẩm Tân Vũ dở dở , ngoái : "Em chỉ lấy đồ thôi mà."

"Anh chung." Bùi Tinh Dã siết nhẹ tay cô, giọng kiên quyết lạ thường.

cách vài bước ban công, vẻ mặt " nhất định cùng" của , lòng bỗng mềm xèo, khẽ gật đầu ừ một tiếng.

Lấy quần áo xong, hai ôm đồ phòng ngủ, kề vai xếp đồ giường. Nhớ đến bài giảng ngày mai và file thuyết trình PowerPoint (PPT) còn dang dở trong máy tính ở ký túc xá, Thẩm Tân Vũ chần chừ một lát ngỏ ý về trường bài tập, sẵn tiện ngủ luôn.

Vừa cô nhắc đến chuyện , Bùi Tinh Dã liền hốt hoảng. Anh vươn tay kéo tuột cô lòng, ôm chặt cứng, giọng cầu xin: "Hoặc là bây giờ cùng em về lấy, hoặc là sáng mai em dậy sớm ráng chút, dù đêm nay em cũng hết."

Bị ôm chặt đến mức ngộp thở, cô ngửa mặt lên, hàng mi rủ xuống và khóe môi đang mím chặt của , mà nỡ từ chối cho đành? Cô hạ giọng, vòng tay ôm : "Thôi em về nữa, mai cũng ."

Vòng tay của Bùi Tinh Dã lúc mới thả lỏng đôi chút. Anh cúi đầu "ừ" một tiếng nhẹ, hôn lên đỉnh đầu cô.

Di chứng nhà ma khủng khiếp thật đấy. Anh dạng liễu yếu đào tơ, thể sợ ma đến thế nhỉ? Thẩm Tân Vũ cảm thấy khó hiểu, tò mò hỏi nguyên do.

Bùi Tinh Dã thở dài bất lực: "Hết cách , tại lúc nhỏ bà nội gieo rắc đầu đấy chứ."

Chuyện là hồi độ chừng bốn năm tuổi, cái lứa tuổi còn ngây ngô và tò mò về vạn vật, tình cờ mở một cuốn sách tên là Liêu Trai Chí Dị. Vì còn chữ, bà nội liền ôm lòng, diễn tả vô cùng sống động. Bà kể chuyện nhập tâm đến mức, lũ hồ ly, yêu quái như đang quanh quẩn ngay sát bên cạnh . Bà còn nghiêm giọng dọa dẫm, hễ điều gì hư, ma sẽ đến bắt . Nhất là những lúc quậy phá, bà càng đem ma hù.

Lớn lên, hiểu rõ đó chỉ là những lời dọa ma của bà, câu chuyện mãi mãi chỉ là câu chuyện. Thế nhưng, hạt giống "sợ ma" ăn sâu tiềm thức từ thuở . Dù lý trí mách bảo thứ đều là giả, nhưng phản xạ tự nhiên của cơ thể thì chẳng thể nào ngăn cản nổi.

Nghe kể, Thẩm Tân Vũ bật nghiêng ngả: "Đường đường là gia đình dòng dõi thư hương như nhà họ Bùi, mà đem Liêu Trai Chí Dị sách vỡ lòng, còn hỏng cả một đứa trẻ nữa chứ."

Bùi Tinh Dã ngã vật giường, tứ chi dang rộng: "Nhân vô thập , con ai chẳng khuyết điểm, xin đầu hàng phận."

Khi Thẩm Tân Vũ rúc vòng tay , liền ôm chặt lấy cô, giọng bỗng trở nên nghiêm túc: "Sau con tụi đời, tuyệt đối dùng mấy chiêu dọa nó đấy. Nhìn tấm gương tày liếp của đây , đừng để rước thêm họa nữa."

Thẩm Tân Vũ lườm : "Anh cứ lo xa."

Thật , cô thấy cách dạy bảo của bà nội khá . Nhìn sự tương phản trái ngược đầy đáng yêu của đàn ông mặt, cô càng thấy thích nhiều hơn.

Sợi dây thần kinh phản xạ sợ ma của vẻ kéo dài khá lâu. Đến lúc tắm, vẫn cứ dính chặt lấy cô, nằng nặc đòi tắm chung. Nhìn bộ dạng hệt như chú cún con yếu đuối của , Thẩm Tân Vũ đành tặc lưỡi đồng ý.

Thường ngày, dẫu mật đến mấy, hai vẫn duy trì thói quen mạnh ai nấy tắm. đêm nay chuyện khác. Cửa phòng tắm kính đóng , ngăn cách với khí lành lạnh bên ngoài, chỉ còn tiếng nước rào rào và làn nước bốc lên mù mịt.

Trong gian nhỏ hẹp, nhiệt độ tăng lên chóng mặt. Dòng nước xối xả gột rửa hai cơ thể đang dính sát , bầu khí trở nên ẩm ướt, đượm hương nồng nàn.

Anh gội đầu cho cô, thoa sữa tắm lên cô, động tác vô cùng dịu dàng, nâng niu. Thẩm Tân Vũ nhắm nghiền mắt, tựa đầu khuôn n.g.ự.c rắn chắc của , thả tận hưởng sự chăm sóc tận tình .

Bọt xà phòng trắng xóa, hương thơm lan tỏa ngây ngất. Những đầu ngón tay chai sần của trượt da cô, gây những trận rùng khe khẽ. đó là cơn rùng khơi gợi d.ụ.c vọng, mà là sự run rẩy đê mê đến nao lòng khi cảm nhận tình yêu thương bao bọc, chở che. Giá mà tắm chung sướng thế , cô rủ tắm chung từ đời tám hoảnh .

Thế nhưng, buổi "massage" tận tình chẳng kéo dài bao lâu.

Bùi Tinh Dã vòng tay ôm riết lấy cô từ đằng , cằm tựa hờ lên đỉnh đầu cô, bàn tay từ từ lướt nhẹ dọc theo vùng eo thon mịn. Trượt xuống phía , chạm tới đường cong mềm mại hơn, lực đạo vốn dịu dàng bất giác siết , động tác dần nhuốm màu ái .

Anh khom , tìm kiếm đôi môi cô. Một nụ hôn mãnh liệt, cuồng nhiệt, áp đảo cho phép khước từ. Mùi sữa tắm ngọt lịm tan nụ hôn đắm đuối.

Họ hôn đắm đuối làn nước xối xả, như dốc cạn dồn nén của cả ngày dài, biến nó thành cuộc giao hoan mãnh liệt, nồng cháy nhất đầu môi. Bị tước đoạt dưỡng khí, đôi chân Thẩm Tân Vũ mềm nhũn, bất lực trượt dần xuống. Bắp đùi vô tình cọ thứ gì đó nóng rực và rắn rỏi, cô khẽ rùng theo bản năng.

Đôi môi lướt qua một ngắn, để chút khe hở cho cô lấy . Trong nhịp thở dồn dập, Thẩm Tân Vũ xoay , bàn tay lướt dọc theo cơ bụng săn chắc của , trượt xuống nơi , nhẹ nhàng xoa nắn.

Dòng nước ấm nóng lúc trở thành thứ chất xúc tác hảo nhất.

"Anh ơi." Giọng cô nũng nịu gọi tên , ửng đỏ, nhạy cảm lạ thường, chẳng rõ là do nước nóng do những mơn trớn của .

Đầu ngón tay khẽ run lên, vòng tay nới lỏng một chút, thở dồn dập phả thẳng hõm cổ cô: "Quay lưng ." Anh đặt chiếc ghế đẩu xuống, nắm lấy tay cô đặt lên, cơ thể rướn tới, giọng khàn đặc: "Bảo bối , cong eo xuống em."

Loading...