Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-05-27 14:12:37
Lượt xem: 278

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bảy giờ sáng thứ Hai, Vân Dao lục đục bò dậy để trang điểm. Cô vốn làn da trắng trẻo mịn màng sẵn nên chỉ cần dặm một lớp phấn nền mỏng nhẹ là đủ lung linh . Đi phỏng vấn thì nên họa mặt quá đậm, cô chuốt nhẹ hàng mi, thoa thêm chút phấn má màu hồng cam, cuối cùng chọn một thỏi son màu hồng nude tông đất. Sắc son trầm nhẹ dịu mắt vô cùng tôn lên các đường nét diễm lệ gương mặt cô, trông dịu dàng kém phần thanh lịch.

Vì là phỏng vấn nên cô chủ động chọn lối ăn vận tiết chế, quá phô trương. Cô một bộ váy công sở màu xám khói, kết hợp với đôi giày cao gót mũi nhọn cao bảy phân. Đứng gương xoay một vòng, Vân Dao vô cùng mãn nguyện, trông cô lúc đúng chuẩn một tinh văn phòng chính hiệu.

Riêng mảng lên đồ sửa soạn ngốn của cô ngốn gần hai tiếng đồng hồ, nếu còn dây dưa thêm chút nữa chắc chắn cô sẽ trễ giờ mất. Vân Dao tủ túi xách của , phân vân lựa chọn hồi lâu, cuối cùng nhấc một chiếc túi của một thương hiệu nhỏ bình dân lên. Chiếc túi trị giá tầm năm trăm tệ, là món quà cô tự thưởng cho bản bằng tiền thêm còn dư khi đóng học phí hồi .

Cũng chính vì đây là món đồ tự tay cô mua bằng tiền mồ hôi nước mắt nên cô mới giữ , chứ nếu , cửa chen chân hàng lối của mớ túi hiệu xa xỉ xếp chật kín cả bức tường chứ.

Chuyện Vân Dao cố tình lựa chọn chiếc túi là cả một bầu trời tính toán sâu xa. Nói lọt tai chút thì là Thương Tễ trao cho cô một cơ hội phỏng vấn, còn tự dựa bản . từng nếm trải mùi vị chốn công sở, cô cũng thừa hiểu một chân lý: đích Tổng giám đốc tập đoàn lớn đặc biệt hạ lệnh cho cô một suất phỏng vấn, thì mấy gã cáo già lão luyện trong công ty đ.á.n.h thấy sự đặc biệt của cô cho ? Họ thể xem cô như một ứng viên bình thường mà hạch sách, khó dễ cơ chứ? Buổi phỏng vấn , trắng chẳng qua chỉ là một màn dạo qua loa đại khái lấy lệ mà thôi.

Cô vốn là đứa vô cùng điều, là kẻ cửa . Mà là kẻ cửa thì nhất nên tém tém , đừng phô trương màu quá mức gì, dễ rước họa , ghen ăn tức ở. Cô hiểu rõ đạo lý nên mới xách chiếc túi cũ rẻ tiền thấp điệu hết mức thể khỏi cửa.

Cũng may công ty game Vân Đỉnh cách nhà quá xa, vặn qua cái khung giờ cao điểm buổi sáng, cô bắt taxi tầm nửa tiếng là đến nơi .

Vân Dao bước xuống xe, ngước mắt lên tòa nhà của công ty game bề thế sừng sững bầu trời xanh thẳm. Những bức tường kính sạch bóng loáng phản chiếu ánh nắng rực rỡ, toát lên vẻ kiêu sa mà lạnh lùng. Xung quanh cô, dòng công sở sải bước vội vã ngớt.

Nghĩ đến việc cũng sẽ trở thành một phần của đám tinh bận rộn , Vân Dao tự ảo tưởng cái viễn cảnh bản toát khí chất ngút trời, ở công ty chỉ tay năm ngón dẫn dắt giang sơn, bỗng nhiên cô cảm thấy cái việc xem chừng cũng chẳng gì là khó khăn cho lắm.

Vân Dao nện gót giày cao gót bảy phân bước qua cánh cửa kính xoay tròn của đại sảnh, tiến quầy lễ tân để thủ tục đăng ký. Tuy hôm nay ăn mặc phần thấp điệu thật, nhưng mà, nhất là loại đỉnh cấp như cô, đến mà chẳng là tâm điểm thu hút ánh của bàn dân thiên hạ. Chẳng cần ngẩng đầu cô cũng cảm nhận vài ba ánh mắt đang đổ dồn về phía soi mói.

Lily... cô nàng lễ tân tiếp đón Vân Dao... quả thực đang lén lút cô mấy lượt. Cô bạn khỏi thầm cảm thán trong lòng vì ứng viên đến phỏng vấn thật sự là quá đỗi xinh . Tuy chỉ trang điểm nhẹ nhàng thanh đạm thôi, nhưng ngũ quan sắc sảo diễm lệ cảm giác còn đỉnh hơn cả đám ngôi trong giới showbiz nữa chứ. Mái tóc đen dài uốn lượn như sóng nước, đôi mắt hồ ly long lanh quyến rũ, chiếc mũi dọc dừa nhỏ nhắn cùng bờ môi đỏ mọng, còn tỏa một làn hương thơm dịu mát vô cùng hút hồn nữa chứ.

Nếu ở chốn công sở tiện, cô nàng lén lút lôi điện thoại chụp một tấm .

Rất nhanh Vân Dao điền xong tờ khai đăng ký. Lily cầm thẻ thang máy dẫn cô đến lối , quẹt thẻ lên tầng mười lăm: "Phòng phỏng vấn ở tầng mười lăm ạ, chúc cô một buổi phỏng vấn thuận lợi nhé."

Vân Dao cũng mỉm đáp : "Em cảm ơn chị nha."

Cô tràn đầy tự tin bước khỏi thang máy lên tầng mười lăm. Thế nhưng ngay khi cửa thang máy mở , đập mắt cô là một gian chật ních đợi, ước chừng đến hai ba mươi mạng, Vân Dao lập tức đơ tập.

Không chứ? Cô nhớ rõ cái vị trí Trợ lý Thực tập sinh chỉ tuyển hai thôi mà? Sao đông đến phỏng vấn thế chứ?

Vân Dao tìm một vị trí trống cạnh một cô gái trông vẻ thiện xuống. Cô vô tình liếc mắt qua bản CV của cô bạn bên cạnh một cái, suýt nữa thì rớt cả cằm.

Cái gì cơ chứ? Một cái vị trí Trợ lý quèn thế mà cũng đ.á.n.h động đến cả nhân tài xuất sắc nghiệp từ trường top 985 danh tiếng cơ ?

Điều khiến cô kinh ngạc hơn cả là ở đây chỉ mỗi một mạng trường điểm . Du học sinh về nước, thủ khoa trường top 985 vớt bừa một cái là cả rổ, cái diện nghiệp trường 211 như cô hóa là cái mác thấp kém nhất ở cái phòng . là công ty game hàng đầu khác, yêu cầu tuyển dụng gắt gao thật đấy.

Quá trình đợi gọi tên phỏng vấn vô cùng tra tấn tinh thần, khuôn mặt phần lớn đều lộ rõ vẻ khẩn trương, lo lắng. Vân Dao là "học sinh thuộc diện bảo ban cửa " chắc chắn đậu , nên tất nhiên chẳng khẩn trương cả. cô cũng dám giở trò tinh tướng hợm hĩnh quá, bèn thấp điệu im lặng vờ như cũng đang tập trung xem bản CV của .

Ngược , một cô gái bước đó thu hút sự chú ý của cô. Cô nàng thuộc tuýp ngọt ngào đáng yêu, tóc dài váy ngắn, vóc dáng chuẩn chỉnh gợi cảm vô cùng. Cô bạn trông chẳng chút gì gọi là khẩn trương cả, đợi bao lâu là buôn điện thoại với bạn trai bấy nhiêu lâu, thậm chí đến mức gọi tên phỏng vấn còn suýt chút nữa thì thấy.

là cái tầm tâm lý vững vàng thật đấy, khẳng định là thuộc diện nhân tài siêu cấp xuất sắc .

Rất nhanh đến lượt của Vân Dao.

Cô sải bước phòng, ung dung xuống phía đối diện ba vị giám khảo phỏng vấn, đưa bản CV của lên.

Vị Trưởng phòng Nhân sự ở chính giữa đón lấy bản CV của cô, chỉ liếc qua cái tên đúng vài giây liền đặt ngay xuống bàn.

Vân Dao tự hiểu trong lòng: À, thấy cái tên nên cần xem tiếp nữa chứ gì.

Quá trình phỏng vấn diễn mượt mà và thuận lợi đến mức tưởng. Giám khảo chỉ hỏi ngắn gọn vài câu về ID game của cô, quan điểm của cô về tựa game đó, và cuối cùng hỏi về định hướng nghề nghiệp tương lai là kết thúc.

Từ đầu đến cuối đầy mười phút đồng hồ.

Vân Dao sự chuẩn từ nên câu trả lời khá trôi chảy, đúng trọng tâm.

Ba vị giám khảo vẫn giữ khuôn mặt chút biểu cảm, chẳng rõ là hài lòng hài lòng.

Vân Dao thầm nghĩ: Quả nhiên là đám cáo già lão luyện chốn công sở, diễn sâu thật đấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-11.html.]

Người phụ nữ giữ chức Trưởng phòng Nhân sự với mái tóc ngắn cá tính, gọn gàng cầm bản CV của cô lên xem xét một lát, đặt sang một bên, ngẩng đầu thẳng mặt cô.

Im lặng mất vài giây, chị đưa thêm một câu hỏi: "Cô Vân , cô nghĩ một Chuyên viên Kế hoạch xuất sắc thì cần hội tụ đủ ba yếu tố nào?"

Đây là câu hỏi ngoài danh mục chuẩn của Vân Dao, nhưng cái tầm "học sinh bảo ban tuyển thẳng" như cô thì sợ cái gì cơ chứ, , thoải mái bày tỏ quan điểm thôi.

Vân Dao ở vị trí ứng viên, nhưng đồng thời cũng là một game thủ kỳ cựu. Đối với cô, một chuyên viên kế hoạch giỏi thì cần : "Có năng lực, kiếm tiền về cho công ty, và điều cuối cùng là, tôn trọng tiếp thu ý kiến của chơi."

Nghe câu trả lời ngắn gọn súc tích vô cùng thẳng thắn của Vân Dao, Dư Đường chút ngạc nhiên. Phần lớn các ứng viên khi gặp câu hỏi đều sẽ thao thao bất tuyệt vẽ một tràng dài lý thuyết bóng bẩy, đây là đầu tiên chị một câu trả lời cô đọng mà thẳng bản chất vấn đề như thế . Nhất là cái yếu tố cuối cùng , trùng khớp với triết lý vận hành của vị Giám đốc Kế hoạch mới nhậm chức của bọn họ. Nếu , phía nhân sự cũng chẳng cất công đưa thêm câu hỏi vòng phỏng vấn gì.

Hơn nữa, cô gái mắt ngoại hình thực sự quá đỗi kiều diễm, xinh tuyệt trần cũng là một loại lợi thế lớn.

Sau câu hỏi thì buổi phỏng vấn cũng chính thức khép .

Vân Dao cảm thấy màn thể hiện của đúng là vượt xa phong độ ngày thường, dễ như trở bàn tay, tràn đầy tự tin nắm chắc phần thắng.

Vừa vặn hôm nay Hồ Thiến Thiến cũng nhận thông báo trúng tuyển của bên luôn.

Hai đứa vui mừng khôn xiết, lập tức quyết định cày một bữa thật hoành tráng để tự thưởng cho bản .

Rút kinh nghiệm từ cái hệ tiêu hóa mong manh dễ vỡ của Vân Dao, hai đứa dám lê la mấy quán xá vỉa hè nữa, mà kéo một nhà hàng lẩu gà cốt dừa khá cao cấp với mức giá tầm 200+ tệ một .

Hồ Thiến Thiến bao chầu . Vì khi nhận offer, bố cô nàng thưởng nóng cho ba ngàn tệ quỹ hỗ trợ thuê nhà.

Tiêu một phát bay đứt gần năm trăm tệ, Hồ Thiến Thiến xót tiền đến mức cơ mặt vặn vẹo biến dạng cả . Cô nàng gặm thịt gà bộ tịch phép lẩm bẩm: "Tiền ơi đến đây, tiền ơi đến đây, tiền mau rơi túi tui mà~"

Vân Dao cái bộ dạng màu của bạn mà thấy muối mặt . Thế là cô nàng dùng tay che mặt cắm cúi ăn.

Hồ Thiến Thiến phép xong xuôi bắt đầu vung đũa chiến đấu, c.ắ.n một miếng thịt gà lẩm bẩm: "Chưa đầy mười phút bước ngoài , bà phỏng vấn nhanh thế á? tui bảo vòng phỏng vấn của bên Vân Đỉnh gắt gao kinh khủng khiếp lắm mà. Hồi một chị khóa phỏng vấn bên Vân Đỉnh, đám HR chơi cái chiêu phỏng vấn gây áp lực tâm lý, bắt cày cuốc tận nửa tiếng đồng hồ liền cơ đấy!"

Thông thường mà , thời gian phỏng vấn trôi qua quá nhanh là tín hiệu , điều đó chứng tỏ phía nhân sự chấm bạn , lãng phí thêm thời gian gì nữa. Nếu họ cảm thấy ứng viên phù hợp, thông thường sẽ hỏi nhiều và hỏi sâu chuyên môn.

Đấy là tình huống thông thường đối với bình thường thôi, còn cái diện cửa như Vân Dao khẳng định là thuộc trường hợp ngoại lệ . Đi dạo lấy lệ một vòng nên mới nhanh thế chứ .

"Lâu thế cơ ?" Vân Dao nhấp một ngụm chanh đá, cũng chợt nhận vòng phỏng vấn của trôi qua nhanh quá mức quy định thật. cô chẳng bận tâm, cửa cơ mà, sợ cái thá gì chứ.

Ngược , việc Hồ Thiến Thiến thể thuận lợi ẵm trọn cái offer của tập đoàn lớn thực sự khiến Vân Dao cô bạn bằng con mắt khác. Hóa cái đồ vàng hoe giờ giả vờ phế vật thôi , rốt cuộc chỉ mỗi cô là Phượng Sồ hàng thật giá thật thôi ?

Hồ Thiến Thiến suýt chút nữa thì nghẹn họng vì sặc, Vân Dao khen cho một câu mà mất tự nhiên đưa tay lên quẹt quẹt má, đành thốt sự thật: "Thôi , tui thật cho bà . Thực ... là vì tui một ông họ quản lý cấp cao bên Khoa Học Trường Không lo liệu á... tui vẫn khẳng định một điều nhé, tui thể trúng tuyển là dựa cái tài ăn lưu loát, mồm mép lanh lợi lúc phỏng vấn của tui đó nha. Khiến đám HR thấy cái sự xuất chúng tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả của tui, dựa tài năng đích thực của bản để giành lấy cái offer đó nha!"

"..."

Vân Dao lườm một cái cháy mắt: "Hóa bà cũng là cái đồ cửa , tui cứ ngỡ bùn nhão gột nên hồ, bà cuối cùng cũng đường tự lập tự cường chứ."

Ông họ của Hồ Thiến Thiến cô cũng từng nhắc qua , hình như là họ hàng xa thôi, gia cảnh giàu lắm. Ngày thường chỉ dịp lễ Tết mới qua hỏi han chút thôi, ngờ bụng đến thế, sắp xếp công việc thỏa cho Thiến Thiến luôn.

Nhà quan đúng là dễ thăng tiến mà.

"Bà bảo hai đứa bọn trò liệu bất công với các ứng viên khác nhỉ? Dùng mấy cái thủ đoạn chính đáng để cướp mất cơ hội việc của họ, liệu coi là thất đức ?" Vân Dao bỗng nhiên lương tâm trỗi dậy hỏi một câu.

Hồ Thiến Thiến cũng rơi lặng im thin thít.

Vốn dĩ hai đứa phế vật yên bình, tuy vô dụng thật đấy nhưng cũng chẳng hại đến ai, giờ tự dưng chí tiến thủ một cái là gánh ngay cục tạ tì vết đạo đức lên đầu liền.

Một lát , Hồ Thiến Thiến rụt rè lên tiếng: "Chắc là tính nhỉ... Cái suất của tui là do ông họ đặc biệt mở rộng thêm chỉ tiêu chứ hề chiếm dụng suất của khác nha. Còn cái tầm của bà thì càng cần bàn tới , cả cái tập đoàn lớn đều là của bạn trai bà cả, ban cái gì mà chẳng , cấp cho bà chút đặc quyền thì là gì chứ."

Hồ Thiến Thiến tiếp: "Với , bọn cũng chẳng cần sống thanh cao giữ quá gì cho mệt xác. Cái xã hội cho cùng cũng là cái xã hội vận hành bằng các mối quan hệ tình nghĩa thôi, ai chỗ chống lưng mà chẳng dùng, ai gốc đại thụ mà chẳng dựa cơ chứ? Nói một cách thực tế hơn nhé, bà tưởng đám cửa chắc? Có cái cơ hội ngàn năm một xem bọn họ chạy nhanh hơn ai nhé. Mắc mớ gì bọn tự khắt khe chèn ép bản , cái bia hạ đức gì cho khổ đời? Thế mới là đồ ngốc đó . Còn xì xào bàn tán thế nào, đấy là việc của họ."

Vân Dao gật gật đầu, cảm thấy lời cô bạn quá đỗi chí lý: "Bà đúng lắm."

Ai lên án cứ việc lên án , chiếm cái hời mắt tính tiếp.

 

Loading...