Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 96: Chín Mươi Sáu Ngôi Sao (Chapter cuối)

Cập nhật lúc: 2026-08-19 16:30:56
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai rong chơi ở huyện Đào Nguyên trọn một tuần. Phải đến khi Bùi Tinh Dã dỗ ngọt hết lời, Thẩm Tân Vũ mới lưu luyến nỡ bước lên xe.

Dọc đường ngược lên phía bắc để tiếp tục chuyến du lịch, cô nàng chẳng còn thấy nơi nào thú vị nữa. Thế là cả hai quyết định đẩy nhanh tiến độ, dự định về Thụy Kinh sớm hơn. Ngờ đường , Bùi Tinh Dã nhận một cuộc điện thoại, đành đổi hướng sang Thượng Hải để ghé qua trụ sở chính của Lam Tinh.

Vừa đến Thượng Hải, Bùi Tinh Dã gần như lập tức công việc nhấn chìm.

Trong khi đó, Thẩm Tân Vũ thảnh thơi bật chế độ "du khách nhàn rỗi". Mỗi ngày cô đều check-in tại các nhà hàng nổi tiếng, dạo quanh những con ngõ cổ, xem các buổi triển lãm nghệ thuật. Cuộc sống trôi qua vô cùng tự tại và thoải mái.

Tuy nhiên, trong lòng cô vẫn luôn canh cánh một chuyện lớn: cuối tháng Bảy là sinh nhật của Bùi Tinh Dã.

chuẩn cho một món quà thật đặc biệt, mang đến cho một bất ngờ lớn.

Có điều, cô ngờ rằng nhớ đến sinh nhật bạn trai đông đảo đến .

Chập tối đúng ngày sinh nhật, Hà Gia Thịnh gọi điện tới, giọng điệu đắc ý mảy may che giấu: "Đồ chơi sinh nhật đặt cho tới đấy, đang ở bến tàu sông Hoàng Phố. Mau dẫn theo cô bạn gái nhỏ của qua đây ."

Bùi Tinh Dã mỉm đáp "Được", còn Thẩm Tân Vũ thì lộ rõ vẻ tò mò.

Hai lái xe đến bến tàu. Chỉ liếc mắt , Thẩm Tân Vũ sững sờ đến mức ngây .

Cái gọi là "đồ chơi" , hóa là một chiếc du thuyền siêu sang mới cáu cập cảng.

Chiếc du thuyền tĩnh lặng neo đậu mặt nước. Đường nét của nó mượt mà và thanh lịch, sắc trời nhá nhem tối hòa cùng ánh đèn đường rực sáng, thoạt hệt như một chú cá voi bạc đang say giấc nồng.

Bước xuống xe, Thẩm Tân Vũ kìm tiếng xuýt xoa: "Anh Gia Thịnh quá thật đấy, đến cả du thuyền mà cũng gọi là đồ chơi cho ."

Người vẫn thường bảo du thuyền cũng giống như máy bay tư nhân, chỉ giới siêu giàu mới dám chơi. Bởi lẽ thứ ngốn tiền nhất là bản chiếc du thuyền, mà là chi phí bảo dưỡng hàng năm, thậm chí còn đắt gấp mấy giá trị của nó.

Bùi Tinh Dã khẽ nghiêng đầu vẻ mặt kinh ngạc của cô, đáy mắt xẹt qua một tia ý : "Thích ? Thích thì tặng cho em đấy."

Giọng điệu của nhạt tênh, cứ như thể đang tặng cô một bó hoa .

Thẩm Tân Vũ "Xì" một tiếng, chỉ xem như đang đùa: "Anh cứ linh tinh. Dù Gia Thịnh thiết đến mấy, cũng thể tự ý lấy đồ của tặng khác ?"

Bùi Tinh Dã rướn mày, ngữ khí vô cùng chắc nịch: "Anh ."

Lúc , Thẩm Tân Vũ vẫn kịp load thông tin rằng chiếc du thuyền vốn dĩ là do Bùi Tinh Dã nhờ Hà Gia Thịnh mua để tặng cho cô.

Trong ấn tượng của Thẩm Tân Vũ, Hà Gia Thịnh giàu , tính tình hướng ngoại, việc gì cũng phô trương, siêu xe như áo. Tuy nhiên, cô quên mất rằng Bùi Tinh Dã cũng là cổ đông lớn của Lam Tinh, tài lực của thể kém cạnh Hà Gia Thịnh ? Chẳng qua là do Bùi Tinh Dã tính tình trầm , lối sống khiêm nhường. Một chiếc xe Mercedes thể suốt mấy năm trời, hề lãng phí như Hà Gia Thịnh. Thế nên món "đồ chơi" khổng lồ mắt vẻ thực sự ăn nhập gì với hình tượng của cả.

Thấy vẫy tay gọi từ boong tàu, Bùi Tinh Dã liếc bạn gái. Dù vài lời kịp , đành tạm gác .

thì đêm nay cũng chỉ mới bắt đầu thôi.

Hai bước lên du thuyền, các vị khách mời phía cũng lục tục kéo đến.

Chiếc du thuyền mới cáu trang hoàng vô cùng tỉ mỉ. Dọc lối trải t.h.ả.m đỏ, lan can và cửa sổ khoang tàu quấn đầy những dải đèn nhấp nháy màu vàng ấm áp. Chúng đung đưa theo gió sông, rắc xuống những điểm sáng lấp lánh.

Khắp nơi còn điểm xuyết bằng những cụm hoa tươi tuyệt với màu sắc trang nhã, toát lên gu thẩm mỹ đầy tính nghệ thuật. Nổi bật nhất là khu vực boong tàu, nơi những cành hoa baby trắng muốt kết hợp cùng tú cầu cẩm tú chuyển sắc xanh tím, tạo thành một biển hoa khổng lồ. Ở ngay chính giữa biển hoa, những chiếc gậy quang ánh bạc ghép thành dòng chữ cực kỳ sinh động: "Happy Birthday, Tarak".

Ánh đèn hắt xuống hòa quyện sắc bạc lấp lánh cùng màu hoa rực rỡ, mang đậm khí lễ hội ăn mừng, kém phần lãng mạn. Từng chi tiết nhỏ nhặt nhất đều toát lên vẻ thanh lịch và xa hoa.

Thẩm Tân Vũ kề cận bên Bùi Tinh Dã, cùng xã giao tiếp khách. Cứ hễ chút thời gian rảnh, đôi mắt cô vô thức đưa đảo quan sát khắp nơi. Cô trầm trồ với đàn ông: "Anh Gia Thịnh đúng là cách bày vẽ thật đấy."

ngờ một bữa tiệc sinh nhật cho bạn trai tổ chức du thuyền mà quy tụ đông đảo đến thế. So với viễn cảnh về một bữa tối ánh nến chỉ hai mà cô từng tưởng tượng, thì khung cảnh hoành tráng quả thực vượt xa mong đợi.

Bùi Tinh Dã khẽ , đầy ẩn ý hỏi: "Bất ngờ ?"

Thẩm Tân Vũ gật đầu cái rụp: "Tất nhiên là bất ngờ . quan trọng nhất vẫn là đấy, trai ạ. Hôm nay là sinh nhật , vui vẻ là ."

Nói đoạn, cô theo phản xạ cúi xuống, vuốt vạt váy . Tối nay, cô cất công diện một chiếc váy hội dáng ngắn may đo vô cùng vặn. Chất liệu vải màu champagne ánh lên những tia sáng ngọc trai mịn màng, kiểu dáng tuy tối giản nhưng cực kỳ tinh xảo. Đây là bộ cánh cô đặc biệt chuẩn cho ngày sinh nhật của bạn trai, thế mà giờ khắc , cô đ.â.m chút hoang mang tột độ.

Cô ngước mắt lên, hỏi : "Em mặc thế mất mặt chứ?"

Bùi Tinh Dã cô mỉm , cất giọng khẳng định chắc nịch thể nghi ngờ: "Rất ."

Lúc , Thẩm Tân Vũ mới nở nụ rạng rỡ, kiêu kỳ hất cằm lên.

Trương Vân Hân cũng mặt. Nhìn thấy bạn từ đằng xa, Thẩm Tân Vũ hào hứng vẫy tay chào. Trương Vân Hân thì vỗ vỗ chiếc ba lô của , giơ tay hiệu "OK".

Chờ đến khi tất cả khách mời an tọa, du thuyền kéo một hồi còi dài, đó chậm rãi rời bến, hòa cảnh sắc rực rỡ của sông Hoàng Phố về đêm.

Dọc hai bên bờ sông Hoàng Phố, một bên là Bến Thượng Hải sầm uất với quần thể kiến trúc mang đậm phong cách cổ điển của nhiều quốc gia, bên còn là khu Lục Gia Chủy phô trương thanh thế với những tòa nhà chọc trời cao sừng sững. Khắp nơi đèn hoa giăng lối, ánh sáng lung linh rọi xuống mặt sông, tạo nên một dải ngân hà lấp lánh trôi lững lờ.

Trên boong tàu, điệu nhạc êm ái du dương vang lên. Tháp rượu champagne sáng bóng, phản chiếu hình ảnh những bóng hồng thướt tha, xiêm y lộng lẫy xen lẫn tiếng đùa rộn rã.

Khách tham dự hầu hết đều là đồng nghiệp ở Lam Tinh, cùng một ít các đối tác ăn quen thuộc.

Quả ngoa khi rằng, là những tiên phong trong giới công nghệ mạng của Lam Tinh, đội ngũ nhân viên ở đây chỉ trẻ tuổi, tài cao, tràn đầy nhiệt huyết mà ai nấy đều vô cùng đa tài, cởi mở và tự tin. Bằng chứng là bữa tiệc sinh nhật chỉ mới bắt đầu, tài năng của một kìm nén mà bộc lộ ngoài.

Một nghề nhảy Latin đẩy lên giữa vòng tròn. Mọi vây quanh hò reo cổ vũ, đòi biểu diễn một đoạn. Có còn tự cáo phong vác theo một cây đàn guitar để đ.á.n.h đệm. Khúc nhạc dứt, xung quanh vang lên những tràng pháo tay rào rào.

Nhờ màn dạo đầu náo nhiệt , những ai chút tài lẻ đều lượt kéo lên sân khấu thể hiện. Thậm chí, vài hướng nội cũng khích lệ tinh thần, mạnh dạn cầm lấy micro và ngân nga mấy bài hát tuy chẳng đúng tông nhưng vô cùng dễ thương.

Mọi tạm gác những bộn bề công việc, thả chìm đắm trong bầu khí ăn mừng náo nhiệt.

Là nhân vật chính của buổi tiệc, Bùi Tinh Dã thoải mái chiếc ghế đẩu cao, mỉm thưởng thức các tiết mục biểu diễn. Thi thoảng, nâng ly chúc tụng, trêu đùa qua với .

Đám đông bắt đầu chuyển hướng sang hùa ép lên sân khấu góp vui một tiết mục. Nếu là ngày thường, chắc chắn Bùi Tinh Dã sẽ thẳng thừng từ chối. hôm nay tâm trạng đang vô cùng vui vẻ, liền ghé sát tai hỏi nhỏ cô bạn gái bên cạnh xem cô khiêu vũ , sẵn lòng nhảy cùng cô một bài.

Nào ngờ, Thẩm Tân Vũ khẽ vò vò góc váy, lắc đầu từ chối: "Đang dính 'bà dì' ạ, bất tiện lắm."

Ánh mắt Bùi Tinh Dã khẽ đổi, lập tức giật lấy ly champagne tay cô: "Đang tới tháng mà em còn uống rượu."

Thẩm Tân Vũ hì hì, giằng ly rượu: "Champagne cồn, uống mà."

Bùi Tinh Dã định quở trách cô thêm vài câu, nhưng ánh mắt của xung quanh đổ dồn về phía họ, bật trêu chọc cặp đôi đang liếc mắt đưa tình. Thẩm Tân Vũ thấy thế thì chút ngượng ngùng.

Bùi Tinh Dã chỉ mỉm , cực kỳ hào phóng đưa tay về phía đồng nghiệp đang đeo guitar: "Cho mượn đàn một lát nhé."

Thấy sếp lớn chuẩn trổ tài, xung quanh lập tức vỗ tay rầm rộ.

Thẩm Tân Vũ cũng chớp chớp mắt, dán chặt ánh bạn trai. Cô chợt nhớ về thăm nhà bố , khi cô đang mải mê xem album ảnh trong phòng . Hai giao hẹn xem xong album thì đàn guitar, kéo violin cho cô . Ai dè, ảnh còn xem xong, hai lao l..m t.ì.n.h cuồng nhiệt, đó cũng chẳng màng gì đến chuyện khác nữa.

Không ngờ đàn ông vẫn còn ghi nhớ lời hứa ngày hôm .

Bùi Tinh Dã khoác cây guitar n.g.ự.c dậy. Anh từ tốn chỉnh dây đeo, tiện tay tháo cúc áo sơ mi, xắn tay áo lên vài gấu. Khẽ rũ hàng mi, những ngón tay thon dài của hờ hững gảy nhẹ vài đường để thử âm, để lộ những bó cơ săn chắc, căng lên theo từng cử động cẳng tay.

Đám đông xung quanh phấn khích vây sát gần, tiếng vỗ tay ngày một vang dội.

Bùi Tinh Dã lặng yên tại chỗ, đưa mắt cô bạn gái của khẽ mỉm .

Chỉ một ánh đó thôi cũng đủ khiến trái tim Thẩm Tân Vũ kìm mà đập loạn nhịp "thình thịch". Rõ ràng là bạn trai của , ngày nào cũng kề cận sớm tối, thế mà cô vẫn chẳng thể nào thoát khỏi cảm giác rung động .

"Em bài gì?" Bùi Tinh Dã hỏi, chất giọng trầm ấm pha lẫn chút khàn khàn đặc trưng khi uống rượu.

Thẩm Tân Vũ ngẫm nghĩ một lát báo tên bài hát: "Điều nhé."

Bùi Tinh Dã gật đầu, rút điện thoại tìm kiếm. Đọc lướt qua bản nhạc một lát, nhẩm thuộc lòng bắt đầu gảy đàn. Khúc dạo đầu mượt mà tuôn chảy như dòng suối. Mặc dù ngón đàn của đàn ông điêu luyện, thậm chí còn lệch tông một chút, bởi dù cũng nhiều năm chạm thứ đồ chơi .

Tuy nhiên, dáng vẻ một chân giẫm lên thanh ngang của chiếc ghế cao, cả ôm hờ cây đàn guitar toát lên một sức hút cực kỳ lãng tử. Ánh đèn hắt từ phía nghiêng qua, phác họa rõ nét đường xương hàm sắc sảo, kéo dài xuống tận bờ vai tạo thành một đường cong nam tính, mạnh mẽ mà vẫn đỗi phóng khoáng.

phấn khích hét lớn một chữ "Đẹp trai quá!", kéo theo những lời tán dương tuôn trào từ khắp bốn phương tám hướng. Bùi Tinh Dã chẳng bận tâm, ánh mắt chỉ chăm chăm dán chặt Thẩm Tân Vũ, bộc lộ sự thiên vị trắng trợn cùng vô vàn dịu dàng. Cơn gió lướt qua, thổi tung vài sợi tóc đen nhánh của vương vất ngay sát hàng chân mày, càng tôn lên đôi mắt ánh chứa nụ , sáng ngời rực rỡ.

Thẩm Tân Vũ bỗng dưng cảm thấy nóng ran. Cô một điều gì đó. Cô đưa điện thoại lên, hòa nhịp cùng tiếng đàn guitar, cất giọng hát nhè nhẹ: “Bươm bướm chớp mắt bao nhiêu , mới thể học cách bay lượn..."

vì giọng cô nhỏ quá, mấy cô đồng nghiệp bên cạnh thấy liền cất giọng hòa ca cùng. Dần dà, hát bè theo ngày một đông. Vài còn giơ điện thoại lên, bật đèn flash biến thành những chiếc gậy phát sáng vung vẩy khắp nơi.

Bài hát kết thúc, tiếng vỗ tay rền vang như sấm dậy.

Bùi Tinh Dã nắm lấy tay Thẩm Tân Vũ, hai sóng vai , cúi để gửi lời cảm ơn.

Bữa tiệc tiếp diễn. Bùi Tinh Dã đám đông vây kín để mời rượu. Thẩm Tân Vũ tranh thủ lúc rảnh rỗi chạy nhà vệ sinh, tiện thể tìm Trương Vân Hân. Vì cứ kè kè bên Bùi Tinh Dã suốt nên cô sợ sẽ phát hiện món quà, đành nhờ Trương Vân Hân lén mang lên du thuyền giúp.

Bên trong du thuyền một quầy bar nhỏ với trang thiết mới tinh tươm. Tủ rượu trưng bày đầy ắp các loại rượu thượng hạng, nhưng điều đó vẫn cản đam mê của những tín đồ pha chế. Khi Thẩm Tân Vũ tìm thấy Trương Vân Hân, cô bạn đang tựa quầy bar uống rượu cùng vài đồng nghiệp. Đáng ngạc nhiên hơn, đang hóa thành bartender pha chế mặt họ chính là Hà Gia Thịnh.

Nhìn cái thao tác lóng ngóng của Hà Gia Thịnh, là dân nghiệp dư, ngặt nỗi trình độ càng 'gà mờ' thì càng khoái thể hiện. Vừa thấy Thẩm Tân Vũ, liền hất hàm hỏi xem cô gọi một ly .

Thẩm Tân Vũ bước tới, ngẫm nghĩ một lúc gọi luôn: "Cho em một ly 'Ngân Hà Đánh Rơi' nhé."

Hà Gia Thịnh vểnh cao lông mày: "... Cái quỷ gì ?"

Thẩm Tân Vũ bật , kéo ghế xuống cạnh Trương Vân Hân, cố ý trêu chọc đối diện: "Không 'Ngân Hà Đánh Rơi' thì tính là pha chế nhé, Gia Thịnh ạ. Anh còn luyện tập nhiều ."

Hà Gia Thịnh phục, sang hỏi bartender cạnh, nhưng chuyên nghiệp cũng lắc đầu bó tay. Hà Gia Thịnh bực bội đặt chiếc bình shaker xuống bàn, híp mắt lườm Thẩm Tân Vũ: "Con nhóc , em cố tình bịa cái tên đó để phá đám đúng ?"

"Làm gì ạ?" Thẩm Tân Vũ đáp với chất giọng tỉnh bơ, hướng mắt về phía boong tàu. "Hay là lát nữa hỏi Tarak , đấy."

Nghe thế, Hà Gia Thịnh lập tức hiểu vấn đề, gương mặt lộ rõ vẻ khinh bỉ: "Hóa là cái trò chim chuột tán tỉnh của cặp đôi mấy ."

Thẩm Tân Vũ chỉ trừ, thèm phản bác.

Nhắc đến ly "Ngân Hà Đánh Rơi", cô mới chỉ uống đúng một dịp sinh nhật tròn 18 tuổi. Đó là loại cocktail đặc biệt do chính tay Bùi Tinh Dã pha chế, và cái tên cũng là do cô tự đặt. Giờ ngẫm , cô thực sự tìm cơ hội để thưởng thức hương vị thêm một nữa.

mắt, cô vẫn gửi lời cảm ơn đến đàn ông đang đối diện . Anh tậu chiếc du thuyền khổng lồ, thế mà nhường ngay để tổ chức tiệc sinh nhật cho bạn trai cô.

Thế là, Thẩm Tân Vũ dùng chất giọng hồ hởi, tươi tắn chúc mừng: "Anh Gia Thịnh chịu chơi thật đấy, mua hẳn món đồ chơi to cỡ cơ."

Hà Gia Thịnh xong liền phá lên sảng khoái, trong đáy mắt ánh lên nét trêu ghẹo: "Sao cơ, bạn trai em cho em , con tàu là do mua ?"

Thẩm Tân Vũ hình mất năm giây: "..."

Nhìn biểu cảm ngơ ngác của cô, Hà Gia Thịnh chợt nhận điều gì đó, tự tát trán cái đét: "C.h.ế.t dở , chắc ông bạn trai vĩ đại của em định tạo bất ngờ cho em đây mà. Thôi xong, coi như gì nhé, em cứ coi như thấy, giả vờ mù mịt gì sất, ?"

Thẩm Tân Vũ "A" lên một tiếng. Đầu tiên là chọc bởi bốn chữ "bạn trai vĩ đại", đó cô liền xâu chuỗi câu lúc nãy của Bùi Tinh Dã.

Trời đất ạ, hóa câu đó đùa! Anh cứ âm thầm, lặng lẽ tậu hẳn một chiếc du thuyền siêu sang! Trong thâm tâm cô, tựa như một tiếng "Bùm" vang lên, hệt như một chùm pháo hoa rực rỡ nở tung.

Thế nhưng, vẻ mặt cuống quýt của Hà Gia Thịnh, cô đành cố kìm nén cơn chấn động đang sôi sục trong lồng ngực, ngoan ngoãn gật đầu hùa theo. Cô đợi xem Bùi Tinh Dã tính sẽ giấu cô đến khi nào và định tạo bất ngờ .

Từ đầu đến cuối, Trương Vân Hân chứng kiến bộ sự việc mà ghen tị đỏ cả mắt. Cô vỗ vỗ vai Thẩm Tân Vũ, đùa: "Nếu bây giờ tớ cũng tìm một nhà giàu, nhận trai , lân la biến thành bạn trai, còn kịp nữa nhỉ?"

Thẩm Tân Vũ bật , hỏi vặn : "Thế tại nhận trai ? Lao bạn gái luôn ?"

Trương Vân Hân chống tay lên cằm, nháy mắt tinh nghịch: "Bởi vì tớ thấy thế nó mới kích thích, cảm giác lén lút vụng trộm kiểu tình yêu cấm kỵ chứ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-96-chin-muoi-sau-ngoi-sao-chapter-cuoi.html.]

Thẩm Tân Vũ cạn lời: "..."

Hà Gia Thịnh lỏm, nhịn phá lên.

Nhận lấy hộp quà, Thẩm Tân Vũ mon men trở về bên cạnh "ông bạn trai vĩ đại" của . Xung quanh, đám đông ai nấy đều thấm men, bầu khí náo nhiệt dần chuyển sang trạng thái buông lơi, chuếnh choáng say.

Cô nhẹ nhàng đưa hộp quà mặt đàn ông, cất giọng ngọt lịm, nũng nịu gửi lời chúc: "Anh trai, sinh nhật vui vẻ nhé."

Hộp quà kích thước khá đồ sộ và vô cùng nặng tay. Giấy gói bên ngoài loại hoa văn đại bán nhan nhản thị trường, mà là một bức tranh do chính tay Thẩm Tân Vũ vẽ nên. Bức tranh miêu tả một bầu trời xanh thẫm, mang một nét tương đồng diệu kỳ với ảnh đại diện WeChat của Bùi Tinh Dã. Những vì tinh tú lấp lánh lúc thưa lúc nhặt, lúc uyển chuyển lững lờ trôi như những đám mây mờ ảo, tạo nên một vẻ đến nghẹt thở.

Chính tâm ý dồn bức tranh vẽ tay biến món quà trở thành lớp bất ngờ thứ nhất.

Bùi Tinh Dã vốn thừa cô chuẩn quà cho , nhưng cứ ngỡ đợi đến khi về khách sạn mới nhận. Chẳng ngờ cô gái nhỏ ảo thuật lôi nó ngay tại đây. Anh khẽ nhướng chân mày, đón lấy hộp quà, mỉm dò hỏi: "Anh mở ngay bây giờ ?"

Bởi lẽ xung quanh đang đông , e ngại món quà mang tính riêng tư quá, tiện phơi bày đám đông.

Thẩm Tân Vũ tít mắt, đáp cực kỳ thản nhiên: "Tặng thì nó là của , tùy quyết định chứ."

Được ban lệnh, Bùi Tinh Dã chần chừ thêm giây phút nào nữa. Anh hỏi mượn một con d.a.o rọc giấy, cẩn thận rạch từng nếp gấp. Ngay lập tức, ánh mắt xung quanh đều thu hút, ai nấy hiếu kỳ xúm gần, háo hức chiêm ngưỡng xem cô bạn gái nhỏ của nhân vật chính đêm nay sẽ tung món quà sinh nhật độc đáo đến cỡ nào.

Lớp giấy gói bóc một cách trọn vẹn, để lộ chiếc hộp bìa cứng thanh nhã bên trong. Nắp hộp bật mở, thứ đập mắt là một món đồ xa xỉ, đắt tiền, mà là vài cuốn sổ tay bằng thủ công dày cộm, với những bìa sổ mang phong cách khác biệt. Thậm chí hai cuốn, các góc bìa sờn rách, ruột giấy bên trong ố vàng, toát lên sự hoài niệm dịu dàng của tháng năm.

Nhịp thở của Bùi Tinh Dã thoáng chững trong giây lát. Anh cầm cuốn sổ cùng lên, chầm chậm lật giở.

Ngay trang lót đầu tiên, đập mắt là một tờ giấy nhớ do chính tay cho cô từ nhiều năm về . Dòng chữ nắn nót ghi : "Anh đưa về nhà , nếu em dậy thì bài tập , sẽ về nhanh thôi. Trong bếp lê chưng đường phèn đang đặt bếp hầm, nhớ ăn đấy."

Đó là đầu tiên dẫn cô về nhà . Hồi , cô cúm nặng, ân cần chăm sóc, để cô nhà ngủ một giấc thật sâu. Không ngờ, chỉ một tờ giấy nhớ vội vàng chẳng mấy bận tâm, Thẩm Tân Vũ những nâng niu cất giữ cẩn thận, mà còn mượn chủ đề đó để vẽ nên một bức tranh thủ công vô cùng sinh động.

Trên bức tranh, bao quanh lấy tờ giấy nhớ là những đồi núi, cây cỏ, dòng sông, những ngôi nhà lợp ngói, và cả hình vẽ hai con nhỏ bé. Một cao lớn vạm vỡ, một vô cùng bé nhỏ. Người vóc dáng cao to đang dắt tay bé hạt tiêu, chỉ tay về phía ngôi nhà phía : "Nhìn kìa, đây là nhà của chúng đấy."

Chẳng cần đoán cũng thừa hiểu, bóng cao lớn chính là Bùi Tinh Dã, còn cô nhóc bé xíu là Thẩm Tân Vũ.

Đôi mắt Bùi Tinh Dã dâng lên những làn sóng cảm xúc. Anh siết nhẹ lấy tay bạn gái, tiếp tục lật giở những trang .

Dòng chảy thời gian như đang âm thầm trôi qua từng trang giấy của cuốn sổ tay. Sắp xếp theo trình tự thời gian, mỗi cuốn sổ đều dán chằng chịt những món đồ nhỏ bé tưởng chừng vô tri vô giác. Thế nhưng, chính những mảnh ghép đời thường giống như những viên ngọc quý ai đó vớt lên từ dòng sông ký ức, bằng một cách thức đong đầy yêu thương, chúng trao cho ý nghĩa của tình yêu.

Một tờ cuống vé máy bay từ chuyến bay về từ Anh Quốc. Kế bên là hình vẽ những vì lấp lánh, kèm theo những dòng chữ nắn nót bằng bút màu sặc sỡ: "Hôm nay, cuối cùng cũng chạy đến bên trai ! Anh trai bảo sẽ nuôi , sẽ bao giờ rời xa nữa."

Lại một tờ đơn bốc t.h.u.ố.c Đông y của Thẩm Tân Vũ. Bên cạnh vẽ nguệch ngoạc vô những đống bã t.h.u.ố.c màu nâu, nhưng tất cả nuốt chửng bởi một khuôn mặt siêu to khổng lồ, kèm theo dòng chú thích: "Anh trai ngày nào cũng sắc t.h.u.ố.c cho , ngày tận hai cữ. Mình thề với trời, uống vì bản , uống là vì nể tình trai đó, hức hức hức, đúng là tận cùng của sự đau khổ nhưng cũng vô vàn hạnh phúc. Bao giờ trai mới cho ăn bún ốc đây hả trời?"

Còn cả bộ sưu tập lá cây ép khô đủ chủng loại, bên khi còn ghi những dòng cảm thán: "Ngày nào cũng trai lôi đầu dậy chạy bộ, hu hu hu phản kháng vô ích , cái tên ba đường phong kiến !"

Và vô những chiếc cuống vé các loại. Nổi bật là một tấm vé xem phim ghế đôi, dán ngay ngắn vô cùng cẩn thận, bao quanh bằng một vòng bong bóng màu hồng phấn ngọt ngào: "Ghi nhớ hẹn hò đầu tiên của trai! Tiếc là chẳng coi nó gì cả, hứ! Suốt ngày chỉ mở miệng gọi em gái em gái! Lắm lúc réo thẳng tên ổng cho ổng tức chơi!"

...Rất nhiều, và còn nhiều nữa. Những mẩu chuyện lặt vặt trong cuộc sống thường nhật, tưởng chừng như quá đỗi bình dị, nay cất giữ vẹn nguyên. Chúng ghi từng cung bậc cảm xúc chân thực nhất của một thiếu nữ thuở mới lớn, tuy vụn vặt nhưng vô cùng sống động.

Giây phút , Bùi Tinh Dã như chứng kiến tường tận bộ tâm tư của một cô gái nhỏ khi yêu. Thứ tình cảm cô dành cho , từ những rung động thầm kín, rụt rè chẳng dám thốt nên lời, cho đến ngọn lửa tình yêu âm ỉ nhen nhóm, dần dần bùng cháy dữ dội thiêu rụi cả một vùng thảo nguyên rộng lớn.

Từng sự ngưỡng mộ, ỷ , xao xuyến, bất an, những dò la thử lòng, để cuối cùng là sự khẳng định và tình yêu sâu đậm... tất thảy đều giấu kín trong những nét chữ, những nét vẽ đan xen . Tất cả những cảm xúc , dẫu vụn vặt, chân thực, giản dị chua xót, thì mang đến một sức mạnh rung động lòng .

Bùi Tinh Dã cúi gập đầu, những đầu ngón tay khẽ run rẩy, lật giở từng trang, từng trang một. Anh lật sách với tốc độ cực kỳ chậm rãi, chậm đến mức như đang nhấm nháp, suy ngẫm từng câu từng chữ, giống như đang sức đè nén những đợt sóng đang cuộn trào trong lồng ngực.

Ánh đèn hắt xuống hàng mi rũ thấp của , in bóng một mảng tối mờ ảo, lay động ngừng, khiến chẳng thể thấu biểu cảm gương mặt . Thế nhưng, bầu khí xung quanh dường như đang dần trở nên mềm mại, dịu dàng hơn bởi chính sự xúc động tĩnh mịch mà sâu thẳm tỏa từ con .

Chuyển sang vài cuốn sổ tay ở phần , nội dung xoay quanh quá trình theo đuổi cô, cho đến những khoảnh khắc ngọt ngào khi hai chính thức xác lập mối quan hệ. Từng mẩu giấy nhớ vứt cho cô hồi đó, những món quà tặng , mỗi chuyến du lịch của hai , thậm chí là cả bức ký họa cô lén vẽ khuôn mặt say ngủ mệt mỏi của những đêm thức trắng việc... tất cả chi tiết nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống của hai đều cô đóng khung và lưu giữ cẩn thận.

Bùi Tinh Dã vốn Thẩm Tân Vũ thói quen sổ tay thủ công, cũng từng bắt gặp dáng vẻ cô cắm cúi cắt dán, vẽ vời say sưa bàn học. từng nghĩ rằng, bộ thế giới trong cuốn sổ tay đều quanh một . Và từ đầu đến cuối, trang sách nào cũng chỉ hình bóng của riêng mà thôi.

Lướt những ngón tay thon dài qua từng nét chữ và tấm dán sống động, yết hầu Bùi Tinh Dã khẽ cuộn lên xuống dữ dội. Mấy cuốn sổ tay bỗng chốc trở nên nặng trĩu. Quả tim cũng trĩu nặng theo. Bằng việc trao tặng những cuốn sổ tay , Thẩm Tân Vũ dâng trọn cho một trái tim thuần khiết nhất, giản dị nhất và cũng chân thành, rộng mở nhất.

Gió sông thổi nhè nhẹ, gian boong tàu chìm yên lặng tự lúc nào. Những xem, bất kể là những kẻ từng trải sành sỏi tình trường, những luôn tự vỗ n.g.ự.c xưng là tuýp sống lý trí, khi chứng kiến cảnh tượng , ít nhiều đều lay động tận tâm can. Món quà dẫu chẳng đính kèm bất kỳ một mác giá nào, nhưng sức rung cảm của nó vượt xa loại kỳ trân dị bảo thế gian.

Một lúc lâu , Bùi Tinh Dã rốt cuộc cũng gập cuốn sổ cuối cùng . Anh ngẩng đầu lên, hốc mắt ươn ướt, viền mắt đỏ hoe, đăm đắm cô bạn gái mặt, cất giọng trầm thấp gọi tên cô.

Đứng sự chứng kiến của bao , giờ phút , chẳng tài nào giữ nổi sự điềm tĩnh thường ngày.

Anh dang rộng vòng tay, ôm chầm lấy cô bằng một lực đạo đầy tính chiếm đoạt, hệt như một kẻ cố chấp. Bất chấp tất cả thứ xung quanh, cứ thế ôm chặt lấy cô buông. Vòng tay siết chặt đến mức tưởng chừng như hòa tan cả cơ thể cô trong m.á.u thịt của chính .

Hơi thở rực lửa phả hõm cổ, Thẩm Tân Vũ vốn nhạy cảm lập tức cảm nhận lồng n.g.ự.c đàn ông đang phập phồng dữ dội. Cô thấy chất giọng khàn khàn trầm đục của chất chứa những xúc cảm mãnh liệt thể diễn tả bằng lời, từng từ từng chữ rành rọt chui tọt màng nhĩ: "Đây là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất mà từng nhận . Bảo bối, cảm ơn em."

Thẩm Tân Vũ vòng tay ôm đáp trả , khóe mắt cũng lặng lẽ cay cay, nhưng trong lòng ngập tràn sự viên mãn, đủ đầy. Cô chắc chắn rằng, tình yêu của cô sẽ chẳng bao giờ phụ bạc.

Đám đông xung quanh chứng kiến khung cảnh , rưng rưng xúc động, bắt đầu hò reo cổ vũ, hô hào "Hôn , hôn ", thậm chí còn huýt sáo rầm rĩ. Giữa khí huyên náo , Bùi Tinh Dã dần khống chế cảm xúc, buông lỏng vòng tay, vuốt ve khuôn mặt cô gái nhỏ, khẽ khàng vỗ về: "Mặc kệ họ."

" mà," khẽ hắng giọng, sang đối diện với , lấy phong độ lịch lãm thường ngày, cất lời: "Xin gửi lời cảm ơn chân thành đến đến chung vui sinh nhật cùng đêm nay, cảm ơn lời chúc và những món quà ý nghĩa. Tuy nhiên, cũng một món quà tự tay trao cho cô gái của đời ." Anh ngập ngừng giây lát, sang Thẩm Tân Vũ, "Đi thôi em, phía nào."

"Wow, vẻ như kịch vẫn còn ở phía kìa."

"Hôm nay đúng là một ngày trời."

Mọi tiếp tục phấn khích tột độ.

Bùi Tinh Dã mỉm , đầu nháy mắt hiệu cho Hà Gia Thịnh, nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Tân Vũ sải bước tiến về khu vực boong ngắm cảnh rộng rãi phía đầu du thuyền. Thẩm Tân Vũ tò mò rảo bước theo sát . Đám đông cũng tự động nhường đường tạo thành một lối .

Thẩm Tân Vũ thầm nghĩ, liệu đàn ông định dõng dạc tuyên bố chiếc du thuyền chính là món quà dành tặng cô . Đang mải vắt óc suy nghĩ xem nên đón nhận bất ngờ , cô bỗng thấy những tiếng vo ve nhè nhẹ vọng xuống từ . Ngước mắt lên ...

Giữa bầu trời đêm xanh thẳm, vô những điểm sáng lấp lánh xuất hiện từ bao giờ. Chúng hệt như những vì tinh tú lập trình sẵn, di chuyển với tốc độ chóng mặt, tập hợp xếp thành một đội hình. Đó là một hạm đội khổng lồ tạo nên từ hàng trăm chiếc flycam!

Bầy flycam bắt đầu biến đổi đội hình. Ánh đèn chớp tắt luân phiên, dệt nên những khung ảnh động sắc nét ngay nền trời đêm.

Bắt đầu là cảnh tượng một trai và một cô gái tình cờ lướt qua . Nét phác họa tuy đơn giản nhưng vô cùng sinh động, hồn.

Tiếp nối đó là thước phim ghi những khoảnh khắc trai đồng hành cùng cô gái bước đường trưởng thành. Từ hình bóng hai kề vai sát cánh bên bàn học, cho đến cảnh trai che ô che mưa cho cô. Rồi khung cảnh dần chuyển hướng ngọt ngào hơn, lột tả sự theo đuổi dẫu vụng về nhưng kiên định của trai, và sự chuyển biến từ e dè, ngần ngại đến mở lòng đón nhận của cô gái. Bọn họ cùng du lịch, cùng ngắm rơi, cùng sóng vai vượt qua chông gai bão táp...

Bầu trời đêm đen đặc bỗng chốc hóa thành màn hình trình chiếu một bộ phim thần tượng phiên bản thu nhỏ. Dẫu chẳng lấy một tiếng động âm thanh, nhưng từng khung hình mang vẻ rung động lòng . Thẩm Tân Vũ đưa tay che miệng, hốc mắt một nữa nhòe lệ. Kịch bản của màn trình diễn flycam , rõ rành rành đang tái hiện bộ hành trình cô và Bùi Tinh Dã từ lúc gặp gỡ, quen , cho đến bước ngoặt chuyển từ tình em thành tình yêu đôi lứa.

Diễn biến của nó gần như trùng khớp với câu chuyện ghi chép trong cuốn sổ tay cô tặng , chỉ khác ở chỗ, phương thức truyền tải vĩ mô hơn, công khai hơn nhiều. Hóa , đời thực sự tồn tại cái gọi là "tâm linh tương thông".

Ngay lúc cô đinh ninh rằng màn biểu diễn sẽ khép bằng một cái kết đầy ắp sự ngọt ngào, ấm áp, thì khung cảnh đột ngột rẽ hướng. Chàng trai bầu trời bất thình lình lao như bay về phía cô gái. Từng chùm sáng nối đuôi vạch thành một vệt dài tựa băng x.é to.ạc màn đêm tĩnh mịch, mang theo một sức mạnh dứt khoát gì cản nổi.

Cùng lúc đó, một cảnh tượng chấn động hơn gấp bội diễn . Dọc hai bờ sông Hoàng Phố, những tòa nhà chọc trời cao chót vót vốn đang phát sóng hàng loạt những thước phim quảng cáo xa xỉ hệ thống màn hình LED khổng lồ, bỗng nhiên như nhận cùng một mệnh lệnh tối thượng. Toàn bộ hình ảnh đồng loạt chuyển cảnh.

Không hề báo , chẳng lấy một bước chuyển đổi màu mè. Hàng ngàn vạn mét vuông màn hình tỏa sáng rực rỡ, giờ đây chỉ còn hiển thị duy nhất một dòng chữ Hán súc tích nhưng kích cỡ khổng lồ tột độ. Bằng những phông chữ bắt mắt nhất, sắc độ chói lòa nhất, thông điệp cứ lặp lặp ngừng, chạy chữ liên tục đầy kiên định: “Tân Vũ, vợ nhé?"

Chỉ một lời cầu hôn thôi, dệt nên một đại dương ánh sáng trải dài khắp mặt sông Hoàng Phố, chiếu rọi rực rỡ cả bầu trời đêm của thành phố. Rõ mồn một, khổng lồ, chói mắt, và rung động đến tận tâm can.

Trong khoảnh khắc , cả gian chìm tĩnh lặng tuyệt đối. Không riêng gì boong tàu, mà dường như cả những cơn gió mơn man mặt sông, dòng xe cộ hối hả nối đuôi đôi bờ, cả tiếng huyên náo ồn ã từ phương xa của thành phố phồn hoa, tất thảy đều màn cầu hôn kinh thiên động địa nhấn nút tạm dừng.

Thẩm Tân Vũ c.h.ế.t trân tại chỗ. Cô ngước mắt lên cao, phản chiếu trong đồng t.ử là những dải ánh sáng rực rỡ ngợp trời và dòng chữ rực lửa tình yêu. Đại não cô đình công, nhịp thở cũng ngừng bặt.

Các quan khách mặt du thuyền cũng há hốc mồm kinh ngạc. Thậm chí, ngay cả vài cá nhân trong ban tổ chức dù lường kịch bản, vẫn thể nào kháng cự sức công phá của khung cảnh ngoạn mục vượt xa sức tưởng tượng . Tất cả ngây như phỗng, ngửa cổ chiêm ngưỡng cảnh tượng trai băng qua bầu trời đêm hướng về yêu, ngắm "bức tường cầu hôn" rực sáng dọc hai bờ sông. Tất thảy như đang lạc một giấc mơ vĩ đại và tuyệt diệu.

Bùi Tinh Dã hướng mắt cô gái bên cạnh, khẽ kéo tay cô một cái. Thẩm Tân Vũ như bừng tỉnh khỏi cơn mê, giật ngoắt đầu . Đập mắt cô là hình ảnh đàn ông đang quỳ một gối mặt . Trên tay , chiếc hộp nhung đỏ chót yên vị từ bao giờ.

Gió lồng lộng thổi tung mái tóc . Vài ngọn tóc vương vất ngay sát hàng chân mày sắc lẹm, khiến đôi mắt sâu thẳm tĩnh lặng của , ánh đèn phản chiếu, càng bộc lộ rõ sự chuyên chú và thâm tình. Anh ngước lên chớp mắt, từ tốn bật nắp hộp, để lộ chiếc nhẫn đính viên kim cương lấp lánh bên trong.

Đó chính là chiếc nhẫn mà bí mật cất giấu gối cô cái đêm đầu tiên hai trao cho . giờ phút , khi chiêm ngưỡng ánh sáng lộng lẫy ngập trời, chiếc nhẫn tỏa một luồng sáng lấp lánh thuần khiết, tựa như hái xuống vì tinh tú sáng chói nhất của bầu trời đêm nay.

"Tân Vũ." Giọng của đàn ông xuyên qua tiếng gió sông vun vút, hòa lẫn cùng nhịp đập mãnh liệt từ lồng n.g.ự.c cô, rành rọt truyền đến màng nhĩ. "Em đem lòng yêu ròng rã suốt năm năm trời. Sự chậm trễ của khi thể đáp em sớm hơn, là nỗi nuối tiếc lớn nhất đời . Thế nhưng, quãng đời còn của chúng vẫn còn dài. Anh khao khát dâng hiến bộ quãng thời gian cho em." Anh ngừng một nhịp, ánh mắt thiêu đốt rực lửa: "Em nguyện ý cho cơ hội đó ? Em đồng ý vợ nhé?"

Trên du thuyền, tất cả đều nín thở, ánh mắt tập trung cao độ hai nhân vật chính ở vị trí trung tâm. Có lấy tay che miệng ngăn tiếng nấc, lén lút lau những giọt nước mắt vương nơi khóe mi. Ánh đèn đung đưa boong tàu tụ thành một dải ngân hà thu nhỏ. Bên bờ sông, lời tuyên thệ cầu hôn vẫn rực sáng mệt mỏi. Đội hình flycam đỉnh đầu cũng giữ nguyên khung ảnh trai quỳ gối, nâng chiếc nhẫn ngỏ lời cầu hôn cô gái. Toàn bộ thế giới như đang tĩnh lặng chờ đợi cái gật đầu của Thẩm Tân Vũ.

Những giọt nước mắt nóng hổi cuối cùng cũng phá vỡ lớp đê phòng thủ, tuôn trào nức nở. Thẩm Tân Vũ ôm mặt, chẳng dùng ngôn từ nào để diễn tả mớ cảm xúc hỗn độn đang bủa vây lúc . Ngay từ cái khoảnh khắc trao trái tim cho Bùi Tinh Dã, cô lường xong đời . Dẫu cho ngoài miệng cứng rắn cãi bướng bao nhiêu , thâm tâm cô vẫn hiểu rõ, bản khó lòng thể rung động một ai khác nữa. Và khi Bùi Tinh Dã chủ động theo đuổi cô, cô càng khẳng định chắc nịch rằng thất thủ.

ngừng so đo tính toán thiệt hơn, hết đến khác đòi hỏi tình cảm từ , chung quy cũng chỉ để kéo sập sự kiêu hãnh cao ngạo của xuống. Vậy mà giờ đây, để rước cô về nhà, để bày tỏ tấm chân tình với cô, đàn ông chịu dốc hầu bao tạo nên một màn tỏ tình hoành tráng đến nhường . Thử hỏi ai mà động lòng? Có ai nỡ thốt lời cự tuyệt?

Muôn vàn từ ngữ nghẹn ứ nơi cổ họng, một lời cũng chẳng thể thốt nên. Thẩm Tân Vũ chỉ gật đầu thật mạnh, liên tục, liên tục. Mãi cho đến khi mớ cảm xúc vỡ òa tìm lối thoát, mãi cho đến khi đàn ông quỳ nền đất ngước cô, cố chấp đợi chờ cô bật thốt thành lời, cô mới cất giọng nức nở, run rẩy hét vang: "Em đồng ý!"

Màn đêm buông xuống, đội bay flycam bắt đầu dịch chuyển. Cuối cùng trai cũng lồng chiếc nhẫn tay cô gái, từ từ dậy ôm ghì lấy thương giữa muôn vàn pháo hoa rực rỡ. Y hệt như phân cảnh đang diễn boong tàu, sai một ly.

Chỉ điều, boong tàu lúc râm ran tiếng hò reo, tiếng hò hét, tiếng vỗ tay, tiếng huýt sáo, thậm chí còn kích động gõ lanh canh những chiếc ly champagne. Mọi âm thanh hòa quyện , hệt như một ngọn núi lửa kìm nén bấy lâu nay du thuyền bùng nổ, chớp mắt châm ngòi cho cả bầu trời đêm sông Hoàng Phố. Hà Gia Thịnh lớn, rút một chai champagne từ trong xô đá, sức lắc mạnh "Bốp" một tiếng bật tung nút chai. Lớp bọt trắng xóa phụt lên tung tóe. Những khác thấy cũng thi bắt chước.

"Hôn , hôn !"

"Hoàn hảo quá mất!"

"Kết hôn luôn tại trận nào!"

"Đưa động phòng!"

Bốn bề rộn vang tiếng đùa thoải mái, ồn ào ngớt.

Bùi Tinh Dã nở nụ . Đôi mắt ánh lên những ngọn đèn hắt xuống từ sông Hoàng Phố, và phản chiếu cả hình bóng cô dâu tương lai mà mới ngỏ lời cầu hôn thành công. Trong tiếng reo hò, cổ vũ của , cúi đầu, trao cho cô một nụ hôn.

"Chưa đủ đô, đủ đô ."

"Qua loa quá đấy."

Đám đông ồn ào bất mãn, dường như mắt, tiếp tục khiêu khích đòi hai hôn thêm. Bùi Tinh Dã siết chặt Thẩm Tân Vũ lòng, đối diện với đám đông, cất giọng trêu đùa: "Chưa đủ thì mấy tự tìm bạn gái mà hôn chứ."

Tiếng ầm ĩ vỡ òa.

Hà Gia Thịnh lách bước tới, dẫn đầu trêu chọc hai , tiện thể vặn hỏi Bùi Tinh Dã: "Cái gì mà 'Ngân Hà Đánh Rơi' đó, ẩn tình gì ? Cậu một là đây kể lể rõ ngọn ngành cho , hai là chạy quầy bar, pha cho mỗi ở đây một ly . Dù thì tối nay, tất cả chúng cũng đ.á.n.h rơi giữa dải ngân hà ."

Bùi Tinh Dã xong liền bật thành tiếng. Anh nghiêng đầu cô bạn gái, nụ lan tỏa từ khóe mắt đến đuôi mày, dịu dàng như dòng nước ấm. Anh lên tiếng: "Ly 'Ngân Hà Đánh Rơi' là bằng sáng chế độc quyền của vợ đấy. Người bình thường cửa mà thưởng thức?"

Hà Gia Thịnh buột miệng c.h.ử.i thề một tiếng "Đệt", đôi chân giả vờ nhũn , nhập tâm diễn xuất như một ảnh đế chực ngã khuỵu xuống sàn: "Mới cầu hôn xong mà 'vợ' luôn á. Tai tao ô nhiễm mất , tao chịu hết nổi ."

Thẩm Tân Vũ cũng độ sến sẩm của cho choáng váng. Cô đỏ bừng mặt, đẩy Bùi Tinh Dã : " thế, ai mới cầu hôn gọi là 'vợ' chứ."

Những xung quanh thấy đều phì .

nét mặt Bùi Tinh Dã toát lên sự lãng tử, phong trần. Anh đáp cực kỳ vô tư: "Sớm muộn gì chẳng gọi, cứ luyện tập cho quen."

Giây tiếp theo, ánh mắt dịu dàng hướng về Thẩm Tân Vũ, cất giọng trầm trầm gọi khẽ: "Vợ ơi."

Thẩm Tân Vũ ngượng chín mặt, vội vã gót thẳng khoang tàu. Bùi Tinh Dã đuổi theo sát nút. Phía lưng, đám đông tiếp tục hò reo inh ỏi.

Đêm nay dải ngân hà rực sáng, gió sông thổi mơn man dịu dàng.

Mọi ngọt ngào và cay đắng, sự kề cận và những tháng ngày vùng vẫy bứt rứt suốt bao năm qua, thảy đều cô đọng thành lời hứa và niềm mong mỏi hướng về tương lai phía . Và câu chuyện của họ, đây cũng sẽ lật sang một chương mới rực rỡ.

Lời ́c giả: Phần chính văn đến đây là kết thúc rồi nhé. Cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng mình. Có lẽ này sẽ có thêm một

 

 ngoại truyện (phúc lợi) về việc hai người lại Thụy Kinh đăng ký kết hôn và sang New York học trong bí mật. Mình chỉ bảo là "có lẽ" thôi nhé, não trái thì muốn viết lắm mà não phải đang biểu tình, năng lượng cũng cạn kiệt rồi, để mình nghỉ ngơi lấy sức đã nha.

Loading...