Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-05-27 14:12:38
Lượt xem: 268

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trải qua mấy ngày nghỉ cuối tuần, ngày thứ Hai bận rộn kéo đến.

Và đây cũng chính là ngày đầu tiên của Vân Dao.

Ngày đầu tiên , cô vô cùng hào hứng thức dậy từ sớm để sửa soạn diện mạo. Cô khoác lên một chiếc áo len tăm cổ chữ V màu xanh lục đậm mang đậm phong cách retro cổ điển, kết hợp cùng chiếc chân váy da dáng dài xếp ly màu đen, nện thêm đôi giày cao gót mũi nhọn mười phân. Diện mạo bước ngoài liền đem cái cảm giác hệt như một mang phong cách Hồng Kông diễm lệ của những thập niên 80 .

Để quán triệt cái tư tưởng thấp điệu đến cùng, cô vẫn chỉ xách chiếc túi Celine màu đen, mức giá d.a.o động tầm hơn mười ngàn tệ một chút.

Trên đường , cô thầm suy tính xem nên lựa chọn món quà gì để gửi tặng Thương Tễ. Sắp đến lễ Giáng sinh , hơn nữa Thương Tễ cấp cho cô một công việc đàng hoàng, mua một món quà để biểu thị lòng ơn, dỗ dành cho vị kim chủ đại nhân vui vẻ lên chút là việc vô cùng cần thiết.

Khi đến tòa nhà công ty mới đầy tám giờ bốn mươi phút, Vân Dao thong thả bước sảnh lớn sáng sủa của tòa nhà, bắt gặp cô bạn lễ tân Lily hôm , cô nàng tinh nghịch nháy mắt một cái với bạn, thành công nhận một nụ hôn gió ngọt ngào từ cô.

Hiện tại đang là khung giờ cao điểm , lối thang máy chật ních đợi. Vân Dao vội vàng chen chúc, cô đợi qua ba lượt thang máy cho đến khi thưa thớt bớt chút mới bước . Phía phòng nhân sự dặn cô đến tìm một chị tên là Amy để thủ tục nhận việc.

Amy thông báo cho cô vẫn còn một bạn thực tập sinh nữa đến nơi, Vân Dao bèn sang một bên chờ đợi. Gần chín giờ đúng, cô thấy một cô nàng thuộc tuýp ngọt ngào đáng yêu bước chân phòng, chính là cô gái suốt buổi buôn điện thoại với bạn trai hôm phỏng vấn, tên là Trương Nhã Nhã.

Quả nhiên trúng tuyển thật , xem chừng năng lực thực sự xuất chúng lắm thì mới cái phong thái tự tin ngút trời như thế chứ. Chẳng bù cho cái diện cửa mặt dày vô sỉ như cô.

Amy phát cho hai đứa một xấp tài liệu, giới thiệu sơ qua một chút về tình hình chung của công ty, khung giờ nghỉ trưa cùng vị trí của nhà ăn, dẫn hai đứa lên tầng hai mươi giao cho Phòng Kế hoạch.

Trưởng phòng tên là Lưu Kim, là một đàn ông trung niên béo ị đeo cặp kính mắt màu đen. Trông gã vẻ khá là hiền hòa, thấy Vân Dao và Trương Nhã Nhã cái là đôi mắt lập tức sáng rực hẳn lên: "Oa, ngờ khóa thực tập sinh tuyển đợt là hai xuất sắc thế , em trong phòng tha hồ mà mát mắt nhé."

Chẳng cần gã thốt lời, kể từ khi Vân Dao bước chân phòng, ít ánh mắt dán chặt cô soi mói .

Ngày đầu tiên nhận việc hai đứa cũng chẳng đầu việc gì cụ thể cả, gã chỉ phát cho hai đứa một đống hồ sơ vụ án kế hoạch đây để hai đứa qua cho quen việc. Dặn dò xong xuôi thứ, Lưu Kim đon đả lịch sự với Trương Nhã Nhã: "Nhã Nhã , chỗ nào hiểu thì cứ tự nhiên qua phòng hỏi bất cứ lúc nào nhé."

Không là ảo giác của Vân Dao , cô cứ cảm giác cái giọng điệu của gã phần nịnh nọt, hèn hạ.

Chắc là cô nhầm thôi, gã Trưởng phòng chắc chỉ thuộc diện sống hiền hòa dễ gần thôi mà. Nếu bảo buông lời nịnh hót khen ngợi, theo lý thường tình thì dồn lên cô mới đúng chuẩn chứ nhỉ?

But nhanh đó, Vân Dao phát hiện bản hề lầm.

Bởi vì đợt phòng chỉ tuyển đúng hai đứa thực tập sinh thôi, nên chỉ cần một cái là thấy rõ sự phân biệt đối xử ngay. Mấy ngày nay Vân Dao cơ bản bắt đầu học việc từ những thứ nhỏ nhặt nhất, cày cuốc mớ việc vặt vãnh như dọn dẹp sổ sách, photo giấy tờ tài liệu, chạy vặt cho các sếp và đồng nghiệp trong phòng.

Thế nhưng cô bạn thực tập sinh cùng đợt là Trương Nhã Nhã miễn nhiễm với mớ việc . Lưu Kim trực tiếp sắp xếp cho cô nàng tham gia thẳng dự án tổ chức Sự kiện Kỷ niệm thành lập công ty đang triển khai luôn.

Cái trò quả thực là quá đỗi bất công .

Vân Dao giờ từng ôm cục tức chịu đựng bất công thế bao giờ, cô trực tiếp xông thẳng phòng việc của Lưu Kim để đòi sự công bằng, bày tỏ nguyện vọng bản cũng tham gia dự án Sự kiện Kỷ niệm .

Lưu Kim giờ đối với luôn trưng bộ mặt đon đả vui vẻ, nhất là diện siêu cấp như Vân Dao. Gã cho Vân Dao phòng, buông lời ngọt nhạt bảo cô cứ tạm thời mớ việc hiện tại , đến lúc thích hợp gã tự khắc sẽ sự sắp xếp thỏa đáng.

Vân Dao vẫn thấy hậm hực bất mãn: "Vậy tại Trương Nhã Nhã trực tiếp tham gia dự án luôn ạ?"

Lưu Kim liếc mắt khu việc qua kẻ tấp nập bên ngoài một cái, kéo tấm rèm cửa sổ xuống, sải bước tiến gần cô thêm hai bước, ý định sờ soạng tay cô: "Cái sự bất công tất nhiên là hiểu rõ chứ. Nếu trong tay còn ai khác, nỡ lòng để em cày cuốc mớ việc vặt vãnh cực khổ thế chứ. Em cứ chịu khó tạm một hai ngày lấy lệ , qua hai ngày nữa đích sẽ chỉ dạy tận tình cho em."

Mấy lời gã thốt phát tởm kinh tởm lên , khiến Vân Dao nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày , lập tức lùi về một bước dài lánh né: "Phiền Trưởng phòng chuyện cho đàng hoàng đắn chút, bớt cái trò động tay động chân ."

Thôi xong, cô đây là va cái trò quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c chốn công sở chứ còn gì nữa.

Lưu Kim ngờ Vân Dao thái độ cứng rắn, đanh thép đến thế, sắc mặt gã lập tức biến đổi, lộ rõ vẻ sượng sùng, hèn hạ. Gã dám buông lời trêu ghẹo cợt nhả nữa, nghiêm mặt giải thích: "Thế thì thẳng luôn cho em nắm rõ nhé Vân Dao. Cái cô Trương Nhã Nhã đích sếp Hoàng cấp gửi gắm xuống dặn dò chăm sóc chu đáo, em bảo dám bắt cô chân chạy vặt cho ? Cả phòng đúng hai đứa thực tập sinh thôi, cô thì em thì ai đây? Thực tập sinh mới công ty thông thường đều bắt đầu từ chân chạy vặt lên cả thôi, bản em chẳng mối quan hệ chống lưng nào cả, thì nhất đừng mắt cao hơn đầu, mù quáng so bì với khác gì cho mệt xác, lo mà an phận việc ."

"Ai bảo em ...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-12.html.]

Vân Dao suýt chút nữa thì lỡ mồm thốt thẳng ngoài luôn .

Làm mối quan hệ chống lưng cho , cô chính là cái diện cửa chính hiệu bước chân đây cơ mà, cái lão Lưu Kim chuyện đó ?

ngay lập tức cô liền phản ứng kịp thời... Hoàn ai dặn dò Lưu Kim đặc biệt quan tâm chăm sóc cô cả, nếu thể nào chuyện .

Theo lý thường tình mà , cô mang danh bạn gái của Thương Tễ, đáng lý xếp diện mối quan hệ chống lưng khủng nhất cái công ty mới đúng chứ. Lưu Kim nếu mà chuyện, gã dám cái thái độ mặt dày khốn nạn với cô cho ?

Thế nên gã gì cả, và cũng chẳng ai hé răng nửa lời với gã về chuyện cả.

Hóa cái chuyện chỉ đúng vài ba mạng bên phòng nhân sự phụ trách tuyển dụng hôm đó thôi ? Nếu đúng là như thế thì chuyện đều thể giải thích hợp lý . Cũng thôi, dựa cái tính tình lạnh lùng bạc bẽo, sống nguyên tắc của Thương Tễ, việc ngoại lệ trao cho cô một công việc thêm là phá lệ lắm , thể rảnh rang sắp xếp quan tâm chăm sóc đặc biệt cho cô chứ.

Thế nên bây giờ dù cô dứt khoát thốt thẳng ngoài chăng nữa, đoán chừng Lưu Kim cũng chỉ coi đó là một câu chuyện hài hước nực mà thôi.

tình cảnh hiện tại của cô là đang đối đầu trực diện với một kẻ cửa hoành tráng, rùm bén khác trong phòng, còn ôm cục uất ức chịu đựng chèn ép dã man nữa chứ.

Bất công, đúng là quá đỗi bất công mà.

Hóa cái cô Trương Nhã Nhã cũng là diện cửa cơ đấy, hèn chi cái phong thái tự tin ngút trời đến thế, đúng là cạn lời luôn, cô còn ngỡ cô nàng thuộc diện năng lực siêu phàm xuất chúng thật cơ chứ.

Đao c.h.é.m thì đau, giờ cô mới thấm thía cái lũ cửa đáng ghét đến mức nào đấy!

Hậm hực bước khỏi phòng việc của Lưu Kim, cục tức trong lòng còn kịp tan bớt, thì mớ tài liệu giấy tờ cần photo của đủ loại đồng nghiệp trong phòng chất thành một ngọn núi nhỏ úp thẳng lên bàn việc của cô .

"Cái phiền em photo mười bản giúp chị nhé, cảm ơn em."

"Vân Dao ơi, phiền em photo giúp xấp năm bản nhé, lát nữa cần dùng luôn ."

"Cái photo hai mươi bản nha, phiền em nhanh giúp chị chút nhé..."

Mớ đầu việc chèn ép đến mức Vân Dao đến thở cũng chẳng kịp thở nổi nữa, cô vội vàng ôm lấy đống tài liệu giấy tờ chạy tót photo, còn chú ý xáo trộn trật tự của chúng nữa chứ.

Đến tận lúc tan tầm, Vân Dao vinh dự đồng nghiệp phong tặng danh hiệu "Nữ hoàng photo tốc độ cao". Nghe cái tên thôi thấy cái mệnh thuê cực khổ nhọc nhằn nhường nào .

Ngoại trừ việc photo giấy tờ tài liệu , Vân Dao còn phòng lưu trữ dọn dẹp đống sổ sách cũ nát từ đời thuở nào, chạy ngược chạy xuôi qua các phòng ban để đưa giấy tờ, hối thúc tài liệu, ngày nào cũng bận rộn tối mắt tối mũi, chân chạm đất.

Lại thêm cái lão Lưu Kim nữa, gã chuyện hệt như kẻ tiếng . Cô gần hỏi gã một câu: "Trưởng phòng ơi, cái phiền cho em hỏi là sáng mai giao chiều mai giao ạ?"

Gã thong thả nhả một chữ: " ."

Cái sự hèn hạ, ngu ngốc của gã đúng là chẳng khác nào việc hỏi gã "yes" or "no", gã thản nhiên đáp một chữ "or" .

Thế là thuộc diện bại não hàng thật giá thật thì là cái gì nữa chứ?

Cô vốn dĩ cứ ngỡ bản đủ ngốc nghếch cơ đấy, ngờ ngoài xã hội hạng ngu ngốc, khốn nạn còn nhiều vô kể hơn.

Ngày nào cũng cày cuốc một đống đầu việc chạy vặt dọn dẹp vô vị, tẻ nhạt chẳng chút ý nghĩa gì, cộng thêm việc kết nối công việc với đám đồng nghiệp và sếp các phòng ban khiến Vân Dao bận rộn đến mức chân chạm đất, tức đến mức suýt chút nữa thì tăng sinh tuyến v.ú luôn . Chưa đầy một tuần lễ trôi qua, trông cô hệt như hút cạn sạch sinh khí , tối nào lết về đến nhà cũng chỉ vật giường ngủ ngay lập tức.

Thể xác và tinh thần thực sự quá đỗi kiệt quệ mệt mỏi, dẫn đến việc cô chẳng còn chút tâm trí mà ngày ngày chăm chút sửa sang diện mạo hoành tráng cho bản nữa. Nếu vì sợ tia tia cực tím tổn thương làn da, cô thậm chí còn vứt luôn kem chống nắng ở nhà, để mặt mộc khỏi cửa luôn cho .

Cũng vì quá bận rộn và kiệt sức, suốt cả tuần lễ trôi qua, cô thậm chí còn quên sạch sành sanh cái việc ngày ngày định kỳ gửi tin nhắn nịnh nọt bốc phét cho Thương Tễ như thường lệ nữa chứ.

 

Loading...