Hôm nay là thứ Sáu, nghĩ đến việc ngày mai sẽ nghỉ ngơi xả là Vân Dao xốc tinh thần, tự cổ vũ bản kiên cường bò dậy khỏi giường.
Sửa soạn vệ sinh cá nhân xong xuôi thời gian cũng chẳng còn kịp nữa , Vân Dao chỉ kịp thoa một lớp kem chống nắng mỏng, tùy ý vuốt mái tóc vội vàng lao khỏi cửa. Con đường giờ cao điểm bắt xe vô cùng trầy trật khó khăn, nhưng cũng may cô thông minh, từ tối hôm qua đặt lịch hẹn xe .
Dưới tầng hầm chung cư đỗ sẵn cả một hàng xe ô tô sang trọng thể tùy ý sử dụng, nhưng cô kể từ khi lấy tấm bằng lái xe xong từng một tự ôm vô lăng chạy đường bao giờ, dám tự lái xe cơ chứ.
Vừa bước lên xe, cô liền hệt như kẻ xương vật ghế bưng bít, lôi điện thoại đổi cái tên group chat "Tinh văn phòng" của bọn cô thành cái tên nô lệ tư bản.
Dương Linh là mạng đầu tiên phát hiện sự đổi :
Dương Linh: [? Ơ kìa, mới một tuần lễ thôi mà, xem chừng ngộ tính cao thâm sâu sắc quá nhỉ?]
Dương Linh: [Tui tự dưng phát hiện suốt cả tuần nay bà với Hồ Thiến Thiến một cái là cái group im ắng hẳn bao nhiêu luôn á, chuyện gì thế hả hai bồ, thèm màu sắm vai tinh văn phòng nữa ?]
Vân Dao giả c.h.ế.t.
Hồ Thiến Thiến cũng giả c.h.ế.t theo.
Mất một lúc lâu Vân Dao mới rặn một câu:
Vân Dao: [Chẳng bảo từ khi thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa là còn chế độ nô lệ nữa ?]
Hồ Thiến Thiến lập tức nhảy bắt nhịp ngay:
Hồ Thiến Thiến: [Mẹ nó chứ, còn t.h.ả.m hại hơn cả nô lệ thế chứ! Huhuhu.]
Lâm Thiến hiểu chuyện gì đang xảy :
Lâm Thiến: [Chuyện gì thế hả hai bồ, chẳng hai bồ đều là diện cửa cơ mà? Nhất là công chúa Dao Dao nhà , tui còn ngỡ bà ở bên Vân Đỉnh đường quyền nghênh ngang cơ chứ.]
Vân Dao phản ứng cực kỳ dữ dội:
Vân Dao: [Nghênh ngang cái nỗi gì cơ chứ, cả cái phòng ban c.h.ế.t tiệt thì chẳng lấy một mạng nào tui là diện cửa cả, đứa nào đứa nấy đều coi tui như con trâu con ngựa cần tiền mà sức bóc lột sai bảo đây nè.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-13.html.]
Vân Dao: [Cái mấu chốt ở đây là, cái con nhỏ thực tập sinh cùng đợt với tui cũng là diện cửa , còn thuộc cái diện cả tổng đều nữa chứ. Thế là cô miễn nhiễm với mớ việc chạy vặt photo dọn dẹp, một tui thầu hết sạch sành sanh, bao nhiêu việc đổ hết lên đầu tui . Đám đồng nghiệp khác dạo cũng bận tối mắt tối mũi, dám ho he sai bảo cô cái gì, thế là bao nhiêu đầu việc dồn hết qua sai bảo tui . Đều mang danh thực tập sinh như cả, kết quả cô cũng vác cái mặt lên sai bảo tui việc, tức điên lên !]
Dương Linh: [Không chứ, thế thì khốn nạn, tởm lợm quá mức quy định đấy. Chưa bàn đến chuyện cửa , đều là thực tập sinh như cả mắc mớ gì chỉ đè đầu cưỡi cổ bóc lột)một bà chứ. Cái con nhỏ thực tập sinh còn hùa áp bức bà nữa, đúng là đảo lộn tôn ti trật tự, đảo ngược đạo trời .]
Dương Linh: [Tui tự dưng thấy đồng cảm xót thương cho bà quá cơ, công chúa Dao Dao nhà từ nhỏ đến lớn bao giờ chịu cái thứ uất ức, nhục nhã thế cơ chứ.]
Vân Dao: [Tui ghét nhất cái lũ cửa (bao gồm cả bản tui nữa) /(Sticker lóc sụt sùi).]
Dương Linh: [Đừng nghĩ thế bà, tuy bà là diện cửa bước chân thật đấy, nhưng bà cậy thế chèn ép bắt nạt ai bao giờ , việc còn vô cùng tận tâm tận lực chăm chỉ cố gắng, còn đường suy nghĩ suy tính cho đồng nghiệp khác nữa, thế là lắm .]
Dương Linh: [Không thì bà thử phản ánh tình hình lên sếp cấp xem , việc của hai đứa mà đè hết lên vai một bà gánh vác, thế thì ai mà chịu đựng cho nổi chứ. Hoặc thì bà thử đem chuyện với sếp Thương xem , đòi hỏi biệt đãi gì cao sang , nhưng bèo nhất cũng thể để bản chèn ép bóc lột dã man thế chứ?]
Vân Dao bỗng nhiên đầu óc thông suốt hẳn .
Cô tuy mang danh cửa bước chân thật đấy, nhưng bản cô luôn mong thể dùng phận bình thường để hòa nhập chung sống với trong công ty, chứ từng ý định cậy thế chèn ép bắt nạt ai cả, điều cô cũng thể chấp nhận việc bản đối xử bất công dã man thế .
Cũng chẳng cần đem chuyện bép xép với Thương Tễ gì cho mệt xác, vị Giám đốc Nhân sự Dư Đường chẳng là nắm rõ bối cảnh bệ đỡ của cô , là cô thể chủ động tìm Giám đốc Dư, nhờ chị lên tiếng nhắc nhở Lưu Kim một chút.
Dù thế nào chăng nữa, cô cũng thể để bản chèn ép, bắt nạt t.h.ả.m hại như thế ngay tại chính công ty của Thương Tễ chứ.
Nghĩ đến đây, Vân Dao đột nhiên cảm thấy tiền đồ phía tràn ngập ánh sáng rực rỡ trở . Cô còn tâm trí sang hỏi han tình hình của Hồ Thiến Thiến nữa chứ:
Vân Dao: [Thiến Thiến ơi tình hình bên bà thế nào , chẳng bà ông họ đặc cách tuyển thẳng cơ mà, cái phận t.h.ả.m hại thế chứ?]
Hồ Thiến Thiến: [... Bởi vì cái đứa đè đầu cưỡi cổ chèn ép tui hằng ngày chính là ông họ của tui đó chứ /(Sticker rống)/(Sticker rống), nó chứ đợi đến dịp Tết năm nay về quê, tui nhất định sẽ mách lẻo tố cáo cho lão bại danh liệt luôn mới hả .]
Lâm Thiến: [/(Sticker thắp nến cầu nguyện).]
Vân Dao: [/(Sticker thắp nến cầu nguyện).]
Dương Linh: [/(Sticker thắp nến cầu nguyện).]